American Pie by Don Mclean

Chào các bạn,

Chiếc đĩa hát bật lên và giọng hát cất lên nhẹ và chậm:

“A long, long time ago
I can still remember how that music used to make me smile”

Như thế bắt đầu lời kể của nhạc sĩ / ca sĩ Don Mclean về một lịch sử âm nhạc nước Mỹ qua bài hát nổi tiếng “American Pie”. Bài hát được sáng tác vào năm 1971 và đứng ở vị trí số 1 ở Mỹ trong bốn tuần liên tiếp vào năm 1972.

Bài hát kể về thời kỳ lịch sử gì vậy? Tại sao bài hát nổi tiếng đến thế?

American Pie kể về lịch sử  của nước Mỹ qua hai thập niên 1950s và 1960s được thể hiện qua nhạc rock’n’roll.

+ Thập niên 1950s với niềm lạc quan phơi phới của một nước Mỹ thắng trận trước phát xít Đức và hưởng lợi  sau chiến tranh thế giới lần thứ 2. Đây là thời kỳ Baby Boomers, thời kỳ dựng xây nước Mỹ mới. Âm nhạc phản ánh niềm vui của đất nước, nhạc của Buddy Holly, Elvis Presley, and Bill Haley and the Comets đem niềm vui rộn rã.

+ Sự chuyển tiếp sang thập niên 1960s u tối

Sinh năm 1949 sau thế chiến thứ 2, Don Mclean chứng kiến sự thay đổi của nước Mỹ theo chiều hướng xấu đi. Một câu bé giao báo vào năm 1959s,  anh Don đọc được tin tức về vụ máy bay thảm khốc làm chết đi 3 nhạc sĩ nổi tiếng thời đó là Buddy Holly, Ritchie Valens, The Big Bopper (Jiles Perry Richardson, Jr.). Rồi sự qua đời của cha của anh, tuổi trưởng thành của anh bắt đầu như thế. Cao điểm là vụ ám sát tổng thống Kennedy vào năm 1963, bắt đầu thời kỳ khó khăn hơn cho cả nước Mỹ với phong trào dân quyền, chiến tranh Việt Nam..

Đứng ở thập niên 1970 nhìn lại lịch sử  với cảm xúc mãnh liệt của anh khi là một cậu bé bán báo đọc tin thần tượng âm nhạc Buddy Holly bị tai nạn (the day the music dies), Don Mclean viết American Pie như một bài thơ liên kết các sự kiện lịch sử/âm nhạc của hai thập niên lại trong một cảm xúc xuyên suốt.

Lời của bài hát American Pie chứa đầy những ẩn dụ bí hiểm. Đó là một sự ẩn dụ kinh khủng mà không có lời giải thích trực tiếp từ  tác giả. Rất rất nhiều sự kiện được nói đến trên tấm thảm hoa American Pie.

American Pie, bánh Pie nước Mỹ là gì? Một cái bánh rất ngon, như anh Don Mclean trả lời “ngon như là bạn không phải làm việc nữa, chỉ cần hưởng thụ cuộc sống”. Nhưng Bye bye American Pie, tạm biệt lý tưởng và đối diện với thực tế. Lịch sử diễn ra như thế 🙂

American Pie là một bài hát mang tính giáo dục rất cao về văn hóa Mỹ.  Dự án giáo dục “Songs of the Century” xếp American Pie ở thứ hạng số 5. Chúng ta cùng tìm hiểu kỹ nhé. Để tìm hiểu, mình post ở phần lời nhạc dưới đây một cố gắng giải thích về ca từ  của bài hát.

Dưới đây chúng ta có hai video. Video đầu tiên do Don Mclean trình diễn vào thập niên 70s và video thứ hai do Madonna hát lại bài hát vào năm 2000. Tiếp theo sau là lời nhạc và một giải thích về lời nhạc.

Các bạn quan tâm tới ý nghĩa của lời nhạc có thể đọc thêm ở một số website dưới đây. Nếu các bạn phát hiện ra thêm gì hay, các bạn comment cho rôm rả nhé 🙂

What is Don McLean’s song “American Pie” all about?
Understanding American Pie
The Ultimate American Pie Website
và các tìm kiếm khác trên Google.

Chúc các bạn một ngày American Pie 🙂

Hiển
.


Don McLean –  American Pie
.


Madonna – American Pie
.

American Pie

By Don McLean

A long, long time ago I can still remember how that music used to make me smile
And I knew if I had my chance
That I could make those people dance
And maybe they’d be happy for a while. 1

But February made me shiver
With every paper I delivered,
Bad news on the door step,
I couldn’t take one more step, 2

I can’t remember if I cried
When I read about his widowed bride 3
But something touched me deep inside,
The day, the music, died. 4
So…

Refrain:
Bye, bye Miss American Pie 5
Drove my Chevy to the levee but the levee was dry 6
Them good ol’ boys were drinkin’ whiskey ‘n’ rye 7
Singin this will be the day that I die.
This will be the day that I die. 8

Did you write the book of love 9
And do you have faith in God above,
If the bible tells you so. 10
And do you believe in rock ‘n’ roll?
Can music save your mortal soul? 11
And can you teach me how to dance real slow?

Well I know that you’re in love with him
Cuz I saw you dancin’ in the gym. 12
You both kicked off your shoes 13
And I dig those rhythm and blues. 14

I was a lonely teenage bronkin’ buck
With a pink carnation and a pick up truck 15
But I knew I was out of luck,
The day, the music, died.
I started singin…

Refrain

Now for ten years we’ve been on our own 16
And moss grows fat on a rollin stone 17
But that’s not how it used to be,
When the jester sang for the king and queen
In a coat he borrowed from James Dean 18
And a voice that came from you and me. 19

Oh and while the king was looking down,
The jester stole his thorny crown 20
The courtroom was adjourned;
No verdict was returned. 21

And while Lennon read a book on Marx, 22
The quartet practiced in the park 23
And we sang dirges in the dark, 24
The day, the music, died.
We were singin’…

Refrain

Helter Skelter in a summer swelter 25
The birds flew off with a fallout shelter,
Eight miles high and fallin’ fast. 26
It landed foul on the grass. 27
The players tried for a forward pass 28
With the jester on the sidelines in a cast. 29

Now the half-time air was sweet perfume 30
While the sergeants played a marching tune. 31
We all got up to dance
Oh but we never got the chance. 32

As the players tried to take the field
The marching band refused to yield.
Do you recall what was revealed, 33
the day, the music, died?
We started singin’…

Refrain

Oh and there we were all in one place, 34
A generation lost in space
With no time left to start again. 35
So come on, Jack be nimble, Jack be quick. 36
Jack Flash sat on a candle stick 37
Because fire is the devils only friend.38

Oh and as I watched him on the stage,
My hands were clinched in fists of rage,
No angel born in hell
Could break that Satan’s spell. 39

And as the flames climbed high into the night
To light the sacrificial rite
I saw Satan laughing with delight,40
The day, the music, died.
He was singin’…

Refrain

I met a girl who sang the blues 41
And I asked her for some happy news
But she just smiled and turned away. 42
I went down to the sacred store
Where I’d heard the music years before
But the man there said the music wouldn’t play. 43

And in the streets the children screamed, 44
The lovers cried, and the poets dreamed. 45
But not a word was spoken,
The church bells all were broken. 46

And the three men I admire most,
The Father, Son, and the Holy Ghost, 47
They caught the last train for the coast, 48
The day, the music, died.
And they were singin’…

Refrain

They were singin’…

Bye, bye Miss American Pie
Drove my Chevy to the levee but the levee was dry
Them good ol’ boys were drinkin’ whiskey ‘n’ rye
Singin’ this will be the day that I die.

1. The song is about the history of rock and roll music and how it changed after Buddy Holly’s death. It is also, however, about McLean’s growing up, and his love of the pure rock and roll of the ’50s. McClean was a musician. He wanted to make people dance. Most 50’s music was meant for dancing and in general upbeat and happy, in contrast to 60’s music.

2. McClean was a paperboy on February 3, 1959 when Buddy Holly’s plane crashed. He was devastated by the news, since Holly was his idol.

3. Holly’s recent bride was pregnant when the crash took place; she had a miscarriage shortly afterward.

4. The same plane crash that killed Buddy Holly also took the lives of Richie Valens (“La Bamba”) and The Big Bopper (“Chantilly Lace”). Since all three were so prominent at the time, February 3, 1959 became known as “The Day The Music Died.”

5. Goodbye to the music of America, the Rock ‘n’ Roll and dance music of the ’50s. It’s interesting how McLean has feminized 50’s rock music here, the fact that it’s a virgin (Miss) form of music that’s as American as apple pie.

6. Chevy represents America. The Levee is the bar where McLean and his friends hung out in his hometown of New Rochelle, NY. It closed down.

7. This line is a play on words. Rye is a city in New York near where McLean grew up. When the Levee closed, the “good ol’ boys,” McLean and his friends, fled to drink in Rye where together they mourned the deaths of the trio.

8. One of Holly’s hits was “That’ll be the Day”; the chorus contains the line, “That’ll be the Day that I Die.”

9. “The Book of Love” by the Monotones; hit in 1958.

10. In 1955, Don Cornell did a song entitled “The Bible Tells Me So.” This line could also refer to the sense of disparity that maybe God let us down after the assassination of John Kennedy and the general disillusionment of the early ’60s. It is also likely that these lines are meant to garnish rock ‘n’ roll with religious imagery, because most of the early musicians, including Holly, got their start in church choirs or by singing hymns. An old children’s hymn called “Jesus Loves Me” has the line “the Bible tells me so” in the lyrics.

