Một người bạn là một trong những điều tốt đẹp nhất bạn có, và một trong những điều tốt đẹp nhất bạn có thể là.
Lâm Thanh Thanh dịch
.
A friend is one of the nicest things you can have, and one of the best things you can be.
.
~Douglas Pagels
Một người bạn là một trong những điều tốt đẹp nhất bạn có, và một trong những điều tốt đẹp nhất bạn có thể là.
Lâm Thanh Thanh dịch
.
A friend is one of the nicest things you can have, and one of the best things you can be.
.
~Douglas Pagels
Gío thở từng sợi lạnh
Xuân vẩn ở nơi nao?
Loanh quanh vài trang báo
Đâu đó một cành mai
Thế thôi.
Nắng đầu mùa chút ấm
Nằm nướng dài trên sân
Con chim sẻ gật gù
Tìm tình yêu đầu Xuân?
Thế nhé

Ai có về bến xưa
Nhớ gói cánh hoa đào
Nhớ thăm con đường nọ
Nhớ gởi lời chúc xuân
Nhớ em.
Vài cụm mây lơ đểnh
Vướng ngọn núi thông gìa
Vài con sóc kiếm ăn
Rớt rơi từng nhúm tuyết
Cô độc
Xuân vẫn xa
Thêm một lần
Chồng chất tóc phai.
Phạm Lưu Đạt
02/06/2010

Giữa giòng người ngược xuôi
Tôi thả bước lẻ loi
Không tìm mà mong gặp
Một người. Lâu lắm rồi…
Người ấy chợ Tết xưa
Thưở mười sáu trăng mơ
Giữa đông vui bè bạn
Gởi bông hoa thay lời
Ngày đó tôi thơ ngây
Tưởng chuyện đùa bé con
Cầm bông hoa bứt cánh
Thả gió cuốn. Reo dòn..
Nào biết tôi vô tình
Xé nát mối tình son
Nào biết tim ai vỡ
Giữa chiều xuân rộn ràng
Từ đó người phiêu dạt
Năm tháng mãi không về
Từ đó tôi biết nhớ
Người đã thành người xa
Xuân đến rồi xuân qua
Bao nhiêu năm thầm lặng
Tiếc hoài bông hoa xưa
Chợ Tết người đông vui
Này lứa đôi lứa đôi
Không thấy người. Không thấy
Khói đâu mà mắt nhòe
Tôn Nữ Ngọc Hoa

Cuối năm
Với tay nửa quả địa cầu
Tìm con đồi cũ tìm mầu mắt xưa
Cuối năm trời đất đổ mưa
Chạy theo ánh chớp níu bờ thời gian
TĐH
Virginia, 2 tháng 1, 2001
Chào các bạn,
Tết năm 2008, khi anh Hoành post bài The Old Master (Ông Đồ Già) trên diễn đàn VNBIZ, mình gởi bản dịch của anh Hoành đến người bạn Mỹ lớn tuổi mà mình gọi là Uncle Hank. Uncle Hank lấy được hứng khởi từ bài The Old Master và viết một bài thơ tặng mình, có tên là Transmission.
Gần đây mình nhờ anh Hoành dịch ra tiếng Việt, gọi là Chuyển Gửi.
Hôm qua anh Hoành đăng bài The Old Master trên ĐCN. Nên hôm nay mình muốn chia sẻ bài thơ Transmission và câu chuyện nhỏ này đến các bạn.
Chúc cả nhà một ngày chuyển gửi! 🙂
Hiển

Chuyển gửi
Một mình trong quán sách cà phê.
Tôi ngồi và đọc và ngắm
người qua.
Một chàng Á châu đẹp trai
(người Phi, sau này tôi khám phá)
lượn ra lượn vào giữa những hàng sách.
Hắn thấy tôi.
Tôi thấy hắn.
Hắn đến và ngồi,
dù có cả hàng chục chiếc ghế dư,
ở chiếc bàn kế tôi.
Chằng nói với nhau lời nào.
Cũng chẳng chào hỏi.
Hắn mở cặp
và lôi ra một mớ bưu thiếp
và một sổ địa chỉ nhỏ.
Hắn viết và ký
(với hoa hòe bóng bẩy
của một chàng trai trẻ!)
tám hay mười thiệp.
“Tôi tưởng tôi là người cuối cùng trên thế giới
thực hành nghệ thuật cổ-lổ-xỉ này,”
tôi bắt chuyện.
“Cái gì? Gởi bưu thiếp
cho bạn bè lưu lạc khắp nơi
trên thế giới?
Đừng lo, ông nội.
Tôi sẽ trung thành với nó
mãi sau khi ông đã ra đi.”
TĐH dịch
Transmission
All alone in the bookstore cafe,
I sit and read and watch
the passers-by.
A handsome Asian man
(Filipino, I later find out)
weaves in and out of the stacks.
He notices me.
I notice him.
He comes and sits,
despite two dozen empty seats,
at the table next to me.
No words are exchanged.
No greetings yet.
He opens a briefcase
and extracts a stack of postcards
and a small “carnet d’addresses”.
He writes and signs
(with a young man’s pretentious
flourish!)
eight or ten of these.
“I thought I was the last man on earth
to practice this arcane craft,”
I offer.
“What? Sending postcards
to friends scattered all around
the world?
Don’t worry, grandfather,
I’ll be faithful to it
long after you are gone.”
Thanks for the inspiration. Here is my Tet present to
you. (When is Tet?)
Uncle Hank
Đọc tập hồi ký viết tay thấy cha tôi kể chuyện hồi những năm đầu thập niên 30 của thế kỉ trước song thân tôi “lưu lạc” vào Nam Kỳ. Sáu bảy năm trời xa quê, nhìn “thiên hạ” đón xuân ông cảm khái ngâm rằng:
Xuân mãn nam thiên phong thủy cựu
Nhơn tồn khách địa tuế thời tân

