Làm thế nào để khiêm tốn ?

Chào các bạn,

Hôm qua chúng ta nói về khiêm tốn như là mẹ của các kỹ năng sống khác. Hôm nay, chúng ta đến câu hỏi tiếp theo tự nhiên: Làm sao để chúng ta có được đức khiêm tốn?
humbleness2
Hỏi được câu này tức là chúng ta cũng thừa biết là không dễ dầu gì để khiêm tốn,vì hầu như toàn hệ thống giáo dục và văn hóa của thế giới chỉ nhắm đến làm phồng “cái tôi”—ca tụng người số một, ca tụng người nhiều tiền, ca tụng người có thế lực, ca tụng người thành công… Từ nhỏ đến lớn ta sống với đủ mọi giải thưởng—hoa hậu, học giỏi nhất, chạy nhanh nhất, xí nghiệp đầu tiên, người đầu tiên… Bố mẹ thầy cô, tất cả mọi người chung quanh, đều dạy ta từ tấm bé là phải cố để thành công, để chiến thắng, để “có danh gì với núi sông”, để trở thành ông này bà nọ… Chẳng ai, dạy là lớn lên hãy sống một cuộc đời không tên không tuổi, không ai biết mình là ai…

Thế thì khiêm tốn sao được?

Vì nhu cầu kinh tế xã hội thực tế, cũng như vì khuyến khích chúng ta phấn đấu chiến thắng hoàn cảnh khó khăn, chúng ta chỉ cho nhau tự tin, và hầu như trong tự tin có sẵn mầm tự cao đâu đó—tự tin và tự cao chỉ cách nhau một sợi chỉ, và tất cả chúng đều bước qua sợi chỉ đó. Cho nên, muốn khiêm tốn không phải là chuyện dễ. Nếu ta đủ can đảm để nói “Tôi khiêm tốn” thì trong câu nói đó đã có mùi không khiêm tốn rồi.

Sau đây chúng ta nghiên cứu một số phương thức quen thuộc dùng để tự huấn luyện tính khiêm tốn:

1. Những cái căn bản nhất ta có đều không do ta mà có. Nếu ta có được cái đầu thông minh, học đâu biết đó, tính đâu đúng đó, thì cái đầu đó không do ta mà có. Cũng không phải từ bố mẹ tạo ra, bởi vì bố mẹ chẳng có quyền năng gì vào việc đó cả. Ta có thể nói đó là may rủi, hay là trời cho, nhưng điều chắc chắn là ta chẳng có công cán gì trong việc có được cái đầu thông minh cả (dù là có một tí công trong việc mài dũa nó tốt hơn một tí). Vậy thì, hãy khiêm tốn cảm ơn ông trời hay cảm ơn “may rủi”, thay vì kiêu căng. Có được giọng ca tốt cũng thế, thân hình đẹp cũng thế… Vốn liếng trời cho, mình chẳng có công cán gì hết, thì đừng tự cao, mà hãy khiêm tốn cảm ơn.
humbleness3
2. Bất kỳ cái gì mình có, trong Sự Thật, chẳng quí hơn cái người khác có tí nào. Chẳng qua là vì hệ thống kinh tế (bất toàn) của con người bóp méo mà thôi. Giọng ca mang triệu đô la, chẳng có l‎y’ do gì mà qúy hơn khả năng còng lưng 10 tiếng một ngày trên cánh đồng, hay khả năng đánh một đôi giày bóng lưỡng trên hè phố. Chẳng qua là trong hệ thống kinh tế tiền nong của ta, mọi người thích mua CDs nhiều, cho nên ca sĩ giàu hơn thế thôi. Chẳng ly’ do gì mà người ca sĩ có thể xem mình cao hơn người nông dân hay em bé đánh giày (trừ khi người ca sĩ không biết suy nghĩ).

Hệ thống kinh tế chính trị xã hội bất tòan của con người bóp méo mọi giá trị trên đời. Ta đừng để các bóp méo đó lừa lọc mình. Những cái gì người khác đang có, trong Sự Thật, trước khi các giá trị bị xã hội bóp méo, có giá trị ngang hàng với những cái mình có.

3. Tất cả những gì mình có, có thể mất ngay trong một sớm một chiều. Nhà cháy một buổi, Thương mãi sụp rất nhanh trong một lúc khủng hoảng. Tình yêu thì khỏi nói, có thể bye-bye nhanh hơn hỏa tiễn. Cái đầu thông thái có thể mất đi trong một tích tắc đụng xe. Sức khỏe (là nền tảng của mọi sản nghiệp khác) có thể mất đi chỉ vì một cơn bệnh nan y. Cho nên, nói theo kiểu Mỹ là “Don’t be so hung up about them.” (Đừng treo dính cái đầu vào mọi thứ đó!).

4. Nhìn vào bức tranh tổng thể, mình chỉ là một dấu chấm tí ti. So với lịch sử hàng triệu triệu năm của con người thì cuộc đời 60 hay 100 năm của mình chỉ là 1 dấu chấm tí ti. So với lịch sử vô thủy vô chung của vũ trụ, thì cuộc đời mình chưa đến một dấu chấm tí tí.

So với 8 tỉ người của trái đất mình chỉ là một chấm. So với tòan thể loài người từ cổ chí kim, mình chưa là một chấm.

So với trái đất mình chỉ là một chấm. So với thái dương hệ, trái đất chỉ là một chấm. So với Ngân Hà, thái dương hệ chỉ là một chấm. Cho với “vũ trụ đã biết”, Ngân Hà chỉ là một chấm. So với “vũ trụ chưa biết” thì có lẽ “vũ trụ đã biết” chỉ là một chấm. Thế thì, “Don’t be so hung up about yourself.”

Chỉ cần một tí suy tư như thế cũng đủ để cho ta thấy ta chẳng có ly’ do gì mà kiêu căng và không khiêm tốn.
humbleness4
Nhưng dù là ta chẳng là cái gì cả như thế, ta cũng vẫn có ly’ do để tự tin và hạnh phúc vì:

• Nói theo Phật gia, thì ta với vũ trụ bao la vô tận vô thủy vô chung đó là một–không có ta thì không có vũ trụ đó. Cũng như, mỗi chúng ta ta chỉ là một con số nhỏ xíu trong “quốc dân” 80 triệu nguời của nước ta. Nhưng mỗi chúng ta vẫn rất có ‎ y’ nghĩa bởi vì nếu không có mỗi chúng ta thì không có quốc dân.

• Nói theo truyền thống Moses (Do thái giáo, Thiên chúa giáo, Hồi giáo) và các truyền thống tâm linh khác, thì con người được Thượng đế tạo nên, là con của thượng đế, cho nên dù là rất nhỏ bé, vẫn có một y’ nghĩa lớn trong toàn thể tạo vật.

Đây là những cái nhìn rất quân bình, một mặt cho chúng ta thấy cái nhỏ bé của mình, để mình có thể khiêm tốn, một mặt cho mình thấy vai trò tích cực của mình trong việc tạo dựng toàn thể và, do đó, trong việc tiếp tục làm cho toàn thể tốt đẹp hơn.

Dù sao đi nữa thì khiêm tốn là một kỹ năng đòi hỏi ta suy tư sâu sắc và, quan trọng nhất là, thực hành hàng ngày cho đến khi ta thuần thục, và sau đó tiếp tục như là một phần tự nhiên trong máu của mình. Tuy nhiên, “thực hành” ở đây phần lớn là “thực hành” ở trong tâm, trong cái nhìn của ta về người khác, vật khác. Thực hành trong tâm sẽ khiến ta thực hành ra ngoài đúng cách, tùy theo những điều kiện đặc biệt của mỗi sự việc bên ngoài.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Thứ ba, 4 tháng 8 năm 2009

Bài hôm nay:

“The Elephant Song” – Eric Herman , Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, chị Loan Subaru giới thiệu và nối link.

Daily English Discussion, A thanks note to teacher (from Viên Hy), anh Trần Đình Hoành.

Người lập dị , Danh ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.

Chiếm được niềm tin , Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến dịch.

Hồ Lắc Huyền Thoại , Văn Hóa, song ngữ, anh Quan Jun viết, chị Huỳnh Huệ giới thiệu.

Bản thân chúng ta là giá trị có sẵn, Trà Đàm, chị Đông Vy và anh Phạm Công Luận.

Những kỹ năng sống , Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.

Các bộ lạc ở Sudan bắn nhau, 185 người chết, vì thiếu ăn – Vì không có thực phẩm, bộ lạc Lou Nuer đi câu cá ở phía nam tỉnh lỵ Akobo và bị bộ lạc Murle tấn công. Trong số 185 người chết có 12 người là lính đi theo để bảo vệ người Lou Nuer.

