Tôi tin mình có thể bay
Tôi từng nghĩ mình không thể tiến bước
Và cuộc sống chẳng có gì ngoài bài ca tàn khốc
Nhưng giờ đây tôi biết được ý nghĩa của tình yêu thật
Tôi đang dựa vào Đôi Tay Vĩnh Cửu
Tôi từng nghĩ mình không thể tiến bước
Và cuộc sống chẳng có gì ngoài bài ca tàn khốc
Nhưng giờ đây tôi biết được ý nghĩa của tình yêu thật
Tôi đang dựa vào Đôi Tay Vĩnh Cửu
Người Đưa Tin
Lịch sử của ngành hát bội, cải lương vào những năm 20 của thế kỷ trước từng chứng kiến một ban nhạc toàn là các thôn nữ. Họ không phải là những nghệ sỹ chuyên nghiệp đứng ra thành lập ban nhạc mà đó là những dân quê, dưới sự điều hành của một bà bầu.
Toàn là con gái

Gánh hát Đồng Nữ Ban giờ chỉ còn lại trong tiềm thức của một số người
Chào các bạn,

Năm 2009, một sinh viên trẻ người Mỹ tên là Kyle Cochran trong chuyến đào tạo kỹ năng giao tiếp trên tàu biển năm 2007 dành cho những sinh viên cuối khóa, đã đến Việt nam trên một chiếc tàu cập bến cảng Nhà Rồng tại thành phố Hồ Chí Minh.
Anh hoàn toàn không ngờ rằng cuộc đời mình sẽ gắn bó lâu dài với đất nước xinh đẹp này, bởi lúc ấy anh rất mập và tự ti. Ở Việt Nam hai năm, anh đã giảm đến…25kg, ngày càng đẹp trai, phong độ và đang từng bước trở thành ca sĩ Việt …chuyên nghiệp 😀
Nghệ danh Kyo York tình cờ do Siu Blak đặt, vì chị cứ gọi nhầm Kyle thành Kyo, thấy ngộ ngộ nên anh ghép thêm chữ York (từ New York- nơi anh sống) thành Kyo York. Continue reading Kyo York : Người Việt từ…tiền kiếp
Chào các bạn,

Ai đó đã ví “Nếu ở Nhật Bản có kịch Noh, ở Trung Quốc có Kinh kịch thì ở Việt Nam có Tuồng”, và Tuồng được coi là “quốc hồn, quốc túy” của dân tộc, là môn nghệ thuật cổ điển và bác học nhất Việt Nam.
Trải qua nhiều thăng trầm trong lịch sự hình thành và phát triển – bị cấm đoán thời vua Lê Thánh Tông, phục hồi và phát triển cực thịnh vào thế kỷ 19 dưới triều Nguyễn, suy yếu vào đầu thế kỷ 20 và phát triển trở lại sau khi đất nước thống nhất năm 1975 – Tuồng (hát bội, hát bộ, luồng tuông) ngày nay là môn nghệ thuật biểu diễn đặc sắc với sự kết hợp giữa kịch bản văn học, múa, hát, âm nhạc, hội họa, và các trò diễn xướng dân gian. Continue reading Nghệ thuật Tuồng
19/02/2013 3:20
![]() ![]() ![]() Ném tiền xuống trống đồng Ảnh: Ngọc Minh |
“Đi chùa mà ki bo, kẹt sỉ như chúng mày…”
Chào Quỳnh Linh và các bạn,

Hôm nay nhạc xanh xin giới thiệu bài hát “Tàu anh qua núi” theo yêu cầu của bạn Quỳnh Linh.
Một bài hát gắn liền với tên tuổi của nghệ sĩ nhân dân Thanh Hoa, nhạc sĩ Phan Lạc Hoa và ngành đường sắt Việt Nam.
“Tàu anh qua núi” có ca từ đẹp đẽ, giai điệu nhịp nhàng (như nhịp của bánh tàu quay J), thể hiện khát khao vươn xa, vươn cao qua đèo, qua núi của những con tàu Việt Nam. Nhạc sĩ Phan Lạc Hoa cũng đã rất tài tình khi mượn hình ảnh con tàu để nói về tình yêu. Như Quỳnh Linh nhận xét “Bài này nghe tràn trề sức sống của tình yêu và tuổi trẻ cứ như là … Carmen của Việt Nam vậy! 🙂” Continue reading Tàu anh qua núi – Thanh Hoa
Chào các bạn,

