Thứ năm, 14 tháng 5 năm 2009

Bài hôm nay:

La vie en Rose, Video, Nhạc Xanh, song ngữ, với Edith Piaf, Marlene Dietrich and Louis Amstrong, chị Huỳnh Huệ giới thiệu, dịch và nối link.

Réo rắt tiếng sáo Shakuhachi, Văn Hóa, Video, chị Loan Subaru.

Daily English challenge, anh Trần Đình Hoành.

Cuộc đời như một câu chuyện , Danh Ngôn, song ngữ, chj Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.

Đừng tước mất cơ hội của trẻ, Trà Đàm, cố Thạc sĩ Nguyễn Thị Oanh.

Em làm cái quái gì ngày hôm nay ?, Trà Đàm, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển dịch.
.

Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.

9 nước châu Phi đồng ý mang các tê giác đen quí hiếm rải ra giữa các nước để bảo đảm sinh tồn

Các loại chim quý hiếm có bãi biển đẹp ở Indonesia để ở

Phán quyết toà án thả phóng viên Mỹ Roxana Saberi có thể đánh dấu một chính sách hoà hoãn mới của Iran đối với Mỹ.
.

Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

Lăng Cô vào danh sách các vịnh biển đẹp nhất thế giới – Đây là vịnh thứ 3 của nước ta (sau vịnh Hạ Long và Nha Trang) được Worldbays vinh danh.

Người cha của 29 cô gái khuyết tật – Ở tuổi 67 dù sống độc thân nhưng “gia đình“ của bác Trần Hoàng Minh, chủ nhiệm cơ sở hỗ trợ người khuyết tật Mùa Xuân (Q.Tân Phú, TP.HCM), lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười.

Người đàn ông chôn cất hàng nghìn hài nhi bị bỏ rơi – Người dân gọi ông với cái tên trìu mến “người cứu rỗi những linh hồn”.

Người vẽ hơn 200 bức ký họa thời chiến – Những ngày tháng khốc liệt mà hào hùng nơi chiến trường Quảng Trị năm 1971 – 1972 đã được họa sĩ Phạm Ngọc Liệu lưu giữ qua hơn 200 bức ký họa.

Trao 110 giải thưởng – học bổng Đặng Thùy Trâm 2009 – Có những cô gái, chàng trai lứa tuổi 20 như chị Trâm vào chiến trường ngày nào đang học ngành y tế ở Bắc Giang. Cũng như chị, họ đang tràn ngập tin yêu với cuộc sống dù đối mặt những khó khăn tưởng chừng không thể vượt qua…

Vở Opera đầu tiên khởi nguồn từ Blog đã hoàn thành! – có hình thức kết hợp hoàn toàn mới giữa nghệ thuật Opera và Blog, kịch bản của vở diễn được nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ và nhà văn Phan Triều Hải phóng tác từ những bài dự thi viết ngắn 100 chữ gói trọn ước mơ dành cho cộng đồng blogger Việt diễn ra trên website Blog Opera.

Hứa hẹn một “hành trình di sản” quy mô và hoành tráng – Mục đích của Lễ hội “Quảng Nam – Hành trình di sản” lần 4 hướng đến việc giới thiệu và tôn vinh các giá trị của di sản văn hóa thế giới Hội An, Mỹ Sơn và kêu gọi sự đồng lòng chung tay góp sức trong công tác bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa, đồng thời thông qua các hoạt động văn hóa, thể thao, du lịch nâng cao nhu cầu hưởng thụ và sáng tạo văn hóa của nhân dân.

Cổ tích trong thế giới ảo -diễn đàn mang tên Người tôi cưu mang đã giúp cho không biết bao nhiêu người có hoàn cảnh khó khăn trong xã hội.

Đưa giáo dục môi trường vào trường học – Bộ GD-ĐT vừa có văn bản gửi các sở GD-ĐT yêu cầu tích hợp nội dung giáo dục bảo vệ môi trường vào các môn học cấp THCS và THPT.

Đưa vào khai thác đoàn tàu cải tiến – từ ngày 19-5, Công ty Vận tải hành khách đường sắt Sài Gòn chính thức đưa vào khai thác đôi tàu SH1/2 (Sài Gòn – Huế và ngược lại) được cải tiến hiện đại hơn so với đoàn tàu đang hoạt động hiện nay.

Khai trương dịch vụ truyền hình IPTV – là dịch vụ truyền hình mới có chất lượng cao, cho phép người xem chủ động lựa chọn chương trình, thời gian xem mà không phụ thuộc vào lịch phát sóng ấn định trước.

Lộ trình tri thức của chàng trai 22 tuổi – Bùi Nam Nghĩa là một trong số 119 gương mặt thanh niên tiên tiến làm theo lời Bác vừa được Thành Đoàn Hà Nội tuyên dương.

89 học sinh nhận giải thưởng Trần Văn Ơn – là phần thưởng cao quý của T.Ư Đoàn dành cho cán bộ Đoàn-Hội là học sinh khối trường trung cấp chuyên nghiệp và dạy nghề đạt thành tích xuất sắc trong học tập, rèn luyện, công tác Đoàn-Hội và phong trào thanh thiếu nhi.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

La Vie en Rose – Life in Pink

lavieenrose
Mời các bạn thưởng thức bản nhạc cho ngày tươi hồng, một bản tình ca: La Vie En Rose.

La Vie en Rose theo Tiếng Pháp, Tiếng Anh: Life in Pink (Cuộc Đời Hồng), là bài hát của nữ ca sĩ huyền thoại người Pháp Édith Giovanna Gassion với nghệ danh Édith Piaf.  Piaf (19/12/1915 – 10/10/1963) nổi tiếng với những bài hát Non, Je Ne Regrette Rien, Hymne à L’Amour, vv…

Người ca sĩ này còn  là một ngôi sao trong lĩnh vực điện ảnh, và sân khấu.

La Vie En Rose được Piaf phổ biến lần đầu năm 1946. Ca từ của bài do Piaf viết, giai điệu của Louiguy (Louis Gugliemi). Lời Anh do Mack David viết sau này.

