Tĩnh Dạ tư

靜夜思

李白

床前明月光
疑是地上霜
舉頭望明月
低頭思故鄉

Tĩnh Dạ tư

Sàng (1) tiền minh nguyệt quang
Nghi thị địa thượng sương
Cử đầu vọng minh nguyệt
Ðê đầu tư cố hương

Lý Bạch

Dịch nghĩa:

Nỗi lòng đêm trăng

Trước sân (1) ánh trăng vằng vặc
Như đất trời lộng toả hơi sương
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng
Cúi đầu nhớ quê hương

Dịch thơ:

Nỗi lòng đêm trăng

Trước sân treo ánh trăng vàng
Mênh mang bàng bạc ngỡ làn sương sa
Ngẩng lên ngóng ánh trăng xa
Cúi đầu thầm lặng thương nhà nhớ quê

Nguyễn Hữu Vinh dịch

Chú Thích

(1) Sàng: Theo Lương Bạch Tuyền, giám đốc viện bảo tàng Nam Kinh thì “sàng” chỉ vật chắn che trên mặt giếng nước trong sân nhà, chứ không phải là giường ngủ trong nhà.

Ảnh nghệ thuật – Nguyễn Hương Vượng (Đắk Lắk)

Chào các bạn,

Nghệ sĩ nhiếp ảnh Nguyễn Hương Vượng (Đắc Lắc) đoạt 4 giải thưởng cao tại cuộc thi ảnh nghệ thuật “64 rd Hong Kong International Salon of Photography 2009”.

Gửi 4 tác phẩm dự thi ở thể loại ảnh digital, NSNA Nguyễn Hương Vượng đã giành được 4 giải thưởng:

– Giải về bộ ảnh đẹp nhất (Best Set of Entries),

– Huy chương vàng của Liên đoàn Nhiếp ảnh nghệ thuật quốc tế (FIAP Gold Medal) cho tác phẩm “Mặt nạ”,

– Huy chương vàng của Hội Nhiếp ảnh Hoa Kỳ (PSA Gold Medal) cho tác phẩm “Chiếc dù đỏ”,

– Huy chương đồng Hồng Kông (PSHK Bronze Medal) cho tác phẩm “Bà nội”.

Xin giới thiệu đến các bạn bốn tấm ảnh này dưới đây, cùng một số các tấm ảnh nổi tiếng khác của anh Vượng.

Chúc mọi người một ngày tươi vui !

Trần Can

Tai Họa

Bà Nội

Dù Đỏ

Mặt Nạ

Xem thêm tại Ảnh Hướng Thượng >>>

Hương sắc rừng xuân Tây Bắc

Núi ngàn Tây Bắc mỗi mùa có một vẻ đẹp riêng, đầy bí ẩn và đam mê, quyến rũ. Song mùa xuân có một vẻ đẹp không mùa nào có được. Trên nền xanh non mướt mát căng đầy nhựa sống, là những sắc mầu tinh khôi, hài hòa đến tuyệt đỉnh của các loại hoa rừng, mà mỗi sắc mầu, mỗi hương thơm như thấm đẫm, tan hòa trong thiên nhiên, trong mỗi bản mường, trên muôn sắc mầu thổ cẩm tay búp măng rừng thêu dệt, trên sắc má đào thơm thơm thiếu nữ và trong ánh mắt cười lung linh của người già, trẻ nhỏ, đơn sơ mộc mạc thế thôi nhưng say đắm lạ kỳ.

Tây Bắc núi non trùng điệp. Khi nàng xuân khoác tấm áo choàng như sương như khói nương ánh bình minh lướt trên đỉnh núi, lòng thung, bàn tay dịu hiền, ấm áp như bàn tay thân thương của bà, của mẹ, của em chạm vào vạn vật. Đất bỗng chuyển mình trong cồn cào sinh nở, những rừng cây thu mình lại tránh cái giá rét của mùa đông giá như thoáng ngỡ ngàng rồi bừng tỉnh e ấp những chồi xanh, những dòng suối đang nhẹ nhàng róc rách thì thầm bản tình ca mùa đông, bỗng reo vui ngời muôn ánh bạc, trên những cành cây xù xì thô ráp chợt hé muôn nụ xuân, ngơ ngác trước sự hoàn sinh diệu kỳ của vạn vật, rồi đua nhau bừng nở những bông hoa đầy hương sắc chào xuân mới.

Xuân Tây Bắc ngàn thứ hoa rừng, những hoa lê, hoa mận, hoa đào, hoa ban, hoa chuối, hoa dó, các loại lan rừng… những loài hoa có tên và không tên. Khắp núi ngàn như được dát bằng một tấm thảm nhung gấm ngồn ngộn sắc mầu, ngây ngất hương thơm, hôi hổi một sức sống diệu kỳ bất tận. Mỗi làn gió xuân nhẹ thổi, muôn sắc mầu lại hân hoan, nao nức trong những đợt sóng xanh reo vui đuổi nhau xa tít tắp. Những bông hoa dập dờn, thấp thoáng như muôn ngọn lửa ấm áp. Nếu hoa lê, hoa mận, hoa ban, hoa dó… trắng đến nao lòng, thì hoa đào phớt hồng lại như gợi bao nỗi niềm về một mùa hò hẹn. Mùa hoa mận đến sớm nhưng thật là độc đáo, vừa mới chiều qua đấy thôi, những nụ hoa còn e ấp, chúm chím nét cười duyên trên cao nguyên Mộc Châu (Sơn La), Bắc Hà (Lào Cai)… cho lòng người cứ thấp thỏm đợi chờ, vậy mà sáng xuân nay đã mênh mông một mầu trắng đến nghiêng cả đất trời.

Cái khoảng khắc diệu kỳ đến nao lòng ấy để lại trong ta một ấn tượng khó phai. Chỉ một bước chân mà cái khoảng cách của hai mùa Đông – Xuân bỗng trở thành gần gũi. Còn sắc hồng phơn phớt của hoa đào Tây Bắc lại như một thông điệp của mùa xuân. Đào Tây Bắc không rực rỡ kiêu sa, nhưng lại đi vào chiều sâu của không gian và thời gian và tình người đằm lắng. Những cánh hoa đơn hồng nhạt, dung dị, mà không kém phần thanh cao ấy chuyên chở cả mối tình bất tử. Người xưa đã dùng dòng máu từ trái tim yêu nhuộm thắm những bông hoa trên tấm thổ cẩm dệt bằng khát vọng một tình yêu trắng trong chung thủy mãi hồng trên khắp non ngàn và trái tim của người Tây Bắc.

Người Mông Tây Bắc còn gọi hoa này là “Tớ Dảy”, người Mông có câu:“Làm mùa xem hoa tớ dảy /Xây lứa đôi xem bàn tay”. Hội chơi núi đầu xuân – “Sài sán”, từng đôi trai gái Mông ô hồng nghiêng chao, đôi mắt huyền tình tứ, sắc hoa đào hồng trên má thắm, tiếng khèn, đàn môi, kèn lá thổn thức cả rừng xuân. Du khách chỉ một lần được chiêm ngưỡng hoa đào Tây Bắc chắc sẽ không khỏi trầm trồ thán phục vẻ đẹp dung dị nhưng thánh thiện ấy, để rồi ký ức cứ ùa về rộn rã trong nhịp vó ngựa của Vua Quang Trung Nguyễn Huệ gửi nhành đào báo tiệp tới Ngọc Hân công chúa và cứ tự hỏi: Có phải tự ngàn xưa hồn thiêng dân tộc đã hòa trong sắc hoa đào, nên những cánh hoa đào rơi như những giọt nước mắt hồng, khi quân giặc treo và bắn người anh hùng nhỏ tuổi Vừ A Dính vì không chịu chỉ nơi ở của du kích, cùng những hạt mầm của cây đào Tô Hiệu xanh biếc trên đá xám nhà giam đã bừng nở những mùa xuân bất diệt cho dân tộc?

Nếu hoa đào được coi là hoàng hậu của mùa xuân, thì hoa ban lại được coi là hoa của tình yêu, của lòng hiếu thảo. Người Thái Tây Bắc có bao nhiêu câu chuyện tình về hoa ban, câu chuyện nào cũng thấm đẫm một khát vọng về tự do hôn nhân và tình yêu đôi lứa. “Hoa ban nở thành người con gái Thái” – (Dân ca Thái), mỗi bông hoa năm cánh trắng ngần tỏa hương thơm dịu như búp tay em, trên nền lá xanh trung trinh hình tim hai nửa. Có phải vậy không mà từ bàn tay em gọi lúa lên xanh, gọi ngô mẩy hạt, bông ngời sắc trắng, hóa thân trong muôn sắc mầu thổ cẩm, đến những dòng suối già nua trầm tư kia mỗi khi tay em hồn nhiên khỏa nước, bỗng thổn thức một trái tim yêu trẻ trung cháy bỏng một ước mơ hạnh phúc vẹn tròn.

