Chuyện chiếc máy tái chế vỏ chai

Cửa hàng rau quả

Chào các bạn,

Mình kể với các bạn câu chuyện mình quan sát được về chiếc máy tái chế vỏ chai của cửa hàng rau quả Food World ngay trước cửa nhà mình nhé. Câu chuyện này phản ánh sự ý thức cao hơn về nếp sống hàng ngày của cả người dân lẫn giới kinh doanh. Họ đưa ý thức môi trường vào các sản phẩm kinh doanh để kiếm tiền và gìn gữ môi trường  🙂

Phân loại thùng rác

Thông thưởng dân chúng Mỹ vẫn dùng khoảng ba loại hộp rác: (1) Hộp rác đủ loại tả phí lù (2) Hộp rác chứa vỏ chai như Cocacola, vỏ hộp nước lọc Poland Spring và (3) Sách báo cũ, hộp các tông.

Họ để sẵn sàng mấy thùng rác trước cửa nhà, và hàng tuần vào một ngày cố định có chiếc xe đến lấy mấy thùng rác đi để xử lý. 🙂

Nhưng cách đây độ sáu tháng, một quái vật đã xuất hiện ở một gian của cửa hàng. Đó là một chiếc máy Tomra xấu xí đã qua sử dụng được đặt ở bên cạnh ngăn hàng chính. Rất tiếc là mình đã không chụp được chụp ảnh chiếc máy đó để post lên đây. Chi có chiếc ảnh của chiếc máy mới cách đây ba tháng ở dưới đây 🙂

Mình cũng không muốn nói tới chiếc máy cũ đó nếu không có lý do lịch sử sau đây: 🙂

Hộp nước– Mình vẫn chưa chăm lắm chuyện uống nước lọc chưa đun sôi nên mua hộp nước lọc Poland Spring để uống dần. Mình để ý là khi mua cửa hàng tính giá tiền đắt hơn tới gần gấp rưỡi giá rao ($6.99 thay vì $4.99). Hóa ra họ tính tiền deposit.

– Vậy là vào một buổi chiều đẹp trời mình hăm hở mang vỏ chai nước đi trả cho chiếc máy cũ đó để lấy lại tiền deposit 🙂

Máy tái chế vỏ chai Tomra mới

– Chiếc máy cũ đó thoạt trông thì giống chiếc máy mới. Có một đồng hồ đếm tiền dựa vào số vỏ chai trả lại. Có một lỗ trống để đẩy vỏ chai vào. Máy có camera bên trong để đọc mã vạch của vỏ chai và xác định là vỏ chai là vỏ Cô ca cô la, vỏ chai bia, vỏ nước lọc… để tính tiền trả lại. Đơn giản như vậy thôi 🙂

– Để cho vỏ chai vào máy, mình phải ném chúng vào qua lỗ hổng. Mình đẩy các vỏ chai vào nhanh chóng và  hàng loạt. Thình lình, máy bị tắc cơ khí ở trong do không nhận diện ra được cú ném bóng chuyền 🙂 Máy tắc và đứng yên tại chỗ kêu tu tu 🙂

Máy Tomra

– Một ông già xuất hiện, ông cũng là người trả vỏ chai như mình thôi. Nhưng ông yêu thích công việc trả lại vỏ chai này. Ông rất thạo chiếc máy này. Ông thò tay vào trong lỗ hổng của máy và khui móc gì đó định vị lại vỏ chai nhanh nhưng phức tạp. Ông lôi ra được chiếc vỏ chai mình đã ném vào máy và chiếc máy hoạt động lại được. 🙂 Điều đặc biệt là ông không cần chìa khóa của máy mà hoàn toàn dựa trên tay quen 🙂 Mình hôm đó cực kỳ ấn tượng 🙂

– Sau khi mình trả vỏ chai xong thì mấy người khác cũng tới trả. Có người mang mỗi chiếc vỏ Cô ca thôi, thối lại chừng được $0.2 nhưng cũng trả. Khi được hỏi sao mang ít thế này mà ông cũng đem ra trả, ông kia bảo mình là “Để đòi lại tiền!” 🙂 Đòi lại công lý 🙂 Nhưng mình biết là dân Mỹ kỷ luật tốt, có cầm chiếc vỏ chai đó cũng chẳng biết vứt đi đâu. Vứt vào thùng rác recycle thì ít qua không bõ. Lỡ bỏ ra ngoài đường mà người khác thấy họ cũng nhắc cho vì như thế là vô ý thức. Hay nếu được mấy anh cảnh sát thấy được thì dễ là người đó được giao cho nhặt rác trên đường cao lộ hay quét rác ở khu phố đó đền tội cũng nên 🙂

Hôm đó đi trả vỏ chai mình rất vui vì quan sát được những điều thú vị 🙂

Máy Tomra có băng truyền 🙂

Sau đợt đó độ ba tháng, có lẽ chủ cửa hàng rau quả thấy ba con yêu quý chiếc máy mới và nghịch hay quá nên đầu tư chiếc máy mới hơn. Mình ra thử và thấy ngay đặc điểm sáng tạo về kỹ thuật:

Chiếc máy mới có chiếc băng chuyền kéo nhẹ vỏ chai vào để máy đọc mã vạch nhẹ nhàng. Thiết kế như thế này thì không lo gì chuyện máy bị tắc do người trả phải ném vào. Rất nhẹ nhàng êm dịu.

Mình thấy hay nên chụp mấy kiểu ảnh để chia sẻ với các bạn chuyện đời thường. 🙂

Nếu trong cộng đồng bạn đang ở có gì hay, bạn cũng viết bài chia sẻ với vườn chuối nhé 🙂

Nếu kỹ sư của chúng ta thiết kế ra nhiều đồ tiện dụng thế này sản xuất ở trong nước tạo ra công ăn việc làm và xuất khẩu đi thì hay nhỉ?

Cảm ơn các bạn và chúc một ngày tốt lành,

Hiển.

Truyền Thuyết

Thuở xa xưa, Thượng Đế sống một mình. Người không nhận ra nỗi cô đơn cho tới một ngày ý tưởng loé lên trong Người : ta sẽ tạo ra thế giới .

Nhưng Người thật lười biếng , Người suy nghĩ rất nhiều về sự cần thiết việc tạo ra “một thứ gì đó” hay không . Cuối cùng thì uể oải , Người từng chút một xây dựng cái mà Người cũng chẳng biết là gì : “kệ , ta cứ xây .”

Người tạo ra vũ trụ, Người tạo ra những vì sao, Người tạo ra những dải Ngân Hà … Ngày nọ, Người chợt nhận ra có một hành tinh bé nhỏ thật đẹp, Người cảm thấy yêu quý và đặt tên là Trái Đất.

Người muốn trao cho Trái Đất những ưu tiên mà không ở đâu có. Vậy là Người tạo ra những Đại Dương rộng lớn, Người dựng lên những ngọn núi cao , những cánh đồng đầy tuyết, những sa mạc ngập tràn cát … , Người mỉm cười .

Nhưng ngắm nhìn thế giới nhỏ bé mình tạo ra một mình, bỗng Người càng cảm thấy cô đơn. Thật lạ, Người chẳng hiểu : “chẳng lẽ ta lại phá đi ? ” . Nhưng biết bao công sức … Người suy nghĩ … “ta … cần làm cái gì đó khác hơn, đặc biệt hơn ”

Người tạo ra muôn loài !

Người tạo ra mưa, mưa nhiều lắm. Người gieo những mầm sống phức tạp xuống Đại Dương, Người trồng cây cỏ trên những cánh đồng tuyết. Từng chút, từng chút một, Người chờ đợi : “ta sẽ thành công, và ta sẽ hết cô đơn ” .

Và Người không phải thất vọng, những mầm sống lớn dần lên, bao phủ một cách sống động hành tinh Trái Đất. Thượng Đế hạnh phúc, Người mặc sức sáng tạo, Người tạo ra hết loài này tới loài khác, Người còn để chúng tự phát triển và sinh ra loài mới nữa, Người đặt tên cho từng loài. Nhưng than ôi, Người lại là một Thượng Đế đãng trí, Người thậm chí chẳng nhớ nổi tên mà Người đã đặt. Người quyết định phải nói cho tất cả biết : “ta chính là Thượng Đế, ta tạo ra thế giới, ta tạo ra các ngươi. Vậy các ngươi phải biết ơn ta, và khi ta…hỏi, các ngươi phải nói cho ta biết các ngươi là ai 😉 ” .

