Có lẽ tấm gương lớn nhất về lòng kiên trì là Abraham Lincoln(1809 –1865), một tổng thống vĩ đại của nước Mỹ. Vị tổng thống đã can đảm chấm dứt chế độ nô lệ ở Mỹ và do đó, chế độ nô lệ tại những nơi khác trên thế giới.
Abraham sinh ra trong nghèo khổ. Ông không có điều kiện đi học chính thức. Kiến thức của ông chủ yếu đến từ tự đọc Kinh Thánh, sách tiếu sử, và sách văn chương.
Ông đối diện với thất bại suốt cuộc đời ông. Ông thua tám cuộc bầu cử, hai lần thất bại trong kinh doanh và từng chịu đau đớn suy sụp thần kinh nhiều tháng ròng.
Ông đã có thể bỏ cuộc rất nhiều lần – nhưng ông không làm như vậy bởi vì ông không phải người bỏ cuộc. Ông là nhà vô địch. Ông đã vượt lên tất cả để sau 30 năm, trở thành một trong những tổng thống vĩ đại nhất của lịch sử nước Mỹ.
Chúc các bạn một hành trình kiên trì,
Hiển.
.
Sơ lược con đường đến Nhà Trắng của tổng thống Lincoln
• 1816: Gia đình ông bị đuổi khỏi căn nhà của họ vì nghèo. Ông phải đi làm để hỗ trợ gia đình.
• 1818: Mẹ ông qua đời.
• 1831: Kinh doanh thất bại.
• 1832: Tranh cử vào cơ quan lập pháp của tiểu bang – thua.
• 1832: Bị mất việc – muốn vào học trường Luật nhưng không đủ sức vào.
• 1833: Mượn chút tiền của bạn để tạo dựng một doanh nghiệp và cho tới cuối năm ông bị phá sản. Ông dành cả 17 năm sau đó để trả món nợ này.
• 1834: Chạy đua lần nữa vào cơ quan lập pháp tiểu bang – thắng.
• 1835: Đính hôn để tiến tới hôn nhân – người yêu của ông chết và con tim ông vỡ vụn.
• 1836: Suy sụp thần kinh hoàn toàn và nằm bệnh trong sáu tháng.
• 1838: Tranh vị trí phát ngôn viên cho lập pháp của tiểu bang – bị đánh bại.
• 1840: Cố gắng vào danh sách ứng vử viên quốc hội liên bang – bị đánh bại
• 1843: Chạy đua vào quốc hội liên bang – thua.
• 1846: Chạy đua cho Quốc hội lần nữa – lần này ông thắng – đi tới Washington và làm việc tốt.
• 1848: Chạy đua cho vào Quốc hội nhiêm kỳ nữa – thua.
• 1849: Xin làm cán bộ sở đất ở tiểu bang Illinois quê nhà của ông – bị chối bỏ.
• 1854: Chạy đua vào Thượng viện liên bang – thua.
• 1856: Cố để được đề cử vào vị trí ứng cử viên cho Phó tổng thống trong kỳ hội nghị quốc gia của đảng của ông – được vỏn vẹn dưới 100 phiếu bầu.
• 1858: Chạy đua vào Thượng viện liên bang tiếp – lại bị thua.
• 1860: Được bầu làm Thổng thống Mỹ
Cuộc đời của Lincoln chính là cuốn sách mở về lòng kiên trì.
Lincoln nói:
Cái cảm giác “phải đi tiếp” có trong tất cả chúng ta. Nhiệm vụ “cố gắng” là nhiệm vụ của tất cả chúng ta. Tôi cảm được tiếng gọi đến với nhiệm vụ đó.
The sense of obligation to continue is present in all of us. A duty to strive is the duty of us all. I felt a call to that duty.
Con đường trầy trụa và trơn.
Chân tôi trượt,
Đá chân kia bay ra khỏi đường,
Nhưng tôi hồi phục và tự nhủ,
Đấy là cú trượt chứ không phải cú ngã.
The path was worn and slippery.
My foot slipped from under me,
knocking the other out of the way,
but I recovered and said to myself,
It’s a slip and not a fall.
Tờ giấy trắng là hình ảnh rất quen thuộc để ví đời sống tinh khiết của một người. Và khi một lầm lỗi xảy ra, đó là một vết mực bôi vào tờ giấy trắng. Thế thì làm sao ta xóa vết mực đó đi?
Dĩ nhiên là ta dùng cục tẩy hay thuốc tẩy hay màu sơn trắng. Nhưng dù dùng thứ gì đi nữa, thì tờ giấy trắng tinh khiết vẫn không còn tinh khiết nữa. Nó bắt đầu xù xì bẩn thỉu hao mòn. Và nếu thỉnh thoảng ta lại bị một vệt mực và phải tẩy như thế, thì chỉ sau năm mười lần, tờ giấy của ta bắt đầu rách nát. Thêm năm mười lần nữa, tờ giấy thành những mảnh vụn.
Nếu cuộc đời chúng ta là tờ giấy như chúng ta vẫn quen nghĩ, thì cuộc đời quá tuyệt vọng, phải không các bạn? Bắt đầu 13, 14 tuổi là đã phải bắt đầu tẩy xóa. Đến khoảng 30 thì đã thành những mảnh vụn rơi lả tả rồi, lấy đâu mà đến 40, 50? Dưới lối suy tư này thì sau 30 chúng ta chỉ còn là những xác ướp đi lang thang thôi chứ đâu còn cuộc đời nào nữa để sống!
Vậy thì điều gì không ổn trong luận ly’? Thưa, đó là vì ví dụ tờ giấy không đúng. Sống là thay đổi, là sinh trưởng không ngừng. Tờ giấy đâu có sinh trưởng thay đổi (trong ngữ cảnh này), làm sao ta có thể ví nó như đời sống được?
Cuộc đời của ta thật ra là một thân cây không ngừng lớn. Mỗi mùa xuân cây đâm chồi mới, lá mới, cành mới. Mỗi mùa thu lại rơi hết lá. Rồi mùa xuân năm sau lại tái sinh. Và cứ thế năm này sang năm khác, mỗi năm lớn hơn một tí, cao hơn một tí, mạnh mẽ hơn một tí.
Những cành lá mới mỗi mùa xuân là sức sống mới của ta—kiến thức mới, đức hạnh mới, cũng như những sai lầm mới. Mỗi mùa thu chúng rụng hết, để sang năm một lớp khác lại trỗ. Mỗi lần lập lại là một nhịp trưởng thành.
