Tha lỗi chính mình

mistake

Chào các bạn,

Có lẽ là người mà ta cư xử nghiêm khắc và khó khăn nhất trên thế giới không phải là con cái hay học trò hay kẻ thù, mà là chính ta. Đôi khi ta làm một lỗi lầm nào đó, ta ân hận, đau đớn, và mang cảm giác tội lỗi rất nhiều năm. Và mặc dù là ta có thể tha lỗi cho ai đó dễ dàng, hình như ta vẫn không thể nào tha lỗi cho chính mình được.

Đôi khi đó là một lỗi lầm lớn, nhưng thường khi đó là chuyện rất nhỏ. Dù vậy ta vẫn không bỏ qua cho ta được. Và những khi như thế chúng ta thường ân hận, đôi khi xỉ vả chính mình, và thường khi mất cả tự tin vào mình.

Trong những biến cố lớn trong đời, ví dụ một tai nạn nào đó mà người thân cùng đi với mình bị chết nhưng mình thoát chết, ta có thể có những câu hỏi quy lỗi về mình như “Bữa đó nếu mình không rủ chị đi chơi thì chị đâu có chết” hoặc “Nếu hôm đó mình phản ứng nhanh một tí thì chị đâu có chết.” Cảm giác phạm tội có thể theo ta suốt đời, và hành động như một mũi gai thường xuyên châm chích trong tim. Rất khó mà vui vẻ và tích cực với một cảm giác như thế trong tâm. Continue reading Tha lỗi chính mình

Thứ sáu, 17 tháng 4 năm 2009

Bài hôm nay:

Vương quốc Bhutan, Văn hóa, Video, chị Loan Subaru.

Ra đi cho sự sống mới, Trà Đàm, chị Huỳnh Huệ.

Cành cây xanh trong tim, Danh Ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.

Tình nguyện viên, Danh Ngôn, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển dịch.

Chủ nghĩa nhãn hiệu, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

Ngày hội của họa sĩ “nhí” – Cả ngàn họa sĩ “nhí” đến từ nhiều trường học ở các quận nội thành cùng với thầy cô và phụ huynh ngồi chật cả khoảng sân rộng của trường tiểu học Nguyễn Thái Sơn, Q.3, TP.HCM vào sáng 12.4, chuẩn bị bước vào vòng chung khảo cuộc thi Nét vẽ xanh lần thứ 12.

Ông mổ tim – Ông là tiến sĩ Nguyễn Viết Nhân, phụ trách văn phòng tư vấn di truyền và hỗ trợ trẻ khuyết tật (OGCDC) của Trường ĐH Y dược Huế – chuyên đi quyên tiền cho trẻ em phẫu thuật tim, giúp đỡ trẻ nghèo khuyết tật suốt hơn mười năm nay.

Chợ việc làm cho người khuyết tật – Lần đầu tiên tại TP Đà Nẵng, phiên chợ việc làm định kỳ của Trung tâm giới thiệu việc làm (tổ chức hôm nay 15.4) có khu vực dành riêng để tuyển dụng những lao động khuyết tật.

Tưng bừng giải bóng đá sinh viên Việt Nam tại Pháp – Giải bóng đá truyền thống của sinh viên Việt Nam tại Pháp NNB lần thứ 10 đã diễn ra trong tinh thần thể thao cao độ và tạo ra sân chơi thể thao lành mạnh, nơi giao lưu kết nối những bạn sinh viên Việt Nam đến từ mọi miền nước Pháp.

Hoàn thành bức phù điêu đại cảnh lớn nhất Đông Nam Á – Chiều 15/4, tấm đá cuối cùng trên bức phù điêu đại cảnh lớn nhất Đông Nam Á thuộc Dự án Xây dựng Tượng đài chiến thắng Điện Biên Phủ giai đoạn II đã được lắp ghép xong.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Vương Quốc Bhutan

Quốc kỳ Bhutan
Quốc kỳ Bhutan

Bhutan có thể xuất phát từ từ ‘Bhu-Utthan’ trong tiếng Phạn có nghĩa “cao nguyên”. Một giả thuyết khác cho rằng nó là sự Phạn hóa, từ Bhoṭa-anta có nghĩa “nơi chấm dứt của Tây Tạng” hay “phía nam Tây Tạng”. Tuy nhiên, một số người Bhutan gọi đất nước họ là Druk Yul, còn người dân là Drukpa. Cái tên Dzongkha (và Tây Tạng) cho đất nước này là Druk Yul (Vùng đất của Rồng Sấm). Vì sự thanh bình và thanh khiết của đất nước, cũng như những phong cảnh tại đó, Bhutan ngày nay thỉnh thoảng được gọi là Shangri-La cuối cùng.