Máy bay bị nhồi làm 22 người bị thương – Chiếc 767 của Continental Airlines của Mỹ đang bay từ Rio de Janeiro (Brazil) đến Houston (Texas, Mỹ), ở độ cao 11,600m khi nó bị nhồi rất mạnh, ném vài tiếp viên và một số hành khách ngược lên trần. Sau đó phi công cho hạ cánh khẩn cấp tại phi trường Miami, Florida, Mỹ.

Chính phủ Kampuchia hủy bỏ cuộc thi Hoa Hậu Bị Thương vì Mìn Nổ (Miss Landmine Pageant) – cho rằng cuộc thì này xúc phạm đến người khuyết tật. Người tổ chức, Morten Traavik của Na Uy thất vọng, tuy nhiên tuyên bố là cuộc thi vẫn tiếp tục trên Internet, và kết quả sẽ được công bố ngày cuối cùng là ngày 31 tháng 12 năm nay.

Website của Miss Landmine Pageant ở http://news.bbc.co.uk/2/hi/asia-pacific/8182078.stm

(TDH: Tại sao người khuyết tật không được có hoa hậu? Các bạn khuyết tật phải chịu nhận là mình không thể đẹp hay sao? Xem ra chính phủ Kampuchia không hiểu từ “kỳ thị” có nghĩa là gì.)

Hacker ở Anh có thể bị đưa qua Mỹ để hầu tòa – Gary McKinnon, 43 tuổi, hacker ở Anh, vào 97 computer cuỉa hải quân và cơ quan quản trị không gian (NASA) của Mỹ. Chính phủ Mỹ yêu cầu Anh quốc giao McKinnon cho Mỹ để xử án, nói rằng McKinnon làm thiệt hại Mỹ $800,000. (TDH: Chẳng biết đây là thiệt hại thật, hay là số tiền bỏ ra để chận các lỗ hổng, không cho hacker vào). Tuần rồi, tòa anh Anh quốc xử là Anh phải giao McKinnon cho Mỹ. Tuy nhiên, thống đốc Welsh của Anh cho rằng McKinnon phạm tội ở Anh vì ngồi trước mặt computer ở nhà anh ta ở Anh quốc để kacking, chớ không phải ở Mỹ. McKinnon nói anh ta không có ác ý, chỉ muốn tìm thông tin về các đĩa bay bí mật (UFOs, unidentied flying objects).

Kenya làm trống các phòng giam tử tội – Tổng thống Kenya, Mwai Kibaki, vừa ân xá 4 nghìn tử tội của Keyna, đổ án thành án chung thân. Trong vòng 2 thập niên qua, Kenya không xử tử người nào. Tổng thống Kibaki giải thích lý do là, theo luật, các tử tội không được phép làm việc, vì vậy làm cho họ bệnh hoạn và trầm uất. Các tổ chức nhân quyền chào mừng thông tin này, và cũng hy vọng là Kenya sẽ xóa bỏ án tử hình trong hệ thống luật.

Số người bị bắt trong vụ bạo lọan ở Tân cương đã lên đến 1.500 – sau khi cộng thêm 319 người bị bắt tuần rồi.

Sinh viên tốt nghiệp nhưng thất nghiệp kiên trường – Trina Thompson, 27 tuổi, kiên trường Monroe College tại tòa án địa phương ở Bronx, New York, đòi lại 70 nghìn đô học phí cô đã trả cho chương trình cử nhân. Cô nói rằng cô không tìm được việc sau khi xong cử nhân và trường không giúp cô tìm việc như đã hứa. Đại diện trường cho rằng vụ kiên hoàn toàn vô căn cứ.
.

Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

Điện mặt trời trên quê nghèo – Sinh viên tình nguyện Trường ĐH Bách khoa TP.HCM lắp đặt pin năng lượng mặt trời cho hộ nghèo ở Thạnh Phú (Bến Tre).

Quảng cáo và sáng tạo thời khủng hoảng – Đỗ Nguyệt Hà (art director) và Nguyễn Huy Trọng (copywriter) đã vượt qua hàng trăm thí sinh khác trong cuộc thi Vietnam Young Lions để trở thành đội đại diện đầu tiên của Việt Nam tham gia cuộc thi quảng cáo báo chí quốc tế Young Cannes Lions tại Pháp vào tháng 6-2009. Cuộc thi quy tụ 40 đội từ các quốc gia khác nhau với đề tài kêu gọi nhận thức của mọi người về vấn đề bảo vệ động vật hoang dã thông qua việc chấm dứt mua bán các sản phẩm từ voi, hổ và rùa.

Người Việt đầu tiên đạt chứng chỉ ITIL Service Manager – Nguyễn Mạnh Cường, chuyên gia của Công ty hệ thống thông tin FPT, đã đạt được chứng chỉ ITIL Service Manager vào ngày 30-7 từ tổ chức khảo thí ITIL toàn cầu APMG, chứng chỉ đạt cấp độ cao nhất về ITIL phiên bản 2 đầu tiên ở Việt Nam.

Nhạc dân tộc vẫn đầy uy lực – Bất chấp cơn mưa lạnh lẽo tối 1-8, bất chấp cả sự đe dọa của virus cúm A/H1N1, hơn trăm khán giả vẫn tìm đến tư gia của GS Trần Văn Khê để nghe ông nói về chủ đề “Âm nhạc dân tộc – phát triển mà không ngoại lai”.

Tìm được gia đình sau 40 năm thất lạc – Một cô gái người dân tộc Mơ Nông ở vùng cao thoát ly đi kháng chiến và mất liên lạc với gia đình đúng 40 năm. Một cuộc đoàn tụ bất ngờ diễn ra khi trưa ngày 2.8, cô gái ấy đã gặp được người em trai của mình ngay trên đất mẹ Quảng Nam.

Peter Seivewright cùng Anna Phạm tái ngộ khán giả TPHCM – Sau những thành công từ chương trình biểu diễn 2008, hai nghệ sĩ piano Peter Seivewright cùng Anna Phạm (Phạm Hồng Hạnh) tiếp tục tái ngộ khán giả TPHCM trong chương trình Tribute to the piano, do Nhà hát Giao hưởng Nhạc vũ kịch TPHCM tổ chức, diễn ra vào ngày 9-8 tại Nhà hát TPHCM.

Cụ ông 80 làm giàu từ cây nấm – Người ta gọi ông Vũ Phương Thảo là “bác Nấm” vì ông là chủ tịch câu lạc bộ trồng nấm đầu tiên ở Xuân Thuỷ và cũng là đầu tiên ở Nam Định.

Phạm Xuân Ẩn có vị trí quan trọng trong ngành tình báo thế giới – Trong mục điểm sách cuối tuần qua, tờ “Thời báo Châu Á” (The Asia Times) nhận định Phạm Xuân Ẩn xứng đáng có một vị trí quan trọng trong ngành tình báo thế giới.

Học sinh Quảng Nam tham dự YENESIS – Chương trình giao lưu thanh thiếu niên Đông Á (YENESIS) tại Nhật Bản, tổ chức vào cuối tháng 9 tới.

Hội trại Đại sứ môi trường Bayer VN 2009 – Từ ngày 2 – 5.8, tại khu du lịch Khoang Xanh (Ba Vì, Hà Nội) diễn ra Hội trại sinh thái Đại sứ môi trường Bayer VN 2009. Tham gia hội trại có 15 đại sứ môi trường Bayer VN từ 18 – 23 tuổi được tuyển chọn từ cuộc thi Đề xuất giải pháp môi trường với chủ đề “Hướng tới một hành tinh xanh – Cộng đồng cần sự góp sức của bạn”.

Khai trương trang web Hội Nhà văn VN – tại địa chỉ: http://www.hoinhavanvietnam.com.vn/vanvn.nethttp://hnv.vn. Đây là diễn đàn của các nhà văn và công chúng yêu văn học trong và ngoài nước.

“Khốc liệt” đường đua trong bùn – Mỗi sáng chủ nhật, dân yêu xe mô hình tại TP.HCM lại tập trung về bãi đất trống cạnh đường Hoàng Quốc Việt (quận 7) để đua biểu diễn và thi. Nắng mưa gì cũng đua. Những cuộc đua mịt mù khói và tung tóe bùn đất luôn tạo được niềm hào hứng cho người điều khiển lẫn người xem.

Quảng bá Việt Nam trên các tạp chí du lịch hàng đầu thế giới

Bình định: chung kết thanh niên giỏi nghề nông

Cuộc so tài của hơn 420 “thủ lĩnh” thanh niên

Một lớp “gặt hái” 8 Thủ khoa, Á khoa
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

“The Elephant Song” – Eric Herman

Eric-HermanChào các bạn,

Trong chuyên mục Nhạc Xanh ngày hôm nay, để thay đổi không khí, mình xin được giới thiệu với các bạn bài hát rất dễ thương – “The Elephant Song”, do nhạc sĩ – ca sĩ Eric Herman trình bày.

