Các bài đăng bởi Đàm Lan

Viết văn, làm thơ ĐÀM LAN (Đàm thị Tuyết Lan 74 Y Jut TPBMT Email : damlanbanme@yahoo.com.vn ĐT : 0985183225)

Một ngày nhiều cảm xúc

Hôm qua, ngày 6-12-2009. Là một ngày có nhiều cảm xúc hơn mọi ngày. Đầu tiên là Buổi họp mặt để kỷ niệm một ngày rất trang trọng của Nhà thơ Hà thị Sơn Thuý. Ngày Mừng Thọ Thất Thập.

Lễ mừng thọ (Ảnh minh họa)

Ngôi nhà nhỏ giữa một khuôn viên vườn cây ao cá, êm đềm hoa cỏ, cách trung tâm thành phố độ 8km, sau cánh đồng rộng bát ngát là nơi diễn ra cuộc họp mặt. Giản tiện mà trang trọng. Đơn sơ mà ấm áp. Đó cũng là ý muốn của chủ nhà. Gần như đủ những gương mặt của Câu lạc bộ thơ Đam San, và đại diện của Hội Văn học nghệ thuật tỉnh đến chung vui. Phần lớn là các bậc cao niên, đã có gần hai mươi năm sinh hoạt, chia sẻ cùng nhau những vần thơ nhân lý, và cũng là cựu Nhà giáo với chủ nhà. Trong buổi họp mặt này, gần như mỗi nhà thơ đều có đôi câu gửi đến nhà thơ Sơn Thuý với tất cả niềm yêu mến chân thành. Và rồi, đột ngột một cậu bé chạy vào kêu tướng :

– Bà ơi ! Ông Bỉnh đến.
– Ông Bỉnh ? Bác Bỉnh ở Sài Gòn ấy hả ?
– Đúng rồi, đúng là bác Bỉnh rồi.

Mọi người ùa cả ra đón. Chiếc taxi lùi sát vào thềm nhà. Bác Nguyễn văn Bỉnh nay đã vừa tám mươi, bệnh nặng đã vài năm, thời gian gần đây phải điều trị thường trực ở bệnh viện Sài Gòn. Bác gái, nhà thơ Diệu Thuỷ, là người hết lòng chăm sóc. Khi nghe tin nhà thơ Sơn Thuý kỷ niệm ngày mừng thọ, hai bác đã cố gắng từ Sài Gòn về và đi thẳng đến nhà. Cả chủ lẫn khách đều rưng rưng trước cuộc hội ngộ không hẹn trước. Những lúc như thế này mới cảm thấu được cái Tình mà con người ta dành cho nhau, nhất là cái Tình của người già. Bác Bỉnh hẳn nhiên có thể an dưỡng tại một căn phòng đủ tiện nghi y tế để bảo đảm sức khoẻ, nhưng không, có lẽ cuộc gặp mặt này lại là liều thuốc tốt hơn hết. Cuộc vui như đậm đà tình thân hơn sau sự kiện ấy. Rất tiếc là đã không thể vui trọn, khi phải vội vã từ biệt mọi người dể phóng ngược về phố cho kịp dự một đám cưới.

Không gian của một đám cưới luôn là sự sôi nổi náo động, hỉ hả những gương mặt cười, người ta luôn đem đến cho đôi tân hôn cảm giác mình là người hạnh phúc nhất trên đời. Cho dù hôn nhân nhiều khi là sự kết thúc một tình yêu và khởi đầu cho một cuộc sống hoàn toàn khác. Nhưng dẫu sao, cái đích của những người yêu nhau luôn là một mái nhà chung. Và nói gì thì nói, hãy cứ chúc và chúc, cho những trái tim được vui sống trong trọn vẹn yêu thương.

Rời tiệc cưới là nghĩ đến việc của nhà. Những sự chuẩn bị cho một ngày cũng mang tính sự kiện của một con người. Thôi nôi cho bé My. Là đứa cháu thứ tư gọi bằng bác. Nghe oai hỉ. Ý nghĩa của việc làm đầy tháng, đầy năm cho một cháu bé, là mừng cho cháu đã cứng cáp dần lên, đã vượt qua từng giai đoạn trứng nước, đã bắt đầu từng bước chập chững vào đời, đã góp vào miền nhân gian đầy mưa nắng này thêm một tiếng khóc, một tiếng cười, đã nối thêm một đoạn dây cho một phả tộc. Cho dù nhân gian vẫn cửa miệng “đời là bể khổ”, nhưng vẫn luôn hồ hởi đón chào sự xuất hiện của một người, và luôn buồn bã đau đớn khi lại mất đi một người.

