Tag Archives: Văn

Hoa bàng

 

Trưa, và nắng. Những thân bàng bao năm tháng qua vẫn đứng lặng lặng nhìn mỗi chuyến xe qua. Trưa nắng, có ai trong lúc tan tầm vội vã về nhà kịp ngước nhìn vào một bóng mát? Hoa rơi, thành từng vạt nhỏ, những ngôi sao trăng trắng li ti thả bộ vào lòng người một cái gì đó thật nhẹ nhàng, êm ái. Đời hoa chỉ có thế. Giản dị và bình yên. Một sắc hoa không sặc sỡ. Một màu hoa rất nhẹ, dung dị và ngây thơ. Những ngôi sao bé li ti ấy kết thành chùm lặng lẽ. Có đưa hương không? Chỉ thấy trong gió vời vợi một sự yên bình khôn tả, lặng lẽ, yên ắng mà thân gần. Tâm hồn người những chỉ muốn lắng lại.

Continue reading Hoa bàng

Hà Nội và Tôi

 

Hà Nội chiều thứ 7, trời đẹp quá!

Nắng trải dài trên những con phố nhỏ hẹp đông đúc. Ngồi trên ghế ở quán nhỏ vỉa hè ăn tào phớ hạt sen. Tào phớ mềm mịn, vị hạt sen thơm mát. Tự nhiên thấy cuộc đời đẹp và rất đỗi yên ả. Lâu lắm rồi mới thấy Hà Nội đẹp đến thế! Có lẽ vì Hà Nội đã có những ngày dài mưa lép nhép, lúc nào trời cũng một màu xầm xì và lòng người chưa dịu nhẹ đi được.

Mở máy điện thoại nhắn tin gọi điện cho mấy người bạn, vì mọi thứ đẹp mà không chia sẻ được với ai thì tiếc quá, nhưng ngạc nhiên là ai cũng nói bận không đi chơi được.

Continue reading Hà Nội và Tôi

8 tháng 3

 

Hoa tràn ngập trên những con phố. Nam giới có ganh tị không khi nữ giới không chỉ có riêng một ngày cho họ?

8 tháng 3, em…áo dài bước ra phố. Em biết con phố xinh thêm mỗi nhịp bước chân qua! Tám tháng ba, em là bông hồng nhỏ khoe hương giữa cuộc đời.

8-3-1908, khẩu hiệu “bread and roses” ngập các ngả đường thành phố New York… Em, con gái, yêu gia đình bằng một tình yêu dịu dàng và nhẫn nại. Chẳng cần biết ai có quan tâm, em vẫn sẽ cắm một đóa hồng vào chiếc lọ thủy tinh, đặt nó lên bàn, và chuẩn bị một bữa ăn.

Continue reading 8 tháng 3

Lời thì thầm của biển


 

Chiều buông vào lòng của biển cả vần vũ những yêu thương. Ánh sáng vẫn le lói như một tia nhìn nào thật ấm áp còn muốn trao đi. Em gái yêu thương một mình tự hỏi: tình yêu là gì?

Người thi sĩ nào đã tạo nên câu chuyện tình của thuyền và biển? Em nghĩ tình yêu như là mặt biển rộng, sáng long lanh trong mỗi sớm bình minh! Biển êm êm. Biển đêm đêm vẫn dịu dàng. Em ước mình là ngôi sao giữa biển!

Continue reading Lời thì thầm của biển

Nhớ Hà Nội

 

Trần Can
Mỗi lần ra xứ Bắc, lại có cảm giác bồi hồi như trở về nhà. Quê hương xứ Bắc xa quá xa khi mình chỉ là một đứa con trôi dạt. Đất nước mình thì dài, lại bị cắt chia từ thời Pháp thuộc và cuộc chiến tranh tương tàn gần phần tư thế kỉ. Dễ gì mà tái hợp những mảnh đời li tán…

Biết bao nhiêu thế hệ người Việt xưa đã rời mảnh đất phương Bắc để trôi dạt vào Nam, để mảnh đất nước Việt trải rộng dài hình chữ S. Biết bao thế hệ cha ông mình ngày xưa đã li tan mà không còn có ngày tao ngộ, và quê hương miền Bắc xa xôi kia mình chỉ biết mơ hồ như khi còn bé nghe mẹ kể.