Hồi đó Tây chia nước ta thành ba kỳ, ba chế độ cai trị khác nhau. Dân Trung Kỳ vào Nam Kỳ coi đây là đất khách. Xuân về tết đến… đem lại thời gian mới nhưng người vẫn còn nơi đất khách nhớ về quê cũ. (Tương tự, Nguyễn Bính từ Bắc Kỳ vào đến Huế đã làm thơ rằng Chén rượu ly hương, trời, đắng lắm, rồi trong Hành phương nam cũng từng cảm khái với Đêm mưa đất khách). Thế nhưng, nghiệm trong câu trước thì dẫu phương nam hiện tại (lúc ấy) có là đất khách, cha tôi vẫn hiểu mình đang sống dưới trời nam, không riêng cho một kỳ nào. Khắp cả trời nam mọi người cùng đón xuân với phong tục tập quán tự ngàn xưa. Vậy là cha tôi không cô đơn nơi khách địa, ông đã bắt gặp cả phong thủy cựu bàng bạc khắp nơi giữa buổi tuế thời tân, bởi vì xuân mãn nam thiên, bởi vì mùa xuân không bao giờ lỗi hẹn.
Rồi khi tôi vừa chào đời song thân tôi trở về quê cũ. Tôi đã sống những ngày thơ ấu trong không khí vùng cao nguyên mùa dông lạnh buốt gió bấc mưa dầm. Dần dần mưa tạnh, run run chút nắng mong manh, lớp đất đóng rong trên mặt sân bóc lên những miếng bằng miệng chén, vỡ ra giòn vụn dưới bàn chân cho tôi sự thích thú nhẹ nhàng. Vài ba buổi chiều rồi năm bảy buổi chiều. Cái nắng như người bệnh yếu ớt ẻo lả ấy dần dần bình phục, mỗi hôm đậm thêm một chút, dần dần không biết tự lúc nào vẻ chói chang rực rỡ hiện rõ, trong màu sắc còn có hương thơm và hình như có cả vị ngọt. Chúng tôi ngớ ra y như con thú rừng ngẩng đầu vươn cao tầm nhìn để đánh hơi trong gió và thấy được: tết sắp tới rồi. Tuổi nhỏ chúng tôi chỉ biết có tết, sau này lớn lên, hồi tưởng mới nói: mùa xuân đang đến.
Tháng chạp hết mưa, buổi sáng đầy sương là báo hiệu buổi trưa nắng tốt mà giữa khuya càng thấm lạnh. Đến cuối tháng chạp thì nắng đẹp lắm, màu vàng tươi rói. Thế mà sang tháng giêng thì cái nắng ấy biến đâu mất. Nắng tháng giêng đã nghiêng sang màu hồng, hơi nặng, không vàng, không nhẹ như nắng tháng chạp. Và tháng giêng trời lại chuyển mùa, hay có những cơn mưa: mưa xuân.
Có thể nói thời tiết từ đông sang xuân thật rắc rối:
Cơ mầu tạo hóa bốn mùa vần
Đông: cuối ba mươi – mồng một: xuân
(Thơ Hồng Đức quốc âm)
Nhiều lần chiều hăm chín chiều ba mươi vẫn là nắng vàng tháng chạp, nhưng giữa khuya hoặc mờ sáng rắc xuống cơn mưa. Đôi lúc là cơn mưa khá lớn, nhưng mưa không lâu. Thông thường mưa nhỏ lay bay, mưa phùn lất phất. Đọc thơ Trung Hoa thấy ông thi sĩ Mạnh Hạo Nhiên nhàn nhã đến mức ngày xuân mà ngủ quên không biết trời trăng mây nước gì, đến khi nghe tiếng chim kêu rộn ràng thức dậy tự hỏi: Đêm qua trời mưa gió hoa rụng ít nhiều?
Dạ lai phong vũ thanh
Hoa lạc tri đa thiểu?
(Xuân Hiểu)

