Tag Archives: Văn

Nho bị đụng xe

Chào mọi người,

Hôm nay mình vừa bị tai nạn, người bầm tím sơ sơ, xe bị méo sơ sơ. Có điều xe mình đi bị sự cố hơi nhiều khiến mình đến ngại thanh minh dù lần này mình có đi đúng đến chừng nào. Mình chẳng hiểu làm sao cái tầm quan sát của mình lại kém đến mức thấy cái xe nó thình lình ở cự li gần và cũng hoảng đến chỉ kịp nhìn vào mặt đối phương mà ko kịp bóp còi. Cái đoạn đường về gần đến nhà mình là một khu ăn chơi khá nhộn nhịp, karaoke và quán nhậu dọc hai bên đường, việc thanh niên say xỉn lạng lách, đi trái làn đường là việc mình nên đề phòng nhưng khi tối nay bị “sạc” cho một trận mình mới ngớ người ra là cần phải như vậy thật. Continue reading Nho bị đụng xe

Con sâu ngoại ngữ

Chào mọi người,

Hôm nay mình được nghỉ suất làm ban đêm và lại được lang thang về cái nơi mình đã rất vui sướng thuộc về: câu lạc bộ tiếng Anh 2EC. May mắn cho mình khi đêm nay mình đến là một buổi sinh hoạt thú vị có cả một cô nước ngoài cùng tham gia. Cô ấy phát âm rất từ tốn, rõ ràng và cách cô ấy tiếp cận sinh viên thì đầy lắng nghe. Cô ấy tập cho tụi mình phát âm, đọc lời đoạn clip. Cô ấy hỏi và gợi ý cho đến khi chúng mình thật sự tìm được câu trả lời. Điều quan trọng là cách cô ấy nhìn và hiểu chúng mình đang khúc mắc ở đâu để mà gỡ rối. Cô ấy chữa cháy được tình huống. Continue reading Con sâu ngoại ngữ

Thương khéo

Chào mọi người,

Hôm nay mình đọc một câu chuyện hay lắm. Chuyện kể là có một người đàn ông liên tục thò tay vào nước để cứu một con bọ cạp, dù liên tục bị nó cắn cho. Ông bảo, việc của con bọ cạp là cắn, đó là tự nhiên của nó, còn việc của ông là cứu nó, đó là do bản tính giàu tình thương của ông. Đọc đến đấy mình buồn cười quá! Vì ông này ổng làm cho tình thương trở thành một điều gì đáng thương, tội nghiệp quá! Mà như vậy thì còn lâu cái thế giới đang tìm cách giải khổ này mới theo thuyết tình thương mà thực hành. Continue reading Thương khéo

Giọt lệ mo hồn

Mai An Nguyễn Anh Tuấn

  GIỌT LỆ MO HỒN1

                        Truyện ngắn

 Hai giờ chiều, để thực thi một nhiệm vụ tối đặc biệt, Cư bỏ xe con công vụ, một mình nhảy xe ôm đi một chặng đường dài, rồi xuống đò tới một trong những bản cuối cùng còn vướng mắc giải tỏa: bản Púng Lầm.

Trên con thuyền đuôi én sứt sẹo vượt sóng, Cư nhìn về phía thượng nguồn. Hàng chục cây số dọc bờ sông, cách đây không lâu từng là những khu dân cư trù phú, giờ đã tiêu điều hoang vắng dành cho lòng hồ thủy điện. Continue reading Giọt lệ mo hồn

Dây căng sẽ đứt

Vào một buổi sáng cuối tuần tôi đang ngồi nhâm nhi ly cà phê và đang mải mê ngắm ánh nắng vàng trải ra khắp nơi của mùa khô Tây Nguyên. Lúc ấy có chú bé vào quán tôi để mua đồ đi thắp nhang. Câu chuyện mà tôi sắp kể cùng các bạn.

– “Chào cô!”

– “Cô chào cháu, cháu mua gì?”

