Trong năm học thứ hai ở trường y tá, giáo sư giao cho chúng tôi một bài kiểm. Tôi trả lời các câu hỏi vù vù, cho tới khi tôi đọc câu cuối cùng: “Tên họ của cô lao công ở trường chúng ta là gì?” Chắc đây là trò đùa rồi. Tôi đã thấy người phụ nữ đó nhiều lần, nhưng làm sao tôi biết tên cô ta được? Tôi nộp bài kiểm, nhưng không trả lời câu hỏi cuối đó. Trước khi lớp học kết thúc, một sinh viên hỏi liệu câu hỏi cuối tính vào điểm của chúng tôi. “Chắc chắn rồi,” giáo sư nói, “Trong sự nghiệp của các bạn, các bạn sẽ gặp rất nhiều người. Tất cả đều quan trọng. Họ xứng đáng được bạn quan tâm và để ý, cho dù tất cả điều bạn làm chỉ là mỉm cười và chào.” Tôi chưa bao giờ quên bài học đó. Và tôi cũng nhớ tên cô ta là Dorothy.
Nguyến Minh Hiển dịch
.
During my second year of nursing school our professor gave us a quiz. I breezed through the questions until I read the last one: “What is the first name of the woman who cleans the school?” Surely this was a joke. I had seen the cleaning woman several times, but how would I know her name? I handed in my paper, leaving the last question blank. Before the class ended, one student asked if the last question would count toward our grade. “Absolutely,” the professor said. “In your careers, you will meet many people. All are significant. They deserve your attention and care, even if all you do is smile and say hello.” I’ve never forgotten that lesson. I also learned her name was Dorothy.
Có lẽ, một trong những nét văn hóa đặc sắc nhất của Nhật Bản là Trà Đạo – một loại nghệ thuật thưởng thức trà. Gọi là “nghệ thuật”, bởi lẽ việc uống trà của người Nhật thực sự mang tính nghệ thuật rất cao, đồng thời cũng mang phong cách sống của người dân Nhật.
Theo truyền thuyết, vào khoảng thế kỷ 12, có nhà sư Eisai sang Trung Hoa để tham vấn học đạo. Khi trở về nước, ngài mang theo một số hạt trà về trồng và phổ biến tác dụng của trà cùng với cách thức uống trà. Thời kì sau đó, trà được sử dụng phổ biến trong giới quý tộc.
Đến thế kỉ 14, một nhà sư tên là Murata Juko đưa văn hóa uống trà thành nghệ thuật. Với tư cách là một nhà sư, ông rất coi trọng cuộc sống tinh thần. Ông tìm thấy vẻ đẹp giản dị trong văn hóa uống trà hòa cùng với tinh thần Thiền – Zen trong Phật Giáo. Từ đó Trà đạo ra đời.
Từ uống trà, cách uống trà, rồi nghi thức uống trà cho đến trà đạo là một tiến trình không ngưng nghỉ mà cái đích cuối cùng người Nhật muốn hướng tới đó là cải biến tục uống trà du nhập từ ngoại quốc trở thành một tôn giáo trong nghệ thuật sống của chính dân tộc mình, một đạo với ý nghĩa đích thực của từ này. Hiển nhiên ở đây trà đạo, không đơn thuần là con đường, phép tắc uống trà, mà trên hết là một phương tiện hữu hiệu nhằm làm trong sạch tâm hồn bằng cách hòa mình với thiên nhiên, từ đó tu tâm dưỡng tính để đạt giác ngộ.
Trà viên
Tinh thần của trà đạo được biết đến qua bốn chữ “Hoà, Kính, Thanh, Tịch”.
“Hòa” có nghĩa hài hòa, hòa hợp, giao hòa. Đó là sự hài hòa giữa trà nhân với trà thất, sự hòa hợp giữa các trà nhân với nhau, sự hài hòa giữa trà nhân với các dụng cụ pha trà.
“Kính” là lòng kính trọng, sự tôn kính của trà nhân với mọi sự vật và con người, là sự tri ân cuộc sống. Lòng kính trọng được nảy sinh khi tinh thần của trà nhân vươn tới sự hài hòa hoàn toàn.
Khi lòng tôn kính với vạn vật đạt tới sự không phân biệt thì tấm lòng trở nên thanh thản, yên tĩnh. Đó là ý nghĩa của chữ “Thanh”.