Khi chúng tôi trưởng thành mà chưa phải nhận trách nhiệm gia đình thì ngày tết cũng thật thoải mái, tưởng như đất trời trong gang tấc để vẽ vời cái gọi là giấc mộng sông hồ. Tết là dịp để rộng bước giao lưu, đi chơi đây đó. Thanh niên Miền Trung năm mươi năm trước phần đông hiền khô như cục đất, bước đầu tập uống la-ve, đọc cổ văn cố bắt chước theo cái buồn của người xưa nhưng chẳng thấy đâu mối sầu vạn cổ mà càng có điều vui để nói với nhau, nhìn bạn gái qua lăng kính Tự lực văn đoàn, thấy người nào cũng đẹp, cũng thánh thiện. Mưa xuân làm đôi má bạn trắng hơn, nắng xuân làm má bạn hồng hơn. Tết được đồng hóa với mùa xuân và mùa xuân đồng hóa với tuổi xuân, cho nên khi tết không chịu nán lâu hơn thời ta còn niên thiếu, Kiều Thệ Thủy viết:
Ai đem tâm sự mà thương nhớ
Cồn tóc mây xa ở cuối trời
Bạn cũ sông hồ năm bảy đứa
Biết còn trinh bạch những đôi môi?
Đời tôi trải nhiều buổi nguyên đán nắng hồng hơn những buổi nguyên đán mưa nhạt. Nhưng những buổi nguyên đán mưa nhạt còn đọng lại trong ký ức lâu hơn. Năm ấy tôi về ăn tết tại nhà bà cô ở làng Bình Chánh trong vùng châu thổ sông Cái Tuy An, sáng mồng một theo ông dượng lên chùa Đá Trắng. Đá Trắng là tên nôm, tên chính thức của chùa là A Lan Nhã sắc tứ Từ Quang tự. Trời mưa bụi lay bay, thoáng nhìn ta không biết ướt, nhưng vuốt tay lên đâu thì thấy nước ở đó. Tâm hồn tôi như lâng lâng khi dạo trong vườn tháp rêu phong, cứ nghĩ hoài đây là nơi gắn bó với những việc quan trọng của gia tộc. Trong cuộc khởi nghĩa Cần vương tại Phú Yên năm 1885 do Lê Thành Phương lãnh đạo, ông nội tôi lúc ấy hăm sáu tuổi là Quân thứ từ hàn, lo về văn thư bút lục, thường lãnh nhiệm vụ ra chùa Đá Trắng làm một khách vãn cảnh để gặp gỡ liên hệ với các bạn đồng tâm trong văn thân tỉnh Bình Định. Một buổi trưa nắng gắt tại dốc Đá Trắng ông đã gặp người phụ nữ gánh nước độ đường. Người phụ nữ ấy sau là bà nội tôi. Cuộc khởi nghĩa thất bại, ông nội tôi đưa bà lên Vân Hòa trú ẩn, về già lui xuống Phong Thái, căn dặn con cháu khi ông lâm chung chôn sâu trong hang đá. Cha tôi thì an táng ở Tuy Hòa. Thành ra cả họ Trần nhà chúng tôi chỉ có hai người dâu là bà nội tôi và mẹ tôi ngàn năm yên nghỉ tại Vân Hòa. Bởi lẽ ấy tôi dành trọn tình cảm sâu nặng cho làng quê.

Có một nguyên đán từ huyện lị tôi khăn gói lên đường làm chuyến đi xa. Đi xa là nói theo chữ nghĩa cho vui và nói theo giao thông cách trở thời tôi hai mươi tuổi chứ ba bốn trăm cây số thì giờ đây có xa gì. Từ quán trọ nhìn ra con đường vừa tu bổ, những hàng dương mới trồng xanh nhạt dưới màn mưa nhỏ. Chưa biết nhiệm sở sắp đến thế nào, bằng hữu sẽ gặp ra sao, tưởng tượng cũng có phần thích thú nhưng không khỏi phảng phất bâng khuâng xa cách cố nhân, sẽ không còn những lần lang thang từ phố huyện ra nhịp cầu xưa đến chân đồi Lá đôi mắt bạn nhìn xa xôi tận điểm cuối cùng.
Tôi mạn phép sửa một chữ trong thơ Vương Duy:
Huyện thành triêu vũ ấp khinh trần
Khách xá thanh thanh liễu sắc tân
Và thoát dịch theo ý mình: Mưa mai rắc bụi huyện thành. Hàng dương quán trọ xanh xanh nhạt nhòa.
Tháng giêng bao gồm hai tiết lập xuân và vũ thủy. Từ lập xuân đến vũ thủy mưa xuân chỉ rơi rắc như bụi nhẹ. Mưa vũ thủy mới đáng mặt là mưa, mưa cho cây cối núi rừng, hoa đồng cỏ nội, ruộng đồng đất thổ, cho lúa bắp sắn khoai, mưa thật lớn, ào ào tuôn đổ, ép dẽ mái tranh, băng bờ tạo trổ, thật tươi trẻ, mạnh mẽ, dứt khoát từng cơn rồi tạnh ráo, tầng cao trở lại trong xanh, nõn nà mây trắng, mưa không dai dẳng lê thê, trời không âm u trì trệ. Nếu coi những cơn mưa bụi buổi nguyên đán khai xuân là mưa sơ sinh, mưa thơ ấu, thì mưa trong tiết vũ thủy là mưa tuổi hai mươi, bước vào giai đoạn trưởng thành, tràn trề mộng ước. Tiết vũ thủy năm ấy cha tôi làm thơ nôm vịnh cảnh ruộng đồng, có những câu:
Lúa nứt ngạnh trê thêm bộn gié
Đỗ ra trái đỉa lại nhiều hoa
Con chàng bắp nọ không lo háp
Mấy đám khoai kia chẳng sợ hà…