Bản đồ Bhutan
Bản đồ Bhutan

Vương quốc Bhutan là một quốc gia nằm kín trong lục địa tại Nam Á, nằm giữa Ấn Độ và Trung Quốc. Toàn bộ nước này đều là đồi núi ngoại trừ một dải đồng bằng cận nhiệt đới nhỏ ở vũng viễn nam bị phân cắt bởi các thung lũng được gọi là Duars. Độ cao tăng dần từ các đồng bằng cận nhiệt đới lên các đỉnh Himalaya băng tuyết vượt quá 7,000 m. Nền kinh tế truyền thống của Bhutan dựa trên lâm nghiệp, chăn nuôi, và nông nghiệp, nhưng chúng chưa chiếm tới 50% Tổng sản phẩm quốc nội hiện nay bởi Bhutan đã trở thành nước xuất khẩu thủy điện. Cây trồng, du lịch, và hỗ trợ phát triển (chủ yếu từ Ấn Độ) hiện cũng giữ vai trò quan trọng. Một cuộc điều tra dân số toàn quốc tiến hành tháng 4 năm 2006 cho thấy nước này có 672,425 người. Thimphu là thủ đô đồng thời là thành phố lớn nhất nước.

Bhutan là một trong những quốc gia cô lập nhất trên thế giới. Những ảnh hưởng nước ngoài và ngành du lịch bị nhà nước quản lý để bảo tồn nền văn hoá Phật giáo Tây Tạng truyền thống. Đa số người Bhutan hoặc học tại trường Phật giáo Tây Tạng Drukpa Kagyu hoặc trường Nyingmapa. Ngôn ngữ chính thức là Dzongkha (dịch nghĩa “ngôn ngữ của dzong”). Bhutan thường được miêu tả là nền văn hóa Phật giáo Himalaya truyền thống duy nhất còn sót lại.

Về lịch sử và văn hóa: Bhutan có liên hệ với vùng láng giềng Tây Tạng phía bắc, tuy nhiên về chính trị và kinh tế hiện vương quốc này có quan hệ gần gũi hơn với Ấn Độ.

taktshangBhutan đã trở thành một chế độ quân chủ từ năm 1907. Vua Jigme Singye Wangchuck, người từng có một số động thái hướng tới một chính phủ lập hiến, đã thông báo vào tháng 12 năm 2005 rằng ông sẽ thoái vị năm 2008 nhường chỗ cho người con trai lớn. Ngày 14 tháng 10 năm 2006, ông thông báo sẽ thoái vị ngay lập tức, và con trai ông – Jigme Khesar Namgyal Wangchuck, lên kế ngôi. Ngày 22 tháng 4 năm 2007, theo quyết định của hoàng gia, cuộc bầu cử nghị viện lần đầu tiên trong lịch sử đất nước được dự định tổ chức vào năm 2008.

Loan Subaru
.

Ra đi cho sự sống mới

reincarnation
Nếu chúng ta không nhận thức được tính tất yếu của cái chết, liệu chúng ta sẽ trân quý từng phút giây hiện hữu của mình? Loại bỏ sự chết, ta cũng loại bỏ sự lựa chọn – cơ hội để chọn lựa những gì tạo thành chính ta.

Trong suốt chiều dài lịch sử, con người đã luôn tìm kiếm một phương thuốc cho sự già và chết. Chúng ta chưa bao giờ đặt câu hỏi liệu khả năng trường sinh ấy sẽ tuyệt vời chăng. Tuy rằng các giá trị của chúng ta, ý nghĩa đích thực của cuộc đời, sẽ hoàn toàn khác biệt nếu không có những điều như cái chết. Nếu không có cái chết rập rình phía trước, liệu chúng ta sẽ trân quý bao nhiêu từng ngày và từng giây phút hiện hữu của mình? Tương tự như thế, làm sao chúng ta có cảm giác ngon miệng nếu chúng ta có thể ăn bất cứ lúc nào mình muốn?