11. This is a lament of the decline of the dance music of the ’50s. It might also be a reference to The Lovin’ Spoonful’s hit in 1965 with John Sebastian’s “Do you Believe in Magic?” Or, McLean might be questioning the integrity of music and it’s worth after the plane crash

12. Dancing slow was an important part of early rock and roll dance events — but declined in importance through the 60’s as things like psychedelia and the 10-minute guitar solo gained prominence. Back then, dancing was an expression of love, and carried a connotation of commitment. Dance partners were not so readily exchanged as they would be later. Allegorically, the “him” is probably all the young, hansom teen idols that were common in the late ’50s and early ’60s. The “you” represents all the teenage girls who swooned over those idols.

13. A reference to a “sock hop,” generally held in gymnasiums.

14. McLean is letting us know he prefers the R&B music of the ’50’s to the sock hop music.

15. “A White Sport Coat (And a Pink Carnation),” was a hit for Marty Robbins in 1957. McLean was lonely because his music was out of style.

16. It was roughly 10 years after the death of Buddy Holly that McLean started writing “American Pie.”

17. The “rolling stone” is a reference to Bob Dylan, since “Like a Rolling Stone” (1965) was his first major hit; he was busy writing songs extolling the virtues of simple love, family and contentment while staying at home and raking in the royalties. It also is a reference to The Rolling Stones, and a symbollic reversal of the aphorism, “A rolling stone gathers no moss.” To McLean, the music of the ’60s was gathering moss–growing stale. “That’s not how it used to be” refers to the early days of Dylan.

18. The jester is Bob Dylan. The king could refer to Elvis. The Queen is probably the Queen of England, whom Dylan performed for. In the movie “Rebel Without a Cause”, James Dean has a red windbreaker that holds symbolic meaning throughout the film. In one particularly intense scene, Dean lends his coat to a guy who is shot and killed; Dean’s father arrives, sees the coat on the dead man, thinks it’s Dean, and loses it. On the cover of “The Freewheelin’ Bob Dylan”, Dylan is wearing just such as red windbreaker, and is posed in a street scene similar to one shown in a well-known picture of James Dean. Bob Dylan played a command performance for the Queen and Prince Consort of England. He was not properly attired, so perhaps this is a reference to his apparel.

19. A reference to Dylan’s style of music, folk music, from the people (you and me).

20. This could be a reference to Elvis’s decline and Dylan’s ascendance. (i.e. Presley is looking down from a height as Dylan takes his place.) The thorny crown might be a reference to the price of fame, or another religious metaphor.

21. This could be the trial of the Chicago Seven. It could also refer to the aftermath of the Kennedy assassination, which really had no “verdict,” and is still open to speculation. Most likely, it is a reference to the fact that there really is no true “king” of rock ‘n’ roll during this period. For even though Dylan has grabbed (stolen) the mantle of rock’s spokesman, the verdict is still out.

22. This is a play on words. Literally, John Lennon reading about Karl Marx; figuratively, the introduction of radical politics into the music of the Beatles. Both Lennon and Lenin (Soviet dictator) believed in Marxist philosophy.

23. Allegorically, this line probably refers to the time when the Beatles were still playing in England and Europe. They were still “practicing” because they had not come to America yet.

24. A “dirge” is a funeral or mourning song, so perhaps this is meant literally, morning the death of Holly or his music…or, perhaps, this is a reference to some of the new “art rock” groups which played long pieces not meant for dancing. It’s likely just a reference to McLean’s unhappiness with the way music was going.

25. “Helter Skelter” is a Beatles song which appears on the “White Album.” Charles Manson, claiming to have been “inspired” by the song led his followers in the Tate-LaBianca murders. The “summer swelter” might be a reference to the “Summer of Love” or perhaps to the “long hot summer” of Watts.

26. The Byrd’s “Eight Miles High” was on their late 1966 release “Fifth Dimension”. It was one of the first records to be widely banned because of supposedly drug-oriented lyrics.

27. One of the Byrds was busted for possession of marijuana.

28. The football metaphor could be the Rolling Stones, i.e. they were waiting for an opening which really didn’t happen until the Beatles broke up. Or it could refer to attempts of other musicians to come into the limelight while Dylan was laid up.

29. On July 29, 1966, Dylan crashed his Triumph 55 motorcycle while riding near his home in Woodstock, New York. He spent nine months in seclusion while recuperating from the accident.

30. Drugs, or the hidden messages about drugs in some of the songs of the mid-’60s (half-time in the decade).

31. A clear reference to Sergeant Pepper’s Lonely Hearts Club Band, the Beatles 1967 album that changed rock ‘n’ roll forever. It was the first theme album, the first to put lyrics on the cover, the first to use synthetic sounds. It had no hit singles, another new concerpt in album production. It had proported hidden messages, mostly drug messages in songs like “Lucy in the Sky with Diamonds (LSD). McLean liked it (sweet perfume).

32. All the youth got into this album. They didn’t get the chance to dance because the Beatles had now pushed rock music away from its dance roots. They used orchestras. They wrote long, slow songs with ponderous rhythms. Or it could also refer to the fact that the Beatles’ 1966 Candlestick Park concert lasted only 35 minutes.

33. No one could compete against the Beatles. Some folks think this refers to either the 1968 Demomcratic Convention or Kent State. What was “revealed” was the dark underlying messages of rock music: the Marxism that was alluded to in the previous verse, the advocation of drug use, the overly self-obsessed quality of the lyrics.

34. The “place” was Woodstock.

35. Perhaps this is a reference to “hippies”, who were sometimes known as the “lost generation”, partially because of their particularly acute alienation from their parents, and partially because of their presumed preoccupation with drugs. It could also be a reference to the ’60s TV show, “Lost in Space,” whose title was sometimes used as a synonym for someone who was rather high. Perhaps, their preference for psychedelia had pushed rock and roll so far from Holly’s music that it couldn’t be retrieved.

36. Probably a reference to Mick Jagger of the Rolling Stones; “Jumpin’ Jack Flash” was released in May, 1968.

37. The Stones’ Candlestick park concert? Candlestick park was also the venue for the Beatles’ final performance–the end of the rock ‘n’ roll era.

38. It’s possible that this is a reference to the Grateful Dead’s “Friend of the Devil”.

39. While playing a concert at the Altamont Speedway in 1968, the Stones appointed members of the Hell’s Angels to work security (on the advice of the Grateful Dead). In the darkness near the front of the stage, a young man named Meredith Hunter was beaten and stabbed to death — by the Angels. Public outcry that the song “Sympathy for the Devil” had somehow incited the violence caused the Stones to drop the song from their show for the next six years. This incident is chronicled in the documentary film “Gimme Shelter”. It’s also possible that McLean views the Stones as being negatively inspired (remember, he had an extensive religious background) by virtue of “Sympathy for the Devil”, “Their Satanic Majesties’ Request” and so on.

40. This could be a reference to Jimi Hendrix burning his Stratocaster at the Monterey Pop Festival, or simply the bonfires that were lit at the outside concerts. It could be a reference to Jagger dancing and prancing while the murder was happening. Mick Jagger is Satan, the murder provided the sacrifice.

41. Janis Joplin

42. Janis died of an accidental heroin overdose on October 4, 1970.

43. The “sacred store” might be Bill Graham’s Fillmore East, one of the great rock and roll venues of all time. Alternatively, this refers to record stores, and their longtime (then discontinued) practice of allowing customers to preview records in the store. It could also refer to record stores as “sacred” because this is where one goes to get “saved”. (See above lyric “Can music save your mortal soul?”) The music “wouldn’t play” means that nobody is interested in hearing Buddy Holly et.al.’s music anymore. Or, as above, the discontinuation of the in-store listening booths. Another interpretion is that the “store” is the record industry in 1970; the “music” is McLean’s own song, American Pie, and “the man” is the recording industry and radio. McLean’s style of music, particularly this song, just wouldn’t play. It was too long (over 8 minutes), too folksy, and too late.

44. Protestors being beaten by police and National Guard troops.

45. The trend towards psychedelic music in the ’60s.

46. It could be that the broken bells are the dead musicians: neither can produce any more music.

47. Holly, The Big Bopper, and Valens.

48. They died; rock died. Elvis has left the building. Buddy Holly is no more. Rock ‘n’ roll is over, at least in its original form. And Don McLean can only watch them go and sing, “Bye-bye, Miss American Pie…”

Mục tiêu quá thấp


Mối nguy hiểm lớn nhất với phần lớn chúng ta không phải là mục tiêu của ta ở quá cao và ta nhắm trượt, mà là nó ở quá thấp và ta tóm được nó.

Đặng Nguyễn Đông Vy dịch

.

The greatest danger for most of us is not that our aim is too high and we miss it, but that it is too low and we reach it.

Michelangelo

Không Thấy

Đêm qua trong giấc mơ dài
Em thấy mình đi chơi biển
Sóng trắng dịu dàng quyện ôm
Sóng mềm mơn man mơn man

Em còn thấy mình lên đồi
Thông xanh xanh ngời lối sỏi
Vi vu vi vu ngân ru
Bài ca ngọt ngào xưa xa

Trong mơ em không thấy anh
Chỉ toàn những ai xa lạ
Tỉnh giấc lòng buồn tự hỏi
Em quên anh thật rồi sao.

Tôn Nữ Ngọc Hoa

Mưa… Trà…

Mưa….
Đường phố trở nên mờ ảo trong làn mưa giăng giăng….
Những hạt mưa bụi khẽ vương long lanh lên sợi tóc…
Những hạt mưa bụi không chạm đất….Không hiểu ai đã nói là dù có đi xa nơi đâu, khi nhớ về Hà nội là nhớ tới những hạt mưa không ướt đất .
Ánh đèn pha loáng nhòe của những chiếc xe máy chạy vội trên đường.
Các bà bán hàng rong trên vỉa hè loay hoay xếp vài chiếc ghế nhỏ bé sát vào dưới mái hiên.
Những bước chân vẫn thong dong dạo dưới hàng sấu xù xì như một tán ô.
Cái lạnh se se đầu đông khẽ chạm vào má…..Bàn tay bỗng cảm thấy thèm được ấp ủ làn hơi ấm áp- một tách trà.