Thi sĩ Mạnh Hạo Nhiên mới ngày nào đó nhàn hạ vô tư, sau giấc ngủ mùa xuân trễ tràng nghe tiếng chim kêu nghĩ chuyện hoa rụng ít nhiều thì tới lúc nào đó cuối năm trở về Nam Sơn không khỏi chạnh lòng thấy tóc bạc giục tuổi, mỗi năm một già, ngày xuân đưa năm cũ trôi đi hết:
Bạch phát thôi niên lão
Thanh dương bức tuế trừ…
Câu thơ ấy đang ứng với thế hệ chúng tôi. Có thể nhìn xuôi chiều thời gian từ ấu thời đến lão niên, cũng có thể nhìn ngược lại để điểm dừng ở tuổi ấu thời. Ba bữa tết, bảy ngày xuân, nắng mưa, mưa nắng… trong mỗi đời người đâu phải ít lần trải qua, cứ đến chu kỳ quay lại đúng hẹn, luôn luôn bao trùm lên tất cả, sông núi cỏ cây hoa lá và quan trọng hơn hết là trong lòng người. Cũng con đường ấy sáng mồng một mới hơn chiều ba mươi, cũng con người ấy hôm nay chỉnh tề mực thước hơn hôm qua. Cái mới của mùa xuân khiến cho mỗi tâm hồn trẻ trung vì biết phân định quá khứ đồng thời dự phóng tương lai.
Cho nên khi một cành mai phương nam, một cành đào đất bắc hay một khóm hoa núi, một tiếng chim rừng chợt báo tin xuân, con người ở chặng nào của cuộc đời đều sẵn sàng dọn lòng chuẩn bị hoan nghênh. Dù vui hay buồn, mưa hay nắng, ai ai cũng trải mở phong thủy cựu để đón tiếp tuế thời tân.
Trần Huiền Ân
Tu-bồ-đề là đệ tử của Phật Thích Ca. Sư có thể hiểu được uy lực của Không, quan điểm rằng không có gì hiện hữu ngoại trừ trong liên hệ chủ quan và khách quan của nó.

Ngày nọ Tu-bồ-đề đang ngồi dưới gốc cây, trong trạng thái cực kỳ tĩnh lặng, Hoa bắt đầu rơi quanh ông.
“Chúng tôi ca ngợi ngài về đàm luận của ngài về Không,” các vị Phạm thiên thì thần với ông.
“Nhưng tôi đâu có đàm luận gì về Không,” Tu-bồ-đề nói.
“Ngài đã chẳng đàm luận gì về Không, chúng tôi đã chẳng nghe gì về Không,” các Phạm thiên trả lời. “Đó chính là Không.” Và hoa rơi trên Tu-bồ-đề như mưa.
Bình:
• Cảnh “mãn thiên hoa vũ” (mưa hoa đầy trời) nầy thường xảy ra trong kinh Phật, thông thường là khi Phật Thích Ca hay một vị Bồ Tát nào đó dạy một “pháp” rất lớn, rất vi diệu.
• Phạm thiên, lấy từ chữ Brahman trong Ấn giáo, là vua của một cõi trời.
• Chữ emptiness trong bản tiếng Anh được dịch ở đây với hai chữ khác nhau ở hai nơi: “Không”, và “tĩnh lặng” (khi Tu-bồ-đề ngồi dưới gốc cây).
“Không” là tất cả vũ trụ của ta (cả nội tâm lẫn ngoại tại).
“Tĩnh lặng” là một trạng thái nội tâm.
Trạng thái nội tâm của ta (tĩnh lặng, emptiness) cũng chính là vũ trụ của ta (Không, emptiness). Đây là một mệnh đề triết lý có thể được lý giải bằng những lý luận và từ ngữ triết lý phức tạp. Nhưng chúng ta có thể giản dị hóa vấn đề bằng quan sát rằng: “Khi tâm ta cực kỳ tĩnh lặng thì ta thấy thế giới quanh ta cực kỳ tĩnh lặng.”
Tức là, Vũ trụ ta thấy là do tâm ta thấy như vậy. Đây là quan niệm chủ quan về hiện hữu—Hiện hữu quanh ta chỉ có thể thấy được như tâm ta thấy.
Tức là, Vũ trụ mà ta thấy chỉ là lý giải của tâm ta về vũ trụ ta nhìn.
Nghĩa là, mỗi người chúng ta “thấy” một vũ trụ, và vũ trụ ta thấy thì khác với vũ trụ người khác thấy.
Và nếu tôi không hiện hữu (ví dụ, tôi chết đi) thì vũ trụ tôi thấy cũng chết theo tôi. Không có tôi thì vũ trụ của tôi không hiện hữu.
Không có những người khác, thì những vũ trụ của họ cũng không hiện hữu.
Cho nên ta nói “Vũ trụ là do tâm ta sinh ra.” Nếu ta chết, vũ trụ của ta chết theo.

