
Bạn yêu cuộc sống không? Vậy thì đừng phung phí thời gian, vì nó là chất liệu làm nên cuộc sống.
Phan Thế Danh dịch
.
Dost thou love life? Then do not squander time, for that’s the stuff life is made of.
Benjamin Franklin

Bạn yêu cuộc sống không? Vậy thì đừng phung phí thời gian, vì nó là chất liệu làm nên cuộc sống.
Phan Thế Danh dịch
.
Dost thou love life? Then do not squander time, for that’s the stuff life is made of.
Benjamin Franklin

Tình yêu không viết trên giấy, vì giấy có thể bị tẩy xóa.
Tình yêu cũng chẳng khắc trên đá, vì đá có thể vỡ tan.
Tình yêu được khắc trên tim và ở đó nó tồn tại mãi.
Bằng Lăng Tím dịch
Love is not written on paper, for paper can be erased.
Nor is it etched on stone, for stone can be broken.
But it is inscribed on a heart and there it shall remain forever.
~Unknown author~
Chào các bạn,
Bài thơ này của Ngô Thế Oanh thực là sáng tạo trong cách viết, làm cho những tư tưởng và tình cảm thật quen thuộc bỗng thức dậy trong ta như một đợt triều mới, dâng nhẹ ngập lòng.
Bài này và bản dich tiếng Anh của mình đã đăng trong tạp chí văn học Illuminations năm 2001.
Xin giới thiệu với các bạn.
Hoành
.
.
Không Đề
Tôi vẫn thầm mong được gặp lại tháng năm
tinh khiết những đóa hoa màu trắng
mở nhè nhẹ trên lòng tôi yên tĩnh
mùa hạ ấy xa rồi mùa hạ ấy xa rồi
em đi bên tôi mơ hồ thoáng nét cười
vòm long não trong xanh màu ngọc bích
giá tôi có thể quên giá mà quên được
biết làm sao để đừng nhớ về em
và tôi đi chầm chậm dọc Hương Giang
trời trong suốt dòng sông trong suốt
Huế đẹp đến tưởng chừng không có thực
bao nhiêu người đã yêu đã hạnh phúc khổ đau
mùa hạ ấy xa rồi bây giờ em ở nơi đâu
thành phố rộng đường tôi không thuộc hết
hoa vẫn trắng những cánh màu tinh khiết
mùa hạ ấy xa mùa hạ ấy xa rồi…
Ngô Thế Oanh 5/1985
(Tình Bạn Tình Yêu Thơ
Nhà XBGD, Hà Nội 1987)
.
Untitled

I’ve been longing to see again the years and months
pure white flowers
gently opened on my quiet heart
that summer is far that summer is already far
you walked by me vaguely smiling fleetingly
the camphor foliage green the color of jade
if I could forget if it could be forgotten
what to do not to think of you
and I walk slowly by Huong River
the sky’s transparent the river’s transparent
Hue’s so beautiful as to seem unreal
how many have loved have rejoiced and have been pained
that summer is already far where are you now
the city’s so large I don’t know all the streets
the flowers still white the petals’ color of purity
that summer is far that summer is already far…
TĐH translated July 29, 1998 (March 5, 2000)
Và câu chuyện tôi muốn chia sẻ với các bạn hôm nay là về một cuộc tiếp xúc kì diệu như thế!
Bạn không may mắn khi sinh ra đã mang trên mình một căn bệnh rất khó cứu chữa và có lẽ nó sẽ kéo dài dai dẳng suốt cuộc đời bạn? Bạn cảm thấy mỗi ngày trôi qua dường như thật vô nghĩa? Và đôi khi bạn tự hỏi tại sao mình lại không có được cuộc sống hoàn hảo như những người khác, với một cơ thể khoẻ mạnh và tình cảm được yêu thương, có thể làm những điều mình thích mỗi ngày?

