Chào các bạn,

“Hữu bằng tự viễn phương lai” là “có bạn từ phương xa đến thăm”.
“Có bạn từ phương xa đế thăm, chẳng phải là điều vui mừng hay sao?” (Hữu bằng tự viễn phương lai, bất diệc lạc hồ?). Đây là câu trong đoạn văn đầu tiên, khai mở sách Luận Ngữ của Khổng tử.
Tử viết:
Học nhi thời tập chi, bất diệc duyệt hồ?
Hữu bằng tự viễn phương lai, bất diệc lạc hồ?
Nhân bất tri nhi bất uấn, bất diệc quân tử hồ?
Khổng tử nói rằng:
Có học mà thường ôn luyện, chẳng phải là điều vui sướng hay sao?
Có bạn thiết từ phương xa đến thăm, chẳng phải là điều vui mừng hay sao?
Người chẳng hiểu ta mà ta không buồn giận họ, thế chẳng phải người quân tử hay sao?




Tác giả Rev Frank Mihalie đã kể lại câu chuyện thú vị sau đây:







