Tình Xuân

Mai vàng nở rộ rồi em
Đôi chim Én lượn. Gọi đem xuân về.
Làng em bên ấy gần kề
Đào, Hồng ướm nụ. Bốn bề tươi xanh.

Hôm sang anh vội qua nhanh
Chợt trông dáng bé. Thanh thanh gót hồng.
Nụ cười duyên dáng thắm nồng
Khơi tình xuân đến. Má hồng hây hây.

Tóc huyền ta ngỡ màu mây
Mắt đen, đen nhánh. Ngất ngây bến chiều.
Trời xuân ôi thật mỹ miều
Đắm say tình bé. Diễm kiều tơ vương.

Hồng Phúc

Nhớ Xuân


Tặng tuổi tím

Sắp xuân rồi đó nắng vàng hanh
Lá trở màu thương nhớ trên cành
Sắp xuân rồi đó ai có biết
Giữa lưng trời áo trắng trôi nhanh.

Sắp xuân rồi đó, cúc vàng tươi
Môi mím duyên duyên bé vẫn cười
Hiên trường ta vẫn thầm van vái
Xuân sắp về rồi đó bé ơi!

Nắng xuân rồi áo trắng vàng ươm
Lặng lẽ trôi theo tiếng trống trường
Hết mưa hạt nắng buồn như cát
Lặng lẽ gom tròn một chút thương.

Ta vẫn lang thang khắp sân trường
Để nghe buồn lẫn với yêu thương
Để nghe chiếc lá run nhè nhẹ
Rơi xuống lòng ta vương chút sương

Để mong bé bước đến hàng hiên
Cho ta cười mỉm rất vô duyên
Để nghe bé hỏi dù rất vội
Răng buồn, răng cứ thích đi riêng?

Anh đem tặng bé một bài thơ
Một chút yêu trong ánh mắt hờ
Mai mốt bé về bên gối mẹ
Còn rối trong lòng bao tiếng tơ?


Nguyễn Tấn Ái

35 Năm

Ngày mới quen
Tóc em demi-garçon
Bước em nhún nhẩy
Bà đầm hái nho
Như cô công chúa
Cười thơ trẻ
Nhưng mắt thiếu phụ
Thẳm thẳm buồn

H & P - 1975 Saigon


Đưa em đi lễ
Nhà thờ Ba Chuông
Tà muslin đen dài
Lộng gió
Nên nắng nao nao
Đầu cây ngọn cỏ

Em vào luật khoa
Nắng sáng sân trường
Quốc Tế Công Pháp
Thầy Châu Tiến Khương
Em nghe anh giảng

Qua Quốc Gia Hành Chánh
Hội quán vắng tanh
Gió lùa hàng cửa sổ
Chỉ em và anh
Ngồi nhìn nắng đổ
Nghiêng sân

Vào Nhà thờ Đức Bà
Dưới chân Đức Mẹ
Nguyện cầu cho những phong ba
Đang cuộn về trên Đất Mẹ

Thảo cầm viên
Những con đường đêm
Vắng lặng
Những quán cà phê
Những buổi xi nê
Những dãy phố trưa
Những chiều hè đổ lửa
Chiếc Rambler
Dọc ngang thành phố
Mondial
305

H & P - 2009 (Washington DC)


35 năm
Thăng trầm
Cơn mộng hoàng lương
Bóng câu vỗ cánh ngoài khung cửa
Trời rộng
Và xanh
Kê vàng chưa chín
Nắng vẫn mong manh
Và hai đứa
Vẫn còn đây
Chỉ chợp mắt vài giây
Trong buổi gặp đầu

35 năm
Những giọt đắng vẫn rơi
Xuống ly đời dịu ngọt
Mặt trời vẫn ấm
Trên những đồng cỏ
Và hai nhỏ
Vẫn nắm tay nhau chạy
Trên những đồi hoang

TĐH
Tuesday, Jan. 5th, 2010
35th Anniversary of Hoành & Phượng
Lake of the Woods, Virginia, USA

say đắm


bên nhau

Khoảnh Sân Nhà Tôi

Lúc tôi mới làm nhà trên phần đất được cấp, nhiều người “khuyên” nên làm chồm ra phía trước để tận dụng đất. Tôi chỉ lịch sự thưa không có tiền nên chỉ làm căn nhà nhỏ thôi. Thật ra lúc đó nhà hàng xóm bên phải tôi làm trước, đã chừa lề đường có đến 6,7 mét. Mình làm “chồm” ra trước nhà họ thì còn đạo lý gì. Nhưng tôi không dám nói thật vì sợ mọi người bảo là “hâm”. Nhưng cũng nhờ thế mà sau khi qui hoạch đường, tôi còn được khoảnh sân trước nhà để khách khứa khi đến chơi hay các cô cậu học trò khi đến học thêm có chổ để xe máy .

Khoảnh sân nhỏ thôi, nhưng có cả một khoảng không gian xanh mát mắt. Này nhé, sát tường là cây ngọc lan trắng. Đến mùa hoa, ngọc lan nở trắng và thoảng hương thơm ngát. Những đêm trăng, trời không lạnh, tôi thường mở toang cửa tận hưởng mùi hương thơm dịu nhẹ của hoa. Cây ngọc lan này do bố vợ tôi chiết và mang vào trồng từ khi nhà làm xong năm 1985. Lúc đầu cây ủ rũ, khu xóm mới lại chưa có nước máy nên bố vợ tôi hàng ngày phải đạp xe đèo hai can nước vào tưới cho cây. Có lẻ vì cảm tấm lòng của người, cây lớn dần, rồi phát tán che phủ cả một khoảng sân. Đến mùa nở hoa, hoa ra từng đợt e gần cả trăm hoa, trắng rực rồi cùng rủ nhau rụng trắng cả mặt đất. Có đợt vợ tôi đi công tác xa hơn hai tuần, đúng mùa hoa nở trắng. Buổi sáng quét sân, gom hoa rụng trắng sân vào gốc cây tôi chợt nghĩ ra mấy câu thơ ngắn:

Em đi nhà chợt vắng,
Hoa trắng rụng đầy sân.
Giường thì bổng rộng hơn.
Người ra vào ngơ ngẩn.

Năm bố vợ tôi mất, cũng vào mùa hoa nở, nhưng cây bổng dưng ủ rũ, lá quăn lại và hoa chưa nở bung đã teo lại rồi rụng. Con trai lớn tôi bảo “chắc nó đi theo ông ngoại quá , Ba à”. Tôi phải lén xé một mãnh khăn trắng, khấn trước di hài bố vợ tôi, rồi đem khăn về quấn quanh gốc cho cây chịu tang người. Mấy tuần sau khi bố vợ tôi mồ yên mả đẹp, lá tươi dần, rồi cây nứt nhiều cành con và dần dần hồi phục. Bây giờ đã gần 25 năm mà cây vẫn ngày càng phát triển. Đêm đêm tỏa hương ngát cả khu xóm.Vợ tôi mỗi khi có dịp lại khoe với mọi người, “Cây ngọc lan này cùng tuổi với Ti út nhà mình đấy”.

Sát trụ cổng bên trái, không hiểu từ đâu, mọc lên một cây vải thiều. Thưở cây còn nhỏ, tôi cột một khoanh thép vòng quanh thân và xâu vào đầu một sợi dây xích để xích con chó “nâu” mỗi khi nhà có khách hay khi chúng tôi có việc đi. Tối mồng 3 tết năm ấy, con trai tôi đi chơi về khuya, mở cổng để chó chạy ra đường mà quên gọi về. Sáng tìm khắp không thấy, biết chó bị bắt trộm, vợ tôi buồn suốt mấy tuần. Sợi xích vẫn để yên đấy. Không ngờ cây lớn nhanh, thân lấp cả khoanh thép rồi lấp cả 3, 4 vòng xích. Bây giờ sợi xích vẫn lủng la lủng lẳng với khoảng mươi vòng xích còn lại cứ như từ trong cây chui ra. Cây vải ngày càng lớn, phủ bóng che gần hết nữa khoảnh vườn, nhưng lại không ra quả. Tôi thường đùa với vợ, “tại nhà mình đẻ 3 thằng đực rựa, nên cây cũng là đực rựa luôn, không thèm ra trái.” Đã không trái thì chớ, đến mùa cây thay lá, lá rụng đầy sân, mỗi ngày quét ba, bốn lần vẫn không xuể. Nhiều người hàng xóm cứ bảo sao không chặt đi. Nhưng sao lại phải chặt đi chứ? Cây không chỉ che mát cho khoảnh sân nhà tôi mà còn là nơi lủ chim chóc hay bay về đậu, hót véo von. Nhiều nhất là lủ chim sẻ. Ríu ra ríu rít, đôi khi rượt nhau la chí chóe. Có hôm tôi còn nghe cả tiếng chim sơn ca du dương vào buổi sáng sớm, hay chim chào mào léo nhéo gọi bạn tình.