 

Elephant Song

Eric Herman (tên thật là Eric Herman Endres) chuyên sáng tác nhạc cho thiếu nhi với lời bài hát rất vui nhộn và dễ thương. Các bài hát nổi tiếng và được nhiều người ưa thích của ông như: “The Elephant Song”, “There’s a Monster in My House”, “Blackbeard, Bluebeard and Redbeard” và “Cowboy Bergaleoukaleopaleous”. Trong đó, video “The Elephant Song” là một trong những video online được ưa thích nhất với hơn 4 triệu lươt xem trên Youtube.

Sau đây là video của bài hát “The Elephant Song”. Mời các bạn thưởng thức và chúc các bạn một ngày thật vui!

Loan Subaru

Daily English Discussion–Aug. 4th, 09–A thanks note to teacher

Hi everyone,

Below is a thanks note from Lê Phan Hiên Vy to an unnamed English teacher who is also a ĐCN admin. It is so mysterious that it took me hours to analyze, test, and cross out each name–Loan Subaru, Thùy Dương, Hiển and even me–to finally come up with the most plausible choice–chị Huệ. I am confident that this is the right name, after such a vigorous screening process. 🙂

Everyone can just chip in with Hiên Vy. Thanks, Hiên Vy.

Hoanh

.

For my big teacher
teacherappreciation
Today is not Teacher’s or Women’s day. But I choose this day to express my feeling about a very important person that changed my life: My big English teacher.

I must admit that I was very afraid of you in the early days when I was first studied in your class (I have to use passive voice because to study in your class is not a simple thing in some way). You were so strict with us that whenever we went to the class, we were very “stressful”. But thanks to your strictness, my friends and I were more and more good at English and we now realise our dream: we all passed and win our place in our university. And you must be very happy to hear this: I am one of three candidates who get highest mark in Faculty of Business Administration in my university!

For me, to meet you is my luck, and my destiny. I was not a good English student but after three years being taught by you, I archived many things that I had never thought I could do that just only one time in my life. Though what I gained were not as good as what your other excellent students did, I am always very proud of them and my biggest pride is being your student. You not only teach me knowledge, but also lessons of dream and belief. You showed me that if I believe in myself, I can do everything. You lit my dream up and made me believe in myself, and it can be said that my feeling for you are so strong that the word “love” can not describe them.

I am now a bird with my wings spreading fully in my blue sky, but I will never forget my nest, where I learned every thing from you to flap my wings and fly higher and higher. I will be far away from you but my heart is always near you, as long as you think that I am besides you.

I wish you health and luck to go on teaching other little birds so that they can win their own success just like I do. I did, I do and I will always try my best to become a successful person. I believe each of my success is a gift for you, and I promise that you will receive more gifts in the future. Believe in me.

Your little student,

Lê Phan Viên Hy

PS: I may not have good words to express what I want to say but my feeling is from the bottom of my heart. And I believe you can feel it.

Hồ Lắc Huyền Thoại

Bắt đầu cho loạt bài Nước Việt mến yêu, giới thiệu về những nét hay, cái đẹp và điểm lạ ở các vùng đất trên khắp đất nước Việt Nam, hôm trước chúng ta đã biết đến thành phô Buôn Ma Thuột đáng yêu qua bài Phố Núi Ban Mê của Quan Jun (Văn Quân).
LakLake2

Hôm nay xin mời các bạn đến với hồ Lak, một điểm đến ưa thích của rất nhiều du khách trong và ngoài nước khi đến thăm Daklak. Hồ Lak là hồ nước ngọt lớn nhất Daklak. Hồ rộng trên 5 km², thông với con sông Krông Ana. Hồ Lak là một thắng cảnh nên thơ với mặt hồ uốn khúc như một dải lụa thiên thanh, mềm mại và quyến rũ phản chiếu hàng cây in bóng, có thuyền độc mộc và voi lội trên sông, với không khí trong lành, thoáng mát, và hoa sen, hoa súng nở rực cả mặt hồ. Mặt nước hồ xanh thẳm như một chiếc gương khổng lồ. Vào mùa mưa, nước hồ lên cao và trong vắt tạo ra một khoảng không gian rộng lớn, đem lại cảm giác ngất ngây trước cảnh đẹp thiên nhiên tuyệt vời và an bình giữa đất trời mây nước.

Bên Hồ Lắk có buôn Jun và buôn M’Liêng, những buôn làng tiêu biểu của dân tộc M’Nông. Hai buôn này trở thành một điểm du lịch quan trọng ở Đăk Lăk như những buôn bảo tồn, giới thiệu văn hóa dân tộc bản địa Tây nguyên. Ở đây còn lưu giữ được rất nhiều những ngôi nhà dài truyền thống với mái lợp cỏ tranh vách thưng liếp nứa và một đàn voi 15 con. Du khách đến đây không chỉ thăm quan hồ Lắk mà còn thưởng thức những nét văn hóa Tây Nguyên như điệu múa lửa, múa ngày mùa, diễn xướng cồng chiêng, t’rưng, k’lông pút, đàn đá,cưỡi voi hoặc dùng thuyền độc mộc đi dạo trên hồ hoặc vượt qua hồ.
dant'rưng
đàn t’rưng
Các bạn sẽ thú vị khi biết tên gọi của tỉnh Daklak bắt nguồn từ một truyền thuyết gắn liền với hồ Lak. Cũng giống như Buôn Ma Thuột, gốc tiếng Ê đê ( tiếng của đồng bào dân tộc lâu đời nhất bản địa), có nghĩa là bản hay làng của cha Thuột (A Ma Thuột, một vị tù trưởng tài ba có công sáng lập, và bảo vệ buôn làng). Theo truyền thuyết, tỉnh Daklak, tỉnh lớn nhất của Tây Nguyên đã được cứu nguy bởi một vị anh hùng dân tộc tên gọi là Lak. Người anh hùng này đã tìm ra và bảo vệ nguồn nước thoát khỏi một con rồng hung dữ chiếm cứ, vì thế đã cứu cả làng khỏi bị chết khát. Kể từ đó, tỉnh này có tên Lak.

“Dak Lak”, theo thổ ngữ của sắc tộc M’nông. “Dak” có nghĩa là nước, “Lak” là “hồ nước.

Bài viết này được bạn Văn Quân dịch ra Tiếng Anh từ nguồn daktra.com.vn.

Hồ Lắc không chỉ trước mắt bạn, mà còn hiện ra trong những câu chuyện huyền thoại truyền miệng từ đời này sang đời khác. Nằm cách thành phố Buôn Ma Thuột khoảng 52km về phía Nam, dọc theo quốc lộ 27 đi Đà Lạt, hồ Lắc là một trong những hồ nước tự nhiên rộng và đẹp nhất Việt Nam.

lak

Hồ Lắc được bao bọc bởi những dãy núi và cánh rừng nguyên sinh, tạo nên cảnh quan rất ngoạn mục. Nước hồ thăm thẳm in bóng thông trên các ngọn đồi. Mặt hồ được phủ kín bởi sen, mùa sen nở sắc trắng xen lẫn sắc hồng đẹp tựa chốn bồng lai. Trên đỉnh đồi cao, con đường xoắn ốc men theo sườn đồi dẫn lên Biệt Điện Bảo Đại rợp bóng cây cổ thụ, cùng cỏ xanh và hoa dại.

Về hồ Lắc để nghe chuyện kể ngày xưa, để du thuyền độc mộc, hay đủng đỉnh cưỡi voi đi dạo. Rồi đêm về, nhấp chút rượu cần, nghe những chàng trai cô gái Tây Nguyên múa hát bên ánh lửa hòa cùng tiếng cồng chiêng, lắng nghe người già kể khan, ăn chén cơm dẻo thơm mùi lúa mới, và thưởng thức món chả cá thác lác đặc sản nơi này.

Nguồn: daktra.com.vn

Về đây với chúng tôi bạn nhé. Dalklak hân hoan chào đón bạn. Và Hồ Lak vẫn mơ màng trong làn gió nhẹ chờ bước chân khách lãng du.

LEGENDARY LAK LAKE

Lak Lake appears not only in front of your eyes but also in legends orally transmitted from many generations. Located about 52 km South of Buon Ma Thuot City, along National Highway 27 up to Dalat, Lak Lake is one of the most beautiful and largest natural lakes in Vietnam.

Lak Lake2
The lake is surrounded by many mountain ranges and primitive forests, creating spectacular landscapes. The water is very deep green, reflecting pine-trees in the hills. The surface is fully covered with lotus flowers and it’s as beautiful as the elysium when these flowers, white and pink, are in full bloom. From the summit of the high hill, the twisty path along hillsides leads to Bao Dai Palace, framed with old trees, green grass and wild flowers.