Giữa lúc đang loay hoay chuyện bếp núc, chợt nghe “Trời ơi ! Ngoài kia có một cái tai nạn giao thông khủng khiếp luôn. Người bị nạn chết chẹt dưới bánh xe tải, ruột phèo tung toé cả ra”. Phải đi xem thôi. Kia rồi. Một nửa thân người anh ta bị đè bẹp dưới bánh xe sau, mặt thì cấn cằm xuống đất, một cánh tay oặt ra bên..[tòa soạn đục bỏ :-)]. Người yếu tim nhìn thấy chắc ngất luôn mất. Lại ngay cột đèn xanh đỏ, có khả năng trong khi đèn chuyển màu, anh ta lách vượt lên, bị quạc tay lái vào hông xe tải, xe máy bị quăng sang bên không hư hỏng gì nhiều, nhưng người thì lại bị quật xuống ngay bánh xe, tài xế xe tải không biết cứ thế đi, nên bị kéo thêm cả mấy chục mét nữa. Ôi chao. Cũng là cái chết, nhưng là cái chết dữ sẽ là nỗi ám ảnh rất lâu rất lâu cho mọi người, nhất là những người thân.

Buổi tối, vòng quanh gương mặt trẻ thơ và chiếc bánh đã đốt nên ngọn nến, là những bè bạn của cha mẹ bé. Và rồi, những chung rượu Vodka Hà Nội nồng nàn cho những gò má hồng lên trong tiếng cười chung chia niềm hạnh phúc. Bữa tiệc về cuối, không gian như quây quần hơn bởi thanh âm từ chiếc guitar và organ và những giọng hát ngẫu hứng những đoạn nhạc “ráp”. Bỗng nhớ đến vụ tai nạn lúc chiều, giờ này đâu đó đang có những người chết lên chết xuống bởi người xấu số.

Cái quán tinh hay lan man ngẫm ngợi nó cứ dắt díu chuyện nọ đan vào chuyện kia, nỗi này quẩn vào lẽ khác. Nhưng có thể nào không ngẫm ngợi được chứ, khi chỉ trong vòng mười mấy tiếng đồng hồ dưới ánh mặt trời, đã trải qua những diễn cảnh vui buồn, cười khóc của người đời. Trẻ và già, sông và chết, mất và còn. Những thời đoạn khúc nôi tâm cảm. Thì cứ ghi lại thôi, có lẽ chẳng có nhiều những ngày lắm cảm trạng thế đâu nhỉ ?

Đàm Lan

Ngày Thanh Thỏa

    Thương Kính tặng Nhà Thơ Sơn Thuý
    Nhân ngày Mừng thọ


Đã rồi những tháng ngày mùa nênh nước nổi
Mẹ ru con bằng khúc rạ ngày vàng
Trong câu hát của một thời thiếu nữ
Có cánh cò lượn trắng một miền quê

Ngày trở dạ, gió lùa qua mái bếp
Mẹ oằn mình, thương lắm một giọng oe
Con lớn khôn trên nốt sần vai mẹ
Tất tả gánh gồng, chợ sớm chợ trưa

Như chỉ mới chiều qua, mẹ, con đò sông dọc
Vuợt sóng gập ghềnh chuyên chở bến bờ con
Nay nếp trán, mẹ hằn lời iu ấp
Và linh lang trong tiếng cháu gọi bà

Đã rồi bao gió bấc mùa qua
Mối duyên xưa, nghĩa tào khang đã vẹn
Nay man mác những câu thơ chiều muộn
Gọi xưa về trong một khúc dân ca

Này ven nhà lóng lánh những sắc hoa
Hương trà sớm lâng lâng hồn thanh thoả
Bõ xưa qua những tháng ngày vất vả
Nắng thu vàng thêm ấm những lòng tay.