Cho nên những lỗi lầm ta đã làm những tháng năm về trước đã biến mất theo những mùa thu cũ. Đừng ngồi đó ủ rũ tưởng mình là tờ giấy nát nhàu.
Nhiều mùa thu đã đi qua. Những tàn lá cũ đã rụng lâu lắm rồi. Đừng nhặt bao nhiêu lá chết lên và nhất định phải gắn lại trên cành.
Ngày hôm nay ta có những cành lá mới, những kiến thức mới, những rung động mới, những tư duy mới, những đức hạnh mới. Hãy sống với những cành lá mới này của mùa xuân đang nở.
Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.
Cá heo gần tuyệt chủng trên sông Cửu Long – World Wildlife Fund (WWF) cho biết hiên nay chỉ cỏn khoảng 64 đến 76 cá heo Irrawaddy còn sống sót trên sông Cửu Long. Loài cá heo này sống trong một khoảng sông dài 190km ở Kampuchia và Lào. Từ năm 2003 đến nay đã có 88 con chết và khám nghiệm cho thấy trong 50 con có nhiều chất độc như DDT và PCBs (Polychlorinated biphenyl). Những chất độc này cũng nguy hiểm cho cư dân sống dọc theo sông Cửu Long, dùng nguồn nước và tiêu thụ các loại cá từ sông. WWF kêu gọi các quốc gia dọc Cửu Long phối hợp để ngăn chặn độc tố vào Cửu Long.
Xe Đạp Ma – Chiếc xe đạp, tháo sên, bàn đạp, vè, thắng, đèn… chỉ còn lai sườn, yên, tay lái, và hai bánh xe. Phết một lớp sơn trắng lên tất cả mọi thứ. Và được xích vào cột đèn hay thân cây, nơi có tai nạn giao thông chết người, như là một loại miễu cho người chết.
Hình thức “đền tưởng niệm” này bắt đầu ở Mỹ năm 2003 và ngày nay đã lan ra nhiều nơi trên thế giới. Ngoài việc tưởng niệm người chết, chúng còn là nhắc nhở cho mọi người về nguy hiểm của đường xá.
(TDH: Ở Mỹ, đa số “đền tưởng niệm” cho các tai nạn chết người là một cây thánh giá cắm bên đường. Đôi khi có thêm một vòng hoa hay cái gì đó của người chết, như cái mũ. Các thánh giá hay xe đạp ma này do thân nhân người chết đặt. Trên nguyên tắc là trái luật, nhưng chẳng thấy ai gỡ bỏ cả).
Cụ ông trúng số, sẽ tìm cách trồng cà rốt tốt hơn – Brian Caswell, 74 tuổi, ở Anh, vừa trúng số 41 triệu đôla, nói là ông đã cố chăm một mảnh vườn cho bà xã–Joan, 71 tuổi–nhiều năm mà vườn không tốt vì ông không rành nghề. Nay đã trúng số, ông sẽ thuê một chuyên gia về dạy ông cách làm vườn và trồng mấy củ cà rốt tốt hơn.
.
Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.
Học nhạc dân tộc miễn phí – Nhằm khuyến khích bạn trẻ đến với bộ môn nhạc dân tộc, CLB Âm nhạc Trúc Mai do NSƯT Tuyết Mai thành lập sẽ mở khóa học hè miễn phí, dành cho những người muốn tìm hiểu, khám phá khả năng của mình trong loại hình âm nhạc dân tộc.
Giới trẻ lên chùa học sống – Không chỉ người lớn tuổi mới lên chùa học thiền, giờ đây cửa chùa cũng mở cửa đón nhận các em nhỏ đến học Phật pháp trong đợt nghỉ hè. Nhiều cư sĩ là học sinh đang có những ngày học tập thú vị tại Thiền Viện Trúc Lâm Tây Thiên (Vĩnh Phúc).
Việt Nam nhận 2.400 tỷ đồng đối phó với biển đổi khí hậu – Ngân hàng Đầu tư châu Âu vừa cấp cho Việt Nam vay khoản tín dụng trị giá 100 triệu Euro (khoảng 2.400 tỷ đồng) để giảm nhẹ tình trạng biến đổi khí hậu, 70% trên tổng số kinh phí này sẽ được được sử dụng cho các dự án năng lượng tái tạo và sử dụng hiệu quả năng lượng.
Lâm Đồng có tiềm năng lớn về điện gió – Nhiều địa điểm thích hợp được xác định để xây dựng nhà máy điện gió nằm trên địa bàn thành phố Đà Lạt và các huyện Lạc Dương, Đức Trọng, Đơn Dương, Di Linh bởi có vận tốc gió trung bình trong một năm đạt hơn 6m/s, thời điểm cao nhất hơn 8,5m/s.
Làm giàu nhờ trồng cây hiếm: Trồng chùm ngây ở miền Tây – Thích nghi với vùng đất núi, dễ trồng, thu nhập cao gấp 3 lần trồng lúa nên người dân Bảy Núi (An Giang) rất phấn khởi với dự án phát triển “cây xóa nghèo” chùm ngây.
Hướng tới chánh niệm khi viết kịch bản – Giải Bông sen vàng phim tài liệu nhựa “Di chúc những oan hồn”, giải Biên kịch xuất sắc phim “Trăng nơi đáy giếng” và hàng chục kịch bản phim nhựa, truyền hình đã, đang phát sóng… chất lượng, số lượng kịch bản đã khẳng định tên tuổi nhà báo, biên kịch Nguyễn Bích Thuỷ (bút danh Châu Thổ) của làng phim ảnh phía nam.
1.000 chỉ tiêu đào tạo tiếng Hàn cho người nghèo – Trung tâm Lao động ngoài nước (Bộ LĐ-TB-XH) và Trường Trung cấp Nghề số 17 – Bộ Quốc phòng vừa khai giảng khóa đào tạo tiếng Hàn đầu tiên dành cho 160 lao động thuộc các huyện nghèo của ba tỉnh Thanh Hóa, Yên Bái và Quảng Ngãi. Khóa đào tạo này là một phần của đề án hỗ trợ 61 huyện nghèo đẩy mạnh XKLĐ, tạo điều kiện để lao động nghèo, chủ yếu là người dân tộc ở các tỉnh trên đi làm việc ở Hàn Quốc.