Chúng ta xem khí trời ta thở, và nước ta uống là chuyện tự nhiên, không mấy bận tâm suy nghĩ xem chúng cần thiết cho sự sống đến dường nào. Chỉ khi ta có nguy cơ bị mất đi những yếu tố ấy, chúng ta mới nhận ra tầm quan trọng của chúng. Sự sống cũng vậy, cuộc sống bừng sáng với những hứa hẹn vì cái chết là một sự tất yếu.

Chúng ta sẽ không thể hối tiếc thời gian đã lãng phí nếu, với ta, thời gian là vô hạn. Nhưng sự sống có giới hạn, và vì thế thời gian quý giá trôi qua như ta đếm đầu ngón tay. Tiếc thay, đa số chúng ta không tận dụng tốt thời gian mình có và để khi chết đi không mãn nguyện…

Loại bỏ sự chết và loại bỏ sự chọn lựa – cơ hội để chọn những gì tạo nên chính mình. Chính vì chúng ta nhận thức được cái chết là tất yếu, nên chúng ta kịp dừng lại để tự hỏi, tại sao chúng ta có mặt trong cuộc đời này và nên sống như thế nào.

Khi chúng ta tìm được câu trả lời và gắng hết sức mình để sống theo suy nghĩ về cách ta nên sống, bấy giờ ta mới có thể chào đón cái chết mà không có nuối tiếc ân hận về những gì chưa hoàn tất. Chúng ta nên sống mỗi ngày với tâm niệm rằng đến một lúc nào đó cuộc sống của ta sẽ dừng lại. Chính khi ta thừa nhận tính tất yếu của sự chết là ta thấy được cái gì thực sự quan trọng và cái gì là không. Chỉ khi ấy ta mới có thể hiểu được ta nên sống như thế nào.

Hãy gắng sống đẹp và xứng đáng

Cuộc sống dường như vô nghĩa đối với những người đánh đồng sự hiện hữu của họ với sự tồn tại vật lý, thân xác của mình. Nhưng đối với người nhìn thấy sự chết đi của xác thân này chỉ là sự tái sinh trong một hiện hữu khác, thì cuộc đời mình luôn có ý nghĩa và mỗi phút giây (mỗi sát na) trong chính sự hiện hữu của ta bây giờ sẽ trở thành quý báu.

Chúng ta sống cho đến hết đời mình một cách trọn vẹn nhất để bước vào cuộc sống vĩnh hằng. Mỗi chúng ta giống một vận động viên chạy đua trong cuộc chạy tiếp sức đường trường – chúng ta nỗ lực chạy nhanh nhất để chuyển giao cây gậy (trong cuộc chạy tiếp sức) cho người chạy tiếp. Có một câu ngạn ngữ Trung Hoa về mỗi thời khắc và mỗi nơi chốn cho từng mùa thế này. Xuân đi cho hè đến, hạ tàn để thu sang, rồi đông lại, cứ như thế mỗi mùa lại hoàn tất nhiệm vụ riêng của nó. Những người đã thành công nhưng cứ tiếp tục lao theo cuộc tìm kiếm ấy càng lúc càng xa có thể là đang đi ngược với tiếng gọi của tự nhiên.

Sinh, lão, bệnh, tử là những trải nghiệm ta có. Cuộc sống của ta viên mãn khi ta làm việc hết mình siêng năng cho mỗi sự vụ trên. Mỗi cá nhân là một mắt xích trong sợi dây đời vĩnh cửu. Đừng xem những năm cuối của cuộc đời mình như đang đi trên một chuyến xe tuột dốc. Thay vào đó hãy nghĩ đến những giây phút cuối trong đời như một hành khúc đi lên về với cái chết và vĩnh cửu.

Hãy làm những gì có thể làm được hôm nay

Mẹ Teresa ở Calcutta (1910-1997), người nhận giải Nobel Hòa Bình năm 1979, lúc sinh thời đã hiến tặng cả cuộc đời mình cho việc chăm sóc những người bệnh bất hạnh, tuyệt vọng, nghèo khổ không nhà. Theo lời ông Shigeki Chiba, đạo diễn bộ phim về cuộc đời của Mẹ, “Khi tôi đạo diễn bộ phim này, tôi chợt nhận ra rằng tôi chưa từng thấy một con người nào đẹp đẽ như người phụ nữ bé nhỏ với những nếp nhăn vì tuổi già này.” Ông còn nói ông vô cùng ấn tượng vì ngưỡng mộ sức mạnh tinh thần của Mẹ thể hiện ngay cả khi quay phim mẹ từ phía sau.