Tất nhiên tất cả đều biết ơn Thượng Đế, Người tạo ra tất cả mà. Muôn loài nhớ ơn Thượng Đế, bằng cách này hay cách khác tỏ lòng tôn kính với Người : Gà trống gáy mỗi sáng khi thức dậy chào Thượng Đế, Chó Sói hú với Trăng để nhớ về Người, hay Cá Voi đập đuôi thật mạnh như vẫy chào. Nhưng Người vẫn cảm thấy không đủ. ” Ta đã thiếu điều gì sao , sao ta vẫn cảm thấy cô đơn, sao ta vẫn cảm thấy cô đơn ?” Người tự hỏi.

Và một ý nghĩ loé lên .

Rồi Người lại đắn đo .

Rồi Người lại suy nghĩ.

Rồi Người quyết định.

Người tạo ra Con Người, những sinh vật giống Người nhất. Người ban cho Con Người cái mà tất cả muôn loài đều không có được : trí thông minh. Người cho Con Người hình dạng giống Người nhất. Người cho Con Người ngôn ngữ để có thể nói chuyện được với nhau, để có thể nói với Người rằng : “chúng con yêu mến Thượng Đế biết mấy, cảm ơn Người đã tạo ra chúng con “. Người ấp ủ hy vọng cuối cùng : lần này, Người sẽ hết cô đơn 😉 .

Nhưng Thượng Đế đã thất vọng. Loài Người thật bội bạc . Họ không nhớ tới Người , họ không biết Người là ai , họ không tin Người khi Người nói với chúng rằng chính Người tạo ra chúng . Than ôi , lần đầu tiên Người biết đến điều còn hơn nỗi cô đơn .

Vượt qua cái gọi là buồn phiền, bĩnh tĩnh lại, Thượng Đế nghĩ. Lần này Người nghĩ rất lâu, lâu lắm. Lâu tới mức Con Người đã dần chinh phục được cái thế giới do Người tạo nên, lâu tới mức Con Người dùng trí thông minh mà Người ban tặng dần làm chủ muôn loài còn lại, lâu tới mức mà mọi sinh vật hầu như đã quên mất Thượng Đế, chỉ còn nhớ tới Con Người. Người quyết định hành động .

Thượng đế tặng cho Con Người món quà cuối cùng mà Người có : Cảm Xúc . Và thế giới bỗng dưng hỗn loạn : Con Người đã biết vui , biết buồn , biết đau khổ, biết yêu thương. Con Người biết được những cảm xúc thật lạ : hạnh phúc nhiều lắm, vui nhiều lắm, nhưng đau đớn cũng nhiều lắm. Con Người ỉ lại có trí thông minh, Con Người tin dựa vào nó Con Người có thể chế ngự được cảm xúc, còn thể tự tạo niềm vui cho chính mình, có thể chữa lành vết thương không nằm trên thể xác. Nhưng Thượng Đế mỉm cười : ta biết chắc ^^ .

Và Thượng Đế lại đúng . Con Người đã vượt qua Đại Dương , đã trèo lên những ngọn núi cao nhất, đã băng qua biết bao cánh đồng băng. Nhưng vẫn có những điều Con Người không làm nổi : kiềm chế cảm xúc của chính mình. Khi nỗi đau thật sự quá lớn, Con Người cảm thấy bất lực. Như một tảng đá đè nặng trái tim, một hố đen tự tạo trong tâm hồn , Con Người gục ngã . Và lúc đó , Thượng Đế xuất hiện .

Người thì thầm với Con Người : ” Con yêu của ta, hãy để ta kể cho con biết một điều. Nỗi đau của con có là gì khi so với nỗi đau của ta, nỗi đau của người Cha, người Mẹ bị chính đứa con yêu dấu nhất của mình ruồng bỏ. Nỗi đau của niềm hy vọng lớn lao nhất lại là sự thất vọng cùng cực nhất. Nhưng hơn hết, chính là nỗi đau khi chứng kiến chính đứa con của mình chìm trong đau đớn và chẳng thể vượt qua . Con thân yêu, ta đã cho con tất cả những gì tốt đẹp nhất. Ta có thể lấy lại Cảm Xúc để con không phải đau khổ nữa. Nhưng ta không muốn. Con có thấy con trưởng thành biết bao sau mỗi lần như vậy – chỉ trừ lần này, khi nỗi đau lớn quá, phải không con ? Ta sẽ ở đây, mãi mãi. Con không cần phải nhớ về ta, con cứ sống với niềm vui, hạnh phúc lớn lao cùng những niềm đau nho nhỏ . Nhưng khi nỗi đau đó trở nên quá sức chịu đựng của con, khi con cảm thấy con không còn điểm tựa, không còn nơi nào để thuộc về, không còn Con Người nào quan tâm hay nhớ đến con : hãy nhớ, ta vẫn ở đây, mãi mãi dang rộng vòng tay với đứa trẻ yêu thương của ta “. Và Con Người biết khóc.


Fangdi

Tranh luận dân chủ

Chào các bạn,

Nhân dịp chúng ta vừa tạm ngưng cuộc thảo luận sôi nổi, hấp dẫn và đáng làm trường hợp nghiên cứu (case study) cho các bạn muốn nghiên cứu về nghệ thuật tranh luận, về bài Ánh sáng và Bóng tối – Bạn chọn cái nào? vừa qua, chúng ta hãy tóm tắt một vài điểm chính về nghệ thuật tranh luận dân chủ.

Nghệ thuật tranh luận dân chủ là vấn đề lớn với đất nước chúng ta, đang dân chủ hóa từng bước từng ngày. Tiến trình dân chủ hóa tốt và nhanh đến đâu tùy theo chúng ta xây dựng được truyền thống tranh luận dân chủ tốt đến đâu.

Đối với chúng ta, xây dựng dân chủ là xây dựng một truyền thống văn hóa tranh luận mới, vì văn hóa truyền thống của chúng ta là văn hóa “đồng thuận”, mà văn hóa tranh luận dân chủ là văn hóa “Đồng ý‎ rằng chúng ta bất đồng ý” (Let’s agree that we disagree).

Văn hóa đồng thuận—mọi người đồng ý ‎ về mọi điểm–thực ra rất tốt cho sức mạnh tập thể. Vấn đề là, ngày nay chuyện mọi người đều đồng ‎ý về mọi vấn đề hầu như không thể xảy ra, vì chúng ta đã du nhập nền văn hóa lớn rộng của thế giới với đủ mọi trường phái tư tưởng, triết l‎ý, văn hóa… khác nhau. Ngay cả những người trong một nhóm tuổi, một thế hệ, đã có nhiều suy nghĩ và ý thích khác nhau, huống chi là những người khác thế hệ, khác dân tộc, khác giáo dục, khác kinh nghiệm… Khi có nhiều khác nhau trong cá tính mà đòi là phải đồng thuận, thì chỉ có một cách là một nhóm mạnh đặt chuẩn bắt mọi người khác tuân theo, và như thế là có áp bức và mâu thuẫn. Các mâu thuẫn này—ngấm ngầm hay bùng phát—đều làm yếu sức mạnh tập thể. Vì vậy, biện pháp tốt nhất để mọi người cùng vui vẻ với nhau là “đồng ‎ý rằng chúng ta có thể bất đồng ý”, ngoại trừ không được bất đồng ‎ý về qui luật này. 🙂

Nhưng tại sao ta lại nói đến “tranh luận”?

Nếu tư tưởng khác nhau thì đương nhiên đi đến tranh luận. Ta có thể dùng từ “đối thoại”, nhưng từ “tranh luận” chính xác hơn, vì (1) trong các vấn đề nóng bỏng, đối thoại thường đưa đến tranh luận, và (2) tranh luận thường tốt hơn là đối thoại xìu xìu ển ển, vì khi các “đối thủ” tranh luận kịch liệt, mỗi bên sẽ cố gắng đưa các luận cứ mạnh nhất mà mình có thể tìm ra, nhờ đó mà tư tưởng sáng tạo được sinh ra rất nhiều trong mỗi cuộc tranh luận. Tranh luận luôn luôn đưa đến sáng tạo.