“Trà đen, trà xanh, trà nhân sâm, trà cúc, trà hồng, trà nhài, trà nhãn, trà đặc biệt”
Hai ngón tay khẽ nhắc nắp chén trà, chầm chậm nâng tách trà gần môi để cảm nhận mùi hương nhè nhẹ của làn hơi ấm tỏa lên. Trên mặt trà nâu sánh những cánh hoa cúc trắng thấp thoáng dưới ánh đèn mờ mờ. Khẽ nhấp ngụm trà đầu tiên, một vị là lạ, chát chát hòa hương cúc nồng nồng, nhưng những giọt trà đọng lại lưỡi chuyển dần dần sang ngọt. Hơi trà toả làm không gian như phủ làn sương nhẹ- mặt Hồ Tây trong buổi sáng cuối thu, những bông cúc nở muộn…

Bên chiếc bàn cạnh góc một ông già trầm ngâm đọc tờ báo chữ nhỏ li ti. Cặp kính chênh vênh dường như muốn rơi khỏi sống mũi. Thỉnh thoảng ông lại đưa tay với chén trà mà mắt vẫn không rời trang báo- chẳng cần thử cũng biết chắc chắn đó là trà nhân sâm.

Hai người đàn ông đang bàn chuyện gì đó chắc rất quan trọng. Tách trà xanh được đưa lên đặt xuống liên tục làm hơi trà bám mờ vào mắt kính khiến người đàn ông một lúc lại phải tháo kính xuống lau.

Gần cửa, bốn năm cô gái đang ríu rít. Những tách trà đã uống cạn được gạt ra mép bàn. Chốc chốc họ lại chúi đầu xuống che miệng cười rúc rích. Có lúc không nín được một chuỗi cười vang lên làm xao động không gian như tiếng xe máy của anh đưa lá cho bà hàng xôi buổi sáng trong ngõ nhỏ.

Mùi hoa nhài khẽ lan toả sang từ bàn bên. Chỉ mùi hương nhè nhẹ ấy nhắc tới sự hiện hữu của hai người đang ngồi bên tách trà ở đó…

“Cho xin thêm một chén trà đặc biệt- Mà trà đặc biệt là trà gì vậy?.”
“Đó là trà Hà nội, được chắt từ năm sáu loại hoa và lá, có loại chẳng có tên….”

Chẳng có tên- nên là đặc biệt.
Trà đặc biệt- hơi khó uống, nhưng có lẽ chính vì vậy lại nhớ lâu…..

Mưa ….mưa vẫn không ướt đất…..
Hơi trà ấm vẫn toả mờ mờ…..
Hà nội lại sắp vào đêm….

Phan Bích Thiện

Không xa Phật vị

Một sinh viên đại học thăm thiền sư Gasan và hỏi ông: “Đã bao giờ thầy đọc Thánh Kinh Thiên chúa giáo chưa?”

“Chưa, đọc cho tôi nghe đi,” Gasan nói.

Người sinh viên mở Thánh Kinh và đọc phúc âm Thánh Matthew: “Và tại sao lại lo áo quần? Hãy xem các bông huệ ngoài đồng mọc thế nào. Chúng không làm việc, không dệt vải, nhưng tôi nói thật với các bạn ngay cả vua Solomon trong tất cả vinh quang của mình cũng không mặc đẹp như các bông hoa đó… Đừng lo đến ngày mai, vì ngày mai sẽ tự lo cho nó.”

Gasan nói, “Ai nói những lời này, tôi xem đó là một người đã giác ngộ.”

Người sinh viên đọc tiếp: “Xin và bạn sẽ được, tìm và bạn sẽ thấy, gõ cửa và cửa sẽ mở cho bạn. Bởi vì ai xin thì sẽ nhận, ai tìm thì sẽ thấy, và ai gõ cửa sẽ được mở cửa.”

Gasan nói: “Tuyệt vời. Ai mà nói điều này thì không xa Phật vị.”

Bình:

• Đó là các lời nói của Giêsu của Nazareth. Các điều sâu thẳm trong con tim của con người vượt biên giới tôn giáo mà nhiều tín đồ của các tôn giáo thích lập nên bằng những rào cản phân biệt ta đúng họ sai.

• “Đừng lo đến ngày mai” tức là sống ở đây lúc này. Đó là Thiền.

“Tìm thì sẽ thấy” tức là muốn thành tâm tìm chân lý thì sẽ có lúc được. Đó là Phật pháp.

• Gasan Jōseki (峨山 韶碩 1275–23.11.1366) là một thiền sư Tào Động Nhật Bản. Là học trò của Keizan Jokin, và có các học trò: Bassui Tokushō, Taigen Sōshin, Tsūgen Jakurei, Mutan Sokan, Daisetsu Sōrei, và Jippō Ryōshū.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

.

Not Far From Buddhahood

A university student while visiting Gasan asked him: “Have you even read the Christian Bible?”

“No, read it to me,” said Gasan.

The student opened the Bible and read from St. Matthew: “And why take ye thought for raiment? Consider the lilies of the field, how they grow. They toil not, neither do they spin, and yet I say unto you that even Solomon in all his glory was not arrayed like one of these…Take therefore no thought for the morrow, for the morrow shall take thought for the things of itself.”

Gasan said: “Whoever uttered those words I consider an enlightened man.”

The student continued reading: “Ask and it shall be given you, seek and ye shall find, knock and it shall be opened unto you. For everyone that asketh receiveth, and he that seeketh findeth, and to him that knocketh, is shall be opened.”

Gasan remarked: “That is excellent. Whoever said that is not far from Buddhahood.”

#16

Tâm trí tự do

Chào các bạn,

Vị thầy dạy mình Ju Jitsu (nhu thuật) là một giáo sư cận chiến cho công an ở vùng ngoại ô thủ đô Mỹ, ngoài giờ dạy công an thì dạy tại võ đường riêng. Thầy này có những câu khẩu quyết ngắn ngắn, lập đi lập lại hoài, cho nên chẳng học trò nào mà không thuộc. Một trong những khẩu quyết mình thích nhất là “Chẳng có chiêu nào sai” (There is no wrong move). Chỉ có chiêu có hiệu quả và chiêu không hiệu quả.

Tức là khi chiến đấu, chúng ta phải luôn chuyển động, luôn luôn tung chiêu thức, mọi chiêu đều đúng, chiêu này không hiệu lực thì tung chiêu khác ngay, kể cả các chiêu thức chưa bao giờ học nhưng cảm thấy thích hợp lúc đó. Trong chiến đấu, luôn luôn sáng tạo cho hoàn cảnh tức thì, tâm trí không được ràng buộc vào một qui tắc đúng sai nào.

Đó chính là tâm trí tự do (free mind), tâm trí sáng tạo (creative mind). Tâm trí tự do và sáng tạo chỉ có được nếu ta không lệ thuộc vào công thức có sẵn nào cả. Đó chính là điều các võ sư và thiền sư gọi là “tâm không” hay “vô tâm” (no-mind).

Chiến đấu trong tòa án cũng thế. Dù là trước đó đã có chuẩn bị bài bản tử tế, đến lúc vào tòa, luôn luôn có những ngạc nhiên về bằng chứng và thủ tục, và người luật sư sẽ phải sáng tạo và biến hóa rất nhanh.

Làm thương mãi cũng vậy, Địch thủ tung sản phẩm mới, hoặc chiến dịch tiếp thị mới, hoặc kinh tế thê giới lên xuống trồi sụt… ta phải phản ứng ngay, và chiêu này không hiệu quả phải lập tức tung chiêu khác.

Và nếu ta nói chuyện với các vị cha chú lão thành đã kinh nghiệm trong chiến tranh, chắc chắc các vị ấy cũng sẽ nhấn mạnh đến tính sáng tạo liên tục trong chiến tranh.

Cuộc đời là thế. Nói chung, cuộc sống ở đời tùy thuộc vào khả năng sáng tạo nhậy bén của ta. Tức là, lệ thuộc vào một tâm trí tự do, sáng tạo, không bị đóng khung bởi các công thức.

Và không chỉ là cá nhân, quốc gia cũng thế. Quốc gia chỉ có thể hùng cường trong kỹ nguyên thông tin và sáng tạo này nếu (1) các cá nhân công dân sáng tạo, và (2) guồng máy công quyền nhậy bén đủ để sáng tạo biến hóa liên tục.


Tuy nhiên vấn đề của mỗi chúng ta là chúng ta luôn luôn trưởng thành trong một cái khuôn nào đó—gia đình ta (cấp tiến hay bảo thủ), vùng ta ở (bắc hay nam), tôn giáo (công giáo, phật giáo, hay chẳng tôn giáo nào), học lực (lớp 5 hay tiến sĩ), mức độ kinh tế (ngồi mát ăn bát vàng hay cày còng lưng), kinh nghiệm (chỉ là cậu ấm hay đã phải làm cu li)… Nói chung là, mỗi người chúng ta trưởng thành và sống trong những hoàn cảnh đặc biệt, tạo nên cung cách cảm xúc và suy nghĩ của riêng ta. Cung cách cảm xúc và suy nghĩ này định nghĩa con người ta, và đồng thời cũng có thể là một cái khuôn đóng ta trong đó. Vậy thì làm sao ta có thể thoát khỏi cái khuôn của chính mình để có được tâm trí tự do, tâm trí không vướng mắc?

Đã bao nhiều lần chúng ta nói và viết: Đừng có thành kiến, đừng chấp trước, đừng ngục tù tư tưởng… Hãy mở rộng đầu óc, mở rộng tư tưởng, hãy để tâm trí bay xa… Rồi nhìn chung quanh chúng ta thấy gì? Thiên hạ chia nhóm, chia bang, xỉ vả nhau, chỉ trích nhau, đánh đấm nhau, bắt bớ nhau, bỏ tù nhau, giết chóc nhau. Anh em đánh đấm nhau, quốc gia hơn thua nhau, ai cũng lèm nhèm chưởi bới “phe kia” là tội ác.

