Mệnh Lệnh Năng Lượng Bắt Buộc – CHƯƠNG 2 (PHẦN 14)

Người dịch: Phạm Thị Ngọc Nho
Biên tập: Phạm Thu Hường

MỆNH LỆNH NĂNG LƯỢNG BẮT BUỘC:
100% TÁI TẠO NGAY BÂY GIỜ

CHƯƠNG 2: Phương Pháp Và Tâm lý Của Sự Trì Hoãn
(Phần 14)

2B. Những chiếc cầu dễ gãy:
Năng lượng hạt nhân và những nhà máy điện thu giữ và lưu trữ cac bon bằng bất kỳ giá nào? (tiếp theo)

Nơi nào để lưu trữ CO2 được tách ra?

Phần CO2 được tách ra và lưu trữ chỉ thân thiện với khí hậu khi CO2 vẫn còn ở nguyên trong kho chứa mãi mãi. Nhưng không ai có thể, hoặc là sẵn sàng để đảm bảo rằng sớm hay muộn, sau tất cả sự quản lý, khối khí đó sẽ không rò rỉ vào khí quyển. Các lý lẽ xung quanh dự thảo luật của chính phủ Đức trong năm 2009 cung cấp bằng chứng gián tiếp về sự thiếu kiến thức của chúng ta, và đây là một sự thiếu hụt mà sẽ tiếp tục trong thời gian trước mắt.

Theo luật này, các công ty điện sẽ chỉ phải chịu trách nhiệm về đảm bảo lưu trữ CO2 trong khoảng thời gian 30 năm, để giảm bớt cho các công ty khỏi những rủi ro tài chính khôn lường. Các công ty điện lực thậm chí đã cố gắng giảm khoảng thời gian pháp lý này xuống 20 năm. Điều xa rời thực tế chính là không gì có thể bù đắp thảm họa có thể xảy ra khi CO2 được giải phóng ra, những cách tiến hành này gợi lại các trải nghiệm kinh hoàng với việc lưu trữ chất thải phóng xạ.

Trường hợp mới nhất ở Đức là vụ bê bối trong việc lưu trữ cẩu thả chất thải phóng xạ trong các mỏ muối cũ ở Asse. Trong nhiều thập kỷ, các trung tâm nghiên cứu và cơ quan chính phủ chịu trách nhiệm nêu ý kiến ​​của chuyên gia địa chất và tuyên bố kho lưu trữ này là an toàn. Tất cả những gì được yêu cầu là các kho lưu trữ là khô và không có cơ hội cho nước có thể thâm nhập vào trong thời gian dài.

Tuy nhiên, sau ba thập kỷ điều đó trở nên rõ ràng rằng mỗi ngày hàng ngàn lít nước đã đổ vào mái vòm muối. Kết quả là, khoảng 4 tỷ euro đã phải cần đến để thu hồi hơn 100 nghìn thùng chất thải hạt nhân, nhằm ngăn chặn sự lan rộng và ô nhiễm phóng xạ không kiểm soát được của nước ngầm.

Sau trải nghiệm này, sự tin tưởng vào các nghiên cứu địa chất chứng thực rằng CO2 có thể được lưu trữ an toàn vô thời hạn là không thể hiểu nổi. Rò rỉ khí CO2 được xem là “chấp nhận được” khi chúng không vượt quá 10 phần trăm trong 1000 năm, tương ứng với 0.1 phần nghìn mỗi năm. Không ai có thể đảm bảo hạn ngạch này, không ai có thể đo được chính xác và không có công ty bảo hiểm nào sẽ chấp nhận rủi ro đó, với kết quả mà một lần nữa toàn bộ xã hội bị bỏ lại để nhặt lấy hóa đơn, giống như trong trường hợp của điện hạt nhân.

Cũng sẽ rất là ngây thơ khi cho rằng CO2 sẽ thoát ra với những lượng chỉ rất nhỏ và thường xuyên. Sự rò rỉ này có rất nhiều khả năng là sẽ bắt đầu từ từ, với liều lượng ngày càng nhanh hơn và lớn hơn được thải vào khí quyển. Quá trình này có thể gây tử vong cho bất kỳ sinh vật nào hô hấp bằng không khí – một “cuộc khủng hoảng CCS“. Một sự rò rỉ đường ống dẫn sẽ có kết quả tương tự. Khí CO2 nồng độ cao là một chất khí ngạt; nặng hơn không khí và chiếm chỗ của oxy.

Chúng ta phải hình dung được lượng CO2 chúng ta sẽ phải xử lý. Nếu chúng ta lấy xuất phát điểm của tuyên bố mục tiêu bắt buộc đối với tất cả các nhà máy điện đốt than mới là nhà máy điện CCS, thì sau đó việc thu giữ tất cả khí CO2 của một nhà máy điện đốt than 1000 MW sẽ tạo ra 10.75 triệu tấn CO2 mỗi năm, cần được vận chuyển qua đường ống và được lưu trữ. Với chỉ 30 nhà máy điện đốt than công suất này ở Đức, và giả định tuổi thọ hoạt động 50 năm cho mỗi nhà máy, chúng ta đang nói về 34.7 tỉ tấn – với đòi hỏi một dung lượng lưu trữ là 34.7 km2.