David (1912-1993) là nhạc sĩ Mỹ, rất nổi tiếng trong thập niên 1960  với những những bộ phim truyền hình, nhất là phim Disney như  Cindrella và Alice in Wonderland (Lọ Lem và Alice ở xứ Thần Tiên )

Bản nhạc nhanh chóng đạt thành công lớn, trở thành nổi tiếng, được rất nhiều ca sĩ biểu diễn kể cả Louis Armstrong. Bài hát  này được trao giải  Grammy Hall of Fame Award năm 1988 và đến nay vẫn được xem là một trong những bài hát kinh điển thể loại nhạc nhẹ của Pháp.
lavieenrose1
Cuốn phim tài liệu về Édith Piaf La Vie en Rose 1998 do Marion Cotillard đóng vai Piaf (từ 19 tuổi đến khi bà mất năm 47tuổi), đã đem về cho cô một giải Nữ Diễn viên Xuất Sắc Nhất 2007. Cuộc đời của Piaf quả là huyền thoại đan xen giữa danh vọng và bi kịch, với một tuổi thơ đầy biến động. Mẹ của Piaf là một ca sĩ đường phố và cha là diễn viên xiếc nhào lộn. Do cuộc sống khó khăn, cô bị mẹ bỏ rơi, mẹ cô giao cho bà ngoại nghiện rượu nuôi và bị bỏ mặc nên mắc nhiều bệnh kể cả suy dinh dưỡng. Về sau cha cô từ mặt trận trở về và đem cô cho bà nội vốn là chủ nhà chứa nuôi dưỡng. Tuổi thơ cô không hạnh phúc, được các cô gái bán hoa trong nhà chứa của bà chăm sóc và chịu đựng nhiều bệnh tật (cô suýt bị mù vì tổn thương ở giác mạc năm 7 tuổi). Sau thế chiến thứ  I, cha cô trở về . Từ  đó Piaf  dong ruỗi  như một ca sĩ đường phố cùng người cha, với chất giọng bẩm sinh tuyệt vời của cô. Rồi cô thành ca sĩ phòng trà (1935) và tháng 3/ 1938 cô bắt đầu tỏa sáng như một ngôi sao sân khấu khi xuất hiện lần đầu tại nhà hát tạp kỹ ABC ở Paris.  (Dịch từ các nguồn tổng hợp từ Internet)

Links của bài hát La Vie En Rose :

LINK 1 (EDITH PIAF)

LINK 2  (MARLENE and EDITH)

LINK 3 : (LOUIS ARMSTRONG)

Sau đây là lời bài hát bằng Tiếng Anh :

Hold me close and hold me fast
The magic spell you cast
This is la vie en rose
When you kiss me, Heaven sighs
And though I close my eyes
I see la vie en rose
When you press me to your heart
I’m in a world apart
A world where roses bloom
And when you speak
Angels sing from above
Every day words
seem to turn into love songs
Give your heart and soul to me
And life will always be
La vie en rose
I thought that love was just a word
They sang about in songs I heard
It took your kisses to reveal
That I was wrong, and love is real
Hold me close and hold me fast
The magic spell you cast
This is la vie en rose
When you kiss me, Heaven sighs
And though I close my eyes
I see la vie en rose
When you press me to your heart
I’m in a world apart
A world where roses bloom
And when you speak
Angels sing from above
Every day words
Seem to turn into love songs
Give your heart and soul to me
And life will always be
La vie en rose

Dịch lời Việt:

Hãy ôm em thật chặt
Anh mang lại sự kỳ diệu
Đây chính là cuộc đời hồng

Khi anh hôn em, đến Thượng đế  phải thở dài
Và dù em nhắm mắt
Em vẫn thấy cuộc đời hồng
Khi anh ôm em vào lòng
Là em ở trong một thế giới riêng
Một thế giới có hoa hồng nở rộ

Và khi anh nói
Các thiên thần ca hát trên cao
Mỗi ngày ngôn từ dường như thành những bản tình ca
Hãy trao cho em trái tim và tâm hồn của anh
Cuộc đời sẽ luôn là cuộc đời hồng
Em tưởng tình yêu chỉ là một từ được
người ta hát về nó trong những bài ca em đã nghe
Cần đến những nụ hôn của anh em mới có thể phát hiện ra
Rằng em đã  sai, tình yêu là thực

Hãy ôm em thật chặt
Anh mang lại sự kỳ diệu
Đây chính là cuộc đời hồng
Khi anh hôn em, đến Thượng đế phải thở dài
Và dù em nhắm mắt
Em vẫn thấy cuộc đời hồng
Khi anh ôm em vào lòng
Là em ở trong một thế giới riêng
Một thế giới có hoa  hồng nở rộ

Và khi anh nói
Các thiên thần ca hát trên cao
Mỗi ngày ngôn từ dường như thành những bản tình ca
Hãy trao cho em trái tim và tâm hồn của anh
Cuộc đời sẽ luôn là cuộc đời hồng

Huỳnh Huệ dịch

Réo rắt tiếng sáo Shakuhachi

Shakuhachi
Shakuhachi

Shakuhachi có nghĩa là 1.8 foot = 30.3 cm. Đây là một nhạc cụ truyền thống tiêu biểu làm bằng tre ở Nhật, gọi là sáo tre Shakuhachi. Du nhập vào Nhật từ Trung quốc khoảng cuối thế kỷ thứ 7, sáo tre Shakuhachi phát triển ở Nhật như một nhạc cụ độc đáo, gợi lên một âm hưởng sâu lắng trong tâm hồn. 

Sáo này làm từ giống tre Madake, có 4 lỗ ở phía trước và 1 lỗ ở phía sau. Vì vậy đôi khi người phương Tây cũng gọi nó là “sáo tre 5 lỗ”. Năm lỗ này đủ để tạo ra các nốt trong mọi âm vực. Trên thực tế, số lượng lỗ thổi nhỏ đã khiến âm thanh của sáo Shakuhachi trở nên réo rắt, đôi lúc khá chói tai. Tuy rất đơn giản, nhưng sáo tre Shakuhachi đòi hỏi người chơi không chỉ tập trung cao độ ở chiếc môi, mà phải rất thành thạo trong việc kiểm soát hơi thổi (phải thổi trong 117 nhịp thở). Sáo Shakuhachi được coi như là một công cụ tinh thần độc quyền của môn phái Zen sáo tre. Ðây là nhạc cụ truyền thống của Nhật Bản được các thiền sư Komusou (“nhà sư hư vô” ) ngày xưa hay thổi các bản nhạc thiền khi đi hành thiền. 

