All posts by mattaxuanlanh

Ngày nào cũng có lương thực đủ dùng

Chào các bạn,

Sau giờ giáo lý và trước giờ thánh lễ chiều mình thường ra hồ cá của nhà máy nước, không phải để xem cá tung tăng bơi lội trong hồ, nhưng xem các em nhỏ có ra đây trốn học hoặc trốn lễ. Lần này vừa ra mình găp hai bà cháu em Điệp người sắc tộc Stiêng ở sóc Bù Môn I.

Sau một thời gian về Bù Đăng sống gần với anh em đồng bào sắc tộc, mình nhận thấy anh em đồng bào Stiêng có cách đặt tên gần giống người Kinh như tên Huy tên Hải tên Hiệp tên Điệp… Không còn những tên khó đọc không có trong từ điển tiếng Việt nữa! Continue reading Ngày nào cũng có lương thực đủ dùng

Giếng được Đức Mẹ chúc lành

Chào các bạn,

Mỗi năm đến đầu tháng Hai dương lịch là tháng bắt đầu vào mùa nắng, nhà Lưu trú không còn nước để ăn uống cũng như sinh hoạt hằng ngày, nên mình quyết định gọi thợ khoan giếng mới, đây là giếng khoan thứ chín trong tám sào đất của nhà Lưu trú, nói ra chắc không ai là không ngạc nhiên kể cả những người thợ khoan giếng. Trước khi khởi cộng những người thợ khoan giếng đã đi một vòng quanh vườn hết sức ngạc nhiên, vì nhà đã khoan đến tám cái giếng và giếng họ chuẩn bị khoan là giếng thứ chín. Continue reading Giếng được Đức Mẹ chúc lành

Dạy con

Chào các bạn,

Trong tuần qua ở giáo xứ Bù Đăng nơi mình đang phục vụ, có rất nhiều đám cưới và gần như tất cả những đôi tổ chức lễ cưới tại nhà thờ giáo xứ đều là học trò giáo lý Hôn nhân của mình. Vì vậy trong tuần mình nhận rất nhiều thiệp mời đám cưới.

Thường khi nhận thiệp mời đám cưới mình đến tham dự thánh lễ, sau đó đến nhà chúc mừng trước chứ không dự tiệc. Cũng chính vì vậy lần mình đến gia đình mẹ Phương ở sóc Bù Nhùi để chúc mừng đám cưới em Tài con trai út của mẹ Phương, mình đã biết được bài học dạy con rất đáng phục của mẹ Phương. Continue reading Dạy con

Làm sao quên được tiếng nói của mình

Chào các bạn,

Mình đến sóc Bù Có hỏi thăm những người đi đường chỉ giúp nhà của bố mẹ Khang, mình hỏi rất nhiều người đi đường nhưng vẫn chưa tìm ra nhà do chỉ nhầm người, cuối cùng mình phải trở ra nhà của bố mẹ Minh ở ngay đầu sóc.

Nhà mình được chỉ là một nhà bán quán tạp hóa rất lớn có bán cả kem và nước mía, mình không ngờ anh em đồng bào ở sóc Bù Có xa xôi này lại biết buôn bán và buôn bán giỏi như vậy. Continue reading Làm sao quên được tiếng nói của mình

Lo cho bố mẹ

Chào các bạn,

Mình có việc phải về Buôn Ma Thuột, mình đi xe khách Kim Dung từ Bù Đăng đến Buôn Ma Thuột. Lên xe lúc bảy giờ mười lăm phút sáng đến mười một giờ bốn mươi lăm tới Tp. Buôn Ma Thuột, mình không vào bến xe nhưng xuống ở cây xăng đường Đinh Tiên Hoàng. Vừa xuống xe mình không ngờ gặp mẹ Thép, mẹ Thép cũng vừa xuống xe bus từ Buôn Hằng ra Tp. Buôn Ma Thuột thăm em Phila con gái lớn của mẹ Thép, em Phila đang học Trung cấp ngành Mầm non. Continue reading Lo cho bố mẹ

Lượm điều phụ bố mẹ

Chào các bạn,

Mình chuyển về huyện Bù Đăng tỉnh Bình Phước đến nay được chín tháng, trong chín tháng mình đến rất nhiều sóc trong huyện, mình cảm nhận anh em đồng bào trong các sóc có điều kiện kinh tế tốt hơn anh em buôn làng Tây Nguyên.