Trong Hội hái hoa ban, những đôi người yêu nhau gửi gắm bao ước nguyện trong mỗi nhành hoa trao nhau: “Hoa ban nở, hoa ban tàn/ Tình ta đẹp như hoa ban/ Còn dài lâu thì như hoa nào /Hỡi người ta yêu…”. “Đôi ta yêu nhau không tính mùa ban nở/ Không thấy ngày ban tàn/ Mãi mãi như mùa ban bắt đầu, ngày ta yêu nhau”, “Trăm năm ngắm ban nở vẫn còn ngắm mãi. Mỗi mùa ban lại thêm trẻ, không già” (tình ca Thái). Cũng vì vậy người Mông Tây Bắc gọi hoa ban là: ‘Pà lầu”, pà là hoa, lầu là già, xuân về, ngắm hoa ban người già thấy lòng trẻ lại. Giữa mênh mông rạo rực chồi non lộc biếc của đại ngàn ngút ngát, từng chùm hoa ban trắng bồng bềnh như áng mây trên đầu núi, bâng khuâng trong không trung rồi ùa xuống các lòng thung và ngời trên tận những đỉnh núi chọc trời, sáng bừng từng nếp nhà, bản nhỏ. Hoa ban từ lâu gắn bó với đất và người Tây Bắc và được xem là biểu tượng của Tây Bắc.

Tây Bắc còn bao nhiêu loại hoa rừng: Hoa dó mang một hương sắc riêng như một cung bậc tinh tế trong bản hòa tấu sắc mầu, dịu dàng trong câu si, câu lượn: “Hoa dó giục đàn ông vào rừng lấy củi/ Giục đàn bà vào rừng lấy lá dong/ Giục mọi nhà khẩn trương cày, bừa, cấy lúa/ Khắp nơi nhộn nhịp tưng bừng”. “Bên suối, bên nương hoa dó thả từng chùm/ Như những bàn tay trắng xinh vẫy gọi/ Hoa khoác vai nhau soi mình bên suối/ Hương ngọt ngào dưới trăng/ Có chiều xuân gió khẽ đu cành/ Cả rừng dó lao xao ca hát”. Chính vì vậy, tết đến xuân về, trên mâm cúng tổ tiên của người Tày không thể thiếu đĩa hoa dó. Rồi một bông hoa chuối đỏ rực trong đại ngàn xanh, mỗi con gió dập dờn, bông hoa lửa lập lòe, bập bùng như trái tim đỏ thắm, hoa gạo thắp lửa đỏ trời, hoa dã quỳ vàng rực ven đường, hoa cải trắng làm duyên bên triền nương và còn bao loại lan rừng kiêu sa, tiên cách… tất cả như được một bàn tay tuyệt vời vẽ vờn trên lụa, thực mà sao cứ như mơ.

Mùa xuân trên mọi nẻo đường Tây Bắc, du khách được thỏa thích ngắm những bông hoa rừng đủ loại, gợi nhớ, gợi thương. Hương hoa thấm đẫm trong từng ngọn gió, thơm trong tiếng khèn thanh thoát vút cao, ngọt ngào trong tiếng hát ai thiết tha, nồng cháy trong tiếng đàn môi thầm thì gọi bạn, ngây ngất đam mê trong làn tóc ai náo nức hội xòe. Những đàn bướm hàng ngàn con dập dờn trong vũ điệu giao duyên, những chú ong say hương mùa mật ngọt, những tiếng chim gọi bạn cặp đôi xanh trong vòm lá…

Hương sắc rừng xuân Tây Bắc ấy chân thật, tự nhiên, đồng hành và tự lúc nào đã ăn sâu vào tiềm thức người dân Tây Bắc, trở thành một phần không thể thiếu, mỗi độ xuân về lại náo nức hồi hộp đợi chờ như lời hẹn hò với một mối tình thuở hoa niên. Còn với những người con xa xứ, tình yêu, nỗi nhớ với hương sắc rừng xuân Tây Bắc thật khó mà đặt tên, cứ dư ba, đau đáu day dứt khôn cùng trong ký ức và khát khao một cuộc hành hương về cội.

Xuân 2010
Trần Vân Hạc

Danh thiếp

Keichu, vị thiền sư lớn thời Minh Trị Thiên Hoàng, là sư trụ trì chùa Tofuku, một đại tự ờ Kyota. Ngày nọ, thống đốc Kyoto đến thăm thiền sư lần đầu tiên.

Người trợ lý thống đốc trình danh thiếp của thống đốc, có ghi: “Kitagaki, Thống Đốc Kyoto.

“Tôi không có chuyện gì để nói với một anh chàng như vậy,” Keichu nói với người trợ lý. “Bảo ông ta đì về đi.” Người trợ lý mang tấm danh thiếp trở lại với lời xin lỗi. “Đó là lỗi của tôi,” thống đốc viết, với dòng bút chì xóa cụm từ Thống Đốc Kyoto. “Hỏi thầy anh lần nữa.”

“Ô, Katagaki hả?” thiền sư reo lên khi thấy tấm danh thiếp. “Thầy muốn gặp anh ấy.”

Bình:

• Keichu Bundo (1824-1905) là thiền sư Lâm Tế, hạ nhân của thiền sư “Vậy à” Hakuin.

• Rõ là đại sư muốn dạy cho thống đốc (“anh chàng như vậy”) một bài học về khiêm tốn. Nhưng tại sao phải dạy thì ta không biết trong bài này. Có thể là có nhiều điều đã xảy ra thời đó làm cho thiền sư phải giảng dạy như thế.

• Bài này cũng cho thấy không thể lấy bụng tiểu nhân mà đo lòng quân tử. Không thể thấy việc đại sư xử với thống đốc như thế mà kết luận là đại sư kiêu căng. Cái nhìn bên ngoài có thể được l‎ý giải bằng đủ mọi cách tâm ta muốn. Nếu ta có tâm thanh thoát, ta sẽ thấy mọi điều thanh thoát.


• Điều quan trọng là, nếu ta là thống đốc, ta được đại sư cho một cơ hội bằng vàng để học cung cách khiêm tốn, ta có khiêm cung để nhận bài học không?

Ở đời gặp chuyện loại này cũng thường. Phản ứng của chúng ta thế nào khi ta nằm trong trường hợp gần như trường hợp của Thống Đốc Kyoto?

• Nhiều người đọc bài này có thể nghĩ rằng tác phong không sợ quyền hành của Kaichu là điểm chính. Nhưng đó không là điểm chính. Thầy dạy học thì có đủ cách dạy, từ dịu dàng đến dữ dội, chẳng có gì đáng ngạc nhiên hết.

Điểm chính là phản ứng khiêm tốn, yêu học hỏi, của Thống Đốc Kitagaki.

• Khi nào thì ta mang chức vụ ra để cư xử? Khi nào ta cư xử với nhau chỉ bằng cái tên bố mẹ đã cho ta?

(Trần Đình Hoành dịch và bình)

.

Calling Card

Keichu, the great Zen teacher of the Meiji era, was the head of Tofuku, a cathedral in Kyoto. One day the governor of Kyoto called upon him for the first time.

His attendant presented the card of the governor, which read: Kitagaki, Governor of Kyoto.

“I have no business with such a fellow,” said Keichu to his attendant. “Tell him to get out of here.”The attendant carried the card back with apologies. “That was my error,” said the governor, and with a pencil he scratched out the words Governor of Kyoto. “Ask your teacher again.”

“Oh, is that Kitagaki?” exclaimed the teacher when he saw the card. “I want to see that fellow.”

# 30

Cảm ơn thất bại của bạn….

Một bài tập đọc thủa nhỏ kể về một anh ngốc. Anh đói bụng bèn mua một ổ bánh mì. Ăn hết ổ bánh anh vẫn chưa no. Anh mua thêm cái bánh tráng nướng. Ăn xong vẫn chưa no, anh lại mua 1 cái bánh quy nhỏ. Lần này thì anh no căng bụng. Anh bèn kết luận: lần sau ăn bánh quy vừa ít tốn tiền lại vừa no…

Tôi không nhớ rõ 3 loại bánh được kể trong câu chuyện vì thực ra điều ấy chẳng quan trọng gì. Cái chính mà bài tập đọc muốn nói là sự ngớ ngẩn của nhân vật. Nếu không có 2 cái bánh trước thì cái bánh thứ ba có thấm thía gì với anh?

Càng lớn, ta càng nhận ra mình cũng chỉ là anh ngốc. Ta không hề biết cảm ơn lỗi lầm của người khác. Một lần, chúng tôi dự định làm một việc. Nhóm đưa ra nhiều ý kiến khác nhau và không ai chịu ai cả. Thế rồi mỗi người tự quyết định làm theo cách mà mình nghĩ đến.

Người thứ nhất xung phong thực hiện ngay ý của anh ta. Và anh thất bại. Những người còn lại cười chê rằng anh vội vàng, hấp tấp và nông cạn.

Người thứ hai phát họa kế hoạch của mình cho bạn bè. Anh lại nhấn mạnh vào các điểm yếu của kế hoạch thứ nhất. Anh cho biết kế hoạch của anh tốt hơn vì đi theo con đường thứ nhất là sai lầm và có nhiều rủi ro. Sau đó, kế hoạch này cũng thất bại. Anh thứ hai đau đớn và hậm hực vì đã lỡ phóng đại quá nhiều với bạn bè.

Người thứ ba tình nguyện thực hiện kế hoạch riêng của anh. Anh cũng lập lại lời chỉ trích các điểm yếu trong 2 kế hoạch trước. May thay anh thành công. Mọi người khen anh khôn ngoan, điềm tĩnh, sáng suốt và… Thế là cả bọn trở thành những anh ngốc đói bụng ở câu truyện trên.

