Category Archives: trà đàm

Sứ mệnh của thế hệ này

Chào các bạn,

Hôm nay là Ngày Quốc Khánh, ngày Tuyên Ngôn Độc Lập, ngày người Việt Nam nói với thực dân và thế giới, “Việt Nam là một quốc gia độc lập và người Việt Nam là những công dân tự do”. Ngày hôm nay là chúng ta đã cởi bỏ xiềng xích nô lệ để đứng thẳng lưng làm người.

Bao nhiêu xương máu của cha anh chúng ta đã đổ ra để làm giành độc lập cho tổ quốc. Hôm nay là ngày chúng ta dành ra một phút để tưởng nhớ công lao của thế hệ trước, và để suy niệm đến sứ mệnh của thế hệ này.

Chúng ta đang làm gì? Sứ mệnh của chúng ta là gì?
tuoitre
Đi học không phải là sứ mệnh. Đi làm không phải là sứ mệnh. Đó chỉ là các công việc. Mọi công việc phải phục vụ cho một sứ mệnh.

Đất nước không còn chiến tranh, nhưng vẫn còn nhiều vấn đề phát triển gai góc. Chúng ta vẫn là quốc gia “đang phát triển” (developing country) , tức là quốc gia nghèo đói. Chúng ta đang ở trong nền kinh tế toàn cầu hóa, với những cạnh tranh kinh tế dữ dội giữa các quốc gia trên thương trường quốc tế. Chúng ta một tay thì phải chống chỏi với nghèo đói và lạc hậu, một tay thì phải cạnh tranh để sinh tồn với các quốc gia khác. Đó chính là sứ mệnh của thế hệ này: Mang Việt Nam ra khỏi nghèo đói và biến quốc gia thành hùng cường trên thương trường quốc tế.

* Nguồn căn của nghèo đói lạc hậu nằm ở trong ta, nằm trong (1) tối tăm của đầu óc, (2) gian tham của một số người, và (3) lãnh cảm của những người khác về những bức xúc và những bất công xã hội hàng ngày.

Muốn chống thoát khỏi nghèo đói lạc hậu ta phải sáng suốt đầu óc, tức là ta phải biết suy tư, biết phân tích vấn đề, biết tìm giải pháp, biết sáng tạo. Các điều này đòi hỏi mỗi người chúng ta phải năng động và tích cực hơn trong “học” và “hành”. Chúng ta phải biết đặt vấn đề, biết thắc mắc, biết đặt câu hỏi, biết suy nghĩ. Chúng ta không thể học như vẹt, kể cả khi gặp một “thầy” dạy như vẹt.

Và chúng ta không thể chỉ ôm sách ngồi trong lớp học. “Học” phải đi đôi với “hành”. Chúng ta phải nhúng tay vào các hoạt động thiện nguyện, hoạt động thanh niên sinh viên học sinh, hoạt động xã hội giúp đỡ người nghèo, người ốm đau, người cô thế. Chúng ta phải nhúng tay vào việc làm xã hội của ta đẹp hơn và tốt hơn.

Và khi có chuyện bất công xảy ra trước mắt, chúng ta không thể ngồi yên xem đó là chuyện có thể chấp nhận được. Chúng ta ít nhất cũng phải lên tiếng trước những hành động gian tham, lấn át, bất công của người khác. Bất công thường xảy ra chỉ vì 1 người bất công và 10 người lãnh cảm. Một người bất công chỉ là một vi khuẩn, 10 người lãnh cảm là môi trường rộng rãi cho vi khuẩn phát triển. Nếu mọi người đều không chấp nhận bất công và sai trái, đều lên tiếng chống bất công và sai trái, thì dù không diệt được hết bất công, chúng ta cũng làm môi trường của chúng ta trở thành khó khăn hơn cho bất công phát triển.
đấu vật
* Trên phương diện cạnh tranh quốc tế, chúng ta phải hiểu quốc tế, phải hiểu thế giới bên ngoài, phải có kiến thức và kinh nghiệm đủ để sinh họat trên sân chơi quốc tế. Nghĩa là chúng ta cần cập nhật thông tin kiến thức từ thế giới bên ngoài hàng ngày. Chúng ta cần phát triển và sử dụng các phương tiện truyền thông đường dài, nhất là Internet, vào việc giao lưu và am hiểu quốc tế.

Chúng ta cần đủ tự tin để học cái hay của người và cố gắng để trở thành thầy của người dạy mình một ngày nào đó.

Chúng ta cần có bạn khắp năm châu. Đất nước chúng ta cần vươn đến được mọi ngõ ngách của thế giới qua con dân và bạn bè Việt Nam khắp nơi trên thế giới.

* Sứ mệnh của chúng ta là đưa tổ quốc ra khỏi nghèo đói lạc hậu và trở thành cường quốc kinh tế. Đó là sứ mệnh của thế hệ này. Đó là sứ mệnh của mỗi người trong thế hệ này.

Tất cả mọi hoạt động của chúng ta, đi học, đi làm, đi nghỉ, đều nhằm phục vụ sứ mệnh thiêng liêng đó.

Đất nước chúng ta đã anh dũng thắng bao cuộc ngoại xâm qua hàng nghìn năm. Ta cần bước một bước cao hơn—làm cho đất nước ta thành hùng mạnh đến nỗi chẳng có quốc gia nào dám nghĩ đến việc xâm lăng chúng ta nữa. Đó là cuộc chiến của thế hệ này. Cuộc chiến biến quốc gia này thành cường thịnh, để chận đứng xâm lăng ngay trước khi xâm lăng có cơ hội nhen nhúm thành chỉ một tư tưởng phôi thai trong tâm thức của nước khác.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Lời nguyện cho tất cả mọi người

Chúa ơi,

Con đem vào tâm tưởng những người con thấy hôm nay
những người con nghĩ đến hôm nay,
và những người con sẽ gặp ngày mai.
baby
Con gửi gắm họ cho Chúa.
Hãy ban phước cho mỗi người,
làm cho mỗi người vui vẻ,
và chữa lành từng người.

AMEN

.

Dear God,

I call to mind the people who I saw today,
and thought of today,
and will meet tomorrow.

I surrender them to You.
Please bless each one,
and gladden each one,
and heal each one.

AMEN

Marianne Williamson
Nguyễn Minh Hiển dịch

Kết nối với người nghe

Chào các bạn,

“Kết nối với khán giả” hay “kết nối với người nghe” là nhóm chữ dịch ra từ “connection to the audience.” Khi chúng ta nói điều gì cho ai nghe, một người nghe hay một nhóm người nghe, thì những người nghe là khán giả hay thính giả. Yếu tố quan trọng nhất để nói chuyện thành công là “connected to the audience”, kết nối được với người nghe. Nếu ta kết nối được với người nghe, thì cuộc nói chuyện của ta thành công; ngược lại thì thành quả thấp đi.

Nhưng “kết nối với người nghe” là gì?
talkingtofarmers
“Kết nối với người nghe” là một hiện tượng tâm ly’ lạ thường, cũng gần như “ma lực sân khấu” mà các nghệ sĩ hay nhắc đến. Người nói kết nối được với người nghe khi người nói và người nghe trở thành một thực thể tâm l‎y.’ Người nghe có thể thấm từng từ của người nói rất sâu, có thể cảm được từng cảm xúc của người nói, buồn khi nguời nói buồn, vui khi người nói vui, cười khi người nói cười, ngậm ngùi khi người nói khóc. Và ngược lại, người nói cũng cảm nhận được từng ưu tư khắc khoải, vui sướng, lo lắng của người nghe, và mỗi câu mỗi lời nói ra nghe như là nói hộ người nghe, như là thay mặt người nghe để giải bày tâm sự của họ. Nói chung là người nói và người nghe như là hòa quyện vào nhau thành một.

Ma lực kết nối này không tự nhiên mà có, nhưng là hậu quả sinh ra bởi nhiều điều kiện họp lại:

1. Người nói hiểu người nghe rất sâu. Ví dụ: Anh Hưng, một quan chức giáo dục nói chuyện trước một nhóm nông dân vùng Ngọc Xuân. Anh Hưng, biết từng chi tiết về đời sống nông dân Ngọc Xuân, tháng nào hay bị hạn hán, tháng nào hay bị lụt, tháng nào lo việc gì nhiều nhất, thường xuyên ưu tư việc gì nhiều nhất, thích điều gì nhất, tin tưởng vào ai nhất, tin tưởng vào điều gì nhất… Dĩ nhiên, nếu anh Hưng xuất thân từ một gia đình nông dân Ngọc Xuân, thì đó là điều kiện ly’ tưởng nhất để có thê “kêt nối.” Nếu không thì anh Hưng phải học hỏi nghiên cứu rất nhiều. Cách học hay nhất là thường xuyên nói chuyện với một hai nông dân Ngọc Xuân.