Anh là một người có hoàn cảnh như vậy. Mang trên mình căn bệnh “máu khó đông” suốt hai mươi hai năm trời, nhiều lúc tôi thấy anh thật tuyệt vọng và dường như mất hết niềm tin vào cuộc sống! Những di chứng của căn bệnh quái ác đã khiến đôi chân của anh bị dị tật, và nỗi đau lớn nhất là hầu hết thời gian của mình anh gắn bó với….bệnh viện!
Anh đã từng học rất giỏi, và là một người con rất ngoan. Có lẽ anh sẽ trở thành sinh viên của một trường đại học Kinh tế tiếng tăm nào đó nếu như đến năm 18 tuổi căn bệnh của anh không phát tác nặng nề như thế. Là con trai duy nhất của một gia đình trí thức có ba chị em, anh luôn được hưởng một cuộc sống vật chất đủ đầy, được sống trong sự quan tâm của gia đình và cả mọi người xung quanh, nhưng anh vẫn cảm thấy thiếu vắng một điều gì đó, nhỏ bé thôi những có ý nghĩa hết sức lớn lao đối với mỗi con người…
Hẳn bạn hiểu đó là cảm giác thiếu vắng những hương vị ngọt ngào của tình yêu đôi lứa đúng không? Đã từng có những rung động mãnh liệt với người khác giới, nhưng chưa một lần anh được đáp lại, có lẽ bởi họ sợ hãi về tương lai mù mịt của anh, về sự sống bấp bênh của anh…
Nhưng anh vẫn có nghị lực sống tràn trề. Anh vẫn chấp nhận đối diện với bệnh tật mỗi ngày và quý trọng từng phút giây mình được tồn tại trên cuộc đời. Và mỗi khi nghe tin anh lại phải nhập viện, tim tôi như ngừng đập vài giây, cầu mong cho anh đủ sức chống chọi với căn bệnh quái ác đó. Tôi tin anh sẽ làm được, và sự thật đến hôm nay, anh vẫn làm được. Anh vẫn đăng kí theo học một khoá học của trường trung cấp và hiện tại, anh đã trở thành nhân viên của một công ty về xây dựng. Dù gia đình luôn ở bên, anh đã có thể tự tạo dựng cuộc sống bằng chính những thứ mình làm ra. Thật đáng khâm phục!
Cuộc đời có lẽ không bất công với bất kì ai, và một niềm hạnh phúc dường như không tưởng đã đến với anh. Cuối cùng anh cũng đã gặp được một nửa đích thực của riêng mình. Khuôn mặt anh rạng rỡ hơn bao giờ hết, vì anh đang mỉm cười cảm ơn cuộc sống tươi đẹp này!
Đó là một cuộc gặp gỡ định mệnh, anh gặp chị trong một lần vào Huế điều trị. Chị xinh đẹp, có công việc khá ổn định và là con gái của một gia đình nền nếp. Nhưng có lẽ không gì tuyệt hơn, là chị đã thấu hiểu và thương cảm khi nhìn thấy những nỗ lực phi thường của anh, để vượt lên chính mình bất chấp số phận nghiệt ngã. Và anh chị đã đến với nhau như thế, không một chút băn khoăn, do dự; không một rào cản vật chất tầm thường nào. Hiếm có người con gái nào có tấm lòng cao cả và thánh thiện đến vậy!
“Thế giới này vẫn còn rất nhiều người tốt. Một số hoàn toàn xa lạ với bạn, một số khác rẩt gần gũi như người trong gia đình. Thật xúc động khi biết rằng trên thế giới vẫn còn rất nhiều người vui vẻ trao tặng một cái chạm tay yêu thương, một vòng tay ấm áp hoặc đôi tai biết kiên nhẫn lắng nghe. Họ giống như những thiên thần nâng ta dậy khi đôi cánh của ta quên đi cách bay”. (Steve Goodier)