Continue reading Nhớ Hà Nội

Gởi cậu, cô bạn đặc biệt của tớ,

 

Xin lỗi, tớ không thể bên cậu thật nhiều. Tớ chẳng đủ kiễn nhẫn, chẳng đủ yêu thương, chẳng đủ thông minh để lôi cậu ra khỏi mớ bòng bong! Tớ, yếu đuối quá phải không cậu? Có những điều cậu có lẽ sẽ không bao giờ biết, khi tớ tìm thấy vẻ đẹp trong đôi mắt cậu. Đôi mắt trong sáng mà trong ấy tớ thấy còn nhiều nét trẻ con lắm! Ôi, giá như, giá như cậu có một trái tim chưa từng bị tổn thương nhiều đến thế! Tớ cá, cậu sẽ xinh đẹp, duyên dáng, và đáng yêu gấp bội lần!

Ngày hôm nay, khi tớ cũng trải qua những cảm giác bị tổn thương, tớ càng thêm hiểu và thấy thương cậu nhiều hơn. Ừ đấy, cậu thích tỏ ra thật mạnh mẽ. Cậu thích làm theo ý mình. Cậu chẳng cần quan tâm người khác nghĩ gì. Cậu chỉ đơn giản thấy thế là chẳng có gì sai và cậu thích thế. Thế là cậu làm. Những tổn thương cậu đã từng chịu đựng và thấy rằng chẳng có gì đáng sợ hơn nữa để lo lắng. Cậu đơn giản cứ là chính cậu. Song cậu cũng thích tạo ra sự khác biệt. Cậu dám chưng diện một sắc màu thật nổi bật. Cậu cầu kì trong lựa chọn trang phục. Cậu làm cho mái tóc xoăn đi vì cậu thích (có lẽ), và vì chung quanh đều tóc thẳng chăng? Tớ tưởng tượng một ngày cậu để nó thẳng trở lại, chắc sẽ trẻ trung và đáng yêu nhiều lắm. Một cái gì thật tươi mới trong tâm hồn cậu…

Continue reading Gởi cậu, cô bạn đặc biệt của tớ,

Hành trình ăn Tết những năm thơ…

 

Gò Công, quê hương đồng sâu nước mặn của tôi với đàn cò trắng lút nhút đầy đê. Ông ngoại có vườn me và lờ, đó, đặt bên dòng sông nhỏ sau nhà, luôn luôn vớt đầy ắp cá lóc, cá bống kèo, tôm đất… Bà Năm, chị của ngoại, và chỏ xôi vò cơm rượu. Bà Chín, em của ngoại, và nồi kiểm. Dì Ba Thận, chị của mẹ, và nồi thịt kho tàu dưa giá. Dì Bảy Nghi, chị của mẹ, và nghệ thuật bánh ít bánh tét có một không hai. Và mẹ tôi với các món bánh mứt cây trái phủ phê vào những ngày đầu xuân… Những người thân yêu đó, đã qua đi trong đời này, đã có một lúc đưa tôi vào hành trình ăn Tết thời thơ trẻ xa xưa…

Những ngày Tết của tuổi thơ là áo quần mới, lì xì, chơi cả ngày, chẳng ai la mắng, và… ăn uống thả giàn, với những món ăn ít thấy trong năm. Ngày Tết đối với tôi là một hành trình thưởng thức những món ăn tuyệt vời bên ngoại. Nguời ta có thể nghỉ Tết, vui Tết, chơi Tết, thưởng thức Tết… nhưng riêng tôi thì tôi giữ đúng truyền thống “ăn Tết”.

*

Continue reading Hành trình ăn Tết những năm thơ…

Những người bạn tốt

 

Tại một làng nọ, vào một thời kỳ thật là xa xưa, một vụ án đã chấn động cả thôn làng xa gần, tôi xin mạn phép tường thuật vá kể lại câu chuyện sau đây.

Đây chỉ là chuyện của lũ con nít nghịch ngợm suỵt chó cắn người ngoài đường thôi, lại là một bài học cho cả dân làng.

Thủ phạm chính đương nhiên là con chó, còn nạn nhân lại là một thiếu nữ xinh đẹp.
Lính tuần bộ cũng đã đưa nhân chứng, vật chứng tới trước đình làng để xét xử.

