Sức mạnh huyền diệu của tĩnh lặng

Chào các bạn,

Mình nói tĩnh lặng rất nhiều, nhưng điều mình ngạc nhiên là vẫn cực kì ít người hiểu tĩnh lặng, kể cả các thầy. Phần nhiều người ta hiểu tĩnh lặng là im lặng.

Bạn có thể im lặng nơi miệng, nhưng bão tố và chiến tranh trong lòng, đó không là tĩnh lặng. Continue reading Sức mạnh huyền diệu của tĩnh lặng

Thích nghi

Saigon corner

Chào các bạn,

Ngày đầu mới đến Sài Gòn, người mình khá mệt vì chưa quen với thời tiết nơi đây, nhưng bây giờ mình đã thích nghi tốt hơn.

Ngày đầu mình đi bộ một chút ở Sài Gòn, chừng 1km, dưới trời buổi sáng 7-9h, là bắt đầu cảm thấy nhức đầu, chóng mặt, buồn nôn, cảm giác như mình đang bị bệnh thiếu đường, người muốn xỉu, chân nhấc không nổi, người bắt đầu muốn quạu, hoặc đã quạu… Bây giờ sau một thời gian ngắn, mình có thể đi chừng 10km, dưới trời buổi trưa 11-1h nắng cháy, mà người khá ổn.

Cơ thể chúng ta có khả năng thích nghi thật nhanh. Có những lúc mình tưởng như mình đã kiệt lực và muốn bỏ cuộc, tay chân đau nhức, đi lê lết dọc vỉa hè, miệng khô rát vì khát… Nhưng tối về ngủ một giấc, sáng hôm sau lại thấy tràn đầy năng lượng, và lại muốn đi. Mình muốn đi bộ trong thành phố, ít đi xe bus và không đi xe ôm, vì muốn nhìn ngắm và trải nghiệm thành phố thật kỹ, đồng thời thêm một chút thể thao cho cơ thể.

Mình đã học võ trước đây nên cũng đã hiểu cơ thể (cũng như tinh thần) chúng ta có khả năng thích nghi rất cao đối với những điều kiện sống mới, như là võ sinh đai trắng thì chậm lụt như rùa bò và quờ quạng như quáng gà trời sẫm tối. Nhưng đai đâu thì đã có thể ra đòn như chớp và chắc chắn như bàn thạch.

Mình thích đi bộ để tận hưởng thành phố, và hòa mình với thiên nhiên – những công viên cây xanh trong thành phố, kinh Nhiêu Lộc quanh co lững lờ xuyên qua thành phố, và những ngọn gió thỉnh thoảng mát rượi giữa trưa hè…. Mình học được nhiều điều từ thiên nhiên – cây cỏ, hoa lá, và những chú sóc dễ thương chạy lên xuống dọc ngang trên những cành cây…

Đi bộ cũng giúp mình tiếp xúc và hiểu được một chút đời sống của những người lao động nghèo khổ – những chị bán hàng rong, những cậu đánh giày, đoàn quân bán vé số khắp thành phố – những người tâm thần, những người vô gia cư vạ vật trên những góc đường, và những người ăn mày rải rác khắp nơi trong thành phố. Giữa thành phố kinh tế số 1 của VN, những cảnh tượng nghèo và khổ này làm lòng mình chùng hẳn lại. Mình vẫn thường cầu nguyện: “Xin Chúa Phật ban cho đất nước chúng con được trong sáng, thịnh vượng, và hạnh phúc.”

Cơ thể mình đang thích nghi với nắng nóng và đi bộ. Tinh thần mình đang thích nghi với tương phản giữa hào nhoáng và nghèo khổ của Sài Gòn. Và thích nghi với cầu nguyện thường xuyên để những tương phản này sẽ biến mất trên đất nước này.

Chúc các bạn luôn thích nghi.