Dân ca Quan Họ là một nghệ thuật âm nhạc dân gian đặc sắc vùng đồng bằng Bắc Bộ, tập trung ở vùng văn hóa Kinh Bắc – Bắc Ninh và Bắc Giang ngày nay. Hiện vẫn chưa có tài liệu nào nêu rõ thời gian và nguồn gốc ra đời của hát Quan Họ. Một số cho rằng Quan Họ ra đời cùng với hát Lượn của người Tày, hát Đang của người Mường hay hát Xoan ở Phú Thọ. Trải qua một chặng đường dài của lịch sử – phát triển mạnh ở đời Lý – Trần (1010-1400) ; thời Lê, nhất là đời vua Lê Thánh Tông (thế kỷ XV) , qua nhiều sáng tạo, biến đổi để thích nghi và đáp ứng nhu cầu sinh hoạt văn hóa, nghệ thuật của người dân lao động đã hình thành dân ca Quan Họ ngày nay, với những giá trị về thi ca, âm nhạc và tư tưởng . Continue reading Dân ca Quan Họ vùng Kinh Bắc
Chào các bạn,
Nhạc sĩ Lê Hoàng, một bạn đọc ĐCN, vừa gửi một file PPS bản nhạc “Qua cầu tìm em” của Lê Hoàng, với lời giới thiệu sau: “Qua năm mới, Lê Hoàng làm quen với Đọt Chuối Non với nhạc phẩm ‘Qua cầu tìm em’ để nhớ một thời ‘áo trắng quần xanh’ tuổi học trò… Lê Hoàng chúc anh T.Đ. Hoành và toàn anh chị em Đọt Chuối Non một mùa Xuân như ý”.
Anh Lê Hoàng hiện thường trú tại Bắc California . Trước 1975 ở Sài gòn, có một số bạn bè là ca nhạc sĩ ở Sài Gòn như : Lê Hựu Hà, Y Vũ , anh Y Vân là ngưòi hướng dẫn nhạc lý.
Chào các bạn,

