Chàng trai 27 tuổi và 23 đứa con nuôi

VETốt nghiệp Cao đẳng Sư phạm Mỹ thuật, Ngô Quang Trung từ quê Thái Bình lên Hà Nội tìm việc rồi vào Đăk Nông lập nghiệp. Cơ duyên đưa anh gặp và chăm sóc 23 đứa trẻ ở trung tâm từ thiện Bạch Tuyết.

ngo-trung-6060-1433323964.jpg

Ngô Quang Trung (áo đen) đang ôm một cậu con đỡ đầu. Ảnh: NVCC.

Hình ảnh Trung chở theo mấy nhóc 3-4 tuổi mỗi sáng đi chợ mua thức ăn đã trở nên quen thuộc với người dân Gia Nghĩa, Đăk Nông. Các cô bán hàng biết “nhà nghèo đông con” nên thể nào cũng sẽ giảm giá hay khuyến mãi thêm món hàng cho mấy bố con. Hiện tại chàng trai đang nuôi nấng chăm sóc 23 đứa trẻ mồ côi tại Trung tâm từ thiện Bạch Tuyết, phường Nghĩa Phú, thị xã Gia Nghĩa.

Tháng 6/2010, tốt nghiệp Cao đẳng Sư phạm Mỹ thuật, thay vì về quê dạy học, Trung lên Hà Nội để được sống với đam mê vẽ vời. Anh bắt đầu bằng việc vẽ tranh trên gốm tại làng Bát Tràng để mưu sinh, sau đó học nghề xăm và làm việc ở Từ Liêm. Đầu năm 2011, anh khăn gói vào Gia Nghĩa mở cửa hàng xăm của riêng mình.

Tại đây, ngoài công việc mưu sinh thường ngày, anh Trung cùng một nhóm bạn lập nghĩa trang Thai Nhi để chôn cất những bào thai bị bỏ đi từ các nhà hộ sinh. Mới đây nhóm Trung vừa làm một nghĩa trang mới cho thai nhai do nghĩa trang cũ quá xa (cách nơi anh ở 70 km). Trong vòng 4 tháng qua, anh đã chôn cất 140 hài nhi, tất cả đều được đặt tên và mang họ Ngô, như một trách nhiệm mà anh tự nhận để chăm sóc phần nhang khói cho các con.

Một lần đến thăm Trung tâm từ thiện Bạch Tuyết, Trung đã ở lại chơi với các bé. Anh vẽ tranh lên tường tặng các cháu. Khuôn mặt lấm lem và những ánh mắt háo hức của bọn trẻ khi nhìn các bức vẽ đã khiến anh hết sức cảm động. Từ đó, hàng tháng, Trung đều cùng các bạn đến thăm và tặng quà cho các bé. Những tiếng gọi ngọng nghịu “Bố Tung, bố Tung” của bọn trẻ đã trở thành những âm thanh ấm áp, gần gũi nhất với chàng trai quê lúa.

Trước Tết Trung Thu năm 2013, Trung quyết định về quê hương để sống bên những người thân của mình. Anh huy động tất cả anh em, bạn bè tổ chức một buổi lễ trung thu cho các em nhỏ tại Trung tâm từ thiện Bạch Tuyết. Chàng trai mong muốn đây là dịp để mọi người quyên góp ủng hộ các em, cũng là cách để anh tri ân mảnh đất phố núi, nói lời chia tay với những người mà mình từng gắn bó.

Thế rồi những giọt nước mắt, tiếng gọi ngọng nghịu của bọn trẻ, cộng thêm lời động viên của bạn bè, người thân đã níu chân anh ở lại vùng đất Đăk Nông. Từ đó, anh trở thành ông bố “đông con nhất làng” như anh vẫn thường đùa. Trung quyết định làm bố đỡ đầu cho những đứa trẻ mồ côi của trung tâm.