ĐÀM LAN
(Đàm thị Tuyết Lan 74 Y Jut TPBMT
Email : damlanbanme@yahoo.com.vn
ĐT : 0985183225)

Giấc mơ của bạn

(Tặng bạn tôi Võ Thị HoàngYến)

Giấc mơ của bạn quả thật là dài

Chúng đã được tích tụ, quy đúc từ bao bao ngày vật vã

Un cao…un cao bằng rất nhiều mảnh vỡ

Những mảnh vỡ hình hài sâu cứa những con tim

Chúng luôn nóng…nóng sôi cùng bao viến cảnh

Những viễn cảnh không cao sang, không mượt mà nhung lụa, không lóng lánh sắc màu lộng lẫy, chỉ…

Nhẹ nhàng như một khúc ca, bằng giai điệu của một ngày êm ả, bằng những hợp âm như ngàn ngàn trường đoạn, cất lên giữa vòm trời văn vắt thênh thang, từ bao mảnh vỡ…

Giấc mơ của bạn chất đầy bao hữu thể

Những hữu thể rất bình thường luôn hiển hiện trong con mắt của vòng chuyền cuộc sống

Nhưng những bình thường ấy đã không thể bình thường

Vì những vết gai đầy xây xước

Bởi những bất bằng cuộc sống tạo nên

Bởi những góc nhìn chênh, chênh từ bao vô cảm, chênh từ những vô tình mà đời đã vốn dĩ mặc nhiên

Những cái chênh ấy làm tôi đau, bạn đau, và nhiều nhiều ai khác đã đau

Những cái đau ấy đã khiến tôi mơ, bạn mơ, và nhiều nhiều ai khác cũng mơ

Những giấc mơ của bạn nóng hơn, dài hơn tất cả

Bạn không chỉ ngồi mơ mà đang chuyển động những giấc mơ

Những giấc mơ được phân đoạn theo một lộ trình

Lộ trình của những cái nắm tay tựa như một chiếc đèn kéo quân

Bạn vận hết tất cả những khí lực của mình

Thổi vào đấy một làn hơi

Bùng lên một ngọn lửa

Ngọn lửa của một cuộc trường chinh gian khó

Ngọn lửa cho chiếc đèn kéo quân chuyển động

Quay…quay…chậm…chậm…nhanh…nhanh…nhanh hơn nữa

Ráp dần vào nhau những đoản khúc của giấc mơ

Những vòng quay đã khiến những mảnh hình rời rạc

Biết tạo nên một vũ điệu liên hoành

Kết nối, rủ rê, lôi cuốn

Những làn hơi cộng hưởng cùng hơi thở bạn

Một luồng khí lực tràn trề, lan toả

Một thứ nhiệt năng đốt cháy lên bao nỗi khát khao

Cháy…cháy….cháy lên đi…cháy to hơn nữa…

Nào hãy bùng lên đi bao mảnh vỡ hình hài !

Hãy hát…hãy hát lên và hãy bước

Dẫu những bước kia còn vấp ngã liên hồi

Không sao cả, ngã rồi lại bước tiếp

Hãy hát lên…Hãy bước tới cùng nhau

Hãy đứng thẳng giữa vòm trời đầy sao sáng

Đừng sợ mình méo mó giữa thiên thanh

Bởi vì ta cũng “Tứ định” mà thành

Hãy biết hát cùng những hợp âm muôn thuở

Bằng tiết tấu của riêng mình

Giấc mơ bạn, giấc mơ đầy hữu thể

Giấc mơ không ngừng vươn mãi đến muôn xa

Giâc mơ dài, giấc mơ không đoạn kết

Giấc mơ lung linh ánh thắp của chiếc đèn

Chiếc đèn kéo quân vẫn xoay tròn giục giã

Bằng tiếng trống hùng từ nhịp đập những trái tim

Những trái tim khát khao tìm lẽ sống

Cho thoả một kiếp phần đã “nhỡ” sinh ra

Không sao cả. Sinh ra là để sống.

Và hãy sống như mình là cỏ

Sau những bước dẫm của đời lại mạnh mẽ xanh.

(Tứ định : Đất-Nước-Gió-Lửa)

ĐÀM LAN

(Đàm thị Tuyết Lan 74 Y Jut TPBMT

Email : damlanbanme@yahoo.com.vn

ĐT     :  0985183225)

Người thầy của tôi

Chào các bạn,


Bài sau đâu là của chi Đàm Lan, một nhà văn và nhà thơ ở Dak Lak, biết đến ĐCN qua chị Tôn Nữ Ngọc Hoa. Chị Đàm Lan có con đường văn nghiệp rất thú vị, như các bạn sẽ thấy trong bài sau đây. Chị đã in các tập truyên ngắn Hoàng Hôn Biển (1998), Mênh mông chiều vàng (2005), Lối Nhỏ (2006) và Sự Nhầm Lẫn (2008).