Tre Madake
Tre Madake

Theo truyền thuyết, Kyochiku – một thầy tế lễ – người sáng lập môn phái thiền Myoan đã mê đi trong khi thực hành thổi sáo trong ngôi đền ở Ise. Ông mơ thấy mình đơn độc trên một chiếc thuyền giữa biển đầy mù sương và nghe một âm thanh lạ từ trên trời. Khi sương tan dần, ông lại nghe một âm thanh kỳ diệu khác. Tỉnh dậy, ông lập tức thể hiện những âm thanh bí ẩn đó vào các dụng cụ bằng tre, và tạo ra ba khúc nhạc: “Koku” (Empty sky), “Kyorei” (Empty bell), và “Mukaiji” (misty sea). Ðó là “Ba tấu khúc xưa” rất đặc trưng và mẫu mực cho nhạc thiền “Koku” – một điệu nhạc thanh thản và trầm lặng, được chơi với sáo Shakuhachi. Dòng nhạc này coi như thể hiện được quan niệm Hư Vô của Phật giáo.

Nhà sư Komusou
Nhà sư Komusou

Phong cách chơi sáo chủ yếu theo truyền thống của đền Myoan ở Kyoto. Âm thanh chính của nó là “tiếng thì thào của gió qua động tre” dùng để thư giãn và thiền. Sáo tre Shakuhachi là một nhạc cụ được sáng tạo một cách bất ngờ, đơn giản, nhưng trong tay các bậc thầy có thể trình tấu một loạt các âm thanh từ đơn giản đến phức tạp và truyền cảm như tiếng nói của con người, dựa trên trực quan và tinh thần của người biểu diễn. Diễn đạt âm thanh là để đạt cao trình độ phát triển của tinh thần.

 

Dưới đây là video clip một nhà sư Komusou đang thổi sáo Shakuhachi ở Nagoya (một thành phố lớn thứ 4 ở Nhật, thuộc vùng Trung bộ, trung tâm đảo Honshu).

 

 

 

Daily English Challenge — 14.5.2009

englishchallenge

Chào các bạn,

Trong tiến trình làm việc trong mục thử thách Anh ngữ này, mình vẫn trong giai đoạn khám phá và nghiên cứu vấn đề, để từ từ tìm ra các phương cách giúp các bạn phát triển Anh ngữ một cách hiệu quả nhất.

Vấn đề Anh ngữ to lớn hơn là vấn đề cá nhân và ý thích. Từ bây giờ cho đến vài thập niện nữa, đất nước chúng ta tiến nhanh đến đâu là do “dân Việt”, như là một toàn thể, phát triển Anh ngữ đến đâu. Các chính sách phát triển kinh tế khác đều được hỗ trợ hoặc kéo ngược lại do vận tốc phát triển của Anh ngữ. Các bạn nhìn Singapore, South Korea, India, Japan thì sẽ thấy. Càng khá Anh ngữ chúng ta càng khá trong “khu chợ quốc tế.”

Vì vậy, chúng ta cần biết rất rõ là một trong những cách giúp mình, giúp gia đình, và giúp tổ quốc hiệu quả nhất là khá Anh ngữ. Trust me. Mình đã nói chuyện với nhiều lãnh đạo kinh tế chính trị tại nhiều quốc gia.

Vòng lại chuyện của chúng ta, mình đã nhận thấy rằng cách học Anh ngữ của chúng ta quá khó khăn vì chúng ta học Anh ngữ như người Việt học tiếng Anh, thay vì như người Mỹ/Anh học tiếng Anh. Tức là ta học tiếng Anh qua tiếng Việt, chứ không như trẻ em học tiếng mẹ đẻ, học trực tiếp chứ không qua một ngôn ngữ nào. Học trực tiếp, không thông qua ngôn ngữ nào, làm việc học dễ dàng hơn, thấm nhanh hơn, và thấm được “luận lý nội tại” (inner logic) của ngôn ngữ mình học.

Vì vậy bắt đầu từ hôm nay chúng ta sẽ chuyển hướng từ từ, nghiên cứu cách học trực tiếp tiếng Anh, ít thông qua tíếng Việt. Mình nói là “ít” vì biết mỗi bạn đã thủ sẵn it nhất là một quyển tự điển rồi. 🙂 Chúng ta sẽ cùng nghiên cứu cách học với nhau. Các bạn cứ cho mình ý kiến về cách học khi thấy có điều gì đó cần suy nghĩ. Và chị Huệ, các ĐCN admins, và các bạn đọc cao minh khác, như anh Minh Đoan, đang đọc mục này, xin cứ tự nhiên góp ý với mình. Càng nhiều đầu óc tụ lại, ta càng khá. Đây là vấn đề lớn của đất nước.

Dĩ nhiên là mình sẽ nghiên cứu cách nào làm cho việc nghiên cứu của chúng ta vừa vui vừa dễ và vừa đủ khó một tí để thành thử thách. Từ từ chúng ta sẽ khám phá ra nhiều phương cách hay.

Vài điểm kỹ thuật cho WordPress system: Post “Thử thách Anh Ngữ hàng ngày” sẽ đổi tên thành Daily English Challenge. “Chuyên mục” (Category) thì vẫn giữ là “Thử thách Anh Ngữ”, và tag (thẻ) thì sẽ đổi từ “Nghiên cứu Anh ngữ” thành “English challenge.”

Sau đây là challenge rất dễ và vui ngày hôm nay:

Today is a beautiful day, even if you have cried a little for some reason 🙂 Would you like to share your day with all our brothers and sisters? We would love to hear from you.

Please write a short piece to tell everyone what you have done and/or what you plan to do today.

It depends on the time you write the response. Say, if you write at 12 pm, then write about what you have done since early morning till noon, and what you plan to do from noon till the time you go to bed.