Những người được Mẹ Teresa chăm sóc đều nói rằng Mẹ khiến họ thấy rằng mình được Thiên Chúa yêu thương và tin tưởng rằng Chúa đã nghe thấy lời cầu nguyện của họ. Những lời cuối cùng của những người đã chết trong tay mẹ thường là “Con vui sướng đã được sinh ra trên thế gian này”.

Tác giả Shugoro Yamamoto đã nhân câu chuyện này để nói về cái chết: “Chết không phải là sự biến mất khỏi thế giới này, mà là bằng chứng về sự hiện hữu của một người. Cái chết kết thúc sự sống, nó là một sự viên thành. Nó không phải là sự tiêu vong, mà là viên mãn.

Khi chúng ta tự tin rằng cuộc sống của chúng ta sẽ chuyển tiếp vĩnh cửu, chúng ta có thể tạ từ thế giới này trong an bình, mà nói rằng: “Tôi sẽ tái sinh. Tôi sẽ trở về.”

Trong Kinh Trung Bộ, Đức Phật để lại cho ta những lời dạy này:

Đừng đuổi theo những cái đã qua
Đừng ao ước những gì chưa đến
Quá khứ đã bị loại trừ
Tương lai hãy còn chưa đến
Vì thế, hãy nhìn rõ hiện tại

Đừng hoang mang, và đừng run sợ
Hãy nhìn rõ những gì hiện có và làm theo đó
Tận tụy với những gì phải thực hiện hôm nay
Nào ai biết mình sẽ chết ngày mai
Sự thực, không có cách nào tránh khỏi
Sức mạnh lớn của cái chết.

Ai nhìn thấu rõ điều này
Miệt mài tận tụy đêm ngày
Vững chãi bằng tâm và ý
Ấy là người sáng suốt khôn ngoan
Ấy là người đạt được bình an.

Nikkyo Niwano, người sáng lập ra Tổ chức Phật giáo Rissho Kosei-kai, là chủ tịch danh dự của Ủy Ban Quốc tế Hội Thảo Thế Giới về Tôn Giáo và Hòa Bình (WCRF), và Tổ Chức Quốc Tế về Tự Do Tôn Giáo (IARF), và là chủ tịch danh dự của Shinshuren (Liên Đoàn Các Tổ Chức Tôn Giáo Mới của Nhật Bản).

Nikkyo Niwano

Huỳnh Huệ dịch
Từ “Dharma World Magazine, July/August 1998”

Chủ nghĩa nhãn hiệu

labelface

Chào các bạn,

Chủ nghĩa nhãn hiệu là labelism, là chủ nghĩa phân loại và đối xử với mỗi người tùy theo nhãn hiệu ta gắn cho họ. Hai từ này, cả tiếng Anh lẫn tiếng Việt là do mình sáng tạo ra, cho nên các bạn đừng mất công tra tự điển. Nhưng nội dung của các từ này thì có lẽ là mỗi chúng ta đều nhận ra ngay lập tức.

Khi mô tả ai đó, chúng ta có khuynh hướng nói như thế này: “Chị ấy sinh năm 1973, dạy toán tại THPT Nam Định , Công giáo, thanh niên xung phong xuất sắc, 5 tuổi đảng, ly dị, một con trai 7 tuổi, cắt tóc ngắn, thích nhạc cổ điển, thỉnh thoảng ngồi quán cà phê mới mấy tay triết lý và hút thuốc, v.v…” Continue reading Chủ nghĩa nhãn hiệu

Thứ năm, 16 tháng 4 năm 2009

Bài hôm nay:

Tâm sự một ông chồng, Nhạc Xanh, anh em ta cứ can đảm dzô đối diện sự thật, rồi ra cho biết còn được tích cực đến mức nào. Sợ gì ! anh Trần Đình Hoành nối link.

Hãy dang rộng cánh tay , Trà Đàm, chị Huỳnh Huệ.

Ý tưởng, Danh Ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.

Phục vụ , Danh Ngôn, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển dịch.

Trong tay, Trà Đàm, song ngữ, chị Loan Subaru dịch.