Trời phật ơi! Làm sao chỉ một việc mở rộng tâm trí tự do để không còn trong ngục tù tranh chấp, để mọi người có thể sống chung hòa bình với nhau, lại khó thế ?

Càng lớn tuổi mình càng phục Phật Thích Ca – con người chúng ta mê muội khôn lường.

Dù sao đi nữa thì cá nhân chúng ta có thể lựa chọn. Ta không cần phải nhốt ta vĩnh viễn trong ngục tù tâm trí. Ta có cách để mang tâm trí đến vùng trời tự do, nếu ta thực tâm muốn làm thế. Ta có thể làm cho đời ta và thế giới này tươi đẹp hơn một tí nếu chúng ta thực hành “tâm trí tự do.”

• Ta có thể thiền và buông xả như các thiền sư. Hoặc cầu nguyện để có tâm “như trẻ em” và yêu vô điều kiện như Giêsu.

• Hoặc, trong đời sống hàng ngày, ta thực tập các điều sau đây:

1. Đời là tương đối: Mình có cái đúng của mình, người khác có cái đúng của họ. Cái đúng của họ sai đối với mình, nhưng mình tôn trọng y’ họ vì nó đúng với họ.

2. Mình muốn lắng nghe người khác không? Mình muốn hiểu và thông cảm người khác không?

3. Mình có thể gạt các kết luận, giả thiết, và thành kiến về người khác ra ngoài đầu óc hạn hẹp của mình không?

4. Mình có muốn trò chuyện, đối thoại, đặt câu hỏi, và lắng nghe người khác, để hiểu họ không? (Tức là, không trò chuyện với thái độ kiêu căng để giảng cho họ rằng họ ngu và họ nên theo con đường của mình).

5. Mình thực sự muốn kéo những người khác đến gần mình, hay mình chỉ muốn người khác làm theo ý mình? Tức là, lo lắng của mình hướng vào người khác, hay chỉ hướng vào mình?

Điều thứ 5 là điều cuối cùng và căn bản nhất: Trong tư duy chăm sóc lo lắng của ta, ta là trung tâm của vũ trụ, hay mọi người quanh ta là trung tâm của vũ trụ của ta?

Nếu chúng ta, như một cá nhân, một nhóm người, một tôn giáo, một đảng phái… nhìn vào chính ta, chính nhóm ta, chính tôn giáo ta, chính đảng phái ta… như là trọng tâm của suy tưởng và lo lắng của chính mình… thì ta hoàn toàn không có lối thoát và thế giới này cũng không có lối thoát…

Lối thoát ra khỏi ngục tù nằm ở bên ngoài nhà tù–ở trong những người quanh ta. Đó là nơi tư duy của ta nên tập trung quan tâm và lo lắng.

Chúng ta có muốn làm vậy không? Chúng ta nghiêm chỉnh và quyết tâm đến thế nào về việc này?

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

Bài liên hệ: Tự do đầu tiên và cuối cùng, Phản ứng lập trình hay hành động tự do?

o0o

© copyright 2025
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Thứ tư, 6 tháng 1 năm 2010

Bài hôm nay

Let’s call the whole thing off , Văn Hóa, Nhạc Xanh, Video, anh Nguyễn Minh Hiển.

Tôn giáo thật , Danh Ngôn, song ngữ, anh Phan Thế Danh .

Thất bại, Danh Ngôn, song ngữ, chị Đông Vy.

Tự thỏa , Thơ, anh Đinh Đức Dược

Mơ xưa , Thơ, anh Nguyễn Tấn Ái.

Giấc mơ đổi đời, Văn, chị Đàm Lan.

Tự Tin – Yêu quý bản thân, Trà Đàm, chị Kiều Tố Uyên.

Tiếng vỗ của một bàn tay, Văn Hóa, Trà Đàm, Thiền, song ngữ, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng quốc tế, anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

Phát hiện 5 hành tinh mới – Kính viễn vọng không gian Kepler của Cơ quan Hàng không vũ trụ Mỹ (NASA) vừa khám phá 5 hành tinh mới nằm ngoài Thái dương hệ, sau 10 tháng được phóng vào vũ trụ nhằm tìm kiếm những hành tinh có đặc tính giống trái đất.

Dầu tràn ra sông Hoàng Hà đe dọa nguồn nước rộng lớn – Hôm nay 5-1, chính quyền Trung Quốc thông báo dòng dầu diesel tràn ra hai chi nhánh của sông Hoàng Hà đã bắt đầu lan xuống hạ lưu đến các tỉnh Thiểm Tây và Hà Nam, có nguy cơ làm ô nhiễm nguồn nước của hàng chục triệu người.

Tòa nhà cao nhất thế giới rực sáng trong lễ khai trương – Những màn trình diễn ánh sáng và pháo hoa hoành tráng là tâm điểm của lễ khai trương tòa nhà cao nhất thế giới – 828m – tại Dubai thuộc Các tiểu vương quốc Ả rập Thống nhất tối qua.

Hàn Quốc, Trung Quốc, Ấn Độ chìm trong giá lạnh – Tuyết rơi dày ở mức kỷ lục khiến giao thông ở Hàn Quốc và Trung Quốc rơi vào tình trạng hỗn loạn, trong khi giá lạnh đã cướp đi sinh mạng của hàng chục người ở Ấn Độ.

Quần đảo Solomon tiếp tục rung chuyển – Sáng nay 5-1, quần đảo Solomon trên Thái Bình Dương tiếp tục rung chuyển bởi các cơn dư chấn của trận động đất 7,2 độ Richter gây sóng thần hôm qua.

Nghi can thảm sát Philippines ra tòa – Sáng nay 5-1, Andal Ampatuan “con”, nghi can chính trong vụ thảm sát 57 người ở tỉnh Maguindanao, Philippines, đã ra tòa.

Indonesia muốn hoãn cắt giảm thuế quan với Trung Quốc – Indonesia có thể sẽ đệ đơn chính thức yêu cầu các nước ASEAN hoãn cắt giảm biểu thuế quan trong một số lĩnh vực theo Hiệp định thương mại tự do ASEAN – Trung Quốc (FTA), có hiệu lực từ ngày 1-1-2010.

Mỹ kiểm tra gắt gao hành khách đến từ 14 quốc gia – Hành khách đến Mỹ từ một loạt nước hiện bị kiểm tra an ninh khắt khe hơn sau những lo ngại về nguy cơ khủng bố mới. Reuters cho biết các hành khách đến từ Nigeria, Yemen, Pakistan, Afghanistan, Saudi Arabia và chín quốc gia nữa sẽ bị kiểm tra toàn thân bằng tay trước khi lên máy bay tới Mỹ.

.

Tin sáng quốc nội , anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

Người dân phải được quyền lựa chọn khu tái định cư – Chiều qua, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi truờng (TN-MT), GS-TSKH Đặng Hùng Võ đã trả lời phỏng vấn Báo Thanh Niên xung quanh vấn đề chất lượng của các khu tái định cư. Theo GS Võ:

Kỷ niệm 50 năm ngày Bác Hồ đón kiều bào – Ngày 10.1 tới, tại Hải Phòng, Ủy ban Nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài (NVNONN) và UBND TP Hải Phòng phối hợp tổ chức “Lễ kỷ niệm 50 năm ngày Bác Hồ về Hải Phòng đón kiều bào về nước”. Đây sẽ là sự kiện mở đầu cho hàng loạt các hoạt động hướng tới kiều bào trong năm 2010.

Ngày đầu đăng ký thất nghiệp: Ngỡ ngàng và rối – Ngày 4-1, 6 điểm tiếp nhận đăng ký thất nghiệp (ĐKTN) trên địa bàn TP.HCM mở cửa đón người lao động thất nghiệp.

Khát nước máy vì “vướng” đường sắt – (Thừa Thiên – Huế) – Hiện nay, cư dân ở tổ 5, khu vực 2, phường An Hòa (TP Huế) vẫn phải sống trong cảnh khát nước máy. Phần lớn cư dân ở đây đều là người dân lao động nghèo, suốt 23 năm qua chỉ dùng nước giếng, nước mưa hoặc phải mua từng thùng nước máy.

AIPA mong thúc đẩy xây dựng cộng đồng ASEAN – (HÀ NỘI) – Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng, trưởng ban chỉ đạo quốc gia Đại hội đồng liên nghị viện Hiệp hội các nước Đông Nam Á lần thứ 31 (AIPA-31), đã chủ trì lễ ra mắt của ban này ngày 4-1.

Không chúc tết lãnh đạo bằng quà – (Hà Nội) – Bộ trưởng Bộ NN&PTNT Cao Đức Phát vừa có chỉ thị yêu cầu cán bộ, nhân viên toàn ngành thực hiện nghiêm chủ trương “đón Tết Canh Dần năm 2010 an toàn, tiết kiệm”.

Các hãng ôtô điều chỉnh giá bán – Một số hãng sản xuất, lắp ráp ôtô VN đã điều chỉnh giá bán ôtô sau ngày 1-1-2010 theo chiều hướng tăng do thuế giá trị gia tăng đã trở lại mức 10% so với mức 5% được áp dụng trong năm 2009.

950 triệu USD – Là mục tiêu xuất khẩu của ngành nhựa đặt ra trong năm 2010, tăng 10% so với năm 2009.

Quảng Ngãi: Đầu năm ngư dân bội thu ruốc – Trong những ngày đầu năm 2010, ngư dân các xã ven biển của tỉnh Quảng Ngãi bội thu con ruốc. Mỗi ngày có hàng trăm tàu thuyền khai thác ruốc và thu về lợi nhuận cao.

Doanh nghiệp nhà nước không vay vượt quá 3 lần vốn điều lệ – Bộ Tài chính vừa ban hành thông tư 242/2009 hướng dẫn thi hành quy chế quản lý tài chính của công ty nhà nước và quản lý vốn nhà nước đầu tư vào doanh nghiệp.

