All posts by mattaxuanlanh

Không có cơm cho con ăn

Chào các bạn,

Mùa này ở Bù Đăng đang mùa mưa nên chiều nào trời cũng mưa, mặc dầu vậy chiều đến mình cũng tranh thủ đi đến các Sóc thăm các gia đình, để tránh cơn mưa mình đi sớm về sớm. Và chiều thứ Hai vừa rồi mình đến Sóc Bù Có cách nhà mình khoảng mười lăm cây số, tuy xa nhưng đường dễ đi vì toàn đường nhựa và đường vẫn còn tốt. Continue reading Không có cơm cho con ăn

Ảnh sinh hoạt hằng ngày – Oct 20, 2016 – Phơi trái bầu khô

 Xem toàn bộ Gallery

1/ Ảnh trái bầu đã được phơi khô và phơi trên giàn bếp nhiều tháng cho đen. Em Chie về nhà mang trái bầu khô ra Lưu trú để đựng nước uống.
1/ Ảnh trái bầu đã được phơi khô và phơi trên giàn bếp nhiều tháng cho đen. Em Chie về nhà mang trái bầu khô ra Lưu trú để đựng nước uống.
Continue reading Ảnh sinh hoạt hằng ngày – Oct 20, 2016 – Phơi trái bầu khô

Thăm căn nhà đẹp

Chào các bạn,

Buổi chiều thứ Hai mình vào Sóc Bù Môn, cách thị trấn Bù Đăng khoảng tám cây số, lần đầu tiên mình vào Sóc Bù Môn. Những lần vào Sóc chưa quen ai mình thường lựa những căn nhà tranh cũ phên nứa lụp xụp để vào thăm, do bởi đa số đó là những căn nhà của những ông bà già neo đơn. Nhưng lần này mình muốn vào một căn nhà khang trang trước và mình đã chọn một căn nhà xây cấp IV khá đẹp để vào. Continue reading Thăm căn nhà đẹp

Lỗ tai đeo ngà voi

Chào các bạn,

Chiều thứ Bảy đầu tiên mình đến tham dự thánh lễ tại nhà thờ giáo xứ Bù Đăng, trong số những người lên rước lễ mình nhìn thấy một bà cụ người đồng bào trên bảy mươi tuổi, tai đeo một cặp bông tai bằng ngà voi, trên cổ đeo nhiều xâu hạt cườm nhiều màu sắc và mặc bộ đồ thổ cẩm cũng nhiều màu sắc sáng chói, trong đó màu chủ đạo là màu xanh lá chuối non và màu vàng chanh. Continue reading Lỗ tai đeo ngà voi

Bộ bàn ghế mắc tiền

Chào các bạn,

Mình đến Sóc Bù Ramang vào thăm gia đình bố Vó, lúc vào đến sân nhà, bà cụ Mai mẹ của bố Vó năm nay bảy mươi hai tuổi ra đón mình, bà cụ Mai cho biết bố Vó đang đau nằm trong nhà. Vừa dẫn mình vào nhà bà cụ Mai vừa gọi bố Vó từ ngoài vọng vào trong, mình nghe giọng của bố Vó đáp lại một cách hết sức yếu ớt, mình nghĩ bố Vó không thể ra gian nhà ngoài như bà cụ Mai nghĩ được.

Nhưng không, chỉ mấy phút sau bố Vó ra được ngoài gian nhà ngoài nơi mình và bà cụ Mai đang ngồi. Thấy bố Vó ra, biết có người nói chuyện với mình bà cụ Mai đứng dậy chào về, nhà bà cụ Mai là gian nhà gỗ cũ sát vách nhà bố Vó, hai nhà có chung cùng một cái sân đất.

