
Tối thứ 6 mấy đứa tụ tập đi bar với nhau vì không muốn có một cuối tuần buồn tẻ. Hẹn nhau tin nhắn qua lại cuối cùng địa điểm là quán ngô nướng vỉa hè. Mình loay hoay lò dò ước tính mãi mới tìm được địa điểm, còn anh bạn mình thì đã ngồi đó tự khi nào. Vừa ngồi vừa nói tiếng Anh với cô bán hàng nước và ăn ngô nướng ngon lành.
Gặp nhau, hai đứa bắt đầu ngồi tếu táo. Anh bạn mình thì yêu thích business nên ngồi một lúc là hỏi về chi phí thuê địa điểm, giá một bắp ngô, rồi chi li ra một tối như vậy thì bán được bao nhiêu bắp, lợi nhuận thế nào sau khi đã trừ đi các khoản, rồi anh lại làm phép so sánh giữa Việt Nam và Úc. Chủ đề kinh doanh ăn uống vừa kết thúc thì lại chuyển sang chủ đề học hành, đi làm, ước mơ nguyện rồi lấn sân sang cả tôn giáo. Nguyên nhân là bởi mình không biết nhiều về mấy nước Hồi giáo mà anh mình thì có nguồn gốc từ một nước Hồi giáo. Thế là biết bao nhiêu thứ mình chưa hề biết trước đó, giờ được anh “khai sáng”. Hai đứa ngồi nói chuyện với nhau một hồi và mình bắt đầu vẩn vơ suy nghĩ thì anh quay ngoắt chuyển 180 độ sang nói về chính mình: Continue reading Mỗi ngày một câu chuyện (2)