– “Cô ơi, bán cho cháu hai bó hoa, và hai bó nhang.” Continue reading Dây căng sẽ đứt

3-Euro gift from Vienna

I heard about Vienna for its charm and its world-renowned classical music and operas, but I’d never thought that Vienna could be in my EU travel list that soon. It was a completely unplanned trip, unlike what I usually did when traveling. Vienna meet-up was due to a situation that demanded me to travel. To be honest, I wanted to visit Vienna for some unexpected reasons. I actually convinced myself to spend a few days in Vienna as a little treat and a break during my hectic time at work. Continue reading 3-Euro gift from Vienna

Hãy hạnh phúc với cái bạn đang có

Pháp Nhật

Trong những ngày này tôi có tiếp xúc, lắng nghe và chia sẻ cho một chị bị liệt, chị đã bị liệt 7 năm rồi. Chị bị liệt do bị gãy đốt sống cổ từ một vụ tai nạn giao thông. Hơn 6 năm ngồi yên trên xe lăn với bao khó chịu và bực bội, sau tai nạn chị được hưởng một chế độ bảo hiểm chu đáo và cũng nhận được một số tiền khá lớn đủ để sử dụng cả đời mà không cần làm lụng gì.

Số tiền chị nhận được từ bảo hiểm có thể nói là gia tài lớn mà khi còn khỏe mạnh, đi làm dù có nằm mơ chị cũng không dám nghĩ đến, nhưng giờ đây số tiền ấy còn có ý nghĩa gì khi mà chị phải ngồi yên một chỗ. Ước mơ lớn nhất của chị bây giờ là có được một đôi chân khỏe mạnh. Continue reading Hãy hạnh phúc với cái bạn đang có

Yêu nhau từ… ổ bánh mì không

Truyện ngắn Phạm Nga

Tôi có một anh bạn thân, một nhà giáo hiền lành, phóng khoáng. Anh vốn tốt nghiệp cử nhân triết nhưng vợ anh chỉ học đến hết lớp đệ tam rồi nghỉ, nhưng theo như mọi người chứng kiến, chị quả là người bạn đời tuyệt vời cho anh. Hầu như sự chênh lệch về học vấn, trí thức không có ảnh hưởng bất lợi nào đến cuộc sống hôn nhân của họ. Thời thế thay đổi, khó khăn chồng chất, vợ lãnh hàng may gia công giúp cho chồng tiếp tục cái nghề dạy học thanh bạch – tỉnh từ rất tao nhã mà người ta thường lịch sự dùng để gọi cái nghề bạc bẽo kia. Nhưng rõ ràng họ vẫn sống vui vẻ, hạnh phúc cùng ba đứa con ngoan ngoãn, chăm học. Đã bước vào tuổi lứa 60, tóc đã hoa râm, nhưng trước mặt bạn bè, thiên hạ, họ cứ tình tứ với nhau như thường. Continue reading Yêu nhau từ… ổ bánh mì không

Hai suất quà Tết

Dưới ánh vàng rực cộng thêm mùi hương thơm sặc sỡ của những người bán cúc chậu, hoa mồng gà, hoa vạn thọ… để phục vụ cho dịp tết Nguyên đán, tỏa ra đâu đây một mùi hương thơm bay phảng phất rất dễ chịu. Năm cũ trôi qua năm mới đã đến. Lại một năm đầy hứa hẹn và mọi người cùng nhau phấn đấu trên mọi lĩnh vực khác nhau. Tôi đang ngây ngất hưởng những thứ mùi vị thơm thơm, ngọt ngào mà mình khát khao mỗi mùa tết đến. Continue reading Hai suất quà Tết

Dân ca dân nhạc VN – Cải lương Hồ Quảng

Đọc các bài cùng chuỗi, xin click vào đây.

Chào các bạn,

Tiếp theo trong bộ môn Cải lương, mình giới thiệu đến các bạn Cải lương Hồ Quảng, mà ngày nay người ta gọi là Cải lương tuồng cổ.

