
Các bài về Thanksgiving:
>> May Flower – Chuyến tàu của tự do (Hoàng Khánh Hòa)
Chào các bạn,

Nếu chúng ta nhìn lại về mình một chút thì sẽ thấy ta có rất nhiều điều để tạ ơn trời đất.
Nếu ta khỏe mạnh, không bệnh hoạn, đó là lý do để tạ ơn.
Nếu ta có ăn hàng ngày, đó là lý do để tạ ơn.
Nếu ta có nơi để ngủ ban đêm…
Nếu ta có áo quần để mặc…
Nếu ta có cơ hội đi học…
Nếu ta có một việc làm…
Nếu ta có thể thấy đường đi…
Nếu ta có thể bước trên đường phố…
Nếu ta đẹp…
Nếu ta thông minh…
Nếu ta học giỏi…
Continue reading Tạ ơn trời

Giấc mơ là mong ước của quả tim
Khi bạn say ngủ
Trong mơ bạn mất hết nhức nhối của con tim
Bất cứ điều gì bạn mong ước, bạn giữ
Hãy tin vào giấc mơ và một ngày nào đó
Cầu vồng của bạn sẽ vượt đến, mỉm cười
Dù lòng bạn đang đau đớn đến thế nào
Nếu bạn cứ tiếp tục tin
Thì giấc mơ bạn mong ước sẽ thành sự thật
(TĐH dịch)
Continue reading A Dream Is A Wish Your Heart Makes – Cinderella – Disney
Chào các bạn,

Tất cả mọi người khoảng 40, 50 đều thỉnh thoảng nói câu này: “Phải chi hồi 20 tuổi tôi biết điều đó”. Phải chi hồi đó tôi biết điều đó! Có nghĩa là lúc còn trẻ, 19, 20 tuổi, hay 30 tuổi, người ta làm những việc và những quyết định mà nhiều năm sau người ta thấy là không tốt.
Nhưng nếu người lớn cố gắng truyền các kinh nghiệm vàng ngọc đau thương của mình lại cho những người trẻ hơn thì cũng chỉ như là nước đổ lá môn. Ngày xưa các cụ đã không bảo được mình, ngày nay mình cũng không bảo được những người trẻ như mình thuở trước. Tại sao? Có cái gì ở tuổi trẻ làm người ta kém thông minh, nói không hiểu được hay sao?

Vui và anh đang mỉm cười
Đi một dặm để uống nước của em
Em biết, anh yêu được yêu em
Và trên em chẳng còn ai khác
Chúng ta sẽ đi ra ngoài cùng nhau
Trong khi mọi người khác la hét về đại họa chiến tranh
Ô, ta không bỏ cuộc
Hãy đi sống trong quá khứ
Continue reading 70s Rock – Living In The Past – Jethro Tull
Chào các bạn,

Trong việc thực hành nghệ thuật sống, tất cả các kinh sách của mọi trường phái tâm linh, mọi tôn giáo, rốt cuộc đều nắm vào giải quyết tư duy của mỗi người chúng ta về thế giới quanh ta, tức là thế giới gồm mọi người, mọi muông thú, mọi cây cối, mọi tinh tú quanh ta, đặc biệt là mọi người quanh ta.
Thói quen bẩm sinh của con người và đa số mọi loài vật là tập trung mọi tư duy và nỗ lực sống vào mình và cho mình. Lo cho mình no đủ trước, an ninh trước, thành công trước, dành quyền làm chủ cho mình trước, quyền làm vua cho mình trước … Tinh thần hy sinh, nhất là hy sinh cho con cái vẫn có trong loài vật cũng như loài người, nhưng so với tinh thần lo “cho tôi”, thì tinh thần hy sinh vẫn rất thấp. Và ngoài vòng gia đình trực tiếp–vợ chồng con cái—hy sinh cho đồng loại ở vòng ngoài gia đình có rất ít. Trong tâm thức con người và loài vật, có một sự chia cách và căng thẳng giữa “tôi” và “thế giới quanh tôi”, và “tôi” luôn luôn là ưu tiên chăm sóc và lo lắng của tôi, thường khi đến mức xâm hại cả thế giới quanh tôi chỉ vì tôi phục vụ tôi quá đáng. Có lẽ là bản tính của đại đa số các loài sinh vật là thế.
“No news is good news” là cụm từ dân Mỹ dùng thường xuyên hàng ngày. Gặp nhau, đối thoại đại khái thế này:
— Good morning, John. How are you?
— Oh, nothing much. How are you?
— Good. No news is good news. No news for me too.
— Great, see ya.
— See ya.