Phạm Thu Hương

Mỗi ngày một nụ cười vui (1)

Bệnh nhân nhí Có những khi thấy con đường mình chọn hình như hơi sai, nhưng lúc mệt mỏi nhất, trong giấc ngủ chập chờn, tự dưng nhớ tới nụ cười rất xinh của một bé bệnh nhân. Mỗi lần làm răng bé đều khóc bù lu bù loa, đòi về, bảo” cho con về nhà con ở quận Cám (8)”, xong rồi cười hihi, rồi khóc. Khóc cũng to, mà cười cũng đẹp. Tự dưng thấy ấm lòng, rồi lại nhớ tới mỗi lần tới giờ xuất viện, ngươi ta lũ lượt cười nói bồng bế ra cổng, mừng quá sắp về nhà. Nhiều thứ lắm, rất nhiều thứ đẹp, giữa những điều chưa hay. Mà hình như lâu quá quên nhìn lại. cóp nhặt những mẩu thường ngày Mai Chi Lan, BV Nhi Đồng

Tu Vuò Fa’ L’Americano

Tu vuò fà l’americano” (pronounced [ˈtu ˌvwo ˈfa llameriˈkɑːnə]; “You Want to Be American”) is a Neapolitan language song by Italian singer Renato Carosone.

Carosone wrote the song in collaboration with Nicola “Nisa” Salerno in 1956. Combining swing and jazz, it became one of his best-known songs. Commissioned by Ricordi director Rapetti for a radio contest, the music was composed by Carosone in a very short time after reading Nisa’s lyrics; he immediately believed the song would become a great success. Continue reading Tu Vuò Fa’ L’Americano

Chữ Trung (tiếp theo)

Chào các bạn,

Hôm qua mình nói về chữ “Trung”, nhưng đây là một khái niệm phức tạp, hiểu sai nhiều nhất và bị lạm dụng nhiều nhất bởi tất cả mọi người của thế giới. Nho gia thời mạt pháp đã dùng chữ trung này để đòi hỏi nhau làm mọi sự điên rồ, như là “Mày trung với tao thì hãy mang quân đi giết nó”, hay “Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung. Phụ xử tử vong, tử bất vong bất hiếu” (Vua xử tôi chết, tôi không chết là bất trung. Cha xử con chết, con không chết là bất hiếu). Nếu vua điên thì sao? Và nếu cha say thì sao? Nho gia (cũng như giáo quyền tây phương) thời mạt pháp đã dùng chữ trung như là một vũ khí lạm dụng quyền lực đến mức kinh hoàng, và do đó ngày nay khi nói đến chữ trung là người ta khiếp sợ. Và do đó, thiên hạ sống bất trung như côn đồ khắp thế giới. Continue reading Chữ Trung (tiếp theo)

Thành phố không người lang thang xin ăn

Saigon corner

Chào các bạn,

Đường phố Sài Gòn có quá nhiều người lang thang, người không nhà cửa, người ăn xin, người tâm thần… Sài Gòn có quá nhiều người đau khổ. Sài Gòn nên cố gắng giải quyết chuyện này, vì đây là chuyện có thể giải quyết được, Đà Nẵng đã giải quyết cách đây 20 năm.

Năm 2000, Đà Nẵng bắt đầu thực hiện chương tình “Thành phố 5 không” gồm: không có hộ đói, không người mù chữ, không người lang thang xin ăn, không tệ nạn ma túy, không giết người cướp của. 

Continue reading Thành phố không người lang thang xin ăn

Phân bón dỏm-giả, ai chịu trách nhiệm trước 60 triệu nông dân?

Các loại phân bón dỏm-giả tràn lan trên thị trường từ lâu đã gây nhức nhối công luận. Nhiều báo đài liên tục phản ánh nỗi khổ của nông dân vì phân bón giả, chỉ đích danh các địa chỉ sản xuất phân bón trái phép, nhưng ít khi thấy sự việc được xử lý nghiêm minh.  

Nơi bày bán sản phẩm của Công ty Tam Nông

Continue reading Phân bón dỏm-giả, ai chịu trách nhiệm trước 60 triệu nông dân?

