Category Archives: Văn

Sợ thua kém bạn bè?

Nhớ tuổi thơ đi tìm hoa cúc xanh ở đầm lầy với Mỹ Hạnh*

Chắc không ít bạn có nỗi sợ “thua kém bạn bè” giống như tôi. Ngày bé, tôi có một nhỏ bạn thân, nhỏ có rất nhiều thứ mà tôi không khỏi ganh tị: một ông anh trai chiều chuộng (không như bà chị chằn lửa của tôi), một bà mẹ hài hước tâm lý, và đặc biệt là nhỏ có rất nhiều tài lẻ: khéo tay, vẽ đẹp, hát hay, nói chuyện có duyên, học cực giỏi văn (nhỏ cùng đi thi Quốc gia năm lớp 5 với tôi, nhỏ được giải Ba văn toàn quốc, tôi được giải Khuyến khích môn toán. Continue reading Sợ thua kém bạn bè?

Áp lực của sự kỳ vọng

Từ nhỏ tới lớn tôi sống trong nỗi “sợ gia đình thất vọng” vì kỳ vọng và hy vọng của mọi người vào tôi rất lớn. Ngày nhỏ tôi rất thông minh, thường đứng đầu lớp nên kỳ vọng của bố mẹ không gây áp lực gì lên tôi nhiều lắm. Nhưng khi lên lớp 8, tôi không giữ được vị trí đứng đầu nữa mà học dần đuối đi. Sức học của tôi thì vẫn như cũ, nhưng năng khiếu Số học không sử dụng được nữa vì lên cấp 2 không học Số nữa, còn tụi con trai thì thông minh lên rất nhanh, cả mấy đứa bạn gái thân của tôi cũng dần vượt lên ngang bằng tôi. Continue reading Áp lực của sự kỳ vọng

Nỗi niềm lặng lẽ

Đó là nỗi lòng theo mình cả một thời gian rất dài khi mình chẳng biết thực sự mình thích làm nghề gì, đam mê gì. Một nỗi sợ nhè nhẹ nhưng dai dẳng bao nhiêu năm khi mình không hiểu được chính mình..

Minh xin kể quãng thời gian đó..

Khoảng lớp Hai và lớp Ba, mình muốn trở thành bác sĩ tư vấn tâm lý khi thấy bản thân mình có nhiều chuyện mà chẳng nói được với ai. Mình muốn mở văn phòng tư vấn để mọi người có nơi chia sẻ. Mình sẽ lắng nghe họ, an ủi họ và họ sẽ vui.. Continue reading Nỗi niềm lặng lẽ

Thi học sinh giỏi

Những ngày học tiểu học rất vui, tôi học rất giỏi môn Toán và từ năm lớp 3 cho đến hết trung học (lớp 12), tôi luôn có mặt trong đội tuyển đi thi học sinh giỏi, thường có 3 vòng: thi cấp trường, cấp thị xã và cấp Tỉnh. Có ba năm cuối cấp thì có thêm kì thi Quốc gia là năm lớp 5, lớp 9 và lớp 12 (nhưng khi tôi lên lớp 8 thì Bộ Giáo dục bỏ kì thi quốc gia của tiểu học và phổ thông cơ sở, chỉ còn lại kì thi Quốc gia cho lớp 12). Continue reading Thi học sinh giỏi

Giải đáp bí ẩn của trái tim mặt trời

Chào các bạn,

Trái tim Danko – The flaming heart of Danko là một câu chuyện dân gian huyền thoại của dân tộc Romanian hay Bessarabia. Câu chuyện kể về một nhóm người cổ hình thành trong lịch sử của Đông Âu. Thủa hoang sơ của trái đất có một bộ tộc xuất hiện ở giữa khu rừng tăm tối trên trái đất. Bối cảnh của câu chuyện là tộc người phải thoát ra khỏi cảnh u tối của khu rừng đó để sinh tồn và phát triển. Continue reading Giải đáp bí ẩn của trái tim mặt trời

Làm ba ngày Tết

Chào các bạn,

Trưa mồng Một Tết năm mười một tuổi, một chút xíu nữa là mình với hai đứa em trai gây ra hỏa hoạn. Nguyên nhân là ba chị em bắt chước ba hút thuốc lá khi ba má đang nghỉ trưa..