Nói đến Cải lương Hồ Quảng thì không thể không nói đến những nghệ nhân tiên phong của bộ môn này. Đó là gia đình cả 3 thế hệ của nghệ sĩ Thanh Tòng, được gọi là vị tướng soái của Cải lương Hồ Quảng.

Cải lương Hồ Quảng gồm các nhạc cải lương miền Nam, và một loại nhạc mới được mượn từ các bản nhạc mới du nhập từ Đài Loan vào Việt Nam thời đó, và các tuồng tích thường là các câu truyện lịch sử Trung Hoa thời cổ đại. Continue reading Dân ca dân nhạc VN – Cải lương Hồ Quảng

Mượn là phải trả!

Cao Thị Lai

Khi hoàng hôn vừa buông xuống trải nơi nơi, tôi đang ngồi ở góc sân nhìn xa xa thì thấy một người phụ nữ đang dắt bộ chiếc xe máy cà tàng đến gần chỗ tôi. Người phụ nữ này nhìn qua là tôi đoán người đồng bào, vì nhìn vào bộ dạng và qua tiếng nói của chị là tôi biết. Đúng thế, và đây là câu chuyện tôi sắp kể với các bạn.

– “Chào chị!”

– “Vâng!” Continue reading Mượn là phải trả!

My little friend – Rocky

My little friend, 11-year old dog, Rocky – named after the dog of Tottochan – a Japanese story written by Tetsuko. With a close childhood friend of mine, we booth named our dogs as such Rocky.  Rocky, however, is not any rocky-like as appeared is his name.

Rocky is strongly attached to only my family members. He is even a bit shy towards “stranger” guests visiting our house. He never hurts anyone. Rocky can only scare people enough by his German-shepherd looking and by his loud barking. He likes playing and sniffing around kids or babies rather than adults. So does he like puppies and smaller dogs. Continue reading My little friend – Rocky

Trả ơn

Cao Thị Lai

Dưới ánh nắng vàng trải ra khắp nơi giống như dải lụa khổng lồ, tôi đang ngồi đắm say để ngắm và tận hưởng những gì mà mình cảm thấy yêu thích. Lúc ấy, bỗng nhiên có một anh khách hàng rất quen thuộc đến. Người khách hàng này khi nay họ đã xem tôi giống như người nhà của họ vậy. Những buồn vui họ đều chia sẻ với tôi. Và có câu chuyện vừa mới xảy ra cho họ mà tôi sắp kể cùng các bạn.

– “Chào chị!”

– “Vâng, chào anh!” Continue reading Trả ơn

Yêu loài vật

Cao Thị Lai

Ngay từ lúc con mới bập bẹ bi bô tập nói thì tôi luôn cho con tiếp xúc và gần gũi với các con vật như con mèo, con chó, con gà… Từ chỗ đó, con tôi càng lớn càng rất yêu quý các loài vật.

Câu chuyện tôi sắp kể với các bạn là như thế này:

Tôi có thằng con trai đang bước vào tuổi vị thanh niên. Dù những đêm đi làm hay đi chơi về có khuya đến mấy nhưng con có thói quen gọi con mèo bằng kí hiệu nhất định. Mà con mèo mẹ ấy ngược lại cũng có thói quen giống như thế. Continue reading Yêu loài vật

Công ty của tôi – Gia đình nhỏ của tôi

Bùi Quang Tuấn

Vậy là một năm nữa lại qua đi, tôi nói vợ: “Mới đó mà đã hết năm rồi em à”.

Trong bữa cơm tối gia đình, chúng tôi ngồi điểm lại trong năm qua những gì đã làm được và những gì chưa làm được. Tôi giật mình vì còn nhiều điều chưa làm được và bỗng nhớ lại rằng tôi đã bỏ quên một quy luật làm việc rất quan trọng của Bộ Não – Não người là máy tính sinh học siêu việt nhất từng được tạo ra. Nó không giải quyết trong mơ hồ, nó giải quyết trong sự cụ thể, rõ ràng (Denis Waitley – Author – Psychology of Winning). Continue reading Công ty của tôi – Gia đình nhỏ của tôi