Cuộc tiếp xúc của anh chị xuất phát từ sự đồng điệu về tâm hồn và sự rung cảm với nỗi bất hạnh của người khác. Chị sẵn sàng đưa bàn tay nhận cái chạm của tình yêu thương, lắng tai nghe những lời chia sẻ của anh bằng một trái tim nồng ấm và mở rộng vòng tay đón những vỗ về chân thật từ anh. Chính chị đã làm ngọn lửa sắp lụi tàn trong anh lại sáng bừng lên để chỉ hướng cho anh đi đến tương lai tươi đẹp. Và tình yêu được nuôi lớn từ những điều giản dị ấy, những điều giản dị nhưng không hẳn ai cũng đủ dũng cảm để kiếm tìm và chinh phục hạnh phúc đích thực cho mình.
Sau những tháng ngày gần gũi, gắn bó và tìm hiểu những giá trị thực sự trong tâm hồn của nhau, hôm nay là ngày vui của anh chị. Biết bao người đã ngạc nhiên và chúc mừng cho một mầm yêu đẹp đẽ đến ngày nở rộ. Cha mẹ anh đón niềm vui lớn lao trong những giọt nước mắt hạnh phúc. Gia đình anh ai cũng phấn khởi và chúc phúc cho tình yêu của anh chị. Và người hạnh phúc nhất hẳn nhiên là anh, vì anh đã tìm thấy được hạnh phúc của mình một cách giản dị như thế. Anh chị tay trong tay và nhìn thấy một thiên đường rộng mở trong đôi mắt của nhau. Ở thiên đường đó, không có chỗ cho sự ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân, không có chỗ cho những rào cản của số phận khắc nghiệt. Ở đó, luôn tràn ngập sự mầu nhiệm của lòng quan tâm, của sự hi sinh cao cả cho người mình yêu thương. Ở đó, niềm tin vào cuộc sống của mỗi con người sẽ không bao giờ vụt tắt!
Đâu đó trong tâm hồn tôi những ca từ và giai điệu đẹp của ca khúc “Ngày cưới” (Đỗ Bảo) vang lên như một lời chúc phúc cho anh chị:
“Ngày cưới để ta nguyện ước chung một tương lai
Ngày ta mong ước riêng dành cho ai ngày ta sẽ về bên nhau mãi mãi
Ngày cưới, để đôi ta hạnh phúc trái tim ta mừng vui
Phút nguyện thề đắm đuối với trăng sao trên trời thấy tình yêu sang trang
Câu chuyện đời sang trang
Ngày cưới để ta ra ngắm xem đời còn thênh thang
Để ta vun đắp mối tình trong sáng
Ta không quên mang tình theo năm tháng.…”
Và cũng chính lúc này đây, tôi nhận ra hạnh phúc đâu phải chỉ đến từ những điều lớn lao, vĩ đại mà thực xa vời, mà nó còn xuất phát từ những điều giản dị xung quanh mình!
Ca khúc Ngày Cưới của nhạc sĩ Đỗ Bảo
Ca sĩ: Tấn Minh – Ngọc Anh
Thảo Vi
Chúa ơi,
Mong trái tim của con
trở thành công cụ hiểu biết duy nhất của con
và đôi mắt con đầy ánh sáng.

Mong con mượn được
đôi cánh của thiên thần
để con có thể bay
vượt trên những ồn ào
và hỗn loạn
của thế giới.
Với mỗi phút giây chắp cánh
mong một điều gì đó đẹp đẽ
được mặc khải cho con,
và trở thành một phần
của chính con.
AMEN.
.
Dear God,
May my heart
become my only perceiver
and my eyes be full of light.
May angels’ wings
be lent to me,
that I might fly
above the noise
and turmoil
of the world
With every moment’s flight
may something beautiful
be revealed to me,
and become a part
of who I am.
AMEN
Marianne Williamson
Nguyễn Minh Hiển dịch
Chào cả nhà,

