Category Archives: Văn Hóa

Forever & Stratovarius


 

Forever là một bài hát của nhóm nhạc đến từ Phần Lan là Stratovarius. Ý nghĩa thực sự của bài Forever là nói về một người đang đắm chìm trong những kỷ niệm của ngày xưa. Người đó cảm thấy nuối tiếc cuộc sống, tuổi trẻ và khát khao muốn trở lại thời ấu thơ hạnh phúc, không có sự khổ đau, được vui đùa trên những cánh đồng xanh mướt dưới ánh mặt trời.

Khi chúng ta phải đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống, bất chợt trong khoảnh khắc mơ hồ ta lại hướng về một thời ấu thơ đẹp đẽ trong quá khứ và dâng trào trong lòng những cảm xúc không thể nói thành lời. Đây cũng là tâm sự mà nhóm Stratovarius muốn truyền tải đến người nghe thông qua những giai điệu buồn man mác của bài Forever.

Bài hát từng được dùng làm nhạc nền cho bộ phim tình cảm nổi tiếng của truyền hình Hàn Quốc có tên Mối tình đầu (theo Wiki)
 

Forever

I stand alone in the darkness
The winter of my life came so fast
Memories go back to my childhood
To days I still recall
ALL how happy I was then
Continue reading Forever & Stratovarius

Nguyễn Trãi lại trở về cổ vũ con cháu của người


      (Đọc “Gửi Ức Trai” của nhà văn Lưu Trọng Lư)

 

Gửi Ức Trai

Người sợ đưa nhanh nhát chổi

Làm bóng hoa tan

Nhưng khi xô một tảng núi bạo tàn

Ức Trai! Người không biết sợ

Thà chịu một vừng trăng đổ vỡ

Để đổi lấy một mặt trời đại nghĩa giữa hành tinh.

Ai yêu như người, cái lẽ hiếu sinh

Một giọt nắng thanh bình

Trên đầu ngọn lúa?

Ai yêu như người, từng tia máu đỏ

Trong da tóc trẻ đẹp con người?

Thuở ấy, ai hơn Ức Trai

Continue reading Nguyễn Trãi lại trở về cổ vũ con cháu của người

Bình Ngô Đại Cáo và Hịch Tướng Sĩ


 

Hi vườn chuối (>_<)

Tình cờ tôi nghe được bài BÌNH NGÔ ĐẠI CÁO và bài HỊCH TƯỚNG SĨ xin chia sẻ cùng cả vườn.

Giây phút nhìn lại hào khí cha ông.

Nghe lại mình cảm thấy lòng yêu nước sục sôi. Giọng đọc của Trần Thanh Trung đã thổi được toàn bộ hào khí bài Bình Ngô Đại Cáo và Hịch Tướng Sĩ. Gửi các sĩ tử, những người được coi là tri thức Việt yêu nước để thêm sĩ khí cùng nhau bảo vệ đất nước bằng mọi cách và bằng mọi khả năng.

Ngoài ôn lại lịch sử chúng ta còn được thôi thúc thêm về sự đấu tranh dành độc lập trước những ý định thù địch. Thêm phần quyết tâm bảo vệ đất nước, non sông.

Bình Ngô đại cáo (chữ Hán: 平吳大誥) là bài cáo của Nguyễn Trãi viết bằng chữ Hán vào mùa xuân năm 1428, thay lời Bình Định vương Lê Lợi để tuyên cáo kết thúc cuộc kháng chiến chống Minh, giành lại độc lập cho Đại Việt.

Về mặt văn chương, tác phẩm được người đương thời, ngay cả hậu thế, đều rất thán phục và coi là thiên cổ hùng văn. Có nhiều ý kiến cho rằng: đây được coi là bản tuyên ngôn độc lập thứ 2 của Việt Nam (sau bài thơ Nam quốc sơn hà và trước bản Tuyên ngôn độc lập năm 1945 của Hồ Chí Minh) (nguồn Wikipedia).

Dụ chư tỳ tướng hịch văn (諭諸裨將檄文), thường được gọi là Hịch Tướng Sĩ, là bài hịch của Trần Hưng Đạo.