Chào mừng chị Đàm Lan đến với Vườn Chuối chia sẻ thân ái , vui chơi cùng các anh chị em. Cám ơn chị Ngọc Hoa đã giới thiệu. Mong là mọi người sẽ được đọc nhiều tác phẩm khác của chị Đàm Lan.

Bài sau đây của chị Đàm Lan nói về người thầy, người anh, của chị – nhà văn Ma Văn Kháng, nhân ngày sinh nhật thứ 73 của anh Kháng, 1.12.2009.

Chúc chị Đàm Lan và cả nhà nhiều phút giây ngọt ngào trong Vườn Chuối.

Mến,

Hoành

.

Người thầy của tôi

Tôi bước vào văn nghiệp một cách tự phát, không hề qua một trường lớp đào tạo nào. Trình độ học vấn lại dừng ở một nấc quá khiêm tốn (cấp hai), nên ngoài viêc tự mày mò, viết nhiều, đọc nhiều thành quen khả năng tư duy, tiếp xúc và biểu đạt, thì tôi cần lắm những sự chỉ bảo của người di trước.Và tôi đã thật may mắn, tự thấy mình có đủ duyên hạnh mà cuộc đời đã ưu đãi ban tặng.Với một sự nghiệp thuộc lĩnh vực nhiêu khê như viết lách, thì cần biết bao sự chỉ dẫn tận tình và tâm huyết. Nếu gặp được một người Thầy có đủ Tâm-Tài-Tình, ta sẽ vững tin bước tiếp, và sự lĩnh hội cộng với cố gắng của mình, ít nhiều cũng sẽ đem lại kết quả.

Tuy tôi cũng đã nhận được đây đó đôi lời khích lệ, góp ý, nhưng phải đến lúc gặp được “Anh”, người thầy chân tình, thì tôi mới thực sự có niềm tin một cách vững vàng cho công việc và niềm đam mê của mình. Tôi muốn bày tỏ chút tâm tình của mình về Nhà văn Ma Văn Kháng. Một người Thầy, một người Anh lớn mà tôi thật may mắn hữu duyên được gặp.
Mã Văn Kháng, 1997
Vào tháng tám năm 1997. Tôi được Hội Văn Học Nghệ Thuật địa phương cho đi dự một lớp bồi dưỡng tại Hà Nội. Chúng tôi có tất cả hai mươi bốn người từ mười hai tỉnh thuộc miền núi tập trung về Trường Đảng bên dòng sông Tô Lịch. Trong hai mươi bốn ngày dự lớp, chúng tôi được chào đón các Bác, các Thầy đến thỉnh giảng như : Bác Nông Quốc Chấn, Bác Nguyễn Đình Thi, Bác Hà Xuân Trường, Bác Cù Huy Cận, Bác Lê Phức, Cô Vũ Giáng Hương, Thầy Bằng Việt, Thầy Nguyễn Xuân Tấn, Thầy Tạ Ngọc Liễn, Thầy Hoàng Nam, và đặc biệt nhất với tôi là Thầy Ma Văn Kháng. Đặc biệt là bởi, duy nhất Thầy Kháng giảng đúng mạch tôi cần : Văn xuôi.

Tôi còn nhớ rất rõ. Hôm ấy ngày giảng của Thầy Kháng đúng vào ngày Hà Nội mưa như trút. Ngồi trong lớp nhìn ra ngoài trời sậm sịt, gió luồn tê tê ren rét. Nhưng điều đó không làm tôi bận tâm. Bởi những gì Thầy đang truyền dạy kia cứ như là nguồn nước mạch ngấm vào tôi vậy. Tôi nghe hết sức chăm chú, sự chăm chú của tôi không vuột khỏi sự tinh nhạy của Thầy, mà về sau khi đã chuyển sang cách xưng hô thân tình và gần gũi hơn, Anh đã nói “Lúc đó, anh cảm giác em như một cái cần ăng ten, hút hết sóng của anh vào vậy.”