Tranh luận thế nào?

Các điều nên tránh:

• Đừng tấn công cá nhân: Tranh luận là nói về vấn đề, không phải là về người đang tranh luận, cho nên không nên tấn công cá nhân, như là: “Anh là người miền trung (hay công giáo, hay dân kỹ thuật…) anh không biết được việc này” hay “Anh đã li dị vợ, chống phụ nữ là phải rồi,” hay “Vợ anh mà còn bất đồng ý‎ với anh huống chi là tui.”

Khi tấn công cá nhân xảy ra, cuộc tranh luận đổ vỡ ngay. Trong giới luật sư, người nào làm thế sẽ bị chánh án chỉnh ngay trong toà và bị các luật sư khác xem thường ngay (như là thiếu lễ nghĩa).

• Đừng lái vấn đề khỏi vấn đề chính. Làm tốn thời giờ mọi người. Bồi thẩm đoàn hay người nghe sẽ rất bực mình, và có thể cho bạn thua.

• Lấy ý và đừng quá câu nệ vào ngôn ngữ (Trừ khi bạn cố tình muốn làm cho bồi thẩm đoàn hay người nghe bị lùng bùng về lý luận của bên kia, chẳng hạn. Đây là đòn thuộc loại ma đạo, và có thể bị backfire—dội ngược lại mình–dễ dàng. Ví dụ, bồi thẩm đoàn (hay người nghe) thấy mình cứ kiếm chuyện với từ ngữ mãi và không tập trung vào vấn đề chính, có thể nổi xùng và cho mình thua).

Các điều nên làm:

• Tương kính nhau một tí, dù là đang ra chiêu rất mạnh. Xem người kia là bạn, dù mình đang chống tư tưởng của bạn kịch liệt, làm cho mình thấy vấn đề rõ hơn.

• Làm việc tận lực: Tức là nếu có tư tưởng mới thì tung ra, đừng giữ lại, vì tư tưởng là hoa trái của tranh luận.

• Khi đã hết ý thì nên ngưng dù là chưa kết luận gì được. Hết ý là khi mọi người bắt đầu lập lại điều mình đã nói mà không thêm được gì mới cả.

• Sau khi đã hết ý, hay hết giờ, thì bắt đầu vui chơi với nhau việc khác.

Các luật sư “giết nhau” trước tòa, hay các chính trị gia “thanh toán” nhau dữ dội trên TV, cũng là một loại kịch cao cấp mà thôi. “Đánh nhau” xong thường rủ nhau đi uống cà phê, dù là các cử tri hay thân chủ ít thấy chuyện đó.

Trong một hệ thống dân chủ, tranh luận không phải là làm quyết định. Tranh luận chỉ để mang ra ý tưởng sáng tạo. Quyết định thường được làm sau đó theo thủ tục hành chánh đã ấn định trước, như là bỏ phiếu ở quốc hội, quan chức hành pháp làm quyết định, đi bầu… Dù là cách quyết định nào thì chúng ta tin rằng các quyết định đó cũng đã thừa hưởng được nhiều tư tưởng sáng tạo do tranh luận trước đó mang lại.

Vấn đề tranh luận dân chủ là vấn đề rất khó khăn cho dân Việt. Ở các cộng đồng người Việt nước ngoài, chúng ta vẫn có một khuynh hướng là đè bẹp tiếng nói khác với tiếng nói của nhóm mạnh nhất, và hàng ngày vẫn có có nhiều chuyện chưởi bới nhau thay vì đối thoại hay tranh luận. Ở trong nước thì chỉ có một tiếng nói đồng thuận, và từ “phản biện” vẫn là từ … nhậy cảm 😦

Vì vậy tất cả chúng ta cố gắng xây dựng văn hóa tranh luận dân chủ cho một Việt Nam mới, dân chủ và phú cường.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

Bài liên hệ: Tranh luận là gi?

© copyright 2010
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Thứ 2, 25 tháng 1 năm 2010

Bài hôm nay

Đón Xuân, Văn Hóa, Nhạc Xanh, Video, chị Trần Lê Túy-Phượng.

Đức tính mạnh nhất của người Việt, Nghiên Cứu Xã Hội, anh Trần Đình Hoành.

Kẻ thù của nghị lực, Danh Ngôn, song ngữ, anh Nguyễn Văn Dzu.

Biết ơn, Danh Ngôn, song ngữ, anh Phan Thế Danh.

Đừng giả vờ với tình yêu, Danh Ngôn, song ngữ, anh Nguyễn Hoàng Long.

Đun-xi-nhê, Thơ, chị Hoàng Thiên Nga.

Giòng…, Thơ, anh Trần Đình Hoành.

Em phải đẹp hơn chính em mọi ngày, Chuyện Phố, Trà Đàm, anh Trần Bá Thiện.

Ba Đào, Văn, Trà Đàm, chị Đàm Lan.

Ba ngày nữa, Thiền, Văn Hóa, Trà Đàm, song ngữ, anh Trần Đình Hoành.

Bài học từ chiếc bẫy chuột, Trà Đàm, chị Phạm Thanh Hằng.
.

Thông báo

Friends, colleagues and students,

Next wed. (Jan. 27) we’ll host the preeminnent Vietnamese filmmaker DANG NHAT MINH at De Anza.

He’ll visit Prof. John Swensson’s two classes on Vietnamese culture & literature at 8:30 and 9:30 in the morning at the Kirsch Center; then at 2 pm, he’ll show his new film “DON’T BURN!” at the Visual & Performance Arts Center (VPAC) in the new Euphrat Museum. More info about the film in the attached flyer. Mr. Minh will be available to talk with the audience afterward.

Because this film takes a different look at the war in Viet Nam, I hope you’ll help get the word out first to our Vietnamese and Vietnamese-American students, including the VSA, and to other students, staff and faculty members who may be interested in this subject or in films in general.

Any questions at all, feel free to email me.

Many thanks and hòa bình,

Prof. Vu-Duc Vuong
Coordinator-Teacher
Vietnam in Vietnam
Summer Program of De Anza College
July 6 – July 30, 2010
.

Tin sáng quốc tế, anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối link

1,7 triệu lít dầu tràn xuống cảng Texas – Khoảng 1,7 triệu lít dầu thô đã tràn xuống một cảng biển ở đông nam Texas (Mỹ) sau khi một tàu dầu va vào một tàu kéo hôm 23-1 (giờ địa phương). Nhà chức trách hiện vẫn đang ra sức khắc phục sự cố.

Thái Lan, Campuchia lại đụng độ tại biên giới – Ngày 24-1, quân đội Thái Lan và Campuchia lại đụng độ tại khu vực biên giới tranh chấp. Truyền thông Thái Lan cho biết hai binh sĩ của họ bị thương.

Haiti: sống sót sau 11 ngày mắc kẹt – Dù hoạt động tìm kiếm người bị nạn đã chấm dứt, nhưng hôm qua 23-1 (giờ địa phương), các đội cứu hộ ở Haiti đã cứu được một thanh niên 24 tuổi bị mắc kẹt trong đống đổ nát của một khách sạn ở Port-au-Prince suốt 11 ngày qua.

Haiti: sống sót sau 11 ngày mắc kẹt – Dù hoạt động tìm kiếm người bị nạn đã chấm dứt, nhưng hôm qua 23-1 (giờ địa phương), các đội cứu hộ ở Haiti đã cứu được một thanh niên 24 tuổi bị mắc kẹt trong đống đổ nát của một khách sạn ở Port-au-Prince suốt 11 ngày qua.

CHDCND Triều Tiên nổi giận với Hàn Quốc – Hôm nay 24-1, CHDCND Triều Tiên cáo buộc Hàn Quốc đã “tuyên bố chiến tranh” với miền bắc khi cảnh báo sẽ tấn công phủ đầu nếu phát hiện Bình Nhưỡng chuẩn bị tấn công hạt nhân.

Google tiếp tục ở lại Trung Quốc – Hơn một tuần sau khi tuyên bố có thể rút khỏi thị trường Trung Quốc do bị tin tặc tấn công, Google cho biết sẽ tiếp tục kinh doanh tại thị trường luôn đem lại cho hãng nhiều nguồn lợi nhuận hấp dẫn này.