2. Người nói phải thực sự đồng cảm với người nghe. Trong ví dụ của ta, anh Hưng phải thực sự quan tâm trong lòng về những điều nông dân Ngọc xuân lo lắng, nhức nhối với những đau đớn của nông dân Ngọc Xuân, buồn cái buồn của người Ngọc Xuân, vui cái vui của người Ngọc Xuân. Muốn làm được điều nay thì anh Hưng phải thực sự yêu người Ngọc Xuân trong lòng.

3. Người nói phải nói được ngôn ngữ của người nghe. Anh Hưng phải nói được ngôn ngữ Ngọc Xuân, phải biết dùng các từ đặc biệt của người Ngọc Xuân, nhất là các từ mang cảm tính mạnh. Hưng phải biết cách nói của người Ngọc Xuân, như là xin lỗi trước khi tấn công, hay nói tiếu lâm ngay sau khi nói chuyện buồn, v.v… Dân mỗi vùng có một cá tính và ngôn ngữ truyền thông khác nhau, nguời giỏi truyền thông có thể sử dụng ngôn ngữ đó.
nôngdan
4. Người nói phải rất nhậy cảm với người nghe. Biết khi nào người nghe đang kết nối chặt chẻ với mình, khi nào họ chưa thấm hết ‎‎y’ mình nói, khi nào họ không đồng ý, khi nào mình sắp vuột mất họ… và điều chỉnh lời nói để kết nối họ lại với mình. Điều này đòi hỏi người nói phải quan sát người nghe, phải nhìn chung mọi người nghe thường xuyên, phải nhìn thẳng vào mắt họ, và phải biết họ đang cảm xúc thế nào, đang phản ứng thế nào với lời nói của mình. (Vì vậy, cầm tờ giấy đọc bài là hỏng).

5. Người nói phải cảm tưởng là mình là anh chị em, bạn bè, thân nhân, của người nghe, chia sẻ với người thân trong gia đình về một quan tâm chung, thực tâm lo lắng cho người nghe. Và người nghe phải cảm nhận được tình thân tộc đó. Điều này chỉ có thể có được nếu trong lòng người nói thực sự có một tình cảm như vậy rất mạnh.

6. Người nói phải thực sự đặt người nghe vào trọng tâm duy nhất của suy tưởng của mình và “cái tôi” của người nói hoàn toàn biến mất trong tư tưởng, cho đến mức người nghe cảm nhận được điều đó và thầm chấp nhận—trong y’ thức hay trong tiềm thức—là “Anh là người của tôi.”
nongdan
Ma lực kết nối này nói ra nghe thì khó, nhưng thực ra không khó. Nếu nói chuyện như quan chức đọc diễn văn, bằng các cụm từ chính trị học sẵn, mọi người cứ vậy mà lập lại như vẹt, trăm người như một, thì nói chuyện như thế chỉ tội nghiệp cho đám người nghe bị tra tấn. Nhưng nếu ta có thể nhìn một nhóm người nghe và cảm nhận được rất mạnh trong lòng rằng đây là những người anh em chú bác cô dì của chính tôi, tôi thực sự yêu họ, thực sự hiểu được lo lắng của họ, thực sự muốn cùng họ giải quyết các lắng lo đó… thì ma lực đó tự nhiên sẽ có mặt. Tức là nếu ta có lửa rất mạnh trong lòng, ngọn lửa của tình yêu chân thật, thì nó sẽ có ma lực đốt cháy những con tim khác kết nối thành một rừng lửa cộng đồng.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Thông tin & kiến nghị về Sông Mekong

Chào các Bạn,

Bài này chị Thùy Dương mới post trên blog Lá Xanh. Mình post lại đây để kêu gọi các anh chị em cùng tiếp tay bảo vệ sông Cửu Long, lên tiếng về việc các quốc gia thượng nguồn xây đập trên sông Mekong, gây tác hại đến môi sinh và các quốc gia hạ nguồn, như Việt Nam ở khúc cuối cùng của dòng sông.

Mến,

Hoành

.

mekongriver

Kính quí Anh Chị và các Bạn,

Xin chuyển đến một số thông tin & kiến nghị về Sông Mekong và mong quí anh chị và các bạn hãy trợ giúp:

Bài viết của Bs. Ngô Thế Vinh (USA) –http://www.rfi.fr/actuvi/articles/116/article_4717.asp

Bài phỏng vấn của Ks. Phạm Phan Long (USA) – http://www.rfi.fr/vietnamien/actu/articles/116/article_4549.asp

Bài viết của Ts. Nguyễn Ðức Hiệp (Australia) – http://www.rfi.fr/vietnamien/actu/articles/116/article_4443.asp

Bài viết của Phạm Thành Sơn (Vietnam) – http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=332851&ChannelID=17

Tin tại An Giang (Vietnam) – http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=333268&ChannelID=17

Bài viết của Ts. Nguyễn Ngọc Trường (Vietnam) – http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=327097&ChannelID=119

Bài viết của Ts. Tyson R. Roberts (USA) –http://vietnamnet.vn/thegioi/hoso/2009/08/863123/

Mong anh chị và các bạn bỏ ra 30 giây có thể cứu lấy dòng sông Mekong của 70 triệu người, ký tên Kiến nghị:

http://salsa.democracyinaction.org/o/2486/t/8905/p/dia/action/public/?action_KEY=638

Cảm ơn quí anh chị và các bạn rất nhiều. Chúc vui mạnh!

Trân trọng,

Trần Đình Dũng

Hội Sinh Thái Việt (Viet Ecology Foundation, VEF)
Email: honsuviet@gmail.com
Web: www.vietecology.org

Những chiếc bánh Tét con

Những năm cậu đi học xa, mẹ cho tôi đến ở với bà để nhà đỡ cô quạnh. Mọi việc trong nhà được chúng tôi phân định rạch ròi: bà việc lớn, cháu việc nhỏ. Chẳng hạn như mỗi sáng thức dậy, bà quét sân, tôi quét nhà. Bà bằm rau nấu cháo cho heo, tôi thì xúc tấm cho gà ăn. Bà đi chợ, còn tôi ngồi đợi. Bà dọn mâm, tôi sắp chén. Cuộc sống trở nên ngắn nắp rõ ràng, và…không ai được tị nạnh ai – bà nói vậy.
bàcháu
Dưới con mắt của tôi thì tất cả các hoạt động của bà đều hướng đến một cái đích duy nhất: Tết! Tưới rau, để Tết. Nuôi gà, để Tết. Trồng cây dong riềng, để Tết! Chuẩn bị cho Tết với bà là cả một quá trình, lặp lại mỗi năm. Và quan trọng nhất là nuôi heo, nguồn thu nhập chính để ăn Tết. Đầu năm, bà nuôi một con heo mẹ. Vỗ béo cho đến một đêm bà gọi tôi dậy giữa khuya, khi heo kêu rống lên đau đớn. Nó sắp sinh con.

Dưới ánh sáng chập chờn của cây đèn dầu, tôi đứng bên cạnh đợi bà đỡ từng con heo con đỏ hỏn, bé xíu, lau rửa sạch sẽ, dùng kềm bấm răng nanh rồi đưa cho tôi đặt vào máng ổ bên cạnh được bà lót bằng vải sạch và rơm từ mấy ngày trước. Có những con bé xíu, vặt vẹo tưởng chết. Bà bĩnh tĩnh thổi hơi rồi nhúng chúng vào nước ấm. Tôi reo lên nho nhỏ khi thấy chúng khẽ cựa mình và mở mắt ra. Hai bà cháu tiếp tục nâng niu chăm bẵm cho lũ heo con mau lớn. Bà lo phần heo mẹ, còn tôi chịu trách nhiệm canh chừng lũ heo con khi chúng bú, để những con mạnh khỏe háu ăn không được tranh giành vú mẹ với những con gầy yếu.
[gallery
Gần Tết, bà kêu lái đến cân hết heo mẹ heo con, chỉ để lại vài con khỏe. Số tiền đó dùng để mua sắm cho Tết, và chủ yếu là để làm bánh Tét. Bà mua về thật nhiều thịt, đậu xanh, nếp và hành. Lá chuối và lá dong thì sẵn sau vườn. Mỗi năm bà gói rất nhiều bánh Tét, cho cả gia đình các dì, cậu… Tôi không gói được, vì tay tôi chưa đủ mạnh để ém chặt bánh và xiết những sợi lạt. Tôi chỉ phụ trách phần lau lá.
góibánhtét
Khi chỉ còn một ít nguyên liệu, bà thường ngẫu hứng làm cho tôi một cái bánh Tét con, nhỏ xíu xinh xinh. Tôi sung sướng vô bờ, nâng niu như trứng, ngồi đợi canh cánh suốt đêm để chờ nó chín. Rồi sáng mai đem khoe khắp xóm. Những đứa trẻ khác tha hồ ghen tị. Chúng cũng thèm những cái bánh Tét nhỏ dành cho riêng mình.

