
Matta Xuân Lành
Chào các bạn,
Có những quan tâm mặc dầu chỉ là nhỏ của các em học sinh Lưu trú sắc tộc dành cho gia đình cũng làm mình khó quên. Như chuyện em Xuyên một lần ở nhà mình đợi để cùng mình ra nhà Lưu trú, nhưng khi biết còn hơn một giờ nữa mình mới đi em Xuyên đã xin mình về nhà bà ngoại. Khi em Xuyên trở lại mình đã hỏi:
– “Bà ngoại khỏe không?”
– “Bà ngoại mình khỏe. Bà ngoại ở một mình nên mình xin yăh về để bổ củi cho bà ngoại.” Continue reading Thơm như tình cảm các em dành cho gia đình
Chào các bạn,
Chiều thứ Bảy mình đang ở nhà trong buôn làng nghe tiếng xe máy chạy vào sân, mình nhìn ra thấy thầy giáo Luân là thầy giáo dạy các em lớp Bốn trong buôn làng. Tính về tuổi nghề thì thấy giáo Luân là người có nhiều năm trong nghề giáo viên nhất.
Một lần mình đến thăm, qua hỏi chuyện và được biết: Mỗi tháng thầy Luân được trả mười một triệu năm trăm ngàn đồng. Mình vừa suy nghĩ vừa mở cánh cửa nhà khách cũng vừa lúc thầy Luân cho chiếc xe máy dừng ngay bậc thềm, phía sau chiếc xe máy chở một bao lúa dồn căng phồng cứng. Dựng bao lúa trước thềm nhà thầy Luân hỏi: Continue reading Người vợ trên cả ước mơ
Chào các bạn,
Trong số các em nữ học sinh cấp III Lưu trú Buôn Hằng, chỉ có vài em bố mẹ là các thầy cô giáo thì có tiền tiêu vặt, còn lại đa số các em mỗi tuần chỉ có năm hoặc mười ngàn đồng để bơm hoặc vá xe đạp. Bởi vậy mỗi lần ngồi chơi hoặc trong những giờ lao động ở nhà Lưu trú, khi nói chuyện mình hỏi về những ước mơ của các em, có nhiều em nói lên những ước mơ thật giản dị rất gần với đời thường, như khi nhìn gia đình của thầy cô giáo trước cổng nhà Lưu trú, em Viên học sinh lớp Mười một đã nói:
– “Mình ước sao sau này lập gia đình, mình cũng có một gia đình hạnh phúc như gia đình của thầy Hùng.” Continue reading Ước mơ của em
Chào các bạn,
Em Chi mời mình tham dự lễ cưới của em ở nhà thờ chính tòa ngã sáu, mình nhận lời bởi hoàn cảnh của em Chi rất đáng thương. Cách đây hai năm bố mẹ em Chi đã mất trong một vụ tai nạn giao thông, để lại cho em Chi một căn nhà nhỏ ở gần chợ Buôn Ma Thuột. Từ ngày bố mẹ mất, em Chi đã xoay sở mở quán bán cà-phê ngay tại nhà. Sau hơn một năm em Chi quen và yêu em Vũ. Kể từ khi quen em Vũ em Chi đỡ vất vả hơn, bởi sau những giờ nghỉ làm ở công ty em Vũ thường đến chạy bàn giúp em Chi. Continue reading Hy vọng mẹ bình an trở về
Chào các bạn,
Trong những năm mình ở với các em nữ học sinh cấp III Lưu trú sắc tộc Buôn Hằng, thỉnh thoảng nói chuyện với các em mình biết được hoàn cảnh gia đình cũng như những ước mơ của các em, mình thấy rất thương.
Cụ thể một lần mình đến Buôn Hằng I thuộc xã Eauy vào thăm gia đình em Tiểu, học sinh lớp Mười của nhà Lưu trú. Tại xã Eauy có mười hai em nữ học sinh cấp III Lưu trú sắc tộc Buôn Hằng nhưng lần đó mình chọn đến thăm gia đình em Tiểu, bởi qua những lần nói chuyện với các bố mẹ của các em học sinh Lưu trú cùng thôn buôn với gia đình em Tiểu, mình được biết hoàn cảnh gia đình em Tiểu rất đáng thương. Continue reading Cố gắng chăm học để mẹ vui
Chào các bạn,
Mình đến nhà tìm gặp mẹ Thu, người đàn bà sáu mươi lăm tuổi, ngày ngày đi bộ bán vé số dạo trên các con đường trong thành phố Buôn Ma Thuột. Mặc dầu mình đã gọi điện hẹn trước nhưng đến nhà thấy cửa khóa, mình quay xe đi dự định năm giờ chiều sẽ quay lại.
Mình chạy xe máy đến con đường Lý Thường Kiệt, lúc ngang qua quán chè bốn mươi bảy là quán chè nổi tiếng đông khách, mình nhìn thấy mẹ Thu đang mời những người dừng xe vào quán chè mua vé số. Mình dừng xe và mẹ Thu nhìn thấy, mình nói: Continue reading Nghèo nhưng không muốn làm khác ý người cho
Chào các bạn,
Mình đến thăm gia đình bố mẹ Hai Thông, cả hai bố mẹ đều trên sáu mươi tuổi. Bố Thông sức khỏe bình thường còn mẹ Thông vì bị bệnh tiểu đường trên hai mươi năm, sức khỏe không còn tốt do biến chứng tiểu đường dẫn đến liệt thần kinh ngoại biên, khiến hai chân không đứng và đi được. Cách đây ba tuần mình đến thăm mắt mẹ Thông còn thấy mờ mờ, nhưng lần này mình đến muốn nhìn mình, mẹ Thông phải gọi mình đến thật gần mới nhận ra được mình là ai. Continue reading Thấy Chúa trong mọi người