All posts by Trần Đình Hoành

I am an attorney in the Washington DC area, with a Doctor of Law in the US, attended the master program at the National School of Administration of Việt Nam, and graduated from Sài Gòn University Law School. I aso studied philosophy at the School of Letters in Sài Gòn. . I have worked as an anti-trust attorney for Federal Trade Commission and a litigator for a fortune-100 telecom company in Washington DC. I have taught law courses for legal professionals in Việt Nam and still counsel VN government agencies on legal matters. I have founded and managed businesses for me and my family, both law and non-law. I have published many articles on national newspapers and radio stations in Việt Nam. In 1989 I was one of the founding members of US-VN Trade Council, working to re-establish US-VN relationship. Since the early 90's, I have established and managed VNFORUM and VNBIZ forum on VN-related matters; these forums are the subject of a PhD thesis by Dr. Caroline Valverde at UC-Berkeley and her book Transnationalizing Viet Nam. I translate poetry and my translation of "A Request at Đồng Lộc Cemetery" is now engraved on a stone memorial at Đồng Lộc National Shrine in VN. I study and teach the Bible and Buddhism. In 2009 I founded and still manage dotchuoinon.com on positive thinking and two other blogs on Buddhism. In 2015 a group of friends and I founded website CVD - Conversations on Vietnam Development (cvdvn.net). I study the art of leadership with many friends who are religious, business and government leaders from many countries. I have written these books, published by Phu Nu Publishing House in Hanoi: "Positive Thinking to Change Your Life", in Vietnamese (TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống) (Oct. 2011) "10 Core Values for Success" (10 Giá trị cốt lõi của thành công) (Dec. 2013) "Live a Life Worth Living" (Sống Một Cuộc Đời Đáng Sống) (Oct. 2023) I practice Jiu Jitsu and Tai Chi for health, and play guitar as a hobby, usually accompanying my wife Trần Lê Túy Phượng, aka singer Linh Phượng.

The Impossible Dream – Andy William

Giấc mơ không thể

Mơ giấc mơ không thể
Chiến đấu với kẻ địch không thể bại
Mang nỗi đau không thể mang
Chạy nơi người anh dũng không dám đến

Sửa lại điều sai không thể sửa
Yêu tinh khiết và trong trắng nơi xa
Cố gắng khi đôi tay đã rã rời
Với đến Vì Sao không thể với

Continue reading The Impossible Dream – Andy William

Bắt tay chào hỏi bằng con tim

Chào các bạn,

Rất nhiều sách vở và “thầy” dạy giao tiếp dạy người ta các thủ thuật bên ngoài. Như là, bắt tay chứng tỏ quyền lực bằng cách bắt nhẹ, bắt hời hợt cho có lệ, và mở cửa vào phòng trước, khách theo sau. Vào phòng ăn cùng bạn bè thì mình nên lựa ghế trong góc (vì đó là vị thế quan sát được toàn cảnh—cứ như là mafia). Hai người ngồi uống nước cùng một bàn thì cho ly tách của mình lấn sang nữa bàn bên kia, gọi là “lãnh thổ quyền lực”. Nói chuyện thì nói trong phòng của mình và đặt ghế mình cao hơn ghế khách… Còn rất nhiều thủ thuật rẻ tiền khác, các bạn cứ mua các quyển sách dạy “power” (quyền lực ) trong giao tiếp, các bạn sẽ thấy.

Các bạn, mấy thứ đó là đồ nhảm nhí của con nít. Không thể dùng được với các lãnh đạo cấp cao, vì bạn sẽ như môn sinh đai trắng múa võ trước mặt các cao thủ võ lâm.

Continue reading Bắt tay chào hỏi bằng con tim

Sunshine on my shoulders – John Denver

Nắng Trên Vai Tôi

Nắng trên vai tôi làm tôi vui
Nắng trong mắt tôi làm tôi khóc
Nắng trên mặt nước thật đáng yêu
Nắng hầu như luôn luôn làm tôi say

Nếu tôi có một ngày để cho anh
Tôi sẽ cho anh một ngày như hôm nay
Nếu tôi có một bài ca để hát cho anh
Tôi sẽ hát một bài làm anh cảm xúc thế này

Continue reading Sunshine on my shoulders – John Denver

Nguồn gốc của sức mạnh tập thể

Chào các bạn,

Lúc còn học đại học mình học đủ thứ môn trên đời—luật, kinh tế, chính trị, xã hội, triết… Và trong các môn này ta luôn luôn học được các trường phái và các chủ nghĩa khác nhau, và đương nhiên là ta có thói quen lựa chọn các trường phái và chủ nghĩa ta cho là hay nhất. Bên cạnh đó, hành nghề luật cũng tập cho mình thói quen giấy tờ bài bản. Nhưng những năm sau này, có một sự kiện làm thay đổi thang giá trị của mình rất lớn, và làm cho mình nhìn các liên hệ con người và phát triển xã hội với một cái nhìn hoàn toàn mới—đó là sự thành công của các công ty gia đình của người Việt tại Mỹ.