Tháng 12 năm Giáp Thân 1284, hiệu Thiệu Bảo năm thứ 6, đời Trần Nhân Tông, đại binh Thoát Hoan tiến đánh Chi Lăng, Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn thất thế đưa quân chạy về Vạn Kiếp. Vua Nhân Tông thấy thế giặc mạnh, cho mời Hưng Đạo Vương về Hải Dương mà phán rằng:

“Thế giặc to như vậy, mà chống với chúng thì dân chúng bị tàn sát, nhà cửa bị phá hại, hay là trẫm sẽ chịu hàng để cứu muôn dân ?”

Hưng Đạo Vương tâu:

“Bệ hạ nói câu ấy là lời nhân đức, nhưng Tôn miếu Xã tắc thì sao? Nếu Bệ hạ muốn hàng, xin trước hết hãy chém đầu thần đi đã, rồi sau hãy hàng !!”

Vua Trần Nhân Tông nghe thế yên lòng. Hưng Đạo Vương trở về Vạn Kiếp hiệu triệu 20 vạn quân Nam, và thảo bài Dụ chư tỳ tướng hịch văn (Hán văn: 諭諸裨將檄文, thường gọi là Hịch tướng sĩ) để khuyên răn tướng sĩ, đại ý khuyên binh sĩ học tập và rèn luyện võ nghệ, khuyên các tướng học tập trận pháp theo sách Binh thư yếu lược, chuẩn bị cho cuộc kháng chiến chống quân Nguyên lần thứ 2. (nguồn wikipedia)

Trần Tuấn


Bình Ngô Đại Cáo

Nguyễn Trãi
Bản dịch của Ngô Tất Tố

Thay trời hành hóa, hoàng thượng chiếu rằng,
Từng nghe:
Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân,
Quân điếu phạt trước lo trừ bạo;
Như nước Đại Việt ta từ trước,
Vốn xưng nền văn hiến đã lâu,
Nước non bờ cõi đã chia,
Phong tục Bắc Nam cũng khác;
Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần; bao đời xây nền độc lập;
Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên; mỗi bên hùng cứ một phương;
Continue reading Bình Ngô Đại Cáo và Hịch Tướng Sĩ

Lại Đây Thơ Tý Hỡi Người Điêu Ngoa

 

Sau những ngày bôn ba du ngoạn Tây Bắc và dự trại sáng tác ở Mộc Châu về. Hà Nội oi nồng nắng nóng nên đành giam mình trong nhà làm bạn với cái máy tính không bao giờ biết kêu ca đòi hỏi, thì bất ngờ nhận được lời bình của nhà thơ Hoàng Xuân Họa về tập thơ: “Mục xó xỉnh cười” của Du Nguyên, XNB Hội Nhà văn-2011.Thơ Du Nguyên đã mới, đã “điêu ngoa”, đã lạ lại được “chàng trai” Hoàng Xuân Họa, sinh năm 1939 với hai lần “Trót một thời yêu” và viết cuốn dạy cách làm thơ bình thì còn gì bằng nữa. Một người “điêu ngoa” trẻ trung gặp một người “điêu toa” thâm trầm, uyên bác. Đúng là một cặp bài trùng trời sinh giữa biển thơ thời mở cửa!Những cái Du Nguyên viết có phải là thơ không nhỉ? Mới đọc vài dòng thì thật không thể nhịn cười rồi lặng đi trong suy ngẫm. Cấu tứ lạ, ngôn từ lạ, tràn ngập âm thanh và hình ảnh lạ, cách thể hiện lạ nhưng đằng sau những con chữ “điêu ngoa” lạ kia là cảm quan của người viết trước bộn bề cuộc sống, trước lòng người và nhân tình thế thái một cách tinh tế và sâu sắc. Cái cách thể hiện độc đáo, đôi khi mang âm hưởng dân gian tạo một ấn tượng khó phai đến mức ám ảnh khi đã hiểu và cảm. Ô! Thế là thơ chứ còn gì nữa, thơ đích thực ấy chứ, mà cái thú là thơ Du Nguyên không hề giống ai, không như bây giờ đọc thơ cứ phải nhấc mũ chào liên tục, hoặc “mới” và ” “hiện đại” đến mức người đọc không hiểu họ viết cái gì!