Back to Lak Lake to hear stories in the past, take dug-out canoes or have elephant rides. Then when night falls, try some jar wine, hear central highlands’ boys and girls sing and dance by the firelight together with gong sounds, listen to the old people tell khan, eat mountainous rice of fragrant newly-harvested seasons and enjoy fried fish thac lac, one of this area’s specialties.

Come here with us, my friends. Elated is Daklak to welcome you. And dreamy is Lak Lake in the gentle breeze to wait for the travellers’ steps.

Quan Jun ( Văn Quân)

Bản thân chúng ta là giá trị có sẵn

Lâu rồi, tôi có đọc được bài phỏng vấn Ngô Thị Giáng Uyên, tác giả cuốn sách được nhiều bạn trẻ yêu thích- “Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương”. Trong đó cô kể rằng khi đi xin việc làm ở công ty Unilever, có người hỏi nếu tuyển vào không marketing mà làm sales thì có đồng ý không. Uyên nói có. Nhà tuyển dụng rất ngạc nhiên bởi hầu hết những người được hỏi câu này đều nói không. “ Tại sao phỏng vấn marketing mà lại làm sales?”. Uyên trả lời: “Tại vì tôi biết nếu làm sales một thời gian thì bộ phận marketing cũng sẽ muốn đưa tôi qua đó, nhưng đã quá muộn vì sales không đồng ý cho tôi đi.”
believeinyourself
Chi tiết này khiến tôi nhớ một câu chuyện khác về diễn viên Trần Hiểu Húc. Khi cô đến xin thử vai Lâm Đại Ngọc, đạo diễn Vương Phù Lâm đã đề nghị cô đóng vai khác. Hiếu Húc lắc đầu: “ Tôi chính là Lâm Đại Ngọc, nếu ông để tôi đóng vai khác, khán giả sẽ nói rằng Lâm Đại Ngọc đang đóng một vai khác”.

Đâu là điều giống nhau giữa họ? Đó chính là sự TỰ TIN. Và tôi cho rằng họ thành công là bởi vì họ tự tin.
Có thể bạn sẽ nói “Họ tự tin là điều dễ hiểu. Vì họ tài năng, thông minh, xinh đẹp, học giỏi…bla…bla … Còn tôi, tôi đâu có gì mà tự tin?”

Tôi không cho là vậy. Lòng tự tin thực sự không bắt đầu bởi những gì người khác có thể nhận ra, như gia thế, tài năng, dung mạo , bằng cấp, tiền bạc, quần áo,…Mà nó bắt đầu từ bên trong bạn, tự sự BIẾT MÌNH. Biết mình có nghĩa là biết điều này: Dù bạn là ai thì bạn cũng luôn có sẵn trong mình những giá trị nhất định.
Gốc rễ vấn đề là ở chỗ đó, bản thân bạn không đủ để bạn tự tin sao?

Bạn thân bạn-con người độc đáo nhất trên thế gian này. Bạn biết chăng, thế gian này có điều kỳ diệu, đó là không ai có thể là bản sao 100% của ai cả. Bởi thế, bạn là độc nhất, tôi cũng là độc nhất. Chúng ta đều là những con người độc nhất vô nhị, dù ta đẹp hay xấu, có tài hay bất tài,cao hay thấp, mập hay ốm, có năng khiếu ca nhạc hay chỉ biết hát lào khào như con vịt đực….

Vấn đề không phải là vịt hay thiên nga. Vịt có giá trị của vịt, cũng như thiên nga có giá trị của thiên nga. Vấn đề không phải là hơn hay kém, mà là sự riêng biệt. Và bạn phải biết trân trọng chính bản thân mình. Người khác có thể đóng góp cho xã hội bằng tài kinh doanh hay năng khiếu nghệ thuật,thì bạn cũng có thể đóng góp cho xã hội bằng lòng nhiệt thành và sự lương thiện.

Without a humble but reasonable confidence in your own powers you cannot be  successful or happy.
Without a humble but reasonable confidence in your own powers you cannot be successful or happy.

Bạn có thể không bẩm sinh mà học giỏi, nhưng bạn luôn chuyên cần và vượt qua bản thân từng ngày một. Bạn có thể không hát hay, nhưng bạn là người không bao giờ trễ hẹn. Bạn không là người giỏi thể thao nhưng bạn có nụ cười ấm áp. Bạn không có gương mặt xinh đẹp, nhưng bạn rất giỏi thắt cà vạt cho ba, và nấu ăn rất ngon. Chắc chắn, mỗi một người trong chúng ta đều được sinh ra với những giá trị có sẵn. Và chính bạn hơn ai hết, trước ai hết, phải biết mình, phải nhận ra những giá trị đó.

Hơn thế nữa, nếu bạn thực sự tự tin, bạn cũng sẽ biết tôn trọng người khác. Bởi nếu bạn đã hiểu được giá trị của bản thân mình, chắc chắn bạn sẽ hiểu được giá trị của mỗi người bạn gặp . Bạn sẽ nhìn thấy sự giống nhau giữa một ca sĩ nổi tiếng và một người quét rác vô danh, giữa một danh nhân xuất khẩu hàng nghìn tấn thuỷ sản đi nước ngoài và một bà cụ bán cá tươi trong chợ. Bạn sẽ trân trọng những người đó như nhau.

Bản thân mỗi chúng ta là giá trị có sẵn. Nếu bạn muốn có một cơ sở để xây dựng lòng tự tin thì hãy bắt đầu từ đó. TỪ CHÍNH BẢN THÂN MÌNH.

Đông Vy & Phạm Công Luận

Những kỹ năng sống

Nếu đọc về các kỹ năng sống, kỹ năng làm cho mình vui vẻ hạnh phúc, kỹ năng đắc nhân tâm, kỹ năng tăng hiệu năng công việc, kỹ năng ngoại giao, rồi đến các kỹ năng làm việc quản l‎y’ dự án, quản lý nhân viên, … thì có lẽ chúng ta sẽ ngợp thở hầu như có quá nhiều điều để học, và hầu như không nhớ hết để học. Đó là chưa kể mỗi thầy nói một đường. Rốt cuộc học trò như lạc vào mê hồn trận, không biết đường nào mà mò.
simplicity1
Cuộc sống như thế là quá khó khăn và phức tạp. Phải có cách nào giản dị hóa cuộc đời. Hơn nữa, học cả một đám rừng như thế thì cơ hội đi lạc cao hơn là cơ hội hiểu biết. Nguyên cả một rừng nhạc thì cũng chỉ 7 nốt chính, cộng 5 nốt thăng giáng, là 12 nốt. Người học nhạc là học 12 nốt rồi tự biến hóa chúng thành nhạc, chứ không ai phải học cả rừng nhạc của nhân loại. Học vẽ cũng thế, tổng cộng là 3 mầu chính, vàng xanh đỏ và 2 màu trắng đen, vài quy luật về quân bằng, và bối cảnh, vậy thôi. Từ đó mà biến hóa ra hình ảnh gì là do sức sáng tạo của người nghệ sĩ.

Khi chúng ta học chỉ một vài điều căn bản, rồi từ đó tập biến hóa, đó là học đúng đường. Khi chúng ta phải học hàng trăm công thức ứng xử cho cả hàng chục trường hợp khác nhau, là chúng ta đã bắt đầu học như vẹt. Học vẹt thì không thể hiểu được, và có áp dụng thì cũng không thể áp dụng nó như hạng thầy.

Thế thì, về cuộc sống, đâu là vài nguyên l‎ý, từ đó chúng ta có thể biến hóa sáng tạo?

Tất cả những điều quan trọng nhất cho đời sống đều được dạy ở cấp tiểu học và ta đã học hết hồi tiểu học. Ví dụ: Toán thì cộng trừ nhân chia, phân số, căn bản hình học, căn bản toán đố. Bao nhiêu đó là đủ sống cả đời cho 98 phần trăm dân số, kể cả luật sư, nhà văn, nhà báo… Chỉ hai phần trăm còn lại có nghề chuyên môn đòi hỏi biết nhiều hơn thế. Viết văn cũng thế, học xong tiểu học là biết viết đúng chính tả, viết câu rõ ràng, làm luận có 3 phần một bài. Cao hơn thì cũng chỉ như thế mà thành thạo hơn mà thôi.

Căn bản kỹ năng sống ta cũng đã học hết thời tiểu học: Khiêm tốn, lễ độ, biết ơn, yêu người nghèo khổ, đoàn kết, đùm bọc lẫn nhau, thờ cha kính mẹ, yêu anh em, yêu bạn bè, thành thật, không trộm cắp gian tham, không giết người, không hút sách … Có cần gì để học thêm nữa? Ta tìm đọc hết sách này đến sách kia, chẳng qua là vì ta không chịu thuần thục các căn bản này, rồi cứ nghĩ là mình cần thêm.