Hội chợ kích cầu thị trường âm nhạc – Lần đầu tiên, tại TPHCM có một hội chợ băng đĩa để kích cầu cho thị trường âm nhạc và quảng bá các sản phẩm trong ngành sản xuất băng đĩa nhạc, phim. Hội chợ do Phương Nam Phim tổ chức từ 19-21.6 tại nhà triển lãm TPHCM (92 Lê Thánh Tôn, quận 1), có sự phối hợp thực hiện của Hiệp hội Công nghiệp ghi âm VN (RIAV).
Một trong những câu nói về âm nhạc trở thành danh ngôn được ưa thích là “ Tôi luôn nghĩ về âm nhạc như một cái gì đó chắp cánh cho ngôn từ bay bổng và âm nhạc thường đến trước mặc dù đôi khi tôi có ý niệm, một ý tưởng về tựạ đề bài hát, một ý tưởng về ca từ muốn viết, nhưng âm nhạc vẫn thường và sẽ đến trước. “
Tác giả của câu nói này chính là Neil Diamond mà Nhạc Xanh xin giới thiệu với các bạn như một ca sĩ kiêm nhạc sĩ người Mỹ 68 tuổi có sự nghiệp thành công dài lâu nhất thế giới, người vừa được tôn vinh là Nhân Vật của Năm 2009 bởi những hoạt động nhân đạo của ông.
Neil Diamond được vinh danh quốc tế như ca-nhạc sĩ tài năng thể loại Folk Pop, và Soft Rock của thập niên 60-70- 80. Trong buổi khai mạc lễ trao giải Grammy và tôn vinh ông bởi MusiCares vào tháng 2- 2009, người nghệ sĩ lớn 68 tuổi này đã cám ơn mẹ về cây đàn guitar thùng giá 10 đô la được tặng vào sinh nhật 16 tuổi, mà theo ông là một sự đầu tư tuyệt vời để tạo dựng cuộc đời cho ông vì cha mẹ ông chỉ có thể trả 1 đô la mỗi tuần. Cây đàn ấy đã thay đổi cuộc đời ông vì từ đó trở đi ông chuyên tâm tập nhạc rồi sau này bắt tay sáng tác.
Neil Leslie Diamond sinh ngày 24/1/1941 tại Brooklyn, New York trong một gia đình gốc Nga-Ba Lan-Do Thái. Khi nh ỏ ông theo gia đình chuy ển nh à s ống ở nhiều nơi, theo học trường Esramus Hall và Abraham High Schools. Tại Esramus Hall, ông hát trong ban nhạc trường cùng với Babra Streisand ( sắp tới Nhạc Xanh sẽ giới thiệu). Nhận được học bổng vào đại học New York nhờ môn đánh kiếm nhưng đến năm thứ ba, ông thôi học vì một hợp đồng viết nhạc ki ếm mỗi tuần 50 đô Sự nghiệp của Neil Diamond khởi đầu như một nhạc sĩ thànhdanh vào thập niên 60, nhưng những bản nhạc đầu tiên của ông phát hành năm 1962 không mấy thành công. Thành công đầu tiên của ông đến với ca khúc Sunday and Me ông viết vào cuối năm 1965, được xếp vào top 20 trên
bảng xếp hạng Billboard, và sau đó một loạt những bài hát khác như I’m A Believer, A Little Bit Me, A Little Bit You, Look Out, Love To Love, và đặc biệt Sweet Caroline (1969).
Mùa thu 1969, Neil Diamond dã trình bày ca khúc “Sweet Caroline” trên một số chương trình truyền hình. Bài này được vua nhạc pop Elvis Presley thu âm rất sớm vào năm 1970, và năm 1971 bài hát rất được yêu thích này xếp hạng 8 trên Billboard rồi leo lên hạng 4 với 1 triệu đĩa đơn được bán trở thành đĩa bạch kim. Có đến 3 bản phối cho bản nhạc này. Bản phối thứ nhất là bản phối đơn có một dàn nhạc giao hưởng lớn với đàn glockenspiel, một loại nhạc cụ thuộc bộ gõ. Bản phối thứ hai có âm thanh nổi được trình bày trong Brother Love’s Travelling Salvation Show. Bản phối thứ ba nằm trong một đĩa CD của Neil Diamond với tên gọi “His 12 Greatest Hits”. Trong đó bản phối với dàn nhạc giao hưởng là đáng chú ý nhất.
Đầu năm 1978, Neil được mời sáng tác ca khúc chủ đề cho một chương trình hài kịch truyền hình. Khi show diễn bị mạng lưới truyền hình loại bỏ, ông quyết định giữ lại ca khúc cho album tiếp theo. Một kỹ thuật viên đài phát thanh đã lắp ghép ca khúc “You Don’t Bring Me Flowers” trong album phóng tác của Neil với bài hát cải biên Barbra Streisand. Kết quả thật tuyệt vời, ca khúc thường xuyên được phát sóng. Neil quyết định tái thu âm ca khúc với chính Streisand và trong thời gian vài tuần sau khi trình làng, đĩa đơn đã chiếm ngay vị trí số 1 tại Mỹ.
“I’m Glad You’re Here With Me Tonight”, và “September Morn”, hai thu âm tiếp theo được RIAA chứng nhận là những album bạch kim, tiếp tục thời kỳ hoàng kim của Neil.
Năm 1980, Diamond không chỉ tham gia bộ phim kinh điển tái bản “The Jazz Singer” mà ông còn sáng tác và biểu diễn album nhạc phim đa bạch kim của bộ phim này bao gồm các hit “Love on The Rocks”, “America” và “Hello Again”. Tên ca khúc trong album năm 1982 của ông “Heartlight” là một top hit khác. Năm 1986 ông tiếp tục album đôi live thành công bất ngờ của mình, “Hot August Night” và “Hot August Night II”.
Thập kỷ 90 là thời kỳ mà Diamond tiến xa hơn trở thành một trong những nghệ sĩ biểu diễn hàng đầu thế hệ anh. Một album Christmas mang tên “Neil Diamond’s Christmas Special” ra đời. Anh là nghệ sĩ hoà nhạc có sức quyến rũ hàng đầu tại Mỹ năm 1992 ( Amusement Business) Năm 1994, Diamond phát hành “Live In America”, thu âm cung cấp tư liệu cho tour lưu diễn thế giới phá kỷ lục hai năm mang tên “Love In The Round”. “The Tennessee Moon”. The Tennessee Moon trở thành hit trên các bảng xếp hạng country, giành đỉnh cao ở vị trí thứ ba và đạt đĩa vàng trong vòng 6 tháng sau khi ra mắt.