Khi lòng thanh thản, yên tĩnh hoàn toàn thì toàn bộ thế giới trở nên tịch lặng, dù sống giữa muôn người cũng như sống giữa nơi am thất vắng vẻ tịch liêu. Lúc đó, thế giới với con người không còn là hai, mà cả hai đều vắng bặt. Đó là ý nghĩa của chữ “Tịch”.
Bốn chữ “Hòa, Kính, Thanh, Tịch” như một thước đo bản thân vị trà nhân đang ở vị trí nào trên con đường Trà đạo.
Để có thể tiến hành những nghi thức Trà đạo đúng nghĩa, cần phải có một không gian thanh tịnh và hoài hòa với cảnh sắc thiên nhiên. Đáp ứng những tiêu chuẩn đó mà dần hình thành hai không gian thưởng trà chính, đó là Trà Viên và Trà Thất.
Trà Viên: là một khu vườn được thiết kế phù hợp với việc ngắm hoa, và thưởng thức trà. Trà viên đòi hỏi bố cục khu vườn phải tinh tế, làm cho khu vườn vẫn giữ được nét tự nhiên.
Trà thất
Trà thất: là một căn phòng nhỏ dành riêng cho việc uống trà, nó còn được gọi là “nhà không”. Đó là một căn nhà mỏng manh với một mái tranh đơn sơ ẩn sau một khu vườn. Cảnh sắc trong vườn không loè loẹt mà chỉ có màu nhạt, gợi lên sự tĩnh lặng. Trà thất làm ta nghĩ đến cái vô thường và trống rỗng của mọi sự.
Trà thất không có một vẻ gì là chắc chắn hay cân đối trong lối kiến trúc, vì đối với Thiền, sự cân đối là chết, là thiếu tự nhiên, nó quá toàn bích không còn chỗ nào cho sự phát triển và đổi thay. Điều thiết yếu là ngôi Trà thất phải hòa nhịp với cảnh vật chung quanh, tự nhiên như cây cối và những tảng đá. Lối vào Trà thất nhỏ và thấp đến nỗi người nào bước vào nhà cần phải cúi đầu xuống trong vẻ khiêm cung, thể hiện sự bình đẳng, không phân biệt giai cấp. Ngay trong Trà thất cũng ngự trị một bầu không khí lặng lẽ cô tịch, không có màu sắc rực rỡ, chỉ có màu vàng nhạt của tấm thảm rơm và màu tro nhạt của những bức vách bằng giấy.
Tokonoma: một góc phòng được trang trí và hơi thụt vào trong so với vách tường. Tokonoma là một trong bốn nhân tố thiết yếu tạo nên phòng khách chính của một căn nhà. Có một vài dấu hiệu để biết đâu là tokonoma. Thông thường, có một khu vực để treo tranh hoặc một bức thư pháp. Hay có một cái giá nhỏ để đặt hoa, có thể là một chiếc bình, có thể nhìn thấy một hộp hương trầm. Khi bước vào một trà thất, người ta thường quỳ và ngắm tokonoma một lát. Thiền gây ảnh hưởng đến tokonoma lẫn chabana… chỉ khi chúng ta chú tâm đến những chi tiết nhỏ bé trong cuộc sống thì mới thấy vẻ đẹp trong những điều giản dị.
Chabana: phong cách cắm hoa đơn giản mà thanh lịch của Trà đạo, có nguồn gốc sâu xa từ việc nghi thức hóa Ikebana. Phong cách của chabana là không có bất kỳ qui tắc chính thức nào để trở thành chuẩn mực cho nghệ thuật cắm hoa trong trà thất. Hoa thể hiện tình cảm của chủ nhà trong một buổi tiệc trà. Hoa được cắm trong một chiếc bình hoặc một cái lọ mộc mạc với phong cách thay đổi theo mùa. Hoa trong phòng trà gợi được cho người ngắm cảm giác như đang đứng giữa khu vườn tự nhiên.
Kakejiku: có thể là một bức tranh treo tường, một bức thư pháp hoặc là sự kết hợp cả tranh và chữ (thư họa) ở tokonoma. Những bức thư pháp treo tại tokonoma thường mang nghĩa sâu xa, có thể là một công án Thiền tông. Chẳng hạn: “Bình thường tâm thị đạo” hoặc đơn giản chỉ là một chữ “Vô”
Đạo cụ dùng trong Trà Đạo: trà, nước pha trà, ấm nước, ấm nước, lò nhỏ, chén trà, hủ đựng trà, khăn nhỏ, muỗng múc trà, gáo múc trà, bình trà, tách trà và bánh ngọt.