Write whatever you want to write, how long or short as you like, in whatever style you like.

The best way to write is to do it in short and simple sentences, like this message that I am writing.

We just want to hear about your day. Life is beautiful when we can share our day with other brothers and sisters.

Have a great day!

Hoanh

Đừng tước mất cơ hội của trẻ”

Rèn tính tự lập
Rèn tính tự lập

Hồi đó, khi còn là một du học sinh, tôi đi giúp việc mùa hè tại một gia đình Mỹ. Công việc là chăm lo cho hai cháu trai vì mẹ chúng đang bệnh. Jimmy, cậu bé 2 tuổi, luôn tự thay quần áo, đặc biệt là giành phần gài nút áo và cột dây giày. Cháu nhất định không cho tôi phụ dù cháu cột dây giày rất lâu.

Lắm lúc tôi mất kiên nhẫn và giành làm thay cháu. Một lần, ông ngoại các cháu bắt gặp và trao đổi riêng với tôi: “Cô Oanh không có bất cứ nhiệm vụ nào ngoài chơi và ăn ngủ với cháu. Do đó không có lý do gì để vội vã. Hai cô cháu có thể xuống phòng ăn trễ cả giờ cũng được. Khi giành việc của Jimmy, cô đã làm mất cơ hội tập khéo tay và hơn nữa là ý thức tự lập của cháu”.

Sau này, tôi thăm một người cháu Việt kiều Mỹ. Chú nhóc một tuổi rưỡi trong nhà làm tôi sợ hú vía vì chú vừa chạy vừa có thể té bất cứ lúc nào. Một lần tôi chạy theo lấy tay “hứng” sẵn. Không ngờ cháu tôi la lên: “Cô đừng làm vậy! Nó chạy trên tấm thảm dày, xung quanh toàn là ghế nệm, có té cũng chẳng sao. Có đau một chút nó sẽ tự rút ra bài học và sau này biết cách tự tránh các rủi ro”. Lần này, tôi lại tước khỏi cháu cơ hội trải nghiệm sự đau đớn hay rủi ro để lớn lên nó tự bảo vệ mình.

Tôi vô cùng xấu hổ, vì dù biết nguyên tắc phải để cho trẻ tự lực tôi chỉ hiểu trên lý thuyết… Và nghiệm thật kỹ chắc tôi đã vi phạm cả ngàn lần trong việc tước quyền được lớn lên của trẻ. Vì trong bối cảnh VN, chuyện làm thay trẻ xảy ra như cơm bữa. Người lớn sợ mất thời giờ, sợ trẻ làm dơ nên đút ăn cho tới khi trẻ lớn. Điều quan trọng không phải là sự khéo tay mà là ý thức tự lực rất cần thiết cho sự hình thành nhân cách của trẻ. Có hai điều cha mẹ làm thay xem như vĩnh viễn làm trẻ mất nhân cách riêng của mình, đó là suy nghĩ và quyết định giùm.

Giờ đây, giáo dục chủ động, giáo dục kỹ năng sống được phát động… nhưng đang gặp chướng ngại vật lớn: làm sao dạy chủ động khi nhiều thầy cô là sản phẩm của một nền giáo dục bao cấp, thầy như cái máy phát và trò như cái máy thu?

Ngay từ trong gia đình cha mẹ nên tập cho trẻ tự làm và tự quyết định những gì mà độ tuổi cho phép. Một cặp vợ chồng Mỹ chia sẻ: “Chúng tôi để cho con ở tuổi mẫu giáo tự làm nhiều thứ. Một hôm nó đòi mặc cho bằng được cái áo và chiếc váy khác màu, đối chọi nhau. Chúng tôi không cản. Vô trường các bạn học cười và nó tự rút kinh nghiệm. Dĩ nhiên cái gì con đòi mà gây nguy hiểm thì chúng tôi đặt giới hạn, ví dụ như khi băng qua đường một mình”.

Th.S. Nguyễn Thị Oanh
Nguồn: Tuổi Trẻ

Em làm cái quái gì ngày hôm nay ?

homemaker
Một buổi chiều, một ông chồng đi làm về và thấy nguyên một mớ bòng bong trong nhà. Ba đứa con ở ngoài sân, vẫn đang mặc đồ ngủ, chơi trong đống bùn, với những chiếc hộp đựng đồ ăn trống rỗng và giấy gói vung vãi lung tung khắp sân trước. Cánh cửa xe của cô vợ mở toang, và cửa trước nhà cũng mở toang.

One afternoon a man came home from work to find total mayhem in his house. His three children were outside, still in their pajamas, playing in the mud, with empty food boxes and wrappers strewn all around the front yard. The door of his wife’s car was open, as was the front door to the house.
.

Tới cửa, anh thấy một đống bừa bộn to hơn. Một chiếc đèn bị ngã lăn quay, và miếng thảm con con đã bị chúi vào cạnh tường. Ở phòng trước, chiếc tivi đang gào kênh hoạt hình, và phòng gia đình ngổn ngang đồ chơi và quần áo các loại. Ở trong bếp, bát đũa đầy bồn rửa, đồ ăn sáng vãi trên quầy bếp, thức ăn cho chó vãi trên sàn nhà, một tấm kính vỡ nằm dưới bàn, và một đụn cát trải cạnh cửa sau.

Proceeding to the entry, he found an even bigger mess. A lamp had been knocked over, and the throw rug was wadded against one wall. In the front room, the TV was loudly blaring a cartoon channel, and the family room was strewn with toys and various items of clothing. In the kitchen, dishes filled the sink, breakfast food was spilled on the counter, dog food was spilled on the floor, a broken glass lay under the table, and a small pile of sand was spread by the back door.
.
homemaker2
Anh chạy lên gác, bước qua đống đồ chơi và đống quần áo, tìm xem vợ anh đâu. Anh lo sợ chị bị ốm, hay có điều chi nghiêm trọng xảy ra. Anh thấy chị nằm phè trong phòng ngủ, vẫn còn cuộn tròn trên giường trong bộ đồ ngủ, và đang đọc một cuốn tiểu thuyết.