Điện gió ngoài khơi: Kỳ vọng “đầu tàu” mới trong phát triển năng lượng tái tạo tại Việt Nam

ĐCSVN – Theo Hiệp hội Năng lượng Việt Nam, điện gió có thể thay thế nhiệt điện than, khí, phát điện 24/24 giờ…. Do đó, phát triển điện gió ngoài khơi sẽ là mũi nhọn, nòng cốt thay thế cho năng lượng hóa thạch hiện tại.

Việt Nam có tổng công suất gió ước tính khoảng 513.360 MW, lớn nhất khu vực Đông Nam Á, cao gấp 6 lần công suất dự kiến của ngành điện vào năm Đ2020 và lớn hơn nhiều so với tiềm năng các nước trong khu vực như Thái Lan (152.392 MW), Lào (182.252 MW) và Campuchia (26.000 MW).

Dù vậy, nước ta mới chỉ đưa vào một số dự án điện gió với tổng công suất hơn 300 MW, chậm so với mức 800 MW vào năm 2020 được nêu trong Quy hoạch điện VII (hiệu chỉnh).

 Việt Nam có tổng công suất gió ước tính khoảng 513.360 MW, lớn nhất khu vực Đông Nam Á. (Ảnh minh họa, nguồn Thanh Hương/Báo đầu tư)

Đọc tiếp trên CVD >>

Samsung Starts Building $220 Million R&D Center in Vietnam

Kết quả hình ảnh cho Samsung Starts Building $220 Million R&D Center in Vietnam

By Reuters March 2, 2020

HANOI — Samsung Electronics has started building a $220 million research and development center in Vietnam, the South Korean tech giant’s local unit said on Monday.

But a ground-breaking ceremony, scheduled for this past Saturday, was canceled because of a virus outbreak that led to travel restrictions on South Koreans, Hong Sun, the vice chairman of Korea Chamber of Commerce in Vietnam, told Reuters.

Continue reading on CVD >>

La Cumpasita

La cumparsita” (from “comparsa” carnival) is a tango written in 1916 by the Uruguayan musician Gerardo Matos Rodríguez, with lyrics by Pascual Contursi and Enrique Pedro Maroni [es]. It is among the most famous and recognizable tangos of all time. Roberto Firpo, director and pianist of the orchestra that premiered the song, added parts of his tangos “La gaucha Manuela” and “Curda completa” to Matos’ carnival march (“La cumparsita”), resulting in “La cumparsita” as it is currently known. “La cumparsita” was first played in public in the old Café La Giralda in Montevideo. The Tango Museum of Montevideo stands currently on that historic spot. Continue reading La Cumpasita

Chữ “trung”

Chào các bạn,

Có lẽ ngày nay chẳng ai biết chữ “trung” là gì? Chẳng ai nói đến chữ trung, chẳng ai biết chữ trung, chữ trung có lẽ như biến mất trong ngôn ngữ Việt.

Bạn có lòng trung không? Bạn có trung thành với bạn bè không? Với người yêu không? Với vợ chồng không? Với thầy cô không? Với trường học không? Với công ty không? Với đất nước không? Continue reading Chữ “trung”

Gần gũi với thiên nhiên

Saigon corner

Chào các bạn,

Điều mình thích ở Sài Gòn là đi dạo công viên ngay giữa đường phố. Để mình giải thích.

Khi đi bộ từ khu chợ Lớn (quận 5) về chợ Bến Thành (quận 1) mình có đi qua một điểm nút giao thông lớn, chẳng nhớ đó là giao lộ gì, chẳng nhớ đó là ngã ba, hay ngã tư, ngã năm…, chỉ biết tại đó có con lươn ngăn cách khá lớn mà mình có thể đi bộ trên đó. Mình đi bộ trên con lươn vì không có lựa chọn nào, đoạn đường đó rất đông xe cộ, lại không có đèn xanh đèn đỏ và mình không biết đi hướng nào.

Continue reading Gần gũi với thiên nhiên

Tư duy tích cực mỗi ngày