Ta hãy thử là một trong 2 người thất bại. Cảm giác của ta thế nào khi xung phong tiến hành kế hoạch của mình. Tôi xin đặt trong giả định rằng tất cả đều làm vì nhóm không làm vì cái tôi riêng tư. Có phải, khi mọi người còn trù trừ, chưa quyết định, việc xung phong của ta là một nỗ lực đáng khen. Ta tin rằng mình sẽ thành công và mọi người sẽ được hưởng lợi. Thế nên ta bắt tay vào kế hoạch của mình trong một tình huống hết sức mù mờ. Chẳng ai trong nhóm biết được nên chọn con đường nào để đi đến mục tiêu.

Người xung phong đầu tiên đã giúp cả nhóm làm 1 phép khử. Trong các giả thuyết đưa ra, giả thuyết nào cũng có giá trị ngang nhau vì không ai biết được giả thuyết nào đúng.

Việc xung phong thực hiện đầu hoặc dùng nỗ lực cá nhân để đi thử vào một con đường, ta đang giúp mọi người loại trừ các giả thuyết còn lại. Có lẽ, khi người thứ nhất ra đi, các bạn của anh ta nên tri ân sự hy sinh này. Anh có thể thành công hoặc thất bại. Cho dù thành hay bại thì mọi người nên tri ân nỗ lực này. Chính nỗ lực ấy đã giúp thu hẹp các giả thuyết, đồng thời tăng kinh nghiệm, tăng cơ hội thành công cho thế hệ sau…

Về sau, tôi quyết định mình không làm anh ngốc đói bụng nữa. Nếu tôi chưa đủ điều kiện để xung phong đi trước, tôi sẽ ủng hộ bạn mình. Nếu bạn mình thất bại, tôi sẽ đến bắt tay bạn và ngỏ lời cảm ơn. Bạn đã hết lòng vì chúng ta khi dấn thân theo đuổi mục tiêu chung.

Xa hơn, mỗi khi bạn được thăng chức, hoặc thành công trong công việc, bạn sẽ nghĩ gì? Nếu là tôi thì trước hết tôi sẽ ngốc nghếch hoan hô cái thằng tôi này tài giỏi thật, may mắn quá, khôn ngoan vô cùng… Ta phải tự thưởng cho ta vài phút giây sung sướng với thắng lợi.

Nhưng vài hôm sau, ta phải xem lại điều gì khiến ta đạt được các thắng lợi ấy. Phải chăng chính vì người tiền nhiệm của ta già rồi, hoặc đã phạm sai sót gì đó trong công việc, trong quan hệ… Nói chung, người tiền nhiệm phải có lỗi lầm nên họ mới bị thay thế. Nếu họ không có lỗi lầm thì ta không có cửa để tranh phần của họ. Tương tự, doanh nghiệp bạn đã phạm sai lầm gì đó nên chất lượng dịch vụ của họ xuống cấp, khách hàng của họ bỏ đi v.v.. Nhờ thế doanh nghiệp của ta mới chiếm được thị phần này. Ta sẽ mãi mãi chỉ là cò con nếu các đại gia kia không phạm lỗi.

Nói cách khác, bên cạnh các nỗ lực, phấn đấu, con đường đi đến thành công của ta đã được lót bởi thất bại và lỗi lầm của đồng nghiệp, của bạn hàng v.v… Ta có nên nhạo báng họ không? Dù khờ dại cách mấy bạn cũng hiểu thành công của ta có tuổi thọ nhất định. Sẽ đến một ngày nào đó, sự nghiệp của ta sẽ đứng lại và tụt lùi. Và ngày ấy, bạn đã chuẩn bị nghe lời nhạo báng của thế hệ sau chưa?

Quả thực, sống chỉ để vạch lá tìm sâu, nhạo báng lỗi lầm của nhau… sống như thế có gì vui, có chi là bình an? Ta sẽ thay đổi cái tâm sân hận ganh tức với thành công, thất bại của mọi người bằng tâm tri ân. Hãy cố học hỏi ở đồng nghiệp cả cái hay và cái dỡ của họ. Hãy cảm ơn họ vì nhờ những lỗi lầm ấy ta đã đi lên. Hãy cảm ơn chính ta vì ta đã thay trái tim sân hận của mình bằng tấm lòng bao dung, tri ân và rộng mở. Cỗ nhân nói, không thành công thì thành nhân. Ta sẽ là 1 con người với trái tim bình an để mang lại bình an cho mọi người, cho công việc mình đang làm và cho thế hệ đi trước và thế hệ đi sau…

Tuesday, January 26, 2010
Trần Bá Thiện

Thứ tư, 27 tháng 1 năm 2010

Bài hôm nay

Xuân Vẫn Sang Diệu Kỳ, Văn Hóa, Nhạc Xanh, Video, chị Trần Thị Thu Hiền.

Cuộc sống thành đạt , Danh Ngôn, song ngữ, anh Vũ Khắc Thành.

Hy vọng trong tăm tối nhất , Danh Ngôn, song ngữ, Zen và Nắng.

Mắt đổi mắt , Danh Ngôn, song ngữ, Mỗi ngày một danh ngôn.

Chừng nào say…, Thơ, anh Phạm Lưu Đạt.

Những ngày cuối năm , Thơ, chị Đàm Lan.

Lễ rước dâu độc nhất vô nhị bằng 20 chú voi, Chứng Nhân, Chuyện Phố, Nước Việt Mến Yêu, Văn Hóa, chị Hoàng Thiên Nga.

Tìm về núi cũ xem mai nở , Văn, Nước Việt Mến Yêu, chị Đông Vy.

Tết Kinh , Văn Hóa, Nước Việt Mến Yêu, anh Inrasara.

Mở kho tàng của bạn, Thiền, Trà Đàm, Văn Hóa, song ngữ, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng quốc tế, anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối link

Nepal báo đng an ninh sân bay – Các quan chc Nepal ngày 26-1 cho biết h đã đt sân bay quc tế ca mình trong tình trng cnh báo cao sau khi nhn được cnh báo t n Đ rng các phn t vũ trang liên quan ti Al-Qaeda đang âm mưu cướp mt máy bay ti khu vc Nam Á.

“Triu Tiên có th đang chun b th tên la” – Triu Tiên va tuyên b mt vùng cm tàu thuyn qua li ngoài khơi b bin phía tây nước này, mt ch du cho thy Bình Nhưỡng có th đang sn sàng cho các v th tên la – tin tc t Hàn Quc hôm nay cho biết.

Thái Lan bác tin đn đo chính quân s – Ngày 26-1, gii chc Thái Lan đã lên tiếng bác b nhng tin đn v kh năng xy ra cuc đo chính nước này.

Không còn hi vng cho hành khách máy bay Ethiopia – Chính quyn Libăng lo ngi toàn b 90 hành khách và phi hành đoàn trên chuyến bay 409 ca Hãng hàng không Ethiopia đã thit mng sau khi chiếc Boeing 737 đâm xung Đa Trung Hi.

Ám nh Haiti– Trong các chuyến đi, đây là chuyến ngn ngày nht ca tôi: chín ngày. Nhưng có l đó là chín ngày ám nh nht… Đó không phi là nhng thi th được cht đng lên nhau cháy đen bi “thi th nhiu quá, dn không xu, h cht li gia đường đt luôn” hay cái mùi t thi đm đc, len li khp người, ướp vào qun áo, thm vào tng k tóc, ln vào trong nhng gic mơ

Din đàn kinh tế thế gii 2010: Tư duy li, thiết kế li, xây dng li – Hi ngh Din đàn kinh tế thế gii (WEF) din ra t ngày 26 đến 31-1 ti Davos, Thy Sĩ vi ch đ “Tư duy li, thiết kế li, xây dng li”.

Đóng ca hàng ngàn văn phòng đa phương Bc Kinh – Ngày 24-1, Chính ph Trung Quc cho biết s đóng ca hàng ngàn văn phòng liên lc t cp qun, huyn ca các đa phương đt ti Bc Kinh đ chng tham nhũng và lãng phí công qu nhà nước.

WHO “không thi phng dch cúm A/H1N1 đ trc li” – T chc Y tế Thế gii (WHO) ngày 25-1 đã lên tiếng bác b cáo buc cho rng t chc này đã cu kết vi các hãng dược phm thi phng mi nguy him ca virus cúm A/H1N1 đ trc li.

Bo đng ti Venezuela – Nhiu v đng đ đã n ra trên toàn quc sau khi Tng thng Hugo Chavez cm phát sóng nhiu kênh truyn hình nước này.

Li ném giày! – Tng thng Sudan Omar al-Bashir (nh) tr thành nn nhân mi nht ca nn ném giày vào chính khách trong mt cuc hi tho ti th đô Khartoum hôm 25.1, theo Reuters.

2.000 bng cho 1 phút din thuyết – “Phun châu nh ngc” là cm t chính xác nht đ mô t nhng bài din thuyết ca cu Th tướng Anh Tony Blair khi ông có th kiếm đến 2.000 bng (hơn 60 triu đng)/phút trong hp đng tư vn mi nht.

.

Tin sáng quốc nội , anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

Bo v, thúc đy quyn con người là chính sách nht quán ca VN – Đó là khng đnh ca Th trưởng B Ngoi giao Bùi Thanh Sơn ti Hi tho “VN và các cơ chế ca Liên Hip Quc (LHQ) v quyn con người” do B Ngoi giao, Chương trình Phát trin LHQ ti VN (UNDP) t chc hôm qua ti Hà Ni.