He quickly headed up the stairs, stepping over the toys and more piles of clothes, looking for his wife. He was worried she may be ill, or that something serious had happened. He found her lounging in the bedroom, still curled in the bed in her pajamas, reading a novel.
.

Chị nhìn anh, mỉm cười, và hỏi ngày hôm nay của anh thế nào. Anh trân trối nhìn chị và hỏi “Chuyện gì xảy ra hôm nay ở đây vậy?”

She looked up at him, smiled, and asked how his day went. He looked at her bewildered and asked, “What happened here today?”
.

Chị lại mỉm cười và trả lời, “Anh biết đấy, mọi ngày khi anh đi làm về anh vẫn hỏi em, thế em làm cái quái gì ngày hôm nay?”

She again smiled and answered, “You know every day when you come home from work and ask me what in the world did I do today?”
.

“Đúng rồi”, anh trả lời, không tin vào tai mình.

“Yes,” was his incredulous reply.
.

Chị trả lời, “Ừ, hôm nay em chẳng làm cái quái đó”.

She answered, “Well, today I didn’t do it.”

– AUTHOR UNKNOWN –
Nguyễn Minh Hiển dịch

Thư tư, ngày 13 tháng 5 năm 2009

Bài hôm nay:

Nghệ thuật sống khỏe, Video, chị Thùy Dương tải lên mạng, anh Trần Đình Hoành nối link.

Thử thách Anh ngữ hàng ngày, anh Trần Đình Hoành.

Đảo Socotra tuyệt đẹp – “Galapagos của Ấn Độ Dương” , Văn Hóa, Video, chị Loan Subaru.

Thượng đế và thiên nhiên, Danh Ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.

Bạn và thiên nhiên, Danh Ngôn, anh Nguyễn Minh Hiển dịch.

Đói tình cảm đáng sợ hơn đói cơm, Trà Đàm, Cố Thạc sĩ Nguyễn Thị Oanh.

Luyện tập tư duy tích cực, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.

Cảnh sát gốc Việt ở Marseille, nỗi kinh hoàng cho tội phạm Bộ trưởng Nội vụ Pháp coi ông là biểu tượng của lực lượng cảnh sát; Thị trưởng Marseille Jean gọi ông là “viên cảnh sát vĩ đại”, ông là Georges Nguyễn Văn Lộc. (Anh Pham Đức Toàn giới thiệu link).

Mỹ được nhận vào Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hợp Quốc, lần đầu tiên – Chính phủ Bush tẩy chay Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hợp Quốc là đã nhận thành viên co thành tích xấu về nhân quyền. Nhưng Obama đã đảo ngược chính sách của Bush. Nước Mỹ là một trong 17 quốc gia vừa được Đại Hội Đồng Liên Hợp Quốc bỏ phiếu chấp thuận cho vào Ủy Ban Nhân Quyền.
.

Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

Một bài học trên xe khách — Một hành khách trên xe đang chạy vất vỏ chai xuống đường. Hành khách người Úc yêu cầu tài xế ngừng xe, rồi đi ra nhặt vỏ chai bỏ vào ba lô của mình. Ý kiến các hành khách trên xe thế nào? (Anh Trần Bá Thiện gởi link).

Chàng trai tí hon tiếp nghị lực sống – Vượt qua những mặc cảm về vóc dáng tí hon, chàng trai 23 tuổi Nguyễn Việt Thắng (Nghệ An) trở thành giáo viên dạy tin học miễn phí cho người khuyết tật ở Hà Nội.

Gia tăng “sức mạnh mềm” Việt Nam – Âm nhạc, nghệ thuật và văn hóa nếu cùng phát triển có thể trở thành một “quyền lực mềm” để xây dựng một cuộc sống thân thiện, hài hòa và hòa bình.

Hỗ trợ thực hiện 20 đề án chống tham nhũng – Thanh tra Chính phủ và Ngân hàng Thế giới tại VN tổ chức vòng chung khảo Ngày sáng tạo Việt Nam 2009 và các hoạt động trao đổi tri thức với chủ đề “Nâng cao tính trách nhiệm và minh bạch, giảm tham nhũng” tại Hà Nội.

Hội tụ tài năng Việt 2009 – Sinh viên sẽ có cơ hội được tư vấn, định hướng nghề nghiệp, trang bị các kỹ năng, trở thành quản trị viên tập sự, nhận các suất học bổng… khi đến với chương trình “Hội tụ tài năng Việt 2009”.

Gia đình bất hạnh và những người mẹ nhân hậu
– Câu chuyện cổ tích giữa đời thường diễn ra tại gia đình anh thương binh Trần Minh Thuận khi có ba người phụ nữ đã tình nguyện về sống chung với ba bố con anh dưới mái nhà xơ xác nghèo và đầy bất hạnh.

Công bố Giải Golf Swing for the Kids lần thứ 3 – Giải golf từ thiện thường niên Vì trẻ em Việt Nam.

Tưng bừng đêm chung kết vật tay sinh viên – Cuộc thi vật tay “Cùng sinh viên đọ sức” do Công ty điện toán và truyền số liệu VDC, Cổng thông tin điện tử V-ZONE cùng Hội Sinh viên TP Hà Nội phối hợp tổ chức đã chính thức khép lại bằng vòng thi chung kết cực kì sôi động.

Khởi động chung kết Robocon 2009 – Tối 11/5, tại Trung tâm TDTT Thừa Thiên – Huế, vòng chung kết cuộc thi sáng tạo Robot Việt Nam 2009 khởi tranh, quy tụ 32 đội xuất sắc đến từ các trường đại học, cao đẳng cả nước.

Hai người thầy đặc biệt ở Suối Râm – Lớp học đặc biệt ấy đã tồn tại hơn bảy năm. Học trò là những đứa trẻ trong xóm, đủ các cấp lớp, thầy là hai chàng trai tật nguyền, người học hết cấp 2, người học hết cấp 3! Ấy vậy mà lớp học cứ mỗi ngày một đông… (Anh Phạm Đức Toàn giới thiệu link).