Mary Poppins là phim ca nhạc Disney năm 1964 với Julie Andrews và Dick Van Dyke đóng vai chính. Dick Van Dyke đóng vai người quét ống khói. Julie Andrews thắng Oscar về Best Actress trong vai Mary Poppins, và film này còn thắng thêm 4 giải Oscar về Best Film Editing, Original Music Score, Best Visual Effects, và Best Song cho bài hát “Chim Chim Cher-ee”, trong số 13 giải mà phim này được dự tranh.
(Disney film: Mary Poppins)
Chim chiminey (ống khói) (*)
Chim chiminey
Chim chim cher-ee!
Quét (ông khói) là điều may
Hết sức may mắn
Chào các bạn,
Vào thời phong kiến chúng ta theo nho giáo và có quân sư phụ–vua, thầy, cha. Vua là thiên tử, con của Trời, thay trời trị dân. Thầy chỉ dưới vua, và cao hơn cha. Ngày nay thầy cô phần đông là thiếu thốn, học trò nhiều khi xấc xược, phụ huynh đôi khi bắt nạt thầy cô, và thầy cô đôi khi làm điều xằng bậy. Phong kiến cũng đã qua xa. Vậy thì, thầy cô hôm nay là gì? Đóng vai trò gì trong xã hội? Và đứng ở vị trí nào trong xã hội?
Ta có đủ mọi loại thầy của mọi loại người và mọi cấp người—từ cô giáo vườn trẻ đến các giảng viên cho các chuyên gia. Mỗi loại thầy có một tầm quan trọng khác nhau đối với mỗi loại học trò, và quan hệ thầy trò cũng vì đó mà thay đổi theo từng trường hợp. Nhưng trong bài này, hãy lấy thầy của các em vị thành niên—từ vườn trẻ đến hết cấp III–làm chuẩn, rồi từ đó ta có thể suy luận về các loại thầy khác khi cần.

(Ban nhạc: Yes)
Hãy chuyển động mình
Anh luôn luôn sống cuộc đời của anh
Không bao giờ nghĩ về tương lai
Hãy tự chứng minh
Anh là chuyển động anh làm
Chấp nhận may rủi để thắng hay mất nàng
Hãy thấy chính mình
Anh là những bước chân anh bước
Anh và anh – và đó là đường duy nhất

(M. Jagger/K. Richards)
(Ban: The Rolling Stones)
Anh là người trên núi, hãy lên đây.
Anh là người cày trong thung lũng, mặt đầy bùn.
Vâng, anh đang loạng choạng và anh biết xe anh không nổ máy
Vâng, anh đang loạng choạng và anh biết anh chơi đàn rất tồi
Cho anh uống một chút từ ly yêu của em
Chỉ một ngụm và anh sẽ gục say
![]() |
| Lev Nikolaevich Tolstoi (1828-1910) |
– Tolstoi ưa dẫn lời dạy của Kitô: “Đừng lo lắng cho ngày mai, bởi vì ngày nào có nỗi lo của ngày ấy”, và ông cũng đưa ra châm ngôn của mình: “Việc gì quan trọng nhất trên đời? Việc ta đang làm”.
Cái chương trình ấy được biết đến dưới tên thuyết “không kháng cự” (non – resistance) hay “không chống lại cái ác bằng vũ lực”, thời nay gọi ngắn gọn là thuyết phi bạo lực (non – violence). Ở châu Âu và phương Tây nó có nguồn gốc trong đạo Kitô, ở phương Đông – trong những học thuyết tôn giáo – triết học rất cổ xưa của Ấn Độ và Trung Quốc. Tolstoi đã tự đến với thuyết này trong quá trình tìm tòi chân lý và đã tìm thấy chỗ dựa cho những xác tín mới của mình trong những lời dạy của Kitô được diễn đạt tập trung trong bài giảng trên núi nổi tiếng.
Continue reading Không vào hùa với những kẻ nói dối, dù chúng có đông!

Cả nhà theo ba, từ Pleiku về Nha Trang mùa hè năm 1960. Gọi là Nha Trang nhưng thực sự là Thành. Đây là một ngôi thành cổ do Võ Tánh xây từ thời Gia Long, khoảng 10km phía tây thành phố Nha Trang. Tòa quận trưởng và đơn vị quân đội của quận Diên Khánh ở trong thành. Ba mình, thượng sĩ trong quân đội, đã chuyển về làm việc trong quận. Mẹ, có tiệm ăn đang hái ra tiền ở Pleiku, nhưng đành bán tiệm đưa cả nhà về Thành theo ba. Và mình bắt đầu lớp ba tại Trường Tiểu Học Hà Dừa. (Lớp ba thời đó cũng là lớp ba ngày nay).
Lần đầu tiên thấy xe ngựa ở Thành, chạy phom phom, bóp còi te te, mình cảm thấy Thành rất văn minh, so với Pleiku. Pleiku thuở đó chẳng thấy gì ngoài những hàng thông, đất đỏ, và vài chiếc xe đò thỉnh thoảng ngừng tại trạm kiểm soát gần nhà, và hành khánh đổ vào tiệm ăn ồ ạt.

Vậy bạn nghĩ bạn có thể nói
Cái nào là Thiên đàng cái nào là Hỏa ngục
Cái nào là Trời xanh cái nào là đau khổ
Bạn có thể phân biệt đồng xanh
Và đường rầy sắt lạnh không?
Nụ cười và khăn che mặt không?
Ban nghĩ là bạn có thể phân biệt?
Continue reading 70s Rock – Wish You Were There – Pink Floyd