
Đỗ Hồng Thuận
Tôi không phải là một người sành nhạc, cũng không phải là người giỏi bất kì nhạc cụ nào. Học nhạc thuở trước là một thứ khá xa xỉ đối với gia đình tôi, vì bố mẹ nuôi ăn học hai anh em cũng đã là một nỗ lực rất lớn rồi.
Như bất kì ai khác, tôi cũng có lòng đam mê và yêu nhạc. Tôi yêu những bản nhạc da diết và nhiều yêu thương, tôi yêu tất cả những bản nhạc mà diễn tả đúng nhất tâm trạng và con người tôi, dù đó là loại nhạc gì: pop, rock, ballad, country hay đến từ bất kì miền đất nào: Peru, Thái, Nhật, Anh, hay thi thoảng tôi thích nghe cả dân ca ba miền của đất nước mình. Đã có thời, bạn tôi cười tôi khi tôi có thể ngồi nghe loại nhạc chẳng giới trẻ nào còn để ý và bảo tôi hâm. Tôi chỉ mỉm cười, và tự nhận thấy trong lòng là chúng hay thật, nhưng tệ quá ! tôi không thuyết phục được cái hay đó cho bạn tôi biết.
Cơ mà nghe Jazz thì hình như là tôi chưa bao giờ nghe cả, khái niệm Jazz thì tôi đã biết từ lâu, tuy nhiên loại nhạc đó thế nào, chơi ra sao, âm điệu cao hay thấp thì tôi hoàn toàn không biết. Tôi không quan tâm nhiều đến cái tên của nó mà chỉ quan tâm là trái tim mình có tìm được nhịp đập với loại nhạc này hay không mà thôi…
Continue reading Nghe Jazz →