Continue reading Lại Đây Thơ Tý Hỡi Người Điêu Ngoa

Bạch Đằng Giang

 
Sông Bạch Đằng là con đường thủy tốt nhất để đi vào Hà Nội (Thăng Long ngày xưa) từ miền nam Trung Quốc, từ cửa sông Nam Triệu các chiến thuyền đi vào sông Kinh Thầy, sông Đuống và cuối cùng là sông Hồng đoạn chảy qua Hà Nội.

Sông Bạch Đằng đã ba lần nhuộm máu quân xâm lược phương Bắc.

1. Năm 938, Ngô Quyền nhấn chìm quân Nam Hán, giết chết Thái tử Hoằng Tháo tại trận, làm bọn Hán gian khiếp vía, từ bỏ mộng xâm lược nước ta.

2. Năm 981, Lê Hoàn chống quân xâm lược nhà Tống.

3. Năm 1288, Trần Hưng Đạo chống quân Nguyên (lần thứ hai xâm lược nước ta) Quân nhà Trần đại thắng, bắt được hơn 400 chiến thuyền, tướng Đỗ Hành bắt được tướng nguyên là Tích Lệ Cơ và Ô Mã Nhi dâng lên Thượng hoàng Trần Thánh Tông, tướng Nguyên là Phàn Tiếp bị bắt sống, rồi bị giết chết. Cánh thủy quân của quân Nguyên hoàn toàn bị tiêu diệt.

Continue reading Bạch Đằng Giang

“Mê Thảo” chống lại “Thời vang bóng”



(Xem phim “Mê thảo- thời vang bóng” của đạo diễn Việt Linh)

 

Một cái tên phim lạ khá hấp dẫn, lại được làm theo truyện của một tác giả văn học đại thụ, được tuyên truyền quảng cáo nhiều từ vài năm nay, lại của một đạo diễn nữ đã từng gặt hái thành công ở một vài liên hoan phim trong nước và quốc tế… Đó là những điều đã dẫn tôi đến rạp mua vé xem bộ phim: “Mê Thảo – Thời vang bóng”.

Trong cái không khí có nhiều phim “cúng cụ” ra đời để phục vụ kịp thời những ngày lễ kỷ niệm rồi sau đó vội vã nhét vào kho và những cuộc cãi lộn trên báo chí nổ ra ( để nhằm khẳng định phim mình hay, và cũng là một cách để quảng cáo cho bộ phim đã bị công luận “khai tử”), phải, trong cái bối cảnh đó tôi đi xem “Mê Thảo” với một tâm lý dễ chịu hẳn. Bộ phim được làm chỉn chu, kỹ lưỡng, không có những hạt sạn đáng tiếc khiến khán giả suýt “gãy răng” như không ít phim ít phim điện ảnh và truyền hình của ta hay mắc phải. Âm thanh nổi, ánh sáng đẹp, khuôn hình gọt tỉa, bối cảnh phục trang hợp lý, âm nhạc sử dụng đắt, diễn viên có nghề, v.v. Có thể nói đây là một bộ phim truyện nhựa xứng với “đồng tiền bát gạo” bỏ ra.

Continue reading “Mê Thảo” chống lại “Thời vang bóng”

Exodus & Maksim Mrvica


 

Maksim Mrvica thường bị một số người gọi là kẻ nổi loạn, kẻ “phá hoại” phong cách của nhạc cổ điển. Trong đó có không ít những nghệ sĩ nổi tiếng và những người nghe nhạc khó tính (và cổ hủ) – vì những người này không chấp nhận được những thay đổi trong việc cách tân những giai điệu cũng như phong cách biểu diễn của mình.

Tuy nhiên, nhiều người không nghĩ phong cách âm nhạc của anh là “phá hoại” nhạc cổ điển. Ngược lại, nó thổi hồn vào những bài nhạc cổ điển hàn lâm một phong cách mới, từ đó mang đến những cách cảm thụ mới hay hơn cho thể loại nhạc kén người nghe này. Và có thể nói anh đã làm rất thành công việc đó, các album của anh luôn được chào đón nồng nhiệt – đặc biệt là với đối tượng những người trẻ.