• Nhưng, dù là chúng ta chỉ có được cái nhìn chủ quan về hiện hữu thì hiện hữu vẫn phải “có” đó một cách khách quan, trong một dạng nào đó, dù là không ai nắm bắt được khách quan tính của nó. (Ngay cả nói nó “có” đó một cách khách quan cũng đã là sai rồi, vì “có” là hiện hữu, mà hiện hữu nào thì cũng chỉ là cái nhìn chủ quan méo mó, không bảo đảm, của tôi).
Ta gọi tính khách quan của vũ trụ là Không, vì không diễn tả được cách nào cả, ngoài việc dùng tạm tên “Không”; nếu diễn tả bằng ngôn từ, thì ngôn từ sẽ biến Không thành “lý giải chủ quan của hiện hữu” mất rồi.
• Đó là ý nghĩa của câu: “Không có gì hiện hữu ngoại trừ trong liên hệ chủ quan và khách quan của nó.”
Không có gì hiện hữu đối với tôi ngoại trừ trong liên hệ chủ quan giữa nó với tôi—cái nhìn chủ quan của tôi về nó.
Không có gì hiện hữu với tôi ngoại trừ trong liên hệ giữa hình ảnh chủ quan của nó trong tâm trí tôi và một suy luận chủ quan của tôi là nó phải hiện hữu khách quan một cách nào đó (để tôi có thể nhìn và thấy nó một cách chủ quan).
Ngoài những cái nhìn chủ quan (méo mó) và suy luận chủ quan (méo mó) của tôi về chủ quan và khách quan, thì chẳng thể nói gì chính xác về hiện hữu cả.
Bên ngoài và bên trên những cái nhìn và suy luận này thì cùng lắm chỉ có một “cái” chính xác nhưng lại không diễn tả được–đó là Không, cái khách quan tính của hiện hữu mà vĩnh viễn tôi không thể nào mô tả hoặc nắm bắt được.
• Vì không thể mô tả và nắm bắt “Không” được, nên Tu-bồ-đề đã chẳng nói gì về Không, và chư thiên đã chẳng nghe gì về Không, và như thế Không là Không.
• Liên hệ chủ quan và khách quan là các từ triết lý tây phương. Ở Đông phương, người ta thường nói đến “tánh” (khách quan) và tướng (chủ quan), hay “thể” (khách quan) và “dụng” (chủ quan).
• Đây là vũ trụ quan của Phật giáo. Và đồng thời cũng là nhân sinh quan, khi Tu-bô-đề ở trong “subtime emptiness” (“cái Không vi diệu”, mà chúng ta đã dịch là “cực kỳ tĩnh lặng”).
(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.
Flower Shower
Subhuti was Buddha’s disciple. He was able to understand the potency of emptiness, the viewpoint that nothing exists except in its relationship of subjectivity and objectivity.
One day Subhuti, in a mood of sublime emptiness, was sitting under a tree. Flowers began to fall about him.
“We are praising you for your discourse on emptiness,” the gods whispered to him.
“But I have not spoken of emptiness,” said Subhuti.
“You have not spoken of emptiness, we have not heard emptiness,” responded the gods. “This is true emptiness.” And blossoms showered upon Subhuto as rain.
# 36
Bài hôm nay
Những khúc ca xuân – series, Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, chị Huỳnh Huệ.
Tò mò , Danh Ngôn, song ngữ, chị Trần Thu Hiền.
Yêu và mất , Danh Ngôn, song ngữ, chị Nguyễn Thu Hiền.
Thiết kế ước mơ, Danh Ngôn, song ngữ, chị Dương Ngọc Anh.
Bạn thực sự , Danh Ngôn, song ngữ, chị Lâm Thanh Thanh.
Ông đồ già – The old master, Thơ Vũ Đình Liên, song ngữ, anh Trần Đình Hoành.
Nhắn gửi phút giao thừa , Thơ, chị Phan Bích Thiện.
Đường hoa Nguyễn Huệ, Chuyện Phố, Nước Việt Mến Yêu, Văn Hóa, chị Kiêm Yến.
Nồng say xòe Thái Tây Bắc , Văn Hóa, Nước Việt Mến Yêu, anh Trần Vân Hạc.
Chỉ vì…, Văn, chị Đàm Lan.
Lắng nghe lời thì thầm của trái tim, Trà Đàm, chị Đông Vy và anh Phạm Công Luận.
.
Tin sáng quốc tế, anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối link
Bộ trưởng Nội vụ Pakistan khẳng định thủ lĩnh Taliban đã chết – Bộ trưởng Nội vụ Pakistan cùng một quan chức tình báo cấp cao xác nhận thủ lĩnh Taliban tại nước này đã chết.
Canada bắt Đại tá không quân vì tội giết người – Tư lệnh một căn cứ không quân tại Canada và từng lái máy bay của thủ tướng đã bị bắt với cáo buộc giết hại 2 phụ nữ và hãm hiếp 2 phụ nữ khác.
Hỏa hoạn ở trại trẻ mồ côi, 15 người chết– Ngọn lửa bùng lên ở trại trẻ mồ côi tại thị trấn Newcastle, tỉnh KwaZulu-Natal, Nam Phi đã khiến 15 người thiệt mạng, trong đó có 13 trẻ em.