Cây còn là nơi tôi treo mấy chậu lan học trò tôi tặng mỗi dịp tết đến hay vào ngày nhà giáo Việt Nam. Hơn chục chậu lan được móc lủng lẳng trên mấy cành ngang thay nhau lần lượt ra hoa. Chậu lan này có lá to, hoa trắng muốt. Chậu lan kia chỉ có đúng ba lá, nhưng đã ra đến năm lượt hoa và mỗi lần đều ra hai nhánh. Những cánh hoa đã nở có màu vàng như nắng thu, rãi rác những mãng tím và nụ cũng màu tím. Những nụ chưa nở thì cánh cuộn tròn trông xa như hạt mù u.
Một chậu lan khác thì có hoa màu tím nhạt với những đường gân tròn trắng trông như những vòng tròn có chung một điểm tiếp xúc, vòng trong nhỏ, vòng ngoài lớn dần theo cánh hoa. Chậu lan phía trong cho hoa màu tím thẩm làm tôi nhớ những tà áo dài của các o Huế, à không, nhớ bảng tên các o đệ nhứt Đồng khánh Huế năm nào. Còn cây lan, không phải chậu, có hoa đặc biệt nhất là cây lan được con trai út tôi mang từ nhà ngoại về “cột” vào cây vãi thiều. Khách đến chơi cứ ngỡ là lan rừng. Hoa nhỏ, vàng điểm trắng, mọc thành chùm, thả xuống như là “cành liểu rũ bên bờ hồ Gươm”.
Tôi chẳng biết tên của các loài hoa, chỉ gọi chậu lan trắng là “Thùy Dung” (bởi do nhóm học thêm 12 có hai cô bé đều tên Thùy Dung tặng), chậu lan vàng là Thúy Muội (vì do hai cô sinh-viên-cô-giáo Thúy và Muội) tặng, chậu lan tím là Thu Hằng (vì do cô học trò cũ tặng vào ngày sinh nhật “bố” năm ngoái), chậu lan “liểu rũ” là Ngọc Kính (tên cậu út nhà tôi). Những chậu lan khác là chậu Bích Thành (chậu này năm nay ra hoa muộn), chậu Thanh Thảo (chậu này lá sum suê, chỉ ra hoa một lần lúc Thảo cùng chồng và con gái ghé thăm rồi không thấy ra hoa nữa), chậu Quế Lâm 18, chậu Quyên Quyên 31 v.v.. Mỗi chậu đều là một loài lan khác nhau, chẳng có chậu nào giống chậu nào.

Cũng trong khoảnh sân nhà tôi, cạnh cửa sổ phòng tôi còn có một cây hoa tím rất đẹp, từng nụ nhỏ mọc thành chùm, rụng dần từ dưới lên ngọn, Hôm bà tổ trường dân phố đến xin một nhánh về trồng vì thấy hoa “lạ và hay quá” hỏi tôi là cây hoa gì, tôi bảo là cây hoa “Huỳnh Huệ”. Bà tổ trưởng cứ ngẩn người ra bảo sao hoa thế này mà là huệ được. Tôi chỉ tủm tỉm cười nhưng không nói cho bà biết cây này do đích thân người đồng nghiệp thân thiết nhất của tôi đã ươm, nuôi lớn và mang vào tận nhà cho tôi. Lúc đầu tôi trồng trong chậu, nhưng thấy cây phát triển tốt, cậu Út nhà tôi bứng ra trồng vào bồn bên cạnh cửa sổ. Đối diện với cây “Huỳnh Huệ” ở bên trái là cây “lá lủng” vợ tôi lấy giống từ nhà cô bạn Quế Lan, mang về trồng. Lúc đầu tưởng không sống được, không ngờ cây vươn lên rất mạnh vào mùa mưa và nay leo quanh trụ trước mái hiên nhà, như những lá trầu to lủng lổ chổ. Hôm đầu tiên vào học thêm một đứa học trò nhỏ lớp 9, cứ xăm xoi rồi trầm trồ “Thầy ơi, thầy làm răng mà bấm cho mấy cái lá ni lủng lổ hay rứa?”. Giọng Huế chay của cô bé làm tôi nhớ quê chi lạ. Tôi trêu, “Ừ, cái lá ni tự nó có lổ như rứa rồi. Thầy đưa từ ngoài quê mình vô đó. Quê mình nghèo, người mặc áo không lành nên là cũng rách lổ chổ rứa đó con.” Vậy mà cô bé cứ tin là thật. Em xin mấy lá, ép vào bộ sưu tầm sinh vật của mình và ghi chú đúng những lời tôi nói. Hôm cô giáo dạy sinh vật của em, cũng là một học sinh cũ của tôi, điện hỏi có phải thế không, tôi vừa buồn cười, vừa cảm động. Và tôi tin rằng không phải “học sinh bây giờ ranh ma quá!!!” như mọi người vẫn than phiền. Ít nhất bên cạnh tôi vẫn còn những cô bé 15, 16 ngây thơ và biết rung động trước nỗi đau của những người nghèo khó như em.

Dọc bức tường ngăn nhà tôi và nhà cô giáo Hà hàng xóm, còn có một đôi mai: một cây mai rừng và một cây mai tứ quí vợ tôi đã lấy giống từ “nhà bà ngoại” vào trồng. Tết năm ngoái cây mai rừng đã cho những nụ hoa đầu tiên, còn cây mai tứ qúi thì từ ba năm nay đã điểm xuyết cho khoảnh vườn nhỏ của tôi những nụ mai vàng quanh năm.

Trong khoảnh vườn nhỏ của tôi còn có những chậu hoa dễ thương và ấm tình nghĩa. Chậu cây lá
“ Đoan Thư ” cô đồng nghiệp trẻ đã tặng tôi trước ngày em chuẩn bị đi học thạc sĩ như một lời hứa “con sẽ mãi xanh tươi và phát triển như chậu cây này”. Chậu lan “Thúy Hiền” mỗi dịp tết lại trổ một cành hoa đỏ thắm, vươn cao như lời hẹn “con sẽ mãi nối nghiệp của Thầy”. Chậu hồng “Thu Hà” tôi cắm từ bó hoa hồng hai mẹ con em đã mang đến mừng tuổi tôi lúc gần nữa đêm 30 tết trong những ngày em đang gặp đổ vở hạnh phúc riêng tư. Những bông hồng lúc em tặng tôi cũng chỉ nhỏ thôi, nhưng khi được cắm xuống đất, không hiểu sao cánh bổng nở to lạ thường. Mỗi lần hoa nở tôi nhìn nụ hồng lớn lên từng ngày và cầu mong cho cuộc đời em sẽ có một kết thúc có hậu. Đặc biệt nhất trong số các chậu cây này là chậu Hồng Môn, với bốn lá môn màu lục non ngã vàng khi nắng chiều chiếu xuống và cánh hoa màu đỏ hồng bao quanh, bảo bọc nụ hoa nhỏ như một nhánh thủy tiên hay phật thủ. Bảo Thùy, một học trò nhỏ của tôi ở Cao Đẳng Sư Phạm, trước khi từ giã Buôn Ma Thuột để xuống thành phố Hồ Chí Minh tìm cơ hội học tiếp, đã khệ nệ mang lên kèm lời nhắn “Ông nội con bảo đây là cây Hồng Môn. Ông biểu con mang lên biếu Thầy và xin phép Thầy cho con được gọi Thầy bằng ‘Bố’”. Tôi thật sự ngỡ ngàng và xúc động. Xúc động vì mỗi lần sửa bài trên mạng cho em, tôi vẫn gọi đùa em là “ Chổ này sai rồi ‘con gái’, phải sửa như thế này ..”. Không ngờ em đã tự nhận mình là con gái tôi, lại còn kể cho cả ông nội em, người mà tôi chưa từng gặp mặt, nghe chuyện này để ông gủi tặng tôi chậu Hồng Môn này. Phải chăng ông muốn gủi gắm với tôi rằng “Cổng trường sư phạm” phải luôn luôn là Cổng Đỏ và nhắn nhủ tôi hãy cố đi trọn con đường nghề tôi đã chọn và sống hết mình trong những tháng ngày cuối cùng của nghiệp giáo đã trót vương?

Khoảnh sân nhà tôi gắn bó với tôi không chỉ vì ở đó có những kỷ niệm của những người tôi yêu thương trong gia đình tôi, mà còn vì ở đó có những kỷ vật của những đồng-nghiệp-người-bạn-lớn và của những học-trò-đứa-con-nhỏ của tôi, những người đã làm cho tôi thêm tin hơn vào nghề dạy học và yêu thêm cuộc sống vô thường này.

Đặng Ngọc Thanh Hải

Trái tim giàu có

Cuộc triển lãm thành công ngoài dự tưởng.

Suốt một tuần liền không ngày nào gian sảnh lớn không chật ních người. Khách đến thuộc mọi tầng lớp, đủ mọi lứa tuổi. Từ bậc trí thức cao niên đến lớp học sinh còn quàng khăn đỏ, từ công chức cổ cồn cà vạt đến dân lao động áo đẫm mồ hôi, từ các cô gái tóc nâu môi trầm đến những bà giáo đã nghỉ hưu dáng vẻ lịch sự. Phải nói chưa có cuộc triển lãm nào -dù là của câu lạc bộ nỗi tiếng gồm những nghệ sĩ tên tuổi bời bơi – thu hút nhiều người xem, ghi lại cảm tưởng chân thành như thế. Đặc biêt họ đều đến bằng nét mặt tươi tắn và ra khỏi phòng với nét mặt khác – bàng hoàng, ngơ ngác, xót xa, căm phẫn. Có người khóc.

Chắc các bạn đang muốn biết đây là cuộc triển lãm gì, do ai tổ chức, những ai tham gia.

Xin thưa: triển lãm ảnh, hội Nghệ sĩ nhiếp ảnh tổ chức và chỉ một tác giả tham gia.

Nói cách khác là toàn bộ tác phẩm trưng bày đều do một tay máy thể hịên, lại là một tay máy nghiệp dư, chưa từng nhận tước hiệu nào về loại hình nghệ thuật gần gũi nhưng quá tốn kém này và chỉ toàn ảnh đen trắng thực như cuộc sống, không hề có dấu vết của kỷ thuật kỷ xảo.

Các bức ảnh có nội dung thế nào mà tác động đến vậy ?

Có lẽ các bạn đang nóng lòng muốn biết, nhưng xin hãy làm quen với tác giả trước đã.

Đó là một bác sĩ, du học Hoa Kỳ từ năm 1970 rồi định cư bên ấy và đã có gia đình.

Sau nhiều năm bằn bặt ông về thăm quê hương. Một lần rồi nhiều lần. Sang đầu thế kỷ mới ông cùng gia đình xin về hẳn. Hiện ông đang sống tại thành phố này.