Continue reading Nguồn gốc của sức mạnh tập thể

Greensleeves – Dân ca Anh

Tà Áo Xanh

Ôi, em yêu, em bất công với tôi
Đã vất tôi đi không thương xót
Tôi yêu em lắm, đã từ lâu
Tôi vui sao khi mình gần nhau
Áo Xanh là cả niềm vui tôi
Áo Xanh là cả sung sướng tôi
Áo Xanh là quả tim vàng tôi,
Và ai, ngoài em, Nàng Áo Xanh tôi?
Continue reading Greensleeves – Dân ca Anh

Giao tiếp với tây

Chào các bạn,

Trong việc giao tiếp với người nước ngoài, chúng ta thường phải học cách phục sức, cách bắt tay, cách nói chuyện, cách thức đứng ngồi của người nước ngoài, để không có vẻ lọng cọng và nhà quê quá khi giao tiếp. Đương nhiên là ta phải học những thứ này và phải rành chúng. Nhưng, rành các tác phong của tây là một chuyện, ứng xử như tây lại là một chuyện khác. Ứng xử như tây có thể xem rất “văn minh”, nhưng như thế là bạn không giỏi nghệ thuật giao tiếp vì bạn không dùng được sức mạnh của “ta” khi giao tiếp. Bạn chỉ có phần “tây” mà phần tây thì cùng lắm là bạn bằng tây, rất khó hơn tây.

Continue reading Giao tiếp với tây

Ừ, chỉ có vậy mà cũng không biết…

Chào các bạn,

Có một điều mình không biết cả mấy mươi năm, và chỉ khám phá ra những năm gần đây thôi. Đó là khái niệm về tính khí của mình.

Từ nhỏ đến lớn mình hiểu được tính khí của mình như thế nào—chuyện gì có thể làm mình vui, chuyện gì làm mình giận, thích loại người nào, ghét loại người nào, ước mong gì, không ước mong gì, mạnh chỗ nào, yếu chỗ nào… Và mình nghĩ rằng “cha mẹ sinh con trời sinh tính”. Trời sinh mình tính khí như thế, thì dùng tính khí đó để sống cách nào tốt nhất, thành công nhất trong đời. Đó là nghệ thuật sống.

Continue reading Ừ, chỉ có vậy mà cũng không biết…

Bắt giữ người lũng đoạn thị trường chứng khoán

Bắt người giàu thứ 60 sàn chứng khoán Việt

– Người giàu thứ 60 trên 100 người giàu nhất sàn chứng khoán Việt Nam, ông Lê Văn Dũng, bị bắt để làm rõ hành vi “thao túng thị trường chứng khoán”.

Ông Lê Văn Dũng

Nguồn tin từ cơ quan an ninh điều tra, Bộ Công an xác nhận, ngày 26/11 cơ quan này đã tống đạt các quyết định khởi tố bị can, bắt tạm giam đối với ông Lê Văn Dũng (SN 1972, ngụ tỉnh Thanh Hoá) là Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Dược phẩm Viễn Đông (trụ sở tại đường Cộng Hoà, P.4, Q. Tân Bình, TP.HCM). Được biết ông Dũng bị bắt giữ để điều tra về hành vi thao túng thị trường chứng khoán theo Điều 181C Bộ luật Hình sự.

Continue reading Bắt giữ người lũng đoạn thị trường chứng khoán

Reflection – Christina Aguilera – Mulan (Disney film)

Phản Ánh

(Trong phim Mulan – Hoa Mộc Lan – của Disney)

Hãy nhìn tôi
Bạn có thể nghĩ là bạn thấy
Con người thật của tôi
Nhưng bạn sẽ chẳng bao giờ biết tôi
Mỗi ngày, cứ như là tôi đóng một vai
Bây giờ tôi biết
Nếu tôi mang mặt nạ
Tôi có thể lừa cả thế giới
Nhưng tôi không thể lừa
Quả tim tôi
Cô gái nào đó tôi thấy
Nhìn ngược lại tôi?
Khi nào thì hình ảnh của tôi biểu lộ
Con người bên trong của tôi?
Continue reading Reflection – Christina Aguilera – Mulan (Disney film)

Thành kiến

Chào các bạn,

Nếu chúng ta nghiên cứu về chế độ nô lệ ở Mỹ, mới chấm dứt chính thức năm 1863 ở Mỹ với “Tuyên cáo giải phóng” (emancipation proclamation) của tổng thống Lincohn và cuộc nội chiến Mỹ, thì chúng ta hiểu được thành kiến ảnh hưởng mạnh mẽ thế nào đến tư duy con người.