Nước pha trà là nước suối, nước mưa hay nước đã qua khâu tinh lọc. Khi pha trà, người ta lấy nước ở tầng giữa của ấm vì tầng giữa tượng trưng cho Hiện Tại (Tầng dưới -sát đáy ấm- là Quá Khứ, tầng trên cùng là Tương Lai)
Bánh ngọt trong Trà Đạo: Dùng bánh trước khi uống trà sẽ làm cho khách cảm thấy hương vị đậm đà đặc sắc của trà. Trong những lễ hội 4 mùa, người Nhật làm những chiếc bánh hình dáng nhỏ nhắn để thể hiện phong vị thiên nhiên. Bánh truyền thống nổi tiếng được lấy cảm hứng từ vẻ đẹp thiên nhiên, bốn mùa, từ thơ Waka, Haiku (là các thể thơ cổ của Nhật Bản) và cảm hứng từ quê hương.
Tên cúng cơm ba mẹ đặt cho ông là Chẩm, nghĩa là hay vấp váp, vì ông bị mù. 16 tuổi, ông buồn cho cảnh mù lòa nên tự cải tên mình là Hận – hận đời. Nhưng cuộc sống lạ lùng thay, ông trở thành ngư dân biển cả. Bây giờ nhà ông có hai tàu xa bờ trị giá cả tỉ đồng cho hai con trai đi biển. Hơn chục thanh niên trong vùng có việc làm ăn trên hai tàu này.
Tốt nghiệp ĐH ngành Sư phạm hóa, chưa kịp đi dạy, Nguyễn Thảo Hương tiếp tục học 4 năm tại ĐH Sư phạm TP.HCM để nhận thêm tấm bằng cử nhân tật học, rồi về dạy tại trường Giáo dục chuyên biệt Niềm Tin ở Q.Phú Nhuận, TP.HCM, lo cho các học sinh khuyết tật. Cô là giáo viên giỏi, chiến sĩ thi đua nhiều năm liền, đoạt giải thưởng Võ Trường Toản khi tuổi đời chưa tròn 30.
Gửi lại phía sau hơn 40 năm trong nghề giáo, GS Lê Khánh Bằng về hưu với… “bục giảng ở nhà”, đón học trò đến học ngoại ngữ không theo cách truyền thống: Học ngoại ngữ bằng phương pháp Thiền.
Bản Nhạp nằm giữa đại ngàn Pu Canh, cánh rừng lớn của huyện Đà Bắc, tỉnh Hòa Bình, giữa bao la bát ngát của cây rừng, cỏ dại, bản Nhạp lọt thỏm như một thung lũng bị lãng quên. Nơi đó, có già Thế nức tiếng khắp mường, khắp chiềng bởi cái công, cái sức góp đưa cái chữ tới giúp dân thoát nghèo.
Chúng ta thường nghe “trưởng thành thành lãnh đạo” như là tiến trình của một người tăng kinh nghiệm và tăng chức vụ dần dần, và đến một lúc nào đó thì thành lãnh đạo. Như vậy, người ta nói đến một tiến trình “trưởng thành” như là “trưởng thành thành người lớn.” Nhưng mà, để mình nói cho các bạn nghe. Không có điều gì xa sự thật hơn thế. Ta không “trưởng thành” thành lãnh đạo. Ta phải giữ gìn bản tánh hiện tại của ta, như lúc này, để làm lãnh đạo.
Khi còn trẻ, ta năng động, lạc quan, thành thật và can đảm. Những điều này chính là các đặc tính lãnh đạo.
Và khi ta “trưởng thành”, ta được những người khác dạy những điều như “Phải khôn ngoan để sống”, (nghĩa là, phải biết tham ô như những kẻ tham ô quanh ta), hay “Một con én không làm được mùa xuân”, (nghĩa là, bạn chẳng có kilogram nào hết), hay “Đừng ngây thơ. Trưởng thành lên”, (nghĩa là, hãy học nói dối và gian lận), hay “Tốn thời giờ làm gì? Chẳng ai quan tâm cả !” (nghĩa là, hãy ích kỷ và lạnh lùng như nhiều người khác), và hàng triệu câu nói tiêu cực khác liên tục rót những quả bom công phá vào tai và vào tim óc chúng ta hằng ngày, cho đến lúc chúng ta “trưởng thành” thành một đám người tầm thường, tiêu cực, lờ đờ, hay, tệ hại hơn, thành một đám lãnh đạo ích kỷ, tham ô.