Những chiều 30 Tết, bà thường xếp bánh vào giỏ rồi mang đi đâu đó. Tôi hỏi thì bà nó: “Đem biếu những người nghèo, những người không có bánh Tét để ăn Tết, không có gì cả!” Tôi lại hỏi: “Họ có con nít không?” Bà trả lời “Có!” rồi dừng lại nhìn tôi, một tia sáng ấm áp lóe lên trong ánh mắt. Tôi thẽ thọt: “Vậy năm sau bà làm cho con nhiều nhiều bánh Tét con!” “Để làm gì?”Tôi cười sung sướng “Bí mật!”. À, bí mật của tôi. Bà cười : “Rứa à ? ” Nhưng bà cũng làm. Tết năm sau, tôi hầu như đã quên béng đề nghị của mình, còn bà vẫn nhớ.

Khi dì và mẹ tôi về nhà bà lấy bánh thì thấy trên giàn bếp treo hai dãy bánh Tét, một dãy dài những cặp bánh Tét to đùng, và bên dưới là một dãy 12 cặp bánh Tét con ngộ nghĩnh. Tôi chỉ: “Ở trên là của bá, ở dưới là của con”. Mọi người nhìn bánh Tét, nhìn bà và tôi đang hớn hở, rồi nhìn nhau than: “Trời ạ, cả bà lẫn cháu đều trẻ con như nhau”.

Chiều 30 năm đó, bà xếp bánh vào giỏ. Tôi cũng vậy. Rồi bà cháu dắt nhau đi sâu vào phía núi. Bà xách giỏ lớn đựng bánh Tét to, tôi xách giỏ nhỏ đựng bánh Tét nhỏ. Chúng tôi im lặng đi, ghé vào những ngôi nhà xập xệ, xiêu vẹo, với những người lớn đăm chiêu và những đứa trẻ gầy còm, dơ bẩn. Ai cũng hồ hởi chào đón bà. Bà để lại nhà này một cặp, nhà kia hai cặp bánh. Còn tôi thì rộng rãi hơn, mỗi đứa một cái bánh Tét con, lớn nhỏ như nhau.

Giao thừa. Ở nhà chỉ còn hai cái bánh lớn và không còn chiếc bánh Tét con nào cho tôi cả. Nhìn tôi buồn buồn, bà nói : “Con nít hơi đông, hè !”. Tôi gật gù: “Năm tới phải làm nhiều hơn bà ạ”. Bà im lặng xoa đầu tôi.
bánhtét
Nhưng năm sau, Tết chưa đến thì bà đã mất. Tôi vẫn chưa tự mình gói bánh được, cả đến bây giờ, khi đã tốt nghiệp đại học. Nhưng Tết nào về quê tôi cũng đi lại con đường từng đi với bà, trên tay là hai chiếc giỏ cũ, một đựng bánh mứt, một đựng đồ chơi và những cuốn truyện cổ tích. Một cho người lớn, một cho trẻ con. Một vì tấm lòng bà đã yên giấc cỏ, một cho tuổi thơ tôi đã xa tít tắp…

Bao giờ cũng vậy, trên con đường hẹp gập ghềnh đi vào núi, tôi lại cảm nhận trọn vẹn niềm hạnh phúc đơn sơ từng làm tim tôi rung động từ ngày xa xưa ấy: niềm hạnh phúc được cho, từ những cái bánh Tét con, nhỏ bé nhưng chứa đựng tình thương sâu xa của bà.

Đông Vy

Nguyên Tắc Tối Giản

Chúng ta dường như thường có khuynh hướng ôm đồm trong nhiều lĩnh vực cuộc sống như đặt mục tiêu cho công việc, trong kiến trúc, trang trí bày biện nhà cửa, trong phong cách diễn đạt nói năng và viết, trong thời trang quần áo, trong ăn uống, trong việc thỏa mãn các nhu cầu…

home_03

Vào những năm cuối thập niên 60 và đầu thập niên 70 ở nước Mỹ, phong trào tối giản trong các loại hình nghệ thuật và thiết kế, đặc biệt nghệ thuật nghe-nhìn và âm nhạc, trong văn chương với những tác giả như Samuel Beckett, Hemingway,.. phim của Robert Bresson, sách của Raymond Carver, và thậm chí cả đến thiết kế xe máy của Colin Chapman,

Ludwig Mies van der Rohe có một câu khẩu hiệu nổi tiếng: “Ít hơn là nhiều hơn” (Less is more). Gần đây chủ nghĩa tối giản này còn được áp dụng vao các khía cạnh cho cuộc sống của ta làm cho nó đơn giản hơn, chú trọng đến chất lượng của các sinh hoạt để nhằm vào chất lượng và tìm thấy cái đẹp hay hạnh phúc trong sự giản dị. Sau đây mời các bạn xem các “Nguyên tắc tối giản” do tác giả Leo Babauta đề ra.

_home_2

Nguyên tắc tối giản: Bỏ những gì không cần thiết (William Strunk Jr.: Các Yếu Tố về Văn Phong )

Trong khi các sản phẩm và mỹ học tối giản cũng như cách sống tối giản hấp dẫn nhiều người, họ đã thấy rằng thích cách sống đó dễ hơn là sống theo cách đó.
Phong cách tối giản là cái mà người ta có thể cố gắng phấn đấu, nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Tôi muốn bắt đầu bằng lời khuyên của William Strunk Jr. trong tác phẩm kinh điển của ông về mỹ học tối giản về cách viết
(như đã trích dẫn ở trên), nhưng áp dụng phong cách này vào cuộc sống, và mọi việc bạn làm: “ Hãy bỏ những thứ không cần thiết
Tôi có thể và nên chấm hết ở đây, bởi vì câu nói đó thực sự là toàn bộ lời khuyên bạn cần. Tuy nhiên, ý tưởng này cần được giải thích thêm đôi điều. Chẳng hạn, Strunk đã viết:

Một câu không nên có những từ không cần thiết, một đoạn văn không nên có những câu thừa, giống như một bức họa không nên có những đường nét thừa và một cái máy không cần linh kiện thừa. Điều này không phải là tác giả phải viết những câu ngắn, hay tránh các chi tiết và giải quyết các chủ đề của mình dưới dạng đề cương, mà là mỗi từ đều có giá trị biểu đạt cao.”

divani-minimalist-bed-2

Cái thêm vào, “Hãy bỏ những thứ không cần thiết” là quan trọng chứ không phải là bạn hãy có càng ít cái thuộc về con người, mà là làm sao để mọi cái bạn làm đều quan trọng.
Ta hãy áp dụng triết lý này vào các lĩnh vực khác nhau của đời sống :

+ Tài sản:

Nhìn quanh bạn, ở nơi làm việc và tại nhà. Mọi cái bạn sở hữu có quan trọng? Bạn có thể loại bỏ bớt đồ đạc lỉnh kỉnh, và chỉ giữ những thứ thực quan trọng không? Chọn lọc cho đúng, cho sát, cho đến khi bạn đã loại bỏ dần chỉ còn những cái tối thiểu cho cuộc sống mà bạn muốn có.
Hãy đọc “Hướng Dẫn Để Tạo Một Ngôi Nhà Tối Giản”


+minimalist-retro-styled-stream-chair
: Thực tốn thời gian để phải loại bớt đi những thứ sở hữu của bạn và lãng phí tiền nữa, nếu bạn mua cho nhiều mà không dùng bao nhiêu. Điều quan trọng là bằng lòng với cuộc sống, chứ không phải của cải vật chất, do đó nên giảm bớt nhu cầu xa xỉ của bạn. Nếu bạn không tuân theo nguyên tắc mua để thỏa mãn nhu cầu, bạn sẽ thực sự mua chỉ những gì bạn cần. Hay có lẽ bạn sẽ không cần nhiều tiền cho lắm mà vẫn thỏa mãn được những nhu cầu vật chất và tinh thần một cách tương đối.

+Ăn :

Bạn thực sự cần bao nhiêu để ăn? Bạn có cần một đĩa to khoai tây chiên phó mát và tương?Thật nhiều bánh khoai tây rán bơ ? Tất cả những lát bánh ga tô cắt ra từ chiếc bánh lớn? Tất cả chỗ kem cà phê đường? Thường câu trả lời là không. Hãy bỏ hết những thứ thực phẩm không cần thiết, và làm cho mọi cái bạn ăn có giá trị: bằng cách làm sao cho thực phẩm giàu dinh dưỡng, nhiều chất sơ, lành mạnh và mau no.

+ Làm: Làm ít hơn.