Về ông, thông tin tôi mới chỉ có vậy.

Khi có cuộc triễn lãm khác lạ nói trên, bị ám ảnh bởi những tấm ảnh, bị thu hút bởi ý tưởng của tác giả tôi nảy ý muốn gặp ông để tìm hiểu thêm, viết một các gì đó nhưng công việc linh tinh của một phóng viên tập sự như tôi đã chiếm hết quĩ thời gian ít ỏi khiến tôi không sao thực hiện được. Sau buổi khai mạc, viết tin xong tôi về miền Tây rồi sau đó theo đoàn các nhà báo và doanh nhân lên cao nguyên trong chương trình 500 phần quà cho người nghèo ở Đắc Lắc. Mọi tin tức ở thành phố, cả chi tiết về cuộc triển lãm tôi kể trên đây đề nhận từ bạn bè qua mobile.

*


Tôi là người gặp nhiều may mắn. Đường học vấn suôn sẻ, gia đình yêu thương.Thích kiến trúc nhưng xui khiến thế nào tôi lại thi và đỗ khoa báo chí. Học với nhiều thầy là những nhà báo giàu kinh nghiệm, đầy tâm huyết, tôi đâm say mê ngành học này. Tốt nghiệp loại giỏi, cộng với những bài viết được đánh giá cao khi đang là sinh viên tôi được nhận làm phóng viên tập sự cho một tờ báo có uy tín. May mắn cũng theo tôi lên cao nguyên và tôi được biết thêm nhiều về ông.

Ngày thứ hai trong chương trình, đoàn đến một làng nghèo của huyện vùng sâu. Sự nghèo khó hiện ngay trên cây cỏ ven đường. Đất cằn khô. Dường như lâu lắm rồi không có hạt mưa nào. Người già khô quắt, trẻ nhỏ gầy gò đen nhẻm đi ngơ ngác dưới nắng. Lác đác vài con bò trơ xương uể oải qua. Đón gói quà gồm hai mươi cân gạo, hai lít dầu ăn, hai cân đường và năm hộp thịt mọi người mừng ra mặt..

Sinh ra, lớn lên học hành bây giờ đi làm việc ở thành phố tôi không ngờ có nơi nghèo đến thế. Quen thấy cao nguyên qua hình ảnh các cô gái duyên dáng mặc váy thổ cẩm; các chàng trai khoẻ mạnh ngực trần vấn khố nhảy múa trên sân khấu hoặc thấy trong phim ảnh những chú voi đủng đỉnh đưa khách du lịch dạo hồ ; những ngôi nhà Rông cao vút ; nhà dài hoành tráng ;những buổi uống rượu cần đông vui, lần đầu tiên chạm thực tế một cao nguyên khác tôi hết sức ngỡ ngàng.

Ngồi giữa khoảnh sân gió bụi cạnh những con người thiếu thốn mọi thứ, cảm xúc của tôi thật khó tả. Tôi thấy mình quá đầy đủ, quá may mắn.Phải làm gì đây – cô gái qua tuổi hai mươi chưa lâu, một phóng viên mới tập tểnh vào nghề trong tôi tự hỏi – để giúp đỡ họ để có thêm nhiều người cùng quan tâm đến vùng đất này theo kiểu nói hiện nay là “đưa cần và bày cách câu cá” chứ không chỉ là “cá” – những gói quà có tính chất cấp cứu dù rất ý nghĩa này?

Trên đường về đoàn ghé thăm Trung tâm Y tế huyện. Với con mắt của một phóng viên mới vào nghề, tôi tranh thủ nhìn ngó ghi chép may ra thu luợm chút gì cho bài phóng sự đang hình thành. Bất chợt tôi gặp nét quen quen trên một tấm ảnh treo trong phòng. Thấy tôi chăm chú nhìn một người phụ nữ dân tộc có mặt ở đó chỉ vào người đàn ông cười hỏi :

_ Co quen không? Co biet ai đây không?

Tôi lắc đầu và nhìn lại lần nữa. Bức ảnh gồm một bé trai gầy ốm, tay che miệng nhưng tôi biết đang cười vì ánh mắt rạng rỡ đang ngồi trên chân một người đàn ông. Vây quanh là ba đứa trẻ khác. Người ấy cũng cười. Nụ cười dễ mến. Tôi ngớ người nhận ra chính là ông, liền bấm ngay mấy kiểu.

Người phụ nữ đến bên tôi, chỉ vào ảnh giải thích bằng tiêng Kinh thiếu dấu :

– Bac si Tâm. Va miêng cho may đưa đo. Ơ xa lam. Lên đây lâu roi.
( Bác sĩ. Tâm.Vá miệng cho mấy đứa đó. Ở xa lắm. Lên đây lâu rồi )

Quay lại văn phòng trạm, tranh thủ lúc mọi người nghỉ ngơi tôi tìm trạm trưởng hỏi thì được biết bức ảnh đó chụp cách đây ba năm trong lần ông lên phẫu thuật cho trẻ bị hở hàm ếch. Ông rất tốt, rất giản dị và rất thương bọn trẻ, lên đây nhiều lần. Hiện ông vẫn đỡ đầu cho cả mấy đứa trong ảnh.

Ngồi trên xe về lại thị trấn, hình ảnh buôn làng cằn cỗi; cả hình ảnh ông giữa bọn trẻ cứ quấn lấy tôi. Thấy tôi lắng lại mọi người xúm nhau trêu :

– Chắc là nhớ phố rồi. Hay đang cảm anh chàng nào đây. Khai mau. Tên gì? Ở đâu ?

Tôi cười nhập cuộc bằng giọng nói bắt chước người phụ nữ lúc nãy khiến họ cười rầm :

_ Tên kho đọc lăm. Chưa quen miêng. Không noi được.

Chợt mobile reo. Nhỏ Hương nheo nhéo rồi dập máy tức khắc:

– Chàng của mày cũng đang đi cao nguyên đấy. Tìm đi. Bye.

Tôi gọi lại, gắt:

– Đồ con khỉ. Chàng nào vậy ?
– Thì chàng triển lãm ảnh đó.
_ Đồ quỉ sứ. Mai nữa về tau cho mày biết tay.

Tôi quát Mai tắt máy cười thầm. Con quỉ Ròm này dám gọi ông là “ chàng của mày” chỉ vì hôm khai mạc tôi dại miệng hé cho nó kế hoạch tìm hiểu thêm về những gì dẫn tới cuộc triển lãm và khi theo đoàn công tác, gọi cho nó tôi thường hỏi thăm về phòng ảnh.

*

Điểm đến cuối cùng sẽ đến là một huyện phía đông bắc.

Đoàn nghỉ đêm tại Buôn Ma Thuột. Theo chân nhóm doanh nghiệp thăm phố, tôi có một đêm lang thang khắp chốn với gió thật thú vị.

Khác với hình dung trước khi lên đây, Buôn Ma Thuột có dáng dấp của người trai vâm váp. Mới, rộng, khoáng đạt, đẹp, sạch và cả xanh nữa.

Gió thì khỏi kể. Thành phố nơi tôi ở suốt ngày sùng sục xe cộ, không khí nóng sực, ra đường chỉ muốn thật nhanh đến nơi để tránh khói bụi. Tại đây,tôi được thả bộ dọc theo các vỉa hè lát gạch bóng loáng, được hít thở không khí mát mẻ thoảng mùi cà phê. Theo anh Hải một doanh nhân gốc ở đây thì Buôn Ma Thuột có rất nhiều cơ sở chế biến đang hoạt động ngày đêm. Mặc cho gió đùa nghịch thổi tung mái tóc, tôi chân sáo hát “Có cái nắng, có cái gió, có nỗi nhớ …” bài hát quen thuộc về thành phố này.

Cả nhóm ghé lại một quán cà phê vườn. Quả thật là vườn. Cây tự nhiên rất nhiều toả bóng từ trên cao che đỡ cho bao nhiêu chậu cảnh đặt đây đó , bên các bộ bàn xinh xắn. Chị chủ quán tươi tắn là người quen của anh Hải tiếp chúng tôi sau câu chào thân mật.

Câu chuyện bên ly cà phê xoay quanh các vụ tiêu cực báo chí vừa phanh phui, chẳng biết từ lúc nào lại quay sang văn học nghệ thuật . Hoá ra các doanh nhân cũng rất quan tâm đến lĩnh vực này chứ không phải chỉ biết thương trường với sản phẩm thị phần thuế khoá, hoặc những tiêu cực của xã hội.

Tôi ngồi nghe, thỉnh thoảng góp lời. Chợt chị chủ quán sực nhớ :

– Hải ơi ! Ông Tâm vừa “rinh” một giải về ảnh đấy. Bức ảnh gây xúc động lắm.
– Tâm “hàm ếch” hở chị ? , anh Hải nhướng mắt hỏi,
– Thì còn Tâm nào nữa. Lâu rồi chị không thấy anh ấy lên đây. Đọc báo thấy nói ông vừa có một triển lãm cá nhân ấn tượng lắm.

Chi chủ quán xác định khi cho thêm hạt dưa vào đĩa.
Tôi mừng thầm. Vậy anh Hải là người rất quen với ông, tôi sẽ khai thác từ anh Hải.
Quả thật may mắn theo tôi trên mọi chặng đường.
Đêm đó tôi không cho anh ngủ bằng cách gọi thêm một tách cà phê nữa và tại nhà khách anh kể đầy đủ với tôi về ông.