Hợp tuyển 70 ca khúc đặc biệt “In My Lifetime” bao gồm 37 single đạt top hit, 16 ca khúc demo chưa từng được phát hành, nhiều phóng tác đan xen của những tác phẩm kinh điển nổi tiếng, nhạc phẩm mới được sáng tác và đã thu âm ra mắt người hâm mộ vào năm 1996 khiến tên tuổi Diamond càng toả sáng
Trong thiên niên kỷ 21, Neil Diamond, ca sĩ của nghệ thuật trình diễn đỉnh cao đã trở lại với những bộ phim như “The Movie Album — As Time Goes By”.
Đặc biệt ca sĩ kiêm nhạc sĩ tài hoa này ở độ tuổi lục tuần vẫn chưa thôi ôm đàn lưu diễn, và vẫn tiếp tục chinh phục th êm nhiều fan hâm mộ trên khắp thế giới.
Trên sân khấu, Diamond vẫn chẳng hề thay đổi, vẫn thể hiện các ca khúc bằng chất giọng nam trung đầy mãnh lực và khuấy động không khí với phong cách trình diễn độc đáo của mình
Tour diễn cuối cùng của Diamond năm 2005 đã thu về gần 80 triệu đôla từ 86 show diễn thu hút 1,2 triệu người xem ( theo Billboard Boxscore).
.
Tháng 5/ 2008, ông lần đầu tiên chiếm vị trí quán quân trong bảng xếp hạng Billboard với album Home Before Dark. Các buổi hòa nhạc trong chuyến lưu diễn thế giới vừa công bố của ông cho năm 2008 gần như đã bán hết vé
Năm ngoái ở tuổi 67 kiếm được 168 triệu đô la, Neil Diamond đã phát biểu:
“Tôi chưa bao giờ kỳ vọng rằng mình sẽ hoạt động lâu như vậy trong sự nghiệp. Đã hơn 40 năm trôi qua kể từ khi những ca khúc ăn khách đầu tiên của tôi ra đời, nhưng tôi chưa nghĩ đến việc dừng lại”.
Và ông cũng chia sẻ một tư tưởng rất tích cực :
“Tôi không hề cảm thấy mình già. Tôi cảm thấy mình còn rất trẻ. Thật thú vị khi vẫn có suy nghĩ như vậy trong thị trường tràn ngập người trẻ, hay nói một cách khác là nhắm vào giới trẻ…”
Nhạc Xanh xin mời các bạn thưởng thức bản nhạc Sweet Caroline, cả ca từ và giai điệu của nó vui tươi. Neil Diamond trong một cuộc phỏng vấn năm 2007 đã cho biết cảm hứng sáng tác bài này đến từ cô Caroline Kennedy năm 11 tuổi ( con gái Tổng thống Mỹ John Kennedy). Ông cũng đã hát bài này tại buổi kỷ niệm sinh nhật 50 tuổi của bà Caroline Kennedy.
Bài thứ hai là bài Song Sung Blue, ( 1972) bài hát thứ nhì của Diamond được xếp hạng 1 trên Billboard 100 của Mỹ và 2 đề cử cho giải Grammy 1973
Bài thứ ba : You Don’t Bring Me Flowers, top hit Billboard 100 năm 1978 hát chung với Babra Streisand.
1. SWEET CAROLINE
Where it began
I can’t begin to knowing
But then I know it’s growing strong
Was in the spring
And spring became the summer
Who’d have believed you’d come along
Hands, touching hands
Reaching out
Touching me
Touching you
Sweet Caroline
Good times never seemed so good
I’ve been inclined
To believe they never would
But now I
Look at the night
And it don’t seem so lonely
We fill it up with only two
And when I hurt
Hurting runs off my shoulders
How can I hurt when I’m with you
Warm, touching warm
Reaching out
Touching me
Touching me
Sweet Caroline
Good times never seemed so good
I’ve been inclined
To believe they never would
Oh, no, no
Sweet Caroline
Good times never seemed so good
I’ve been inclined
I believed they never could
Sweet Caroline
2. SONG SUNG BLUE
Song sung blue
Everybody knows one
Song sung blue
Every garden grows one
Me and you are subject to the blues now and then
But when you take the blues and make a song
You sing them out again
Sing them out again
Song sung blue
Weeping like a willow
Song sung blue
Sleeping on my pillow
Funny thing, but you can sing it with a cry in your voice
And before you know it, start to feeling good
You simply got no choice
Song sung blue
Everybody knows one
Song sung blue
Every garden grows one
3. YOU DON’T BRING ME FLOWERS ( With Barbra Streisand)
You don’t bring me flowers
You don’t sing me love songs
You hardly talk to me anymore
When you come thru the door
At the end of the day
I remember when you couldn’t wait to love me
Used to hate to leave me
Now after lovin’ me late at night
When it’s good for you, babe
And you’re feelin’ alright
Well you just roll over and turn out the light
And you don’t bring me flowers anymore
It used to be so natural to talk about forever
But “used to be’s” don’t count anymore
They just lay on the floor
‘Till we sweep them away
Baby, I remember
All the things you taught me
I learned how to laugh
And I learned how to cry
Well, I learned how to love
And I learned how to lie
So you’d think I could learn
How to tell you goodbye
You don’t bring me flowers anymore
Well, you’d think I’d could learn
How to say tell you goodbye
You don’t say you need me
You don’t sing me love songs
You don’t bring me flowers anymore
Thân ái chúc các bạn một ngày vui tươi với giai đi ệu xanh của chàng nghệ sĩ trẻ mãi không già Neil Diamond
Below are some pictures of Kim Lien crossing tunnel in Hanoi one day after opening:
Từ chiều qua đến sáng nay, suốt chiều dài hơn 500m tường hầm phía đường Đại Cồ Việt xuôi về Kim Liên nhan nhản những nét chữ, hình họa…
Bút sáp là chất liệu chủ yếu.
Một công nhân đang dọn vệ sinh trong đường hầm cho biết, ban ngày thường có 2-3 công nhân đi nhặt rác quanh đường hầm. Những nét vẽ bậy trên tường chủ yếu được thực hiện vào tối và đêm.
Vì tường được sơn chống thấm nên rất khó tẩy rửa. Để xóa những vết vẽ đòi hỏi phải cạo đi và sơn lại.
.
What do you think about that? What do you want to say about that???
.
TODAY’S CHALLENGE
Chị Huệ has several Neil Diamond songs for everyone to translate into Vietnamese.
