Cuộc chiến tranh thuốc phiện lần một và hai

Chào các bạn,

Trong bài viết Lâm Tắc Từ và các chính sách diệt trừ thuốc phiện của Hổ Môn, chắc các bạn vẫn còn nhớ về những thắng lợi
của Lâm Tắc Từ và những tổn thất nặng lề của các thương nhân Anh trong việc buôn bán thuốc phiện tại cửa khẩu Hổ Môn chứ. Hôm nay mình sẽ giới thiệu tiếp với các bạn về những phản ứng từ bên phía chính phủ Anh trước vụ việc này nhé:
CTNP1
6/1840 Anh quốc đã phái 48 chiếc thuyền chiến được trang bị 540 khẩu súng đại bác đến ven biển Quảng Đông, phát động chiến tranh xâm chiếm Trung Quốc lần thứ 1.

Dưới sự chỉ đạo của chính phủ Anh, Viễn Chính Quân đã phong tỏa cửa khẩu Quảng Châu, Hạ Môn (nay thuộc Phúc Kiến)…, ngăn chặn các hoạt động buôn bán thương mại với các nước trên thế giới của TQ. Vì Lâm Tắc Từ và người dân Hổ Môn Quảng Châu đã có sự chuẩn bị đề phòng nghiêm ngặt ngay từ đầu nên quân Anh chỉ có thể xâm phạm ven các hải cảng
trên phía bắc TQ, đến tháng 7 quân Anh chính thức công kích vào Chiết Giang và định quân tại đây, coi đây là cứ điểm tiến quân đầu tiên của mình.
ctnp2
Trước tình hình đó hoàng đế Đạo Quang tỏ ra sợ hãi, liền ra lệnh cho tổng đốc Kỳ Thiện với vai trò đại thần khâm sai đến gặp quân Anh để đàm phán, với mục đích đề nghị quân Anh rút quân về Quảng Châu và hứa sẽ có những hình phạt đích đáng để trừng trị Lâm Tắc Từ. Sau khi Quân Anh rút về Quảng Châu, Lâm Tắc Từ lập tức bị bãi chức thành dân thường.

1/1841, quân Anh tỏ ra không thỏa mãn với những đàm phán trên và triển khai lực lượng chiếm lĩnh Hồng Kông. Chính phủ TQ bị ép buộc phải tuyên chiến, đồng thời phái đại thần Dịch San đến Quảng Châu để chỉ huy.
ctnp3
Tháng 2, quân Anh tấn công mạnh vào pháo đài Hổ Môn, đề đốc Quan Thiên Bồi mặc dù không có quân cứu viện vẫn anh dũng chiến đấu đến cùng. Sau khi Pháo đài Hổ Môn đã bị quân Anh thâu tóm, Quan Thiên Bồi và các tướng sĩ của mình đã
dùng dao để quyết chiến với quân địch, nhưng cuối cùng tất cả đều hy sinh một cách anh dũng. Tháng 5, quân Anh tấn công sâu vào thành phố Quảng Châu, Đại thần Dịch San vì sợ chết nên lập tức giơ cờ trắng đầu hàng.

Sau khi công kích vào Quảng Châu quân Anh đã có rất nhiều hành động độc ác và thủ đoạn, đồng thời còn kích động nhân dân TQ phản động lại triều đình Thanh. Trước tình hình đó rất nhiều người dân Quảng Châu đã tự tập hợp lại thành một tổ chức để chống chọi với quân xâm lược, bảo vệ quê hương, đem lại cho quân Anh không ít phiền toái.
ctnp4
Chính phủ Anh cho rằng những chiến công mà Nghĩa Luật đạt được tại đất Quảng Châu là quá ít nên đã thay Nghĩa Luật bằng tướng Henry Pottinger (đại diện cho đặc quyền của Anh tại TQ). Henry Pottinger đã dẫn theo 37 tàu chiến, cùng với 2500 lục quân rời khỏi Hồng Kông, công phá Hạ Môn của Phúc Kiến, sau đó 1/10 tiến vào Chiết Giang công phá Định Hải,
10/10 xâm nhập Trấn Hải (nay thuộc Ninh Ba), 13/10 chiếm lĩnh Ninh Ba. Vì lúc này quân Anh binh lực không còn đủ mạnh nên quyết định tạm dừng chân tại đây, chờ quân tiếp viện từ phía chính phủ Anh.

Trong lần mở rộng xâm chiếm này của quân Anh thì Cát Vân Phi được coi là đại biểu cho quân dân yêu nước đã chiến đấu rất dũng cảm, nhưng do vũ khí quá lạc hậu và thiếu thốn, lại công thêm sự thối nát của triều đại lúc bấy giờ do đó các cuộc chỉ huy đều không được thuận lợi, dẫn đến những thất bại liên tiếp trước quân xâm lược Anh.
ctnp5
6/1842 quân Anh tiếp tục tấn công vào khẩu Ngô Tùng của Thượng Hải, lão tướng Trần Hóa Thành (gần 70 tuổi) đã chỉ huy quân dân tiếp trận, mặc dù bị trọng thương nhưng vẫn cố giương cờ chỉ huy quân của mình cho đến khi chết. Ngô Tùng sau khi đã bị chiếm lĩnh, quân Anh tiếp tục xâm nhập vào các khu vực ven sông Trường Giang, đến tháng 8 thì đánh vào Nam Kinh. Trước sự tấn công như vũ bão của quân Anh triều đình Thanh hoang mang lo sợ và trong một thời gian rất ngắn đã đầu hàng. Và đồng ý ký kết hiệp ước Nam Kinh (bán quyền lợi của dân tộc Trung Hoa), nội dung bao gồm: Triều đình nhà Thanh phải bồi thường 2100 vạn ngân lượng cho chính phủ Anh, nhượng đảo Hồng Kông, khu vực mới mở rộng của
Quảng Châu, Hạ Môn, Phúc Châu, Ninh Ba, Thượng Hải…

Đây được coi là điều ước không bình đẳng mà quân ngoại quốc đã ép buộc Trung Quốc phải ký kết. Trung Quốc từ đây trở thành một đất nước nửa thuộc địa nửa phong kiến.

Liệu chính phủ Anh có thỏa mãn với hiệp ước Nam Kinh thôi không? Liệu người dân TQ có chống đỡ nổi sự chèn ép, áp bức của quân Anh không?…

Mời các bạn theo dõi trong phần giới thiệu sau của mình nhé.

Chúc các bạn một ngày vui.

Kiều Tố Uyên

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s