*

Quê ông ở Quảng Nam trong một làng nhỏ thuộc huyện miền núi. Làng nghèo. Nhà ông cũng nghèo. Dân ở đó sống bằng nghề đốn củi bán cho thương lái đem về phố chợ. Chính ông khi còn là học sinh trung học đệ nhất cấp trường huyện cũng tranh thủ vào rừng giúp cha mẹ những hôm cuối tuần về thăm nhà. Ông học rất giỏi, vì vậy gia đình cương quyết bắt ông theo học tiếp trung học đệ nhị cấp tại Đà Nẵng sau khi thi đỗ trung học đệ nhất cấp với số điểm tối đa. Bất chấp khó khăn thiếu thốn, ông vượt hẳn các công tử tiểu thư thành phố về sức học. Đỗ ưu hạng Tú tài hai, ông được cấp học bỗng du hoc tại Hoa Kỳ. Phần sau là như tôi đã kể ở trên.

Mất liên lạc từ sau 1975, khi được phép về thăm lần đầu nhiều năm sau đó ông đau đớn hay tin bố đă qua đời vì ung thư gan, mẹ cũng luôn đau ốm. Ngôi làng của ông khác nhiều -gần như bị san thành bình địa – so với năm ông sang nước người

Bà con mất nhiều, số do đạn bom, số do bệnh tật. Sửa sang nhà cửa cho mẹ. gửi lại một ít tiền để mẹ sinh sống, ông trở lại Mỹ.

Những lần về sau, ông đi thăm thêm nhiều nơi hơn nửa như tìm lại kỷ niệm nửa để ngắm nhìn quê hương đổi thay. Ông sững sờ thấy có quá nhiều trẻ dị dạng. Nhẹ là hở hàm ếch. Nặng hơn là đầu to chân tay teo quắt không đi lại được. Có trẻ chỉ nằm u ơ một chỗ. Có những em ở độ tuổi hai mươi mà như em nhỏ lên bảy gần như không có nhận thức, ngu ngu ngơ ngơ. Cả thằng bạn tuổi nhỏ lấy vợ Đà Nẵng, nghe đâu cũng sinh con như vậy, mà những hai đứa. Người lớn thì mắc chung một chứng là suy gan , nặng nữa là ung thư rồi chết. Ông rất buồn.

Ông biết họ bị nhiễm Đi – ô – xin. Tìm đọc sách báo ông mới hay suốt những năm từ 1968 đến 1974, huyện núi quê ông là nơi bị máy bay Mỹ phun thuốc khai quang cho cây trụi lá để dễ bề kiểm soát “ Cộng quân. “

Thảo nào.

Ông nhớ lại những khu rừng hàng loạt rụng lá trái mùa ông đã chứng kiến thuở đang học ở Đà Nẵng về thăm nhà theo cha vào rừng đốn củi và mùi ổi chín váng vất trong không khí mỗi khi nghe tiếng máy bay bà già ù ù trong rừng xa. Ông còn nhớ hồi đó ông cũng như bao người đi cùng đã lấy làm ngạc nhiên nhưng không kém phần thích thú khi thoải mái đốn chặt cây đã chết. Nhiều tờ báo khác cũng nói rằng còn rất nhiều thùng hoá chất chôn trong lòng đất. Dân đi khai hoang phát hiện thấy. Một số được lấp lại, mộy số khác bị người dân cạy nắp đổ ven suối, lấy thùng đựng nước uống.

Vậy là đã rõ. Ông đau xót quay về Mỹ. Và ông lâm bệnh.

Nền y học tiên tiến của nước giàu có nhất thế giới đã nhanh chóng xác nhận ông bị nhiễm thứ hoá chất chết người đó. Nó tàng ẩn từ lâu và đang dần huỷ hoại lá gan của ông.

Đau đớn nhưng bình tĩnh, ông điều trị bằng phương thức nghiêm ngặt với sự hổ trợ của các dược phẩm tốt nhất mong khống chế bệnh.

Đầu năm 2000, ông xin hồi hương.

*

Nhớ đến biệt danh chị chủ quán nhắc hồi tối, tôi hỏi anh Hải :

– Vậy cái tên Tâm “hàm ếch” là do đâu ?
– Ngốc ơi ! Vậy mà cũng là nhà báo.

Cốc đầu tôi rõ đau, anh Hải kêu lên rồi tiếp :

– Sau khi về nước ông đi nhiều nơi. Những nơi mà ông được biết thêm cũng chịu tình cảnh như quê ông. Ông gặp thêm nhiều những trẻ em như thế, đa số tập trung ở các tỉnh Miền Trung và Tây Nguyên nơi đời sống hiện còn rất nhiều khốn khó.

Nhớ đến bức ảnh ở trạm y tế, tôi sáng dạ hẳn :

– Vậy là ông ra tay giúp người không may, cụ thể là phẫu thuật cho trẻ nhỏ hở hàm ếch và mang biệt danh đó luôn.
– Khá rồi đấy. Bây giờ thì có thể là nhà báo rồi.

Anh Hải châm thuốc cười trêu tôi và lên giọng hài hước :

_ Là bác sĩ phẫu thuật, ông làm mấy việc đó dễ dàng nhanh chóng như ta khâu chỗ áo bị rách.Điều đáng nói là ông không lấy một xu nào của người bệnh lại còn cho thêm thuốc men nữa.
_ Một mình ông làm sao tập trung bọn trẻ từ những nơi rất xa nhau như thế ? Kinh phí đâu cho ông thực hiện các chuyến đi đó.

Tôi băn khoăn.

_ Thì nhà báo tự tìm ông mà hỏi. Khai thác tui nhiều quá rồi đấy cô ơi. Số phone đây.

Anh đọc cho tôi lưu vào máy, ngáp rõ to rồi đứng dậy vươn vai. Biết đến lúc
phải “tha” cho anh, tôi cũng đứng lên thu xếpđồ đạc ngày mai đi tiếp.

_ Mà nhóc ơi ! Tìm hiểu hơi bị kỷ đấy nhé. Liệu đấy. Con gái ông cỡ tuổi em đó. Đừng có mà tơ tưởng.

Chao ôi ! Anh Hải cũng về phe với quỉ Ròm mà trêu tôi. Sao lúc này anh không chịu nhớ tôi là phóng viên, lại là phóng viên tập sự chuyện gì cũng muốn cặn kẽ. Thu thập, lượm lặt là một trong nhiều mẹo tôi học được ở các thầy, các anh chị kinh nghiệm trong nghề. Chả lẽ anh không biết vậy sao. Theo hướng anh vừa khuất,tôi hét lên :

– Quỉ tha ma bắt anh đi. Anh Hải ơi.

*

Chưa kịp gọi, tôi đã gặp ông. ( Lại may nữa )

Xã cuối cùng nơi đoàn đến nằm sát ranh giới hai tỉnh. Đường đi đã bắt đầu hẹp lại, Rừng khộp lùi dần. Rừng le tiếp nối. Rồi xe qua những cánh đồng bông cằn cỗi, những ruộng ngô khô cháy. Thỉnh thoảng hiện ngôi làng ẩn dưới tầng cây xanh, nhà cửa khá khang trang Có lẽ đây là nơi trù phú nhất huyện.

Đã đến nơi cần đến. Một vùng lưa thưa cây lá, tuềnh toàng những gian nhà gỗ. Nắng như đổ lửa. Không một ngọn gió. Người dân đã tập trung tại khoảng sân nhếch nhác cỏ dại của trường tiểu học.

Nỗi mong chờ hiện rõ trên từng gương mặt gầy xạm. Có lẽ được thông báo trước nên họ đến từ sớm. Thấy bóng xe họ tươi tắn linh hoạt hẳn. Trẻ em túa ra tò mò háo hức nhìn ngó chỉ trỏ. Trông chúng chỉ có mắt và mắt. Thấy tôi đưa máy ảnh chúng xấu hổ chạy lại túm áo mẹ cười lỏn lẻn. Tôi bấm mấy kiểu và chợt nhớ đến ông với các tấm ảnh được trưng bày. Có lẽ từ những chuyến đi, từ những pô ảnh ngẫu nhiên trên bước rong ruổi ông đã nảy ý định dùng số ảnh này vào một mục đích cụ thể : dùng ảnh như phương tiện kêu gọi sự sẻ chia của cộng đồng đối với bao người, nhất là trẻ em đang gánh chịu bất hạnh từ chất độc màu da cam. Đó cũng là bằng chứng xác thực tố cáo với thế giới về sự dã man thâm độc của kẻ thù. Ảnh cũng giúp ông trả nợ quê hương, nợ tình làng nghĩa xóm.

Sau khi trao quà nhân lúc nghỉ uống nước, vị chủ tịch xã cho biết có một bác sĩ cũng vừa tới, đang tiến hành phẫu thuật đợt vét cho trẻ hở hàm ếch vì đợt đoàn về huyện các gia đình ở đây không được thông tin kịp thời. Công việc đang tiến hành tại nhà ông phía sau trường.
“ Chắc chắn là ông rồi”, tôi nhủ thầm và cương quyết không bỏ lỡ cơ hội được tận mắt nhìn ông thao tác, tôi báo anh Hải rồi vào trong.

Lần này tôi không được may mắn hổ trợ. Ông đã xong việc đang lúi húi dọn đồ đạc. Tôi tiếc hùi hụi. Thế là không thể có được kiểu ảnh ông đang ra tay đem lại nụ cười cho các em nhỏ. Nhưng dù sao cũng có mấy kiểu chụp các em xúm xít quanh ông, miệng còn ngậm chặt. Nhận ra tôi, ông có vẻ ngạc nhiên :

_ Chào cháu ! Sao cháu lại đến được đây ?
– Chú không biết đấy thôi. Cháu đi bằng con đường chú đang đi.

Tôi tinh nghịch đáp lời và nhận được một tràng cười vang của ông.

– Cháu cũng không biết đấy thôi. Đường chú đi vất vả lắm ít ai chịu nỗi. Tuổi trẻ lại càng hiếm.
– Người nhiều tuổi có sự kiên trì bền bỉ thì ngược lại tuổi trẻ có sự hăng hái và lòng quyết tâm. Cháu thuộc nhóm thứ hai.
_ Ghê nhỉ. Thôi. Ra ngoài uống nước đi cô bé.