Nhìn bố Vó xanh xao rất mệt, mình nói bố Vó vào giường nằm cho khỏe hôm khác mình đến thăm cũng được nhưng bố Vó không muốn, đã cho mình biết sáng nay hết sốt nên hết chóng mặt, chỉ còn mệt, tuy vậy vẫn ngồi được. Mình hỏi bố Vó bị bệnh lâu chưa mà thấy người gầy sút nhiều? Bố Vó cho biết bệnh gần một tuần, đã ra Bù Đăng khám bệnh, bác sĩ tiêm cho một mũi thuốc và kê đơn mua thuốc uống, hôm nay hết thuốc uống cũng hết sốt nhưng còn rất mệt, không muốn ăn, bố Vó đã tự nướng nửa trái bắp cũng không ăn hết. Vừa nói bố Vó vừa giơ bàn tay trái đang cầm nửa trái bắp ra cho mình thấy nửa trái bắp nướng than cháy xém, bố Vó chỉ ăn được hai hàng. Lúc đầu mình nghĩ bố Vó không ngồi lâu được, chỉ ra chào mình rồi vào nằm lại, nhưng sau mười phút nói chuyện mình thấy bố Vó dần dần khỏe hơn.

Trong lúc nói chuyện mình quan sát thấy gian nhà trên của bố Vó có một tủ trà, nhưng đặc biệt là bộ salon bằng gỗ chạm trổ rồng phượng rất cầu kỳ và rất đẹp. Thấy mình chăm chú nhìn bộ bàn ghế, bố Vó nói:

– “Bộ bàn ghế này mình mua được bốn năm, mua của anh Tuấn cũng là giáo lý viên trong giáo xứ giống như mình.”

– “Bố Vó mua bộ bàn ghế này bao nhiêu tiền?”

– “Anh Tuấn bán bộ bàn ghế này cho mình với giá mười hai triệu đồng.”

Mình nghĩ bó Vó mua được bộ bàn ghế mười hai triệu đồng chắc bố Vó có nhiều đất trồng điều, mình hỏi và bố Vó cho biết gia đình đã được bố mẹ chia cho ba mẫu điều, so với những gia đình khác trong Sóc thì không nhiều, cũng chỉ đủ ăn.

– “Nếu vậy bố Vó bán bò để mua bàn ghế?”

– “Mình không bán bò, tiền mua bộ bàn ghế là tiền mình và vợ mình nhận cạo vỏ hột điều, mỗi ký ba ngàn đồng, hai vợ chồng mình làm thêm một mùa điều mua được bộ bàn ghế. Pi thấy mình mua bộ bàn ghế này có mắc quá không?”

– “Bộ bàn ghế không phải gỗ quí, nó là gỗ thông, nó cao giá do những hình điêu khắc trên gỗ.”

– “Mình hỏi Pi vì nhiều người nói mình mua mắc, nhưng mình tin anh Tuấn không bán mắc cho mình. Bởi anh Tuấn là một giáo lý viên luôn dạy về Chúa, chẳng lẽ anh Tuấn không sống điều anh Tuấn dạy!”

Matta Xuân Lành

Ảnh sinh hoạt hằng ngày – Oct 17, 2016 – Tiệc đám tang ở Sóc Bù Có, Bù Đăng

 Xem toàn bộ Gallery

Chào các bạn,

Trước kia mình nghe kể trong đám tang của anh em đồng bào, thường ăn uống rất lớn rất linh đình, không những chỉ ăn uống tại nhà đám mà nhiều gia đình còn tổ chức ăn uống cả ngoài nghĩa trang mấy ngày mấy đêm liền… Continue reading Ảnh sinh hoạt hằng ngày – Oct 17, 2016 – Tiệc đám tang ở Sóc Bù Có, Bù Đăng

Bố mẹ và các con

Chào các bạn,

Mình về Bù Đăng đến hôm nay được một tháng và mình vào được mười Sóc, trong đó có những Sóc mình vào nhiều lần như Sóc Bụi Tre, Sóc Bù Ramang, Sóc Bù Nhùi. Vì thường lui tới với anh em đồng bào, mình đã phân biệt được ở Bù Đăng vùng nào anh em đồng bào Stiêng ở và vùng nào anh em đồng bào Mnông ở, mình không còn lẫn lộn như ngày mới về. Continue reading Bố mẹ và các con