Nelson Mandela
Vì vậy , khi được dạy ta sẽ “trưởng thành” thành lãnh đạo, chúng ta đã được dạy điều rất sai. Chúng ta phải giữ gìn bản tánh hiện tại của chúng ta—năng động, lạc quan, thành thật, can đảm—để trở thành lãnh đạo.
Thử thách là, làm thế nào để chúng ta đi trong đời mà không bại trận trước những giảng dạy tiêu cực thường xuyên của đời sống và của những người quanh ta, để giữ gìn con tim và khối óc nguyên vẹn như lúc ta còn học trung học hay đại học. Điều này nói dễ hơn làm. Rất nhiều sinh viên đại học nhiều tài năng và lý tưởng đã trở thành tiêu cực và lờ đờ những năm sau đó. Giữ gìn quả tim trẻ thơ để đi suốt cuộc đời là một nghệ thuật siêu việt, không mấy người đạt được.
Nếu bạn đã tốt nghiệp đại học nhiều năm trước, có lẽ là bạn không cần “học thêm” điều gì mới, nhưng cần “học bỏ” tất cả những tư tưởng tiêu cực đã thấm nhập lâu ngày, hầu trở thành một lãnh đạo tốt.
Thanh niên xung phong
Nói đến đây tự nhiên mình nhớ đến câu trong Thánh kinh, “Phải như trẻ em mới vào được thiên đàng.” Thiên đàng, hoặc là niềm vui trong tâm mình, hoặc là cái đẹp trong mình làm cho người khác muốn theo, thì cũng chỉ đến từ trái tim trẻ thơ—năng động, tích cực, lạc quan, can đảm. Vì vậy, muốn thắng được phần thưởng cuối cùng, hãy gột bỏ các thấm nhuần “người lớn” và trở về với quả tim thơ trẻ.
Mình không có ý nói các bạn nên sống trong đời một cách ngớ ngẩn. Ta nên hiểu mọi trò xấu người ta làm, mọi siêu thủ đoạn người ta dùng để gạt nhau, mọi lời nói dối người ta có thể chế tạo, mọi phương thức trơn tru người ta dùng để đẩy một áp phe tham ô. Ta muốn hiểu tất cả các điều này, để khi bước trên mặt đất, ta biết được nơi nào có thể có bẫy, nơi nào có thể có gai. Nhưng ta muốn đối xử với tất cả những quỉ quái đó bằng quả tim dịu dàng, thành thật, can đảm và đầy tình yêu của một trẻ thơ.
Chỉ có các vị thầy siêu phàm mới làm được như vậy—Mahatma Gandhi, Nelson Mandela, v.v… Và họ là những thiên tài lãnh đạo.
Chúc các bạn một ngày vui vẻ.
Mến,
Hoành
PS: Bài này viết từ bài “Staying to be a leader,” bằng tiếng Anh, trên VNBIZ forum ngày 12 tháng 3 năm 2007.
Không bao giờ bỏ cuộc !, Video. Dù tình thế tuyệt vọng đến mức nào, hãy chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, không bao giờ bỏ cuộc, và bạn sẽ thắng. Anh Trần Đình Hoành nối link.
Con đường hỏi gì ?, Trà Đàm, một câu hỏi đơn giản trên đường đi có thể là điểm khởi hành cho truyền thống tích cực, anh Nguyến Minh Hiển.
Câu hỏi cho nơi mình ở, “Điều cụ thể nào hay nhất, để làm thành phố của bạn tốt hơn?”, Câu Hỏi Tích Cực, để làm thành phố ta ở tốt đẹp hơn.
Nhỏ và ấm, Trà Đàm, chỉ một chút ân cần với người đang lạc lõng, cũng rọi bao nắng ấm vào lòng, chị Loan Subaru.
Ba phụ nữ và rừng đước, Ba Hồng, Sáu Chưởng, Tư Nhỏ, đã 10 năm sống trong rừng đước Cần Giờ, canh rừng, đối phó với trộm cắp rình rập.