Nga đòi Mỹ giải thích về vụ tên lửa Patriot – Ngày 22-1, Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov nói ông “không hiểu” và yêu cầu một lời giải thích từ phía Mỹ về kế hoạch đặt tên lửa đất đối không Patriot trên đất Ba Lan, gần Kaliningrad – vùng lãnh thổ của Nga.

Có thể điều chỉnh ACFTA – Hiệp định thương mại tự do ASEAN – Trung Quốc (ACFTA) có thể được điều chỉnh để hai bên cùng có lợi.

Thế giới có hơn 14.000 người chết vì cúm A/H1N1 – Theo con số báo cáo mới nhất của Tổ chức Y tế thế giới (WHO), tính đến ngày 22-1, trên toàn cầu đã có ít nhất 14.142 trường hợp tử vong do cúm A/H1N1, trong đó có khoảng ½ trường hợp ở châu Mỹ.

Anh, Ấn Độ đề phòng khủng bố – Ngày 23-1, Ấn Độ đã đặt tất cả các căn cứ không quân trong tình trạng báo động cao nhằm đề phòng khủng bố. Trước đó một ngày, Anh đã nâng cấp mức cảnh báo về nguy cơ khủng bố từ “đáng kể” lên “nghiêm trọng”, đồng thời nhấn mạnh “nhiều khả năng” sẽ xảy ra một vụ tấn công khủng bố trong thời gian tới.
.

Tin sáng quốc nội , anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

Tính công khai giúp cải thiện thành tích – CT trao đổi với Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Michael Michalak, đại diện “Dự án sáng kiến cạnh tranh Việt Nam” do Cơ quan Hợp tác quốc tế Hoa Kỳ tài trợ.

Cứu nạn một tàu cá trên biển Đông – Tin từ trực ban đảo Sinh Tồn Đông, huyện đảo Trường Sa, Khánh Hòa cho biết lúc 8g15 ngày 20-1, tàu TS18 lên đường làm nhiệm vụ canh trực tại đảo Sinh Tồn Đông nhận được lệnh tìm kiếm cứu nạn trên biển.

Làng mới, trường mới và ngày mới – Nhằm chuẩn bị cho việc tích nước và phát điện tổ máy số 1 Nhà máy thủy điện Sơn La vào tháng 12-2010, tỉnh Sơn La đã mở chiến dịch 55 ngày đêm “nước rút” cho việc di dân, với việc vận động, huy động các lực lượng quân đội, công an giúp dỡ nhà, di chuyển hộ dân đến nơi ở mới an toàn.

Làng mới, trường mới và ngày mới – Nhằm chuẩn bị cho việc tích nước và phát điện tổ máy số 1 Nhà máy thủy điện Sơn La vào tháng 12-2010, tỉnh Sơn La đã mở chiến dịch 55 ngày đêm “nước rút” cho việc di dân, với việc vận động, huy động các lực lượng quân đội, công an giúp dỡ nhà, di chuyển hộ dân đến nơi ở mới an toàn.

Hàng Việt sẽ đẹp, chất lượng hơn nữa – Sáng 24-1 tại tòa soạn báo Tuổi Trẻ, ban tổ chức cuộc thi “Kể chuyện tiêu dùng hàng Việt”, diễn ra từ ngày 2-11 đến 5-12-2009, đã tiến hành trao một giải nhất, hai giải nhì, ba giải ba và năm giải khuyến khích cho các bạn đọc trúng giải.

Lấy sức mạnh nhân dân để phát triển kinh tế biển – Ngày 23-1, Trường ĐH Giao thông vận tải TP.HCM, Hội Khoa học kỹ thuật và kinh tế biển TP đã tổ chức báo cáo khoa học với chủ đề “Biển Đông: hợp tác và an ninh”.

Mở liên doanh lúa gạo với Campuchia – Ông Trương Thanh Phong – chủ tịch Hiệp hội Lương thực VN – cho biết Tổng công ty Lương thực miền Nam đã góp 37% vốn cùng hai đối tác Campuchia là Công ty Thương Mại Xanh (Green Trade – 30% vốn) và Công ty Đầu tư phát triển Campuchia (IDCC – 33% vốn) để thành lập Công ty cổ phần Lương thực Việt Nam – Campuchia (tên giao dịch là Cavifoods).

Cà Mau: đề nghị cảnh cáo thầy giáo đánh hơn 20 nữ sinh – Chiều ngày 22-1, ông Đỗ Anh Tuấn – hiệu trưởng Trường THPT Hồ Thị Kỷ (Cà Mau) – cho biết đã họp hội đồng kỷ luật để xem xét hình thức kỷ luật thầy Đỗ Việt Dũng vì đã có hành vi đánh nữ sinh bằng thước.

“Gom nắng” từ… cào cào lá dừa – Chuẩn bị cho chương trình “Góp nắng xuân 2010” tại Gia Lai diễn ra vào ngày 30, 31-1, CLB Ngàn hạc giấy đã huy động lực lượng tình nguyện viên xếp cào cào bằng lá dừa và mang tặng những người có mặt ở công viên 30-4 (Q.1, TP.HCM) ngày 23-1.

“Áo xanh” dựng nhà tái định cư giúp dân – Hôm nay (23-1), 93 đoàn viên thanh niên thuộc lực lượng vũ trang và 15 chi đoàn ở huyện Đồng Xuân (Phú Yên) đã tổ chức tình nguyện về giúp dân XómTrường, xã Xuân Quang 2 (huyện Đồng Xuân) dựng nhà ở khu vực tái định cư mới tại chân Hòn Chinh – cách xóm Trường khoảng 1 km.

Tiếng nói từ chính người trẻ – Các diễn đàn Việt những ngày qua “sôi sục” với chủ đề “Giới trẻ Việt Nam thay đổi quá nhanh” được khơi gợi trên báo Tuổi Trẻ. Chán nản có, tán đồng, phản bác cũng có. Nhưng chung quy mọi người đều đồng ý: điều tác giả nói là đúng. Với bài viết này, chúng tôi tạm khép lại diễn đàn.

Thanh niên Trung Quốc giao lưu với Hội Doanh nhân trẻ TP.HCM – Chiều 23-1 tại hội trường Thành đoàn TP.HCM, đoàn thanh niên Trung Quốc do bà Uông Hồng Nhạn – bí thư Ban bí thư Trung ương Đoàn Thanh niên cộng sản Trung Quốc – làm trưởng đoàn đã đến giao lưu với các doanh nhân thuộc Hội Doanh nhân trẻ TP.HCM.

Hiến tặng gần 300 đơn vị máu – Ngày 20-1, hơn 500 cán bộ, công nhân viên chức thị xã Long Khánh (Đồng Nai) cùng thầy cô giáo, học sinh Trường THPT Văn Hiến đã tham gia hiến tặng 296 đơn vị máu.

Vai phụ không thể thiếu – Ở các huyện miền núi xa xôi của tỉnh Kontum có các “nhân viên hỗ trợ” giáo viên. Không chỉ trên lớp mà các trợ giảng này còn lặn lội đến nhà học sinh sau giờ học nhắc nhở học sinh học bài, làm bài…

Xốc lại hệ thống dạy nghề – Để có thể giảm bớt tình trạng thừa thầy thiếu thợ, cần phải có đột phá, tạo sức hấp dẫn để các phụ huynh cho con em mình học trung cấp chuyên nghiệp (TCCN).

Đại nhạc hội vì Haiti – Một đại nhạc hội quy tụ những siêu sao của làng giải trí thế giới như George Clooney, Jay-Z, Madonna và Bono được tổ chức đồng loạt tại New York, Los Angeles, London và Haiti trong ngày 23-1 để quyên góp ủng hộ đảo quốc vừa bị trận động đất tàn phá khủng khiếp làm khoảng 110.000 người thiệt mạng.

Cameron dự định làm phim 3D về thảm họa hạt nhân – The last train from Hiroshima: the survivors look back (Chuyến tàu cuối cùng từ Hiroshima: những người sống sót nhìn lại) – cuốn sách mới nhất của tác giả sách khoa học và lịch sử 57 tuổi người Mỹ Charles Pellegrino, viết về những người sống sót sau hai vụ thả bom nguyên tử ở Hiroshima và Nagasaki – rất có thể sẽ là kịch bản cho bộ phim 3D tiếp theo của đạo diễn lừng danh James Cameron.