Tầm nhìn của lãnh đạo, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

Tết Chol Chnam Thmay của đồng bào Khmer Nam Bộ, 13-15.4.2009.

Khôi phục cửa ô Hà Nội xưa là ý tưởng hay – Hà Nội cho khôi phục những di tích văn hoá lịch sử này, coi đó như những bài học lịch sử cho thế hệ con cháu hôm nay và mai sau.

Hóm hỉnh hình ảnh sinh viên Việt Nam vui tết té nước – Khác với lưu học sinh Lào, các sinh viên Việt Nam có những cách vui riêng, ngộ nghĩnh, nhộn nhịp trong dịp tết té nước cổ truyền của người Lào.

TPHCM sẽ có cano-bus và ghe-bus
– Để giảm áp lực lên hệ thống đường bộ đang quá tải và tận dụng hệ thống sông, kênh, rạch, TPHCM đang lập đề án xây dựng các tuyến cano-bus và ghe-bus.

Hội thảo người khuyết tật truyền thống lần thứ 4-2009 – Hội thảo chính thức khai cuộc trong 2 ngày (17 và 18.4) tại Trung tâm Thể dục – Thể thao quận Gò Vấp – TPHCM.

Triển lãm ảnh về Việt Nam tại Tây Ban Nha – Tại thành phố Zaragoza đang diễn ra cuộc triển lãm ảnh của nhà nhiếp ảnh chuyên nghiệp Sergio Sanz Egea, giới thiệu với công chúng Tây Ban Nha về đất nước và con người Việt Nam tươi vui và mến khách.

Hội chợ từ thiện năm 2009 – Phu nhân các tổng lãnh sự tại TPHCM đến thăm và khảo sát địa điểm chuẩn bị cho hội chợ từ thiện năm 2009 tại cụm nhà hàng của Tập đoàn C.T Group.

Công bố học bổng “Nhất nghệ tinh” – Báo Tuổi Trẻ và báo Giáo Dục TP.HCM đã phối hợp tổ chức lễ công bố học bổng “Nhất nghệ tinh” dành cho học sinh trung cấp (nghề, chuyên nghiêp).

Đồ chơi, bàn ghế từ rác – Các cô giáo ở trường mầm non Sao Mai, huyện Mộc Châu làm đồ chơi từ vật liệu phế thải để giáo dục các bé về gìn giữ môi trường

TP.HCM: 300.000 sách giáo khoa “Cùng tuổi thơ đến trường” lần 4 – Cuộc vận động đóng góp sách, dụng cụ học tập để trao tặng học sinh nghèo tại các tỉnh Tây nguyên, ĐBSCL, Đông Nam bộ và TP.HCM.

Tỉnh hội Phật Giáo Bình Dương: Nhiều hoạt động từ thiện chuẩn bị Đại Lễ Phật Đản – Chương trình mừng Phật Đản tại Bình Dương.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Hãy dang rộng cánh bay

dangcanh

Bạn không muốn mạo hiểm?
Bạn muốn buộc chân mình vào chỗ bạn ngồi
trong khi mũi giày thép trên bàn chân kêu loảng xoảng
và bao cuộc diễu hành diễn ra trước mặt?

Bạn sẽ để cây kéo của nỗi sợ xén đứt đôi cánh của mình
mà không bao giờ biết cảm giác bay trên ngọn gió, thênh thang?
Hãy bước ra từ nơi yên ả đến bên bờ sóng vỗ đầu nguồn
Để cho gió lớn thổi qua những mảnh vỡ
của những hoài bão bị chôn vùi tích góp một thời

Hãy đánh thức những chiếc lông yên ngủ bằng những lời chúc phúc
của các thiên sứ và cất cánh bay lên
Hãy khắc tên mình lên không trung và bay vào khu quân sự
của những vùng trời chưa được đặt tên

Những độc đáo phi thường của đời bạn đang đón chờ bạn dang tay ôm lấy
Hãy ký tên mình trên cuộc đời đang sống
Đừng đếm năm tháng đời mình
Hãy làm cho năm tháng đời mình ý nghĩa bằng
những hành động vì nhân ái yêu thương

Alexys Fairfield
Huỳnh Huệ dịch

Ý tưởng

babyrabbits

Ý tưởng giống như những con thỏ vậy. Bạn tóm được một đôi và học cách điều khiển chúng, chẳng bao lâu bạn sẽ có cả một tá.