Làm cho mọi thứ bạn làm có giá trị. Nhìn bảng kế hoạch công việc xem việc nào thực sự quan trọng. Thật vậy, xem xét cuộc đời làm việc của bạn để thấy liệu bạn có đang thực sự làm cho mỗi ngày có ý nghĩa và giá trị? Hãy bỏ đi những hoạt động không cần thiết.

+ Mục tiêu:

Chúng ta có cần đến 101 mục tiêu không? Ta có thể làm với chỉ một vài mục tiêu, hay thậm chí chỉ một? Bằng cách tập trung vào ít việc hơn, bạn có thể thực sự đặt hết tâm lực vào những việc đó, còn hơn là bạn phải lo cho quá nhiều thứ cùng lúc mà kết quả thu được chẳng đáng với công sức và tiền bạc bỏ ra.

+ Những gì bạn tạo ra:

Nếu bạn tạo ra thứ gì, dẫu là bài viết, âm nhạc, phần mềm hay quần áo, thử xem liệu bạn có thể đơn giản hóa và làm cho nó được người ta chú ý hơn. Nếu bạn tạo ra 1 trang web, bạn có thể cho nó một mục đích, với một lời kêu gọi hành động? Bạn có thể làm như thế với bài viết hay tác phẩm âm nhạc không? Hình dung ra mục đích của sản phẩm bạn muốn làm ra là gì. Và liên tục sắp đặt để cho mọi cái về sản phẩm đó thực sự quan trọng.


+ Các việc còn lại

Trong bất cứ việc gì bạn làm, thử nghĩ xem liệu bạn có thể áp dụng những nguyên tắc này? Tất nhiên chớ để bị ám ảnh vì nó, nhưng luôn có ích khi xem xét những gì ta làm, cách làm và mức độ cần thiết của nó? Và cụ thể xin hảy đọc lại email gửi đi, ý tưởng và số từ trong các bài viết, tùy theo văn cảnh và trọng tâm mà tiết kiệm bớt lời, tiết kiệm thời gian cho các hoạt động, và nhất là trong chi tiêu, mua sắm, bạn sẽ tránh được việc bị móc túi bởi các nhà quảng cáo tiêu dùng…

Với các tư tưởng về mỹ học tối giản này, áp dụng vào công việc, sinh hoạt và cuộc sống, nếu khôn ngoan và đúng mực, chắc rằng bạn sẽ tự cải thiện rất nhiều chất lượng của những lĩnh vực cuộc sống ấy.

Truyền thông: Nói thể nào để thuyết phục

Chào các bạn,

Truyền thông (communication) có hai chiều, nói và nghe. Hôm nay chúng ta sẽ nghiên cứu chiều nói. Nói thế nào để thuyết phục.

Muốn nói để thuyết phục người nghe, chúng ta phải có các yếu tố sau đây:

1. Muốn mình biết gì
noichuyen
Đây là điểm khởi hành của việc nói—Nói để làm gì? Với mục đích gì?

Đôi khi ta đọc một message tràng giang đại hải của người bạn nào đó gởi. Sau khi đọc lại ít nhất là 2 lần, ta đành phải gởi một message phản hồi cho bạn: “Vậy chớ ông muốn tôi làm gì?” vì message của bạn lung tung mù mờ, chẳng biết đâu mà mò.

Thường thường mục đích của nói chuyện là muốn người nghe làm gì đó, như là: “Để em kể cho chị chuyện này nghe cho vui thôi nha chẳng có ‎ gì hết.” Hay “Chuyện này em đã có trải qua một lần, em kể chị xem (để chị nghĩ thế nào về vấn đề mình đang có hôm nay).” Hay “em muốn thuyết phục chị đồng y’‎ với em là ông ABC này là người tốt.”

Chúng ta không nhất thiết phải nói rõ mục đích ra cho người nghe, nhưng trong thâm tâm ta phải biết rất rõ tại sao mình muốn bỏ thời giờ ra nói hay viết một vấn đề gì đó. Và mục đích này sẽ là kim chỉ nam cho mọi lời nói, mọi câu viết.

2. Giản dị

Trong bài Viết giản dị và sâu sắc, ta đã nói đến 3 qui luật đầu tiên của viết lách, đó là (a) giản dị, (b) giản dị, và (c) giản dị. Nói thì cũng thế thôi. Sự quan trọng của “giản dị” trong truyền thông cực kỳ quan trọng và dù ta có nhắc đến điều này cả ngàn lần thì ta cũng không quá quan trọng hóa vấn đề.

Truyền thông có quá nhiều vấn đề cho đến nỗi các thiền sư đã có trường phái Vô ngôn thông–vì nói ra là hiểu lầm, là “vô thông”, cho nên phải “vô ngôn” thì mới “thông” được. Vì vậy, khi nói. chúng ta phải càng giản dị càng tốt. Càng giản dị ta càng ít bị hiểu lầm, và càng tăng hiểu biết. (Hôm nay chị Huỳnh Huệ cũng có bài liên hệ Nguyên tắc tối giản).
noichuyen1
a. Giản dị là nói một lúc một chuyện. Đừng nói hai ba chuyện cùng lúc. Đừng đang nói chuyện này bắt quàng qua chuyện kia.

b. Giản dị là nói các từ dễ hiểu, đừng nói “chữ lớn.” Đa số các “chữ lớn” đều mù mờ về ‎ nghĩa. Đa số người nói chữ lớn đều mù mờ trong chính đầu của họ, và họ không có khả năng nói giản dị vì chưa hiểu vấn đề đế nơi đến chốn.

c. Giản dị là nói ngôn ngữ người nghe có thể hiểu được. Nói theo trình độ kiến thức và trình độ kinh nghiệm của người nghe. Nói mà người nghe không hiểu được thì đó là vì mình nói chưa giản dị đủ.

d. Giản dị là nói đủ thì ngưng, thay vì dài dòng văn tự hay láp nháp cả ngày.

3. Thành thật

Rất ít sách dạy viết hay dạy nói nhấn mạnh điểm này. Đa số sách không hề nói đến điểm này. Nhưng đây là yếu tố quan trọng hàng đầu trong truyền thông. Nếu bạn thành thật nói ra điều gì đó trong lòng bạn, sự thành thật tự nó có tính thuyết phục, ngay cả khi bạn “không biết ăn nói.” Đã bao nhiêu lần chúng ta mũi lòng vì một bài viết hay một lời nói mà ta cảm thấy rất thành thật, dù là trên phương diện k‎ỹ thuật thì bài viết đó hay lời đó không đặc sắc.

Tuy nhiên, thành thật, nói thì dễ làm thì khó, vì ta cố y’ ‎hoặc vô tình vấp phải các điều sau:

a. Có thói quen không để y’‎ đến sự chính xác của ngôn từ, cho nên dùng từ không diễn tả đúng điều ta nghĩ, đôi khi còn làm cho đọc giả nghĩ ngược lại vì hiểu lầm.

b. Có thói quen của giới khoa bảng cũ của người Việt—nói mà thiên hạ không hiểu được thì mới ra vẻ mình là người thông thái, dù là chính mình cũng không hiểu mình đang nói gì hay viết gì.

c. Muốn bài mình viết được người đọc chú y’‎ nhiều bằng cách giật gân, hay gợi cảm xúc mạnh… mà quên mất là các điều này có thể không đúng sự thật. Như là: “Gái nhà quê bị yêu râu xanh hãm hại” dù ràng chuyện thực chỉ là hai cô cậu yêu nhau sau đó thì không còn yêu nhau nữa.

d. Nói mà không có đủ thông tin dẫn chứng. Ví dụ: “Đa số người Mỹ là dốt.” Rất khó có bằng chứng cho câu nói này. Đa số chúng ta hay vấp phải điều này, vì trong khi nói, đôi khi hăng hái quá nên nói quá lời.

e. Nói mà cố tình xuyên tạc sự thật, vì “bất cứ điều gì liên hệ đến phe địch đều phải tồi tệ.” Đây là bản chất của tất cả các lời nói và câu viết của các nhóm chính trị “không anh em”, vì vậy bất cứ họ nói điều gì ta cũng cần phải cân nhắc lại trước khi tin. (Các nhóm chính trị cạnh tranh nhau trong tinh thần anh em thì không tồi với nhau như thế).
noichuyen2
4. Thuyết phục con tim

Rốt cuộc thì con tim của người nghe phải được thuyết phục. Cho nên mọi cách nói đều phải nói theo hiểu biết, tâm tính và tâm tình của người nghe. Nếu người nghe thích theo đạo thờ cúng ông bà mà ta cứ nhất quyết là thờ cúng ông bà là mê tín dị đoan (vì nhà thờ nói thế) thì nhất định là không thuyết phục được.