Hà Ni bn pháo hoa ti 29 đim vào giao tha – Ngày 26-1, thông tin t UBND TP Hà Ni cho biết: trong đêm giao tha Tết Nguyên đán Canh Dn, thành ph Hà Ni s t chc bn pháo hoa ti 29 đim trong khong thi gian 15 phút t 0g – 0g15 ngày 14-2-2010.

Hoàn thành di tích lch s đi hùng binh Hoàng Sa – Ngày 26-1, S Văn hóa – th thao và du lch Qung Ngãi nghim thu, bàn giao cho đa phương đưa vào phc v khách tham quan qun th khu di tích lch s đi hùng binh Hoàng Sa kiêm qun Trường Sa ti huyn đo Lý Sơn (Qung Ngãi) vào dp Tết Canh Dn sp ti.

Khai trương Khu du lch có Casino ln nht Vit Nam – Ngày 26/1, Công ty liên doanh Silver Shores đã khai trương Khu du lch quc tế Silver Shores Đà Nng ti đường ven bin Sơn Trà – Đin Ngc (phường Khuê M, qun Ngũ Hành Sơn, thành ph Đà Nng).

Tôn vinh doanh nghip đot gii cht lượng quc gia – Ngày 26-1, S Khoa hc và công ngh TP.HCM đã t chc khen thưởng và tôn vinh các doanh nghip (DN) trên đa bàn TP.HCM đot được gii thưởng cht lượng quc gia 2009 và gii thưởng cht lượng quc tế châu Á – Thái Bình Dương.

Hoa tết bt đu v ph – Lượng hoa, king phc v tết đã bt đu đ v TP.HCM. Tuy nhiên, các nhà kinh doanh hoa lo ngi sn lượng năm nay s thiếu ht, và giá cao hơn năm ngoái 5-10% do đt áp thp nhit đi bt thường va qua khiến hoa chm n.

7.640 t đng – là giá tr sn xut nông lâm ngư nghip ca TP.HCM trong năm 2009, tăng 3,2% so vi cùng kỳ năm 2008. Trong đó tăng mnh nht là lĩnh vc chăn nuôi đt 3.080 t (tăng 40,3%), trng trt đt 2.209 t (tăng 28,9%).

Xut khu cá tra tăng mnh – Ông Dương Ngc Minh, trưởng ban điu hành xut khu cá tra sang Nga, cho biết nhng tháng đu năm 2010 nhu cu nhp khu cá tra ca các th trường Nga, Ba Lan, Đc, Tây Ban Nha, Brazil… tăng ti 30% so vi cùng thi đim năm 2009.

VN tr n ODA Nht Bn: 4.000-5.000 t đng/năm – Đây là con s ước tính do Cơ quan Hp tác quc tế Nht Bn (JICA) đưa ra ti cuc hp báo ngày 25-1. Tuy vy, ông Motonori Tsuno – trưởng đi din JICA ti VN – cho biết h “không lo lng gì v năng lc tr n ca VN”.

Nước nông nghip sao t nhp nông sn?: Rau c ni khn đn – Người trng rau c nhiu đa phương trong c nước đang gp khó khăn khi giá nhiu loi rau gim mnh. Trong các nguyên nhân ca tình trng này, đáng nói nht là s ln sân ngày càng mnh ca rau Trung Quc.

Gn 30 triu đng đến vi bé 3 tui b bng toàn thân – Ch sau mt ngày hình nh v cháu bé 3 tui b bng nước sôi được Dân trí phn ánh, đã có hàng trăm bn đc thông qua nhiu kênh đ ng h cho cháu bé vi s tin lên đến hơn 30 triu đng

Cu bé 7 tui gây qu 100.000 USD cho Haiti – Mt cu bé 7 tui đã gây qu 100.000 USD

Không đ hc sinh b hc vì đt ba – B GD-ĐT va yêu cu các s GD-ĐT phi hp vi chính quyn, đoàn th ti đa phương khn trương rà soát đ nm tình hình v s hc sinh có th b thiếu ăn, thiếu mc trong dp tết, nhng hc sinh có nguy cơ b hc sau tết do gia đình b đt ba, thiếu qun áo, sách v đ có bin pháp giúp đ, t chc quyên góp tin, qun áo, sách v h tr nhng hc sinh khó khăn vào dp giáp tết, hn chế tình trng hc sinh b hc.

Bến Tre: tp hp đi ngũ trí thc đ phát trin – Ngày 26-1, ti hi tho khoa hc “Xây dng, phát trin đi ngũ trí thc giai đon 2010-2020″, nhà giáo nhân dân Nguyn Ngc Giao nói người Bến Tre ni tiếng có tài, đi đâu cũng gp người Bến Tre và phn ln đu rt thành công.

S min gim hc phí cho 117.000 hc sinh thuc h nghèo – Ti l tng kết năm 2009 ca S Lao đng – thương binh và xã hi TP.HCM ngày 25-1, ông Ha Ngc Thun, phó ch tch UBND TP.HCM, đã ch đo trong quý 1-2010, s phi nhanh chóng hoàn thành và trình lên thành ph chương trình “Min gim hc phí cho hc sinh thuc h nghèo thành ph”.

Máy tut lc ca chàng hc trò 17 tui – Đam mê khoa hc t nh, ln lên t vùng quê nghèo Thch Châu, xã Lc Hà (Hà Tĩnh), vi mong mun gim bt ni vt v ca người quê mình quanh năm trông ch vào cây lúa, cây lc… Nguyn Đình Hi, hc sinh lp 12 trường THPT Mai Thúc Loan đã quyết tâm làm chiếc máy tut lc.

Truy tng bng khen cho hc sinh quên mình cu bn – Hôm qua, Ch tch UBND tnh Qung Nam đã truy tng bng khen cho em Trương Đình Minh Thi, hc sinh lp 10C12 trường THPT Tiu La (H.Thăng Bình) do có hành đng dũng cm cu bn.

V hay ? – Là sinh viên năm cui nên tôi cùng nhiu bn trong lp đang lo lng không biết ri đây mình s v quê hay li thành ph! Cô bn thân ca tôi tuyên b s v quê vì thích được gn b m, thích cuc sng không bon chen.

Vá xe lưu đng – T vá xe lưu đng do Qun đoàn 2 thành lp va ra mt nhm h tr người dân đi xe máy gp s c trên xa l Hà Ni (TP.HCM).

Vòng gm 3K ca teen Nha Trang – Lt vào tm ngm ca teen săn đ “hand-made”, thêm vào đó là nim tin may mn t nhng chiếc vòng gm 3K không đng hàng, không tn kém đã dy lên mt làn sóng săn lùng ph kin đc bit này ca teen Nha Trang.

Thanh Hóa: trao ch m cúng cho hc sinh min núi – Trung ương Hi SV Vit Nam, Tnh đoàn Thanh Hóa, Công ty Prudential va trao ngôi nhà bán trú dân nuôi (gm 5 phòng khang trang, kiên c) cho Trường THCS Sơn Đin, xã Sơn Đin, huyn vùng cao, biên gii Quan Sơn (Thanh Hóa).

Hơn 107 t đng xây dng nhà hát Lam Sơn – UBND TP Thanh Hóa va khi công xây dng nhà hát Lam Sơn ti phường Đin Biên (TP Thanh Hóa) vi tng mc đu tư ca d án này là 107,358 t đng.

Hòa nhc giao hưởng Mng xuân mi – Nhc vin TP.HCM s t chc chương trình hòa nhc giao hưởng k nim 1.000 năm Thăng Long – Hà Ni mang ch đ Mng xuân mi lúc 20g ngày 29-1 ti khán phòng nhc vin (112 Nguyn Du, Q.1, TPHCM).

“Mc” vn tràn đy sc xuân – Ln đu tiên mt ha sĩ chuyên v tranh hoa (hoa đt, hoa giy), mt ha sĩ có s trường v tranh in khc và mt kiến trúc sư tr đang cùng hi ng trong trin lãm chung ti Hi M thut TP.HCM (218A Pasteur, Q.3).

Không gian âm nhc Đng Thái Sơn – Đánh du chng đường 30 năm ngh nghip cũng như k nim 200 năm ngày sinh ca thiên tài âm nhc Frédéric Chopin, NSND Đng Thái Sơn đã có bui hòa nhc riêng ti Nhà hát TP.HCM vào ti 26-1-2010.

Ln đu tiên trưng bày tác phm “Đường Kách Mnh” – Hôm qua ti Bo tàng Cách mng VN (216 Trn Quang Khi, Hà Ni) đã khai mc trin lãm chuyên đ “80 năm Đng Cng sn VN”, trưng bày gn 300 hình nh, hin vt theo 3 ni dung:

Hi xuân ti Hoàng thành Thăng Long – Trung tâm Bo tn khu di tích C Loa – Thành c, Hà Ni cho biết, t ngày 6 – 28.2, s khai mc hi xuân ti trung tâm Hoàng thành Thăng Long. Hi xuân s được m đu bng nghi l dâng hương vào chiu 6.2 ti thm Rng đin Kính Thiên.

.
Lịch sự kiện văn hóa

Thư kêu gọi quyên góp ủng hộ CHƯƠNG TRÌNH “NẮNG XUÂN VỀ BẢN” – Tổ chức tình nguyện trẻ Vòng tay bè bạn phát động chiến dịch “Nắng xuân về bản” giúp đỡ các hộ gia đình nghèo xã Quan Thần Sán huyện Simacai, tỉnh Lào Cai và cần sự giúp đỡ của các bạn.

