Các bài đăng bởi Kinh Tâm

Từng bước hoa sen nở

Tình yêu và tình dục trong tư duy Phật giáo

 

Hỏi Đáp:

Câu hỏi của Bom Xanh:  Quan điểm của Phật giáo như thế nào về tình yêu và tình dục.

 

Chào Bom Xanh, đời sống vật chất càng đầy đủ bao nhiêu thì nhu cầu tinh thần cần bấy nhiêu và tiếp theo đó là những nhu yếu đòi hỏi về tình dục của con người là không ngoại lệ.

Tình bạn đến với nhau một cách trong sáng, chân thật sau đó dẫn đến một tình yêu ích kỷ, cẩu thả là điều khó tránh, thường gặp ở độ tuổi mới trưởng thành. Chúng ta rất quan tâm đến những vấn đề mâu thuẫn, nhầm lẩn về tình yêu và tình dục. Đó là phép thử lòng kiên nhẫn và tính chung thủy của một người với một người. Chẳng qua là sự trá hình qua ngôn ngữ yêu và được yêu. Biết rằng những tìm hiểu về một cơ thể, đó là tâm sinh lý mà ai cũng cần biết rõ trách nhiệm của bản thân.

Đọc tiếp Tình yêu và tình dục trong tư duy Phật giáo

Huế tôi ơi – Hương Nở Trên Ngàn

 

Nhìn lại Huế. Trong tôi, Huế càng lúc hiền đẹp nhiều lắm. Không chỉ có Huế thơ mộng. Với Huế một dáng điệu hồn nhiên, thanh thản; mà có ai đã từng nói với Huế rằng: Huế ơi, sao lòng Huế quyến rũ quá đi thôi.
 

 
Tôi đứng không xa mấy với người đó, nhưng hình như câu nói ấy thật gần gủi xiết bao. Cứ những lúc xa Huế, âm hưởng Huế đã đi sâu vào hạt đậu tâm hồn và cứ mỗi dịp chào Huế ra đi, trong tôi lại mang Huế theo cùng.

Đọc tiếp Huế tôi ơi – Hương Nở Trên Ngàn

Tôi và Đọt Chuối !

 

Cám ơn trời Tây đã cho Đọt chuối Việt Nam tự do mọc giữa xứ người. Cám ơn Người sáng lập để cho nhiều cây chuối kết tụ thân ái bên nhau. Tìm về nguồn cội và xiển dương ánh đạo. Đọt Chuối thật là biết sống và tồn tại những tháng ngày mưa chan và nắng chói để từng bẹ chuối hiên ngang cao vút từng trời mây.

Đọt Chuối và mẹ! vì đây là cả vườn chuối Việt Nam luôn ý thức gieo hạt giống lành ở khắp nơi trên quả cầu. Đọt chuối yêu hết nhân loại, yêu luôn trái đất của chúng ta đang sống. Đọt chuối phủ lên một màu xanh đồng nội cho những ánh mắt đau thương và đỗ vỡ. Mùa Xuân Về, mùa hạ sang, mùa thu đến rồi mùa đông đi, nhưng Đọt chuối cảm thấy nhẹ lòng khi biết phận mình mong manh nhưng chính vì thế mà Đọt chuối làm cả trời đất thán phục. Nên cả vườn chuối ngày cao lớn và làm niềm tin cho những ai muốn quay về.

Đọc tiếp Tôi và Đọt Chuối !

Không còn hoan hô chiến tranh và hòa bình

Thích Thái Hòa

Chiến tranh và hòa bình, by jayel aheram (flickr)
Bạn đừng đi vận động và tìm kiếm hòa bình trong thế giới hữu ngã hay trong thế giới sinh hoạt đầy ắp cả hữu niệm. Vì sao? Vì hòa bình đích thực không bao giờ có mặt nơi những thế giới sinh hoạt như thế đâu, để cho bạn vận động và kiếm tìm.

Nơi thế giới sinh hoạt bằng hữu niệm và hữu ngã, thì danh từ hòa bình là danh từ sáo rỗng, người đứng ra vận động hòa bình, cũng chính là kẻ đang cổ xúy cho chiến tranh, dưới một hình thức này hay một hình thức khác của hữu niệm và hữu ngã.

Đọc tiếp Không còn hoan hô chiến tranh và hòa bình

Xuân Như Ngày Ấy

Thích Thái Hòa

 

Tin yêu và sức sống:

Mùa xuân là mùa của tin yêu và sức sống. Nếu không có tin yêu, thì làm sao chúng ta sống được, và nếu không sống được thì làm sao có sự nở hoa, có sự đâm chồi nảy lộc. Nên, ở trong đời người nào có tin yêu, người đó có sức sống của mùa xuân; gia đình nào có sự tin yêu thì gia đình đó đích thực có sức sống của mùa xuân và dân tộc nào có sự tin yêu, dân tộc đó có sức sống của mùa xuân. Nên, bản chất của mùa xuân là tin yêu và sức sống. Trong người mình không có sự tin yêu nào cả thì làm sao có được mùa xuân, làm sao có hoa nở trong đời sống của mình. Vì vậy, tôi nói rằng, nơi nào có sự tin yêu, nơi đó có sức sống đích thực của mùa xuân.