Nói với nông dân mà nói cách mạng quốc tế, nghĩa vụ tòan cầu, thì không xong rồi, dù là họ có dạ dạ gật gật. Nông dân đang phải lo cơm ăn áo mặc nhà ngủ hàng ngày. Phải lo con cái có thể đi học hàng ngày. Lụt lột thì cần chính quyền nâng đở một tay. Hạn hán thì cần nhà nước lo giúp cho một tí. Nói chuyện với nông dân mà cứ như là chính trị gia Internet thì hỏng.

Dĩ nhiên là ta có thể liệt kê thêm vài chục qui luật nói nữa, nhưng lăng nhăng dài dòng như vậy thường chẳng giúp được gì. Chỉ cần vài ba điểm trên đây. Nếu chúng ta cố thuần thục chúng thì cũng tự nhiên đạt được các qui luật khác mà người ta có thể nghĩ ra.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Bài liên hệ: Căn bản của vấn đề truyền thông, “Nói” ntrong “Nói chuyện”

Cho con được bình an

Chúa ơi,

Xin cho tất cả nước mắt con đã khóc ra, và tất cả
nước mắt
con đã không khóc ra
mà vẫn giữ trong lòng
chảy hết vào tay Chúa.
prayerforpeace
Hãy lấy đi mọi ý nghĩ đau đớn
và mọi vết thương chưa lành,
và gửi thiên thần Chúa đến
đây
với con.
Con muốn được bình an.
AMEN

.

Dear God,

May all the tears I cry, and all the
tears
I have not cried
but hold within,
pour forth into Your hands.

Please take each painful thought
and unhealed wound,
and send Your angels
here
to me.
I long for peace.
AMEN.

(Marianne Williamson
Việt dịch: Nguyễn Minh Hiển)

Căn bản của vấn đề truyền thông

Chào các bạn,

Vấn đề truyền thông là communication problem, tức là những khó khăn trong việc thông hiểu nhau giữa hai người hay nhiều người, do người nói không nói rõ ‎y’ mình, hay người nghe không nghe đúng ý người nói, hay cả hai.

Vấn đề truyền thông được xem là vấn đề lớn nhất cho con người. Người ta thường nói đa số, nếu không phải tất cả, các vấn đề trong một công ty là vấn đề truyền thông. Và trong gia đình, khi vợ chồng con cái có vấn đề truyền thông là lúc gia đình có nhiều xào xáo.
communicationproblem
Dĩ nhiên ta chúng ta đã đọc thấy rất nhiều bài học về cách nói và cách nghe, cách truyền thông với nhau, để giải quyết vấn đề này. Tuy nhiên, trong bài này, hãy tạm gác các kỹ năng truyền thông đó qua một bên, để khảo sát vấn đề một cách căn bản hơn.

Hãy nhìn vào truyền thông nam nữ vì đây là loại truyền thông rõ ràng nhất để khảo sát vấn đề. Cô và cậu quen nhau, nói chuyện, đi chơi và yêu nhau. Trong thời gian này, hầu như chẳng bao giờ có vấn đề truyền thông. Thỉnh thoảng có giận hờn chút đỉnh, nhưng nếu đang yêu là hầu như không có vấn đề gì cả. Dù ít nói hay nói nhiều, nói nghiêm chỉnh hay nói đùa, nói chơi hay nói thật, ngay cả khi không nói–ngồi gần nhau mà chẳng nói một câu cả tiếng đồng hồ–cũng không hề hấn gì. Khi yêu ta không có vấn đề.

Rồi cô cậu lấy nhau, có con, xây nhà, lập cơ nghiệp, hạnh phúc bên nhau. Hầu như chẳng có vấn đề truyền thông bao giờ.

Đến một lúc nào đó chàng đi về trễ thường xuyên hơn, nàng đợi cơm dài giờ hơn, chàng có nhiều l‎y’ do để về trễ hơn, các câu trả lời của chàng thường mù mờ khó hiểu hơn, chàng hay gắt gỏng hơn, nàng thắc mắc nhiều hơn… và cả hai bắt đầu có khoảng cách, có nhức nhối trong tâm, có nghi ngờ, có thắc mắc, và có communication problem.

Vậy thì communication problem tạo ra vấn đề, hay là một vấn đề nào đó tạo ra communication problem?
communicationproblem1
Từ lúc mới yêu và mấy năm sau đó không có communication problem. Càng ở với nhau lâu thì càng hiểu y’ nhau, càng communicate khá hơn chứ. Tại sao, ở với nhau lâu, bây giờ lại cứ hiểu lầm ‎ nhau là sao?

Nếu quan sát các vấn đề giữa các cặp vợ chồng, thì communication problem thường là triệu chứng bên ngoài của vấn đề căn bản bên trong—liên hệ vợ chồng hiện có vấn đề. Trong ví dụ ta có đây, hoặc là anh chồng thích các việc nói chuyện làm ăn nhậu nhẹt với bạn hơn là về với vợ, hoặc có cô nào đó, hoặc có vấn đề gì đó với vợ, cho nên trong truyền thông giữa hai người có vấn đề.

Tại công sở cũng thế. Nếu sếp nói gì một nhân viên cũng hiểu sai, và nhân viên đó nói gì sếp cũng hiểu sai, thì ta có thể chắc chắn hầu như 100% là hai người kỵ nhau. Đó là vấn đề. Truyền thông không phải là vấn đề.

Trong một forum thuộc loại thùng rác, không ai tin ai, không ai tôn trọng ai, không ai kính nể ai, thì bạn có nói bất kỳ điều gì, kể cả mang lời chúa phật ra nói, cũng có kẻ xỉ vả chưởi bới bạn, mà hoàn toàn không hiểu lời bạn nói gì.

Trong một quốc gia, khi dân chúng không còn tin nhà nước, thủ tướng có đặt tay lên thánh kinh thề thốt trước khi nói, thì cũng vô số người không tin và thắc mắc hạch hỏi tấn công đủ điều.

Ở Mỹ, có đủ loại tư vấn tâm l‎y’ và tư vấn gia đình, vợ chồng mới đằng hắng nhau là đã rủ nhau ra tư vấn gia đình. Nhưng tỉ lệ ly dị ở Mỹ gần 50%. Kinh khủng! Không phải vì ở Mỹ thiếu chuyên gia tư vấn về gia đình và communication, nhưng vì văn hóa Mỹ dạy người ta không trân trọng hôn thú và gia đình. Lấy nhau chỉ là lấy nhau cho đến lúc chán, tức là một hai năm sau đó. Nhiều khi chỉ là hai tháng sau đó.
communicationproblem
Trong những xã hội xem lấy nhau là lấy nhau trọn đời, như Việt Nam hay trong truyền thống công giáo, khi gặp khó khăn, người ta cố gắng vượt khó khăn để giữ gia đình. Trong xã hội “lấy nhau cho đến lúc chán” như ở Mỹ, hơi gặp một tí khó khăn, như vợ chồng cãi nhau chuyện phim này hay hay dở, đó là lúc chán, lúc ly dị.

Có hai điều căn bản làm nền tảng cho liên hệ giữa các cá nhân với nhau: (1) Lòng tin của ta vào người kia—vợ hay chồng, hay bạn, hay cán bộ nhà nước—và (2) quyết tâm của mọi người trong cuộc giữ vững sự đoàn kết và sức mạnh của tập thể.

Khi chúng ta mất nền tảng này, tức là mất một trong hai điều này, ta có communication problem. Và lúc đó có chữa communication problem cũng chỉ là chữa ngoài da. Gốc bên trong, lòng tin lẫn nhau và lòng quyết tâm giữ vững tập thể, đã bị lỏng lẻo lung lay. Nếu bệnh căn này không giải quyết được, mọi cách giải quyết communication problem bên ngoài đều vô ích.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Hãng hàng không Jetstar Pacific xin lỗi 2 hành khách khiếm thính Trương Quang Thuận và Phạm Duy Tiến

Chào các bạn,

Hôm qua, thứ năm, 27 tháng 8 năm 2009, anh Nguyễn Tiến Sĩ, giám đốc tiếp thị và PR của Jetstar Pacific, đã gởi email chuyển tiếp lá thơ của anh Lương Hoài Nam, tổng giám đốc Jetstar Pacific, đến anh Trần Bá Thiện, trưởng điều hành diễn đàn NKT và dotchuoinon@googlegroups, xin lỗi anh Trương Quang Thuận và Phạm Duy Tiến, hai hành khách khiếm thính đã bị Jetstar Pacific từ chối dịch vụ bay ngày 22 tháng 7 vừa qua.
TBT
Anh Lương Hoài Nam mở đầu lá thơ bằng “Thay mặt Công ty cổ phần hàng không Jetstar Pacific Airlines, cho phép tôi được gửi lời xin lỗi đến Quý khách Trương Quang Thuận và Quý khách Phạm Duy Tiến vì sự việc đáng tiếc đã xảy ra trong quá trình làm thủ tục chuyến bay BL580 ngày 22/07/2009…” và kết thúc lá thơ bằng “Để bày tỏ sự cầu thị và biết ơn, chúng tôi xin được tặng mỗi hành khách – Trương Quang Thuận và Phạm Duy Tiến một Phiếu mua vé có giá trị 500.000 đồng Việt Nam dùng để thanh toán tiền vé máy bay khi mua vé đi trên bất cứ chuyến bay nào của Jetstar Pacific.”