Trò chuyn Ngh thut s 14: Du Xuân Quan H

14:00 – 18:00, Th by 30/01
Đình làng L Bao, xã Ni Du
Huyn Tiên Du, tnh Bc Ninh

Để đăng kí tham gia chương trình, hãy gửi thông tin về họ tên và nơi làm việc đến email: arttalkvn@gmail.com

Mọi chi tiết xin vui lòng liên hệ:

Nguyễn Thu Thủy – Nhóm Điều phối GreenZoom
Di động: 097.987.2105

The Little Sweep – 03 & 04 Feb – Opera ‘The Little Sweep’ by British composer Benjamin Britten on Hanoi stage —– 03 & 04/02 – Ra mt v opera ‘Chú bé no ng khói’ ca nhà son nhc Anh Benjamin Britten

KVT – Impossible, but worthwhile, journeys – KVT catches latest photography show at the Bui Gallery —– KVT hài lòng vi chuyến viếng thăm trin lãm nh ti Bùi Galleryhttp://feeds.feedburner.com/%7Er/HanoiGrapevine/%7E4/tAqB5z1GxwE

12 Animals of the Lunar Calendar – From now until Tet – Rubber carved prints by Nguyen Anh Tuan at Bookworm —–http://feeds.feedburner.com/%7Er/HanoiGrapevine/%7E4/Wlhgxmv_B4E

Le Anh Quan’s Solo Exhibition – 25 Jan – Opening of new exhibition at Viet Art Center —– 25/01 – Khai mc trin lãm tranh ca Lê Anh Quânhttp://feeds.feedburner.com/%7Er/HanoiGrapevine/%7E4/mhU1wuYu9QQ

Vietnam – Hungary 60 years Concert – 29 & 30 Jan – Concert to celebrate 60 years of diplomatic relations between Vietnam and Hungary —– 29 & 30/01 – Hoà nhc chào mng 60 năm quan h Vit – Hunghttp://feeds.feedburner.com/%7Er/HanoiGrapevine/%7E4/K0WEDrM63ic

.

Tin học tập – việc làm

IIE Vietnam news

American Center Hanoi Event news

ICVE: Học bổng Hoa Kỳ 2010

Fellowship at UNFPA Special Youth Programme

Ph.D Scholarships at Aarhus University

Master in Public Administration Scholarship

[Singapore] Master in Public Policy Scholarship

Chứng khoán

* VNINDEX

* HNX

Giá vàng VN

Giá vàng Mỹ

Tỷ giá ngoại tệ

Thống kê kinh tế

Thời tiết hôm nay.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

:-) :-) :-) :-) :-) :-)

Đọt Chuối Non

ty

Xuân Vẫn Sang Diệu Kỳ

Chào các anh chị và các bạn,

Trong số những bài hát về mùa xuân, có một bài hát mà tôi rất thích, đó là bài “Xuân vẫn sang diệu kỳ”, sáng tác của nhạc sỹ Đỗ Bảo. Bài này tôi nghe lần đầu trong một ngày xuân 2006, thực sự đã mang lại cho tôi một không khí tươi vui, mới mẻ, tràn ngập sức sống…

Mùa xuân, mùa bắt đầu của một năm mới, chính vì thế, mùa xuân đến luôn mang theo một luồng sống mới cho mọi người. Mùa xuân là mùa của niềm vui, của nụ cười, của tình yêu, của những ước mơ, những kế hoạch…. Mùa xuân là mùa của “những hàng cây ngào ngạt sắc hương”, của những “con phố tràn đầy nắng ấm”, mùa “gọi mời đàn chim muôn phương bay đến”… Nắng xuân ấm áp và sáng trong hơn, gió xuân mạnh mẽ hơn, hoa xuân rực sáng hơn….

Thiên nhiên tươi trẻ, rực rỡ như thế, con người làm sao có thể làm ngơ. Con người về mùa xuân cũng trở nên “hồi sinh” hơn. “Lòng người mùa xuân mang bao mơ ước”, “cuộc đời mùa xuân mang bao ngát xanh”. Mùa xuân đến mang bao ước mơ, hoài bão, khát khao, mong muốn của con người. Người ta đẹp hơn trong mùa xuân, người ta cười nhiều hơn trong mùa xuân, người ta yêu nhau hơn trong mùa xuân. Mùa xuân trở nên thật diệu kỳ. “Tâm hồn xuân mãi sáng trong” phải chăng vì khi xuân đến, người ta gạt đi mọi bụi bặm trong năm cũ, chuẩn bị cho mình một tâm hồn, một tinh thần trong sáng nhất, tươi mới nhất, để sẵn sàng bước vào một năm mới, có thể sẽ khó khăn hơn đấy, sẽ chông gai hơn đấy, nhưng chỉ cần “hồn ta luôn trẻ mãi”, “tình yêu luôn trẻ mãi” thì ta nhất định sẽ đi tiếp thật mạnh mẽ và vững vàng.

Xuân đến rồi, hãy để cho “tháng năm còn bên nhau luôn tươi mới”, hãy để “trái tim dành cho nhau luôn chân thành”. Mùa xuân “biết yêu cuộc đời”, thế nên mùa xuân “luôn tươi mới”, “luôn reo vui”, “luôn trẻ mãi”. Ta cũng sẽ như thế nhé, để mùa nào cũng sẽ là mùa xuân trong ta, tình xuân sẽ luôn thắp sáng tâm hồn ta.

Mời các bạn nghe Xuân Vẫn Sang Diệu Kỳ với giọng ca Nguyễn Ngọc Anh trong video sau đây.

Sau đó là audio link đến song ca của Hoàng Hải và Ngọc Anh.

Cuối cùng là lời nhạc.

Chúc các bạn một mùa xuân diệu kỳ !

Trần Thị Thu Hiền
.

Xuân Vẫn Sáng Diệu Kỳ – Nguyễn Ngọc Anh


.

Xuân Vẫn Sáng Diệu Kỳ – Hoàng Hải và Ngọc Anh song ca

http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Xuan-Van-Sang-Dieu-Ky-Hoang-Hai-Ngoc-Anh.IW6ZFBAB.html

Lời nhạc: Xuân Vẫn Sang Diệu Kỳ
Sáng tác: Đỗ Bảo

Điều gì làm mùa xuân luôn luôn tươi mới?
Điều gì làm mùa xuân reo vui khắp nơi?
Điều gì làm mùa xuân luôn luôn trẻ mãi?
Có phải mùa xuân biết yêu cuộc đời?

Về lòng người mùa xuân mang bao mơ ước
Về cuộc đời mùa xuân mang bao ngát xanh
Về rạng ngời để nhân gian kia chờ đón
Có phải mùa xuân biết yêu cuộc đời?

Điều gì làm con phố tràn đầy nắng ấm?
Điều gì làm hàng cây ngào ngạt sắc hương?
Điều gì làm cho em muôn phần tươi thắm?
Và điều gì cho ta nhìn nhau say đắm?

Về gọi mời đàn chim muôn phương bay tới
Gọi nồng nàn trong tim dịu dàng mắt môi
Về rạng ngời cho ta ôm đàn ca hát
Màu xanh bất tử dáng mùa xuân thần thánh
Lòng xuân trung thành với đời xuân đến
Lòng xuân lắng ở tâm hồn xuân sáng trong… mãi sáng trong…

Ước mơ hồn ta luôn trẻ mãi
Tháng năm còn bên nhau luôn tươi mới
Ước mơ tình yêu luôn trẻ mãi
Trái tim dành cho nhau luôn chân thành

“Xuân về tình yêu đôi ta lại được tung bay lên trong đôi cánh mới
Đôi cánh mùa xuân tươi…

Ước mơ hồn ta luôn trẻ mãi
Tháng năm còn bên nhau luôn tươi mới
Ước mơ tình yêu luôn trẻ mãi
Trái tim dành cho nhau
Sẽ mãi mãi luôn chân thành…

Cuộc sống thành đạt


Điều cốt yếu của cuộc sống thành đạt không phải bạn có thành đạt về tài chính hay không, mà là bạn có hi sinh bản thân mình một cách nào đó để giúp những người kém may mắn hơn bạn để phục vụ cộng đồng, tổ quốc hay không”.

Vũ Khắc Thành dịch

“The bottom line about success in life isn’t whether you are financially successful, but whether you have given of yourself in some way to help others less fortunate than you and to serve your community and your country.”

P. Anthony Ridder

Chừng nào say…

Xuân đã về, mà người chẳng thấy?
Mãi bay xa, còn nhớ chốn này ?
Hàng cây cau buông dài sợi nhớ
Đàn chim non tròn mắt cay cay….
Đã bao năm sao còn ngần ngại,
Chuyện chúng mình… đâu phải trả vay.
Chim bay xa …chim bay về tổ,
Đến bao chừ ta hãy chung say.