Truyện: Sen mùa nước nổi – Đúng hẹn, Thanh, Lân và một cô gái khoảng ba mươi tuổi đến. Thanh giới thiệu bông đùa với chúng tôi: – Đây là Liên, “người giúp việc” của mình bữa nay.

Một người Việt được đề cử giải BAFTA – Trang chủ của giải thưởng điện ảnh danh giá nhất nước Anh do Viện Hàn lâm điện ảnh và truyền hình trao tặng, giải BAFTA, vừa công bố danh sách các đề cử trong năm 2010. Theo đó, nghệ sĩ người Việt Nguyễn Thị Thanh Tú được đề cử cùng với đồng nghiệp Jane Milon trong hạng mục hóa trang xuất sắc nhất trong bộ phim Coco before Chanel.

.

Lịch sự kiện văn hóa

Thư kêu gọi quyên góp ủng hộ CHƯƠNG TRÌNH “NẮNG XUÂN VỀ BẢN” – Tổ chức tình nguyện trẻ Vòng tay bè bạn phát động chiến dịch “Nắng xuân về bản” giúp đỡ các hộ gia đình nghèo xã Quan Thần Sán huyện Simacai, tỉnh Lào Cai và cần sự giúp đỡ của các bạn.

Beethoven: Symphony No. 9 – 23 & 24 Jan – Concert to launch German year in Vietnam —– 23 & 24/01 – Hòa nhạc khai mạc chương trình “Nước Đức ở Việt Nam”

.

Tin học tập – việc làm

IIE Vietnam news

American Center Hanoi Event news

ICVE: Học bổng Hoa Kỳ 2010

Fellowship at UNFPA Special Youth Programme

Ph.D Scholarships at Aarhus University

Master in Public Administration Scholarship

[Singapore] Master in Public Policy Scholarship

Chứng khoán

* VNINDEX

* HNX

Giá vàng VN

Giá vàng Mỹ

Tỷ giá ngoại tệ

Thống kê kinh tế

Thời tiết hôm nay
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

:-) :-) :-) :-) :-) :-)

Đọt Chuối Non

Ph.D Scholarships at Aarhus University

Đón Xuân

Chào các bạn,

Hôm nay chúng ta đón xuân bằng lời thơ của các thi sĩ ĐCN và Lá Lành Đùm Lá Rách trong PPS mình mới làm xong:

Huỳnh Huệ
Phạm Kiêm Yến
Nguyễn Tấn Ái
Minh Tâm
Tôn Nữ Ngọc Hoa
Đàm Lan
Hà Diệp Thu
BS Lợi
Thuận
Mai Nguyệt
Quang
Phạm Luu Đạt
Túy-Phượng

Hình ảnh từ Phạm Kiêm Yến và Internet
Nhạc nền là bản Xuân Họp Mặt do các ca sĩ Như Quỳnh, Thủy Tiên, Lan Châu, và Bảo Hân trình bày.

Từ bây giờ đến Tết nếu còn bạn nào nối thơ vào bài Đóa Muộn, mình sẽ update PPS file này một lúc nào đó.

Chúc cả nhà một mùa xuân rạng rỡ ! 🙂

Bình an & Sức Khỏe,

Túy-Phượng
.

Xin các bạn click vào ảnh dưới đây để xem video và download

Biết ơn

Sự biết ơn là chìa khóa của đời sống hạnh phúc ta đang có trong tay. Bởi nếu ta không biết ơn, thì dù ta có được nhiều bao nhiêu ta đều không hạnh phúc – bởi ta sẽ luôn luôn ham muốn nhiều thứ hơn nữa.

~ Phan Thế Danh dịch
.

Gratefulness is the key to a happy life that we hold in our hands, because if we are not grateful, then no matter how much we have we will not be happy — because we will always want to have something else or something more.

~ Brother David Steindl-Rast

Đun-xi-nhê

Tượng Don Quixote và Dulcinea, Castilla-La Mancha, Spain.

Đun-xi-nhê

Em ý tứ cách anh cả mét
Cố tự tin dưới bóng mũ rộng vành
Mong cặp kính dày thêm mờ ảo
Nhòe cái nhìn tọc mạch của anh

Ồ ngốc ạ, tàn nhang nám rỗ
Vẫn ngọt ngào giấc ngủ đêm đêm
Mắt em thế và môi em thế
Anh đắm mơ tất cả êm đềm

Xin đến gần anh thêm chút nữa
Cho anh xem ôi dấu sẹo dài
Này do ngã, này dậy thì trứng cá
Đúng em rồi, chẳng sợ nhầm ai

Em ngộ nghĩnh, em dại khờ hiền hậu
Em dịu dàng, em bướng bỉnh trong veo
Ám ảnh anh đêm ngày, mãi mãi
Tránh đằng nào anh cũng lần theo

Đừng sụp mũ, đừng nấp sau cặp kính
Viễn cận gì bốn mắt cũng gặp nhau
Khi mộng mị tâm hồn hòa quyện
Chút xù xì can hệ chi đâu !

Còn cả quãng đường dài chung bước
Cho anh xin thôi e ngại, ngập ngừng
Đẹp sao giữa trời mây non nước
Vòng ôm liều siết chặt ngang lưng…

Hoàng Thiên Nga

(*) Có một nàng Đun của đại văn hào Xecvantec và có nhiều nàng Đun thật trong đời

Giòng…

Xưa

Nón nghiêng phố nhỏ giữa trưa
Em cười rạng rỡ cơn mưa đầu hè
Tóc dài xanh thẳm hàng me…

Nay

Tần ngần giữa chốn đế đô
Néon xanh đỏ xô bồ cộ xe
Chợt nghe như nhớ sắt se…

Mai

Từ bi vô lượng từ bi
Ngủ quên một giấc xuân thì hay sao?
Giữa đời sóng vỗ lao xao…

TĐH
Lake of the Woods, VA, USA
Jan.  24, 2010

Cám ơn Trần Can đã giới thiệu thể thơ lục bát ba câu đến các anh chị em 🙂

Em phải đẹp hơn chính em mọi ngày….

Em báo tin 2 tuần nữa đám cưới. Giọng em bổng ngập ngừng nói qua điện thoại… Em sợ lắm, vì hôm ấy em sẽ là một chú rể khập khiễng bên đôi nạng…

Chúc mừng Hoàng Quốc Việt và Phương Chi, thành hôn vào ngày 23/1/2010

Em là một chàng trai khuyết tật đầy nghị lực. Em đã tạo cho mình một sự nghiệp đáng để ngẩng mặt với đời. Ngày ngày em đi qua bao con phố, liên hệ với bao cơ quan và tiếp xúc với bao đối tác. Mọi người chỉ nhìn thấy đôi nạng của em trong 5 phút đầu gặp gở. Sau 5 phút ấy, họ quên mất em là người khuyết tật-nkt. Họ chỉ nhớ đến công việc, đến câu chuyện giữa em và họ. Thế nhưng khi làm chú rể, họ nhà gái sẽ sửng sốt khi đón chàng rể này.

Những kẻ xấu miệng, những kẻ hiềm khích với cô dâu sẽ đem đôi nạng ấy ra làm chứng cứ hùng hồn nhất để bôi nhọ chăng? Ai cũng mong đợi điều hoàn hảo nhất đến với mình. Vậy nhà gái, bạn bè thân thích của cô dâu có đau lòng khi biết chàng rể sẽ là nkt hay không?

Tôi bỗng nhớ đến ngày tôi làm chú rể. Tôi cũng từng thao thức với những suy nghĩ như em. Con đường đi đến hôn nhân của nkt quả là cam go. Trước hết phải chăm chỉ cần mẩn để tìm một chỗ đứng với đời. Đợi đến lúc ổn định được thu nhập, nkt mới dám tính đến chuyện yêu và chuyện cưới.

Lại phải trải qua bao lần dang dở, bao lần gạt nước mắt chia tay vì bên ấy lo sợ con mình cưới phải nkt thì vất vả tấm thân. Chữ yêu khó học hơn cả những môn như toán, lý, ngoại ngữ… Giờ đến lúc “thi tốt nghiệp” chuẩn bị nhận tấm “bằng” kết hôn, em, như tôi, vẫn chưa yên tâm.