Câu Lạc Bộ 3R–Reduce, Reuse, Recycle (Giảm thiểu, Tái sử dụng, Tái sinh)–tại Hà Nội, sinh viên tâm huyết phục vụ môi trường sống.
Tình nguyện… của ít lòng nhiều, Sinh viên khoa nông nghiệp và sinh học ứng dụng Trường ĐH Cần Thơ, dành thời giờ thăm viếng và vui đùa với các em mồ côi.
Mỗi ngày chúng ta đi trên đường–đến trường, đi làm, tới văn phòng, đi chợ. Con đường có nói gì với bạn không?
Ở một thị trấn nhỏ bé tại Mỹ, anh Chapin Spencer và chị Rebecca Granis đặt tấm biển ngộ nghĩnh này “Điều gì bạn cho là tốt nhất để thị trấn Burlington của chúng ta tốt đẹp hơn” . Anh chị thu thập câu trả lời và đăng tại website: http://trailspeak.blogspot.com/
Đây là một câu chuyện đang diễn ra, ngay lúc này. Và có rất nhiều người tham gia trả lời 🙂
“Điều cụ thể nào tốt nhất để thành phố ta ở tốt đẹp hơn?”, “Điều gì để căn nhà ta ở tiện dụng hơn?”, “Điều gì để trường học ta tốt đẹp hơn?”.
Ta hãy bắt đầu bằng những câu hỏi tích cực, và ta sẽ có những câu trả lời tích cực. Đôi khi, câu trả lời không đến ngay tức thì. nhưng bạn đã thành người tích cực hơn chỉ với một câu hỏi. Và câu trả lời sẽ đến, đôi khi rất bất ngờ nếu ta tiếp tục hỏi.
Ngày hôm nay, chúng ta hãy hỏi một câu hỏi tích cực, bạn nhé.
“Điều cụ thể nào hay nhất để làm thành phố của bạn tốt hơn?”
Câu này đang là Câu Hỏi Tích Cực trên trang nhà của dotchuoinon.
Tôi đến Nhật vào khoảng thời gian gần cuối mùa xuân. Lần đầu đi Nhật cũng là lần đầu tôi rời Việt Nam và sống xa gia đình. Chưa bao giờ rời Việt Nam, chưa bao giờ có kinh nghiệm sống ở nước ngoài, nên tâm trạng tôi đầy ắp hồi hộp, bồn chồn và lo lắng…
Ngày đầu tiên đến Nhật, tôi thật sự bị sốc văn hóa (culture shock). Cái gì cũng mới mẽ, lạ lẫm và xa lạ. Nơi tôi đến: một thành phố tỉnh lẽ , rất yên tĩnh – khác hẳn với không khí ồn ào náo nhiệt của Sài gòn. Ký túc xá tôi ở: xung quanh chỉ toàn người Nhật. Trông họ thật lanh lùng, và chẳng ai quan tâm đến việc tôi là ai, từ đâu đến.
Tàu Shinkansen Komachi đi Akita
Trường học rất đông các bạn nước ngoài, đa số đến từ Hàn Quốc, Hồng Kông, Đài Loan…nhưng không có người Việt (Có lẽ tôi là người Việt duy nhất lúc đó). Không bạn bè, không người thân, nên tuần đầu tiên tinh thần tôi xuống rất nhiều. Tuần thứ hai đúng vào kỳ nghỉ Tuần Lễ Vàng (Golden Week). Chẳng biết làm gì, tôi quyết định đi lên tỉnh Akita (một thành phố tỉnh lẽ miền núi, thuộc vùng Đông Bắc nước Nhật, cách nơi tôi ở khoảng 970km) gặp vài người quen (mà tôi quen biết trong thời gian họ ở Việt Nam), nhằm rủ bỏ tâm trạng nặng nề và tìm kiếm một chút ấm áp, chia sẻ.