Phạm Lưu Đạt

Những ngày cuối năm

Những ngày cuối năm
Người ta lật bật trên từng đốt ngón tay, ngỡ ngàng những tờ lịch
Chiếc kim đồng hồ như hối hả hơn bao giờ hết
Những con đường mù mịt từng vốc bụi ngược xuôi tất tả
Những ngày cuối năm
Vồi vội đến, vồi vội đi, vồi vội đuổi theo từng nấc thời gian đang ngắn lại
Cứ như ngày mai tất cả sẽ không còn trong tay nữa
Cứ như tất cả không còn nữa hôm nay và cả hôm qua
Lẽ tất nhiên là chẳng thể lập lại cho dù đẹp đẽ hay xấu xa nhất
Nhưng mỗi người như cõng tất tật trên lưng triệu triệu đã qua và cả triệu triệu sẽ đến.
Những ngày cuối năm
Lật bật những bước nhảy
Lật bật những tồn tại và cả những không tồn tại
Người ta vẫn luôn loay hoay với những bước nhảy
Cho dù đó là những bước nhảy điềm tĩnh nhất
Điềm tĩnh như điệu Valso, slow trong căn phòng nhè nhẹ những chùm đèn
Nhưng vẫn là những bước nhảy
Chiếc kim giây có thể gọi là khoảnh khắc chậm nhất trong chiếc đồng hồ
Thế mà nó cũng lật bật nhảy
Chẳng ai có thể thoát khỏi những lật bật nhảy như không thể thoát khỏi cái ngục của chính mình.
Cho dù cửa ngục không hề đóng
Cái ngục ấy như càng hẹp hơn, tối hơn vào những ngày cuối năm.
Khi người ta nhìn rõ nhất sự dồn đuổi của thời gian
Khi người ta những muốn xếp cất đi bao thứ đồ cổ, gãy vỡ hoặc mốc meo
Nhưng lại vụng về làm đổ tóe ra khắp nhà
Để rồi tỉ mẩn ngồi nhặt lại
Và tỉ mẩn gói gém vào chiếc bao da những giấc mơ ngày cũ
Những ngày cuối năm
Dồn tức trong từng hơi thở
Những ánh mắt chong lên
Những khóe môi chong lên
Lật bật xòe một que diêm
Chập chờn nín thở
Chập chờn mộng mị trong đốm lửa ngẩn ngơ…phút giao mùa.

Đàm Lan

Lễ rước dâu độc nhất vô nhị bằng 20 chú voi

Mời các bạn đọc một bài viết về một đám cưới với lễ rước dâu vô cùng độc đáo được tác giả Hoàng Thiên Nga tường thuật, với những hình ảnh minh họa đẹp của Kỹ sư Nguyễn Quyền.

Về kỹ sư Nguyễn Quyền, những người dân Balme không mấy ai chưa nghe đến tên ông như Ông chủ nhà máy điện tư nhân đầu tiên ở Việt Nam, được giới thiệu trên báo Tiền Phong (2006).Đài THVN đã làm 2 chương trình Phóng sự Nhân Vật & Người Đương Thời về ông, Đài PTTH DakLak cũng có mấy chương trình phỏng vấn ông.

Hiện tuổi gần 70, ông vẫn làm việc không ngưng nghỉ, giải trí bằng niềm đam mê nhiếp ảnh, với bốn cậu con trai thành đạt, giỏi giang.

Các bạn sẽ biết thêm về người kỹ sư là chuyên gia hàng đầu VN về thủy điện vừa và nhỏ một ngày gần đây trong Mục Chứng Nhân của ĐCN.

Huỳnh Huệ
.

Lễ rước dâu độc nhất vô nhị bằng 20 chú voi

Chủ nhật 24-1-2010, tức mồng mười tháng chạp âm lịch Kỷ Sửu, tại huyện Lăk, tỉnh Đăk Lăk đã diễn ra một lễ cưới với nghi thức đưa dâu rất đặc biệt.

Gái huyện Lăk trai Bảo Lộc rất đẹp đôi trên lưng voi

Cô dâu Đặng Thị Họa Mi – kiều nữ huyện Lăk, nay là nhân viên Ngân hàng Đầu tư và phát triển Đà Lạt , chú rể Lê Mạnh Thắng – tài nam Bảo Lộc đang là cảnh sát giao thông tỉnh Lâm Đồng.

Cả hai đều là con đầu lòng, giỏi giang tài sắc, niềm tự hào của hai họ nên đã được cha mẹ đôi bên quyết định tổ chức một lễ cưới độc đáo, vui vẻ không đâu sánh bằng.

Đội voi đẹp nhất của tỉnh Đăk Lăk rước dâu

Bố của cô dâu in tên trên thiệp cưới là Đặng Vân Long, còn tên cúng cơm ít người biết là Đàng Năng Long, tổng quản 7 con voi trẻ khỏe, đàn voi gia đình hùng hậu nhất Việt Nam hiện giờ.

Ông nội cô dâu là Đàng Nhảy, chồng thứ hai của bà Sao Thong Chăn – người phụ nữ duy nhất làm nghề buôn voi (Phóng sự “Mỹ nhân buôn voi”), từng giúp Chính phủ Cách mạng mua voi tặng các nước có quan hệ ngoại giao. Gia phả phía cô dâu có hơn 5 đời làm nghề thuần dưỡng, nuôi dạy và mua bán voi.

Đoàn rước dâu diễu hành qua thị trấn Liên Sơn.

Chín giờ sáng, sau lễ gia tiên long trọng tổ chức tại nhà gái ở 27 N’Trang Lơng, thị trấn Liên Sơn, đoàn rước dâu khởi hành. Một đài voi chắc chắn được dựng sẵn trước sân, 20 con voi khỏe đẹp nhất của huyện Lăk xếp thẳng hàng, lễ phép cúi đầu chờ đợi.

Quan viên hai họ lần lượt thượng đài rồi từng đôi bước sang bành voi gắn trên chiếu lụa đỏ rực lộng lẫy.

Đoàn đưa dâu diễu hành hơn một cây số qua thị trấn, thẳng tiến tới khu du lịch buôn Jun ven hồ Lăk. Tại đó, phông rạp đã dựng sẵn, mâm bàn đã bày dưới gầm nhà sàn, âm thanh cồng chiêng tưng bừng rộn rã.

Trai tài gái sắc trong lễ cưới

Trong hơn 600 quan khách được mời dự tiệc, có Gru (thợ săn voi giỏi) Ay Ngơn xã Ea Rbin, huyện Lăk, Gru Ama Bích ở Buôn Đôn là rể trưởng thay mặt gia đình Vua Voi Ama Kông.

Còn ông Lê Văn Quyết người dân tộc M’Nông nguyên Phó Chủ tịch UBND tỉnh về hưu ở huyện Lăk, hiện cũng là chủ sở hữu 2 con voi thì vui vẻ thay mặt nhà gái tiếp quan viên hai họ.

Ông cho biết đồng bào M’Nông từ xa xưa đã có tục đưa voi đi rước dâu, tuy nhiên chưa bao giờ có đám cưới nào huy động tới 20 voi đông đúc như thế này!

Cồng chiêng không thể thiếu trong tiệc cưới

Tiệc cưới diễn ra thân mật, đầm ấm, gọn ghẽ, mang ấn tượng đẹp về văn hóa độc đáo của cả xứ Voi Đăk Lăk lẫn xứ Hoa Lâm Đồng. Tan tiệc, hai họ lại lên lưng voi tiễn dâu đến hết thị trấn. Tại đó, đoàn ô tô phía đàng trai đã chờ sẵn để đón dâu qua vùng đất bạt ngàn trà Bảo Lộc.

Phía sau những du khách thích thú cưỡi voi dạo chơi bên hồ Lăk trong nắng gió cao nguyên hào phóng, thấm đẫm phong vị yên vui thời đất nước thanh bình.

Hoàng Thiên Nga

Ảnh chụp ở Hồ Lăk chia sẻ với Vườn Chuối

HTN và con gái Thiên Thảo, 13 tuổi
Bên cạnh cây Kơ-nia - Nghệ sĩ nhiếp ảnh Nguyễn Quyền và Thiên Hải, lớp 1, con trai của HTN
Thiên Hải và mẹ

Tìm về núi cũ xem mai nở

Cam Ranh quê tôi là đất mai, là một phần của rừng mai Phước Hải (Khánh Hoà) xưa, kéo dài từ Nha Trang đến Cà Ná, nay đã bị thu hẹp khá nhiều. Tháng Chạp, mai biển nở bạt ngàn cả một vùng cát trắng Thủy Triều. Làm sao không rung động khi đứng trước phong cảnh hoang sơ, một bên là biển, một bên là cát trắng, và trên những cồn nhỏ ở giữa, là mai vàng nở rực.

Lần đầu tiên ăn Tết ở Sài Gòn, tôi rất lạ khi thấy người ta cắm mai mà không cần đốt gốc, chỉ hai ba cành mai rừng nhỏ, cắm vào một cái bình sứ rất đẹp, đã được lau bóng lưỡng từ mấy hôm trước…Chưa bao giờ tôi nghĩ mai có thể được cắm một cách dễ dàng và đơn giản như những loài hoa khác. Ở quê tôi, những cành mai chặt về phải được đốt gốc trên lửa nóng, để giữ lại nguồn nhựa sống cho mai, nuôi những đoá hoa còn ươm nụ. Nếu không đốt kỹ, có khi, cả hoa lẫn nụ đều gục đầu héo rũ ngay vào ngày mồng Một.