Đôi vợ chồng mù và câu chuyện tình yêu cảm động – Chị mù bẩm sinh, anh mù từ nhỏ, cuộc đời họ tưởng sẽ vô định trong tăm tối. Nhưng số phận đã cho họ gặp rồi yêu nhau, xây một cuộc sống hạnh phúc, dựng một sự nghiệp mà nhiều người sáng mắt phải mơ ước. (Anh Phạm Đức Toàn giới thiệu link).


Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Thử thách Anh Ngữ hàng ngày — 13.5.2009

englishchallenge
Chào các bạn,

Thử thách Anh ngữ hôm này là phần II của bài Wise Word mà chi Huệ đã gửi phần đầu hôm thứ hai.

Phần này cách hành văn khác với phần trước. Phần trước, có nhiều chuỗi từ, mỗi chuỗi là nhiều từ nối vói nhau bằng đấu phẩy, tạo ra nhịp điệu rất hay.

Phần này chuyển sang lối viết lý luận, với những chuổi lý luận bắt đầu với “if”. Và nhiều câu hỏi hùng biện (rhetorical questions), tức là loại câu hỏi được dùng để nhấn mạnh một điểm, chứ không phải là hỏi để tìm câu trả lời.

Bài này là một bài viết rất hay, của chuyên gia chuyên về viết lách, cho nên các bạn nên đọc tới đọc lui để thấm ngôn ngữ.

Về bài viết cover letter, thì các bạn nên cố làm nhé. Vì nó ảnh hưởng nhiều đến sự nghiệp mình sau nầy. Nếu khó một tí thì cứ cố lên. No pain, no gain.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành
__________________

Mời các bạn dịch tiếp phần II của bài Wise Word với độ dài độ 230 từ như hôm trước

Do you realize how much power your words have to make a difference in the lives of others? Let’s think about this for a moment. Suppose you encouraged two people today, motivating each of them to encourage two others tomorrow. If the process continues everyday, 128 people will have benefited by the end of the week. If it continues for two weeks, there will be 16,384 beneficiaries. What if it lasted for three weeks? There would be more than TWO MILLION people benefiting from kind acts that you initiated! But let’s be conservative and assume that at the end of three weeks “only” one-half of one percent of that number would benefit. If so, there would “merely” be 10,000 people better off because of your two acts of kindness. Imagine if you were kind to two different people every day! Can you begin to appreciate the enormous power you have to do good?

Of course, the reverse is also true. That is, each of our unkind acts spreads and multiplies just as quickly. Is there any wonder there is so much suffering? Isn’t it obvious the world is in desperate need of our acts of kindness? Can we afford to let a single day pass without a kind word? Let’s begin to make a difference today. Although we can improve the world in many ways with the gift of speech, for clarity’s sake, let’s focus on one issue: ENCOURAGEMENT.

Đảo Socotra tuyệt đẹp – “Galapagos của Ấn Độ Dương”

SocotraSocotra là một phần của quần đảo gồm 4 đảo, nằm trên Ấn Độ Dương cách Somalia 250km và Yemen 340km, thuộc nước Cộng Hòa Yemen. Quần đảo này tách ra khỏi châu Phi cách đây hàng triệu năm, và nằm khuất trong vịnh Aden, là khu bảo tồn sinh vật độc nhất trên thế giới. 

Nơi này có ảnh hưởng hết sức quan trọng đối với hệ động – thực vật, vì sự đa dạng sinh học cao với hệ động thực vật phong phú, đặc biệt rất nhiều loài trong đó là loài đặc hữu – nghĩa là không có ở ở bất cứ nơi nào khác trên thế giới. Thực vật ở đây đã được bảo tồn và duy trì một cách tự nhiên qua hàng triệu năm, có những loài đã tồn tại từ cách đây… 20 triệu năm. 

Cây huyết rồng
Cây huyết rồng

Một trong những nét ấn tượng nhất của đảo Socotra là cây huyết rồng, có hình dáng kỳ dị, mọc trên những ngọn núi cao và có thể sống tới 500 năm. Nhựa của nó màu đỏ, được dùng để trang trí, làm thuốc nhuộm hoặc dùng trong y học. Đây là loài thực vật mang lại sự huyền bí và nổi tiếng cho quần đảo này. 

Tuy khí hậu khắc nghiệt, nóng và khô, nhưng thật ngạc nhiên là cây cối ở đây phát triển rất nhanh. Bãi cát rộng, trải dài tới các dãy núi đá vôi với các hang động (dài khoảng 7km) và các ngọn núi cao tới 1525m.

Bông hồng sa mạc
Bông hồng sa mạc

Cư dân trên đảo đa số là người Ả Rập, Somali và Nam Á, theo đạo Hồi và nói tiếng Soqotri – tiếng địa phương của Ả Rập. Chỉ có khoảng 50,000 người sống trên đảo này. Họ sống bằng nghề đánh bắt thủy hải sản, nuôi trồng gia súc, trồng chà là, và gần đây là du lịch.

Chính vì sự huyền bí, cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp và đa dạng về sinh học, vào tháng 7/2008, UNESCO đã chính thức công nhận đảo Socotra là di sản thiên nhiên thế giới.

Loan Subaru
.

 

Bạn và thiên nhiên

nature1
To forget how to dig the earth and tend the soil is to forget ourselves.

M.K. Gandhi

Quên cách đào đất và chăm sóc đất tức là quên đi chính ta.

.

Forget not that the earth delights to feel your bare feet
and the winds long to play with your hair.

Kahlil Gibran

Đừng quên, rằng mặt đất vui sướng cảm nhận đôi chân trần của bạn
Và những cơn gió ao ước chơi với tóc của bạn

.

The greatest gift of the garden is the restoration of the five senses.

Hanna Rion

Quà tặng lớn nhất của khu vườn là sự phục hồi 5 giác quan.

Nguyến Minh Hiển dịch

Đói tình cảm đáng sợ hơn đói cơm

mevacon
Tôi lớn lên ở tỉnh, trong một gia đình đông con và hạnh phúc. Học cấp II và cấp III ở Sài Gòn, các kỳ nghỉ hè ở quê của chị em tôi được mẹ chăm sóc đặc biệt. Không biết mẹ tôi đã làm cách nào mà suốt một tháng các bữa ăn sáng của chúng tôi không bao giờ “đụng hàng”!