Truyện ngắn này đã đăng trên Tuổi Trẻ Chủ Nhật năm 1997, dưới bút danh Trần Đình. Cuối bài, thấy đề ngày viết xong là 27.1.1997, như vậy là lúc đó mình đang bị bệnh tại Singapore, đã xuất viện và về nhà viết được. (Thực ra là bây giờ mình không nhớ đã viết lúc nào. Có lẽ lúc đó bệnh dữ quá nên trí nhớ không ghi lại tốt).
Tuổi Trẻ đăng bài này sau đó một thời gian ngắn, có lẽ tháng 2 năm 1997.
Gọi là truyện ngắn, nhưng tất cả đều là chuyện thật, ngoại trừ chữ “h” đã được đổi thành chữ “g”.
Chia sẻ tâm sự với cả nhà.
Hoành
.
Câu Hỏi Cuối
Lúc Minh Hải mới học lớp năm trường Thánh Tô Ma nhà thờ Ba Chuông trên Trương Minh Ký mà ngày nay gọi là Lê Văn Sỹ, Hoàng đã để ý đến cô bé. Hai nhà chỉ cách nhau một con hẻm trong Cư Xá Kiến Thiết; hai bà mẹ thân nhau. Lần đầu tiên thấy cô bé, xinh và rất thông minh, cậu bé lớp chín Thánh Tô Ma đã thầm hứa là sẽ đợi vài năm, đến khi cô bé lớn hơn cậu sẽ cặp bồ.

Mấy năm sau đó cậu bé Hoàng bận rộn với những cô bạn gái. Hai bà mẹ thỉnh thoảng vẫn gặp nhau và thỉnh thoảng Hoàng vẫn có một tí tin về Minh Hải qua mẹ. Cô bé càng ngày càng đẹp và càng nổi tiếng thông minh. Dù học cùng trường nhưng Hoàng học buổi sáng, Minh Hải học buổi chiều, nên chẳng gặp nhau. Năm Hoàng lên lớp mười hai, cả đám con trai lớp Hoàng và hàng tá các lớp dưới xoay quanh Minh Hải. Cô bé bây giờ đã lên lớp tám, đổi sang buổi sáng, và trở thành người con gái đắt giá nhất trường. Nhìn đoàn con trai bủa vây Minh Hải, Hoàng tự nhủ thầm bây giờ thì mình cũng chỉ có thể là một con ruồi bám theo đĩa mật như đàn ruồi này thôi, chẳng nghĩa lý gì cả. Đành đứng xa nhìn cô bé cười rạng rỡ giữa đám con trai và tiêng tiếc sự khám phá thuở xưa.

Khoảng hai năm sau nhà Minh Hải dời về Thủ Đức; Hoàng không còn nghe mấy về cô bé. Năm thứ ba luật khoa, nhân dịp theo Phê về nhà Phê ở Tân Uyên, Hoàng ghé qua Thủ Đức hỏi đường thăm Minh Hải. Nhà nàng ở trên đường vào Trường Sĩ Quan Thủ Đức quanh co vài con hẻm. Hàng hiên trước nhà bày bán tạp hóa lặt vặt, nước ngọt, thuốc lá, xì dầu, bánh kẹo. Mấy đứa em nàng quấn quýt bên Hoàng. Nàng đang học lớp mười một ở Đức Minh, nhưng đã trở thành một nhà văn trẻ thường xuyên trên báo Sóng Thần. Bọn con trai ở Sài Gòn đã không theo nàng về Thủ Đức. Hoàng đến thăm Minh Hải hàng tuần. Mẹ Minh Hải có vẻ mến Hoàng. “Có gì thì cũng đợi học hành xong đã nghe con,” bà nói. Hoàng đã dạ dạ gật gầu và trong lòng đã rất vui. Thỉnh thoảng Hoàng lại gởi Minh Hải thêm một lá thơ giữa những ngày về thăm. Lá thơ đầu tiên chàng gởi, Minh Hải đã thuộc lòng và Hoàng đã rộn ràng ngạc nhiên khi nghe nàng đọc lại tờ thơ không sót một chữ.
Lâu lâu Hoàng lại rủ Minh Hải nghỉ học đi chơi. Lần đầu tiên vào Hầm Gió gần Ngã Bảy, Minh Hải đã tựa sát vai Hoàng và nhờ đó chàng đã có đủ can đảm để thám hiểm một nụ hôn. Cho đến lúc bấy giờ Hoàng vẫn chưa biết hôn thế nào cả; chỉ thấy người ta kề môi nhau trong xi nê, vậy thôi. Hoàng đã phân vân rất lâu trong quán cà phê mờ ảo, chỉ sợ chạm môi nhau xong không biết phải làm gì, lại rút về thì ngượng chết được. Cuối cùng đành đánh bạo “Đến đâu hay đến đó,” kéo sát Minh Hải vào lòng và đặt môi chàng lên môi Minh Hải. Rất may là Minh Hải đã hôn rất nhanh, rất sâu và rất nóng. Hoàng học được hôn nhau từ đấy và trong lòng thầm cám ơn thầy Minh Hải.