Khi bạn một mình, tôi sẽ là cái bóng. Khi bạn muốn khóc, tôi sẽ là bờ vai. Khi bạn muốn ôm, tôi sẽ là cái gối. Khi bạn cần hạnh phúc, tôi sẽ là nụ cười. Nhưng khi nào bạn cần một người bạn, tôi sẽ chỉ là tôi.
Phạm Kiêm Yến dịch
.
If you’re alone, I’ll be your shadow. If you want to cry, I’ll be your shoulder. If you want a hug, I’ll be your pillow. If you need to be happy, I’ll be your smile. But anytime you need a friend, I’ll just be me.
Một lần đêm quê, ngồi chơi cữ rượu độ gần tàn, người hàng xóm khe khẽ ngâm lên:
Về quê nghe tiếng chim bắt cô trói cột
Ngỡ ai treo kí ức ở trên cành
Ta mòn gót đi cùng trời cuối đất
Tóc trên đầu hao hết nửa phần xanh.
Cả bàn rượu lặng im. Còn tôi, câu thơ thứ nhì cứ treo lơ lửng trong đầu.
Và những lúc chu du trong mơ hồ nhớ, mơ hồ thương ấy, lòng cứ mơ hồ một nỗi niềm quê hương.
Dường như từ thuở mới oe một cái tiếng con người linh hồn người ta đã kết ước với một cuộc tha hương rồi trong mỗi bước dấn thân lại thêm nặng tấc lòng hoài cố xứ.
Một lần gặp hình ảnh đứa trẻ sơ sinh không biết nói cười, buồn chán như kẻ không nhà của Đạo Đức Kinh tôi lại có cái cảm giác vô lí rằng Lão Tử là người đầu tiên mang nỗi tha hương vào cõi âm u triết lí ( như anh nhi chi vị hài, lụy lụy hề nhược vô sở qui ).
Mà cũng chẳng thể lí giải nổi con người đã quán thông cõi đạo đức huyền bí ấy thức nhận được điều gì. Đâu cũng là quê hương hay không đâu là quê hương?
Rồi trong những lúc đối thoại với thi ca, nỗi quê, nghĩa quê, cái phần hồn và phần ý ấy trong tôi cứ như cố tình làm một lộ trình ngược chiều nhau đến là bối rối, đến là khổ sở.
Có những lúc trong tha thiết hồn quê, quê hương với tôi gần lắm, cụ thể, hữu hình.
Là dòng sông quê với những bóng tre xanh ôm trùm làng xóm như sợ cuộc li quê nên dùng dằng không chảy, nên lặng im sâu thẳm nỗi niềm.
Là những con đường mòn hun hút chạy mãi từ chiều vào đêm với nhẫn nại những dấu chân, nhẫn nại những đôi vai, nhẫn nại những nụ cười, nhẫn nại những giọt mồ hôi…
Và, em yêu, không đành dối mình mà phải thật cùng em, với tôi quê hương còn là những đêm trăng có em và mái tóc huyễn hoặc hương cau, dịu dàng hương chanh, nồng nàn hương bưởi… Trong sóng sánh tình tôi chân thành tặng em những vần thơ tiền chiến, và em thật chân thành khi ngỏ ý muốn gởi lòng cho những thi nhân.
Rất tiếc tôi chẳng thể là thi nhân, lại càng không là thi nhân thời tiền chiến.
Mà cũng thế, em chẳng thể mãi mãi chân thành.
Rồi từ đó mình tôi độc hành vào cõi thi ca mà thảng thốt nhận ra trong những thao thức vĩnh cửu đã có lúc có người quê hương chỉ là huyễn ảo mà không đâu là quê hương.
Này là Giả Đảo.
Dường như thi nhân xưa ấy đã đùa với người ta mà giễu cả lòng mình trong cái bóng quê hương hư hoặc:
Khách xá Tinh Châu dĩ thập sương,
Quy tâm nhật dạ ức Hàm Dương
Vô đoan cánh độ Tang Càn thủy,
Khước vọng Tinh Châu thị cố hương.
Tinh Châu quán khách đã mười năm
Sớm tối Hàm Dương dạ nhớ luôn.
Nay chợt qua dòng Tang Thủy nữa,
Tinh Châu ngoảnh lại ngỡ quê hương.
Nguyễn Khuê dịch
Này là Hạ Tri Chương.
Cái người Hạ Tri Chương ấy đã chẳng phải ngậm ngùi trong cuộc “đại hồi” để lại làm khách giữa quê nhà đó sao?
Thiếu tiểu li gia lão đại hồi,
Hương âm vô cải, mấn mao thôi.
Nhi đồng tương kiến, bất tương thức,
Tiếu vấn: “ khách tòng hà xứ lai?”
Thuở nhỏ ra đi trở lại già,
Giọng quê chẳng đổi, tóc sương pha.
Trẻ con trông thấy, không quen biết,
Cười hỏi: “ khách người ở chốn xa?” Nguyễn Khuê dịch
Và thi nhân của xứ Phù Tang có tên Ba Sô ( Basho ) trong cuộc du hành vĩ đại của mười năm cuối đời đã ngộ được một nghĩa quê hương:
Đất khách mười mùa sương
Về thăm quê ngoảnh lại
Ê-đô là cố hương. Đoàn Lê Giang dịch
Tôi cứ bần thần tự hỏi, có phải đây là những khắc khoải tìm về quê cũ hay cũng chỉ là những lưu luyến cuối cùng để ngộ ra rằng một cõi con người là một cuộc li quê vĩnh viễn để quả quyết đi tìm một nghĩa đích thực của quê hương? Mà cái nghĩa ấy tôi cứ ngờ ngợ rằng triết học và tôn giáo đang chiếm hữu.
Minh à, những lúc mịt mù câu chữ thế này, mình lại nhớ Minh đến lạ!Giờ đây trong những chiều phố thị con người nghiện ngập những con số là Minh ấy có còn tư lự với những câu thơ mà xưa Minh rất thích:
Quê hương tôi
Núi đá vôi
Và xóm đạo.
Tuổi thơ tôi
Lưng trâu và cây sáo
Chuông nhà thờ rút từng sợi hoàng hôn.
Rồi Điểm, rồi Sơn, rồi Thịnh… Chao ôi! Chí tang bồng và những cuộc viễn du vào chốn phù hoa có bao giờ để lại những dấu chân mỏi mệt phù nề?
Bạn mê viễn xứ ta buồn tri âm!
