Hôm nay trong một buổi hội thảo về du học, mình đi hỗ trợ cho một trường bên New Zealand và ngồi cùng với một anh là International Market Sector Manager của trường. Anh này mình vừa mới nhìn đã đoán ngay là Tung Của Lửn. Thế mà lúc đầu cứ nghĩ phải là một anh mắt xanh tóc vàng cười duyên rồi dịu dàng bảo “em đến để giúp anh phải không?” nhưng hóa ra không phải. Là anh mắt một mí, kính cận, tay đang sắp xếp đồ, và miệng còn nhồm nhoàm….đồ ăn sáng. (E hèm, hơi có chút “vỡ mộng” rồi !). Thế nhưng để khỏi phải bị động hay có chút xíu thất vọng nào đó, mình chủ động chào hỏi, bắt tay và vào ngay chủ đề chính: như là hỏi về trường, về các khóa học, về các yêu cầu nhập học, môi trường việc làm sau khi tốt nghiệp v.v…, và với vai trò của mình, anh muốn mình hỗ trợ anh như thế nào. Anh có muốn góp ý hay đưa ra ý kiến nào nữa không nếu các bạn sinh viên có thêm nhiều câu hỏi. Anh tỏ ra là người thân thiện và cởi mở hết sức, Rất ngạc nhiên, những ấn tượng ban đầu không mấy thú vị ấy cũng từ từ được cởi bỏ trong đầu mình.
Continue reading Mỗi ngày một câu chuyện (5)
Category Archives: Văn
Hãy cười mỗi ngày
Chào các bạn,
Hôm nay mình giới thiệu với các bạn một tác giả mới của ĐCN nhé – đó là Nguyễn Hương Giang, tốt nghiệp trường Cao đẳng truyền hình và hiện đang công tác tại Đài THVN.
Dưới đây là lời tự giới thiệu của Hương Giang:
“Chào DCN, mình tên là Hương Giang. Mình sinh ra ở HN và rất thích đi bộ, đạp xe khám phá từng ngõ ngách ở HN (Nếu các bạn chưa đi thì hãy thử 1 lần). Continue reading Hãy cười mỗi ngày
Bạn bè ơi thương nhau!
Trong cuộc đời mình, tôi luôn thấy mình thật may mắn vì có rất nhiều bạn tốt. Thậm chí, đôi khi tôi nghĩ Ông Trời, Đức Phật đã “thiên vị” tôi khi cho tôi có cơ hội gặp gỡ và quen biết nhiều người bạn tuyệt vời đến vậy! Đã có không ít lần tôi chán nản, thất vọng, đau khổ,… họ lại bên tôi, chia sẻ và nâng đỡ tôi. Tôi biết đến Đọt Chuối Non, tư duy tích cực cũng là từ một người bạn thân của tôi – người đã luôn kiên nhẫn với khuyết điểm và định kiến của tôi, cũng như luôn nhìn thấy và trân trọng những điểm mạnh của tôi. Continue reading Bạn bè ơi thương nhau!
Một chuyện thường ngày
Hiện mình đang sống trong một ký túc xá dành cho sinh viên của trường tại Đức. Mỗi tuần hai buổi sẽ có một cô lao công ở ngoài được thuê đến để lau chùi và dọn dẹp các khu vực chung của từng tầng. Sáng nay mình vừa đi ra khỏi phòng thì thấy cô lao công đang loay hoay không biết làm sao đẩy cái xe to đùng với bao nhiêu thứ dụng cụ để lau chùi vào cái thang máy nhỏ xíu để đi lên các tầng trên. Mình đến gần để mở cái cửa thang máy rộng hơn và cố giúp cô ấy vào trong thang máy dễ dàng hơn. Continue reading Một chuyện thường ngày
Tôn trọng quy định an ninh và an toàn
Chào các bạn,
Thi thoảng mình đến trường vào ngày cuối tuần. Đến trường cuối tuần thì không được ra vào tự do mà phải có thẻ mới vào được tòa nhà mà mình làm việc. Vì cái tòa nhà đó có nhiều thiết bị máy móc đắt tiền cũng như hóa chất thí nghiệm tùm lum. Thế nên an ninh phải đảm bảo và chỉ có người làm việc ở đó mới có thẻ để vào ngày cuối tuần.