Những quán cà phê ngoài xa lộ Biên Hòa, vắng lặng riêng tư, nhìn ra cánh đồng trống vắng, trở thành quen thuộc. Những buổi hẹn hò đi xa hơn thế giới văn chương thuở trước của Henry Miller, Albert Camus, Calih Gibran, đến những vòng tay chặt, những nụ hôn sâu, những ve vuốt nồng nàn và những giấc mơ thầm kín. Minh Hải mơ ngày sau sẽ tham dự chính trường, sẽ thành dân biểu, sẽ đóng góp vào việc lãnh đạo quốc gia. Nàng mơ ngày đàn bà con gái thực sự ngang hàng với đàn ông và người phụ nữ không còn bị gọi là phái yếu. Hoàng đã lắng nghe những giấc mơ của nàng và đã tin là mình thực sự yêu nàng, yêu ồ ạt và nồng nhiệt. Đã có lần Hoàng rủ Minh Hải đứng hôn nhau khoảng nửa tiếng đồng hồ trước cổng trường Đức Minh giờ tan học, Minh Hải đã cười, “Nếu anh dám làm thì em dám làm,” và đến giờ chót thì chính Hoàng đã rét. Một lần khác chở nhau về Sài Gòn, Hoàng đã quay ra sau hỏi, “Em có bằng lòng vào khách sạn với anh không?” Minh Hải đã nói, “Anh đưa em vào đâu em cũng vào hết,” và Hoàng đã không dám vào vì tự xét là chưa đủ khả năng đảm nhận hậu quả. Dù vậy, những cái gật đầu không cân nhắc của Minh Hải vẫn làm Hoàng thấy cái gì đó thật ấm và thật đẹp—lòng tin nẩy mầm giữa tình yêu như nhụy vàng lung linh giữa những cánh hoa nhung trắng.

Nhưng một ngày nào đó, bỗng nhiên Hoàng không còn thiết tha gì đến Minh Hải nữa. Đám hoa quỳ rực lửa hôm qua bỗng nhiên gục héo. Không một lý do. Hoàng cũng chẳng biết tại sao. Chỉ biết là tất cả mọi rung cảm bỗng nhiên bị cắt, như chiếc máy hát bị cúp điện nửa chừng. Chàng ngưng thăm, ngưng viết thơ, ngưng liên lạc mà không một lời giải thích, không một câu xin lỗi. Những lá thơ của Minh Hải đã không được hồi âm. Đã một lần chàng viết thơ trả lời, nhưng thực sự là chỉ viết nhăng viết cuội mà chẳng có tí trả lời nào cho câu hỏi “Sao lâu quá anh không về thăm nhà mẹ?” Nhiều năm sau Hoàng vẫn thắc mắc về hiện tượng đó và vẫn chưa bao giờ tìm được câu trả lời chắc chắn. Khoảng 15 năm sau, khi Hoàng đã trưởng thành và đã khiêm tốn hơn xưa rất nhiều, chàng đã nghĩ có lẽ lúc đó chàng sợ. Minh Hải rất thông minh, rất mạnh mẽ, và rất nhiều mộng lớn. Một người con gái như vậy luôn luôn là cái gì đó đe dọa tự ái, tính kiêu căng và máu gia trưởng của đám đàn ông. Dù Hoàng thuở ấy nghĩ là mình rất tự tin, có lẽ chàng chưa đủ tự tin để chỉ yêu mà không thấy bị đe dọa, sợ hãi. Có lẽ là nỗi sợ hãi đã bùng lên trong tiềm thức như những vùng cỏ dại, vươn cao, vươn rộng, vươn dài, che tối cả vùng tâm thức, và chỉ trong một đêm bóp nghẹt được tất cả những xúc cảm yêu ái trước đây, đồng thời ép được ý thức tạo nên khoảng cách phòng thủ. Đằng nào đi nữa thì hậu quả là Hoàng tự lánh xa hay chạy trốn Minh Hải.
Vài tháng sau đó, Minh Hải về Sài Gòn học mười hai ở Văn Học, cùng trường với Hà, em gái Hoàng. Hoàng hay đến trường đón em mỗi chiều và thỉnh thoảng lại gặp Minh Hải. Mỗi lần gặp nhau nói chuyện vài ba câu. Minh Hải luôn luôn hỏi tại sao anh không còn muốn gặp em nữa. Anh có bạn gái khác phải không? Không. Anh hết yêu em rồi phải không? Không. Thế thì tại sao? Anh không biết. Anh không đáng với em. Quên anh đi. Nói nhăng nói cuội. Chẳng đâu vào đâu cả. Rồi lại chào nhau đi. Lần cuối cùng gặp nhau, Minh Hải đã hỏi Hoàng một câu, và chính câu hỏi này đã theo đuổi châm chích Hoàng nhức nhối cả hai mươi năm sau.