Đọc tiếp Xuân Như Ngày Ấy

Đầu lọt, bụng lọt, đuôi không lọt

THÍCH THÁI HÒA

Trong thiền học ta có công án: “Đầu lọt, bụng lọt, đuôi không lọt”.

Thiền án ấy thật phi lý đối với những chiêm nghiệm vật lý.

Có sự hiện hữu nào thuận về vật lý mà cái đuôi to hơn cái đầu và cái bụng không nhĩ?

Không. Một trăm phần trăm là không. Vì là không một trăm phần trăm, nên công án ấy trở thành công án miên mật và sống chết của thiền giả.

Nhưng thiền án ấy, ta chiêm nghiệm từ phía tâm học, thì nó không phải là phi lý mà chân lý đối với tất cả chúng ta.

Đọc tiếp Đầu lọt, bụng lọt, đuôi không lọt

Không Có Cái Gì Tuyệt Đối Cả

Thượng Tọa Thích Thái Hòa

Sống ở trong đời nầy, bạn đừng đòi hỏi tuyệt đối ở nơi hành xử của những người khác đối với bạn. Bạn nên chấp nhận sự tương đối từ những người khác để sống, thì những hạnh phúc trong đời sống của bạn sẽ có được ngay trong tầm tay và có ngay trong đời sống nầy.

Hướng tới cái tuyệt đối để sống, bạn sẽ nhận lấy sự thất vọng ngay trong cuộc sống nầy. Nếu bạn biết chấp nhận cái tương đối để sống, bạn sẽ có niềm tin tưởng cũng như hạnh phúc ngay trong đời sống nầy.
Bạn biết không! Sống là hỗ tương. Hỗ tương giữa cái nầy và cái kia; giữa người nầy và người kia; giữa thế giới nầy và thế giới kia; và ngay giữa đời nầy và đời kia.

Đọc tiếp Không Có Cái Gì Tuyệt Đối Cả

Hãy Thay Tôi Tụng Kinh — Tản Mạn Đôi Chuyện Về Lễ Khánh Thành Tượng Đài Quán Thế Âm – An Bằng

 
An Bằng một địa danh khá trọng vọng, kín đáo, ngã mình bên bờ cát trắng, dọc theo cửa biển Tư hiền với Thuận an. An Bằng nằm giữa hai tỉnh biển. Đến An Bằng chúng ta còn thưởng lãm những nét kiến trúc quy mô của miếu đền, lăng tổ. Mọi công trình xây dựng nơi làng quê tịnh biên này, được nhiều giới nghiên cứu văn hóa, lịch sử khảo cổ nhìn nhận có nền tảng tiếp nối các mô hình đền đài, miếu mạo, lăng, đình của truyền thống người Việt xưa. Đặc biệt các giá trị nhân văn, đạo đức, nếp sống sinh hoạt được người dân kiến tạo rất có tính dân tộc và tính cung đình Huế. Khi người ta biết đến đất An Bằng, là người ta chỉ biết tới Làng chài, từng hàng cây phi lao trên những đồi cát trắng với mùi nước mặn của biển sóng quê nghèo. Với hôm nay, các con đường được bê tông hóa, các trường học, cầu cống tại địa phương và cụm dân cư tình nghĩa được bà con bản địa tùy tâm kiến thiết. Bởi từ những thập niên 80-90, vùng đặc quyền kinh tế về biển được thuận buồm xuôi gió, người dân làng tìm mọi phương cách để lập kế sinh nhai và hầu hết người dân vượt biên sang các nước và họ đã có cơ hội sinh sống làm ăn.

Đọc tiếp Hãy Thay Tôi Tụng Kinh — Tản Mạn Đôi Chuyện Về Lễ Khánh Thành Tượng Đài Quán Thế Âm – An Bằng

Đường xưa Thầy đi


(Sự có mặt của Thượng tọa Thái Hòa tại đất Sài Thành, phía Nam)

Những năm tháng làm học Tăng tại miền đất Sài thành, nơi có nhiều bậc học giả và thấy đạo. Thầy đã được nuôi dưỡng từ chiếc nôi của thập niên 80, với nhiều tôn túc ở Tu viện Quảng Hương Già Lam, Viện Nghiên Cứu Phật Học Vạn Hạnh. Hai vị thầy chuyên về giáo dục đã dẫn dắt Thầy vào con đường đào tạo, đó là Hòa thượng Thích Trí Thủ và Hòa thượng Thích Minh Châu. Hòa Thượng Thích Trí Thủ là vị Giám viện các Phật học viện Trung Phần từ Phật học viện Báo Quốc Huế, đến Tu viện Quảng Hương Già Lam Sài gòn. Và Hòa Thượng Thích Minh Châu là Viện Trưởng Viện Đại Học Vạn Hạnh và Viện Cứu Phật Học Vạn Hạnh.