Continue reading Exodus & Maksim Mrvica

Các diễn văn làm thay đổi thế giới – “Xin hãy tiến lên” – Winston Churchill

Sau chiến tranh thế giới thứ 2, có rất nhiều sự việc được đem ra mổ xẻ và phân tích, và (như thường lệ) có rất nhiều từ “nếu” được đặt ra nhằm giúp mọi người tưởng tượng về các kịch bản: “nếu Đức đánh chiếm Anh ?”, “nếu Hitle không tấn công Liên Xô mà cũng cố châu Âu và xâm chiếm Bắc Phi” …Và trong các “nếu” đó, nổi bật là câu mọi người hay hỏi “liệu nước Anh (và thế giới) sẽ ra sao, nếu không có Churchill ?” (người ta không hỏi câu tương tự về Charles de Gaulle hay Stalin).

Trong giờ phút tuyệt vọng nhất của nước Anh, Churchill nổi lên như 1 điểm tựa tinh thần, người đã kêu gọi cả nhân dân Anh đứng lên chuẩn bị chống lại nước Đức Phát Xít, nước vừa đánh tan rã liên quân Đồng Minh 1 cách chớp nhoáng

Muốn mường tượng vai trò của Churchill và các bài diễn văn của ông, chúng ta phải xem xét tình hình tuyệt vọng lúc bấy giờ.

Continue reading Các diễn văn làm thay đổi thế giới – “Xin hãy tiến lên” – Winston Churchill

Chuyện tiếu lâm không làm Đạt Lai Lạt Ma cười


 

Trong video clip dưới đây, một phóng viên TV của Úc, trong khi phỏng vấn Đạt Lai Lạt Ma, nói một câu tiếu lâm với Đạt Lai Lạt Ma, nhưng Đạt Lai Lạt Ma không cười, anh phóng viên này phải tự cười một mình, và Đạt lai Lạt Ma chỉ cười khi thấy anh nầy lính quýnh giải thích để làm mình cười.

Và đoạn phỏng vấn này trở thành truyện cười cho cả thê giới 🙂

Chàng phóng viên nói: “Đạt Lai Lạt Ma bước vào một nhà hàng Pizza, và nói ‘Can you make me one with everything?'”.

Câu “Can you make me one with everything” là câu chơi chữ, để cười. Nó có hai nghĩa:

(1) Làm ơn cho tôi một cái Pizza với đủ mọi thứ–cheese, sausage, pepper, mushroom, pepperoni…

(2) Hãy làm cho tôi trở thành MỘT với tất cả. Đây là triết lý Phật giáo.

Nhưng Đạt Lai Lạt Ma không nắm được ý cười và anh chàng phóng viên này phải tự cười.

Continue reading Chuyện tiếu lâm không làm Đạt Lai Lạt Ma cười

Second Waltz (Shostakovich) & André Rieu


 

André Rieu là nghệ sĩ vĩ cầm đồng thời là nhạc trưởng người Hà Lan, mà sự nghiệp cống hiến trọn vẹn cho điệu nhảy valse, đã luôn có những buổi diễn vòng quanh thế giới với số lượng khán giả khổng lồ. Không chỉ có thế, điều đặc biệt nhất là thói quen xếp ghế gồi lại để cùng tay trong tay dặt dìu bên nhau giữa các lối đi của người hâm mộ ở hầu
hết buổi diễn của ông.

Trong danh sách các nghệ sĩ lưu diễn thành công nhất thế giới năm 2008 của Pollstar thì Rieu đứng hạng 8 với doanh thu 76,9 triệu USD. Một lần phỏng vấn với Reuters, Rieu cho biết: “Tôi chưa khi nào yêu cầu khán giả khiêu vũ giữa các lối đi như thế, nhưng họ đã làm vì họ cảm thấy niềm vui từ điều ấy. Mọi người thường hỏi liệu tôi có bị phân tâm khi khán giả khiêu vũ lúc đang chơi bản Dòng sông xanh? Câu trả lời là hoàn toàn không. Thật tuyệt khi sự việc trở nên sống động như vậy. Thường thì khi tôi chơi một bản valse, hầu hết khán giả bắt đầu đứng lên cùng nhảy và mỉm cười thích thú”.