Trong lá thơ anh Nam còn cám ơn các anh em NKT đã thẳng thắn bảy tỏ quan điểm với Jetstar Pacific về vụ việc. Anh Nam cũng trình bày chính sách mới của Jetstar Pacific, trợ giúp người khiếm thính: “Theo đó, Jetstar Pacific sẽ chấp nhận chuyên chở hành khách khiếm thính cùng với quy trình dịch vụ trợ giúp đặc biệt đối với những hành khách khiếm thính có khả năng đi lại độc lập mà không cần sự trợ giúp của người khác. Dịch vụ trợ giúp này bao gồm việc ưu tiên làm thủ tục tại sân bay và lên máy bay sớm hơn những hành khách khác; các hướng dẫn đặc biệt của nhân viên tại sân bay vào thời điểm làm thủ tục hành khách và của tiếp viên trên chuyến bay về các quy định an toàn trước khi máy bay cất cánh.”

Đây là một bước tiến tốt trong việc tranh đấu để cải thiện môi trường xã hội kinh tế của chúng ta, chống kỳ thị NKT. Chúng ta cần tiếp tục làm việc hăng hái với các anh chị em NKT để cùng cải thiện môi trường sống của chúng ta.

Sau đây là tóm tắt các diễn tiến của việc này, cùng với link đến các tài liệu liên hệ:

25/7/09 ĐCN đăng bài Jetstar Pacific refuses to fly deft passenger trong mục English Discussion, link đến bản tin Tuổi Trẻ, và bất bình của mình về việc này.

26/7/2009 Anh Trần Bá Thiện, trưởng admin của diễn đàn NKT và dotchuoinon @ Googlegroups, đọc bài sáng hôm đó, và viết ngay một bài đến Tuổi Trẻ, Đừng khoét sâu thêm nỗi đau của chúng tôi,

Sau đó anh Thiện bàn với mình và một số bạn NKT, thành lập một nhóm NKT phản đối JP để giải quyết việc này, với mình là cố vấn của nhóm.

Tiếp theo, anh Trần Bá Thiện làm việc với Hôi Bảo Trợ NKT. Hội Bảo Trợ đồng ý ủng hộ. Đây là thơ anh TBT gởi Hội BTNKT.

Hội BTNKT viết một lá thơ đến lãnh đạo Jetstar Pacific.

Đồng thời anh Thiện và các bạn thảo 1 lá thỉnh nguyện thơ cho Thủ tướng Nguyễn tấn Dũng và các cấp,

Và một lá thơ cho People of Australia, Đai Sư Úc tại VN, chủ tịch Qantas ở Úc (Qantas là partner của Jetstar), chủ tịch Jetstar…

Bạn Lưu Tú Anh, con gái anh Lưu Đình Tú-một NKT tại Hà Nội, hiện là luật sư tại London, giúp dịch lá thơ này sang tiếng Việt. Sau đó bạn Huyền Trang, người không khuyết tật, đang làm việc tại TP.HCM, gởi lá thơ này đến Đại Sư Úc tại VN, chủ tịch Qantas ở Úc (Qantas là partner của Jetstar), chủ tịch Jetstar, một số thành viên người Úc trong hội đồng quản trị Jetstar pacific Việt Nam.

Mốt số các bạn NKT cũng gởi các thỉnh nguyện thơ này với tư cách cá nhân.

Ngày 27 tháng 8, một tháng sáu ngày sau khi vụ này xảy ra tại sân bay, anh Thiện nhận được thơ xin lỗi từ anh Lương Hoài Nam của Jetstar Pacific như đã nói trên.

Đây là một hành động đáng khen của Jetstar Pacific–quả cảm xin lỗi và cải thiện chính sách ngay lập tức.

Đây cũng là một bước thành công khích lệ cho các bạn người khuyết tật. Muốn có công bình, chúng ta cứ phải lên tiếng đòi hỏi công bình. Và nếu chúng ta đồng lòng làm việc, thì kết quả có thể đến rất nhanh.

Hãy tiếp tục nhé.

Lá thơ của anh Lương Hoài Nam, tổng giám đốc Jetstar Pacific, gồm hai bản–tiếng Việt và tiếng Anh–có dưới đây.

Nếu các bạn có thể giúp chuyển bản tin này đi xa, thì đó là việc rất tốt. Cám ơn các bạn rất nhiều. Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

.

Jetstar1
jetstar2

.

jetstar3
jetstar4

Tình yêu và trách nhiệm

Chào các bạn,

Sau đây là một câu nói chân tình về tình yêu và trách nhiệm của anh John Hope Bryant, người sáng lập của Operations Hope, tổ chức chuyên giúp đỡ những người da đen hòa nhập  bằng những công cụ kinh tế và giáo dục.

Để họ vượt khỏi đói nghèo và không gây ra các tệ nạn xã hội.

Những người da đen ở Mỹ thường bị coi là “lười” và là đối tượng nguy hiểm. Vào những khu phố da đen, ta rất dễ gặp những người mặc quần sóc, áo sơ mi dài quá đầu gối, đi chiếc xe đạp với cái nhìn vô hồn lượn lờ qua đầu ô tô rất nguy hiểm.

Công cụ tốt để giúp đỡ họ là tiếp cho họ niềm tin mới, năng lực mới bằng cách giáo dục, đầu tư tiền và cơ hội cho họ. Anh John Hope, một người da đen trong cộng đồng đã làm công việc đó với tổ chức Operations Hope của anh hơn 15 năm nay. Thật đáng quý.

Chúc các bạn một ngày tuyệt vời,

Hiển.

.
Responsibility_Kids
“Có rất nhiều tình yêu trong chữ KHÔNG.

Tôi yêu bạn, nhưng bạn cần phải kiếm việc làm.

Tôi yêu bạn, nhưng nếu bạn định làm tội ác, bạn sẽ phải dành thời gian ngồi tù (Người bị bạn làm tổn thương cũng có gia đình yêu quý họ. Bạn không được bỏ qua trách nhiệm chỉ vì bạn là anh em của tôi).

Tôi yêu bạn, nhưng nếu bạn sắp có con, bạn sẽ phải chăm sóc con.

Tôi yêu bạn, nhưng bạn không thể tự gọi mình là một lãnh đạo cộng đồng mà không tạo ra kết quả cộng đồng nào cả.

Tình yêu cũng đi kèm với trách nhiệm.”

(Nguyễn Minh Hiển dịch)

.
responsibility
“There is a lot of love in the word NO.

I love you, but you need to get a job.

I love you, but if you are going to do the crime, you are going to have to do the time (the other person you hurt had family that loved them too. You don’t get a pass on responsibility simply because you are my brother or cousin).

I love you, but if you are going to have these kids, you are going to have to take care of them.

I love you, but you cannot call yourself a community leader and not produce any community results.

Love comes with responsibility too.”

(John Hope Bryant)

Hữu xạ tự nhiên hương

Chào các bạn,

Có xạ thì tự nhiên là thơm. Câu này ai trong chúng ta cũng đã biết. Nhưng nhiều bạn không biết nó thực sự ảnh hưởng thế nào trong cách sống của ta, và làm sao để ta áp dụng nó vào đời sống của mình thật tốt.

Có xạ thì đương nhiên là thơm rồi. Nhưng cái gì trong ta là xạ? Và tự nhiên nghĩa là gì? Ta có cần phải “tự nhiên” không, hay là có thể thêm một tí “nhân tạo” vào đó?

Musk deer
Musk deer

Xạ có nghĩa nguyên thủy là bắn, như xạ thủ là người bắn súng hay bắn cung. Mỗi loài vật thường có một loại dung dịch có mùi đặc biệt, bắn ra ngoài để đánh dấu lãnh thổ của mình và báo tin cho đồng bọn biết mình ở đâu. Ví dụ, loài nai gọi là musk deer, có một túi musk như vậy, và loại dầu này là nguyên liệu chính người ta dùng để làm nước hoa cho đàn ông. Các túi dầu này trong loài vật gọi là “xạ hương”.

Nếu ta có một túi musk như vậy trong người thì đương nhiên là có mùi thơm, mà không cần phải bôi nước hoa cùng mình, phải không các bạn? Đó là hữu xạ tự nhiên hương.