Thầy đã được giáo dục bởi các Ngài, nên luôn ấp ủ riêng cho mình một phương pháp truyền trao khế hợp với thời đại và lối sống chân phương thiền vị cho các thế hệ tiếp nối. Sau nhiều năm, vì những sự biến Già Lam, Vạn Hạnh, thế cuộc đổi thay, nên Thầy dừng lại các chuyến thăm viếng, trao đổi và xây dựng với các thế hệ đồng học của mình tại thành Sàigòn.

Nếu tính cho đến hôm nay, các lớp bạn của Thầy đã có tuổi, và đang hành đạo khắp nơi kể cả trong nước và ngoài nước. Có những pháp hữu đồng học, đồng tu đã trải qua ba mươi năm chưa hề gặp lại và có những pháp hữu đã đi xa hay đã rẽ thành hai lối, có những bậc Thầy của Thầy đã nằm yên bất động, nhưng cũng có những vị ngày nay đang ẩn mình trong viện sách, tàng kinh. Tuy vậy, nhưng Thầy không bao giờ quên dấu chân xưa của những vị ân sư tiền bối và của chính Thầy. Đất Sài Thành không phải Thầy chỉ đến đó một lần để học, mà còn đến đó nhiều lần để học lịch sử, học cách làm lịch sử và để rồi trở thành một trong những nạn nhân và chứng nhân của lịch sử một thời!

Đọc tiếp Đường xưa Thầy đi

Không Có Gì Để Vội Vã

Thích Thái Hòa

Nói vội vã đưa ta đi tới đâu? Hành động vội vã đưa ta đi tới đâu? Suy nghĩ vội vã đưa ta đi tới đâu? Chúng đưa ta đi tới với sai lầm, với thất vọng và khổ đau. Chúng đưa ta đi tới với bệnh hoạn già nua và hủy diệt sự sống một cách nhanh chóng.

Sai lầm thì không có an toàn. Thất vọng thì không còn có niềm tin để sống. Khổ đau thì sự sống héo mòn, bệnh hoạn và nhanh chóng bị hủy diệt.

Tinh tấn trong Phật giáo không phải là vội vã, ngay cả vội vã chứng đạo, vội vã về Tịnh độ hay vội vã làm Phật. Tại sao? Vì đạo thì không có gì để vội vã; Tịnh độ là quê hương của chư Phật, được tạo nên từ những chất liệu của tâm thức không vội vã và đã là Phật thì không còn có bất cứ cái gì trước đó, sau đó và ngay đó để vội vã. Người nào có tinh tấn, người đó biết rất rõ trong đời sống của họ mỗi ngày cần phải làm gì và họ đã làm hết lòng với công việc đó trong mỗi ngày, nhưng không vội vã. Không vội vã không có nghĩa là chậm chạp. Hành động không vội vã, vì trong hành động ấy có chất liệu của tuệ giác. Hành động có tuệ giác là hành động trầm tĩnh, sắc bén, linh hoạt và sống động, nhưng hoàn toàn không vội vã.

Đọc tiếp Không Có Gì Để Vội Vã

Tận hưởng sự có mặt

    Thích Vô Trụ

Là người quan sát ta sẽ biết cách tận hưởng. Ta tận hưởng điều gì? Ta tận hưởng sự có mặt của ta. Sự có mặt của ta nói lên sự có mặt của tất cả những gì đang diễn ra trong ta và xung quanh ta ngay giây phút này. Khi ta thật sự có mặt thì ta sẽ không đánh mất đi vẻ đẹp của sự sống. Dù đó là vẻ đẹp rất “nhỏ” – vẻ đẹp của một bông hoa đang nở bên đường. Sự có mặt là sự tận hưởng.

khi ta có mặt cho sự sống, có mặt cho những gì đang diễn ra trong giây phút này, bây giờ và ở đây ta sẽ thấy được sự diệu kì, linh thiêng của tất cả mọi sụ vật, hiện tượng. Một bông hoa nở bên đường, áng mây trắng đang nhẹ bay trên bầu trời, một tia nắng sớm… Tất cả điều trở nên linh thiêng và nhiệm mầu.