Da giày đặt mục tiêu xuất khẩu 4,4 tỉ USD – Dù không đạt chỉ tiêu xuất khẩu trong năm 2009 nhưng ngành da giày vẫn đặt mục tiêu xuất khẩu trong năm 2010 tăng khoảng 10% so với năm ngoái, ước đạt khoảng 4,4 tỉ USD.

Tiếp tục hỗ trợ lãi suất cho nông nghiệp, nông thôn – (HÀ NỘI) – Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vừa ký quyết định tiếp tục hỗ trợ lãi suất với các khoản vay theo hợp đồng tín dụng được ký kết, giải ngân từ ngày 1-1 đến 31-12-2010 của các tổ chức, cá nhân để mua máy móc, thiết bị, vật tư phục vụ sản xuất nông nghiệp và vật liệu xây dựng nhà ở khu vực nông thôn.

1.425 tỷ đồng phát triển nhà ở cho sinh viên 2 thành phố lớn – Từ nay tới năm 2011, sẽ có thêm 15 dự án nhà ở sinh viên tại TP. Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh được hoàn thành từ nguồn vốn trái phiếu Chính phủ, đáp ứng nhu cầu nhà ở cho 127.619 sinh viên.

Chương trình nghiên cứu Mỹ dành cho sinh viên – Tổng lãnh sự quán Mỹ tại TP.HCM đã ra thông cáo về chương trình nghiên cứu Mỹ (SUSI) năm 2010 dành cho thủ lĩnh sinh viên Việt Nam với chủ đề “Môi trường toàn cầu”.

Kontum: trên 2 tỉ đồng xây nhà vệ sinh cho trường học – Ngày 4-1, Sở Giáo dục – đào tạo Kontum cho biết đến nay có 29 công trình vệ sinh tại các trường học thuộc các huyện Tu Mơ Rông, Đắc Tô và Kon Plông hoàn thành và đưa vào sử dụng, với tổng kinh phí trên 2 tỉ đồng.

Huy động 10.000 tỉ đồng cho tín dụng đào tạo – “Chủ động thực hiện huy động trong hai năm tới khoảng 10.000 tỉ đồng, trong đó năm 2010 huy động 4.000-5.000 tỉ đồng vốn cho Ngân hàng Chính sách xã hội”. Đó là yêu cầu của Phó thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân về việc huy động vốn cho chương trình tín dụng đào tạo ưu đãi dành cho HSSV có hoàn cảnh khó khăn vừa được Văn phòng Chính phủ thông báo.

Người lớn học đánh vần – Không những không đóng học phí, cứ mỗi hai tháng học viên được tặng mỗi người 8kg gạo. Đó là học viên những lớp học chữ, học toán dành riêng cho anh Ba “xe thồ”, chị Tư “phụ hồ”, bác Năm “hủ tiếu”… giữa những xóm lao động đông đúc, ồn ã mưu sinh tại TP.HCM.

Trao học bổng cho 127 sinh viên xuất sắc – Tại TP.HCM, Tổng công ty Phân bón và hóa chất dầu khí vừa tổ chức lễ trao Quỹ học bổng DPM năm học 2009-2010 cho 127 sinh viên xuất sắc đến từ 12 trường đại học trên cả nước.

Huy động 10.000 tỷ đồng cho HS,SV vay vốn học tập – Trong 2 năm tới, Ngân hàng Chính sách xã hội sẽ huy động khoảng 10.000 tỷ đồng, trong đó năm 2010 huy động từ 4.000 – 5.000 tỷ đồng để hỗ trợ HS,SV vay vốn học tập.

Học trung bình, vẫn “rinh” học bổng du học – Ba tháng trước, tin Hoàng Giang (cựu học sinh lớp 11B trường Chuyên Ngữ – Hà Nội) rinh cùng lúc 3 học bổng của các trường trung học Mỹ và Anh khiến bạn bè ai nấy đều “ngạc nhiên chưa!”. Bởi xét về thành tích học tập, Giang không đình đám bằng các bạn cùng trường.

Truy tặng Huy hiệu “Tuổi trẻ dũng cảm” cho trung úy Hồ Thoong – Ngày 4/1, BCH Bộ đội Biên phòng tỉnh Quảng Bình và đồn Biên phòng CKQT Cha Lo đã tổ chức lễ trao huy hiệu “Tuổi trẻ dũng cảm” của Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh cho Trung úy Hồ Thoong, người vừa hy sinh khi truy đuổi lâm tặc.

Cử nhân y khoa về quê mở trại nuôi gà – Zou Jiangyang, chàng cử nhân y khoa 27 tuổi ở tỉnh Hồ Bắc (Trung Quốc) đã quyết định từ bỏ công việc trên thành phố với mức lương tháng hơn 10.000 nhân dân tệ (hơn 27 triệu đồng) để trở về làng nuôi gà cùng người chú cũng là một cử nhân.

Chàng sinh viên nghèo nuôi ước mơ từ những tờ vé số – Hàng ngày, sau những buổi học trên lớp, chàng sinh viên ngành Bảo vệ thực vật, trường Đại học Nông lâm Huế Nguyễn Xuân Mỹ lại rong ruổi khắp các ngả đường của TP Huế trên chiếc xe đạp cọc cạch để bán vé số kiếm chút tiền trang trải cho bản thân.

Họ đã vượt qua số phận nghiệt ngã… – Có một buổi gặp gỡ mà những người bị khiếm khuyết về thể xác trở thành những chuyên gia tư vấn, chia sẻ kinh nghiệm sống. Chính khi đó, mọi khoảng cách giữa người khuyết tật và những người may mắn hơn trở thành con số không.

Võ Thị Minh An – Cô gái được nhiều sinh viên Mỹ ngưỡng mộ – Nhận được học bổng 200.000 USD của trường ĐH Mount Holyoke, đoạt giải thưởng báo chí Mỹ, Võ Thị Minh An còn được nhiều trường trung học, ĐH Mỹ mời diễn thuyết về chất độc màu da cam. Minh An được nhắc đến bằng sự ngưỡng mộ của nhiều sinh viên Mỹ.

Tăng gia quá xuất sắc! – 600 tấn rau sạch, gần 100 tấn thịt heo và hơn 43 tấn cá các loại… là số lượng thực phẩm mà cán bộ, chiến sĩ Trường Sĩ quan lục quân 2 tăng gia được trong năm qua.

OVS – kết nối tinh thần Việt – OVS – Câu lạc bộ Du học sinh thuộc Hội Sinh viên TP.HCM – ra đời từ đầu nhiệm kỳ III (2005-2010) của Hội Sinh viên TP.HCM (tháng 8-2005) và ngày càng thu hút nhiều du học sinh.

“Họ đã sống như thế” tiếp tục lay động trái tim học trò – Sáng 4-1, bộ ảnh “Họ đã sống như thế” của nhà nhiếp ảnh Nguyễn Á được trưng bày tại Trường THPT Nguyễn Thị Minh Khai (Q.3, TP.HCM). Những bức ảnh đã khiến rất nhiều học sinh lặng đi trước 90 phận người vươn lên từ những số phận không trọn vẹn.

Sáng tạo từ vấn đề nóng – Người dự khán liên tục bất ngờ trước những ý tưởng của các bạn trẻ trong vòng chung kết cuộc thi Ý tưởng sáng tạo trẻ TP.HCM lần 1, diễn ra sáng 3-1 tại Nhà văn hóa Thanh niên do Thành đoàn tổ chức.

Câu hỏi đặc biệt cuộc thi “Tự hào sử Việt” – “Hướng đến kỷ niệm 80 năm Ngày thành lập Đảng (3-2-1930 – 3-2-2010), bạn hãy kể một câu chuyện vì nước vì dân của người cộng sản đã hi sinh ngay tại tỉnh thành bạn đang sống, và tên người ấy đã được chọn đặt tên đường phố? Cảm nghĩ của bạn?”

Tuần văn học Hungary tại Hà Nội – Lâu nay, văn học Hungary dường như vẫn xa lạ với độc giả VN. Ít ai biết rằng xứ sở Trung Âu này cũng có một Kosztolányi Dezso với Nero – nhà thơ bạo chúa, một trong những di sản kinh điển của phong trào Văn học mới Hungary; một Gárdonyi Géza với Những ngôi sao Eghe, Tâm hồn bí ẩn, Nàng Idơ; một Jókai Mór với Con trai người có trái tim đá, một Molnár Ferenc với Những cậu con trai phố Pál, một Móricz Zsigmond với Đứa trẻ mồ côi…

Khởi đầu mới cho văn học VN – Ngày 5.1, tại Trung tâm Hội nghị quốc gia Mỹ Đình – Hà Nội, đã khai mạc Hội nghị quốc tế giới thiệu văn học VN, với sự tham gia của hơn 300 đại biểu, trong đó có 150 nhà văn, dịch giả đến từ 31 nước.

Sách Việt ra nước ngoài: Ít ỏi đến sốt ruột – “Theo thống kê chưa đầy đủ, tính đến năm 2007 đã có 13.700 tác phẩm văn học của thế giới được xuất bản ở VN. Nhưng đến nay mới chỉ có 570 tác phẩm của VN được dịch. Với một cảm quan văn học bình thường cũng có thể thấy đó là sự bất tương xứng cần sớm được khắc phục một cách có tổ chức với tầm nhìn xa rộng”.

Thi sáng tác ca khúc về Nghệ An – Sở VH-&DL Nghệ An vừa tổ chức phát động cuộc thi sáng tác ca khúc về Nghệ An nhằm tập hợp những ca khúc hay ca ngợi con người, quê hương Nghệ An để chào mừng những ngày lễ lớn trong năm 2010.