Hôm đó mình đến vào thứ 7, mình có thẻ sinh viên nhưng mình chưa có cái thẻ ra vào đó. Continue reading Tôn trọng quy định an ninh và an toàn
Vô tựa
Ngày xưa, lúc mình còn nhỏ, năm nào cũng lên trường ba mẹ xem báo tường. Có 1 năm, mình rất rất ấn tượng với tờ báo “Vô tựa” của lớp 12A1 năm đó. Tờ báo tường với nền là hàng cây bên bờ hồ, có cầu vồng, có nước, hoa hướng dương. Rất hài hòa, thanh nhã và rất đẹp.
Tờ báo năm đó được đứng nhất.
Mình tình cờ nghe được ba với thầy Quảng (hay ai đó nữa) bình về tác phẩm: “Vì nó vô tựa nên nó tựa vào tất cả” 2 người gật gù đồng tình với nhau. Continue reading Vô tựa
Hoà ái với người là hoà ái với mình
Mình vốn không thích ghét ai, nhưng có một số người mình đã ghét thì mình không muốn gặp mặt hay nói chuyện, vì mỗi lần gặp họ hay nói chuyện với họ mình cảm thấy rất khó chịu. Và cảm giác khó chịu đó sẽ đeo đẳng theo mình dù buổi nói chuyện đã kết thúc.
Hôm nọ mình tâm sự chuyện này với một người bạn thân. Người bạn ấy khuyên mình là hãy dùng tâm từ bi mà nói chuyện với mọi người, nhất là với người mà mình ghét. Continue reading Hoà ái với người là hoà ái với mình
Người yêu ơi Hà Nội nhớ anh !
Chiều nay trên phố, thấy những đôi tình nhân tay nắm chặt tay cùng dạo bước, em nhớ đến anh.
Anh ở nơi rất xa, bây giờ có lẽ bên anh là những tất bật của một sinh viên thực tập, với nỗi nhớ quê nhà và nỗi nhớ em.
Anh gửi cho em những bức ảnh nơi anh đang sống và học tập, gửi cho em nỗi lòng người xa xứ một chiều trên con phố tấp nập vội vã, bắt gặp một tà áo dài Việt Nam, anh nhớ đến em. Continue reading Người yêu ơi Hà Nội nhớ anh !
Từ biệt
Thiền sư Chân Như hớp một ngụm trà, đặt lại tách trà vào chiếc khay đỏ trên chiếu, rồi nói với đệ tử là Thiền sư Khải Huệ đang quỳ trước mặt:
– Thầy sẽ nhập thất 7 ngày, đến đúng ngọ trưa ngày thứ 7, con mở cửa thất, mang thầy đi thiêu.
Khải Huệ nhìn thầy đăm đăm, gật đầu nhè nhẹ và “Dạ, thầy” rất khẻ. Ngăn dòng cảm xúc đang dâng, Khải Huệ hỏi rất nhỏ:
– “Thầy cần căn dặn gì con nữa không?”
Continue reading Từ biệt
Cho một ngày nắng!
Chào các bạn,
Các bạn đã làm quen với Thuý Vân trong 2 bài Gửi em, tuổi 20! và Những thành công đầu tiên.
Thuý Vân hiện là sinh viên năm cuối Đại học Công nghiệp Hà Nội, chuyên ngành công nghệ kỹ thuật hóa phân tích.
Chào mừng Thuý Vân tới ĐCN. 🙂 Continue reading Cho một ngày nắng!
Khi lòng nhân ái bị tê cóng, bại liệt!
Một em bé học sinh trường THCS Chu Văn An thị trấn Chư Sê, tỉnh Gia Lai vào siêu thị, chỉ vì “quá thích hai quyển truyện tranh” giá bằng nửa tiền bát phở, em đã lấy giấu chúng trong người. Nhóm bảo vệ ở siêu thị Vĩ Yên đã trói chân tay em bé vào lan can, dán lên ngực em phía dưới khăn quàng đỏ một bảng chữ viết to như tội phạm: TÔI LÀ NGƯỜI ĂN TRỘM. Nhiều người đã xin cho em bé, nhưng không được. Một bảo vệ còn thích thú chụp ảnh em trong cảnh ngộ đó rồi tung lên mạng xã hội sau đó và giải thích hồn nhiên: “để cho vui ” !
