Vậy là hơn 2 năm rồi ngày tôi gặp lại, em của ngày hôm qua cho tôi biết bao suy nghĩ và cả những băn khoăn trong lòng.
Tôi nhớ lại những câu chuyện của riêng em, của một tâm hồn đầy xúc cảm, của tuổi hoa đầy nắng gió và tươi đẹp biết bao.
Phải, không riêng gì em mà bao nhiêu bạn trẻ khác cũng vậy, khi em xiết tay tôi òa khóc nức nở, tưởng như cả thế giới này đang dừng lại, tưởng như nước mắt có thể như cơn lũ cuốn trôi đi tất cả.
Bao nhiêu cho vừa, những nỗi niềm cho những đêm sợ hãi. Rằng ngoài kia, thế giới có bao nhiêu tranh đấu.
Nhút nhát, sợ hãi, lo lắng, có những điểm yếu em không dám thừa nhận, không dám để ai biết, em tự nhấn chìm mình trong biển người mênh mông. Continue reading Gửi em, tuổi 20!