Và nếu nghiên cứu kỹ hơn một tí, tất cả các nguyên ly’ căn bản tiểu học kể trên lại có thể thu vào một nguyên l‎y’ duy nhất—khiêm tốn. Nếu ta khiêm tốn thực sự, khiêm tốn sẽ đẻ ra mọi đức hạnh và kỹ năng khác.
humbleness
* Nếu bạn khiêm tốn, bạn vào bất cứ nơi nào trên thế giới và chào hỏi bất cứ cách nào người ta cũng thương bạn, dù là bạn chào không đúng kiểu của dân vùng đó, và cách chào của bạn có thể làm người ta buồn cười. Nhưng người ta có thể thấy được bạn là người khiêm tốn dịu dàng, vì người thực sự khiêm tốn ai gặp cũng biết. Bạn không cần học đù kiểu bắt tay và chào hỏi, bạn vẫn thành công trong ngoại giao. Và nếu bạn học thêm đủ cách bắt tay và chào hỏi, thì bạn sẽ biến chúng thành kỹ năng tự nhiên thành thục của riêng bạn, mà không cần phải tốn công nhiều.

* Nếu bạn khiêm tốn, đương nhiên là bạn biết lắng nghe.

* Nếu bạn khiêm tốn, đương nhiên là bạn biết nhỏ nhẹ khi nói chuyện hoặc tranh luận.

* Nếu bạn khiêm tốn, đương nhiên là bạn chiến đấu tốt, vì bạn không khinh địch, và cũng không khinh thường giám khảo hay bồi thẩm đoàn.

* Nếu bạn khiêm tốn, đương nhiên là bạn phân tích giỏi và học giỏi, vì bạn sẽ không ngần ngại hỏi bất kỳ người nào, bất kỳ nơi nào, để học hỏi thêm bất kỳ điều gì mình chưa biết.

* Nếu bạn khiêm tốn, bạn sẽ rất giỏi, vì bạn luôn luôn biết được điều gì mình chưa biết, và không lừa thiên hạ và tự lừa mình là mình đã biết.

* Nếu bạn khiêm tốn, đương nhiên là bạn kính trọng suy nghĩ của người khác, cho nên bạn ít thành kiến và ít tranh cãi, và hòa giải tốt với mọi người.

* Nếu bạn khiêm tốn, đương nhiên bạn sẽ thành thật, vì chẳng có l‎ý do nào để nói dối để làm tốt cho mình.

* Nếu bạn khiêm tốn, đương nhiên là bạn biết tri ân và biết cách tỏ lòng tri ân, và vì vậy là rất giỏi ngoại giao.

* Nếu bạn khiêm tốn, đương nhiên là bạn can đảm, vì chẳng sợ mất gì, từ danh tiếng, địa vị, đến quyền lợi.

* Nếu bạn khiêm tốn, đương nhiên là bạn lãnh đạo giỏi, vì mọi người dưới trướng đều yêu bạn, và bạn nghe được lời nói của tất cả mọi người để biến sự thông thái của tất cả mọi người thành thông thái của mình.

* Nếu bạn khiêm tốn, đương nhiên là ngọai giao giỏi, vì đi đâu ai cũng yêu.

* Nếu bạn khiêm tốn, thì bạn sẽ có ít stress và vui vẻ nhiều, vì chẳng có ai và điều gì có thể làm bạn bị đụng chạm căng thẳng.
humbleness1
Chúng ta có thể kể ra rất nhiều. Chỉ một tính “khiêm tốn” nếu ta thực sự thuần thục nó thì ta có đủ mọi đức tính và kỹ năng sống khác. Và khi học các kỹ năng khác, ta cũng tiếp thụ tự nhiên rất nhanh mà không lẫn lộn.

Cũng chính vì thế mà các trường phái tâm linh lớn của thế giới đều lấy khiêm tốn làm gốc—đó chính là “vô ngã” (không có cái tôi) của nhà Phật, hay “giao phó tất cả đời mình vào tay Thượng đế” (total submission) trong truyền thống Moses (Do thái giáo, Thiên chúa giáo, và Hồi giáo).

Đó cũng chính là l‎y’ do tại sao khi nói đến tư duy tích cực ở đây, chúng ta không muốn nói nhiều đến hàng trăm công thức, mà chỉ muốn nhấn mạnh vào một vài điểm—khiêm tốn, thành thật, yêu đời, yêu người, yêu mình.

Thực ra nếu ta khiêm tốn thực sự, đương nhiên ta sẽ đạt được những thứ còn lại: Thành thật, yêu mình, yêu người, yêu đời. Nhưng nếu bạn hơi lo lắng rằng chỉ có một điều thì quá ít, bạn có thể nhớ 5 kỹ năng căn bản này: “Khiêm tốn, thành thật, yêu mình, yêu người, yêu đời.” Các kỹ năng căn bản này sẽ đẻ ra tất cả các kỹ năng sống khác, ngoại trừ một vài kỹ năng về kỹ thuật nghề nghiệp, trong đời.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Thứ hai, 3 tháng 8 năm 2009

Bài hôm nay:

Người hát rong của rừng núi Tây Nguyên – Y Moan , Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành giới thiệu và nối link.

Daily English Discussion, Are MySpace and Facebook antisocial?, anh Trần Đình Hoành.

Óc sáng tạo , Danh ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.

Giận dữ và tha thứ , Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến dịch.

Lang thang chuyện rượu, Văn, anh Nguyễn Tấn Ái.

Cầu nguyện cho lãnh đạo , Trà Đàm, song ngữ anh Nguyễn Minh Hiển dịch.

Lãnh đạo–Chính sách mở cửa, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.

Phiên tòa các người biểu tình ở Iran bị phê phán là cuởng bức – Mir Hossein Mousavi, ứng cử viên tổng thống thua cuộc, nói là nhữung bgười bị bắt đã bị “tra tấn kiểu trung cổ” và bị ép nhận tội. Cựu tổng thống Mohammad Khatami cũng phê phán phiên tòa là đóng kịch và sẽ làm hại uy tín Iran. Hơn 100 người bị bắt đang bị đưa ra tòa.

Mỹ và thế giới lên án Do Thái về việc đuổi 9 gia đình Palestinian khỏi vùng East Jerusalem – Do Thái chiếm đóng vùng này trong cuộc chiến năm 1967. Sự chiếm đóng này chưa bao giờ được cộng đồng quốc tế chấp nhận. Liên Hợp Quốc, Palestine và Anh quốc cũng theo Mỹ, lên án Do Thái.

Human Right Watch yêu cầu điều tra cái chế của Yusuf Mohamed, lãnh đạo phiến quân Boko Haram in Nigeria – Ảnh chụp cho thấy khi bị quân chính phủ Nigeria bắt, Yusuf Mohamed, vần còn sống khỏe mạnh. Sau khi quân đội giao cho cảnh sát vài tiếng đồng hồ, cảnh sát trình làng ảnh Yusuf Mohamed bị chết với nhiều lỗ đạn, và giải thích là anh ta bị bắn khi đào tẩu. Human Right Watch tố cáo đó là giết người mà không xét xử trong tòa án và như vậy là phi pháp.

Ngân hàng công giáo, Pax Bank, ở Đức xin lỗi vì đã “vi phạm đạo đức” khi đầu tư vào cổ phần của công ty làm vũ khí, công ty thuốc lá, và công ty thuốc ngừa thai.

Đức tổng giám mục Vincent Nichols của Anh báo động là các websité xã hội như MySpace và Facebook làm cho người trẻ chỉ tìm tình bạn thóang qua, và chú trong vào số lượng, hơn là phẩm chất.

Người vô gia cư chết để lai 4 triệu cho tổ chức từ thiện – Richard Leroy Walter ở Scottdale, tiểu bang Arizona, Mỹ, đã là một chến binh và kỹ sư hàng không. Ông chưa bao giờ lập gia đình. Sau khi về hưu ông quyết định sống cuộc đời nghèo khổ của những người vô gia cư. Người ta không biết ông là triệu phú. Khi chết 2 năm về trước, ông để lại cho một tổ chức từ thiện công giáo và một đài phát thanh công cộng 4 triệu đôla.
.

Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

Vũ Hoàng Điệp đăng quang Miss International Beauty – Đại diện Việt Nam đã lên ngôi Hoa hậu trong đêm chung kết Người đẹp Quốc tế (MIB) diễn ra tối 1-8 tại Trung Quốc. Đây là lần đầu tiên, mỹ nhân Việt Nam giành ngôi vị cao nhất tại một cuộc thi sắc đẹp quốc tế.