Nhiệm vụ chính của Trung là kiếm tiền về nuôi các con và chăm sóc chúng cùng ba cô bảo mẫu và ba tình nguyện viên. Anh xăm hình, vẽ tranh và viết chữ thư pháp để có thu nhập. Khách hàng trả tiền hay trả gạo, sữa, mì tôm… anh đều vui vẻ nhận. Trung cho rằng đây cũng là cách để khách hàng của anh có thể đóng góp một phần công sức vào những việc làm có ý nghĩa cho xã hội.

Những em bé trong tuổi đi học ở trung tâm đều được đến trường ngày hai buổi như các bạn bình thường khác. Bé lứa tuổi mầm non không đi học, ban ngày Trung đưa các con lên cửa hàng xăm để tiện trông nom và đặc biệt dạy chúng vẽ, hát khi không có khách. Chiều Trung chở bọn trẻ về lại trung tâm, nấu nướng, cho ăn. Sau bữa tối, Trung lại chở bọn trẻ lớn đến cửa hàng của mình để dạy học thêm cũng như hướng dẫn làm bài. Khoảng 21h30, anh đưa bọn trẻ về trung tâm ngủ.

Gắn bó với bọn trẻ, Trung nhớ cả những tình huống các con đến với trung tâm hay đặc điểm thói quen của bọn trẻ. Chẳng hạn bé Phước “Xà Phòng” có mẹ bị tâm thần, cứ lên cơn là mẹ lấy xà phòng ra cho Phước ăn. Bé Mùa Xuân sinh non 7 tháng tuổi vào những ngày giáp Tết. Lúc mới sinh, bé chỉ nặng 1,5 kg. Mẹ viết một mảnh giấy xin gửi bé tại trung tâm rồi bỏ đi chưa bao giờ quay lại.

Không chỉ chăm sóc bọn trẻ, xuất phát từ nỗi ám ảnh về số lượng những hài nhi ngày càng tăng, Trung đã cùng trung tâm Bạch Tuyết mở thêm cơ sở tiếp nhận những bà bầu mang thai ngoài ý muốn. Tại đây, các thai phụ được chăm sóc cẩn thận, được chia sẻ những kiến thức về sức khỏe, về tình yêu thương. Nhiều người đã quyết định không bỏ thai, sau khi sinh nở tự nuôi con mình mà không cần gửi lại trung tâm.

Trân trọng những hành động của Ngô Trung, ông Nguyễn Đức Thuận, Tổ trưởng tổ 2, phường Nghĩa Phú, thị xã Gia Nghĩa, nói: “Một thanh niên 27 tuổi mà tự nguyện làm một người cha cưu mang những đứa trẻ từ 5 đến 15 tuổi cơ nhỡ, mồ côi. Hành động ấy của anh như một nghĩa cử cao đẹp giữa vùng gió núi Tây Nguyên này”.

 Nhật Lâm

Một suy nghĩ 2 thoughts on “Chàng trai 27 tuổi và 23 đứa con nuôi”

  1. Tấm lòng của Trung thật cao đẹp.

    Trung làm mình nhớ đến một người bạn gái. Bạn mình cách đây 8 năm – khi đó đang là sinh viên ở Hà Nội, là người dân tộc thiểu số ở Mù Căng Chải, Yên Bái (mình không nhớ tên dân tộc của bạn) – đã nhận nuôi 3 em cấp 1, 2 trong phòng trọ của bạn ấy ở HN. Vừa đi học, vừa kiếm tiền nuôi em ăn học, vừa làm việc xã hội, mình thấy bạn ấy như siêu nhân! 🙂

    Bây giờ được biết Trung, mình cũng thấy Trung như siêu nhân. 🙂

    Cám ơn Trung và chúc Trung cùng các con luôn mạnh khỏe, an vui. 🙂

    Thích

  2. Rất kính phục bạn Trung!
    Cầu mong Trung gặp nhiều thuận lợi, may mắn, để các em được nhờ!

    Người như Trung, chắc chắn sẽ luôn có bình an hạnh phúc trong tâm, dù ở trong hoàn cảnh nào.

    Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s