Khoác túi. Xoa đầu mấy đứa trẻ. Cười vẫy chào bố mẹ chúng đang hồi hộp chờ đợi, ông vui vẻ gọi tôi đang loay hoay bên bọn nhỏ.
Đưa tôi một chai nước suối lấy từ túi xách, ông ngồi nhả khói nghĩ ngợi.
Tôi nói lên những suy đoán của mình về cuộc triễn lãm của ông.

_ Cháu hiểu chú rồi đấy. Chú không biết làm sao để kêu gọi mọi người khi chú chỉ là một bác sĩ, lại là bác sĩ về nước chưa lâu, chưa đóng góp công lao gì cho tổ quốc. Liệu mọi người có tin thiện ý, ủng hộ việc làm của chú sau bao năm tháng sống đầy đủ nơi xứ người khi đất nước là một chiến trường đẫm máu hay chìm trong nghèo đói thiếu thốn.

Giọng ông chùng lại. Tôi chen lời :

_ Nhưng mọi người rất ủng hộ chú, phải vậy không ?
_ Quả đúng vậy. Thoạt đầu là các bạn học hồi nhỏ. Người có chuyên môn Y thì góp tay, người ngoài ngành thì góp tài chính, liên hệ chính quyền địa phương. Dù làm điều tốt đôi khi cũng không thể tự mình, chỉ có mình mà được đâu cháu. Dần dà chú kêu gọi thêm các bạn đang ở nước ngoài.
_ Thế còn triễn lãm ?
_ Thì cũng là được ủng hộ. Các anh chị ở hội Nghệ sĩ Nhiếp ảnh thành phố đồng tình với ý nguyện của chú và họ đứng ra lo khâu thủ tục, rồi khâu tổ chức.
– Theo thông tin cháu có được thì cuộc triễn lãm gây xúc động trong lòng công chúng. Đấy là sự ủng hộ rộng rãi sâu sắc phải vậy không chú ?
– Chú rất vui vì điều đó. Các nạn nhân khó lòng nói lên tiếng nói đòi quyền lợi – cho dù là quyền lợi chính đáng của chính họ – một khi họ thiếu mọi thứ kể cả phương tiện sống tối thiểu. Đòi quyền lợi, nhất là đòi công lí là một hành trình gian nan cháu ạ! Rất may hiện giờ hành trình này được toàn xã hội quan tâm góp sức.

Cả đoàn đề nghị ông cùng chung xe về thành phố. Ông hoan hỉ nhận lời.

Câu chuyện của ông và tôi tiếp tục suốt chặng đường dài. Các nhà báo khác,các doanh nhân cũng hăng hái không kém. Tất cả náo nức với tin tức về việc thu thập chữ ký ủng hộ vụ kiện của các nạn nhân chất độc màu da cam, về số tiền giúp đỡ họ ngày một nhiều mà theo tôi cuộc triễn lãm của ông đã góp phần không nhỏ , về đề tài làm thế nào để mọi người đều được sống đúng nghĩa và sống có ý nghĩa.

Ông bảo ông là người may mắn từ thuở còn là học sinh đến khi thành đạt và may mắn vẫn còn theo ông đến lúc này khi được bao người ủng hộ. “Sống thích đáng với may mắn đời cho là một cách trả ơn” ông nói.

Tôi cũng là người may mắn. May mắn mới nhất là bài viết sau chuyến đi này _ với tư cách là phóng viên – về những phận đời và cả những tấm lòng mà ông là người đầu tiên tôi nhắc tới đang chín dần trong đầu. Tôi cũng sẽ như ông: trả ơn đời bằng chính cuộc sống mình.

“ Thế naò mình cũng phải rủ Quỉ ròm cùng mời ông đến Thềm Xưa uống cà phê nghe nhạc. Bài đầu tiên, bài thứ hai, thứ ba cho đến cuối cùng sẽ chọn tặng ông phải là những ca khúc sâu lắng của nhạc sĩ tài hoa họ Trịnh”, tôi tự nhủ.

*

Tôi có nhiều người theo đuổi. Không ít chàng bảnh trai, sành điệu. Gặp tôi họ không ngần ngại nói về những chuyến du lịch trong và cả ngoài nước tốn kém mà họ vừa thực hiện với bạn bè hay người nhà hoặc về những cuộc nhảy nhót thâu đêm suốt sáng bằng giọng khoe khoang không giấu diếm. Tôi ngồi nghe họ, nghe cả nỗi dửng dưng ngập tràn lòng mình trước những lời tỏ tình hoa mỹ, những hứa hẹn ngọt ngào

Mọi người bảo tôi khó, quá kén chọn. Đúng là họ đầy đủ nhưng sao tôi thấy họ vẫn thiếu. Thiếu gì ? Tôi cũng từng tự hỏi mình mà vẫn chưa có câu trả lời thoả đáng. Quỉ Ròm bảo tôi hâm, thiếu I – ốt.

Bây giờ, trên chiếc xe bụi bặm trở về từ cao nguyên khô xát, bên những gương mặt xạm nắng gió sau chuyến đi đầy ý nghĩa, bên cạnh tác giả của những tấm ảnh lay thức lòng người ; làm nhói lòng người để rồi kéo tay mọi người lại với nhau vì một mục đích chung là đem lại những gì có thể cho những phận đời bất hạnh, tôi đã hiểu ra thứ những chàng trai đó thiếu.

Chợt anh Hải quay nhìn tôi cười ý nhị :

– Này cô bé. Sao như kẻ tương tư vậy ? Có “vấn đề” rồi phải không ?

Tôi nháy mắt với anh, thầm nói :

– Anh Hải ơi ! Bây giờ thì chưa nhưng rồi em sẽ yêu. Vâng.Người em yêu sẽ là người mang trái tim giàu có. Như anh, như những người đang ngồi trong xe này, như ông.

*

Chắc các bạn đã không còn thắc mắc về nội dung các bức ảnh được triễn lãm ?

Tôn Nữ Ngọc Hoa

Phúc cho người lãnh đạo

Phúc cho người lãnh đạo biết được đi đến đâu
Tại sao phải đến đó và làm sao để đến đó.

Phúc cho người lãnh đạo không biết nản chí
Không trình chứng cớ để ngưng việc

Phúc cho người lãnh đạo biết làm thế nào để lãnh đạo
Không trở nên độc tài

Phúc cho người lãnh đạo biết dẫn dắt vì lợi ích của những người được quan tâm nhất
Không vì thỏa mãn cá nhân

Phúc cho người lãnh đạo xây dựng những nhà lãnh đạo
Trong khi lãnh đạo

Phúc cho người lãnh đạo với cái đầu trên mây
Và bàn chân trên mặt đất

Phúc cho người lãnh đạo biết xem xét lãnh đạo là
Một cơ hội để phục vụ.

~ Christopher News Notes

.

Hoàng Khánh Hòa dịch

Blessed is the leader who knows where to go,
Why to go there and how to get there.

Blessed is the leader who knows no discouragement,
Presents no alibi.

Blessed is the leader who knows how to lead
Without being dictatorial.

Blessed is the leader who leads for the good of the most concerned;
Not for personal gratification.

Blessed is the leader who develops leaders
While leading.

Blessed is the leader with a head in the clouds,
And feet on the ground.

Blessed is the leader who considers leadership
An opportunity to serve.

Thứ bảy, 9 tháng 1 năm 2010

Bài hôm nay

Stayin’ Alive – Bees Gees , Văn Hóa, Nhạc Xanh, Video, anh Trần Đình Hoành.

Thay đổi thái độ, thay đổi cuộc đời , Danh Ngôn, song ngữ, chị Thanh Hằng.

Học rộng và học sâu, Danh Ngôn, song ngữ, anh Nguyễn Văn Du .

Gió muốn chơi với tóc của bạn , Danh Ngôn, song ngữ, anh Noah Pollock và anh Nguyễn Minh Hiển.

Bát canh tập tàng , Thơ, anh Trần Vân Hạc.

Điều em biết , Thơ, chị Phan Bích Thiện.

Người thoát mộng, Văn, chị Đinh Thị Như Thúy.

Tin mới từ THCS Nguyễn Thị Minh Khai , Chuyện Phố, chị Tôn Nữ Ngọc Hoa.

Thuận Thị Trụ và sắc màu thổ cẩm Chăm… , Chuyện Phố, Văn Hóa, anh Trần Can.

Nghệ thuật giao tiếp, Trà Đàm, chị Thịnh Hoa.

Càng tu càng tội, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng quốc tế, anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

T Dubai nhìn li nhng cu “đnh cao” ca thế gii (1) – Ngày 4/1/2010, Burj Khalifa hay còn gi là Burj Duba, cu trúc nhân to cao nht thế gii chính thc được khai trương. T Dubai hãy cũng nhìn li nhng tòa nhà tng được mnh danh là đnh cao ca thế gii trong quá kh.

Châu Âu, M lnh “tương đương Nam Cc” – Giá lnh vn tiếp tc tn công dn dp châu Âu và M. BBC mô t trong hai ngày qua, nhit đ ti châu Âu và M đã gim xung mc k lc “tương đương vi nhit đ Nam Cc”.

Trung Quc t hình 7 trùm xã hi đen – Hôm qua 7-1, chính quyn Trung Quc va t hình by tên trùm xã hi đen ti thành ph Thch Gia Trang, tnh Hà Bc.

Thng đc Ngân hàng Trung ương Argentina b sa thi – Tng thng Argentina va yêu cu sa thi người đng đu ngân hàng trung ương do ông này t chi dùng d tr ngoi t đ tr n.