Chỉ cần có mặt thôi thì ta sẽ thấy mình không cần phải tìm kiếm bất cứ điều gì nữa, bởi vì những gì ta muốn tìm điều đã có sẵn ngay bây giờ và ở đây. Tất cả những điều kiện để có thể cho ta hạnh phúc điều đang có sẵn. Ta chỉ cần có mặt để nhận diện, để Tận hưởng chúng mà thôi.

Đọc tiếp Tận hưởng sự có mặt

Thiên Đường trong mắt em

 
Em ơi!

Nếu em có nhiều căng thẳng, lo âu và phiền muộn trong đời sống, thì em hãy đến Tu Viện Cát Tường! Tôi sẽ đưa em đi dạo một vòng trong cánh rừng xanh mát. Em sẽ có bình an và khỏe khoắn liền. Chúng mình sẽ rong chơi trên các đường mòn, mà không cần phải làm gì hết. Tôi đặt tên các con đường ấy là “Đường Xưa” để nhớ tới thầy tôi, mà cũng để nhớ tới Bụt. Thầy tôi viết về cuộc đời của Bụt như một con người biết thương, biết cảm, với bao nhiêu khó khăn, thử thách trong đời sống, nhưng Người vẫn sống thong dong, tĩnh lặng. Có Bụt là có tĩnh thức, có tình thương. Dọc con Đường Xưa, em sẽ thấy các thiền ngữ như:

Đọc tiếp Thiên Đường trong mắt em

Phật và Thượng đế

Tác giả: Thích Thái Hòa

CÁI TƯ DUY THỰC DỤNG

Tai họa đến với con người chúng ta, không phải từ những suy tưởng siêu hình mà từ những suy tư thực dụng của khoa học.

Các nước phương Tây đã biến những suy tư khoa học, thành tư duy thực dụng, khiến cho môi trường sống của con người và loài vật càng ngày càng trở nên ô nhiễm và độc hại.

Khoa học thực dụng của Tây phương đã biến con người trở thành vô dụng của sự sống và đã khiến cho con người chạy đua và bám lấy sự sống một cách tội nghiệp, như những bầy thú chạy đua và bám lấy những khúc xương khô để khới gặm.

Trong xã hội thực dụng ấy, con người không còn là người nữa, con người là những dụng cụ giây chuyền để sản xuất, là một bộ phận sản xuất của nhà máy, của xí nghiệp, của nông trại. Với một xã hội như vậy, con người không còn có thì giờ để làm cha, làm mẹ, làm vợ chồng, làm anh em với nhau; không còn có thì giờ để suy tư về tốt và xấu; công việc cá nhân, gia đình, tình cảm, thể hiện đức tin, tất cả đều dồn vào ngày chủ nhật.

Đọc tiếp Phật và Thượng đế

Hạnh phúc đúng như vậy

Thích Thái Hòa

Sống ở đời, ta không có ai để tin là một thiệt hại lớn cho ta, nhưng ta có quá nhiều người để tin, thì trước sau gì niềm tin của ta cũng bị xói mòn và thất vọng.

Thất vọng là do ta, chứ không phải do người khác. Do ta không hiểu được tâm và cảnh của ta đang sống đều là vô thường. Ta không hiểu vô thường là chân lý của mọi sự hiện hữu là ta chưa hiểu gì cả, và ta không có khả năng tin rằng, mọi sự hiện hữu đều là vô thường, là ta chưa có niềm tin nào đáng để trân quý cả.

Ngày hôm qua người ấy nói với ta rất mực chân thực, nhưng ngày hôm nay cái rất mực chân thực ấy không còn. Vì sao? Vì không gian và thời gian đã chuyển dịch và đã đổi mới, nên ngôn ngữ cũng phải chuyển dịch và đổi mới theo.

Đọc tiếp Hạnh phúc đúng như vậy

Từ bụi đời đến phiền não

Thích Thái Hòa

Có những vị bác sĩ bị áp lực bởi công việc của gia đình, nghề nghiệp và xã hội, nên họ đã nhờ tôi chỉ bày cho họ “pháp an tâm”, để giúp cho họ vượt ra khỏi tình trạng bị áp lực bởi các công việc và đời sống của họ hàng ngày.

Họ hỏi tôi rằng, “pháp an tâm” có phải là tập trung tâm ý để theo dõi hơi thở phải không thầy? Tôi nói phải mà cũng không phải.

Phải là vì tâm ta vọng động, nên cần phải có phương pháp thực tập cụ thể để đưa tâm trở về lại với trạng thái an tịnh của chính nó. Nên, thực tập theo dõi hơi thở chỉ là một trong nhiều phương pháp thực tiễn giúp tâm an tịnh, chứ không phải nó là duy nhất và tất cả.

Đọc tiếp Từ bụi đời đến phiền não