Có nhiều lần tôi đã tâm sự với các bạn khuyết tật-kt về nỗi lo ngày đám cưới. Không phải chuyện tiền cưới xin, chuyện tổ chức mà chỉ là chuyện hình tượng lệch chuẩn của những chú rể, cô dâu kt. Nhiều bạn tâm sự hôm đám cưới, họ chỉ biết cúi đầu nuốt nước mắt. Có lẽ nhiều người đang nhìn họ với ánh mắt thương hại. Kẻ ganh ghét sẽ khinh miệt, nhạo báng cái hạnh phúc trong tầm tay họ. Sau đám cưới, vài người thân kể rằng hôm ấy mặt chú rể buồn thiu, trong thật tội nghiệp. Những người ấy từng khuyên tôi nên làm đám cưới đơn giản kẻo biến thành trò cười cho thiên hạ, lại tội cho cô dâu và nhà gái.

Bên cạnh ấy, cũng có nhiều bạn kt kể rằng hôm ấy là ngày vui nhất đời mình, mình không được buồn. Một bạn nữ dõng dạc nói:

-Số mạng chỉ cho em nhan sắc thế này thôi. Nhưng hôm làm cô dâu, em phải đẹp hơn chính mình mọi ngày….

Tôi đã tin vào những lời ấy. Tôi đã hỏi người phụ nữ của đời tôi liệu hôm ấy em có e ngại gì không? Nàng khựng lại như thể tôi vừa nói ra một câu ngốc nghếch lố bịch gì vậy… Nàng trả lời tôi bằng câu hỏi khác:

-E ngại gì? E ngại thì sao phải cưới anh?

Thế là chỉ có mình tôi tự vẽ ra cái bi kịch thê thảm rồi tự nhấn chìm mình trong cái thung lũng đầy nước mắt đầy những lời chế giễu chưa hề xảy ra. Tôi thấy mình điên thật. Xin em đừng lập lại cái ý nghĩ điên khùng giống tôi. Hãy vui lên và hãy ngẩng cao mặt khi tay chống nạng tay bưng khay trầu. Hãy mỉm cười chào hỏi bà con nhà gái, bạn bè của cô dâu. Hãy vui hơn chính mình mọi ngày. Hãy đẹp hơn chính mình mọi ngày…

Vài tuần sau đám cưới, em sẽ nghe bạn bè nhận xét rằng:

-Ái chà! hôm ấy trông bạn thật hạnh phúc.
-Ôi sao hôm ấy bạn lại có thể đẹp trai đến bất ngờ như vậy!

Họ sẽ quên đôi nạng của em. Vì họ cũng đã từng quên đôi mắt tối tăm của tôi… Hỡi những chú rể và cô dâu, cho dù bạn có khuyết tật hay không, Xin hãy cười thật tươi và ăn mặc thật lộng lẫy trong ngày vui nhất đời mình nhé.

04-Jan-10 04:15 PM
Trần Bá Thiện

Đã đăng trên Tuổi Trẻ

Ba Đào

Ngôi nhà tôi cần tìm nằm sâu trong một ngõ nhỏ, hai bên đường mướt xanh những tán lá, mùi hương thoang thoảng của hoa và quả chín như ướp vào mũi, cho tôi một cảm giác thật dễ chịu, một cảm giác nhẹ nhàng thư thái. Một khoảng không gian bình yên, tĩnh lặng, tách biệt khỏi khu đô thị ồn ào náo nhiệt tiếng xe cộ gần như suốt ngày đêm chỉ độ mươi cây số là cùng. Phải chăng vì thế mà Trọng Đình chọn làm chốn lui về ? Một cái tin bất ngờ gây nhiều tranh cãi trong giới anh em “bán chữ” chúng tôi. Một cặp từ vừa có tính khôi hài vừa có tính tự trào mà vui miệng chúng tôi tự gán cho cái nghiệp của mình. Có người cho là châm biếm, mỉa mai, cũng được, có sao đâu khi một vấn đề có thể nhìn từ nhiều góc độ, cũng như chuyện của anh Trọng Đình vậy. Những thông tin từ nhiều phía không làm tôi bận tâm là mấy, vì thừa hiểu tính hành lang của nó, điều chủ yếu là nguyên do của những thông tin. Trọng Đình là bậc đàn anh của lớp trẻ chúng tôi, nều muốn tôn xưng hơn nữa thì phải gọi anh là “Thầy”, nhưng anh không thích danh xưng này, nghe vừa xa cách vừa kiêu mạn. Vốn theo đuổi cái nghiệp gian nan này từ nhỏ, anh đã phải trải qua không biết bao là trở ngại. Ai cũng biết, nghệ sĩ là người chỉ muốn sống cho cái đẹp, chỉ muốn góp hết sức mình cho những giá trị tinh thần của cuộc sống, và chính vì thế gần như đối lập hoàn toàn với kinh tế, mặc dầu vẫn luôn phải phụ thuộc vào nó. Cái nghiệp văn chương lại là thứ đeo đẳng bám riết như nợ nần, người cầm bút cứ muốn trải hết lòng mình ra giấy, bởi cuộc sống chung quanh luôn có những điều trăn trở. Đó là tâm tư của những người cầm bút chân chính. Trọng Đình là một người như thế. Văn và báo chiếm cả hai tay, cuộc sống gia đình không mấy khi dư dả, nhưng nếu ai bảo đổi cây bút để lấy một thứ có giá trị vật chất thì không bao giờ. Anh thường nói “Văn chương là chiếc cầu nối tình người. Chúng ta đem rao bán cái nhân tình, thì chúng ta phải biết biểu thị cái nhân tình của chính chúng ta trước đã. Đừng có viết một đàng, xử sự một nẻo. Tất cả sẽ chỉ là sự vô nghĩa, sáo rỗng khi bản thân chúng ta không là một thực nghiệm. Viết – Trước hết là Sống đã”. Đại loại là những lời rất tâm rất tình của anh mỗi khi có dịp trò chuyện với chúng tôi. Một vài tay trong số chúng tôi có được chút tên tuổi ngày nay là cũng nhờ công dìu dắt của anh. Và quả thật, anh không hề có sự mưu cầu hay tư lợi những cái được cho mình. Dù lớn hay nhỏ, anh đều muốn có sự minh bạch, thẳng thắn, vì thế mà người ưa anh cũng nhiều, người ghét anh cũng lắm. Chẳng sao cả, ở đời chuyện yêu ghét là thường tình, chỉ cần mình không thẹn với lương tâm là đủ. Vậy đó, thế mà không hiểu sao, sau một chuyến công tác dài ngày ở Hà Nội về, tôi nghe nói anh tuyên bố gác bút. Rõ là một điều khó tin, nếu không phải là thật , thì ai ? và vì lý do gì mà tung ra cái tin ấy ? Còn nếu là thật, thì phải có chuyện gì ghê gớm nghiêm trọng lắm xảy ra, anh mới có một động thái gay gắt như vây. Bởi nếu phải từ bỏ một niềm đam mê đã thấm lậm vào tận máu thịt, thì chẳng khác nào người ta phải từ bỏ cuộc sống của mình.