Continue reading Second Waltz (Shostakovich) & André Rieu

Nhạc sĩ Xuân Tiên & ca khúc Về dưới mái nhà


Nhạc sĩ Xuân Tiên không sáng tác nhiều về tình ca đôi lứa, nhưng lại chủ ý viết cho nhiều đôi lứa, cho nhiều con người. Những con người trong nhạc của ông thường là những con người trẻ mà ‘tình yêu nước nung nấu’, đi bên nhau, thương yêu nhau, ngồn cạnh nhau trong ánh lửa hồng bếp cũ: Đi lớp lớp đi lớp lớp người đi, theo tiếng gió đưa tiếng hát gần xa..Người ơi mau về đây, về bên bếp hồng tay cầm tay..’

Những nhạc phẩm như thế thật rất quí hóa vì không có nhiều trong nhạc Việt Nam. Người ta có thể cùng nhau hát những ca khúc như vậy trong những buổi họp mặt chung với tâm hồn thật thoải mái. Những bản tình ca đôi lứa thì chúng ta không thiếu, nhiều vô cùng, nhưng lại không có chỗ đứng trong các buổi sinh hoạt cộng đồng!

Continue reading Nhạc sĩ Xuân Tiên & ca khúc Về dưới mái nhà

Tình ca – Phạm Duy

Chào các bạn,

Bạn thích bài hát nào về tình yêu quê hướng đất nước? Bài hát nào khiến bạn cảm nhận và đồng cảm được với đất nước bằng những gì cụ thể, gần gũi và đơn giản chứ không phải là những gì trừu tượng nhưng chẳng có ý nghĩa gì nhiều? Đối với mình, bài hát “Tình ca” của Phạm Duy là một bài hát như vậy.

Mình tình cờ tìm được chia sẻ trên blog sau đây của chị Thiên Hương, một người Việt ở Úc và bài thơ của chị rất xúc động. Mình mạn phép quote lại ở đây để chia sẻ lại với các bạn:

Hôm trước người bạn gửi đến bài nhạc Tình Ca này kèm theo một câu: “Nghe bản nhạc Việt do người ngoại quốc ca càng nhớ và thương Việt nam quá”

Đọc xong, nghe xong thật rất thấm thía. Sống ở nước người, nghe được tiếng Việt mình, thật là thích. Bởi vậy bạn bè gặp nhau, là xúm xít nói tiếng Việt cho đỡ nhớ nhà, và cảm thấy ấm cúng.

Cảnh vật cũng vậy, Washington DC, VA, San Francisco, Monterey, Melbourne, Sydney, Tasmania, Queensland, và nhiều nhiều nơi khác cũng có cảnh đẹp, rất đẹp nhưng sao không đẹp bằng những cảnh ở quê nhà trong trí tưởng, có phải đó là tại cảnh ở đây nó thiếu cái hồn quê, thiếu cái nét yêu dấu của quê hương…

Bởi vậy nên … tôi yêu … tôi yêu tiếng nước tôi

Continue reading Tình ca – Phạm Duy

Nhân Kỷ niệm 100 năm ngày sinh Lưu Trọng Lư – Nhà văn của khát vọng tình thương

Nhân Kỷ niệm 100 năm ngày sinh nhà văn Lưu Trọng Lư (19/6/1911 – 19/6/2011)

NHÀ VĂN CỦA KHÁT VỌNG TÌNH THƯƠNG

(Tùy bút, Nguyễn Anh Tuấn)

 Nếu được sống trăm lần
Chúng con xin nguyện được chết trăm lần
Vì đất Mẹ
Đất vô lượng tình thương