Tặng hết tài sản vì “tiền làm bất hạnh” – Triệu phú người Áo Karl Rabeder đã hiến tặng đến đồng xu cuối cùng trong tài sản khoảng 4,5 triệu USD của mình, sau khi nhận thấy sự giàu có không làm cho ông hạnh phúc.
Phút im lặng của Tymoshenko – “Tôi kêu gọi mọi người chiến đấu vì từng kết quả, từng vụ việc, từng lá phiếu, vì mỗi lá phiếu có thể quyết định số phận của chúng ta”. Ứng cử viên, đương kim Thủ tướng Ukraine Yulia Tymoshenko từng kêu gọi trước cuộc bầu cử tổng thống hôm 7-2.
Tin vắn 10-02-2010 – CHDCND Triều Tiên. Nhà lãnh đạo Kim Jong II cam kết sẽ duy trì bán đảo Triều Tiên không vũ khí hạt nhân trong cuộc gặp với đoàn Trung Quốc đang ở thăm. Trong lúc này, một đặc phái viên khác của LHQ cũng chuẩn bị tới Bình Nhưỡng để thúc đẩy nước này trở lại đàm phán.
“Hội nghị cá chép” ở Nhà Trắng – Ngày 8-2, Nhà Trắng cho biết Chính phủ Mỹ sẽ chặn một số đường thủy đổ vào ngũ đại hồ nhằm ngăn sự xâm nhập của giống cá chép châu Á hiện đang gây lo ngại cho ngành đánh bắt cá trong khu vực.
Mỹ – Trung Quốc: trừng phạt thương mại lẫn nhau – Liên minh thi hành các lệnh thuế chống bán phá giá (CEACDO) của Mỹ vừa lên tiếng cáo buộc các nhà sản xuất Trung Quốc đã né tránh hàng triệu USD tiền thuế chống bán phá giá của Mỹ đánh lên các sản phẩm từ dây thép bằng cách xuất khẩu qua một nước thứ ba.
Afghanistan: lở tuyết, 157 người thiệt mạng – Các quan chức Afghanistan ngày 10-2 cho biết đã có ít nhất 157 người thiệt mạng trong các vụ lở tuyết tại đường đèo Salang nối thủ đô Kabul với khu vực miền bắc. Hàng trăm người khác bị thương.
.
Tin sáng quốc nội , anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.
Cháy rụi hàng trăm héc ta Vườn quốc gia Hoàng Liên – Ngày 10-2, tin từ UBND huyện Sa Pa, tỉnh Lào Cai cho biết hàng trăm héc ta rừng thuộc khu vực Vườn quốc gia Hoàng Liên đã bị thiêu rụi và đang có nguy cơ lan rộng vào vùng lõi, rừng nguyên sinh thuộc vườn quốc gia.
Đề phòng tố lốc, mưa đá những ngày tết – Theo Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn trung ương, một bộ phận không khí lạnh từ phía bắc đang di chuyển về nước ta. Dự kiến khoảng ngày 12-2 (tức 29 tháng chạp), không khí lạnh sẽ ảnh hưởng đến vùng biển vịnh Bắc Bộ và thời tiết các tỉnh Bắc bộ, các tỉnh từ Thanh Hóa đến Thừa Thiên – Huế.
Đêm Sài Gòn tỏa sáng – Tết đã cận kề. Những ngày xuân này, TP.HCM đẹp hơn bao giờ hết. Đêm, thành phố càng lộng lẫy hơn với những trang hoàng nghệ thuật phủ khắp các ngả đường. Bộ mặt “hòn ngọc Viễn Đông” tỏa sáng rực rỡ, nhất là khu vực trung tâm Sài Gòn và khu đô thị mới Phú Mỹ Hưng.
Huyện Hóc Môn thắng giải bánh tét – Sáng 10-2 (27 Tết âm lịch), tại Công viên Văn hóa Đầm Sen, Tổng Công ty Du lịch Sài Gòn (Saigontourist) đã tổ chức vòng chung kết “Hội thi bánh tét Xuân Canh Dần 2010” gồm 48 nhóm của 24 đơn vị quận, huyện toàn thành phố về tham dự.
Giá vàng tăng do đầu cơ – Buổi sáng 10-2, giá bán vàng miếng SJC tại các cửa hàng vàng phổ biến ở 25,8 -25,9 triệu đồng/lượng trong khi tại SJC chỉ 24,45 triệu đồng/lượng.
Tăng tỉ giá bình quân liên ngân hàng lên 18.544 đồng/USD – Tối 10-2, Ngân hàng Nhà nước thông báo điều chỉnh tỉ giá giao dịch bình quân liên ngân hàng lên mức 18.544 đồng/USD, áp dụng từ ngày 11-2. So với tỉ giá bình quân liên ngân hàng ngày 10-2 tăng thêm 603 đồng/USD.
Bơm dầu thô đêm giao thừa – Trong những ngày này không khí mùa xuân rộn ràng trên chiếc tàu chở dầu thô Hercules M neo đậu ngoài khơi (cách đất liền 8 hải lý) đang đợi bơm 80.000 tấn dầu thô vào Nhà máy lọc dầu Dung Quất (Quảng Ngãi) trong dịp năm mới.
18 triệu euro nâng chất lượng đào tạo đại học – Theo Hiệp định hợp tác thực hiện Chương trình Sáng kiến Phát triển năng lực đào tạo đại học và sau đại học (NICHE), Hà Lan sẽ dành khoảng 18 triệu euro hỗ trợ Việt Nam nâng cao chất lượng hệ thống giáo dục này trong vòng 4 năm tới.
Nghị lực vượt khó của cậu học trò nghèo ốm – Nhà nghèo, lại thường xuyên ốm đau nhưng em Nguyễn Công Quỳnh lại có một nghị lực đáng nể phục khi em nỗ lực vươn lên trong học tập và cuộc sống, trở thành tấm gương nghèo vượt khó cho bạn bè noi theo trong tất cả các hoạt động của lớp, trường.