Là một người làm cha, đã và đang làm thầy, nhìn cảnh em bé bằng tuổi con gái mình bị làm nhục trước đông người như vậy chỉ vì lòng yêu sách và trót dại dột, tôi đau xót đến bàng hoàng ứa lệ, và phẫn nộ ! Continue reading Khi lòng nhân ái bị tê cóng, bại liệt!
Bầy ta
Cuộc đời này nhiều thống khổ, nhiều tội lỗi, nhiều bóng tối… sao ta lại yêu cuộc đời thế nhỉ? Kể cả các tiên tri tuyệt vọng cho thế gian và mắng mỏ loài người si mê, hình như cũng tốn phí cả đời mình chỉ để mong làm thế gian và nhân loại sáng hơn một chút, vui hơn một chút.
Phải chăng ta yêu thế gian vì đây là nhà ta và ta yêu loài người vì đây là người yêu ta? Nhà ta dù mục nát cũng là nơi ta sinh ra, nơi ta treo nghìn giấc ngủ với nhiều mộng mị tuyệt vời, nơi ta trở về sau cuộc hành trình dài của cuộc sống, nơi ta xum họp với tổ tiên trong lòng đất mẹ. Và người yêu ta thì đẹp hay xấu, hiền hay dữ, thánh hay ma, cũng là người ta yêu, người ta ôm ấp, người ta quý mến.
Continue reading Bầy ta
Người yêu cái đẹp
Mình là người yêu cái đẹp. Và những nơi mình đến, những con người mình gặp, tất cả đều đẹp.
Từ cái trường mẫu giáo sát nhà mình. Theo mình thấy thì đó là trường mẫu giáo đẹp nhất trong cái huyện nhỏ xíu của mình thời đó, bây giờ có thêm trường Phong Lan chứ ngày đó trường mình là nhất ^^. Nhớ ngày đó múa bài “Cái bống” suýt vào biểu diễn ở tỉnh nhưng vì tụi mình nhỏ quá nên họ không cho đi. Continue reading Người yêu cái đẹp
Kiên trì cho những giấc mơ!
Nếu các bạn đã đọc bài trước của tôi: “Đợi hạnh phúc đến bao giờ?” sẽ biết tâm trạng của tôi hiện giờ rất “ngổn ngang” vì đang đứng ở “ngã ba đường”.
Sau rất nhiều cân nhắc, tôi đã quyết định tôi muốn học tiếp lên Tiến sĩ vào tháng 10 năm nay. Nhưng quyết định đó cũng không làm cho tình hình hiện tại của tôi bớt “ngổn ngang” hơn. Tôi đã nộp một vài hồ sơ xin học bổng Tiến sĩ. Tôi vừa nhận được kết quả hồ sơ đầu tiên. Tôi đã không được chọn trong hơn 400 hồ sơ gửi đến năm nay. Continue reading Kiên trì cho những giấc mơ!
Vườn Chuối và những khu vườn bí mật
Chào các bạn,
Hôm nay mình giới thiệu với các bạn một tác giả lâu năm của ĐCN nhé – đó là Nguyễn Thiện Chân.
Thiện Chân đang là sinh viên năm 1 ĐH Ngoại thương Tp Hồ Chí Minh. Cách đây 2 năm Thiện Chân từng gửi bài tới dotchuoinon.com. Bây giờ Thiện Chân “quyết định viết lại, lập blogs, viết để gọt giũa tâm hồn mình, để trưởng thành và lan tỏa những quan điểm, suy nghĩ của mình cho mọi người”.
Thiện Chân “muốn lan tỏa đến nhiều bạn trẻ nhất, bởi vì khi cùng lứa tuổi thì những suy nghĩ, tâm tư sẽ gần giống nhau và họ sẽ thấy được mình trong đó thì dễ tạo sự đồng điệu và giá trị mang đến sẽ gần gũi và thiết thực hơn”. Continue reading Vườn Chuối và những khu vườn bí mật