Muốn rõ đầu đuôi, chỉ có một cách tìm gặp anh, xem anh có dốc bầu tâm sự. Tôi lại càng nghĩ ngợi hơn nữa khi hỏi toà soạn nơi anh làm việc, thì nghe nói anh vắng mặt cả nửa tháng nay rồi. Đến chỗ nhà anh vẫn ở thì họ bảo anh đã dọn đi. Chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra cả. Tìm hỏi lung tung, cuối cùng tôi nghe được, hình như gia đình anh chuyển về khu này. Hình như cũng được, ít ra cũng có một mấu chốt. Hỏi thăm mấy người tôi mới đến trước ngôi nhà nho nhỏ này. Gọi là nho nhỏ vì nó lọt thỏm giữa mấy cái nhà xây cao ráo đẹp đẽ bên cạnh. Một ngôi nhà ván, lợp tôn, loại nhà phổ biến của những người có thu nhập thấp. Không biết có phải…

Còn đang nghiêng ngó, tôi chợt giật mình vì một tiếng sủa oăng oắc, chú khuyển bé mình mà lớn họng, dường như chú muốn tỏ rõ cái oai phong của chủ nhà, bốn chân choãi ra lấy thế, cái mõm cứ chõ thẳng vào mặt khách chả biết lịch sự là gì. Tôi bật cười, con vật cũng biết ra trò khẩu khí nữa là. Thoáng thấy bóng người đi ra, tôi reo thầm trong cổ họng “Đúng rồi” Còn lẫn vào đâu được cái dáng ôm ốm, ngăm ngăm cao vừa phải. Anh chợt cười rộng miệng khi nhận ra tôi :

_ A , Phố hả ? Về bao giờ thế ?
_ Em về mấy ngày rồi, hỏi thăm mãi mới tìm được anh ở đây.
_ Ừ anh mới chuyển về đây, còn nhiều anh em chưa biết. Vào đi, sao chuyến đi gặt hái được nhiều chứ ?
_ Dạ cũng gọi là có cái để bày mâm dọn chén.
_ Chà, ghê nhỉ. Chú đi cũng cả tháng đấy nhỉ ?
_ Vâng, hơn mấy ngày anh ạ.

Tôi theo chân anh vào nhà, gian nhà không bao lớn, một phòng khách, một phòng ngủ và bếp, nhưng trông gọn ghẽ, giản dị. Anh chỉ bộ bàn ghế mây :

_ Ngồi đấy đi, đợi anh một tí. Lương ơi, đi mua cho bố cút rượu đi con.
_ Thôi anh ạ, em có đem về cho anh chai Lệ Mật đây.
_ Thứ đó để uống lúc khác, bây giờ uống rượu nút lá chuối khô thú hơn.

Nghĩa là cuộc rượu chiều nay ít nhất cũng kéo dài đến tối, không sao , đó lại là điều tôi đang muốn. Anh đi xuống bếp, tôi ngồi lại ngắm quanh. Trên hai vách tường đối diện nhau là hai bức tranh cũng có sắc độ tương phản nhưng trông lại rất hòa hợp. Một là cảnh một dãy núi cao với những lô xô bóng cây to rậm rạp, điểm thêm những dáng chim đang sải cánh, một là giữa đại dương mênh mông, một con tàu với cột khói to phăm phăm rẽ sóng, lác đác trong khối màu xanh ngăn ngắt là lấm chấm những hình đầu cá, đuôi cá. Cả hai bức tranh đều biểu thị một sự mạnh mẽ, hùng vĩ và khoáng đạt. Thiên nhiên luôn đem đến cho con người những cảm giác có ích. Hẳn bất kỳ ai đứng trước khung cảnh này cũng đều dậy lên trong mình một xúc cảm mạnh mẽ vững chãi.

Những đồ vật khác trong gian phòng đều được kê xếp gọn ghẽ hợp lý, chừa ra một khoảng không gian đủ để tạo được một cảm giác hít thở nhẹ nhõm.

Anh đi lên với cái khay trên tay, hai cái ly nhỏ, hai đôi đũa, một cái đĩa và một chén con. Thằng bé Lương cũng vừa về tới, tôi đứng lên đón những thứ mà hai bố con đang mang đến. Anh đổ ra đĩa gói gỏi mít, và túi nước chấm ra cái chén con. Vừa làm anh vừa nói :

_ Cao lương mỹ vị ngon đến thế nào thì mình không biết, chứ tớ là tớ mê những món ăn dân dã này nhất. Vừa hợp khẩu vị, vừa hợp cả túi mình.
_ Anh không thấy khối món dân dã giờ trở thành đặc sản cao cấp ở những nhà hàng đó sao. Dân dã nhưng nó mang đậm phong vị người mình, thực ra miếng ngon đâu ở chỗ đắt tiền, chỉ là khi ta ăn ta cảm thấy nó ngon, vì nó hợp với khẩu vị mình, chứ có đắt mấy mà mình không cảm thấy ngon thì cũng bằng vô nhghĩa.
_ Ừ, chú nói phải. Nhưng có một điều thật vô lý là, đôi khi dù người ta không cảm thấy ngon, nhưng cũng bỏ hàng đống tiền ra mà mua nó, rồi cuối cùng đổ tháo cả đi.
_ Đó đâu phải là người ta mua cho mình một món ăn, họ đang mua một ý đồ , một mục đích khác đó chứ. Và khi đổ đi thì họ cũng chẳng biết tiếc đâu, bởi vì thứ nhất là họ không phải mua nó bằng chính đồng tiền mồ hôi nuớc mắt, thứ hai là khi họ đã đạt được điều họ muốn qua lối dẫn của nó thì coi như nó đã hoàn thành nhiệm vụ rồi, tiếc làm chi cho hao ca lo.

Anh cười hà hà :

_ Dạo này chú mày cũng miệng lưỡi ghê nhỉ.
_ Người ta chỉ đi có một ngày đàng, đã có thể học được cả sàng khôn, huống là em đi ngược đi xuôi quanh năm suốt tháng lại không nhét được tí gì vào cái hộp sọ này thì chết dấp đi cho rồi.
_ Nào nâng ly cạn cho một buổi chiều lý thú, nào…

Chạm nhẹ hai cái ly, tôi nhấp một ngụm, ngậm ngậm một chút ở đầu lưỡi để nghe vị cay nồng, thấm đậm lan dần xuống cổ, làm thêm ngụm nữa, hết một ly, tôi nghe nóng ra hết cả người, cảm giác bao mạch máu mình đang giãn nở và tuần hoàn. Tôi khà một tiếng khoan khoái :

_ Đúng là “Cố sanh vi đắc” (Thực chất vẫn tốt hơn)
_ Anh đã nói mà, ba cái rượu đóng chai vớ vẩn sao qua được thứ này. Nhà này họ nấu rượu mấy đời rồi, thuần gạo, không pha phách gì cả. Lúc đầu nghe giới thiệu, anh chưa tin, sau uống thử, quả đúng thế nên nghiện luôn.
_ Những nơi sản xuất nhỏ lẻ mà giữ được uy tín lâu dài vậy là rất hiếm, nói không phải vơ cả chứ nhiều người chỉ đầu voi đuôi chuột, làm gì cũng chỉ được lúc đầu, có tiếng rồi lại ham lãi lớn đâm làm ẩu.
_ Hạng người ấy là hạng nông nổi, ăn xổi ở thì, bất kỳ một hoạt động nào trong xã hội, nếu muốn tồn tại lâu dài đều phải cần có uy tín. Làm mất uy tín cũng có nghĩa là tự hại chính mình. Lại uổng cả bao công sức gây dựng.
_ Đáng buồn là ở chỗ thường có rất nhiều người chỉ nghĩ đến cái lợi nhất thời, có thôi thì cũng đã vơ đẫy một mớ rồi.
_ Chính những ý nghĩ hạn hẹp ấy mà nhiều khi ảnh hưởng nghiêm trọng đến cả một cộng đồng. Hiện nay đất nước đang đẩy mạnh tiến trình hội nhập, chỉ cần một thành phần nào đó không biết giữ chữ tín là có thể làm chậm bước tiến của cả dân tộc.
_ Mình nói thế, một số người cứ cho là mình đao to búa lớn, thổi phồng vấn đề, chứ họ đâu có nghĩ mọi sự đều bắt nguồn từ những nhỏ nhặt nhất. À mà thôi, bây giờ không nói chuyện thiên hạ nữa, nói chuyện mình đi anh.