Trưởng làng là một bô lão uy nghiêm nhưng rất là bình dân, ngồi trước cái bàn bắt đầu tra xét:

– Này nạn nhân, cô cho biết tên tuổi và cô tường thuật lại rõ ràng đầu đuôi câu chuyện, cô phải cung khai đúng sự thật không lời gian dối nhé.

Continue reading Những người bạn tốt

Vượt tường

 

Lại một giấc mơ gởi gắm, giấc mơ khiến mình phải suy nghĩ khi tỉnh giấc.

Đó là một bức tường rất dài mà mình chẳng buồn để ý xem nó có bắt đầu và kết thúc ở đâu không. Bức tường không đều nhau về chiều cao. Có nên gọi đó là lởm chởm không? Chỉ nhớ rằng có rất nhiều người muốn vượt qua được bức tường. Họ chọn lấy những đoạn tường thích hợp nhất để vượt qua. Họ quan sát hoặc cổ vũ những người còn lại. Tôi cũng nằm trong số ấy.

Continue reading Vượt tường

Họa nét Tương tư trong Tương quan Tình yêu

Trầm Thiên Thu

Là một người bình thường với trái tim bình thường thì hẳn không ai lại không khao khát yêu và được yêu. Và khi “đến tuổi”, hẳn cũng có ít nhất hai lần rung động con tim. Tình yêu rất nhu mì nhưng cũng rất hung dữ. Nó là nỗi đam mê không quy phục một điều gì mà trái lại, mọi thứ quy phục nó (De Scudéry). Chính vì vậy mà những người đang yêu dễ mắc chứng-bệnh-mưa-nắng: Tương tư.

Tình yêu có tần số rất cao, phát sóng hai chiều. Nếu chỉ phát một chiều thì đó là tình yêu đơn phương, hoặc bên kia không bắt được tín hiệu, ắt xảy ra “hiện tượng” tương tư. Nếu phát hai chiều thì đó là tình yêu song phương, nhưng vẫn có tương tư nếu bị “nhiễu sóng”, gặp trắc trở.

Continue reading Họa nét Tương tư trong Tương quan Tình yêu

Nghe Jazz

 

Đỗ Hồng Thuận

Tôi không phải là một người sành nhạc, cũng không phải là người giỏi bất kì nhạc cụ nào. Học nhạc thuở trước là một thứ khá xa xỉ đối với gia đình tôi, vì bố mẹ nuôi ăn học hai anh em cũng đã là một nỗ lực rất lớn rồi.

Như bất kì ai khác, tôi cũng có lòng đam mê và yêu nhạc. Tôi yêu những bản nhạc da diết và nhiều yêu thương, tôi yêu tất cả những bản nhạc mà diễn tả đúng nhất tâm trạng và con người tôi, dù đó là loại nhạc gì: pop, rock, ballad, country hay đến từ bất kì miền đất nào: Peru, Thái, Nhật, Anh, hay thi thoảng tôi thích nghe cả dân ca ba miền của đất nước mình. Đã có thời, bạn tôi cười tôi khi tôi có thể ngồi nghe loại nhạc chẳng giới trẻ nào còn để ý và bảo tôi hâm. Tôi chỉ mỉm cười, và tự nhận thấy trong lòng là chúng hay thật, nhưng tệ quá ! tôi không thuyết phục được cái hay đó cho bạn tôi biết.

Cơ mà nghe Jazz thì hình như là tôi chưa bao giờ nghe cả, khái niệm Jazz thì tôi đã biết từ lâu, tuy nhiên loại nhạc đó thế nào, chơi ra sao, âm điệu cao hay thấp thì tôi hoàn toàn không biết. Tôi không quan tâm nhiều đến cái tên của nó mà chỉ quan tâm là trái tim mình có tìm được nhịp đập với loại nhạc này hay không mà thôi…

Continue reading Nghe Jazz

Nhất Chi Mai – Chất người muôn thuở

 

Tản văn của Phan Trang Hy

Người, cũng là muôn loài trong cái thế giới ta bà, vẫn mang tứ khổ của cuộc đời, vẫn phải chịu bao cảnh trầm luân, vẫn phải nỗ lực tu tập để thoát khỏi luân hồi. Tôi cũng thế. Có lúc tôi chịu đớn đau, chịu bao phiền não. Tôi nào thoát được chốn trần gian đầy khổ ải.