Ngày đầu năm, con cháu quây quần bên cha mẹ để tỏ lòng tri ân tới công ơn sinh thành, công ơn dưỡng dục của cha, của mẹ. Một phong bao lì xì, một lời chúc tận đáy lòng, mong cho cha mẹ được khỏe mạnh, được sống thảnh thơi và vui vẻ với con cháu là một món quà ý nghĩa, là một cử chỉ đẹp trong truyền thống văn hóa của người Việt. Nhưng có lẽ món quà mừng tuổi tuyệt vời nhất với cha mẹ chính là những đứa con khỏe mạnh, những đứa con trưởng thành, sống hạnh phúc, biết đùm bọc và thương yêu lẫn nhau. Continue reading Mừng tuổi Mẹ
Có lẽ… mà không phải có lẽ, chắc chắn, với mình, đêm giao thừa luôn khiến mình háo hức, hồi hộp, hân hoan như chờ đợi một điều mình chưa biết là gì, chỉ biết là nó mang điều gì đó thiêng liêng, quan trọng và luôn mới mẻ với mình . Từ khi còn là nhóc con, đến giờ đã hơn băm, còn bốn mùa xuân nữa là sang bốn mươi cái xuân xanh, thì sự háo hức ấy vẫn nguyên vẹn như vậy. Mình cũng không thể diễn tả hết cái háo hức ấy cụ thể là gì, mình không thể nói rõ tên, chỉ biết là năm nào cũng thế, bắt đầu từ những năm còn chưa lấy chồng đón giao thừa với bố mẹ…
Ngày xuân, mời các bạn đọc các lời thơ nói về hoa đào và hoa mai, trong 2 files PPS mình vừa làm xong.
Chúc cả nhà tươi đẹp như hoa đào hoa mai lay bên gió xuân.
Các bạn click vào 2 ảnh dưới đây để xem slideshow và download.
Bình an & sức khỏe,
Túy-Phượng
Đào Thi
Mai Thi
Vì lý do gì đó mà đã ăn bao nhiêu cái Tết trong đời rồi, nhưng mình chẳng nhớ cái Tết nào đặc biệt, ngoại trừ một cái Tết hồi 12, 13 tuổi gì đó. Những cái Tết mà mình nhớ được chút chút manh mún là thời học tiểu học ở Diên Khánh, tỉnh Khánh Hòa, tên phổ thông là Thành, 12km về phía Tây thành phố Nha Trang.
Chỉ cách nhau một quãng ngắn, nhưng Thành rất nhà quê so với Nha Trang. Vào thời đó, đầu thập niên 1960, phương tiện giao thông công cộng chính là xe ngựa, và một ít xe Lambretta ba bánh, còn gọi là xe Lam. Con đường 12 km, với nhiều lần ngừng đổ khách và bốc khách, tốn hơn cả tiếng đồng hồ. Mình tưởng Thành là một hoàng cung cổ của người Chàm, vì nghe dân quê ở đó gọi ngôi dinh thự lớn trong Thành đã đổ nát, chỉ còn cái nền còn ít gạch đỏ và những đoạn cột gỗ đen khổng lồ gãy đổ ngổn ngang, là hoàng cung. Thỉnh thoảng mình và vài đứa bạn nhóc tì đi từ xóm Đồng Xiêm của chúng mình, ngay bên ngoài cửa Tây của Thành, vào Thành rồi đến hoàng cung chơi, nhưng mình chẳng thấy gì thích thú với đống hoang tàn đổ nát đó, dù rằng mình thường tự hỏi “Vua chúa nào đã từng ở nơi này? Sao bây giờ tiêu điều buốn quá vậy?”
Chào các bạn,

Tết đến, xuân về là ngày sum họp, ngày đoàn tụ của mỗi gia đình người Việt. Những đứa con xa nhà, xa quê hôm nay trở về với một cảm xúc đặc biệt, còn vẹn nguyên như thể bấy lâu được gói ghém cẩn thận và chỉ để dành cho ngày tết thôi vậy.
Bên ánh lửa hồng, những khuôn mặt thân yêu rạng ngời nụ cười hạnh phúc. Trong bữa tối ấm áp, ánh mắt mẹ sáng lên niềm vui mãn nguyện khi thấy những đứa con ngày một trưởng thành. Bên ly trà thơm, bao chuyện vui buồn được sẻ chia, để thêm gần, để thêm yêu, “để hôm qua trôi xa” cho một ngày mới đến. Continue reading Trở về
(TN Xuân) Đó là thế võ độc đáo mà võ sư Phan Thọ đã sử dụng để ba lần hạ gục các cao thủ taekwondo đến từ Hàn Quốc.

Lão võ sư năm nay đã 87 tuổi, sống ở xã Bình Nghi, huyện Tây Sơn, Bình Định. Thấy chúng tôi tò mò về Độc xà thám nguyệt, ông chậm rãi giải thích bằng chất giọng Bình Định không lẫn vào đâu được: “Độc xà thám nguyệt hiểu nôm na là một con rắn ngóc đầu lên dòm (nhìn) trăng, đó là tuyệt chiêu mà tui đã dày công khổ luyện từ thời trai trẻ”. Nói xong, ông dẫn chúng tôi ra trước hiên nhà, nơi vẫn còn dấu tích một trận so tài kỳ lạ. Continue reading Độc xà thám nguyệt