Li x súng M, bn người chết – Li có thêm mt v x súng đm máu ti M. Hãng tin AP cho biết hôm qua 7-1, mt công nhân thành ph St. Louis, bang Missouri đã đến công ty, n súng sát hi ba người và khiến năm người khác b thương trước khi t sát.

Cùng hp tác đ cùng thng – Din đàn khu vc thương mi t do ASEAN – Trung Quc vi ch đ “Cùng nhau thng li, xây dng huy hoàng” đã khai mc ngày 7-1 ti thành ph Nam Ninh, tnh Qung Tây (Trung Quc).

Malaysia tăng cường giám sát người nước ngoài – B Ni v Malaysia va thông báo s tiến hành kim tra và giám sát cht ch người nước ngoài nhm đm bo các đi tượng này không gây nguy hi đến an ninh quc gia.

Obama có th mt thế đa s thượng vin – Hai thượng ngh sĩ (TNS) kỳ cu là Chris Dodd (bang Connecticut) và Bryan Dorgan (North Dakota) thông báo s ngh hưu và không tái tranh c trong năm nay. Din biến mi hôm 6-1 đang khiến phe Dân ch có nguy cơ mt đa s 60/100 ghế thượng vin sau cuc bu c.

Bơ vơ t nn môi trường – H là nhng người mt nhà ca, công vic vì thiên tai. Câu chuyn đâu ch riêng Bangladesh.

.
Tin sáng quốc nội
, anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

Cn hình thành tp đoàn báo chí, nếu đ năng lc, điu kin – Ngày 8-1, B Thông tin – truyn thông đã t chc hi ngh gp mt các cơ quan báo chí khu vc Nam b đ thông báo tình hình hot đng báo chí trong nước năm 2009 và đưa ra đnh hướng thông tin trong năm 2010.

Th tướng Singapore thăm VN – Theo tin t B Ngoi giao, nhn li mi ca Th tướng Nguyn Tn Dũng, Th tướng CH Singapore Lý Hin Long và phu nhân s thăm chính thc VN t ngày 12 – 15.1.2010.

Phi “chy nước rút” trong đi mi phong cách làm vic – Sáng 8-1, Ch tch nước Nguyn Minh Triết đã có bui làm vic vi lãnh đo tnh Đc Nông.

Đã đến lúc nước M phi hành đng – Cuc chiến giành công lý cho nn nhân cht đc da cam VN được tiếp thêm ngun đng lc vi s lên tiếng ca mt lot t báo M thi gian gn đây. Ông Paul Glastris – tng biên tp Washington Monthly – nói vn đ da cam “không bao gi tht s mt đi”.

TP.HCM s có thêm 6 qun mi – Th tướng Chính ph va phê duyt điu chnh Quy hoch chung xây dng TP.HCM đến năm 2025. Theo đó, TP. HCM được đnh hướng phát trin theo hướng liên kết vùng đ tr thành mt thành ph văn minh, hin đi; tng bước tr thành mt trung tâm công nghip, dch v, khoa hc công ngh ca khu vc Đông Nam Á.

Sng vi nim tin – Dường như vi anh Lê Hoàng, bao giông bão đã chìm sâu, đ ch còn li s bình thn. N cười m áp và hin lành, câu chuyn ca anh Lê Hoàng vào mt bui chiu cui năm tri dài vi bao duyên n gn lin nhng con ch, như mt s đeo bám quyết lit đ được sng vi nim tin.

T nay đến Tết còn 3 đt triu cường – Ban Ch huy phòng chng lt bão TP.HCM va có công văn đ ngh các qun huyn chun b phòng chng, ng phó vi triu cường. Theo đó, cnh báo t nay đến Tết Canh Dn, trên đa bàn TP.HCM có kh năng xut hin 3 đt triu cường ln.

Th tướng Nguyn Tn Dũng: To đng thun đ tăng sc mnh – (HÀ NI) – Chiu 7-1, ti cuc hp báo Chính ph, Th tướng Nguyn Tn Dũng và nhiu b trưởng đã tr li báo chí. Thiếu sót vì chm ra Ngh đnh qun lý SCIC, x lý đúng người đúng ti các cá nhân trong v PCI, hin đi hóa quân đi… là nhng vn đ Th tướng đã thng thn trao đi.

Bánh ngoi giá r li tràn lan – Dù tâm lý người tiêu dùng có xu hướng không dùng hàng ngoi nhưng tình trng bánh ngoi nhp khu vn bày bán tràn lan trên th trường.

Hi An: đón đoàn du lch môtô quc tế đu tiên – Theo Trung tâm L hành quc tế Hi An, ngày 8-1 đơn v đã t chc đón đoàn du lch đi bng môtô t Singapore đến VN.

Giá phôi thép tiếp tc tăng – Ngày 8-1, các doanh nghip sn xut thép cho biết giá phôi thép tiếp tc tăng khong 20-30 USD/tn so vi cui năm 2009, gi mc 470-480 USD/tn.

TP.HCM: sp khi công trung tâm tài chính – Trung tâm tài chính VN, d án có tng vn đu tư 930 triu USD ti khu du lch Kỳ Hòa, Q.10, TP.HCM, s được khi công ngay sau Tết Canh Dn 2010.

S có thêm mt khu công nghip Vit Nam – Singapore – L đng th khu công nghip VN-Singapore (VSIP) Hi Phòng s din ra ngày 13-1 vi s chng kiến ca Th tướng hai nước là Nguyn Tn Dũng và Lý Hin Long.

Goldman Sachs bình chn Vit Nam trong nhóm tăng trưởng nhanh – Vit Nam là mt trong nhóm 11 nước có tc đ tăng trưởng nhanh nht thế gii trong nhng năm ti (N-11), đng thi cũng là mt trong các đa ch đu tư tt cho các nhà đu tư thế gii, theo bình chn ca Tp đoàn tài chính đu tư Goldman Sachs (M).

Xoay x tìm hướng làm giàu – Cơ hi đến trong khng hong không phi là câu chuyn lý thuyết mà đã biến thành phương án kinh doanh c th ca nhiu doanh nghip (DN), t nh đến ln, t nhà đu tư trong nước đến nhà đu tư nước ngoài.

Tng vé xe cho sinh viên 3 min v quê đón Tết Canh Dn – Nhm giúp đ cho các sinh viên nghèo v quê đón Tết Nguyên đán Canh Dn 2010, ti TPHCM, Hà Ni và Đà Nng đu có chương trình “Tng vé xe cho sinh viên v quê đón Tết 2010”.

Ý tưởng “làm ra đin t nước thi” ca 4 chàng trai lp 11 – Mt công ngh mi trên thế gii? không, đó là ý tưởng sáng to có tính ng dng cao ca mt nhóm bn lp 11 Trường THPT Lê Hng Phong (TPHCM) va giành được gii nht trong cuc thi “Đng hành cùng năng lượng năm 2009”.

Qung Ngãi: h tr hc sinh Trường chuyên Lê Khiết – Ngày 4-1, Qung Ngãi bt đu áp dng chính sách h tr hc sinh Trường THPT chuyên Lê Khiết – trường THPT duy nht ca tnh – theo quyết đnh ca UBND tnh.

Phú Yên: hàng trăm hc sinh vn phi hc tm – Hai tháng sau khi cơn lũ lịch sử tàn phá, đim Trường tiu hc Định Phong (xã An Nghiệp, huyện Tuy An, Phú Yên – nh), vn đ nát như ngay sau lũ. Nhiu hc sinh trước đây hc đim trường này ch đi chng 3km nay đi thêm 4km nữa mi đến nơi hc tm.

Chương trình “Nhà v sinh cho trường hc”: Bàn giao công trình th ba – Ngày 7-1, báo Tui Tr và Công ty Procter & Gamble (P&G) đã t chc l khánh thành và bàn giao công trình nhà v sinh cho Trường tiu hc Trn Văn Ơn xã Phước Thnh, huyn Châu Thành, Bến Tre.

Trang b k năng xã hi cho sinh viên – Ti Đi hi Hi Sinh viên TP.HCM din ra hôm 7.1, Hoàng Tôn N Hương Giang (nh) – sinh viên (SV) trường ĐH Bách khoa TP.HCM đã gi thư góp ý cho đi hi. Thanh Niên xin trích đăng mt phn ni dung đáng chú ý ca lá thư này:

Rc sáng ngn đuc thanh niên – Chiu 8-1, hàng trăm sinh viên trường ĐH Bách khoa TP.HCM đã rước ngn đuc truyn thng và di nh ca anh Trn Văn Ơn t Ký túc xá Bách khoa v trường. Nhng ngn đuc rc cháy trong bui l do t tay sinh viên làm.

S phn 74 bc nh qua 2 cuc kháng chiến – B nh gm 74 bc, tái hin gn như đy đ din biến ca đám tang lch s Trn Văn Ơn ngày 12-1-1950 đã “im lng” trong sut hai cuc kháng chiến dưới mt nm ghế sofa. Mãi đến năm 1976, b nh này mi có cơ hi lên tiếng v s hin din ca mình.

Lot sách mng Ngày hc sinh – sinh viên – Sáu tp sách vi nhiu th loi va được Nhà xut bn Tr n hành nhân dp k nim 60 năm Ngày truyn thng hc sinh – sinh viên (9-1) năm nay.

H tr sinh viên và người nghèo ăn tết – (ĐÀ NNG) – Ngoài vic tng 500 vé xe h tr nhng sinh viên khu vc min Trung – Tây nguyên v quê ăn tết, Thành đoàn TP Đà Nng s tng quà cho nhng sinh viên không có điu kin v quê, phi li TP này trong dp Tết Nguyên đán Canh Dn.

Thi sinh viên không ch là nhng ngày cp sách – Thi sinh viên có l là thi năng đng nht ca nhiu người, thi ca hc hành chuyên môn và vui chơi hết mình.