Đến nhà ông chú, thấy hai ba người đang lui cui khiêng một chậu mai kiểng lớn vào nhà. Đây là cây mai chưng từ mấy năm nay, do một người bạn tặng, giá vài triệu đồng, hết Tết thì gửi cho mấy vườn mai, 28 Tết năm sau người ta lại đem tới. Mất có trăm ngàn mà khoẻ re. Tết vẫn cứ có mai chưng, hoa lá đầy đủ, ra hoa đúng độ, lại chẳng cần bận tâm gì đến chuyện chăm sóc. Và lặt lá mai trở thành một khái niệm hết sức xa vời. Tiện thật đấy, nhưng sao tôi vẫn thấy thiêu thiếu một chút tình…

Những đứa trẻ như tôi ngày xưa háo hức theo cha đi chặt mai, vượt đầm Thủy Triều ra đến cồn từ sang sớm để chọn cho được cây mai “có thế” nhất, hoa đều nhất. Khi trở về thì mặt trời đứng bóng, bọn trẻ giành vác cành mai lùm xùm những cành, bước từng bước khó khăn theo chân cha đi trên vùng cát mênh mông. Dưới cái nắng ấm vàng rực rỡ của miền Trung những ngày giáp Tết, những hạt cát trắng loá, lấp lánh một màu trắng tinh khôi sạch sẽ. Những cơn gió thổi nhẹ qua lại xoá tan hết dấu chân người, trả lại vẻ hoang sơ và thanh tịnh rất hợp với mai. Nhớ đến run người những khoảnh khắc đó, khi mỏi chân dừng lại, hít một hơi sâu làn không khí đầy ắp gió biển, trong trẻo và thanh sạch vô cùng, ngoái nhìn trước sau chỉ thấy một màu cát trắng, chợt nhớ Hàn Dũ xưa kia lúc “đạp tuyết tầm mai”, chắc cũng chỉ hạnh phúc và đầy rung cảm như ta ngày nay “đạp cát tầm mai” là cùng!

Ấy vậy mà cái hạnh phúc khi gặp mai của người “tầm mai” cũng chưa so được cái hạnh phúc gặp mai bất chợt. Không biết bây giờ còn bao nhiêu người của lớp Báo chí A-K97 nhớ ngày “dụ dỗ” được thầy chủ nhiệm đi chơi tận thác Mai (Đồng Nai). Cả nhóm cứ đi mãi, vượt qua sông La Ngà, con đường xuyên rừng chập choạng buổi chiều tối ngoằn nghèo dẫn vào thác. Đêm đó, tuổi 20 ngẫu hứng và bốc đồng nên vừa lội suối vừa ngắm trăng, rồi nằm dài trên đá mà hát cho nhau nghe đến sáng. Để mai dậy mắt ai nấy đỏ kè, loạng choạng lái xe trở về mà đầu óc dường như còn chưa tỉnh. Chợt tất cả đột ngột dừng xe sững sờ khi bắt gặp bên rừng mấy bụi mai nở sớm, màu vàng mơ nhẹ nhàng, và mong manh quá trong làn sương sớm còn ướp đầy mùi nhựa cây và hương thảo mộc. Trong suốt những năm tháng ở đại học, tôi chưa bao giờ cảm thấy yêu bạn bè mình đến thế, trong giây phút cùng lặng thinh không nói nên lời cạnh những bụi mai bên rừng. Khi trong trái tim mỗi người dường như có một niềm vui sướng và xúc động như nhau.

Hình như mai đẹp nhất không phải khi được đặt trong bình sang chậu đẹp. Ở Cam Ranh, xã được xếp loại “vùng sâu vùng xa” nhất có lẽ là Cam Hiệp, nơi học trò muốn đi học phải lội bộ cả chục cây số. Nhóm bạn rủ nhau đi thăm cô giáo cũ ở vùng này, loanh quanh cả ngày chợt nhận ra ở đây nhà nào cũng có vài ba cây mai núi trước sân, bình thản nở ngay cạnh những vách nhà xù xì rơm khô trộn đất. Buổi chiều trên đường về bỗng gặp cảnh thần tiên. Một ngôi nhà gỗ giản dị, Một khung cửa sổ mở ra vườn. Một cô gái nhỏ tóc buông dài chống cằm nhìn ra sân. Tất cả, là cái nền cho một cây mai vàng, có thể gọi là cổ thụ, gốc to, rễ lồi, thân xù xì những nhánh lớn như cây ổi, lác đác những lá xanh to, cao gần bốn mét, đang nở hoa rực rỡ ở độ mãn khai nhất ngay bên ngoài cửa sổ. Không hiểu sao, sắc vàng của mai trong buổi chiều tà lại buồn đến vậy, hay tại đôi mắt trong đen rất đẹp của cô gái ấy thoáng nét u sầu. Hai chàng trai trong nhóm không dời chân được, đánh bạo bước vào nhà xin… uống nước. Cô gái ngượng ngùng trốn ra nhà sau, chỉ có ông chủ nhà niềm nở mời trà khách lạ. Kể rằng khi cha ông đến dựng nhà trên mảnh đất này thì cây mai đã ở đó, mùa xanh lá không ai để ý đấy là mai. Đến mùa đông, nó tự rụng lá rồi trổ hoa vào mùa xuân. Không ai lặt lá, cây lớn quá hơi đâu mà lặt. Nên mai tự nhiên nở, có năm sớm, năm muộn. Một tay lái ở Nha Trang tình cờ thấy, mê mẩn, dụ dỗ ông già cho bứng luôn gốc đem về thành phố bán, bộn tiền lắm. Nhưng ông chắc nịch :“Mấy anh coi, không có cây mai đó nhà tui còn gì. Nó chính là cái tinh thần của gia đình này từ mấy chục năm nay!”…

Những năm sau có bận mấy, nhóm bạn cũng trở lại căn nhà ấy vào ngày mồng Năm. Cô gái đã lấy chồng, chỉ còn người cha và cậu em trai. Trở lại, như chàng Thôi Hộ, chỉ để ngồi uống trà nơi cái bàn gỗ thấp đơn sơ, hỏi thăm như bâng quơ về cô gái và say sưa ngắm khung cảnh thần tiên như tranh vẽ bên ngoài cửa sổ, nơi những đoá hoàng mai nở rực khắp vòm bên những chiếc chồi xanh.

Tết này ở Sài Gòn, thêm một cái Tết xa quê, lại thèm quá một ngày được “Tìm về núi cũ xem mai nở. Mộng bén ngàn xa hạc điểm canh” (thơ Quách Tấn)

Đông Vy

Tết Kinh

Thuở nhỏ, được nắm váy mẹ đi ăn Tết nhà ông Tỵ người Kinh ở dưới Từ Tâm, sướng không gì bằng. Vậy mà năm đó mẹ không cho đi. Không biết sao nữa. Năm ngoái mẹ còn dẫn đi mà. Đi, vừa được bữa no nê, vừa có tiền lì xì với lại được quà bánh xách về.

Từ năm 1961, cha hết làm ruộng ở Hiếu Thiện – Palau quê ngoại, mà về Caklaing làm ăn. Ông Tỵ dân Từ Tâm, có mấy đám ruộng Gađak cho cha làm rẽ. Ruộng gò khó theo nước, chỉ mỗi đất tốt nên sau vụ lúa người ta có thể gieo đậu. Cha làm hai vụ. Ngoài vụ chính, cha tranh thủ vài đám ruộng cạnh bờ sông làm chiêm. Lúa bareng (lúa chiêm, dường như xuất phát điểm từ Champa) hạt màu nâu vàng, nhỏ và khá thơm, chỉ cần ba tháng là thu hoạch được. Giống này năng suất rất thấp, có thể nói thấp nhất trong các loại giống. Lại gieo trái vụ, nên cần canh me chim chóc. Nhưng được cái là nó giúp cứu đói ngắn ngày. Sau khi gặt chiêm, cha gieo giống ba trăng, để kịp với vài đám gieo lúa mùa khác.

Ông Tỵ là giáo viên làng, say xỉn suốt. Mỗi lần ông có việc (hay nổi hứng) ghé qua nhà là mỗi lần dáng ông lảo đảo. Vậy mà ông cứ đòi. Mẹ phải chạy ra quán Bà Hai đong xị rượu gạo cho ông ăn cơm với cha. Cha hiền từ, ít nói. Cũng không rượu chè. Thế là có mỗi ông lai rai. Và nói. Đúng là một cực hình.

– Thế nào tết này anh chị cũng phải xuống tui. Ông Phó uống với tui chén rượu chi. Ông kéo dài chữ “chi” cuối câu rất ư là Từ Tâm.

Tôi chỉ mong có thế. Nhớ là dường như cha chưa lần đi Tết ông. Có mỗi mẹ. Kèm theo tôi với anh Đạm. Nhưng lần này mẹ đổi ý. Không hiểu sao. Chỉ nhớ là mẹ không cho đi. Rất dứt khoát. Tôi khóc, chạy theo ôm tảng đá to trước cổng nằm giữa đường nhà bà Cò, lăn lộn. Thằng này chăng dai, không dễ bảo như anh nó – mẹ hay bảo thế. Chắc không có áo mới. Mà không áo mới làm sao mà đi ăn Tết. Mấy đứa bạn được mẹ dắt đi kìa, tôi thì không. Tại sao không mua áo mới trước đó? Có lẽ tôi đã làm dữ lắm, nên cuối cùng, mẹ cũng chiều. Không dép cũng được, miễn là có áo mới. Mẹ mượn của ai đó.

*

Ở thị xã Phan Rang, người ta biết đến Tết khi dưới bãi sông Dinh ở cầu Đạo Long cắm đầy mấy trăm cây mai rừng do lính cộng hòa chặt trên núi chất lên chiếc GMC chạy thẳng vào phố. Chiến tranh mất an ninh, nên họ độc quyền. Gọi là bù lỗ, cũng hay.