Mỹ là một quốc gia Tin Lành, tức là nhóm Thiên chúa giáo chạy tị nạn tôn giáo từ Âu Châu sang Mỹ từ thế kỷ 17. Jesus dạy bình đẳng, và Tin Lành, vì là dân tị nạn, là nhóm Thiên chúa giáo có tư duy bình đẳng nhất. Dù vậy họ vẫn không thấy chế độ nô lệ là sai.

Người nô lệ không có giá trị bình đẳng với một người da trắng. Người nô lệ không thể tự tồn tại. Mỗi người nô lệ phải có một người chủ, và người chủ sở hữu người nô lệ như là một đồ vật. Người chủ có thể bán người nô lệ cho người khác như là một đồ vật. Và người nô lệ nào bỏ chủ trốn đi sẽ bị pháp luật trừng trị. Thế thì bình đẳng ở đâu? Trong lúc gần 2 nghìn năm trước Jesus đã là khuôn mẫu cho khiêm tốn và bình đẳng? Và vào thời chế độ nô lệ ở Mỹ, hầu như là 100% người da trắng theo Thiên chúa giáo.

Continue reading Thành kiến

70s Rock – Dancing Queen – ABBA

Nữ hoàng vũ

Em có thể vũ, em có thể lắc, em đang say mê lúc vui chơi
Thấy cô bé đó không, xem cô kìa, hãy nhào vô nữ hoàng vũ

Tối thứ sáu đèn mờ
Tìm nơi để đến
Nơi họ chơi đúng loại nhạc, nhập vào uốn éo
Em đến để tìm một chàng vua
Ai cũng có thể là chàng đó
Đêm trẻ và nhạc cao
Với một chút nhạc rock, mọi sự đều tốt
Em đang có hứng khiêu vũ
Và khi em có cơ hội…

Continue reading 70s Rock – Dancing Queen – ABBA

Tay quen

Chào các bạn,

Có lẽ mọi chúng ta đều rất quen thuộc với câu “Trăm hay không bằng tay quen”, tức là biết cả trăm chuyện không bằng nhuần nhuyễn chỉ một chuyện. Đó là lẽ đương nhiên rồi. Biết một việc gì nhuân nhuyễn thì có thể hành nghề kiếm sống bằng việc đó, giúp đời bằng việc đó. Biết 100 chuyện nhưng chẳng làm việc gì ra hồn, thỉ chẳng làm được gì cho ai cả.

Nhưng điểm mình muốn nói ở đây là hai chữ “tay quen”. Các bạn có biết làm sao để “tay quen” hay “quen tay” không? Muốn quen tay một động tác nào đó ta cứ làm động tác đó thường xuyên, hoài hoài, mỗi ngày vài trăm lần hay vài ngàn lần. Cho đến nhiều năm sau thì ta sẽ rất quen tay với động tác đó. Ví dụ: Người học đàn, ngày nào cũng đi các thang âm “đồ rê mi fa sol la si đô, đô si la sol fa mi rê đồ” lên xuống xuống lên như thế cả trăm lần, làm cho hàng xóm điên cả đầu… Nhiều năm như thế thì các ngón tay lướt trên phím đàn nhẹ nhàng như cánh bướm.

Continue reading Tay quen

Thank You For The Music – ABBA

Cám ơn vì âm nhạc

(Ban nhạc: Abba)

Tôi chẳng có gì đặc biệt, thật ra tôi hơi đáng chán
Nếu tôi nói chuyện giễu, có lẽ bạn đã biết chuyện đó rồi
Nhưng tôi có một tài năng, một điều kỳ diệu
Vì mọi người lắng nghe khi tôi bắt đầu hát
Tôi rất biết ơn và hãnh diện
Tôi chỉ muốn hát và hát rất to

Continue reading Thank You For The Music – ABBA

Biết ơn người gần ta

Chào các bạn,

Tiếng Mỹ có câu “take it for granted” tức là “coi như đó là điều đương nhiên”, chỉ một thái độ không biết quý trọng, không biết ơn. Ví dụ: Chúng ta đều take the air for granted, cho đến khi ta bị nhốt trong một cái hộp bít bùng thiếu không khí. Chúng ta cũng take water for granted như thế, cho đến khi ta bị lạc trong sa mạc. Hoặc là sự việc là chúng ta khỏe mạnh không bệnh hoạn tật nguyền gì, chúng ta take it for granted cho đến khi ta ngã bệnh, hay bị tật nguyền. Và đối với mọi người quanh ta, bố mẹ anh em, vợ chồng, bè bạn, thầy cô… ta take them for granted và không biết ơn, hoặc không tỏ vẻ gì là biết ơn, cho đến khi ta mất họ.

Continue reading Biết ơn người gần ta