Đến ga Tokyo vào buổi sáng, tôi rời tàu điện thường, và lên tàu Shinkansen Komachi để đi Akita. Sau một đêm di chuyển từ Nagoya lên Tokyo, tôi khá mệt mỏi và ủ rũ. Ngồi cạnh tôi là một anh người Nhật xa lạ. Nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi, buồn bã thiếu sức sống của tôi, đột nhiên anh ấy chủ động bắt chuyện, hỏi tôi từ đâu đến, là người nước nào (Từ lúc đến Nhật, đây là lần đầu tiên có một người Nhật bắt chuyện với tôi). Chỉ qua vài ba câu chào hỏi, anh ấy đưa tôi một bánh cơm nắm Onigiri và mời ăn sáng cùng. Cuộc trò chuyện dù ngắn ngủi nhưng làm tinh thần tôi phấn chấn hẳn lên. Tuy nhiên, để di chuyển đến Akita, tôi lại phải chuyển sang tàu khác. Biết tôi chẳng rành đường đi nước bước, anh ấy đã hướng dẫn tận tình, đưa tôi đến đúng chuyến tàu đi Akita rồi mới quay về…
Tỉnh Akita
Ngồi trên tàu đi đến Akita, tôi vẫn chưa hết ngạc nhiên về việc vừa xảy ra. Nó là một cái gì đó rất nhẹ nhàng, dịu dàng, giúp tôi trút hết mọi mệt mỏi và buồn chán. Ngày hôm ấy, đường đi Akita xa lắm, nhưng tôi cảm thấy rất gần và quen thuộc. Bên ngoài trời lạnh lắm, nhưng tôi lại cảm thấy lòng mình thật ấm áp vì nhận được sự chia sẻ rất tình người từ một người Nhật không quen biết, trên đất Nhật xa lạ.
Và rồi…cách đây một tuần, khi tôi đọc bài “Những giọt nước hôm nay” của anh Trần Đình Hoành, tôi lại nhớ lại câu chuyện ngày xưa trên tàu Komachi đi Akita. Tôi rất tâm đắc và thích câu trong bài viết của anh: “Small is beautiful – Nhỏ thì đẹp”.
Đó là Nguyễn Trường Quốc, học sinh lớp 8H Trường THCS Ngô Mây thuộc xã An Ninh Đông, huyện Tuy An, Phú yên, đã ba lần nhặt được gần 8 triệu đồng cùng nhiều giấy tờ quan trọng của ba người dân ở huyện Tuy An và đều tìm người mất trả lại. Tuy hoàn cảnh gia đình rất khó khăn, song Quốc luôn nỗ lực vượt khó trong học tập.
Trong số 130 hộ canh hơn 33.000ha rừng phòng hộ hiện nay tại Cần Giờ, vẫn chỉ có ba gia đình có chủ hộ đứng nhận rừng khoán là nữ, ba bà: Ba Hồng, Sáu Chưởng, Tư Nhỏ. Đã qua tuổi 60 nhưng giờ đây các bà vẫn gắn với rừng vì đó là một phần đời của mình. Họ là những người phụ nữ đầu tiên thí điểm trồng và giữ rừng đước tại khu vực ngã ba sông Lòng Tàu (huyện Cần Giờ, TP.HCM) vào năm 1978. Đến nay vốn liếng của những người phụ nữ này là hàng ngàn hecta rừng đước xanh tươi ở nơi được coi là lá phổi của thành phố.
Xem tiếp tại đây.
CLB tình nguyện viên 3R (Reduce, Reuse, Recycle: Giảm thiểu, tái sử dụng, tái sinh) ra đời với mục tiêu, tôn chỉ nhằm xây dựng một trào lưu mới, lối sống 3R lành mạnh cho thế hệ trẻ Hà Nội để góp phần phát triển xã hội bền vững. Sau một năm hoạt động 3R đã thu hút được hơn 200 bạn trẻ đến từ nhiều trường đại học và phổ thông có chung tình yêu đối với môi trường và hơn 500 hội viên 3R (là những người biết đến 3R, sẵn sàng làm theo 3R và tuyên truyền với mọi người về 3R) trên diễn đàn 3r-hn.vn/diendan.
Sau khi đoạt giải với dự án môi trường “Hãy cho tôi một chiếc túi sinh thái”, cô sinh viên Đặng Thị Lan Ngọc- trưởng dự án, vẫn phải thốt lên: “Làm ra mấy ngàn túi sinh thái cũng không khó, cái khó là làm thế nào để người dân thay đổi nhận thức về tác hại của túi nilon và quay sang sử dụng các loại túi thân thiện với môi trường hơn!” Vì lẽ đó mà cô sinh viên ĐH Thăng Long Hà Nội đã quyết định vạch ra mục tiêu cho hai năm tới là sẽ cùng các bạn sinh viên trong nhóm 3R – HN hành động để thay đổi nhận thức về việc sử dụng túi nilon.