Bấy nhiêu cho thấy chúng tôi được thương yêu biết chừng nào. Nhưng có những lúc tôi ước thầm thay vì ngon miệng và no bụng, mình được nói lên biết bao điều ước mơ hay ấm ức trong lòng. Ở tuổi teen thời ấy có lúc tôi cũng muốn “đi bụi” hay “chết quách cho rồi” (nhưng hồi đó chỉ nghĩ vậy thôi chứ không dám liều như một số bạn trẻ bây giờ).

Khi học cấp III ở trường Tây, tôi may mắn gặp được những cô giáo rất quan tâm hỏi han, tư vấn cho chuyện học hành hay những khó khăn riêng tư. Học đại học ở Mỹ tôi càng ngạc nhiên trong sung sướng khi thấy sinh viên chúng tôi được chăm sóc rất kỹ về mặt tình cảm, tâm lý. Từ đó tôi hiểu ra đó là một việc làm không thể thiếu để giúp hình thành những nhân cách sung mãn lành mạnh. Tuổi mới lớn có những khó khăn, nhu cầu đặc biệt mà nổi bật nhất là sự cô đơn và cảm giác không ai hiểu mình.

Tôi không trách cha mẹ mình vì cách đây hơn nửa thế kỷ không thể mong chờ những hiểu biết hiện đại về tâm lý học. Suy dinh dưỡng về mặt cơ thể dẫn tới những bệnh tật khác và để lại những di chứng lâu dài, như còi xương chẳng hạn. Sự thật là không cha mẹ nào có điều kiện mà bỏ đói con mình. Nhưng người ta rất dễ bỏ đói về tình cảm vì nhu cầu này khó phát hiện.
motherandchild
Những cái vỗ để lớn lên

Tâm lý học cho biết trẻ sinh ra cần những cái vỗ (stroke) để lớn lên lành mạnh. Đó là những cử chỉ vuốt ve, bồng ẵm có khả năng tạo những phản ứng hóa học trong cơ thể chúng. Nhờ đó chúng cảm thấy thoải mái, dễ chịu, ăn ngon, ngủ tốt. Cũng vì lý do này mà trẻ ở cô nhi viện không phát triển bình thường vì chúng thiếu sự vỗ về, vuốt ve của người lớn. Những “cái vỗ” dần dần biến thành sự quan tâm trìu mến, sự ước đoán các nhu cầu về tinh thần để đáp ứng kịp thời. Đứa cháu tôi một hôm bỗng dưng ít nói hẳn. Mẹ cháu xem tập thấy con trai có điểm thấp. Hiểu ra lý do, mẹ cháu bắt chuyện hỏi thăm những gì xảy ra với bạn bè trong lớp, rồi từ từ an ủi cháu.

Trẻ thiếu tình thương thường biểu hiện bằng nhiều cách như không nói chuyện, phá phách, đi tìm chỗ dựa nơi khác, đàn đúm với bạn bè… Sự cô đơn cũng có thể dẫn tới xu hướng tự hủy hoại trong rượu chè, ma túy… Người thiếu tình thương khi yêu có thể trở thành độc đoán, đòi hỏi quá mức, dễ ghen tuông…Trẻ phá phách ngoài đường có khi chỉ muốn thu hút sự quan tâm thôi.

Trong những lá thư gửi cho các chuyên viên tư vấn tâm lý, nhiều bạn mới lớn hay nói “cha mẹ thương mà không hiểu chúng cháu thì cũng như không”. Mà hiểu người khác cũng khó, nhất là những lứa tuổi khác. Do đó thời nay ở các nước phụ huynh phải đi học các lớp dạy làm cha mẹ để hiểu con mình. Những “cái vỗ” nho nhỏ như “hôm nay cô giáo nói gì?”, “con hết đau bụng chưa?”, “sao con không rủ bạn về nhà mình chơi?”… rất cần thiết và có thể như là sự bảo đảm với con em rằng cha mẹ luôn quan tâm đến chúng.

Mong sao ngày càng ít trẻ than phiền cha mẹ mình là người thành đạt, chỉ lo… “phấn đấu” nên không có thời giờ nói chuyện với con. Có thể người lớn chúng ta nên làm thử một bài toán để so sánh giữa tiền bạc, quyền cao chức trọng với hạnh phúc thật của gia đình. Đánh mất cái nào là nghiêm trọng hơn?

Th.S NGUYỄN THỊ OANH
Nguồn: Tuổi Trẻ

Luyện tập tư duy tích cực

soccerpractice
Chào các bạn,

Các bạn có một kỹ năng nào đó, như chơi đàn ghita, piano, bóng chuyền, bóng rổ, khiêu vũ, võ thuật, sẽ kinh nghiệm điều gì nếu mình ngưng chơi một thời gian khá lâu? Rỉ sét. Đúng vậy, ngưng hơi lâu là kỹ năng của mình bị rỉ sét. Càng ngưng lâu thì càng rỉ sét nhiều. Cho nên nghỉ chơi lâu quá, lúc bắt đầu chơi lại, phải cần một thời gian khá lâu mới lấy lại phong độ từ từ. Nhiều khi bỏ quá lâu năm, mình không thể lấy lại phong độ của “thời hoàng kim” được.

Các kỹ năng tinh thần cũng vậy. Tư duy tích cực không phải là hũ gạo Thạch Sanh, ăn hoài không bao giờ hết. Tư duy tích cực là đôi cánh tay tinh thần với nhiều cơ bắp trong đó. Đôi tay này chỉ có thể khá lên và tiếp tục tăng phong độ nếu mình tập luyện mỗi ngày. Không phải là mọi cánh tay trên thế giới đều như nhau, ngay cả cánh tay mình sáu tháng trước đây và ngày hôm nay đã khác nhau nhiều, tùy theo mình đã dày công tập luyện thế nào.

Tất cả mọi kỹ năng cơ thể hay tinh thần đều được chi phối bởi một quy luật sinh học giản dị: Những cơ phận có thực phẩm và luyện tập hàng ngày sẽ phát triển khá; ngược lại, chúng sẽ yếu đi.