Thơ đến từ đâu? – Vào 18g ngày 6-1-2010 tại Trung tâm Văn hóa Pháp L’Espace (24 Tràng Tiền, Hà Nội) sẽ diễn ra hội thảo mang tên Thơ đến từ đâu? với sự tham gia của các nhà thơ và dịch giả: Phạm Toàn, Đà Linh, Dương Tường, Cao Việt Dũng, Nguyễn Thụy Kha.

Chưa giỏi nấu đồ ta, sao chế biến đồ Tây? – Từ góc nhìn của người trong cuộc, nhà văn – nhà biên kịch Nguyễn Quang Lập mổ xẻ xu hướng Việt hóa kịch bản phim truyền hình nước ngoài (Phim truyền hình Việt: ăn theo sự nổi tiếng?, Tuổi Trẻ ngày 4-1-2010) bằng những câu chuyện cụ thể
.

Lịch sự kiện văn hóa

Poems, where do they come from? – 06 Jan – Literary round table at L’Espace —– 06/01 – Hội thảo văn học tại L’Espace
.

Tin học tập – việc làm

IIE Vietnam news

American Center Hanoi Event news

Scholarships for Study of the United States Insttutes (SUSI) Programs
2010 SUSI for Scholars and Secondary School Educators (PDF-82KB)
2010 SUSI for Student Leaders on Global Environment Issues (PDF-76KB)

.

Chứng khoán

* VNINDEX

* HNX

Giá vàng VN

Giá vàng Mỹ

Tỷ giá ngoại tệ

Thống kê kinh tế

Thời tiết hôm nay
.
Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

:-) :-) :-) :-) :-) :-)

Đọt Chuối Non

Let’s call the whole thing off

Chào các bạn,

Vậy là, cũng phải có đôi lúc chứ, những người yêu nhau, những đôi vợ chồng đá thúng đụng niêu, lủng củng trong quan hệ 🙂

Biết làm sao được, tình yêu mà, càng yêu càng nhạy cảm với những ngôn từ… không cố ý của đối phương 🙂

Đôi khi chỉ đơn giản như là: chàng bảo thành phố này là Hà lội, nàng bảo là Hà nội 😀 Nhưng yêu kinh khủng mà lệch tần số một tý thì vẫn tiêu 🙂

Hôm nay chúng ta cùng nghe một bài hát vui nhộn về sự khác nhau thú vị này nhé 🙂

“Let’s call the whole thing off” được sáng tác bởi George Gershwin và Ira Gershwin cho bộ phim “Shall We Dance” vào năm 1937. Bài hát nằm trong danh sách 100 bài hát dành cho phim hay nhất của Mỹ.

Lời bài hát gồm nhiều từ ngữ có hai cách phát âm khác nhau nhưng cùng một nghĩa như “khoai tây”, “cà chua”, khá vui để chơi với cho các bạn học phát âm tiếng Anh 🙂

Sau phần video dưới đây là lời nhạc 🙂

Chúc các bạn một ngày tuy phát âm “tomato” và “tomahto” nhưng hiểu cùng một nghĩa 🙂

Hiển .


Ella F. and Louis Armstrong – Let’s Call the Whole Thing Off
.
Let’s Call the Whole Thing Off
Louis Armstrong, Ella Fitzgerald

Things have come to a pretty pass
Our romance is growing flat,
For you like this and the other
While I go for this and that,
Goodness knows what the end will be
Oh I don’t know where I’m at
It looks as if we two will never be one
Something must be done:
You say either and I say either,
You say neither and I say neither
Either, either
Neither, neither
Let’s call the whole thing off.

You like potato and I like potahto
You like tomato and I like tomahto
Potato, potahto,
Tomato, tomahto.
Let’s call the whole thing of
But oh, if we call the whole thing off
Then we must part
and oh, if we ever part, then that might break my heart

So if you like pyjamas
and I like pyjahmas,
I’ll wear pyjamas
and give up pyajahmas
for we know we need each other so
we better call the whole thing off
let’s call the whole thing off.

You say laughter and I say larfter
You say after and I say arfter
Laughter, larfter
after arfter
Let’s call the whole thing off,
You like vanilla and I say vanella
you saspiralla, and I saspirella
vanilla vanella
chocolate strawberry
let’s call the whole thing of
but oh if we call the whole thing of
then we must part
and oh, if we ever part,
then that might break my heart

So if you go for oysters
and I go for ersters
I’ll order oysters
and cancel the ersters
for we know we need each other
we better call the calling off off,
let’s call the whole thing off.

I say father, and you say pater,
I saw mother and you say mater
Pater, mater
Uncle, auntie
let’s call the whole thing off.

I like bananas and you like banahnahs
I say Havana and I get Havahnah
Bananas, banahnahs
Havana, Havahnah
Go your way, I’ll go mine

So if I go for scallops
and you go for lobsters,
So all right no contest
we’ll order lobseter
For we know we need each other
we better call the calling off off,
let’s call the whole thing off.

Mơ Xưa

Mệt mỏi với những ngày áp thấp
Ta lãng quên ta trong bận bịu giả vờ
Thoảng hoặc tim mình lên tiếng gọi
Ta úp mặt vào chiều lơ ngơ, lơ ngơ…

Xa lăng lắc những buổi chiều dấu ái
Đôi môi nào hồng, mái tóc nào xanh
Để run rẩy một dòng tin ái ngại
“ Bé đây mà! Lạ hoắc phải không anh?”

Rạng vỡ một con đường, rụng vỡ một mùa trăng
Dòng suối nhỏ khóc lời xưa róc rách
Chạy trốn đến mệt nhoài những lời thóc mách
Hạnh phúc nào hao khuyết phía bên kia!

Con chim lìa nguồn mải miết ăn xa
Mùa trốn rét cánh tìm về chấp chới
Ta hát mãi lời cây đa mong đợi
À ơ ru người! À ơ ru ta!

À ơ!
Đêm qua ta nằm mơ
Ta theo ta về mùa trăng xưa con đường cũ
Con đường dài như chữ y… Qua rồi giấc ngủ
Hồn như ai vá khâu!

Nguyễn Tấn Ái

Giấc mơ đổi đời

_ Tôi không thể tha thứ được !

Thành nói với một âm vực nhỏ gọn nhưng lạnh và sắc, cộng với nét mặt gần như đóng băng làm Huyền như va phải một bức tường rắn khiến cô phải thụt lui hai bước… Cô ngó trân trân vào gương mặt người đàn ông đã có cùng cô hơn mười năm chung sống, hơi thở cô ứ nghẹn trọng cổ họng, tay chân không kềm nổi một độ rung cho dù nó đã được cố gắng hết mức. Bỗng có tiếng một đứa trẻ từ ngòai cổng chạy vào liến thoắng :

_ Ba ơi …ba ơi, chú Tân cho con bong bóng nè ba ơi !!!

Huyền quay ngoắt và sụp xuống để đón lấy đà chạy của đứa con gái, chỉ nhanh hơn một giây, Thành đứng ngáng trước mặt Huyền dang tay ôm bổng đứa bé, và cũng vẫn giọng nói sắc gọn, nhỏ nhưng sức nặng của nó đủ đè bẹp niềm khao khát trong lòng người đàn bà :

_ Cô đi đi, từ nay nó là một đứa trẻ mồ côi.

Rồi không một chút trù trừ để có cơ hội cho một lời van xin, Thành quay lưng khuất nhanh sau cánh cửa để vọng lại một âm thanh khô khốc lạnh lùng. Huyền đổ sụp xuống chết lặng giữa mảnh sân hoe hoe vài sắc hoa trong chiều nắng nhạt. Tiếng con gái hồn nhiên sau cánh cửa làm quặn thắt cả ruột gan, Huyền ôm bụng cong gập người, cô muốn khóc mà không thể nào bật ra được thanh âm đang dồn thành những tiếng nấc khùng khục trong cổ họng. Một lúc sau, cô đưa mắt đờ đẫn nhìn ngôi nhà sang trọng đến xa lạ, câm lặng đến tàn nhẫn, ngôi nhà mà cô ngỡ rằng sẽ rộng cửa đón cô sau bảy năm lênh đênh ở xứ người. Vậy mà… Huyền biết rất rõ tính Thành, cô không thể lay chuyển bức tường đá trong anh, nhưng cô cũng không thể trách óan anh, anh không hề có lỗi, tất cả những tội lỗi thuộc về cô, cho dù động cơ và mục đích nó là gì đi nữa thì cũng không thể bào chữa cho những hành vi của một người đàn bà đã phản bội lại tình yêu và lòng tin của người chồng. Trời sẫm dần, cánh cửa kia đã không một lần hé ra, Huyền ôm mặt, chống tay đứng dậy, thất thểu bước ra ngòai cánh cổng ..