Người nhặt rác ở KCX Tân Thuận – Trái với cảnh công nhân vứt rác bừa bãi, trong KCX Tân Thuận, mỗi sáng có một người Nhật cần mẫn nhặt từng chiếc lá, bao ni lông, giấy gói xôi, bánh mì… Ông là Yazaki Sonoko, Giám đốc Công ty Sankei.

Cùng doanh nghiệp Tây mở tour xanh Phong Nha – Kẻ Bàng – Người đến từ châu Âu, người đến từ Úc, cùng vài đối tác du lịch lữ hành ở Hà Nội, chúng tôi hợp thành một đoàn khách Tây lẫn ta balô đáp chuyến xe lửa khởi hành từ nhà ga Hà Nội đi Đồng Hới (Quảng Bình), háo hức cho hành trình mở tour xanh Phong Nha – Kẻ Bàng.

“Những vì sao huyền diệu” và Ina – cô gái Việt đoạt giải thơ tiếng Đức.

Mong muốn từ trẻ thơ – 126 bạn học sinh từ lớp 4-10 (đại diện cho 21 tỉnh thành) đang tham dự diễn đàn quốc gia “Trẻ em và các mục tiêu vì trẻ em” (diễn ra tại Hà Nội từ ngày 1 đến 4-8, do Bộ Lao động Thương binh và Xã hội và 5 tổ chức quốc tế khác tổ chức). Dự kiến diễn đàn sẽ diễn ra hằng năm sau đó.

Tấm lòng người Việt ở Syracuse – Từng được giúp đỡ khi đặt chân đến Mỹ, một số người gốc Việt tình nguyện giúp lại những người có cảnh ngộ như mình trước kia.

Trăn trở từ cây dừa Biết ở Bến Tre có rất nhiều dừa và có cả nguồn lao động tại chỗ, ông mơ ước làm thế nào tận dụng nguồn nguyên liệu sẵn có ở miền Nam để tạo lợi thế cạnh tranh, biến những phế phẩm từ dừa thành những dòng sản phẩm thủ công mỹ nghệ. Không chỉ yêu nghề, không ngừng sáng tạo mà ông Hùng còn thương người, nhất là những người nghèo khó.

Người giang hồ ở Tây Nguyên – Văn Công Hùng thích cải tiến thơ ca với trí thông minh năng nổ sẵn có, dễ khiến người khác có ấn tượng liều mạng, nhưng lại thấy ông vô cùng duyên và đáng yêu.

Người viết vạn câu thơ về Bác – Cụ Nguyễn Đức Thanh – 83 tuổi đã hoàn thành trường ca ba tập viết tay với hơn một vạn (chính xác là 12.000) câu thơ viết về Bác Hồ. Nằm viện cụ vẫn miệt mài viết gần 1.000 câu thơ.

Hoa khôi tuổi teen “vào” phim tài liệu Mùa hè xanh – Không chỉ tham dự hành trình từ thiện trong chiến dịch Mùa hè xanh 2009, Miss teen Huyền Trang còn là người dẫn chuyện cho bộ phim tài liệu về chiến dịch Mùa hè xanh 2009.

Bảng điện tử ảo thông minh – Ban Công nghệ của Trung tâm Đào tạo khu vực của Seameo tại Việt Nam vừa tạo ra được một loại bảng tương tác thông minh ISB (Interactive Smartboard) để phục vụ công tác giảng dạy với giá rẻ. Trung tâm đã phổ biến công nghệ này đến hơn 20 trường ĐH, CĐ và THPT tại TPHCM và một số trường ở khu vực miền Trung. Những giáo viên tiếp cận với ISB đều rất thích thú với những tiện ích nó đem lại.

Hiệp hội doanh nhân VN ở nước ngoài: Gấp đôi dự kiến – Một tuần trước khi diễn ra đại hội thành lập Hiệp hội Doanh nhân Việt Nam ở nước ngoài có hơn 230 doanh nghiệp Việt Nam ở nước ngoài đăng ký tham dự, gấp đôi so với dự kiến.

Nuôi yến ở Sài Gòn – Gần đây, ở TPHCM rộ lên phong trào nuôi yến. Hình thức mua nhà nuôi yến trở nên khá phổ biến, khách dập dìu tìm đến những quận vùng ven.

Nồng nhiệt với kịch nhảy Hàn Quốc – “Ngôn ngữ” chỉ có nhảy và những động tác hình thể, nhưng kịch nhảy Sachoom của Hàn Quốc gây ấn tượng cho khán giả Việt Nam vì sức hút “không biên giới” của nó.

Tặng sách giáo khoa cho người Việt tại Campuchia

Tôn vinh các tài năng tin học trẻ

Quỹ học bổng Vừ A Dính trao hơn 5.000 suất học bổng

Anh chàng 8X cho thuê thời gian
.

Bài hôm trước >>></strong>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Người hát rong của rừng núi Tây Nguyên–Y Moan

Chào các bạn,

Năm 1995 mình và bà xã lên thăm Buôn Ma Thuột và đuợc chị Linh Nga Niêk Dam, lúc đó là đang dạy âm nhạc và làm việc tại đài phát thanh Buôn Ma Thuột, đưa đi chơi, ca hát với một nhóm bạn của chị. Và chị Linh Nga giới thiệu cho mình và Phượng nhạc Êđê và giọng ca Ymoan.
MnongLonghouse
Phản ứng đầu tiên của mình với nhạc Êđê là sức mạnh và mức văn minh của nó. Dĩ nhiên là chị Linh Nga đã nói trước với mình, “Anh sẽ ngạc nhiên khi nghe nhạc Êđê. Như là nhạc rock.” Nghe xong một vài bản trong máy cassette của chị mình thấy quá hứng khởi. Mình nói với chị Linh Nga, “Nhạc này mà sang Mỹ trình diễn như nhạc rock tân thời, thì dân Mỹ phải mê.” Mình còn đề nghị với chị Linh Nga là viết lời tiếng Anh cho các ca sĩ Êđê hát, để xuất cảng văn hóa sang Mỹ. Nhạc Êđê mạnh và rất chỏi nhịp. Đó là đặc điểm của nhạc rock tân thời, khác với nhạc cổ điển vào nhịp rất đều đặn.

Chỉ qua âm nhạc là mình đã rất khâm phục các anh chị em Êđê. Âm nhạc như vậy thì sức sống rất mạnh. Mấy năm trước khi có tin UNESCO công nhận nhạc chiêng Tây Nguyên là di sản văn hóa thế giới mình rất vui. Nhạc chiêng của người Êđê rất sophisticated.

Giong ca của Ymoan là giọng ca của núi rừng hùng dũng hoang vu. Đó không phải là giọng ca cho phòng trà, cho dancing trong phòng. Đó là giọng ca với gió ngàn, mây trắng, đồi thấp núi cao, và mang núi đồi hoang dã vào quả tim con người. Nếu người ta vũ theo giọng ca Ymoan, thì nhất định đó phải là những vũ điệu của rừng núi, bên cạnh ánh lửa bập bùng, với nhịp vỗ của gồng chiêng.

Mình đang tính research để viết một bài giới thiệu về Ymoan thì thấy có bài trên VnExpress rất hay. Dùng bài đó giới thiêu thay vì viết một bài dở hơn. Có lẽ đa số các bạn trong nước đã biết rõ về Ymoan, nhưng các bạn nước ngoài có thể được thêm thông tin tốt từ bài báo này.

Sau đó mình mời các bạn xem 4 videos của Ymoan và một video phỏng vấn Ymoan và Nguyễn Cường, người nhạc sĩ viết nhạc Tây Nguyên.

Bài này dành riêng cho The Daklak Gang (chị Huệ et al). Và dành chung cho các bạn khắp thế giới chưa để ý văn hóa Êđê.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

.

Y Moan mê đắm giữa núi rừng Tây Nguyên
.

Chỉ khi Y Moan hát như… phát rồ, người ta mới thấy được trong lời hát ấy cái lồng lộng của đất trời Tây Nguyên, cái mưa dầm dề, cái nắng thiêu đốt cùng vẻ tươi xanh hào phóng của cao nguyên.

Y Moan và nhạc sĩ Nguyễn Cường.
Y Moan và nhạc sĩ Nguyễn Cường trên cao nguyên M’drak 10 năm trước.

Trước Y Moan không có ai và sau Y Moan có lẽ khó tìm được một giọng hát như vậy. Nhưng Y Moan hát hay nhất là khi anh đi về các buôn làng.