Chậu hoa nhỏ, lạ cho Tết – Nhiều chậu hoa nhỏ xinh, vừa túi tiền và lạ mắt đã được nhà vườn từ các tỉnh đồng bằng Sông Cửu Long bày bán tại một số chợ hoa ở TP.HCM, như gấm Thái, hồng mai, pensé hồng pha đỏ…
Sóc Trăng: một trường học thưởng tết 75% lương – Ngày 9-2, ông Trần Việt Hùng – giám đốc Sở Giáo dục đào tạo tỉnh Sóc Trăng – cho biết Trường THPT Lê Lợi (TP Sóc Trăng) có mức thưởng tết cho giáo viên cao nhất tỉnh Sóc Trăng.
Rộn ràng Online cùng Tết Việt – Ngay trong sáng nay 10-2, khi nhiều tờ báo in đã nghỉ tết, mời bạn truy cập vào Tuổi Trẻ Online (www.tuoitre.com.vn) để theo dõi tin tức thời sự trong và ngoài nước, cũng như không khí đón xuân trên mọi miền đất nước do đội ngũ phóng viên, cộng tác viên báo Tuổi Trẻ cập nhật từng giờ.
Audio Nhịp sống trẻ: Tạm biệt Kỷ Sửu – Bạn thân mến, bước chân mùa xuân đã gõ cửa từng nhà. Một năm mới với bao ước vọng sắp về. Mời bạn đến với Audio Nhịp sống trẻ với chủ đề “Tạm biệt Kỷ Sửu” để sẻ chia những cảm xúc trong những ngày cuối
Gói 1.000 bánh tét và bánh chưng cho người nghèo – 1.000 bánh tét và bánh chưng đã được hơn 100 học sinh tham gia chương trình Hi!Teacher gói trong chiều 9-2 tại Bảo tàng Tây Sơn (Bình Định).
Teen Phú Yên tưng bừng trại xuân – Trong hai ngày 8 và 9-2, các teen Phú Yên đã vui tưng bừng với hội trại “Xuân thân thiện, tết truyền thống”.
Ấm lòng SV – Vui, thấy đỡ buồn, đỡ nhớ nhà là những cảm xúc chung của rất nhiều SV tham gia chương trình “SV xa nhà vui tết – xuân Canh Dần 2010” diễn ra hôm nay (ngày 9-2) tại Nhà văn hóa Thanh niên TP.HCM.
Ký ức chợ quê – Chợ quê đông vui nhất là những ngày giáp Tết. Ta sẽ gặp đủ nam, phụ, lão ấu đi chợ phiên. Người bán nhiều, người mua cũng lắm! Nét mặt ai cũng hớn hở tươi vui. Có một số người chỉ đi chơi và ngắm nhìn quang cảnh chợ quê, nhất là cánh nam thanh, nữ tú thường đi chợ để vui chơi, ngắm người, ngắm hoa, tìm bạn…
Đường hoa đã sẵn sàng – Đường hoa Nguyễn Huệ và lễ hội Tết 2010 tại TP.HCM gồm sáu chương trình chính: Đường hoa Nguyễn Huệ, Ngày hội bánh tét, Pháo hoa đêm giao thừa Tết Nguyên đán, Phố tỏa sáng, Khoảnh khắc đón năm mới, Mặt phố tết – biểu diễn door shows.
Live show “Hoàng tử sơn ca” & “Cô bé dâu tây” – Hai gương mặt ca sĩ đang được giới tuổi teen yêu thích là “hoàng tử sơn ca” Quang Vinh và “cô bé dâu tây” Khổng Tú Quỳnh được công viên nước Đầm Sen chọn làm nhân vật chính cho chương trình ca nhạc đặc biệt mừng xuân (diễn ra lúc 14g30 mồng 3, 4 và 5 tết). Khách mời của chương trình cũng là các ca sĩ yêu thích của các fan teen như Wanbi Tuấn Anh, Đông Nhi, Trương Quỳnh Anh, Như Ý… cùng các nhóm hài Minh Béo, Trấn Thành.
Xiếc thú mừng xuân – Đó là chương trình “Xiếc thú đặc biệt” của Liên chi hội Xiếc chuyên nghiệp VN lần đầu tiên biểu diễn tại rạp xiếc TP.HCM (công viên 23-9) từ mồng 1 đến mồng 8 tết (mỗi ngày hai suất lúc 9g và 20g).
.
Lịch sự kiện văn hóa
KVT – Almost wordless (but not quite) with appreciation – Catch current Calligraphy exhibition at Art Vietnam before Tet arrives —– KVT tới triển lãm thư pháp rất “vô ngôn” tại Art Vietnam trước khi Tết đến
Tin học tập – việc làm
American Center Hanoi Event news
Fellowship at UNFPA Special Youth Programme
Ph.D Scholarships at Aarhus University
Master in Public Administration Scholarship
[Singapore] Master in Public Policy Scholarship
Chứng khoán
* VNINDEX
* HNX
Chúc các bạn một ngày tươi hồng !
![]()
Đọt Chuối Non
11. Một Mùa Xuân Nho Nhỏ
Sáng tác: Trần Hoàn Lời thơ: Thanh Hải.
Trình bày: Anh Thơ
.
12. Ngày Tết Quê Em – Tam Ca Áo Trắng
.
13. Mùa Xuân Đến Rồi Đó
Sáng tác: Trần Chung Trình bày: NSƯT Thu Phương
.
14. Liên Khúc: Xuân Đã Về & Đón Xuân
Trình bày: Cẩm Ly & vũ đoàn ABC
.
15. Mùa Xuân Làng Lúa Làng Hoa (Thanh Hoa, 1981)
.
16. Đồn Vắng Chiều Xuân- Hiếu Thuận
.
17. Em Đã Thấy Mùa Xuân Chưa – Quang Dũng
.
18 Ngày Xuân Vui Cưới – Hoài Linh
.
19. Đám Cưới Đầu Xuân – Yến Khoa Thái Châu
.
20. Cánh Thiệp Đầu Xuân -Anh Cho Em Mua Xuan
Trình bày: Thanh Thuý- Thiên Kim