Xưa à, nhớ thật nhiều những bóng xưa dấu ái với lời ủy thác: Ở lại, và hãy là một cái gì có nghĩa với quê hương, tụi này đi rồi sẽ quay về.
Đâu ngờ hò hẹn cũng là trăm năm.
Đỏ mắt những mùa xuân hoài những bóng người.
Và trong những tấm lòng xưa tôi biết, tiếng chim bắt cô trói cột cứ hoài khắc khoải một cái tình quê.
Để nơi này cũng hoài khắc khoải một cái nghĩa quê.
Và như là quà tặng cố nhân, tôi gửi.
Rằng không chiếm giữ thì không mất. Khắc khoải gì cho thêm bận bịu, đâu cũng là quê hương mà không đâu là quê hương.
Mong người xa bớt nặng lòng!
Ấy là tôi nhủ thế, mà trong lúc này đây câu “ hà xứ thị” cũng cứ còn váng vất nơi lòng.
Là thế đó xưa ơi!
Arnold Bennett, một tiểu thuyết gia người Anh, có một bạn là nhà xuất bản, bạn khoe vế sự hiệu quả phi thường của cô thư kí của anh ấy. Một ngày nọ, khi thăm văn phòng của bạn xuất bản, Bennet hỏi cô: “Sếp của em nói rằng em rất hiệu quả. Bí mật của em là gì?”
”Đấy không phải bí mật của em”, cô thư kí nói. “Bí mật là của ông ấy”. Cô thư ky’ giải thích, mỗi lần cô ấy làm gì cho ông sếp, không kể nhỏ tới đâu, ông chẳng bao giờ quên công nhận và cảm tạ việc làm của cô. Bởi vậy, cô làm mọi việc hết lòng hết sức.
Nguyễn Minh Hiển dịch
.
The Secret of an Efficient Secretary
Arnold Bennett, the British novelist, had a publisher who boasted about the extraordinary efficiency of his secretary. One day while visiting the publisher’s office, Bennett asked her: “Your boss claims you’re extremely efficient. What’s your secret?”
“It’s not my secret,” said the secretary, “it’s his.” Each time she did something for him, no matter how insignificant, she explained, he never failed to acknowledge and appreciate it. Because of this, she took infinite pains with her work.
Chúng ta thường hay nói đến “thành công” như là một đích điểm quan trọng của cuộc sống và ta nói tư duy tích cực đưa đến thành công. Nhưng thành công là gì?
Nói theo nghĩa thông thường nhất thì thành công có nghĩa là khi ta có một mục đích nào đó và ta đạt được nó, đó là thành công. Xa hơn môt tí, thì có lẽ mọi người chúng ta đều đồng y’ là mục tiêu tối hậu của mỗi người trên đời chính là tìm “niềm vui và bình an” trong lòng mình; có được niềm vui và bình an trong tâm, đó là thành công.
Như vậy, có nghĩa là cách định nghĩa thành công của chúng ta ở đây hoàn toàn có tính cách chủ quan. Chính mình định đích điểm đời mình và thành công của mình. Chẳng có mục tiêu khách quan nào bên ngoài cả. Điều này rất quan trọng, vì nếu chúng ta chỉ cần một mái nhà tranh hai quả tim vàng, mấy con gà và một con chó, và ta đã đạt được điều đó, tức là ta đã thành công trong mục tiêu đó, dù rằng mấy tờ báo lá cải chỉ tin là các người đi xe hơi mới được gọi là thành công.
Tuy nhiên ta cần phân tích y’ niệm thành công sâu hơn một chút trong thực tại đời sống.
1. Nếu một người muốn có thật nhiều tiền để có một ngôi biệt thự vĩ đại, và làm việc ngày đêm căng thẳng, chụp giật, gian lận, lắm stress, lúc nào nói chuyện cũng chửi thề vì bực tức. Người đó rốt cuộc đạt được mục đích là xây được căn biệt thự theo mình muốn. Như vậy phải là thành công không các bạn? Ta có thể nói là người này đã thành công trong mục tiêu kiếm nhà.
Nhưng có lẽ cũng như mọi người khác, người này còn mục tiêu khác sâu xa hơn, một ước muốn sâu xa hơn, đó là “niềm vui và bình an cho mình.” Nếu vậy thì, mục tiêu “niềm vui và bình an cho mình” có đạt được không lại là chuyện khác. Giả sử trong tiến trình kiếm tiền, anh ta bỏ bê vợ con, lại học thêm các thói hư tật xấu để cho mấy đứa con bắt chước (như là chửi thề, nghi kỵ mọi người chung quanh, mọi tính toán đều do đồng tiền chi phối …), rồi mấy đứa con trở thành hư hỏng, và chính anh ta cũng đang nuôi đủ mọi mầm bệnh trong người, từ cơ thể (như bệnh tim, đau bao tử, …) đến tinh thần (các loại suy nhược thần kinh), thì thử hỏi anh ta đã thành công trong việc tạo lập hạnh phúc cho mình hay chưa? Hay là thành việc trước mắt, nhưng hỏng việc đường dài?
2. Nếu mục tiêu của một người là chẳng có mục tiêu gì hết trong đời thì sao? Thưa, có hai loại người sống không có mục tiêu.
• Loại thứ nhất là thánh nhân, sống không cần gì ở đời, nhưng rất yêu đời yêu người. Luôn luôn vui vẻ thanh thản và luôn luôn sẵn sàng làm một việc gì đó giúp đời giúp người.
• Loại thứ hai là những người lười biếng tiêu cực, không muốn làm gì, và tối ngày phàn nàn chê bai cuộc đời. Loại này không bao giờ vui. Và nếu là ai trong thiên hạ cũng xem niềm vui của mình là mục tiêu tối hậu, thì loại người này không có thành công bao giờ.
Trong hàng tiêu cực thì lại có hai loại.
— Loại tiêu cực thụ động tối ngày phàn nàn càm ràm.
— Loại tiêu cực chủ động sống tiêu cực và chủ động truyền bá lối sống tiêu cực. Lọai này đã bắt đầu ra khỏi cách sống “không mục tiêu” và từ từ có mục tiêu tiêu cực với đời sống. Loại này lại chia ra làm hai loại khác:
(a) loại trộm cướp vặt—sống tiêu cực làm hại người khác và gây thêm băng đảng, và
(b) loại người truyền bá tiêu cực để gây chiến tranh hay kích động khủng khoảng chính trị xã hội để phục vụ các mục tiêu của riêng họ. Loại này thì ta thấy thường xuyên trong thông tin thời sự quốc tế. Loại người chuyên gây chiến này, dĩ nhiên là tâm của họ không bao giờ an bình và vui vẻ, vì bản chất của chủ chiến là chết chóc và đau khổ. Nhưng còn xa hơn thế nữa, khả năng của họ để mang lại khổ đau cho nhiều người khác, đôi khi cho cả quốc gia hay cả thế giới, rất cao.