Anh bảo chỉ ở làng, nhìn thấy đồng bào đứng chung quanh, lố nhố, bề bộn như thế hát mới “đã”, giọng mới tròn, to, vang hết mức. Dù đồng bào không có thói quen vỗ tay tán thưởng, khen ngợi mỗi khi Y Moan (hay bất cứ ca sĩ nào) hát xong, thế mà vẫn thấy ấm lòng.

Bà con chỉ nói: “Moan, hát đi”, thế là Y Moan hát. Mà khi Moan đã hát thì không biết đến khi nào ngừng; chỉ khi nào trưởng đoàn vì sợ “bể” chương trình, bảo “stop” Moan mới thôi. Vì thế người ta không còn lạ khi Y Moan hát một hơi 13 bài, gần như độc diễn (trong những kỳ đi diễn của Đoàn Ca múa nhạc dân tộc Đăk Lăk), hát đến độ máu miệng trào ra, nhổ bãi máu rồi hát tiếp.

Có chứng kiến Y Moan ôm đàn một mình lững thững giữa thảo nguyên M’drak cỏ xanh trải thảm ngút mắt trên đèo Phượng Hoàng – từ Khánh Hòa lên Đăk Lăk – miệng hát vang mới biết đó là lúc anh đang xuất thần.

Ở đó, giữa núi đồi nghe “một mình qua sông, qua núi đồi” (Chim phí bay về cội nguồn – tác giả Y Phôn Ksor) mà vẫn cứ thấy nhớ núi đồi.
ymoan
Ở đó, nghe “ai yêu tự do thì lên núi nghe đàn” (Cây đàn Chapi – tác giả Trần Tiến) mới thấy đúng là một phát hiện! Giọng ca bị đóng đinh vào đại ngàn này đâu thể hát ở phòng trà, sân khấu giữa thị thành. Phải trả giọng hát ấy về với núi rừng, về với cao nguyên, với cái nắng, cái gió, cả cái nghèo…

15 năm trước cũng đã có lúc Y Moan định về “lập nghiệp” ca hát ở Sài Gòn. Về đôi ngày hát cho một số chương trình, các phòng trà nhưng rồi quá nhớ rừng, nhớ cái nắng cao nguyên lại nhảy xe về với Đăk Lăk.

Cho đến bây giờ, Y Moan vẫn cảm nhận mồn một nỗi nhớ cao nguyên tha thiết ấy khi lần đầu tiên trong đời rời quê nhà để được thấy đồng bằng, để thấy được sự bao la của biển, thấy được đất nước muôn màu, đa dạng…

Đó là chuyến xuống núi tham gia Hội diễn ca múa nhạc toàn quốc ở Quy Nhơn năm 1979. Rồi có nhiều lần làm “sứ giả văn hóa cao nguyên” trong những chuyến xuất ngoại sang diễn ở châu Âu, châu Mỹ, Australia, Nhật… nhưng chỉ càng cho anh thấy mình không thuộc về thế giới phồn hoa đô hội.

Và Moan quyết định gắn đời mình ở cao nguyên, với Đoàn Ca múa nhạc dân tộc Đăk Lăk, cho dù mỗi đêm đi hát (và hát bao nhiêu bài đi nữa) tiền bồi dưỡng chỉ 70.000 đồng.

Chỉ hát ở cao nguyên, Y Moan mới được gần gũi với “gái trai quê tôi, da nâu mắt sáng, vóc dáng hiền hòa” (Ơi M’drak – tác giả Nguyễn Cường).

Bây giờ ở tuổi 52 với 35 năm theo nghề ca hát, Y Moan vẫn là một “ca sĩ tỉnh lẻ” dù cả nước biết đến tên anh. Nơi anh ở là một cái gara vài chục mét vuông trong khuôn viên của Đoàn Ca múa nhạc dân tộc Đăk Lăk ở thành phố Buôn Ma Thuột. Hằng ngày đoàn di chuyển đến buôn làng nào cũng có Y Moan theo.

Có thể nói Y Moan là “linh hồn” của đoàn từ mấy chục năm. Vắng anh sức hấp dẫn của đoàn mất đi nhiều. Moan đi hát và vẫn đi làm rẫy. Rẫy cà phê 3 ha cách Buôn Ma Thuột chừng 45 km, ở huyện Cư M’gar, là thế giới kết nối một Y Moan nông dân với một Y Moan nghệ sĩ, Y Moan phóng khoáng với Y Moan sâu sắc, Y Moan của núi rừng với Y Moan của phố thị, Y Moan của công chúng với Y Moan của gia đình, và nó nuôi dưỡng tâm hồn của anh. Cuộc sống của gia đình anh 5 người phụ thuộc rẫy cà phê đó.
ymoan2
52 năm trước, có một đứa bé được sinh ra trên rẫy rồi được gói lại gùi về nhà. Về chuyện ca hát, Y Moan nhớ lại lúc còn nhỏ, lần đầu tiên xin đi theo ông Ama Nô đi hát “cho vui”.

Ama Nô là một chiến sĩ cách mạng, cũng là nhạc sĩ, người J’Rai ở Phú Bổn nhưng hoạt động ở chiến trường Đăk Lăk, người phụ trách đầu tiên của Đoàn văn công B3 của tỉnh Đăk Lăk trước năm 1975 – tiền thân của Đoàn Ca múa nhạc dân tộc Đăk Lăk ngày nay.

Anh vẫn nhớ lời mẹ cản ngăn, vì ca hát là nghề xa lạ với buôn làng; nhớ đôi dép cao su đầu tiên mà thầy Ama Nô cắt từ lốp xe cho anh bước vào con đường nghệ thuật (đi dép để ra hát trước đám đông); nhớ màu áo xanh bộ đội văn công được mặc; nhớ đi hát mà vẫn phải mang theo súng AK (vì sợ Fulro phục kích vào những năm đầu giải phóng); nhớ cục lương khô được phát sau mỗi lần hát; nhớ cả lúc đang học nửa chừng ở Nhạc viện Hà Nội phải quay về chỉ vì đoàn không có người… hát, rồi không bao giờ quay lại.

Âm nhạc đã dắt thằng bé chân trần của gió núi mây ngàn đi mãi cho đến ngày hôm nay, quên mất lời hứa với mẹ “đi thử với Ama Nô một thời gian rồi về thôi”.
ymoan3
Nhờ cuộc đi “hát thử” kéo dài cả đời người đó, hình ảnh và giọng hát Y Moan giờ đây đã lưu lại đâu đó trong các ca sĩ cao nguyên như Y Zắc (Đăk Lăk), Siu Black (Kontum), Y Yang Tuyn (Gia Lai), Cil Trinh (Bonner Trinh – Lâm Đồng), Karazan Dik, Krazan Blin (Lâm Đồng), cả Kasim Hoàng Vũ và Y Garia (đang học Cao đẳng Văn hóa nghệ thuật quân đội)…

Thật không quá lời khi nói rằng trong những tác phẩm viết về cao nguyên của nhạc sĩ Nguyễn Cường cũng có bóng dáng tiếng ca hoang dại của kẻ hát rong Y Moan, người không chỉ “truyền bá” âm nhạc Nguyễn Cường mà còn thổi vào đó cái hồn Tây Nguyên.

Trong căn nhà bề bộn nhạc cụ, sách, đĩa nhạc, huy chương, giấy khen, kể cả bằng chứng nhận nghệ sĩ ưu tú của Y Moan, có một đĩa nhạc được “sản xuất” rất không chuyên nghiệp, mang tựa Đứa con của núi rừng có in chân dung và tên Y Moan Ê Nuôl.

“Có phải album cá nhân đầu tiên của Y Moan?”. Anh chậm rãi trả lời: “Mình và thằng con trai Y Wol vừa mới làm xong (cha đàn hát, con hòa âm, phối khí). Chị Nguyễn Thị Minh Ngẫu, vợ của Y Moan, tên Êđê là Amí Wol, cho biết: “Phải làm gấp một cái để lưu lại vì căn bệnh lao phổi mãn tính đang đe dọa giọng hát anh ấy”.

Chị Minh Ngẫu nói bác sĩ Buôn Ma Thuột, TP HCM đều không cho đi hát nữa nhưng Y Moan cứ bước qua lời can ngăn, chỉ vì “Em ơi, không được hát anh chịu không nổi”.

Có một lá đơn Y Moan gửi đến Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Đăk Lăk, bày tỏ rằng những ca khúc đầy “linh hồn” Tây Nguyên của các nhạc sĩ đã mất hay đang sống: Ama Nô, Ama Nui, Rơ Chăm Dơn, Y Sơn Nie, Kpa Ylang, Y Phôn Ksor, Y Kô, Linh Nga Nie Kdam…, những di sản âm nhạc hiện đại của người Tây Nguyên cần được ghi âm, và anh sẽ tình nguyện hát không cần “nhuận ca”. “Nếu không ai làm thì mình tình nguyện, chỉ cần đầu tư cho việc ghi âm, in sang vào đĩa CD hoặc VCD, DVD”.