Chúng ta không ngừng tiến lên phía trước, mở những cánh cửa mới, và làm những điều mới, bởi vì chúng ta tò mò. Tính tò mò sẽ dẫn chúng ta đến những con đường mới.
Trần Thị Thu Hiền dịch
.
We keep moving forward, opening new doors, and doing new things, because we’re curious and curiosity keeps leading us down new paths.
Walt Disney

You never lose by loving. You always lose by holding back! –
Author unknown
.
Bạn không bao giờ mất đi vì yêu thương. Bạn chỉ bị mất đi khi cố giữ lại.
Nguyễn Thu Hiền dịch

.
Chỉ những người bạn thật sự sẽ nói cho bạn biết khi khuôn mặt của bạn bị bẩn.
Lâm Thanh Thanh dịch
.
Only your real friends will tell you when your face is dirty.
~Sicilian Proverb
Chào các bạn,
Không là Tết nếu không có Ông Đồ Già của Vũ Đình Liên. Dù rằng ngày nay ta có nhiều ông đồ trẻ viết thư pháp.
Mỗi dịp Tết về, đọc lại Ông Đồ Già để bùi ngùi cho một thời đã qua hay đang qua. Thay đổi và tiến hóa, dù là luật tự nhiên, cũng không khỏi làm ta bồi hồi mỗi khi ký ức vọng lại.
Mình đã dịch bài Ông Đồ Già sang tiếng Anh vài năm trước, hôm nay lại biên tập thêm một tí và post lại đây chia sẻ với các bạn.
Chúc cả nhà một mùa xuân đỏ như giấy thư pháp!
Hoành
.
Each year when the plum blossoms flowered
Back here came the old master
Spreading red scrolls and Chinese ink
At this busy street corner
Buyers of calligraphies
Many whispered admiringly
“The fine hand moves the brush
Like phoenix dances and dragon flies.”
But each year the guests came fewer
Where had they gone, those old admirers?
Red paper grieved and dulled
Black ink dried up in the forlorn bowl…
The old master still sat there
But passers-by no longer cared
Dead leaves dropped on the scrolls
Over the sky a mist rain blowed
This year the plum blossoms again flower
But the old master is here no longer
All the folks of yesterdays
Where do their souls now stay?
.

Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
“Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay”.
Nhưng mỗi năm mỗi vắng,
Người thuê viết nay đâu ?
Giấy đỏ buồn không thấm
Mực đọng trong nghiên sầu …
Ông đồ vẫn ngồi đấy,
Qua đường không ai hay.
Lá vàng rơi trên giấy,
Ngoài giời mưa bụi bay.
Năm nay đào lại nở,
Không thấy ông đồ xưa.
Những người muôn năm cũ,
Hồn ở đâu bây giờ ?

Tết năm nay anh có bớt vui?
Em ở xa không về thăm anh được
Chẳng cùng nhau dạo chợ hoa Hàng Lược
Ngày rằm nhộn nhịp trẩy hội chùa Hương
Cách xa nhau hàng ngàn dặm trường
Đêm trừ tịch lặng ngắm nhìn anh nhé
Màn trời đen có ngôi sao nhỏ bé
Lấp lánh soi là ánh mắt em.
Hãy hái giúp em nhành lộc mềm
Lá nhẹ vương là tay em đó
Hương xuân tỏa từ nụ hoa, ngọn cỏ
Thoáng hương thầm mái tóc em bay.
Sáng mồng một nhấp ly rượu cay
Anh ngây ngất bởi ngọt môi em đấy
Gió xuân nhẹ cánh đào đưa đẩy
Màu áo dài em hay mặc ngày xuân.
Giữa người thân , bè bạn quây quần
Nhớ phần em bánh chưng xanh mướt
Đi hội xuân dòng người xuôi ngược
Một phút thôi dành nghĩ về nhau.
Để bên này giữa băng tuyết trời Âu
Em ấm lòng hơn khắc giây đón Tết
Hương quê nhà xua bớt giá rét
Nghẹn ngào nhớ anh đón mùa xuân.
Phan Bích Thiện