Vậy thì khái niệm thành công của ta cần phải được đặt trong bậc thang giá trị của các hạng người trên đây. Đối với người tư duy tích cực, ta hiểu nghĩa thành công như là (1) luôn luôn có “niềm vui và bình an” trong lòng như là mục tiêu tối hậu, và (2) dù là ta có định mục tiêu ngắn hạn nào đó trong đời, như là kiếm tiền mua một ngôi nhà thật đẹp, thì phương cách ta dùng để đạt mục tiêu ngắn hạn đó (mua nhà) sẽ không phản lại, nhưng còn hỗ trợ, cho mục tiêu tối hậu là “niềm vui và bình an” trong lòng.
Và vì “niềm vui và bình an” trong lòng ta liên hệ mật thiết với niềm vui và bình an của mọi người và của thế giới này, chúng ta không thể làm người khác thêm đau khổ mà tin rằng ta sẽ có được niềm vui và bình an trong lòng. Điều đó không thể xảy ra (trừ khi đối với người điên, trong vài trường hợp). Cho nên ý niệm tự do chủ quan để lựa chọn mục tiêu thành công của ta, thực ra vẫn nằm trong một giới hạn khách quan–giới hạn đó là sự an vui của người khác, và của thế giới. Nếu ta không quan tâm đến an vui của người khác, ta sẽ tự phá hủy an vui của chính mình. Điều này cũng giống như người thải khí độc trong không khí để hại đến người khác, chính mình cũng sẽ hít thở nó.
Thỏa mãn bất kỳ mục tiêu ngắn hạn nào đó (như nhà cửa xe cộ), nhưng không làm hỏng mục tiêu tối hậu “niềm vui và bình an”, đó mới thực sự là thành công của người tư duy tích cực.
Nàng Hoa Chuối, Trà Đàm, Văn, chị Đặng Nguyễn Đông Vy.
.
Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.
Các ứng cử viên thua cuộc tổ chức biểu tình đòi bầu của lại ở Iran – Cảnh sát đã can thiệp và vài người đã chết. Hiên nay bên biểu tình của Mir Hossein Mousavi cùa vẫn tổ chức biều tình “trật tự và không bạo động” để nhắm mục đích bỏ kết quả bầu cử và bầu lại vì “gian lận.” Lãnh đạo Tối Cao Iran, Ayatollah Ali Khamenei kêu gọi, “Không ai nên có hành động nào tạo nên căng thẳng, và tất cả mọi người phải nói rõ ràng là họ chống căng thẳng và nổi loạn.” Tổng thống Mỹ Obama từ chối can thiệp vào nội bộ Iran, dù là có quan tâm đến tình trạng bạo động. Tuy nhiên Obama có tuyên bố, có thể là chẳng có khác biệt gì về chính sách giữa tổng thống Ahmadinejad (thắng cử) and và Mousavi, ứng cử viên thất cử và đang lãnh đạo biểu tình.
(TDH: Bầu cử, từ Thái Lan đến Iran đến một số nơi khác trên thể giới (Romania 4/2009, Mông Cổ 2008, Paris Pháp (2007), Pakistan (12/2007 trước bầu cử), Quebec Canada 2001, Tanzania 2000, v.v…), thay vì là một biện pháp dân chủ để xây dựng chính phủ, thì bầu cử lại là lý do cho các cuộc nổi loạn và bạo động. Tại sao vậy? Điều gì đã thiếu sót trong các hệ thống dân chủ đó?)
Trời trong nên sao hơi nhiều – Teen ở Brussels, Bỉ, muốn xâm 3 ngôi sao lên mặt. Cô bé nằm ngủ trong khi xâm. Và thức dậy khám phá ra là mình nhận được 56 ngôi sao. Người xâm khai với cảnh sát là cô bé này muốn cả 56 sao.
.
Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.
Cháy bỏng đam mê với y học cổ truyền – Tốt nghiệp chuyên ngành bác sĩ đa khoa Tây y, thủ khoa đầu vào cao học, nhưng Nguyễn Mạnh Trí lại chọn theo đuổi con đường y học dân tộc. Và hiện anh là giảng viên bộ môn y học cổ truyền – ĐH Y khoa Phạm Ngọc Thạch. Với y học dân tộc cổ truyền, Trí cho rằng đấy chính là sự kết hợp tuyệt vời và thăng hoa rực rỡ của khoa học sức khỏe và bản sắc văn hóa dân tộc. Những ngày tết vừa rồi, Trí khoác balô lên đường cùng nhóm bác sĩ, tình nguyện viên của Tổ chức NADA (Mỹ) đến Campuchia để huấn luyện chuyển giao phương pháp trị liệu bằng châm cứu (nhĩ châm) cho các bạn khiếm thị và những người hoạt động vì trẻ em đường phố.
202 triệu USD cho phát triển năng lượng tái tạo – Ngân hàng (NH) Thế giới (WB) sẽ cấp 202 triệu USD tín dụng ưu đãi để tăng nguồn cung điện cho lưới điện quốc gia VN từ các nguồn năng lượng tái tạo trên cơ sở bền vững kinh tế, môi trường và xã hội.
Bình chọn 100 điều thú vị tại TP.HCM – UBND TP.HCM đã chấp thuận cho Sở Văn hóa – Thể thao – Du lịch sẽ kết hợp với các báo, đài tại TP.HCM tiến hành cuộc vận động và bình chọn 100 điều thú vị nhằm đa dạng hóa sản phẩm du lịch trên địa bàn, như đặc sản hấp dẫn du khách, điểm tham quan tiêu biểu, chương trình tour hấp dẫn, điểm giải trí về đêm được ưa thích, sự kiện tiêu biểu…
Vòng xe đạp chinh phục chiều dài đất nước – “Hành trình xanh xuyên Việt 2009” do nhóm sinh viên Học viện Hành chính quốc gia tổ chức mang tên “Khát vọng tuổi trẻ” sẽ diễn ra vào ngày 30.6 tới đây, với sự tham gia của 200 tình nguyện viên (TNV) đến từ 36 trường ĐH-CĐ tại Hà Nội.