Trong không gian lặng im như cánh rừng buổi chiều về, bất chợt Y Moan với lấy cây đàn dựng bên góc nhà, rồi những âm thanh quen thuộc vang lên: “Tôi như con chim lạc bay trên đồi cao/ Tôi như con thú lang thang trong rừng sâu/ Tôi như giọt mưa khao khát lời”.

Cái con chim phí của đất trời Tây Nguyên, cái giọng hát đang bị bệnh tật đe dọa ấy lại vang lên say sưa, mê đắm…

(Theo Tuổi Trẻ)

.

Ơi Madrak (Nguyễn Cường)

.

Ơi M’drak – Ymoan (Nguyễn Cường) (biểu diễn trên TV)


.

Ơi chim ktia – Ymoan (Ysơn Kniê)


.

Chim Pi bay về cội nguồn


.

Phỏng vấn Ymoan và Nguyễn Cường

Daily English Discussion–Aug. 3, 09–Are Myspace and Facebook antisocial?

englishchallenge
Hi everyone,

Archbishop Vincent Nichols said MySpace and Facebook led young people to seek “transient” friendships, with quantity becoming more important than quality.

He said society was losing some of its ability to build communities through inter-personal communication, as the result of excessive use of texts and e-mails rather than face-to-face meetings or telephone conversations.

He said skills such as reading a person’s mood and body language were in decline, and that exclusive use of electronic information had a “dehumanising” effect on community life.

Do you agree with that?

Have a great day!

Hoanh

Óc sáng tạo

creativepeople
Người có óc sáng tạo sẵn sàng sống chung với sự mơ hồ. Anh ta không cần vấn đề phải được giải quyết ngay lập tức và đủ khả năng để chờ đợi một ý tưởng thích hợp.

Đặng Nguyễn Đông Vy dịch

.

The creative person is willing to live with ambiguity. He doesn’t need problems solved immediately and can afford to wait for the right ideas.

Abe Tannenbaum

Lang Thang Chuyện Rượu

Chớ nhìn đến rượu khi nó đỏ hồng wine-glasses-love
Lúc nó chiếu sao trong li
Và tuôn chảy dễ dàng.
Rốt lại, nó cắn như rắn,
Và chít như rắn lục.
Sa- lô-môn ( Salomon), ông vua nổi tiếng thông minh của tuyển dân Y-sơ- ra- en, ( Israel) đã để lại lời khuyên như thế.

Ở phương diện tri thức chính thống, rượu bị lên án.
Với tri thức bình dân, rượu bị mắng mỏ:

Giàu đâu đến kẻ ngủ trưa
Sang đâu đến kẻ say sưa tối ngày.

Song cũng trong giới bình dân đã từng có lời thách thức cũng rất nghênh ngang thi sĩ:

Còn trời, còn nước, còn non
Còn cô bán rượu, anh còn say sưa.

say

Mà chính thống thì xưa mấy khi anh hùng, tài tử, kì nữ, văn nhân mà lại không gá nghĩa với rượu.
Lọc riêng làng văn mà kể thì cũng đã bao giai thoại, giai phẩm về rượu đủ để nhâm nhi suốt một chiều.
Ngay giữa lâu đài Đường thi đạo mạo thì thi đề RƯỢU cũng đã khá giàu có.
Lí Bạch đại tửu gia uống rượu đề thơ ngợi Dương Qúi Phi, ngạo Cao lực sĩ, đã để lại “Tương Tiến Tửu”, “ Nguyệt Hạ Độc Chước”… Đỗ Phủ với “Túy Thì Ca”, Đỗ Mục với “ Khiển Hoài”, Vương Hàn với “Lương Châu Từ”…

Có lẽ phải kể đến Lưu Vũ Tích với “ Ấm Tửu Khán Mẫu Đơn”tuy ít người biết đến song cũng đủ nồng độ để chếnh choáng ngàn năm:

Kim nhật hoa tiền ẩm
Cam tâm túy sổ bôi
Đãn sầu hoa hữu ngữ
Bất vị lão nhân khai
ruou tho

(Hôm nay uống rượu bên hoa
Vui lòng ta say mấy chén
Chỉ e rằng hoa sẽ nói:
“ Không nở cho người già đâu đấy nhé”)

Xuân Diệu, theo chỗ tôi biết, trộm vía ông, là người sành ăn kém rượu, song lại có lời thơ như dịch tứ thơ say của người xưa:

Ta thấy em xinh khẽ lắc đầu
Bởi vì ta có được em đâu
Tay kia sẽ ấp nhiều tay khác
Môi ấy vì ai sẽ đậm màu.

Rượu Bau Da
Thơ hay, tiếc là thiếu men.
Làng thơ cổ điển Việt Nam cũng đọng lại vài danh tửu.
Hồ Xuân Hương, đáng mặt bà chúa với cái khí rượu đáng hổ mặt nam nhi lắm:

Bầu giốc giang sơn say chấp rượu.

Tú Xương nổi tiếng phong nguyệt tình hoài ấy thế mà cốt cách tửu thi chừng kém lắm. Cả túi thơ của vị tú tài ấy không có lấy một tứ rượu cho đáng mặt trượng phu.

Nguyễn Khuyến thâm sâu với rượu, thật đáng ngưỡng mộ.

Trăm chén hình tặng ảnh
Nghìn năm ta là ai ?

Thi nhân hiện đại phong Tản Đà làm thống soái của làng thi tửu, song vị đô đốc này có lẽ bất phùng thời nên cái khí vị kẻ say đã nhiều phần kém đi cốt cách, đã luộm thuộm đi nhiều:

Đất say đất cũng lăn quay
Trời say mặt cũng đỏ gay ai cười.

So với cái kiểu “ Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu”( say lăn chiến địa cười khà) của người xưa thì thật kém thế quá!
Và sau Tản Đà, có lẽ rượu với làng thơ đã có phần nhạt nhẽo, nhiều bị say ít biết say! Rượu rơi vào cái thế luông tuồng, cái thế hạ phong, không đáng kể.

Riêng có một người trụ được, tuy thuộc hàng “kẻ tân”, song đủ cái nội lực để góp mặt với “cựu trào”, ấy là Nguyễn Tuân, tác giả của “ Vang Bóng Một Thời”
Trước hết, ông Nguyễn là người biết rượu khi kể lại thú nhấm sang trọng của người xưa, truyện Hương cuội;
Chiều ba mươi tết, cụ cử, cụ tú, cụ kép cùng thưởng tiệc rượu Thạch lan hương, người bõ già kính cẩn chắp tay đứng sau lưng chủ, có vẽ cũng chừng thèm say lắm.
Rồi mỗi một chén rượu ngừng là một lời thơ trong trẻo cất lên, cứ thế cho tàn hết một buổi chiều.
rượu và sách
Người kể Hương Cuội cũng là người giỏi rượu và hay rượu. Vũ Bằng kể rằng Tuân quái khách có khi “ngưu ẩm”, cũng có khi khệnh khạng một mình, một chiều bên hồ Tây và một li Mai quế lộ.

Người viết bài này không thích kiểu say của Đinh Hùng, Vũ Hoàng Chương, càng không thích kiểu rượu của Nguyên Hồng.
Và có lời bàn:
Rượu là thế, nhiều phần dở, nhiều phần phiền nhiễu, nhưng có lẽ không tại rượu mà tại người đời kém rượu. Không đủ nội lực thì đừng lạm dự, kẻo “tu tận hoan” rồi lại “tù tận mạng”

Rủi ro sao mình lại rơi đúng vào hàng kém rượu, đọc một đôi câu rượu hay mà tiếc khéo nòi rượu chính thống rồi đến ngày tuyệt tự.
Suy cho cùng, mình chỉ uống rượu theo thú thanh nhàn như của người xưa, cảm nhận một nét đẹp văn hóa thời nay nâng ly rượu vang của văn hóa Pháp, hoặc nhâm nhi rượu Bầu Đá nét văn hóa đặc trưng của miền đất võ Tây Sơn, Bình Định.
Tôi sinh đúng quê xứ biết chiềuruoudaohong, biết quí cái nhã thú cầm chén nâng chung:

Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm
Rượu Hồng Đào chưa nhấm đã say.

Vậy nên cũng nặng lòng với tửu thú, và băn khoăn hoài với cái tư thế của người biết rượu.
May ra cuối đời sẽ tu luyện được cái đẹp của người biết cầm chén.

Mà khéo cũng vừa chiều theo ý mấy bà vợ khó tính, khỏi phải chiều chiều ca cẩm: Chè với rượu..

Nguyễn Tấn Ái

Tư duy tích cực mỗi ngày