Mặc dầu anh em đồng bào trong các sóc có điều kiện về đất đai, nhưng về nhận thức về trình độ văn hóa cũng như bản chất không biết tích lũy đều giống anh em đồng bào buôn làng Tây Nguyên, vì vậy cuộc sống vẫn nghèo đói. Nhưng cũng rất may vì không phải là tất cả, vẫn còn một số bố mẹ biết tích lũy tính toán làm ăn, nên gia đình không phải lâm vào cảnh bữa no bữa đói bữa có bữa không, nhưng còn xây được nhà cấp IV rộng lớn khang trang cho gia đình. Continue reading Lượm điều phụ bố mẹ

Báo hiếu

Chào các bạn,

Trên đường từ nhà mình vào nghĩa trang của sóc Bù Nhùi, đây là lần đầu mình chạy xe máy trên đọan đường này. Tình cờ mình chạy xe ngang qua một căn nhà nhỏ được vây bởi một tấm bạt nhựa màu xanh đậm đã cũ rách, nhìn căn nhà thật tồi tàn, nó như một cái chòi nằm giữa hai căn nhà xây cấp IV khang trang. Mình thắc mắc không biết nhà ai nên dừng xe bên căn nhà xây phía trên, hỏi mẹ Thul căn chòi nhỏ đó là của ai và được mẹ Thul chủ của căn nhà xây cho biết: Continue reading Báo hiếu

Không dám đánh

Chào các bạn,

Sáng thứ Năm mình nhận cuộc điện thoại của mẹ Phơm ở buôn Hằng, báo cho biết kết quả sinh thiết khối u bên ngực trái của mẹ Phơm đã teo nhỏ. Sở dĩ mẹ Phơm gọi điện báo cho mình bởi khi mình còn ở buôn Hằng mẹ Phơm đã đến hỏi về khối u ở ngực trái, mình khuyên mẹ Phơm vào Tp. HCM khám. Nghe lời khuyên của mình mẹ Phơm vào Tp. HCM khám và sinh thiết, mấy tuần sau kết quả sinh thiết cho biết đó là u lành tính chưa cần phải mổ chỉ cần uống thuốc một thời gian có thể teo nhỏ, và đúng như vậy nên mẹ Phơm gọi điện báo tin vui cho mình.

Biết tin mình rất mừng cho mẹ Phơm nhưng mình cũng vẫn không quên cầu nguyện cho mẹ Phơm và gia đình, vì mình biết mẹ Phơm là một trong những người đàn bà khổ vì người chồng nát rượu. Rượu đã làm cho bố Phơm không còn biết thương đến những người trong gia đình, cũng như lo lắng chăm sóc cho gia đình, suốt ngày chỉ ở nhà lấy những gì có trong nhà đem đi bán để mua rượu uống. Và lần này gặp mẹ Phơm qua điện thoại, hình ảnh mẹ Phơm quay về trong tâm trí làm mình như sống lại ở buôn làng. Mình nhớ một buổi chiều khi chạy xe máy qua xóm Đào, lúc xe máy chạy vào đầu xóm mình thấy một số người Kinh túm tụm lại, mình dừng xe đến xem thấy bố Phơm ngồi chồm hổm dưới đất, trên tay cầm một chiếc giỏ nhựa màu đỏ đã cũ và trong giỏ nhốt năm con gà choai. Bố Phơm bán cho một người đàn bà Kinh mỗi con gà mười ngàn đồng lấy tiền mua rượu uống, trong khi đó nếu bán đúng giá mỗi con gà phải bán được bốn mươi ngàn đồng.

Đã vậy mình nhớ khi còn ở buôn Hằng có lần mình nghe mẹ Thép ở sát cạnh nhà mẹ Phơm kể: “Trước đây, mỗi lần bố Phơm say xỉn là đánh mẹ Phơm ghê lắm, nhưng sau này bố Phơm không dám đánh nữa. Nguyên nhân một lần bố Phơm say xỉn về nhà đánh mẹ Phơm, và lần đó mẹ Phơm không nhịn đã đóng kín các cửa nhà lại và đánh lại bố Phơm một trận, kể từ đó bố Phơm sợ không còn dám đánh mẹ Phơm nữa!”

Mình nghe mẹ Thép kể nhưng vẫn bán tín bán nghi, vì sau mấy năm sống giữa buôn làng mình cảm nhận rõ ràng các mẹ chị người sắc tộc Sêđăng, là những người tin vào số phận, đón nhận số phận một cách an nhiên. Vậy thì chuyện mẹ Phơm đánh lại bố Phơm có thật không hay chỉ là chuyện kể vui!

Khi suy nghĩ về chuyện này mình nghĩ không ai trả lời chính xác bằng mẹ Phơm, vì vậy mình dự định sẽ hỏi trực tiếp mẹ Phơm, và cơ hội đến khi mẹ Phơm đến xin cho người con gái thứ hai là em Phân vào ở nhà Lưu trú, mình đã hỏi và được mẹ Phơm cho biết:

– “Mình đóng cửa định đánh nhưng kịp nghĩ đây là thánh giá mỗi ngày của mình, chỉ có thể thay đổi bằng cầu nguyện nên mình thôi không đánh. Cũng từ đó bố Phơm không dám đánh mình bởi nghĩ mình có thể đánh lại!”

Đó là kỉ niệm mình có về mẹ Phơm trong những năm tháng mình còn ở buôn Hằng. 🙂

Matta Xuân Lành