Ký kết biên bn hp tác dch và xut bn tác phm văn hc VN – Sáng 8-1, trong khuôn kh Hi ngh quc tế gii thiu văn hc VN, Hi Nhà văn VN đã ký biên bn hp tác vi chín đơn v, cá nhân, nhà xut bn nước ngoài đ hp tác xut bn các tác phm văn hc VN trong giai đon t nay đến năm 2015.

4 triu bc tranh d thi “Vì môi trường thân thin” – Chiu 7.1, ti Hi Dương, Hi đng Đi T.Ư, B Tài nguyên và Môi trường phi hp t chc l tng kết, trao gii cuc thi v tranh dành cho thiếu nhi vi ch đ “Vì môi trường thân thin”.

Vin Bo tàng quc gia Kyushu (Nht Bn) tng sách – Chiu 8-1, ti ph c Hi An (Qung Nam), đoàn đi biu Vin Bo tàng quc gia Kyushu (Nht Bn) do ông Morita – phó giám đc – dn đu đã trao tng lãnh đo thành ph Hi An 100 cun truyn Phía bên kia b bin xa xôi bng tiếng Vit và 10 cun bn tiếng Nht.

Nhp sng gii trí kỳ 9: Trin lãm, hi ha hay xem phim cui tun – Mc dù nhng ngày tưng bng l hi mng năm mi va din ra khp nơi nhưng các hot đng gii trí vn không có du hiu dng li.

TP.HCM: 7 đim bn pháo hoa Tết Canh Dn =Phó Th tướng Nguyn Thin Nhân đã đng ý UBND TP.HCM t chc thêm đim bn pháo hoa nhân dp Tết Nguyên đán Canh Dn 2010, Ngày Gii phóng min Nam thng nht đt nước (30-4-2010) và Ngày Quc khánh (2-9-2010).

Trao gii thưởng ca Hi Nhc sĩ VN 2009 – Ngày 8-1 ti Hà Ni, Hi Nhc sĩ VN đã trao Gii thưởng âm nhc 2009 vi năm gii nht và trên 60 gii nhì, ba, khuyến khích các th loi thanh nhc, khí nhc và lý lun.

.

Lịch sự kiện văn hóa

X-Seconds
– 20, 21, 30 & 31 Jan – Video exhibition in Hanoi and Hue —– 20, 21, 30 & 31/01 – Triển lãm Video tại Hà Nội và Huế.

Artist talk by Erin O’Brien – 10 Jan – Artist talk at Nhasan Studio —– 10/01 – Trò chuyện với nghệ sĩ Erin O’Brien tại Nhà sàn Đức

Film Critic on Newspapers – 09 Jan – Movie Roundtable at TPD —– 09/01 – Bàn tròn Điện ảnh chủ đề ‘Phê bình điện ảnh trên báo chí’ tại TPD

Guitar Concert – 08 Jan – Guitar Concert by students —– 08/01 – Đại nhạc hội Guitar của sinh viên các trường ĐH tại Hà Nội

.

Tin học tập – việc làm

IIE Vietnam news

American Center Hanoi Event news

Scholarships for Study of the United States Insttutes (SUSI) Programs
2010 SUSI for Scholars and Secondary School Educators (PDF-82KB)
2010 SUSI for Student Leaders on Global Environment Issues (PDF-76KB)

.

Chứng khoán

* VNINDEX

* HNX

Giá vàng VN

Giá vàng Mỹ

Tỷ giá ngoại tệ

Thống kê kinh tế

Thời tiết hôm nay
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

:-) :-) :-) :-) :-) :-)

Đọt Chuối Non

Stayin’ Alive – Bees Gees

Chào các ban,

Stayin’ Alive là bản nhạc của the Bees Gees làm nhạc nền chính cho phim Saturday Night Fever nam 1977, với Travolta thủ vai chính.

Bản nhạc này do cả ba người của the Bee Gees viết – Barry, Robin, and Maurice Gibb. Ngày 13 tháng 12, 1977 the Bees Gees tung đĩa single của bản nhạc này ra thị trường như là single soundtracdk của phim Saturday Night Fever. Ngay sau đó bản nhạc lên đứng đầu Billboard Hot bắt đầu ngày 4 tháng 2 năm 1978 và giữ vị thế đó trong 4 tuần liền.

Bản nhạc này từ đó trở thành bản nhạc được biết nhiều nhất của the Bee Gees. Phim Saturday Night Fever có tổng coog 17 bản nhạc, trong số đó Bees Gees có 6 bản, kể cả Stayin’ Alive. Bees Gees Saturday Night Fever sountrack của 6 bản này là movie soundtrack hàng đầu trong lịch sử movie soundtrack.

Đến năm 1983, Sylvester Stallone, tài tử chuyên đóng vai võ sĩ quyền Anh Rocky, đạo diễn phim Staying Alive, phim tiếp tục của Saturday Night Fever, cũng với John Travoilta thủ vai chính. Bản nhạc Stayin’ Alive cũng được dùng trong phim Staying Alive.

Báo nhạc Rolling Stone xếp bài hát này hạng 191 trong 500 bài hát hay nhất mọi thời đại.

Sau đây mời các bạn nghe:

1. Stayin’ Alive by Bees Gees (1977)
2. Movie clip của phim Saturday Night Fever với tài tử Travolta và bản Stayin’ Alive (1977).
3. Movie clip phần đầu của phim Staying Alive (1983).
.

Bee Gees – Stayin’ Alive ( 1977 )

.

Stayin’ Alive – Theme song in movie Saturday Night Fever (1977) – John Travolta

.

John Travolta – 1983 – phim Staying Alive – Intro

Gió muốn chơi với tóc của bạn

Good morning everyone,

Brother Noah Pollock sends this quote for us on Dot Chuoi Non. How special! Noah is the first American friend to send a post for our Positive Thinking blog. Am I right?

The quote is:

Forget not that the earth delights to feel your bare feet and the winds long to play with your hair”

Kahlil Gibran.

Noah and I were housemates in Burlington, Vermont. Noah studied Natural Resources at University of Vermont. Noah loves nature and one of his hobbies is climbing to the top of the mountain. Below is our picture together on a mountain in Vermont.

Have a great day, Noah and all,

Hien.
.

.

Chào các bạn,

Anh Noah Pollock gửi danh ngôn sau cho chúng ta ở Đọt Chuối  Non. Đặc biệt quá! Noah là người bạn  Mỹ đầu tiên gửi bài cho blog Tư duy tích cực của chúng ta. Mình có đúng không nhỉ?

Câu danh ngôn là:

Đừng quên rằng trái đất sung sướng cảm thấy bàn chân trần của bạn và những ngọn gió ao ước muốn chơi với tóc của bạn

Kahlil Gibran.

Noah và mình là bạn cùng nhà ở trị trấn Burlington tiểu bang Vermont. Noah học về Tài Nguyên Thiên Nhiên ở trường đại học  Vermont. Noah yêu thiên nhiên và một trong những thú vui của  Noah là trèo lên đỉnh núi. Dưới đây là ảnh của chúng mình trên một ngọn núi ở  Vermont.

Chúc một ngày tuyệt vời, Noah và các bạn,

Hiển.

Bát canh tập tàng

Chỉ là một bát canh thôi
Mà anh đi tận cuối trời không quên
Vườn quê rau rệu rau rền
Tập tàng ngọt ánh mắt hiền em tôi
Mặn mòi đất mẹ em ơi
Nuôi lúa lúa tốt nuôi người người duyên
Mang theo một nắm đất hiền
Và đôi mắt ấy trao duyên thuở nào
Vợi đi nỗi nhớ nao nao
Vợi cơn nắng lửa xối vào lòng tôi

Ước ao một bát canh thôi
Xa quê nhớ đất nhớ người tôi yêu

Trần Vân Hạc

Điều em biết

Em biết chẳng bao giờ vì em
Anh chịu bỏ thói quen vẫn giữ
Em biết lời ngọt ngào tình tự
Anh nói thay nỗi khao khát của anh.

Em biết sau giây phút ngọt lành
Anh mãn nguyện chìm sâu giấc ngủ
Chẳng bận tâm vấn vương tư lự
Trằn trọc nơi em…

Em biết mình là bến bờ hiền
Anh dừng nghỉ rồi ra đi khát khao biển cả
Em biết chỉ lúc đối đầu giông tố
Anh chợt nhớ về em nơi bãi cát mềm.

Em vẫn đón anh với vòng tay dịu êm,
Nhẹ nhàng xoa nếp nhăn vầng trán
Nhẹ nhàng hôn nét quầng mi mắt
Bởi em biêt yêu-
Cả sự ích kỷ của anh!

Phan Bích Thiện
Hungary

Người thoát mộng

Quán café ấy tên là Thiên Thai, nghe cứ muốn hình dung hoa đào chấp chới, sương mây lửng lơ và lối mòn cỏ xanh ẩn hiện. Thật ra ngoài mấy bộ bàn ghế xếp đặt tùy tiện trong khu vườn nhiều cây xanh của một ngôi nhà xây theo kiểu cổ, quán chẳng có gì đáng chú ý, trừ một bức phù điêu bằng đá xám trước hiên nhà. Bức phù điêu tạc một thiếu phụ với hai bàn tay chới với đưa cao như khẩn cầu. Mái tóc rối tung vướng víu trên bờ vai, trên những ngón tay gầy guộc. Đặc biệt là đôi mắt: sống động, dữ dội. Có gì như van xin, lại như căm giận ; vừa buồn bã lại vừa đau thương.

Lần đầu tiên tôi đưa Nhẫn đến đây, anh đã thì thào kinh ngạc: “ My, giống My như tạc!” Tôi dỗ dành: “ Vậy anh phải thường xuyên cùng em đến đây nha. Như là đến thăm My.” Nhẫn gật đầu, có vẻ như đã bớt ngơ ngơ.