Các kỹ sư sau đại học ở Berkeley của Ulf Bossel, đứng đầu Diễn đàn Chi cục Nhiên liệu châu Âu (the European Fuel Cell Forum), đã so sánh các phương pháp khác nhau để lưu trữ phát thải CO2 lâu dài và đánh giá chúng theo các định luật hóa học và vật lý:

  • Một lựa chọn đầu tiên là để hòa tan CO2 trong nước. Giải pháp là sẽ tạo ra một nồng độ 3g/lít nước, do đó, một nhà máy điện CCS 1000 MW hoạt động trong 50 năm sẽ đòi hỏi 254 km2 nước ngầm. Tuy nhiên, khi các khối nước dưới mặt đất chảy theo dòng, chúng kết hợp với nước ngầm, làm cho nguồn nước ngầm không còn sử dụng được như nước uống nữa. CO2 chỉ có thể được xử lý bằng cách hòa tan nó trong nước khi áp lực nước và nhiệt độ có thể được đảm bảo không thay đổi. Tuy nhiên, địa tầng nhiều lớp của Trái đất làm cho sự đảm bảo này là không thể, và do đó có nguy cơ triền miên là CO2 sẽ bị thoát ra và tìm cách đi vào bầu khí quyển thông qua một lộ trình quanh co.
  • Lựa chọn thứ hai là để nén CO2 trong tầng nước ngầm (tầng địa chất dưới lòng đất, thường xốp và chứa đầy nước mặn – còn gọi là tầng dung dịch muối hình thànhsaline formations). Tuy nhiên, những cơ hội để bơm nước có chứa CO2 vào các tầng nước ngầm là rất hạn chế vì nước không thể nén được.
  • Lựa chọn thứ ba là để nhồi CO2 vào các lỗ hổng dưới lòng đất, như với các hồ chứa không khí nén hoặc kho dầu mỏ và khí. Tuy nhiên, đây không phải là một so sánh hợp lý: lưu trữ CO2 được dự định như là một giải pháp lâu dài vĩnh viễn, trong khi không khí, dầu và khí nén được lưu trữ theo cách này để tiếp tục được khai thác. Hơn nữa, các lỗ hổng ngầm không có đủ thể tích để lưu trữ lượng CO2 chúng ta đang đối phó và sẽ nhanh chóng trở nên kiệt sức. Thêm vào đó, những lỗ hổng dưới lòng đất sau đó sẽ không còn có sẵn cho việc lưu trữ điện gió và mặt trời hoặc khí sinh học ở dạng khí nén trong tương lai.
  • Một lựa chọn thứ tư có thể là nhấn chìm CO2 dưới đáy biển sâu, một lựa chọn mà hầu hết những người ủng hộ CCS lúc này từ chối bởi vì ở đây cơ hội rò rỉ là lớn nhất và có thể xảy ra sớm nhất.

Vattenfall, công ty điện lực đẩy phần khó khăn nhất cho các nhà máy điện CCS ở Đức, ủng hộ việc nén trong các tầng chứa nước mặn, và dựa trên nghiên cứu của Viện Khoa học địa chất và Tài nguyên thiên nhiên Liên bang Đức (BGR), nhìn thấy một khả năng lưu trữ 20 tỷ tấn, tức là 20km2 ở Đức. Thể tích này sẽ không đủ để “lưu trữ toàn bộ gánh nặng CO2 từ ít nhất 60 năm hoạt động của các nhà máy điện Đức để vận hành trong một ảnh hưởng trung hòa tới khí hậu“, như công ty này tuyên bố. Nhưng ngay cả khi có thể đủ, các quá trình hóa học và vật lý nêu trên đã làm cho bản chất được cho là vô hại của quá trình này đáng nghi ngờ nhiều hơn.

 (còn tiếp)

© 2014 copyright Verlag Antje Kunstmann GmbH

Permission granted for translating into Vietnamese and publishing solely on dotchuoinon.com for non-commercial purposes.

Bản quyền bản dịch:  dotchuoinon.com

Một suy nghĩ 3 thoughts on “Mệnh Lệnh Năng Lượng Bắt Buộc – CHƯƠNG 2 (PHẦN 14)”

  1. Hi anh Hoành và cả nhà,

    Vậy mà giới khoa học và chính trị với sự kiêu ngạo một cách điên rồ không kém vẫn tiếp tục ủng hộ cho cái gọi là clean coal – than sạch bằng cách lưu trữ CO2. Em rất đau lòng mỗi khi thấy các bạn trẻ kỹ sư làm khoa học hiện nay vẫn lao theo những cái gọi là công nghệ hiện đại để chứng minh những điều điên rồ như thế.

    Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s