Đôi khi, vì cớ này cớ nọ, tôi tìm đọc những vần thơ Thiền. Và tôi bắt gặp bài kệ Cáo tật thị chúng (Có bệnh bảo mọi người) của Thiền Sư Mãn Giác (1052 – 1096):

Xuân khứ bách hoa lạc,
Xuân đáo bách hoa khai.
Sự trục nhãn tiền quá,
Lão tòng đầu thượng lai.
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận,
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.

Continue reading Nhất Chi Mai – Chất người muôn thuở

Một lần nằm mơ, tôi thấy tôi qua đời…

 

Tôi đang trên xe buýt. Nó phanh đột ngột, và một mình tôi chết! Thật kì lạ làm sao chứ khi mơ thấy một tai nạn chẳng có gì, và mình chết! Chỉ đơn giản là ngất đi. Rồi thấy mình là một linh hồn đang cố trấn an mọi người khác trên xe rằng: Đừng sợ, tôi chỉ muốn đi quá dang một đoạn, đến nơi tôi cần đến, thế thôi!

Đi đâu? Bác tài thả tôi xuống một nơi vắng vẻ mà tôi tưởng tôi muốn đỗ lại. Rồi bất giác, khi xe lăn bánh, tôi chạy với theo. Nhưng vì tôi không thể chạy nhanh hơn một chiếc xe đang sợ hãi, tôi tập trung tâm tưởng và thấy mình đang bay bên ngoài cửa sổ của chiếc xe. Tôi gọi bác tài mở cửa và trấn an bác cùng mọi người. Tôi chỉ vào chiếc ghế trống như thể nó dành sẵn cho tôi. Trên xe chỉ có một chiếc ghế trống ấy, ngay cửa. Tôi bảo rằng, hãy chở tôi đến Big C. Tôi muốn đi Big C! Rồi tôi lại tự hỏi: Tôi đến Big C để làm gì? Tôi chẳng định mua gì, và cũng không thể ăn, hay cũng chẳng cần ăn. Tôi lờ mờ nhận ra điều gì đấy trong sự chết của mình.

Continue reading Một lần nằm mơ, tôi thấy tôi qua đời…

Chim Bão

 

Những khoảng thời gian rỗi rãi mình hay lượn lờ trên internet và search mông lung các clip nhạc để ‘’xem cho biết’’ những đoạn video ít phổ biến. Một ngày nọ, khi vừa viết xong một vài cảm xúc thành một bài thơ tựa ‘’Chim bão’’ dành riêng cho mình, vì tên và tính cách của mình tựa như một con chim bão, mình cũng tìm được một clip nhạc có chủ đề liên quan. Một giới hạn mới cho những người thích khám phá nét mới trong ngôn từ và âm nhạc.

 

Kìa Hoàng yến với sắc màu vàng rực rỡ, và giọng hót thanh thoát mềm mại.

Kìa Anh vũ trên đỉnh Tuyết sơn với những màu sắc đẹp xinh, loài chim báo hiếu.

Kìa đại bàng uy dũng vỗ cánh lướt ngang bầu trời xanh và núi đồi bát ngát.

Continue reading Chim Bão

Giao thừa

4: 18 am

Khi ngước nhìn từng chùm sáng nhiều màu sắc hiện rõ trên nền trời xanh đen, mình biết đó là phút giây của một năm mới vừa sang với nhiều yêu thương và niềm vui bất tận.

Đêm giao thừa bát phố và ngắm pháo bông nở rộ trên đầu cho người ta cái cảm giác tưng bừng và rộn ràng của Tết, của mùa xuân. Nhưng cũng đêm giao thừa, ngôì sau yên xe của cậu em chở long nhong qua từng con phố đêm, nghe gió mát lạnh thổi ùa vào làn tóc, sao đến nhẹ nhàng và thanh thản như trong một cơn mơ yên bình nơi phố núi…

Ngồi trầm mình nhấm nháp cà phê, ngay góc ngã năm rộn rịp người xe lúc 2 giờ sáng, tay mình vẫn thoảng nhẹ chút hương trầm khi lễ phật tại chùa mừng năm mới… Không khí lúc “giao thời” có lắm màu sắc, lắm xúc cảm giao nhau..

Continue reading Giao thừa