Thành nhè nhẹ rút cánh tay ra khỏi đầu bé Thúy, nhè nhẹ ngồi dậy, sửa lại đầu con trên gối, kéo thêm mép chăn lên ngực cho con rồi nhè nhẹ bước ra khỏi giường, giắt cẩn thận chân mùng, rồi lại nhè nhẹ khép cửa phòng. Ra phòng khách, Thành ngồi vật trên cái ghế xalon, mắt đăm đắm nhìn lên trần, rồi lại nhìn quanh những đồ vật trong căn phòng. Những thứ đồ vật mà khi mua chúng về anh hồ hởi bao nhiêu thì bây giờ anh căm ghét chúng bấy nhiêu. Anh biết mình vô lý, vì những thứ vật dụng vô tri này nào có lỗi gì, chúng chỉ có một nhiệm vụ là đem lại sự thỏai mái cho con người khi sử dụng chúng. Như cái ghế xalon anh đang ngồi đây, rõ ràng là êm ái hơn rất nhiều so với những cái ghế gỗ thô kệch ngày xưa. Thành ôm đầu trong sự hỗn lọan của bao hình ảnh cũ mới. Trời ơi ! Anh muốn la hét, muốn đập phá, muốn làm một cái gì đó thật điên cuồng để trút xả những đớn đau trong lòng, nhưng anh không thể, không thể, vì đứa con gái bé bỏng tội nghiệp đang ngon giấc trong phòng kia, và vì những ô cửa hàng xóm sẽ sẵn sàng thập thò, và những tiếng cười đầy ngạo nghễ chế giễu sẽ sẵn sàng xa xả quanh anh, như tiếng cười đểu cáng khốn nạn mà anh đã nghe phải ấy …ôi tiếng cười ..tiếng cười quái ác ấy cứ lồng lộng trong tri giác anh. Thành bất chợt đập liên hồi đầu minh xuống nệm ghế xalon, và hàm răng thì nghiến chặt đến rung người…

Huyền thở dài nhìn mớ rau và mấy con khô quắt trong tay mình, rồi lại liếc nhìn cái phản thịt tươi roi rói, đầy ngồn ngộn với bàn tay thoăn thoắt thái cắt của người bán hàng, bắt đôi chân mình dời đi mà ánh mắt còn luyến tiếc, thôi về vậy, còn hai ngày nữa mới được rờ vào nó. Hai ngày nữa là thứ bảy cuối tuần, là ngày cả nhà được phép có một thực đơn hấp dẫn hơn những ngày khác. Một bữa cơm đơn giản, nhanh chóng hòan tất, cũng vừa lúc Thành đẩy cái xích lô vào bóng mát của cây trứng cá trước nhà, lôi cái mũ trên đầu xuống lau những gịọt mồ hôi tuôn thành dòng trên má. Huyền đón chồng với nụ cười và câu hỏi đầy quan tâm như thường lệ :

_ Anh mệt lắm không ? Hôm nay có khách nhiều không anh ?
_ Ừ cũng tàm tạm, cơm xong chưa em ?
_ Có hôm nào anh về mà chưa có cơm đâu, chưa có làm sao yên với cái tật háu đói của anh chứ.

Thành cười, khẽ cụng mũi vào má vợ, Huyền sung sướng nhưng tỏ vẻ thẹn thùng khẽ ẩy chồng ra :

_ Anh này…đi rửa mặt cho mát đi rồi ăn cơm.

Khi cả hai vợ chồng đã ngồi vào mâm, nhìn những thứ thức ăn quen thuộc trên mâm, Thành ái ngại xoa tay vào bụng vợ :

_ Cứ ăn uống hòai như thế này làm sao em đủ sức khỏe cho con ?
_ Anh đừng lo mà, một tuần chỉ cần một chút thịt cá bồi dưỡng là cũng đủ cho mẹ con em khỏe lắm rồi.

Thành lại khẽ thở dài :

_ Lúc trước mà biết lấy anh em phải khổ thế này thì anh nhường em cho tay Hấn để em đỡ khổ.

Huyền làm mặt giận :

_ Anh có thôi đi không ? Em có phải là một con mèo đâu mà nhường chứ.
_ Anh xin lỗi, xin lỗi, anh vui miệng nói thế thôi, chứ có cả đống vàng anh cũng chẳng chịu nhường em cho ai đâu. Thôi cho anh ăn cơm đi, anh đói lắm rồi.

Huyền còn ngúng nguẩy, nhưng tay thì xới cơm và mắt thì liếc chồng một cái thật ngọt. Thành cười xòa đón lấy chén cơm lùa vào miệng từng miếng ngon lành.

Mấy tháng sau, chiếc xích lô của Thành chở một vị khách đặc biệt, vị khách này mặt tái mét, tay ôm bụng cố nén nhưng những tiếng rên cứ bật ra đầu môi, và Thành lần đầu tiên tham dự một cuộc đua cua-ro xích lô với cái đích là bệnh viện phụ sản, rồi phần thưởng cho anh là một cô con gái xinh xắn, để cả nhà lại vui sướng bồng bế nhau lên chiếc xích lô trở về căn nhà gỗ nhỏ nhoi trong cái xóm lao động nghèo.

Có thêm đứa bé, có thêm những tiếng cười và cũng là thêm những khỏan chi phí khác. Nhiều ngày trời mưa không có khách, Thành lại cọc cạch cái xe về nhà với một khỏan tiền vay nóng. Đứa bé được một năm tuổi, Huyền đeo con sau lưng lăn lóc với mớ tôm con cá trong một khu chợ gần nhà. Cũng chẳng đến đâu khi bé Thúy lại hay ốm vặt. Nợ ít rồi nợ nhiều, những lúc không có khách Thành làm thêm việc bốc vác ở các vựa trái cây. Công việc nặng nhọc nhưng cũng góp phần giảm bớt chút khó khăn. Buôn bán ở chợ, Huyền lọt vào tai đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Rồi một hôm, Huyền nói với chồng :

_ Anh à, mình phải tính cách khác thôi, chứ vất vả cực nhọc như vầy hòai mà có đủ thiếu vào đâu đâu.
_ Cách gì ? Anh thì có làm được gì hơn ngòai những công việc hiện thời , còn em vừa lo cho con vừa chạy chợ, còn thời gian công sức đâu mà làm thêm được cái gì khác.
_ Em nghe người ta nói đi xuất khẩu lao động cũng được lắm anh à.
_ Cái gì ? Thôi, thôi đi. Dứt khóat là không tính đến chuyện đó được đâu. Lấy tiền đâu ra mà đóng, rồi họ đưa đi tít mút mù xa nào thì anh biết đâu mà tìm. Không được, em đừng có nghĩ tầm bậy vậy nữa nghe.

Nhưng Huyền vẫn nghĩ, mỗi khi nhìn cảnh nhà mình, nhìn đứa con nheo nhệch, thì ý nghí ấy trong cô lại càng nóng bỏng hơn. Vả lại, một chút ghen tị thường tình của đàn bà khi nhìn chung quanh mình những cô nàng láng lẩy áo quần, xủng xẻng vòng xuyến.Phải có tiền, phải có thật nhiều tiền, bởi so về nhan sắc cô nào có kém thua ai, ngày cô làm đám cưới với Thành là ngày đau buồn nhất cho những chàng trai kém may mắn, đặc biệt là Hấn, người mà thỉnh thỏang Thành đem ra nói đùa với cô. Hấn hơi xấu trai, lại là thành phần côn đồ trong trường, nhưng nhà hắn giàu có nhât nhì trong vùng, hắn xi mê cô đến điên dại, cũng đã nhiều lần đón đường hành hung Thành, nhưng những điều đó chỉ làm Huyền thêm khinh ghét và xa lánh hắn. Sau đám cưới cô ít lâu , hắn bỏ đi đâu mất. Có đôi lần Huyền thóang nghĩ, nếu ngày ấy cô lấy Hấn thì sao nhỉ ? Nhưng rồi cô gạt nhanh suy nghĩ ấy, không thể nào, Hấn không thể đánh đổi được tình yêu nồng đậm của cô và Thành suốt năm năm, cho dù biết trước sẽ phải khổ nhiều vì cái nghèo của Thành, Huyền vẫn không hề ân hận khi nhận lời lấy anh.

Nhưng giờ thì phải khác, tình cảm là tình cảm, còn cuộc sống vẫn là cuộc sống vẫn có những đòi hỏi nhất định của nó, cô không thể sống mãi trong cảnh bần hàn này, còn bé Thúy nữa, nó sẽ có một tương lai như thế nào khi cha mẹ nó cứ mãi chật vật với từng miếng cơm manh áo như bây giờ ? Bao đêm trằn trọc, bao ngày suy tính, cuối cùng Huyền quyết định một việc quan trọng mà không có sự đồng ý của chồng, cô thầm nhủ rồi anh sẽ hiểu mà thông cảm cho cô thôi, suy cho cùng cô đâu chỉ vì riêng bản thân mình. Và thế là Thành tê tái khi một hôm về nhà được người hàng xóm trao lại con cùng với một bức thư của vợ. Tuy rất giận, nhưng anh hiểu rằng sự thúc bách của hòan cảnh đã tạo nên sự thể. Vất vả hơn với cảnh gà trống nuôi con, nhưng rồi anh cũng dần nguôi ngoai khi những đồng tiền đầu tiên Huyền gửi về từ một địa danh có những chữ khó đọc. Đổi giận thành thương Thành luôn thư từ động viên an ủi vợ, anh cũng mong một cuộc sống hòan tòan khác đang thay đổi dần dần trong ngôi nhà. Thôi thì …vợ chồng còn sống với nhau cả đời mà, hy sinh vài năm để có được sự đổi đời âu cũng đáng.

Về Huyền, khi bắt đầu bước chân đi, cô đâu biết mình phải trải qua nhiều truân chuyên đến thế. Đầu tiên cô nhận giúp việc nhà cho một gia đình, lúc đầu cũng gặp khá nhiều khó khăn, nhưng được sự giúp đỡ của những người cùng cảnh ngộ, cô cũng quen dần. Nhưng đến một ngày kia, cô bị ông chủ nhà ấy làm nhục. Đau đớn, Huyền định tự tử, nhưng nghĩ đến chồng con ở nhà, cô lại cắn răng chịu đựng, nhưng rồi câu chuyện võ lở, cô bị một trận đòn ghen thâm tím và bị đuổi ra đường chỉ với một bọc quần áo. Chơ vơ nơi đất khách, không người thân, không tiền bạc, không giấy tờ, không cả một nơi trú ngụ. Chuyện đi xin việc là điều không thể, vì chẳng ai dám nhận một người vơ váo không có lấy một sự bảo đảm về nhân thân. Chỉ có một lọai việc, mà việc ấy đúng ra cô đã bước vào từ ngôi nhà đầu tiên ấy. Đã nhiều lần cô âm thầm những giọt nước mắt tạ tội với chồng, anh sẽ không thể nào biết được, bởi sẽ chẳng có con đường nào để thông tin ấy đến được tai anh. Thì thôi, đã trót rồi còn gì nữa cho những bước chân lui, ngày nào gia đình cô có được một cuộc sống kha khá, thì cô sẽ rời bỏ cái chốn lầy lội, nhuốc nhơ này, sẽ trở lại là cô vợ hiền của anh như ngày nào, những tháng ngày nơi đây mãi mãi là một bí mật của riêng cô. Ngàn lần xin lỗi chồng, rồi Huyền nhắm mắt hướng về nơi có những ánh đèn xanh đỏ chớp nháy bước tới.