Đặng Nguyễn Đông Vy dịch

.

Ideas are like rabbits. You get a couple and learn how to handle them, and pretty soon you have a dozen.

John Steinbeck

Phục vụ

waitress1
Bất kỳ ai cũng có thể vĩ đại. Bới bất kỳ ai cũng có thể phục vụ. Bạn không phải có bằng đại học để phục vụ. Bạn không phải biết chia động từ để phục vụ… Bạn không phải biết nguyên lý thứ hai của động lực học trong vật lý để phục vụ. Bạn chỉ cần một trái tim đầy ắp khoan dung. Một linh hồn sinh ra bởi tình yêu.

Nguyễn Minh Hiển dịch

.

Everybody can be great. Because anybody can serve. You don’t have to have a college degree to serve. You don’t have to make your subject and your verb agree to serve…. You don’t have to know the second theory of thermodynamics in physics to serve. You only need a heart full of grace. A soul generated by love.

Martin Luther King, Jr.

Trong tay

hand
Trong tay

Tôi giữ trong tay một chút nắng,
Để sẻ chia với tất cả những ai đang
Trong bóng đêm của u sầu phiền muộn.
Tôi giữ trong tay một chút kiến thức,
Để sẻ chia với tất cả những ai đang
Ở các quốc gia nghèo, ít học.
Tôi giữ trong tay một chút thức ăn,
Để sẻ chia với những ai đang
Trong sâu thẳm của đói nghèo.
Tôi giữ trong tay một chút tình yêu,
Để sẻ chia với những ai đang
Trong căn nhà cô đơn ngược đãi.
Tôi giữ trong tay một chút sức mạnh,
Để sẻ chia với những ai
Cần được bảo vệ.
Tôi giữ trong tay một chút chở che,
Để sẻ chia với những ai
Không cửa không nhà.
Vậy thì tất cả hãy nắm giữ
Điều tốt đẹp trong tay chúng ta,
Để sẻ chia với những người thiếu thốn.

Loan Subaru dịch

.
helpinghand2
Hands

I hold in my hands a bit of sunshine,
To share with all those in
The darkness of gloom.
I hold in my hands a bit of education,
To share with all those in
Poor, uneducated countries.
I hold in my hands a bit of food,
To share with those in
The depth of poverty.
I hold in my hands a bit of love,
To share with those in
Lonely, abusive homes.
I hold in my hands a bit of defense,
To share with those in
Need of protection.
I hold in my hands a bit of shelter,
To share with those who
Are homeless.
So let’s all hold something
good in our hands,
To share with those in need.

By Natalie Bonnett

Tầm nhìn của lãnh đạo

vision
Chào các bạn,

Nói đến lãnh đạo là nói đến tầm nhìn, vì lãnh đạo là dẫn đường, mà dẫn đường thì phải dẫn đến một nơi nào đó. Tầm nhìn là vision. Nhưng tại sao người ta nói tầm nhìn, mà lại không nói đích điểm, hay điểm đến (destination)?

Tầm nhìn là cái nhìn, sự nhìn, hướng nhìn, là một hành động của một người. Điểm đến là một điểm ở đâu đó; nó chỉ đến một thực thể hiên diện ngoài kia. Khi nói đến tầm nhìn là nói đến cái gì đó bên trong con người, khi nói đến điểm đến ta nói đến một điểm ở ngoài. Lãnh đạo dẫn người ta đi với tầm nhìn chứ không dẫn đến điểm đến, nghĩa là sao?

Nghĩa là dù lãnh đạo có điểm đến, điểm đến đó:

1. Đã sinh nở trước ở trong tư tưởng của lãnh đạo và từ đó nó đi ra ngoài để từ từ biến thành một thực thể, môt điểm đến bên ngoài thế giới, chứ trước đó nó không có thực. Ví dụ: Trong các cuộc chiến đấu tranh giành độc lập của các quốc gia nhược tiểu của thế kỹ 20, như tại Ấn Độ với Gandhi và Việt Nam với Hồ Chí Minh, điểm đến cùa các lãnh đạo này là môt quốc gia độc lập tự do cho nhân dân. Nhưng cái độc lập tự do đó, với một hình thái xã hội chính trị nào đó, không phải là một nơi đã có thật, ngay cả không phải là một kinh nghiêm đã có thật đối với nhân dân. Nó chỉ là tầm nhìn của lãnh đạo, phóng hình ảnh từ tâm của mình ra ngoài, cho nhân dân có thể mường tượng, rồi cùng nhân dân bắt đầu cuộc hành trình tìm bắt và xây dựng nó.