Mình là chị cả trong nhà và kế mình lúc đó mới có hai người em trai. Ba mình rất nghiêm, lúc nhỏ chị em mình không được ra ngoài chơi, chỉ chơi trong nhà với nhau, buổi trưa sau khi dùng cơm trưa xong phải ngủ trưa. Đối với tuổi chạy nhảy mà phải ngủ trưa trong khi nhiều bạn cùng tuổi được giang nắng, bắt cào cào châu chấu, chuồn chuồn hoặc tắm sông thì đúng là cả một cực hình đối với ba chị em mình! Continue reading Làm ba ngày Tết

Thư Tết cho em

Bích Phương thân yêu,

Chị không nghĩ là hôm nay chị lại ngồi viết thư cho em dù  công việc trong nhà chị còn chưa kịp dọn dẹp nốt để đón những ngày đầu năm mới thật nhiều bình an và hạnh phúc.

Chị viết cho em, vì chị rất nhớ mùi hương trầm trên thiền viện Yên Tử chị đi trong những ngày Tết dương lịch – một thứ mùi hương mà sao chỉ cần thoang thoảng thôi mà  đã thấy lòng yên ả lắm rồi.  Nhanh quá, mới năm nào ba chị em mình cùng nhau lên đó tu tập, mà giờ mỗi người đã ở một nơi.
Continue reading Thư Tết cho em

Phúc – Lộc – Thọ

Đất trời đang giao thời chuyển từ mùa Đông giá rét sang tiết Xuân ấm áp. Như vậy là một năm nữa lại qua đi, và khởi đầu một năm mới! Có chịu cái lạnh của mùa Đông mới thấy quý hơi ấm của mùa Xuân. Cuộc đời cũng vậy, có thất bại mới thấy khao khát thành công mà cố vươn lên, có đau khổ mới thấy trân trọng hạnh phúc khi được nếm hưởng – dù chỉ một chút.

Những lo lắng, những gian lao, những bươn chải của năm cũ đã khép lại. Giờ là lúc chúng ta “quẳng gánh lo đi mà vui sống”. Giờ là lúc ta được nghỉ ngơi, vui thỏa. Giờ là lúc chúng ta sum vầy, đoàn viên. Continue reading Phúc – Lộc – Thọ

Khúc giao mùa

Chào các bạn,

Hôm nay là 30 Tết, ngày cuối cùng của năm 2013 Âm lịch và mình muốn chia sẻ với các bạn một chút về một năm vừa qua của mình.

Năm 2013 là một năm đáng nhớ với thật nhiều kỷ niệm với mình. Mình được tiếp xúc và làm việc với những con người rất tuyệt vời, thông minh, nhân ái và rất tâm linh. Continue reading Khúc giao mùa

Pháo Tết năm xưa

Chào các bạn,

Mỗi lần Tết đến, khi nhìn những phong pháo và nghe tiếng pháo nổ tuy lẹt đẹt, rời rạc, không giòn tan như thuở mình còn nhỏ, nhưng cũng gợi mình nhớ mãnh liệt về một kỷ niệm của ngày mồng Một Tết năm mình chín tuổi..

Gia đình mình theo đạo Thiên Chúa nhưng lại ở xóm Chùa sát chợ nhỏ. Đối diện nhà mình là ngôi Chùa lớn, trong sân có hai con ngựa đúc đứng hai bên cửa chính của Chùa.  Chùa có tấm bảng tên bằng tiếng Hoa, không ai đọc được nhưng mọi người trong xóm đều gọi là “Chùa hai con ngựa”, sau dần dần thành “Chùa hai ngựa”. Continue reading Pháo Tết năm xưa

Ông Bình Vôi nghìn tuổi trở về

Mấy năm trước, Phạm Đình Ân có một bài thơ hay được nhiều người nhắc đến: “Đầu năm mua muối”. Và, như để góp phần hoàn chỉnh cái cảm quan về đời sống & phong tục Việt nằm đằng sau câu tục ngữ: “Đầu năm mua muối, cuối năm mua vôi” ( hoặc “cuối năm mua dầu”), anh đã làm bài thơ “Mua vôi ngày áp tết” như sau:

Vắng trầu, thưa nhạt mùi vôi
Xi măng, sắt thép vào thời thắng thua
Ông Bình Vôi buổi bão mưa
Đem đi nghìn tuổi mà chưa thấy về. Continue reading Ông Bình Vôi nghìn tuổi trở về

Xuân Tiết

Tết Nguyên Đán là lễ hội quan trọng nhất và mang tính thiêng liêng nhất của người Việt – những người mang dòng máu đỏ, da vàng, dù là Bắc, Trung, Nam.

