Vietnam’s own ‘great wall’ uncovered – CNN ca ngợi “Vạn lý trường thành Việt Nam”

Vietnam’s own ‘great wall’ uncovered

By Adam Bray, Special for CNN
January 26, 2011 3:44 p.m. EST
It's not on the same scale of China's Great Wall but is still significant for Vietnam's past and future.

It’s not on the same scale of China’s Great Wall but is still significant for Vietnam’s past and future.

STORY HIGHLIGHTS
  • Team uncovers what it calls the “longest monument in Southeast Asia”
  • The Long Wall stretches for 127km and was used to regulate trade and travel
  • It could help redefine tourism in Vietnam
  • It’s nicknamed Vietnam’s Great Wall, by locals although it is not on the same scale as China’s

Editor’s note: Adam Bray has written extensively on Vietnam and is the first journalist to have visited the Long Wall.

Quang Ngai, Vietnam (CNN) — Nestled in the mountain foothills of a remote province in central Vietnam, one of the country’s most important archaeological discoveries in a century has recently come to light.

After five years of exploration and excavation, a team of archaeologists has uncovered a 127-kilometer (79-mile) wall — which locals have called “Vietnam’s Great Wall.”

Professor Phan Huy Lê, president of the Vietnam Association of Historians, said: “This is the longest monument in Southeast Asia.”

The wall is built of alternating sections of stone and earth, with some sections reaching a height of up to four meters.

In 2005, Dr. Andrew Hardy, associate professor and head of the Hanoi branch of École Française d’Extrême-Orient (French School of Asian Studies), found an odd reference to a “Long Wall of Quang Ngai” in an 1885 document compiled by the Nguyen Dynasty court entitled, “Descriptive Geography of the Emperor Dong Khanh.”

It sparked his imagination and a major exploration and excavation project for a team led by Hardy and Dr. Nguyen Tien Dong, an archaeologist at the Institute of Archaeology (Vietnam Academy of Social Sciences). The wall was discovered after some five years of work.

It stretches from northern Quang Ngai Province south into the province of Binh Dinh and is arguably the greatest engineering feat of the Nguyen Dynasty.

Construction of the Long Wall started in 1819 under the direction of Le Van Duyet, a high-ranking mandarin serving Emperor Gia Long.

Despite the locals’ nickname referencing the Great Wall of China, the Vietnam Wall is more like Hadrian’s Wall — a Roman-era wall on the border of England and Scotland.

Like Hadrian’s Wall, the Quang Ngai wall was built along a pre-existing road. More than 50 ancient forts have been identified along its length, established to maintain security and levy taxes.

There is evidence to suggest that many of the forts, markets and temples built along the road are much older than the wall itself.

It served to demarcate territory and regulate trade and travel between the Viet in the plains and the Hrê tribes in the mountain valleys.

Research suggests it may have been built in cooperation between both the Viet and the Hrê.

According to experts, the wall’s construction was in the interests of both communities, and inhabitants in both zones tell stories about how their respective ancestors built the wall to protect their territory from incursions by the other side.

An application for National Heritage status is now being processed with the ambition of turning the Long Wall into an international tourist attraction.

During a visit to Quang Ngai by international experts in 2010, Christopher Young, Head of International Advice at English Heritage, said: “The Long Wall presents an enormous opportunity for research, careful conservation and sustainable use.”

Quang Ngai’s Long Wall is not the province’s only potential resource for tourism. The area also boasts a lush, mountainous countryside, hot springs, an offshore volcanic island, coral reefs and miles of pristine beaches.

Spread across the province, there are also sites of cultural interest, including vestiges of more than a dozen ancient Cham temples, citadels and Sa Huynh burial grounds dating as far back as 1000 BC.

Most notable among them is the well-preserved Chau Sa Citadel, built in the ninth century.

But the development of the wall for tourism is not without hurdles, given the history of the region.

Quang Ngai is the province where the infamous My Lai massacre occurred in 1968 when U.S. servicemen killed more than 300 apparently unarmed civilians.

Although a museum memorializing the tragedy was built in cooperation with U.S. specialists, the area has remained politically sensitive and under tight government control.

Until recently, the government has been reluctant to allow foreigners to visit some minority communities.

If the endeavor to develop the wall for tourism is successful, it will require the government to promote adventure trekking and cycling through previously isolated highland communities on an unprecedented scale.

That would open Vietnam up to a new kind of tourism — historical ecotourism — which goes beyond the Ministry of Tourism’s preference for packaged tours in coastal beach resorts.

It may also create the greatest trek in Southeast Asia.

 

CNN ca ngợi “Vạn lý trường thành Việt Nam”

(Dân trí) – Trường lũy Quảng Ngãi – Bình Định, di tích lịch sử, di sản của miền trung Việt Nam và cũng là thành lũy dài nhất Đông Nam Á, đã được hãng thông tấn CNN của Mỹ ngợi ca với tư cách là “Vạn lý trường thành” của riêng Việt Nam.
Một đoạn còn khá nguyên vẹn của Trường lũy Quảng Ngãi – Bình Định.

Adam Bray là phóng viên nước ngoài đầu tiên tới thăm Trường lỹ Quảng Ngãi – Bình Định ở miền Trung Việt Nam.Với anh, Trường lũy là một trong những công trình khảo cổ quan trọng nhất được phát hiện một thế kỷ qua tại Việt Nam.