Tôi đột ngột chuyển đề tài khi chợt nhớ ra mục đích chính của mình. Anh gắp một gắp gỏi vào bát tôi rồi cười khà :

_ Thì cứ từ từ đã, có người rồi khắc có ta, từ chuyện thiên hạ đến chuyện nhà có xa xôi gì.
_ Nghe bọn họ nói đông tây lung tung cả, em sốt ruột chẳng biết thực hư ra sao. Anh cho em biết đi, chuyện xảy ra thế nào.
Anh cười kiểu không tròn vành môi :
_ Mình thấp cơ kém cánh, không đủ tài đối chọi với thiên hạ thì lo tìm đường tìm nẻo mà cuốn xéo đi chứ sao.
_ Này cái giọng mát mẻ, thẽ thọt như dao giấu lưỡi ở đâu ra đấy, đem đổi kiểu “xung hổ xổ toẹt” lấy nó à ?
_ Ngẫm mới thấy mình dại, vô cùng dại khi cứ mang phơi hết ruột ra. đã chẳng lấy lòng được ông to bà lớn nào lại dễ bị ăn đòn, cứ thơn thớt mà ăn người lại hóa hay.
_ Anh tưởng muốn mà được à, cha mẹ sinh ra cái thân ta, ông trời ghép cho ta cái tính cách, có hay có dở thì cũng chết rứa rồi, thay mô được . Mà thế mới là mình chứ.
_ Nhưng người ta khôn nên biết liệu thế mà đi với ma với bụt. Mình thì chẳng biết quẹo cua thế nào, cứ thẳng thừng thừng mà bước, có khi đâm sầm vào đá rồi mới biết đau.
_ Ở đời biết thế nào là khôn là dại hở anh ? Nhiều khi cứ tưởng mình khôn lắm, đến chừng cái trí khôn nó đột nhiên thức giấc mới biết mình đã từng ngu ngốc đến thế nào. Mà anh coi em là ma hay bụt, sao lại nói cái giọng ấy ?
_ Cái loại như chú mày mới là đáng sợ đấy “Rành rành thì ra bụt, thậm thụt lại ra ma”

Tôi bật cười, biết anh đang mượn tôi để ám chỉ ai đấy :

_ Ừ thôi, bụt bụt ma ma gì cũng được, anh kể tiếp đi.

Trọng Đình sửa lại thế ngồi, nét mặt anh nghiêm hẳn lại :

_ Anh hỏi chú, nếu để được tồn tại mà phải bẻ cong ngòi nút, chú có làm được không ?
_ Không, dứt khoát là không ? Thà bỏ bút, chứ không bẻ bút.
Tôi nói ngay, anh gật gù rồi tiếp :

_ Vừa rồi anh có làm cái phóng sự, phóng sự này đã ngốn rất nhiều thời gian truy tìm tư liệu của anh , mà mức độ thì không thể xem nhẹ. Nó lại đụng chạm đến một số tai mặt. Thế nhưng nó được lệnh đình in, với lý do lấp lửng “Có đôi chỗ cần xem lại”. Lúc đầu anh chưa nghĩ là nó có vấn đề, sau nhận được gợi ý là nên sửa sang lại một chút, mà những điểm phải sửa lại là những chi tiết then chốt của sự vụ. Anh nhất quyết không chịu. Ngay sau đó, nhận được vài cú phôn hăm dọa, đồng thời hứa hẹn một con số đáng kể. Đương nhiên những chiêu thức đó không có tác dụng với anh . Cuối cùng, cũng có kẻ ra mặt lăm le một cái mũ trên đầu.Còn lạ gì tiếng Việt mình phong phú và giàu có, một chữ hai ba nghĩa, hoặc hai ba chữ một nghĩa, khi đã cố tình thì đánh lệch ý chính của nó đi chẳng khó khăn gì. Tất nhiên là anh phải phản ứng, chúng nhân đó ghép anh vào thế, hòng gây sức ép để ỉm chuyện kia đi. Cậy thế cậy quyền, đập bàn vỗ ghế, Đáng nói nhất là trong đó có những tên tuổi xưa nay vẫn tự cho mình là dân trí thức. Thế mà chẳng phân biệt được đúng sai thế nào.
_ Anh à, trí thức cũng năm bảy đường trí thức, có thứ trí thức vay, văn hóa mượn, bằng cấp mua, đâu cứ phải dán cái mác trí thức vào là đã thành người hiểu biết đâu. Anh có lạ gì cái loại ấy.

_ Đúng chẳng lạ gì, nhưng nó lại có cơ hội trèo lên đầu lên cổ mình mới ức chứ. Anh cũng chẳng chịu thua đâu, khi cái phóng sự ấy chình ình trên mặt một tờ báo khác, thì cũng là lúc anh nhận quyết định thôi việc. Thừa biết đó là việc sẽ đến, anh cũng chẳng tiếc nuối gì một nơi không thuộc về mình. Muốn thì chẳng thiếu gì cách. Chứ vì miếng sống mà phải khom lưng cho bọn làm đủ cách để có được “ghế trên ngồi tót…” rồi ra “sỗ sàng” với mình thì không được.

Đến đây thì tôi đã hiểu tính chất của câu chuyện là gì. Buồn cho cái lề thói người đời, sao họ lắm thủ đoạn để mưu cầu lợi lộc, để che giấu bưng bít những xấu xa bỉ ổi của mình thế nhỉ ?

_ Đó là một vấn nạn không chỉ ở một góc một khóm nào anh ạ, anh thấy không,cứ vụ nào đưa ra tòa là toàn bao nhiêu tỷ lòi ra. Mà đã không tư cách, không thực lực, thì lại giỏi lẹo lươn bao biện. Không biết đến bao giờ mới hết được cái bọn làm nghèo đất nước ấy.
_ Giá như trên sân cỏ ấy nhỉ, có một ông trọng tài công minh, hai thẻ vàng là thành thẻ đỏ để mà tiêu trừ những loại sâu mọt ấy đi. Miệng thì thơn thớt “Vị nghệ thuật, vị nhân sinh” nhưng tuồng một lũ vị kỷ cả.
_ Thì nghệ thuật của chúng là ở chỗ đó đó. Khờ khạo như anh em mình sao biết cách thụi vào lưng nhau mà mặt cứ tươi như hoa được. Nhưng mà anh yên tâm đi, luật đời cũng công bằng lắm, có sự trừng phạt cả đấy. Đừng tưởng cứ nuốt trôi họng là tha hồ vênh vang, không đâu, ăn một nhả mười, thậm chí là trăm là ngàn nữa kia. Mà đã đến lúc nhả thì tận cùng vận hạn, có hối cũng chẳng kịp nữa. Mình cứ chịu khó sống khờ sống ngốc đi anh ạ, để con cháu mình còn được yên thân mà hưởng phước, chứ cứ khôn ngoan cho lắm vào rồi đời sau phải gánh bao nghiệp oan trái, tội cho chúng nó.
_ Chú mày giỏi, hôm nay anh mơi công nhận là chú mày giỏi. Nào cạn chứ.

Đợi cho men rượu tan trong cổ họng, tôi mới tiếp :

_ Nói đến vấn nạn của xã hội thì không bao giờ dứt được, kiểu này nó đẻ ra kiểu khác, kiểu sau bao giờ cũng tinh vi hơn kiểu trước, mình không làm được gì nhiều thì cũng phải cố góp chút công sức mà phanh phui mà ngăn chận, chứ đừng lùi bước anh ạ.
_ Ai bảo chú là anh lùi bước ?
_ Em nghe họ bảo anh tuyên bố gác bút !
_ Chú tin à ?
_ Không tin thì em mới tìm gặp anh cho được đấy chứ.
_ Anh mà bỏ bút thì chú mày cũng đi tu.

Tôi cười nhẹ nhõm :

_ Có thế chứ. Nhưng mà anh tưởng đi tu là yên thân à, không đâu , đó cũng là một tiểu xã hội, cũng không thiếu những thói tật thường tình đâu, cơ bản vẫn là do khí chất của con người thôi anh ạ.
_ Chuyện trâu lành trâu ngã ấy mà, kể gì. Hơi đâu mà nệ cái dư luận. Có một sự trùng lặp là, cũng trong thời điểm đó thì anh lo mua cái nhà này, bao năm rồi chung chạ trong gia đình, chật hẹp tù túng, chắt bóp, tom góp cũng tàm tạm một chút này, không bì được với ai, nhưng là cái chốn của riêng mình là tốt rồi.
_ Em thấy khung cảnh ở đây cũng dễ chịu. Chúc mừng anh.
_ Nào , mừng thì phải cạn chứ.

Tiếng thủy tinh va vào nhau nghe vui tai, anh tợp xong một ngụm thì đổi giọng nghê nga “Nghiêng vai vì nghiệp ba đào. Ba đào mấy cũng…chứ ư bôn đào…thì à không…a…”

Cả hai chúng tôi cùng cười vang. Vừa lúc ấy vợ anh về, chị vui vẻ góp :

_ Hai anh em có gì mà cười vui thế ?

Đàm Lan

Tư duy tích cực mỗi ngày