Theo chiết tự: Tết được đọc trại từ chữ “tiết” (節), Nguyên Đán (元 旦) gồm hai từ: Nguyên là “khởi đầu” hoặc “sơ khai”, Đán là “buổi sáng sớm”. Tiết Nguyên Đán được “rút gọn” và biến âm Tiết thành Tết, người Trung Hoa gọi là “Xuân Tiết” (春 節) hoặc “Nông lịch Tân niên” (農 曆 新 年). Xuân Tiết vẫn là Tết cổ truyền của Trung Hoa, mặc dù từ năm 1949, họ đã chính thức chuyển qua dùng dương lịch và cũng mừng đón Tết dương lịch. Continue reading Xuân Tiết

Chuyện về NGỰA

Ngựa là con giáp thứ bảy trong mười hai con giáp. Có lẽ ngựa có vóc dáng đẹp nhất trong số các con giáp. Ngựa cũng có nhiều chuyện để nói, nhất là trong năm Giáp Ngọ này…

Tục ngữ Nga có câu: “Ngựa bốn vó vẫn cứ bị vấp ngã”. Câu này có ý nói “nhân vô thập toàn”, chẳng ai hoàn hảo tuyệt đối. Về giao tiếp, tục ngữ của Nhật có câu: “Biết ngựa qua bước đi, biết người qua giao tiếp”. Còn ca dao Việt Nam nói: “Ngựa hay chẳng quản đường dài, Nước kiệu mới biết tài trai anh hùng”.

Ngựa có những cách đi khác nhau. Nước kiệu là đi chậm, nước trung là đi vừa, nước đại là đi nhanh – gọi là “phi”. Ngựa thường bộc lộ những điểm mạnh hoặc điểm yếu. Con người cũng vậy, người ta khả dĩ nhận biết nhau qua giao tiếp. Continue reading Chuyện về NGỰA

Chuyện Tết ngày Xuân

Mùa Xuân thật đẹp. Đẹp về thiên nhiên, thời tiết, khí hậu, con người, mơ ước, hy vọng,… Nếu có tầm nhìn hướng thượng thì Mùa Xuân còn tốt đẹp hơn bội phần!

“Anh cho em mùa Xuân, nụ hoa vàng mới nở, chiều Đông nào nhung nhớ. Đường lao xao lá đầy, chân bước mòn hè phố, mắt buồn vin ngọn cây. Anh cho em mùa Xuân, mùa Xuân này tất cả, lộc non vừa trẩy lá. Lời thơ ru cõi đời, bầy chim lùa vạt nắng, trong khói chiều chơi vơi…”. Đó là lời ca trong nhạc phẩm “Anh Cho Em Mùa Xuân” của nhạc sĩ Nguyễn Hiền (*), phổ thơ Kim Tuấn. Không món quà Tết nào quý bằng cách tặng nhau cả mùa Xuân. Continue reading Chuyện Tết ngày Xuân

Vó ngựa Việt Nam

Có nhiều ca khúc đủ loại, nhưng có thể nói rằng ca khúc “Ngựa Phi Đường Xa” là loại hiếm. Ca khúc này được NS Lê Yên (*) sáng tác năm 1945, lúc đầu ca khúc này có tên “Kỵ Binh Việt Nam”. Trải qua hơn nửa thế kỷ, ca khúc “Ngựa Phi Đường Xa” vẫn căng đầy sức sống trong lòng người Việt ở mọi nơi.

Với tiết tấu nhanh và giản dị của nhịp 2/2, ca khúc này được viết ở âm thể Fa Trưởng, một dạng âm thể phổ biến, vẫn thể hiện được tiếng vó ngựa phi dứt khoát và oai hùng. Ca từ bình dị nhưng vẫn sâu sắc, đầy hình tượng và có vần điệu như thơ. Continue reading Vó ngựa Việt Nam