 

Trường lũy Quảng Ngãi được các nhà khảo cổ học trong và ngoài nước bắt đầu nghiên cứu từ năm 2005. Sau 5 năm khám phá và khai quật, các nhà khảo cổ đã phát hiện được đoạn thành dài tới 127km (riêng địa bàn tỉnh Quảng Ngãi là 111km), kéo dài từ huyện Trà Bồng (tỉnh Quảng Ngãi) đến huyện An Lão (tỉnh Bình Định). Nó đi qua địa phận 9 huyện, gồm: Trà Bồng, Sơn Tịnh, Sơn Hà, Tư Nghĩa, Minh Long, Nghĩa Hành, Ba Tơ, Đức Phổ (Quảng Ngãi) và Hoài Nhơn, An Lão (Bình Định), chạy dọc theo dãy Trường Sơn.

 

Trường Luỹ bắt đầu được xây dựng vào năm 1819, dưới sự chỉ đạo của  Lê Văn Duyệt, một vị quan cấp cao dưới thời Hoàng đế Gia Long.

 

Tác giả dẫn lời Giáo sư Phan Huy Lê, Chủ tịch Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam cho rằng: “Đây là trường thành dài nhất Đông Nam Á”.

 

Trường lũy được được xây dựng bằng đá và đất đan xen, với một số đoạn cao tới 4m.

 

Năm 2002, Tiến sỹ Andrew Hardy, người đứng đầu Trường nghiên cứu châu Á Pháp, chi nhánh tại Hà Nội, đã tìm thấy thông tin về “Long thành ở Quảng Ngãi” trong cuốn “Mô tả địa thế của Hoàng Đế Đồng Khánh” được một quan triều Nguyễn biên soạn vào năm 1885.

 

Sau đó, nhóm của tiến sĩ Hardy đã tiến hành dự án thăm dò với tiến sĩ Nguyễn Tiến Đông (một nhà khảo cổ thuộc Viện Khảo cổ học). Bức tường thành đã được phát hiện sau 5 năm miệt  mài làm việc của cả nhóm.

 

Mặc dù cái tên “Trường lũy Quảng Ngãi” khiến người ta nghĩ đến Vạn lý Trường thành của Trung Quốc, nhưng “Vạn lý trường thành Việt Nam” giống với bức tường Hadrian hơn, bức tường thành dưới thời La Mã ở biên giới Anh và Scotland.

 

Giống như Bức tường Hadrian, Trường lũy Quảng Ngãi được xây dựng dọc một tuyến đường đã có sẵn. Hơn 50 đồn (pháo đài) đã được tìm thấy dọc chiều dài bức tường, nhằm đảm bảo an ninh và để thu thuế.

 

Có bằng chứng cho thấy nhiều đồn, chợ, đền thờ dọc tuyến đường có “tuổi đời” lớn hơn cả trường lũy. Bức lũy nhằm phân định ranh giới và điều hòa giao thương, đi lại giữa người Việt ở đồng bằng và người Hrê ở các thung lũng dưới núi. Các nhà nghiên cứu cho rằng Trường lũy là mồ hôi công sức hợp tác giữa người Việt và người Hrê, nhằm phục vụ lợi ích cho cả hai cộng đồng người này.

 

Nằm dọc tỉnh Quảng Ngãi, Trường luỹ đi qua nhiều địa hình khác nhau. Cũng vì thế, việc xây dựng nó cũng rất đa dạng. Ở địa hình bằng phẳng, luỹ đơn giản chỉ được đắp bằng đất, nơi sườn núi có độ dốc vừa phải, luỹ được đắp cốt đất ở trong và ốp đá ở ngoài.

Đây là cách mà người xưa chống lại hiện tượng trôi trượt của luỹ trên sườn đồi, núi. Những địa hình có độ dốc lớn, hoặc trên đỉnh những ngọn núi cao thì Trường luỹ được xây hoàn toàn bằng đá. Với kỹ thuật xếp đá khéo léo của người xưa, khiến cho luỹ có độ bền cao, không bị sạt lở, trôi trượt, dù đã hàng trăm năm qua đi.

 

Theo các nhà nghiên cứu, khảo cổ thì hiện tại di tích Trường Lũy còn nguyên vẹn, đặc biệt là vùng núi, lũy và đồn xây dựng bằng đá. Còn ở những nơi địa hình thấp bằng phẳng, lũy được đắp bằng đất đang bị xâm hại bởi việc canh tác nông nghiệp của người dân địa phương, nhiều nơi bị phá để làm đường giao thông và cũng có không ít nơi bị tàn phá do thời gian và thiên tai…

 

Hiện Trường lũy đang trong quá trình xét duyệt để được công nhận là Di sản quốc gia, nhằm biến Trường lũy thành một địa điểm du lịch quốc tế.

 

Ngoài ấn tượng về “Vạn lý trường thành Việt Nam”, tác giả Adam Bray còn ấn tượng về tiềm năng du lịch của Quảng Ngãi. Tỉnh tự hào với những miền quê trập trùng đồi núi, suối nước nóng, đảo núi lửa ngoài khơi, thềm san hô và những bãi biển nguyên sơ dài bất tận.

 

Trải rộng khắp tỉnh là những địa điểm văn hóa độc đáo, với di tích của hơn chục tháp Chàm cổ, những thành lũy và những khu lăng mộ Sa Huỳnh có từ năm 1000 trước Công nguyên.

 

Ngoài ra, tác giả Mỹ cũng không quên nhắc đến Quảng Ngãi là nơi xảy ra vụ thảm sát Mỹ Lai đau lòng vào năm 1968, khi lính Mỹ giết hại hơn 300 thường dân.

 

Phan Anh

Tổng hợp

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s