Những cái gì ta có hơn người đều có thể xem là xạ hương–vô địch toán, hát rất hay, bắn cung rất giỏi, đai đen judo, v.v… Những điều này thường có bằng cấp, chứng chỉ, hay giải thưởng làm bằng chứng, nên đó là việc dễ.
muskfragrance
“Xạ” trở thành khó khăn, và là vấn đề cần nghiên cứu, khi nó nói đến những thứ không có chứng chỉ rõ ràng để chứng minh, nhưng lại là những thứ quyết định về giá trị của một người, như là, Anh ta có đáng tin không? Chị ta có trung thành với bạn không? Ông ấy có thành thật không? Anh ta là người tốt không?

Đây là những vấn đề quan trọng cho mỗi người chúng ta, bởi vì mọi người quanh ta biết đến ta và đến gần ta hay không là vì danh tiếng tốt hay xấu của ta về các vấn đề này.

1. Trước hết, một điều là quan trọng là, trong những vấn đề về tâm tính con người, nếu ta đi về hướng đông thì danh tiếng “hướng tây” của ta sẽ mất, không thể có danh tiếng của người “đi hướng đông” và “đi hướng tây” cùng lúc. Ví dụ:

• Nếu bạn sống rất phòng thủ, không muốn có nhiều bạn, không muốn lộ thông tin về bạn ra ngoài, không dám tin người… thì bạn không thể có nhiều bạn. Nếu bạn kết bạn nhanh, sống tốt với bạn, thì trên ly’‎ thuyết bạn có thể bị các bạn không tốt gây nhiều khó khăn, nhưng bạn sẽ có danh tiếng là người thích bạn và tốt với bạn. Không thể vừa đóng cửa kín mít vừa có nhiều bạn được. Mở cửa rộng đến đâu là tùy bạn. Nhưng mở cửa càng rộng càng có nhiều bạn thân.

• Nếu bạn gặp quân cướp đường là đánh chẳng tha như Tề Thiên Đại Thánh, thì rất khó có danh tiếng hiền hậu (dù là thật ra bạn không dữ dằn trong lòng).

• Nếu bạn là người nghiêm nghị, ít cười bao giờ, thì không thể có danh tiếng là người trẻ trung.

• Nếu bạn tính toán tiền bạn rất sát thì khó có tiếng là người rộng rãi.

Cho nên, muốn là người thế nào, ta phải lựa chọn—đi theo hướng này thì đương nhiên là mất hướng kia, không thể ôm đồm hai thứ ngược nhau được.
humble_gift
2. Điều thứ hai là “tự nhiên hương” thường không đi chung được với “hương nhân tạo.” Tự nhiên là tự nhiên, ta chẳng làm gì cả. Nhân tạo là ta làm ra, nói ra, nhúng tay vào, xía vào. Ví dụ:

• Nếu bạn nói với mọi người “tôi rất rộng rãi”, thì mọi người sẽ tin là bạn không rộng rãi. Quảng cáo nhân tạo hay có ảnh hưởng ngược lại.

Chẳng nói gì hết thì tự nhiên thiên hạ sẽ kháo nhau là mình rộng rãi (nếu mình thật sự rộng rãi).

* Nếu bạn nói là “tôi khiêm tốn” thì không ai tin là bạn khiêm tốn, và chắc chắn là bạn chưa đủ khiêm tốn, vì người đã khiêm tốn không bao giờ nói mình khiêm tốn.

• Nếu bạn nói “tôi thông minh” thì chẳng ai tin là bạn thông minh.

Ở đây chúng ta cần lưu ‎ý một điều rất quan trọng: Người tự tin biết là mình thông minh đến mức nào, khiêm tốn đến mức nào, đẹp đến mức nào… Đó là chuyện tốt. Nhưng tin rằng tôi đủ thông mình để vượt qua bất kỳ khó khăn gì ở đời là một chuyện, còn nói với bạn gái “Anh thông minh nhất thiên hạ” lại là một chuyện khác, phải không các bạn?
humbleness5
3. Điều thứ ba là có sự khác biệt lớn giữa mở lòng mình để chia sẻ kinh nghiệm với bạn bè, và kết luận theo kiểu quảng cáo về mình.

Ví dụ: Ta kể lại kinh nghiệm ta đã trải qua, về một vấn đề khó khăn gì đó ta đã gặp phải, và cách giải quyết vấn đề của ta. Chỉ kể ra các sự kện xảy ra để chia sẻ. Đó là trải lòng mình và chia sẻ. Còn kể xong, thòng thêm một câu kết luận “Tôi thông minh cực kỳ, không ai có thể giải qu‎yết vấn đề đó được” là quảng cáo nhân tạo.

Tóm lại, đối với tâm tính và đức hạnh của cá nhân ta, khác với đời sống thương mãi của một công ty, tự quảng cáo không những không giúp được gì mà còn phá đi tự nhiên hương của mình. Thế có nghĩa là từ “tự nhiên” trong “tự nhiên hương” có hai nghĩa rất rõ: Thứ nhất, hương sẽ tự nhiên tỏa ra. Thứ hai, đừng cản trở tiến tình tự nhiên bằng quảng cáo nhân tạo.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Vũ công lớn tuổi nhất thế giới (85 tuổi)

Chào các bạn,

Dorothy Dale Kloss, 85 tuổi, là người vũ công lớn tuổi nhất trên thế giới. Chị đã vũ 80 năm, từ lúc 5 tuổi. Trong vòng 14 năm nay, chị biểu diễn trong show vũ Palm Spring Follies tại Las Vegas, mỗi tuần vũ 9 shows.
dorothydalekloss
Năm 2005, 81 tuổi, chị đã vào Guiness Book of World Records, kỷ lục vũ công lớn tuổi nhất thế giới.

Dưới đây là 3 videos.

Video đầu tiên, 2009, có nhiều màn vũ của Dorothy, vũ như vũ công 20 tuổi.

Video thứ hai là Riff Markowitz phỏng vấn Dorothy, rất hay, cho các bạn có thể nghe được tiếng Anh.

Video thứ ba là Today Show, show TV rất nổi tiếng ở Mỹ, ngày 18 tháng 4 năm 2005, phỏng vấn Dorothy.

Sau khi xem video này, các bạn sẽ không bao giờ còn nói “tôi già rồi.” Chữ “già” không còn trong tự điển.

Oops, hay là lại nói, “Ôi, rõ là tôi đã già rồi” ? 🙂

.

Doroty Dale Kloss, 2009

.

Riff Markowitz Interviews Dorothy Dale Kloss, 2009

.

Today Show interview (2005)

Tôi Đã Biết

Tôi đã biết
rằng lớp học tốt nhất trên thế giới này là ở bàn chân một người cao tuổi
Tôi đã biết
rằng khi bạn yêu, tình yêu ấy phải thể hiện
Tôi đã biết
rằng chỉ cần một người nói với tôi,

babesleep

“ Bạn đã làm tôi hạnh phúc” – thế là tôi hạnh phúc
Tôi đã biết rằng có một trẻ thơ ngủ trên tay bạn là một trong những cảm giác an bình nhất thế gian

Tôi đã biết
rằng lòng tốt thì luôn quan trọng hơn lý lẽ.
Tôi đã biết
rằng bạn chớ bao giờ nên từ chối một món quà của con trẻ
Tôi đã biết
rằng tôi có thể cầu nguyện cho một ai đó khi tôi không có khả năng để giúp người ta bằng bất cứ cách nào
Tôi đã biết
rằng dù cuộc đời buộc bạn phải nghiêm nghị dường nào,
mọi người đều luôn cần một người bạn để vui đùa tiếu ngạo
Tôi đã biết
rằng đôi khi tất cả những gì người ta cần là một bàn tay đưa ra và một trái tim hiểu biết

heartnhands150

Tôi đã biết
rằng chỉ những cuộc dạo chơi cùng cha tôi quanh khu nhà tôi ở
vào những đêm hè khi tôi còn bé đã có tác động diệu kỳ khi tôi lớn lên
Tôi đã biết
rằng cuộc đời giống như cuộn giấy lau
Càng đến gần đoạn cuối, càng lúc càng nhanh
Tôi đã biết
rằng ta nên vui mừng rằng Thượng đế đã không cho ta mọi thứ ta cầu xin
Tôi đã biết
rằng tiền không mua được đẳng cấp
Tôi đã biết
rằng chính những việc đời thường, nho nhỏ lại làm cho cuộc sống đẹp tuyệt vời
Tôi đã biết
rằng dưới lớp mai cứng là một tâm hồn muốn được hiểu biềt, thông cảm và yêu thương

Tôi đã biết
rằng Thượng Đế đã không tạo nên thế gian này trong chỉ một ngày
Điều gì khiến tôi nghĩ rằng tôi có thể?