Huyền chóang người khi nhận ra Hấn, và Hấn cũng kinh ngạc đến đờ đẫn khi nhận ra Huyền. Trơi ơi ! Oan gia nghiệp chướng thế nào mà lại gặp nhau tại chốn này ? Huyền muốn bỏ chạy nhưng không còn kịp, nhưng bàn tay thô bạo đã nắm lấy cô, những ly rượu đã đè nghiến lấy miệng cô, áo váy cô mặc tình bày ra trước mắt Hấn cái thân phận hiện tại của cô. Hấn chết sững, câm lặng, bởi Hấn chỉ là một thông ngôn cho đám người này, anh ta không thể tỏ ra được một động tác nào để bảo vệ cô. lại càng không thể tỏ ra là một người đồng hương quen biết. Anh ta cúi đầu vào ly rượu, những hình ảnh ngày xưa hiện về, và bất chợt anh ta quắc lên một ánh mắt thích thú nhìn Huyền, ánh mắt làm cô lạnh buốt cả người, ánh mắt như một bản án tử hình, Huyền mơ hồ cảm thấy một đìều gì đó khủng khiếp đang đợi cô. Nhưng cô không thể nào trốn thóat được, cô đã là một con cá mắc lưới, chỉ biết giương đôi mắt sợ hãi nhìn lưỡi dao sắp bổ xuống đầu mình.

Không để Huyền kịp có thời gian suy tính chuyện gì, ngay trong đêm ấy, sau khi cùng những người kia ra về, Hấn quay lại ngay. Mặc cho Huyền kêu van, với món tiền đã cầm vào tay, người chủ đã đẩy Hấn vào phòng cô và chốt của lại. Hấn đứng trước mặt Huyền, rồi bật cười ngạo nghễ:

_ Kết quả của một cuộc tình đẹp đẽ ngày xưa đây sao ? Hay thật. Thú vị thật.

Huyền thụt lui vào góc giường trừng mắt :

_ Anh bước ra, anh không được đụng vào người tôi.

Hấn cười ngặt nghẽo :

_ Này cô em xinh đẹp. cô có tư cách đuổi tôi sao ? Nên nhớ là tôi đã thanh tóan tiền cho chủ cô rồi nhé, còn nhiều hơn người khác nữa ấy chứ, cũng có nghĩa cô em phải chìu tôi tận tình hơn người khác chứ không phải to tiếng mà đuổi tôi ra ngòai đâu nghe chưa.

Hấn nói đúng, cô không có quyền giữ lại tấm thân này với bấy kỳ ai, khi cô đã bán nó cho những đồng tiền đều đặn gửi qua biên giới. Những đồng tiền được đóng cái mác là lợi nhuận của một cửa hàng mà cô đã hợp tác với một số người. Càng minh chứng cụ thể hơn là những bức hình khi cô trong vai một người khách du lịch chụp với những người bán hàng. Đột nhiên cô đau nhói trong lòng khi nghĩ đến nếu Thành biết được chuyện này. Sự cẩn thận đã để lộ yếu điểm của cô :

_ Thôi được, tôi chấp nhận, nhưng anh không được để cho chồng tôi biết chuyện này.
_ Tất nhiên rồi, trừ khi tôi muốn trông thấy nó hộc máu ra mà chết.

Huyền ném vào Hấn một tia mắt căm hờn trước khi cắn răng chịu đựng sự giày xéo của hắn. Hấn như một con thú điên cuồng, vừa để thỏa mãn cơn thèm khát người con gái khi xưa, vừa để trả thù cho một sự thất bại mà hắn vẫn ôm hận chưa nguôi. Không chỉ một lần, mà Hấn đã trở thành một khách quen của nhà hàng với độc nhất một cô kỹ nữ. Mọi người nhìn vào, thì thầm tô lên đó một vẻ đẹp văn hóa “Đấy, người đồng hương có khác, họ có tình với nhau thế đấy”. Chỉ có Huyền nuốt trăm cay nghìn đắng vào lòng, rã rời thân xác sau mỗi lần hành hạ của Hấn.

_ Hãy nói yêu tôi đi, tôi sẽ tha.
_ Không bao giờ.
_ Thế thì mày sẽ chết ..sẽ chết trong tay tao…

Có lẽ Huyền sẽ chết thật, vì sự giới hạn của sức lực, của sự chiu đựng , cuối cùng Huyền đổ bệnh, nhà chủ sợ trách nhiệm nên ném cô vào một bệnh viện. Huyền được cứu chữa, khỏi bệnh, Huyền nghĩ đến chuyện trở về, và chỉ có trở về cô mới thóat khỏi Hấn, vả lại những gì cô cần có cũng đã tạm gọi là tương đối. Điều Huyền không ngờ tới là Hấn, sự căm hận dai dẳng đã biến hắn thành một người đê tiện, và cái camera mini là một thứ phương tiện đắc dụng.

Thành với tâm trạng hồ hởi, hưng phấn tính từng ngày để đón vợ trở về sau bảy năm xa cách, để cùng vui hưởng một đời sống tốt đẹp mà cả hai đã dày công tạo dựng . Tất cả những phấn khích của anh bị dập tắt một cách tàn nhẫn vào một ngày anh nhận được một cái dĩa VCD. Suốt chiều dài của những thước phim ấy không hề có một lời bình, chỉ có những hình ảnh, những hình ảnh đủ đè bẹp dũng khi của một người đàn ông, đủ thiêu đốt hết những lâu đài hạnh phúc, đủ đập tan một tương lai êm đẹp của một gia đình . Cuối cùng của những thước phim ấy là một tràng cười không dứt, tràng cười lanh lảnh, ngạo nghễ, đắc thắng ấy chẳng khác gì những lưỡi dao khóay sâu vào tận cùng gan ruột. Thành đã chết đứng, chết lịm, chết lặng, nếu không có đứa con gái còn nheo nhéo bên tai thì anh đã đâm đầu vào tường mà chết thật. Cái ngày Huyền về, Thành đã không ra sân bay đón, anh không còn đủ can đảm để nhìn mặt Huyền. Nhưng anh còn đủ tỉnh táo, đủ trấn tĩnh để gạt đi cái ý nghĩ đâm cho người đàn bà kia một nhát. Nên khi Huyền xuất hiện trước cửa nhà, thì tất cả những gì anh có thể làm được chỉ là bật ra một câu nói :

_ Tôi không thể tha thứ được.

Huyền nhìn gương mặt khốn khổ của mình trong gương, gương mặt nhuốm đầy vẻ đau thương, ủ rũ và phai tàn, nhưng vẫn còn giữ nguyên vẻ đẹp vốn dĩ của nó. Huyền bật một cái cười chua chát : Đẹp, mi đẹp mà làm gì, cái đẹp của mi đã mang tai họa đến cho chồng con mi và cả chính mi nũa. Huyền bất giác nghĩ đến một giải pháp, cô nhếch môi và mắt ứa lệ, phải thế thôi, còn gì nữa đâu. Đã gần một tháng nay, Huyền chỉ rời khách sạn với mỗi một lý do, cô muốn được gặp con, muốn được ôm con vào lòng, dù chỉ một lần rồi xa mãi. Nhưng Thành đã không cho cô có được một phần cơ hội. Cánh cổng ngôi nhà vẫn luôn đóng im ỉm, sư im lặng của khước từ và cuời cợt. Cô không biết được có còn ai tồn tại trong ngôi nhà ấy không Huyền bỗng quyết định, cô phải gặp con bằng mọi cách, cho dù Thành có đối xử với cô như thế nào đi nữa, chỉ một lần, một lần thôi, nếu không cô sẽ không cam lòng nhắm mắt.

Cái nút chuông nhấn đến lần thứ hai thì cánh cửa hé ra, để lộ gương mặt một phụ nữ trẻ. Huyền nghe như một nhát roi quất vào mình, à thì ra, anh cũng khá mau chóng đấy anh Thành ạ.

_ Chị tìm ai ạ ?
_ Tôi tìm ông chủ nhà này.
_ Ba tôi ạ ? Ba tôi đi vắng rồi, chị có việc gì nói với tôi cũng được.

Một ý nghĩ khác làm Huyền run chân, cô vội hỏi :

_ Vậy anh Thành, anh Thành có con gái là bé Thúy ấy…

Không đợi Huyền hết câu, cô gái “à” một tiếng :

_ Vậy là chị tìm anh chủ nhà cũ hả ? Tôi không biết ảnh đi đâu đâu, ba tôi mới mua lại căn nhà này mà, à ba tôi về kia rồi, để tôi hỏi xem ông có biết không ? Ba ơi…

Người đàn ông khá lớn tuổi, nhìn chăm chăm vào Huyền một chút rồi hỏi :

_ Cô có phải là cô Nghiêm Thị Bảo Huyền không ?
_ Dạ thưa phải ạ.
_ Cô đợi tôi một chút.

Nói rồi ông ta đi vội vào nhà, Huyền ngây đờ người trước việc Thành đã bán nhà, anh đi đâu ? Anh cắt đứt tình mẹ con của Huyền một cách quýết liệt vậy sao ? Anh còn gửi lại cái gì cho Huyền ? Hay là một cái địa chỉ nào đó ? Huyền khấp khởi khi thấy người đàn ông kia bước ra trên tay là một cái phong bì. Huyền đón lấy và bóc ngay ra, đó là một tấm ngân phiếu mang tên cô có trị giá…Huyền lảo đảo ngã gục xuống, tiếng người chủ nhà mới la lên :

_ Cứu…cứu…cấp cứu…

Đàm Lan

Tư duy tích cực mỗi ngày