2. Không cố định: Các cuộc đấu tranh giành độc lập không thể nói được thời gian cố định là bao lâu mới thành. Cũng không nói được là độc lập thế nào vào lúc nào, vì hết nô lệ chỉ là bước đầu của độc lập. Có thể hết nô lệ rồi lại phải nai lưng ra làm công vài thế hệ nữa. Người lãnh đạo có tầm nhìn về một độc lập hoàn toàn, trong đó nhân dân ông ta ít ra cũng ngang hàng với nhân dân các đại cường, nhưng tầm nhìn đó chưa chắc là đích điểm mà ông ta có thể đến được khi còn sống. Và ngay chính ông ra có lẽ là cũng không thể mường tượng được các chi tiết cụ thể sẽ ra thế nào, nhất là trong một thế giới thay đổi nhanh chóng như chúng ta hiện nay.

Hầu như một dự án cho một ý tưởng mới lạ nào cũng thế–không thể xác định chắc chắn thời gian và con đường phải như thế nào, dù là người ta luôn luôn cố gắng có một chương trình với những bước đi và thời khóa biểu cụ thể. Con đường đi và thời khóa biểu này, trong thực tế, thay đổi không ngừng.

vision
3. Là một cái gì sống động: Tầm nhìn về độc lập của một quốc gia có thể thay đổi tùy theo hoàn cảnh và điều kiện môi trường. Ví dụ, lúc đầu tầm nhìn về độc lập có thể là diệt hết kẻ thù, nhưng sau đó tầm nhìn có thể thay đổi để độc lập có thể là bắt tay với kẻ thù cùng kiến thiết đất nước và thỏa thuận để “kẻ thù” rút đi quyền hành chính trị từ từ và thành đối tác cùng hoạt động kinh tế.

Đây chỉ là điểm tiếp theo của đoạn 2 bên trên. Tầm nhìn và kế hoạch là những sinh vật sống động. Chúng trưởng thành và thay đổi từng ngày. Cứ mỗi bước đi là một kiến thức mới và khám phá mới. Những cái mới này đòi hỏi lãnh đạo thường xuyên điều chỉnh con đường và, đôi khi ngay cả, tầm nhìn.

4. Là một đích điểm luôn luôn di chuyển về phía trước: Tầm nhìn thật sự không bao giờ có thể được thỏa mãn hoàn toàn, vì nó là lý tưởng. Độc lập tự do hạnh phúc là một tầm nhìn. Ta có thể đạt rất nhiều thành quả khi tiến bước theo tầm nhìn đó, nhưng không bao giờ đến đích điểm tối hậu, vì không có đích điểm tối hậu. “Đạt được” đích điểm tối hậu chỉ có một nghĩa là ngừng lại, và là sự chết. Toàn hảo không bao giờ có đích điểm cuối cùng.

* Mặc dù tầm nhìn thực ra là tư tưởng, nhưng nó phải được cụ thể hóa đến mức như là sờ mó được, thì mới đủ sức thuyết phục. Trong bài Thành tố của tuyệt vời, tầm nhìn được nhắc đến: “TẦM NHÌN, Bạn có thể thấy, sờ, và nếm được giấc mơ của bạn?” Tức là giấc mơ của mình về độc lâp, chẳng hạn, phải cụ thể đến mức mình có thể thấy nó, sờ nó, và nếm được nó. Độc lập, ấm no, hanh phúc không đủ cụ thể để thành tầm nhìn của lãnh đạo.