Trong giờ giải lao, tôi không còn chút e dè gì của một cô học trò tỉnh lẻ, đã trò chuyện, bộc lộ những ưu tư về nghiệp, Anh đã rất chan hoà, vui vẻ, thân tinh mà trao đổi cùng những lời vũ động đầy nhiệt huyết. Anh lại càng có vẻ chăm chút khi hỏi tôi “Em học trường nào ra ? Đại học Báo chí hay Xã Hội Nhân Văn?” “Dạ, cổng trường đại học xa vời với em lắm” “Vậy chắc cũng hết mười hai hả?” “Dạ, mười hai cũng chưa bước tới” “Trời! Vậy em học đến lớp mấy ?” “Dạ đến lớp chín thôi ạ” “Uổng quá, giá em được học cao lên chút nữa thì tốt quá.” Chắc lúc đó anh rất thương một cô học trò miền xa, học ít mà lại đa đoan nghiệp phận.

Cuối buổi giảng, tuy mưa đã tạnh nhưng sân trường thì ngập nước. Anh trong chiếc sơ mi màu xanh nhạt, dắt chiếc xe Chaly bì bõm đi ra khỏi cổng trường. Tôi đứng nhìn theo, lòng vô cùng xúc cảm. Không chỉ là tình cảm lưu luyến và sự lo âu, mà còn là một niềm hối tiếc vì nghĩ sẽ khó có dịp gặp lại Anh. Mặc dù tôi đã có xin số điện thoại nhưng cũng tự biết mình không nên quấy rầy. Điều bất ngờ mà tôi không hề mảy may đoán trước được. Hôm sau, Anh đến trường, không phải là buổi lên lớp, cũng không phải có việc liên hệ với nhà trường, mà là “Anh đưa tặng tôi cuốn sách Trăng soi sân nhỏ” có chữ ký của Anh được gói trong một tờ giấy báo. Trời ơi ! Niềm hạnh phúc tuyệt cùng vỡ oà trong tôi, (cho đến giờ nhắc lại, tôi vẫn dậy lến cảm xúc ấy). Ngay từ lúc đó, tôi đã biết, Anh là ngọn đuốc soi đường cho tôi.

Lê Khôi Nguyên, Đàm Lan, Ma văn Kháng, Đinh thị Như Thuý, Lý văn Kèo (1997)

Giếng mối Thầy-Trò, Anh-Em càng bền chặt qua những lá thư, cuộc điện. Và cũng nhờ anh đốc thúc và hết sức chăm sóc từ khâu bản thảo, làm bìa và in ấn, tôi mới ra được tập truyện ngắn đầu tiên, không đến đâu với một tác phẩm đầu tay, nhưng sự tiếp sức và củng cố niềm tin thì rõ ràng có hiệu quả. Anh luôn truyền đạt và chỉ dạy cho tôi những gì then chốt nhất của chuyện văn, chuyện đời. Không chỉ qua trao đổi, mà còn qua những tác phẩm của Anh.Văn Anh dung dị mà súc tích, giàu hình tượng và ngồn ngộn chất sống. Đọc văn Anh không chỉ thêm hiểu biết về con người và vùng đất anh miêu tả, mà còn thấu được nhiều cái lẽ ở ăn của người đời. Qua đó toát rõ phong thái cốt cách của Anh, cho dù có rất nhiều tác giả không thể ứng với câu “Văn tức người”, nhưng với Anh thì đúng thế. Anh với lối sống hài hoà giản dị mà đường hoàng tư cách. Anh rất thật tình, và cái thật tình của Anh không tìm thấy sự thô vụng, tuế toá, mà thể hiện rất rõ sự chừng mục, tĩnh tại, khiêm nhã.

Tháng sáu năm 1998, Anh vào mở trại sáng tác ở Đồng Đế-Nha Trang.Tôi nhận được tin, vội từ Banmê xuống thăm Anh. Anh em gặp nhau vui quá là vui. Chiều ấy khi anh Tô Đức Chiêu đi đón các nhà văn từ Hà Nội vào dự trại, anh bảo tôi đi cùng vì có ông Tô Hoài và một vài vị tên tuổi khác, ý anh muốn tạo cơ hội cho tôi tiếp xúc. Nhưng tôi bảo “Em về đây là để thăm Anh chứ không phải để gặp người nổi tiếng.” Và rồi, bên chiếc bàn con, anh với manh áo nâu sọc, chiếc quần đùi dài, nói với tôi những chuyện đó đây. Với tôi, đó là những phút giây giá trị.