Tôi không dám tin mình sẽ giúp được Nhẫn. Nhưng tôi thương Nhẫn thật sự. Vả lại Thi cứ nằn nì: “Mình nghĩ Quyên làm được mà, mong Quyên nhận lời…”

Hôm đó là sinh nhật Thi. Trời mưa dầm. Thứ mưa dai dẳng của Ban Mê mùa hè. Đất đỏ đẫm nước nhão ra. Trời xám ngoét. Cỏ cây lướt thướt. Ướt át lạnh lẽo làm con người thấm đẫm nỗi đơn côi. Thi kể cho tôi nghe về Nhẫn, về cái chết của My, người yêu Nhẫn. Bản tính Nhẫn vốn yếu đuối hay mộng mị, sầu não. Chẳng ai làm anh nguôi ngoai được. Sau cơn bệnh nặng Nhẫn càng lặng lẽ, cứ luẩn quẩn mãi trong nhà. Thi khóc: “Anh ấy sợ xe, sợ người, sợ tiếng ồn, sợ nước. Cứ nhớ nhớ, quên quên. Mẹ mình buồn lắm, đã gần hai năm rồi, mình rồi phải lấy chồng, làm sao bây giờ hở Quyên?”

Mẹ tôi bảo: “Con đã gieo hạt lành, hãy tưới cho nó bằng tình thương và sự kiên nhẫn.”
Tôi đã mất nhiều thời gian để Nhẫn quen với sự có mặt của tôi trong gia đình, bên cạnh anh. Rồi Nhẫn chịu trò chuyện, chơi đùa. Tôi vui mừng thấy Nhẫn dần bớt sợ xe, sợ người, sợ âm nhạc. Cũng có lúc tôi tưởng phát điên vì mỏi mệt, bực bõ và bị tổn thương.

Mẹ kể rằng : Xưa có người cha mang về cho đứa con gái nhỏ bị bệnh nặng đang chờ chết một củ thủy tiên ; và bảo một ngày nào đó từ củ hoa này sẽ nở ra một bông hoa với vẻ đẹp kỳ diệu không gì sánh bằng. Cô bé đã mong mỏi, chờ đợi. Ngày lại ngày, trái với dự đoán của mọi người, cô vẫn sống. Cô bé đã sống với ý nghĩ mình không thể chết nếu chưa được nhìn thấy vẻ kỳ diệu của bông hoa kia.

Tôi cũng chờ, và tin rằng hoa thủy tiên rồi sẽ nở.

Nhẫn đã chịu để cắt mái tóc dài, mềm mượt. Trông anh vẫn ngơ ngác, là lạ nhưng ít nhiều đã tươi tỉnh hơn. Tôi đưa Nhẫn đi chơi, đến Thiên Thai, Nhẫn rất thích. Anh ngồi hàng giờ nghe nhạc, ngắm nhìn người thiếu phụ bằng đá xám trong bức phù điêu. Đôi lúc Nhẫn chấm ngón tay vào nước đọng ở thành ly, rồi nguệch ngoạc những hình vẽ rối rắm trên mặt bàn.

Một tối cúp điện, Thiên Thai chợt lãng đãng, ảo huyền bởi ánh sáng dịu dàng của những ngọn nến cắm trên vách. Đêm khuya, phố sá như lùi xa, hun hút. Tiếng xe vẳng vào ầm ì như tiếng biển. Quán vắng. Nhẫn chợt lẩm nhẩm hát : “Một đàn chim tóc trắng bay về qua trần gian, báo tin rằng có nàng Giáng Hương…” Rồi anh quay sang hỏi tôi : “Đố Quyên biết chim tóc trắng là chim gì? ” Dĩ nhiên tôi không trả lời được câu hỏi này, cũng như đã không trả lời được những câu hỏi gần đây của Nhẫn. Tôi biết Nhẫn đã từng đọc nhiều, biết nhiều và lâu nay vẫn sống trong một thế giới tự anh tạo dựng. Có lúc tôi hoài nghi ; tôi đang cố dẫn dắt Nhẫn thoát khỏi mộng, hay chính tôi đang bị cuốn vào cõi mộng của anh. Nhẫn cười hiền lành : “Chim bạch hạc, xưa kia bạch hạc bay thành đàn, theo mùa báo tin… Quyên biết không, My thích bài hát này lắm, cô ấy bảo đó là thưở loài chim còn chưa biết sợ người.”

Đột nhiên giọng Nhẫn đau đớn, lần đầu tiên từ ngày chịu làm bạn với tôi Nhẫn kể về cái chết của My : “Hôm ấy, anh đã quỳ trước ngọn thác suốt đêm. Quanh anh trải dài theo suối là mọi người với những ánh đuốc chập chờn, ma quái. My chìm khuất dưới vực sâu kia. Cô ấy đang bắt đầu đi vào cõi chết mà không có anh. My đã trượt chân khi quay lại cười vì nghe anh nói đùa. Vực sâu, nước ngầm rút mạnh. Hình ảnh cuối cùng anh còn nhìn thấy là khuôn mặt My, bàn tay My, hoảng hốt, chới với…”

Nhẫn quay nhìn bức phù điêu rồi gục đầu xuống bàn, lặng lẽ khóc.

Thi đã bắt đầu gọi đùa tôi là chị: “ chị Quyên”, “chị Quyên” nghe cứ như hát. Tôi hiểu ý Thi nhưng thoắt mừng, thoắt lo. Sau tối mất điện ở Thiên Thai, Nhẫn dường như khác hẳn. Như thể nỗi đau thành ung nhọt trong anh đã vỡ ra, trôi chảy theo nước mắt. Nhẫn đã có vẻ bình an, thư thái. Thi đang thu xếp cho anh một công việc nhẹ nhàng : “ … để anh còn dành tiền cưới vợ.” Thi nói mà cười, nhìn tôi đầy vẻ biết ơn. Mẹ tôi và mẹ Thi thì xếp đặt một lễ cúng tạ ơn trời đất. Chỉ có tôi là bồn chồn không yên. Nhẫn với tôi thân thiết, nhưng theo một cách hoàn toàn khác. Nhẫn không yêu tôi. Tôi hiểu vẫn còn cõi mộng đó. Nơi mà Nhẫn luôn thích đắm mình vào, nơi hoang sơ quyến rũ, ở đó loài chim còn chưa biết sợ người.

Mẹ trầm ngâm : “ Không phải cái gì cố cũng được. Dây đàn lên quá căng sẽ đứt. Chuyện trong đời đôi khi như mặt trăng dưới nước. Có mà như không. Cần phải biết dừng con ạ! ”

Tôi không muốn dừng. Tôi muốn đi đến tận cùng. Tôi muốn có Nhẫn, có một cách trọn vẹn.

Ngày mãn tang My, tôi thuyết phục Thi và Nhẫn về lại thác Trinh Nữ. Nhẫn có vẻ sợ, Thi thì ngại ngần nhưng rốt cuộc vẫn chìu theo ý tôi. Cuối đông, trời lạnh khô. Đường vào thác ngập tràn hoa cúc dại. Màu vàng của hoa luôn làm tôi bất an. Đến nơi, Thi nói như rên : “ Ba năm rồi sao chẳng có gì thay đổi. Vẫn đá này, nước này, đẹp mà sao cứ thấy ghê ghê.”

Thi tung bó hồng trắng xuống vực sâu. My vẫn còn nằm dưới làn nước thẳm đen ấy. Tôi chao đảo thấy mình buồn nôn, nhưng vẫn chăm chú nhìn Nhẫn. Anh đứng đó, dáng vẻ chịu đựng. Mái tóc cắt ngắn rủ những sợi mềm ngang trán. Đôi mắt yếu đuối loáng ướt. Lòng tôi tràn ngập cảm giác lo lắng. Tôi thấy mình tàn nhẫn. Nhưng tôi muốn buộc Nhẫn nhìn thẳng vào sự thật. Như người đã đi hết con đường, anh chỉ có thể hoặc vượt qua, hoặc quay lại. Anh phải thoát mộng.

Trong chuyện thần thoại, người ta hay nói đến việc quay ngược thời gian để có thể sửa chữa những sai lầm trong quá khứ. Dĩ nhiên thật khó mà tin điều ấy. Nhưng việc không thể ngờ đã xảy ra. Chính trên rìa đá đó ; đúng vào khoảnh khắc ngày xưa My rơi xuống vực ; đã có người bị trượt chân. Và Nhẫn đã làm được điều kỳ diệu. Rất nhanh anh vươn tay níu giữ được cô gái mặt tái xanh, run rẩy, dừng ngay sát mép vực. Giữa tiếng la hốt hoảng của mọi người chung quanh, cô gái sợ hãi và tin cậy ngả đầu vào bờ vai yếu đuối của Nhẫn.

My đã tái sinh! Nhẫn tin điều đó. Chưa bao giờ tôi thấy anh rạng rỡ, hân hoan đến vậy. Nhẫn đã hoàn toàn bình phục.

Đám cưới diễn ra vào một ngày đẹp trời, không mưa, không nắng. Tôi không dự, một mình đến Thiên Thai. Giữa tiếng nhạc, tôi ngồi đơn độc. Giờ này chắc Nhẫn đang rất vui, bao nhiêu là hoa, là rượu, là lời chúc tụng. Nhẫn cùng cô dâu nâng ly, mặt Nhẫn tràn đầy hạnh phúc, anh bước vững vàng bên My của anh, váy áo cô dâu bồng bềnh tưởng như trong mộng.

Thốt nhiên tôi thấy mình như vừa ngoi lên từ làn nước thẳm sâu, lạnh buốt, tỉnh táo một cách lạ kỳ. Người thiếu phụ trong bức phù điêu nhìn tôi. Cái nhìn trống rỗng.

Đinh Thị Như Thúy

Tư duy tích cực mỗi ngày