“Tôi muốn đất nước tôi không còn bóng một người Pháp nào. Tôi muốn không một người dân nào của tôi phải khóm nóm trước bất kỳ một người ngoại quốc nào. Tôi muốn không có người ngoại quốc nào có thể ra lệnh cho bất kỳ quan chức nào hay thường dân nào của nước tôi làm bất kỳ điều gì. Tôi muốn bất kỳ người ngoại quốc nào cũng đối xử với bất kỳ người dân nào của nước tôi với thái độ lễ độ như khi họ giao tiếp với người dân nước họ. Tôi muốn tất cả luật pháp nước tôi là do chúng tôi làm ra và hành xử. Tôi muốn tòa án nước tôi là do chúng tôi làm chủ. Tôi muốn bất kỳ người nước ngoài nào phạm luật nước tôi đều phải được xử phạt bởi tòa án và thẩm phán của chúng tôi.”
vision

Tất cả những chi tiết này về giấc mơ độc lập của bạn có thể vẽ ra được thành hình ảnh. Đó là một giấc mơ có thể thấy được, sờ được và nếm được. Còn hai từ “Độc Lập” thì trừu tượng và mơ hồ quá, không ai có thể vẽ nó ra được.

Các chính khách chỉ láp nháp “dân giàu nước mạnh” mà không đủ sức nói chi tiết của dân giàu nước mạnh thế nào cho một họa sĩ vẽ lại, thì đó thực ra chỉ là láp nháp, chứ không có tầm nhìn. Đam mê “làm business” mà không mô tả được cho một họa sĩ vẽ lại business của mình như thế nào, thì đó là mơ tưởng hão huyền chứ không là tầm nhìn.

Tầm nhìn phải rất cụ thể mới có thể thành điểm đến tối hậu trong tâm trí. Từ đó, chúng ta có thể định được con đường từ lúc này đến điểm tối hậu đó. Con đường đó là chiến lược. Và các trạm đến dọc theo con đường đó là các mục tiêu ngắn hạn và trung hạn. Và động lực để đoàn lữ hành đi trọn con đường đó là lửa của giấc mơ, lửa từ trong trái tim và tầm nhìn của lãnh đạo, đi ra thắp sáng mọi ngọn lửa khác trong mọi trái tim của đoàn lữ hành bất tận.

Chúc các bạn một ngày vui vẻ.

Mến,

Hoành

© Copyright 2009, TDH
http://www.dotchuoinon.com
Licensed for non-commercial use

Thứ tư, 15 tháng 4 năm 2009

Bài hôm nay:

Giống Nhau, Trà Đàm, song ngữ, chị Loan Subaru dịch.

Những người khỏe mạnh nhất thế giới sống như thế nào , Trà Đàm, chị Huỳnh Huệ.

Ai thảo luận gì, Danh Ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy.

Từ tâm, Trà Đàm, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển dịch đoạn trích từ sách của Đạt Lai Lạt Ma.
.

Tin sáng, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

Người mang nhóm máu O, câu chuyện tặng thận rất đáng kính phục của anh Vũ Quốc Tuấn, Phú Thọ.

Sinh viên Lào vui tết Bunpimay trên đất Cố đô, Tết Lào tại Huế.

“Giáo sư” tiếng Mông, Thượng úy Thao Duy Lênh (Đồn biên phòng cửa khẩu quốc tế Na Mèo, Thanh Hóa).

Thư viện một điều ước, làng Chăm Mỹ Nghiệp, tỉnh Ninh Thuận, thư viện đến từ điều ước của một chàng trai muốn có sách cho bà con đọc.

“Quái kiệt song tấu” và trẻ em bất hạnh, quái kiệt Nguyễn thế Vinh—song tấu guitar và harmonica dù chỉ còn một cánh tay—đang ấp ủ kế hoạch cho các trẻ mồ côi.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Giống nhau

duskrendevouz

“Giống nhau”

Nhỏ như hạt đậu phọng,
To như người khổng lồ,
Chúng ta đều cùng kích cỡ
Khi chúng ta tắt đèn.

Giàu như vua đạo Hồi,
Nghèo như một con mối,
Chúng ta đều cùng giá trị
Khi chúng ta tắt đèn.

Đỏ, Đen hay Cam,
Vàng hay Trắng,
Chúng ta giống như nhau
Khi chúng ta tắt đèn.

Vậy có lẽ một cách
Để mọi việc tốt đẹp
Là để Chúa với tay
Và tắt đèn!

Loan Subaru dịch

.

“No difference”

Small as a peanut,
Big as a giant,
We’re all the same size
When we turn off the light.

Rich as a sultan,
Poor as a mite,
We’re all worth the same
When we turn off the light.

Red, black or orange,
Yellow or white,
We all look the same
When we turn off the light.

So maybe the way
To make everything right
Is for God to just reach out
And turn off the light!

Shel Silverstein