Khiếm thị, tay không ngón, chơi 12 nhạc cụ – Tiếng guitar đã theo ông Lê Đức Thuận (xóm 9, xã Diễn Xuân, huyện Diễn Châu, Nghệ An) suốt nửa cuộc đời. Không chỉ chơi thành thục guitar, ông Thuận còn thạo 11 loại nhạc cụ khác.
Triển lãm “Ánh sáng” của trẻ nghèo, hoàn cảnh khó khăn – Chiều 19.6, tại Bảo tàng Mỹ thuật TPHCM, Hiệp hội Bảo trợ trẻ em Christina Noble (C.N.C.F) sẽ khai mạc triển lãm tranh “Ánh sáng”. Triển lãm giới thiệu 45 tranh sơn dầu của trẻ em nghèo, trẻ có cảnh ngộ bất hạnh.
Làm giàu nhờ trồng cây hiếm: Cam không hạt – Cách Đà Lạt khoảng 17 km, trang trại Phương Mai nép mình dưới chân núi Voi đầy sỏi đá, nơi đang canh tác nhiều giống cây lạ như cam, chanh, quýt không hạt du nhập từ Úc có giá trị dinh dưỡng và kinh tế cao.
Các trại hè, khóa học rèn luyện kỹ năng – Sống tự lập, vì cộng đồng – Dạy và học kỹ năng sống không thể theo cách thuyết giảng một chiều khô khan như phương pháp truyền thống bấy lâu, mà cần tạo môi trường học thuận lợi để người học được thoải mái bộc lộ bản thân, tham gia khám phá kỹ năng, rèn luyện thói quen mới.
Học sinh bảo vệ nguồn nước – 2.553 ý tưởng đã gửi về tham dự cuộc thi quốc gia “Cải thiện việc sử dụng và bảo vệ nguồn nước” năm 2009. Ðó là những trăn trở của các em học sinh trước thực trạng nguồn nước bị ô nhiễm, cạn kiệt, trong khi thói quen sử dụng nước lãng phí còn rất phổ biến.
Thế giới của bé – là chương trình thời trang – ca nhạc định kỳ nhằm tạo ra sân chơi cho các em thiếu nhi, qua đó xây dựng quỹ từ thiện dành cho trẻ em mồ côi và kém may mắn, được thực hiện với sự tham gia của hơn 100 người mẫu thiếu nhi, 50 diễn viên múa cùng các ca sĩ nhí của Công ty Viet Model.
Trong dịp Tết Kỷ Sửu vừa rồi, một trong những trải nghiệm thú vị nhất trong chuyến đi du lịch Malaysia – Singapore của mình và mẹ mình là được đi xe xich lô Singapore (gọi là Trishaw) dạo vòng quanh khu Bugis, Phố Ấn Độ, Phố Tàu ở Singapore. Thú vị hơn nữa là vừa ngồi lên xe, anh chàng lái xe bật ngay một bản nhạc rock đồng quê mà mình rất thích. Chưa bao giờ mình cảm thấy hạnh phúc, thanh thản như hôm đó. Ngày hôm đó trời rất đẹp, ít nắng và nhiều gió. Vừa ngồi trên xe nghỉ ngơi, vừa ngắm cảnh đường phố Singapore, vừa được nghe bản nhạc mình yêu thích thì thật là tuyệt vời, phải không các bạn?
Và để thay đổi không khí, hôm nay mình xin được giới thiệu với các bạn bản nhạc rock đồng quê đó, có tên gọi là “California Dreamin’” của ban nhạc The Mamas and The Papas.
Ban nhạc The Mamas and The Papas là ban nhạc gồm các thành viên như: John Phillips (nhạc sĩ sáng tác, qua đời năm 2005), Denny Doherty (qua đời năm 2007), Michelle Phililips (vợ của John), Cass Elliot, Scott McKenzie, Jill Gibson. Ban nhạc này nổi lên vào năm 1966 với thành công vang dội của “California Dreamin” khi nó lọt vào top 10. Ca khúc này được phát hành lần đầu tiên vào tháng 11, năm 1965 và được xếp hạng thứ 89 trong 500 ca khúc vĩ đại nhất của mọi thời đại.
Qua tiếng hát của The Mamas and The Papas của thập niên 60, ca khúc kinh điển “California Dreamin” đã trở thành nhạc phẩm thịnh hành được nhiều người yêu chuộng. Vào giữa thập niên 90, nhạc phẩm “California Dreamin” lần nữa được dùng làm ca khúc chính trong phim “Chungking Express”, một trong 100 cuốn phim được tuần báo Time của Mỹ chấm là hay nhất. Trong phim này, đạo diễn Wong Kar Wai đã mượn nhạc phẩm này để nói lên ước mơ về vùng trời xa xăm của cô bồi bàn trong một tiệm ăn nhỏ ở Hong Kong.
Sau đây là 2 video clip: 1) Video clip do ban nhạc The Mamas and the Papas biểu diễn, và 2) Video clip do nhóm River City People cover lại. Mời các bạn thưởng thức và chúc các bạn một ngày thật vui!
Below are two quotes on creativity we have posted recently on ĐCN:
“The world is but a canvas to our imaginations.” Henry Thoreau
“Microsoft is a company that manages imagination.” Bill Gates
What do you think about them? How do you gain new ideas, new thinking? Do you have any knowledge or experience to share with other brothers/sisters on creativity?
Have you ever done anything new, like writing a story, writing a song, writing poem, doing a social project, designing and building a house from zero, designing your áo dài, designing your website, making a new toy, etc.? If yes, could you tell everyone how you got the ideas for that work?
.
TODAY’S CHALLENGE
Chị Loan has the California Dreaming song today. Below are the lyrics for the song. You may want to translate it into English, and post it early to help other brothers and sisters listen to the song with more understanding.
California Dreaming
~ The Mamas and The Papas
All the leaves are brown
And the sky is gray
I’ve been for a walk
On a winter’s day
I’d be safe and warm
If I was in L.A.
California dreamin’
On such a winter’s day
Stopped into a church
I passed along the way
Oh, I got down on my knees
And I pretend to pray
You know the preacher likes the cold
He knows I’m gonna stay
California dreamin’
On such a winter’s day
All the leaves are brown
And the sky is gray
I’ve been for a walk
On a winter’s day
If I didnt tell her
I could leave today
California dreamin’
On such a winter’s day
(California dreamin’)
On such a winter’s day
(California dreamin’)
On such a winter’s day