Mình có vài người bạn, lâu năm không nói chuyện nhiều, một lúc nào đó nói chuyện hơi dài giờ, mình giật mình vì so với người bạn tích cực mình biết ngày xưa, người bạn bây giờ tiêu cực đến mức hết thuốc chữa. Một người bạn cũ hồi trung học của mình, gần đây đã quyết đoán với mình là vụ 911 ở Mỹ không phải là do khủng bố, mà là do CIA dàn cảnh để có cớ tấn công Afghanistan và Iraq, và anh ta sẵn sàng cho mình liên kết đến các trang web “thông thái” để đọc và nghiên cứu vấn đề !! Tiêu cực đến mức tin rằng chính phủ Mỹ dàn cảnh để giết mấy ngàn dân Mỹ, và cả nựớc Mỹ và thế giới đều ngu dốt đến mức không ai biết, ngoại trừ vài trang web “thông thái” đâu đó, thì đúng là hết thuốc chữa. Mình thực là vừa sốc vừa buồn.

Nhưng đây cũng là một thí dụ rất rõ để các bạn thấy được cái mà ta gọi là “kiến thức” không phải là trung tính (neutral). Không phải là cứ đọc sách hay nghe giảng là tự nhiên có kiến thức vào đầu. Kiến thức của ta lệ thuộc trực tiếp vào thái độ tư duy của ta. Người tiêu cực thì đầu óc hạn hẹp cho nên kiến thức không vào được, và nếu có vào thì cũng bị bóp méo dữ dội để có thể cố chen qua khung cửa chật hẹp đó. Người tích cực, vì đầu óc rộng mở, cho nên kiến thức chạy vào như đi qua xa lộ thênh thang, học một biết mười.
guitarpractice
Giới quản lý thường nói với nhau, “Gặp người tiêu cực thì huấn luyện họ rất vất vả, đôi khi không thể được.” (tức là phải cho họ nghỉ việc, vì các công ty không đủ sức chịu tốn kém với người như thế). Vì vậy, khi tuyển nhân viên, yếu tố quan trọng nhất—không có gì so sánh được—để người phỏng vấn (giám đốc nhân viên hay một lãnh đạo nào đó) tìm kiếm trong người được phỏng vấn là tư duy tích cực. Mọi thứ khác, như kinh nghiệm và kiến thức chuyên môn, đứng hàng thứ hai.

Nhưng làm thế nào để chúng ta có thể nuôi dưỡng và huấn luyện tư duy tích cực mỗi ngày?

I. Thực phẩm

• Về thực phẩm thì các bài viết về tư duy tích cực, về tình yêu con người, về cái đẹp của con người và của thế giới, các tin tức tích cực vui vẻ yêu đời, đều là thực phẩm tốt cho tư duy.

• Với người quen tập thiền, ngồi tĩnh lặng, suy niệm đến từ bi hỉ xả (tứ vô lượng tâm).

• Với người quen niệm phật Adiđà, niệm Phật Adiđà đúng cách, suy niệm rằng mình sẽ là Phật như Phật Adiđà (như trong kinh Vô Lượng Thọ Phật) thì rất là tích cực.

• Với người quen cầu nguyện trong Thiên Chúa Giáo, suy niệm hai điểm căn bản của Thánh kinh: “Thượng đế tạo con người theo hình ảnh của thượng đế.” Và Luật Vàng (golđen law) của chúa Giêsu: “Thứ nhất yêu Thượng đế, thứ nhì yêu láng giềng như yêu chính mình.”

• Nói chuyện, chia sẻ, thường xuyên với các bạn có tư duy tích cực.

drumpractice
II. Về thực hành

• Dĩ nhiên ta cố gắng vui vẻ, bình tĩnh, hăng hái trong mọi trường hợp, với mọi người.

• Nhưng đó là trên lý thuyết, trên thực tế, một lúc nào đó, chuyện gì đó sẽ làm ta mất bình tĩnh, nóng giận, quá căng, sợ hãi, băn khoăn, … và có thể ta cũng không biết là ta đang như thế, cho đến khi chuyện đã qua rồi.

• Nếu ta bắt gặp mình nóng giận ngay khi đang nóng giận là khá rồi. Chỉ cần nói là “À, mình đang nóng giận. Đâu có gì phải nóng giận.” Rồi hít thở vài hơi thở thật sâu và thật chậm, đợi cơn giận qua đi. (Sợ hãi, lo lắng, v.v… thì cũng thế).

• Nhưng nếu không bắt gặp kịp chính mình, và thường là phải qua chuyện rồi mới thấy, thì cũng không sao. Trượt chân là chuyện bình thường. Ai đã chưa từng trượt chân, ngọai trừ những người bị bệnh liệt giường? Điều quan trọng là mình thấy mình trượt chân, bởi vì có nhiều người trượt chân một ngày 20 lần, nhưng họ không biết là họ trượt chân, họ tưởng rằng con người thì ai cũng phải đi kiểu đó—đi vài bước trượt chân một lần, cả đời—không cần và không nên thay đổi cách đi.

• Chỉ cần ta nhận ra là “À lúc đó rõ là mình nóng quá (hay sợ quá, hay…) mất khôn”, đương nhiên là mình sẽ có tư tưởng tự nhiên tiếp theo, “Mai mốt sẽ ráng không như vậy nữa.”

Chỉ cần như vậy thôi. Điểm cốt cán để chúng ta lưu ‎ý ở đây là: Tư duy tích cực là một lọai kỹ năng, cũng như tất cả các kỹ năng khác, phải được nuôi dưỡng, sử dụng, luyện tập hàng ngày. Ta có thể rất tích cực hôm nay, nhưng nếu ta tiêu thụ “thực phẩm” tiêu cực hàng ngày, và cũng không quán sát hành động và tâm thức của mình thường xuyên, một lúc nào đó ta sẽ trở thành tiêu cực. Các “cơ bắp” tinh thần phải có (1) thực phẩm tích cực và (2) thực hành tích cực hàng ngày, thì mới có tiến bộ.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
Licensed for non-commercial use

Tư duy tích cực mỗi ngày