Chiều hôm sau thì tôi đi cùng Anh ra ga để đón những nhà văn, thơ ở khu vực miền Trung vào. Ai bảo là làm việc ở Hội Nhà Văn là sang cả. Cũng chỉ là một cảnh làm dâu thôi, lại còn lắm lắm những ong ve nữa chứ. Hình ảnh Anh ngồi trên gờ thành một bãi cỏ ở nhà ga để chờ tàu đến, sao mà…tôi không biết điền từ gì vào cho hợp cảnh nữa, chỉ biết dáng ngồi ấy, ánh mắt ấy cứ đọng mãi trong tôi.

Cũng trong năm 1998 ấy, có một Hội nghị các nhà văn trẻ được tổ chức tại Hà Nội, trong đó có một số người cùng lớp bồi duỡng ấy. Tôi nhận được một lá thư của Anh, viết ngay khi anh đang dự Hội nghị, đại ý Anh bảo không nên tự ti và cũng không nên vội vàng, điều gì có giá trị thực sự thì sớm muộn gì cũng đến lúc được thừa nhận, và rằng người nhanh chân chưa hẳn là người thắng cuộc, nhất lại trong cái việc tay không đào quặng này. Tôi rất hiểu cái tình và lời nhắn nhủ của Anh. Tuy tôi cũng không có gì cấn cái chuyện Hội nghị ấy cả, nhưng được nhận sự quan tâm của Anh, tôi thấy mình lớn lên thêm một chút.

Gần đây, Anh ra hai cuốn sách, Một mình một ngựaHồi ký. Tôi đọc xong hai cuốn, nhất là cuốn Hồi ký, thấy nao nao tâm cảm. Bởi chặng đường đời Anh đi qua sao quá nhọc nhằn. Có những đoạn kể, mà chắc rằng Anh đã cố chiết tự, nhưng vẫn đáu đẫm một đoạn đời vật vã. Có phải vật vã vốn là một yếu tố cần có cho một tài hoa. Bởi gần như là một mẫu số chung, những bậc tài hoa xưa nay đều có cuộc đời không bằng phẳng, mà hầu hết phải chịu những cảnh đời khắc nghiệt, không thế này thì cũng thế khác, có những người còn hết sức trầm luân khổ hạnh. Hoá công cơ cầu, bắt người tài phải chịu đau, như một người mẹ khi sinh con, phải đau, đau đến kiệt cùng thì đứa bé mới được ra đời khoẻ mạnh. Phải chăng đó vẫn là tính hệ quả của được-mất ?

Giờ đây, Anh đã bước vào một chặng đường êm ả, an hoà với một tâm thế bằng an, thanh thoả, tuy thể chất không còn nhiều sức lực như xưa, nhưng Anh vẫn yêu từng ngày, vẫn sống từng ngày với từng chiu chắt niềm vui quanh mình. Vào mỗi lúc thời tiết khắc nghiệt, rét quá, Anh lại bảo “Giá còn trẻ thì chuyển vào Nam”, nhưng đó là nói vui thế thôi, làm sao Anh có thể giã từ mảnh đất đã có cùng Anh biết bao ngọt đắng. Lào Cai và Hà Nội. Hai chốn quê thân thiết của Anh, đã cùng Anh đi qua bao biến động thăng trầm, cũng là nơi níu giữ mảnh hồn và trái tim đa cảm của một Tâm-Tài-Tình.

Vẫn biết tạo luật không bao giờ hoán đổi một chu trình thời gian, vẫn biết có những điều người ta không muốn mà vẫn đến, nhưng tôi chỉ thiết tha khấn nguyện một lời “Xin cho Thầy, xin cho Anh, xin cho Người những tháng ngày viên an, đủ để bôi xoá những gập ghềnh xưa ấy.” Anh Kháng ơi ! Nhớ ngày đầu gặp Anh, em đã nói vui rằng “Chịu khó làm học trò của Ma văn Kháng, may ra khá.” Và mãi mãi, em là một học trò nhỏ bé của Anh, không chỉ với nghiệp mà cả với đời. Người Thầy thân thương kính mến của em ạ !

    Nhân sinh nhật thứ 73 của Nhà văn Ma văn Kháng
    1-12-1936 – 1-12-2009
    ĐÀM LAN

    (Đàm thị Tuyết Lan 74 Y Jut TPBMT
    Email : damlanbanme@yahoo.com.vn
    ĐT : 0985183225)