                                            Lưu Trọng Lư

Cách đây chưa lâu, trong khi cả nước cồn cào lo toan và đau xót trước cảnh tan hoang bởi lũ lụt ở miền Trung, trên trang mạng Vanvn xuất hiện một thiên tiểu thuyết của nhà văn Lưu Trọng Lư: “Cầu sương điếm cỏ” (do nhà nghiên cứu văn học Lại Nguyên Ân mới tìm thấy) viết về hậu quả cơn lũ lụt khủng khiếp ở Quảng Bình năm 1935; và câu chuyện thương tâm nhà văn kể lại quanh số phận hai đứa trẻ bị mất mẹ trong lũ phải lang thang tự kiếm sống, cùng với những cảnh đau lòng hiện tại dường như cũng góp phần lay động lương tri xã hội- cái lương tri vốn bắt đầu rệu rạo bởi những tiêu cực tràn lan khó kiểm soát… Lần đầu tiên được đọc thiên truyện đó, tôi đã không chỉ một lần ứa lệ  trước tấm lòng của nhà văn và bồi hồi nhớ lại cảnh những bàn tay trẻ em dỡ ngói nóc nhà kêu cứu trên nước trắng… Còn giữa những ngày nóng nực tháng 6 này, giữa cơn “địa chấn” của lòng người trước chủ quyền Đất Nước bị xâm phạm trắng trợn, tôi đã bỗng nhớ đến một bài thơ yêu nước Tây Ban Nha do chính nhà văn Lưu Trọng Lư đọc cho nghe, cách đây hơn hai chục năm, trong căn buồng của nhà văn đối diện phía sau Văn Miếu – Quốc Tử Giám. Có mấy câu in hằn trong tâm trí tôi:

Continue reading Nhân Kỷ niệm 100 năm ngày sinh Lưu Trọng Lư – Nhà văn của khát vọng tình thương

Nghe J’espere với Quỳnh Anh & Marc Lavoine

 

Quỳnh Anh có lẽ đã quá quen thuộc với cư dân mạng qua ca khúc bất hủ “Bonjour Vietnam”(tiếng Pháp) hay “Hello Vietnam” (tiếng Anh).

Với ca khúc J’espere, vẫn là một Quỳnh Anh với nét trong sáng và thánh thiện thuần Việt, từ khuôn mặt, ánh mắt đến giọng hát  trong trẻo  tinh khôi, không một chút cường điệu mà vẫn làm người nghe say đắm.

Giọng nam trầm, thậm chí khàn đục của Marc Lavoine hòa rất tuyệt, trong giai điệu nhẹ nhàng đặc trưng của nhạc Pháp, ngọt ngào và quá đỗi êm đềm…

 J’espère

Sáng tác: Marc Lavoine
Thể hiện: Phạm Quỳnh Anh và Marc Lavoine


Je fais des e-mails à tout allure
Tu me réponds “à toute à l’heure”
Tu mets du rouge sur ta figure
Je mets du baume sur mon cœur
Continue reading Nghe J’espere với Quỳnh Anh & Marc Lavoine

“Doanh nhân, càng thành công thì họ càng cô đơn” – Phỏng vấn doanh gia tâm lý tiền phong Nguyễn Thị Tâm

 

PV Nguyễn Thị Tâm, Giám đốc Công ty ứng dụng Tâm lý  Hồn Việt:

THƯỢNG TÙNG thực hiện

Doanh Nhân Sài Gòn cuối tuần

    Hồn Việt là công ty đầu tiên tại TP. Hồ Chí Minh cung cấp dịch vụ Chăm sóc tinh thần, tư vấn và đào tạo tâm lý cho doanh nghiệp. Giám đốc doanh nghiệp là chị Nguyễn Thị Tâm, một chuyên gia tâm lý. Sau nhiều năm “Lăn lộn” qua nhiều môi trường công việc, người phụ nữ gốc Đồng Tháp này quyết định khởi nghiệp, dù biết chắc nghề này không giàu. Việc mở công ty là để được đóng góp cho xã hội bằng công việc mà mình yêu thích, và có cơ hội chữa lành những vết thương,những khiếm khuyết trong tâm hồn con người.

    Cuộc trò chuyện diễn ra tại văn phòng làm việc của chị vào một buổi chiều muộn đầu tháng 6,Chị đã chia sẻ niềm đam mê của chị đối với nghề tâm lý:

 

Vậy tại sao chị lại chọn ngành tâm lý học?

Continue reading “Doanh nhân, càng thành công thì họ càng cô đơn” – Phỏng vấn doanh gia tâm lý tiền phong Nguyễn Thị Tâm