Với sắp nhỏ chúng tôi, khi có đợt rét của gió bấc tới, đồng lúa vãn mùa, lũ trâu được thả bừa trên mênh mông cánh đồng đầy rạ. Là Tết đến.

– Ông bà người đằng quê thế mà thiêng, mẹ nói khi gió cứ vần làm cho bà khó giê hết đống lúa. Khiến trời đứng gió cho con cháu họ dựng nêu ấy mà.
– Năm sau mẹ sẽ lặp lại chính câu đó cho mà xem, tôi bảo anh Đạm.

Đó là mùa mai vạn thọ vàng rực núi đồi. Cả rừng mai vạn thọ. Kéo dài từ cánh rừng làng Văn Lâm sang tận khu rừng Vĩnh Hảo. Lên trên nữa là mai núi. Cũng bạt ngàn. Kể rằng, bên cạnh suối thiên nhiên, khi xưa chính Chế Mân cho trồng thả hai loại mai này để cùng công chúa Huyền Trân du xuân. Nhưng ông vua hào hoa này đã chẳng hưởng thụ được hơn một mùa mai, rồi đi biệt. Mang theo luôn bí ẩn cuộc tình đẹp nhưng đầy éo le vào đêm mờ lịch sử.

Ông đi, nhưng rừng mai ở lại. Ở lại cho đến cuối những năm tám mươi của thế kỉ thứ XX, khi kế hoạch triệt phá rừng đã hoàn tất, thì cây mai cuối cùng cũng làm cuộc chia li không hẹn ngày về.

Còn thuở học Pô-Klong, Tết – tôi ít khi về quê, mà tình nguyện ở lại Kí túc xá. Chúng tôi ăn Tết kiểu khác. Tuổi học sinh, quậy thì khỏi nói rồi. Hết giờ trực, hai ông anh lớp trên rủ tôi vào phố cà phê, không quên bảo tôi mang theo cái túi xách. Mãi mười giờ mới về. Anh Tr. kêu nhỏ: Trạm đứng đây chờ anh nhé. Anh chạy biến đi, mang về nải chuối, hộp bánh qui, miếng cốm,… Rồi cứ tiếp tục thế. Dọc đường bao nhiêu là đồ cúng! Anh lại bảo tôi chờ. Tôi hỏi anh:

– Không sợ ư?
– Ma ăn rồi mà, không sao đâu. Anh trấn an tôi.
– Nhưng đồ ma…!
– Chăm vẫn ăn đồ padơng đám ma đấy thôi. Nhưng ma Kinh không sao đâu, họ xơi nhanh lắm. Thế là đến lượt mình…

Về đến Kí túc xá thì túi xách tôi mang đã đầy cứng.

*

Bên cạnh Ramưwan (tức Ramadan) của người Chăm Bàni hay Hồi giáo cũ, Katê là Tết chung của cộng đồng Chăm, là dĩ nhiên rồi. Đầu tháng Bảy Chăm lịch, Chăm lên tháp cúng tế trời đất, ông bà tổ tiên. Rồi kéo nhau về làng ăn Tết. Nhưng từ lâu lắm rồi, người Chăm vẫn cứ xem Tết, cả Ramưwan, Nguyên đán,… tất tần tật đều là Tết của mình. Lạ, tôn giáo Chăm, Bàlamôn giáo, một tôn giáo rất cổ, tưởng khép kín, không ngờ lại rất mở. Văn hoá dân tộc Chăm cũng thế. Hãy tưởng tượng dân tộc cư trú dọc miền duyên hải Trung bộ nhìn mở ra biển Đông, suốt mười mấy thế kỉ.

Nói sang chuyện thờ cúng. Trước tiên ngay thế kỉ thứ II, Chăm xem Ppo Inư Nưgar – Bà Thiên Y Ana là người tạo lập xứ sở. Vị trí thờ phượng luôn được đặt ở hàng đầu. Sau đó, thế kỉ XIV, khi Hồi giáo nhập địa Champa, vị trí này được nhường lại cho Allah. Chăm coi Ngài là đấng sáng tạo vũ trụ, trong khi Ppo Nưgar chỉ được xem như người tạo lập xứ sở. Ai nhất thì tôi thứ nhì!

Trong các cuộc lễ, tôn giáo Bàlamôn Chăm mở ngõ cúng bái cả các vị thánh trong Kura-ưn (Koran). Rồi khi có xung đột ý hệ tôn giáo Hồi – Bàlamôn trong lịch sử, Chăm hóa giải và hòa giải bằng sáng tạo ra một giáo phái mới: Mưdwơn, phục vụ cho cả hai phía: Chăm Bàlamôn và cả Chăm Bàni. Vui vẻ.

Trong lễ lớn là Ramưwan (tháng Chín chay tịnh), hình ảnh mở đẹp nhất của tôn giáo-tín ngưỡng Chăm có lẽ là từng đoàn cô gái Chăm Bàlamôn đội ciet bánh trái cúng dường nhà Chùa Hồi giáo (sang mưgik). Thành kính và trang trọng. Các dịp lễ gia tộc khác cũng thế, Chăm Bàlamôn luôn mời các vị thầy Acar về tận nhà hành lễ. Lạ!
Lạ mà đẹp.
Với người Kinh – xen cư hay cộng cư trong khu vực có cộng đồng Chăm sinh sống – cũng vậy. Tết Nguyên đán gần như được người Chăm coi như Tết của mình, dù lâu nay người dân quê Chăm chưa xem nó là Tết chung cả dân tộc Việt Nam. Đây chỉ là hành xử rất ư tự phát, một tự phát có nguồn gốc từ ý thức (hay vô thức cộng đồng) rất mở của văn hóa Chăm suốt quá trình lịch sử, tồn tại mãi đến hôm nay. Người Chăm đội giạ nếp, cặp gà qua ăn Tết Kinh cùng hay khác làng có quan hệ quen biết hoặc làm ăn buôn bán. Ăn Tết đã đời rồi còn có quà bánh mang về nữa. Nhất là sắp trẻ, cũng háo hức đón Tết. Mừng dựng nêu, đốt pháo – xưa; hoặc đạp xe xuống phố, qua khu vui chơi giải trí – nay. Tết như có thêm ngày hội. Còn với người lớn, mùa Tết nhằm ngày vụ vừa xong nên người ta cũng không tiếc nhau lời chúc, quà tặng.

Chúng tôi nói đùa nhau Chăm hân hạnh đón đến bốn cái Tết mỗi năm là vậy.

*

Thế hệ trẻ con chúng tôi hưởng sái tinh thần mở ấy.

Lạ là tôi chưa lần nào thấy cha đi Tết. Cha ít được vui như mẹ, dù cha rất vô tư, mẹ hay la cha thế. Cha luôn ngủ ngon để hôm sau ra đồng sớm. Cha không văn nghệ, mẹ thì ưa nói chữ. Mẹ khoe mẹ học sáng. Khi có chuyện mắng chị Hai, mẹ thích đem vụ học sáng ấy ra dạy. Dân quê Chăm thuở đó ai biết chữ quốc ngữ đâu. Mãi đến thời Ngô Đình Diệm, ngoài vụ cấm Chăm mặc váy với vài thứ phong tục tập quán dân tộc, ông còn lệnh buộc tất cả công dân tối phải xách đèn theo lớp bình dân học vụ. Mẹ nói mẹ học
sáng nhất lớp.

Sau này khi có gia đình, quen biết và kết thân với nhiều bạn bè Kinh đủ lứa tuổi, tôi nhiều dịp Tết Kinh. Ông Thả ở Hải Sơn bạn vong niên tôi thuở nhà tôi làm rau muống xuống xóm biển nhờ ông sắm thuyền thúng. Mười năm và mãi lúc này, tình cảm hai bên vẫn khắng khít. Rồi ông Mười – Long Bình, bạn và là sư phụ câu của tôi. Ông với đứa con trai mỗi sáng sớm vác cần câu lội khắp mấy vùng sông nước mà mấy bạn tôi đùa không khác gì thầy trò Don Quichotte! Đi Tết mấy nhà này thì khỏi nói: ngon, no và vui vẻ.

Đấy là nói Tết nhà quê. Tết thành phố thì khác.

Ba mươi năm sau, tôi đèo Hani trên chiếc xe đạp cà tàng hơn mươi cây số qua ăn Tết nhà ông bạn tại Bình Chánh. Vẫn mâm cỗ đầy, hấp dẫn nhưng, chủ nhà chỉ dọn lên mà không mời khách. Lạ quá. Năm trước đó, tại nhà bạn văn ở Bình Thạnh “ăn Tết” cũng hệt vậy. Anh chỉ đãi vài chung rượu (rượu Tây, dĩ nhiên) với ít bánh mứt. Cả lời chúc tụng nữa. Ngoài ra: không gì cả! Bụng đói meo. Lẽ nào mình nhắc vở. Bà xã liếc mình mấy lượt, cười nhăn nhó.

Hay Tết ở thành phố nó thế? Hèn gì, Tết là mọi người đổ xô về quê.

Cứ nhớ cái Tết nhà quê. Có dựng nêu, có ngồi canh xoong bánh tét,… Và nhất là, có rất nhiều màu áo mới.

Inrasara (Trong Những mảnh đời chắp vá)

Tư duy tích cực mỗi ngày