Tôi đã biết
rằng phớt lờ sự kiện không làm thay đổi được gì
Tôi đã biết
rằng khi bạn định trả thù ai đó, bạn chỉ để cho người ấy tiếp tục làm bạn tổn thương
Tôi đã biết
rằng tình yêu, chứ không phải thời gian, hàn gắn mọi vết thương
Tôi đã biết
rằng cách dễ nhất để mình được lớn khôn là có quanh mình những người sáng láng thông minh hơn

smile

Tôi đã biết
rằng mọi người bạn gặp đều xứng đáng được bạn trao tặng một nụ cười
Tôi đã biết
rằng không có gì ngọt ngào hơn ngủ cùng con trẻ và cảm nhận hơi thở các con trên đôi má mình.
Tôi đã biết
rằng không ai hoàn hảo cho đến khi người ấy được bạn yêu thương

Tôi đã biết
rằng cuộc đời gian khổ, nhưng tôi mạnh mẽ hơn.
Tôi đã biết
rằng cơ hội không bao giờ mất, vì luôn có một ai nắm bắt cái bạn đã lỡ bỏ qua.
Tôi đã biết..
rằng khi bạn nuôi dưỡng đắng cay, hạnh phúc sẽ trú ẩn ở bến bờ xa
Tôi đã biết..
rằng tôi ước gì đã có thể nói rằng con yêu mẹ, thêm một lần nữa, trước khi mẹ từ giã cuộc đời
Tôi đã biết..
rằng người ta nên giữ gìn ái ngữ, vì biết đâu rằng ngày mai người ta phải thừa nhận rằng mình đã sai
Tôi đã biết..
rằng một nụ cười là một cách không tốn tiền để làm cho bạn đẹp hơn

Tôi đã biết
rằng tôi không thể chọn cách tôi cảm nhận, nhưng tôi có thể chọn cách tôi làm.
Tôi đã biết
rằng khi nắm tay bé nhỏ của đứa cháu chưa thôi nôi níu vào ngón tay út của bạn, là bạn đã được cuộc đời ôm ấp.

Rock-Climbing

Tôi đã biết
rằng ai cũng muốn ở trên đỉnh núi, nhưng hạnh phúc và sự trưởng thành chỉ có trong từng bước mình leo núi mà thôi.

Tôi đã biết
rằng tốt nhất là nên cho lời khuyên trong hai tình huống: khi được yêu cầu và khi thập tử nhất sinh.
Tôi đã biết
rằng làm việc gì với ít thời gian, là có thể làm được thêm nhiều việc .

Tôi đã biết
tôi và bạn đều tin ở hoa hồng, giá trị của yêu thương
và chúng ta hạnh phúc

Cơ hội đến trong tiếng thì thầm

Chào các bạn,

“Hãy lắng nghe, vì cơ hội có thể đến trong tiếng thì thầm.” Ít khi cơ hội đến dộng cửa nhà bạn ầm ĩ, náo động hàng xóm. Thường là cơ hội đến rất âm thầm. Nếu đến ầm ĩ, thì có lẽ là cả thế giới nghe và biết hết rồi; thế thì chắc chẳng còn gì là cơ hội quí hóa cho riêng bạn nữa. Cơ hội tốt, nếu đến với bạn, là đến rất âm thầm, chỉ một mình bạn biết, một mình bạn nghe. Nếu bạn biết lắng nghe.
opportunity_boulevard
Cơ hội có thể đến gõ cửa dưới mọi hình thức khác nhau, không biết đường nào mà lường. Tuy nhiên dưới đây là một số hình thức gõ thường xuyên nhất, mà nhiều người không biết.

1. Một người nào đó, nhất là người có nhiều quan hệ lớn, nhờ bạn làm một việc vặt nào đó. Việc nhờ đó có thể là cách người đó đang tìm cách đưa bạn vào bước đầu tiên cho một tiến trình phát triển có thể là rất dài và rất cao.

Thông thường, 80% số người được gõ cửa kiểu này bỏ mất cơ hội, vì thấy đó là việc vặt, không cần thiết. Nhiều người còn tự ái “Tôi vậy mà nhờ tôi làm việc vặt. Coi thường tôi vừa thôi.”

Thật ra người ta luôn luôn bắt đầu với một người bằng việc vặt. Người trọng việc vặt là người khiêm tốn và đáng tin cậy. Nếu việc không đáng gì mà làm còn rất tốt, thì việc quan trọng làm rất siêu. Nếu việc nhỏ xíu mà giữ lời hứa tốt, thì việc quan trọng có thể tin được.

2. Một người bạn chuyên gia hạng thầy mời bạn tham dự một buổi họp mặt của một nhóm chuyên gia nhỏ, và chẳng ai biết đến nhóm này. Thường thường các nhóm nhỏ không ai biết đến vì đa số người không được mời vào. Phải rất tuyển chọn, do bạn bè giới thiệu.

Nhóm càng cao lại càng hay nói chuyện thời tiết mưa nắng, vợ con, chẳng nói gì lớn lao. Khi nói chuyện lớn lao thì cách nói cứ như nói chuyện uống càfê, mà chỉ nói hai ba chữ là xong công việc. Cho nên người ngồi đó mà không nhậy cảm, thì có thể là không biết gì cả.

opportunity

3. Môt câu hỏi nhỏ, hơi trật đường rầy, như “Anh thích Trung quốc không?” Nếu đó là từ người nắm nhiều đường đi nước bước, đó có thể là câu mở đầu để xem mình có thể sang Trung Quốc nắm một chi nhánh bên đó không. Không hiểu câu hỏi thì mất cơ hội.

4. Một người bạn thân đến chia sẻ một ý ‎ tưởng làm ăn mới lạ. Các ý‎ tưởng rất lạ có thể chết hoặc thành rất lớn. Nếu mình không nhậy cảm với sáng tạo, có thể mình sẽ bỏ qua cơ hội ngàn vàng.

5. Phần lớn nhiều người trẻ (hoặc già mà chưa nhậy cảm) bỏ mất cơ hội vì không hiểu được tầm quan trọng của một lời dặn dò rất nhẹ. Người ở cấp quan trọng, không nói nhiều, thường là chỉ nói một câu, và nói rất nhẹ. Ví dụ: “Đừng làm cho ông ấy mất lòng”, hay “đừng nói quanh với ông ấy”, “đừng làm mất lòng người ăn người ở trong nhà ông ấy”, hay “em ngoại giao thêm một tí” hay “em vui với mọi người một tí.”

Những câu nói nhỏ như vậy, những người thiếu bản lĩnh không hỉểu tầm quan trọng của nó, và thường hay phạm đúng điều đã được dặn trước. Và họ không biết là họ có thể đã đóng vài cánh cửa lớn và quan trọng vĩnh viễn.

6. Có một loại cơ hội hầu như người ta không bao giờ mường tượng được, cho đến nhiều năm sau đó. Đôi khi mình bị chặt đứt hoàn toàn trong con đường mình đang đi, ngược lại ‎ýmuốn của mình, và mình chới với và đau khổ. Nhưng đã bao nhiêu người thành công trên thế giới đều nói: Chuyện tôi bị đuổi sở lúc đó–hay chuyện tôi bị chồng bỏ lúc đó, hay chuyện tôi bị gãy chân lúc đó–là chuyện tốt nhất đã xảy ra trong đời tôi. Nhờ bị như vậy mà bây giờ tôi mới thành được thế này.
opportunitychance
Nếu bạn hơi lớn tuổi một tí và đã nhiều thăng trầm, ắt là hiểu được lý lẽ này. Người ta hay nói “Một cánh cửa đã đóng và một cách cửa khác đã mở ra, nhưng bạn cứ hối tiếc cánh cửa cũ, cho nên không thấy được cánh cửa mới đang chờ bạn.” Hay, “Thượng đế đóng một cách cửa, để đẩy bạn vào một cách cửa mới Thượng đế đã mở ra cho bạn.”

Dù sao đi nữa thì cơ hội thực sự, cơ hội lớn, cơ hội quan trọng cho ta, thường là chỉ một mình ta có thể thấy, trong tiếng thầm thì, hoặc ngay ta cũng không thấy, nhưng chỉ một mình ta nhận lãnh, và nhiều năm sau mới thấy. Nếu bạn không nhậy cảm, không tĩnh lặng, không chú ‎ý, không lắng nghe, bạn sẽ không thấy, không hiểu, không biết trân qu‎ý, và sẽ mất hết từ cơ hội này đến cơ hội khác.

Các bạn biết không, nhiều người cứ than là họ xui cả đời, không bao giờ có được cơ hội gì cả. Chính mình đã cố tình mang cơ hội đến cho vài người bạn như thế, và họ không thấy được cơ hội, và họ cứ phớt lờ đi. Cho nên mình biết số họ không xui. Họ chỉ tự làm cho họ thành số con rận cả đời.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use