Đó là một buổi chiều nắng nhẹ. Hoàng đến Văn Học đón Hà như thường lệ. Nhìn sang bên kia đường, Minh Hải, áo dài trắng, nón lá, đang đứng đợi chuyến xe đò Sài Gòn – Thủ Đức. Hoàng mỉm cười, gật đầu chào, và vòng xe sang đường. Minh Hải đã im lặng nhìn chàng rất lâu, rồi nói chầm chậm từng chữ một, “Tại sao anh cứ cố tình đẩy em ra khỏi cuộc đời của anh vậy?” Hoàng nghe chới với. Câu hỏi chầm chậm rót vào tim nhói buốt như những hạt chì nóng lỏng nhỏ xì xèo trên những cơ tim đỏ hỏn. Trời chiều xám và buồn vô hạn. Một luồng điện chạy ồ ạt từ thắt lưng theo xương sống lên tận đỉnh đầu. Hoàng rùng mình lành lạnh. Chàng nghe như nước mắt đang ứa ra ngoài. Cắn môi thật chặt. Nhìn đăm đăm xuống vệ đường. Hàng rào phòng thủ sụp đổ. Hoàng định bảo Minh Hải lên xe chở nhau đi đâu đó một vòng, và như vậy nghĩa là đường xưa nối lại. Nhưng Hoàng còn ấp a ấp úng thì chiếc xe đò Sài Gòn Thủ Đức đã đỗ lại bên đường. Minh Hải chạy đuổi theo xe, bước lên. Hoàng lặng lẽ nhìn theo. “Thôi,” chàng chắt lưỡi. Đó là lần cuối Hoàng gặp Minh Hải. Hai mươi năm sau, hình ảnh người con gái, vạt áo dài trắng lồng lộng gió, hấp tấp lao vào đám bụi mờ của chiếc xe đò, vẫn rõ ràng trong tâm thức như mới hôm qua.
Chẳng mấy chốc sau đó thời cuộc đưa Hoàng qua tận Mỹ. Đời sống mới sầu thảm và nhiều gian khổ. Nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ em, lo ăn, lo ở, lo học hành, lo phấn đấu với xã hội mới. Con cá nước ngọt bị bỏ biển đông. Ngụp lặn trong muối rát. Dần dần rồi cũng quen đi. Hoàng lập gia đình. Thời gian vượt rất nhanh khi người ta phải quần quật lo lắng mỗi ngày. Nhưng rất nhiều khi Hoàng nhớ Minh Hải, và mỗi lần như vậy câu hỏi cuối cùng của nàng văng vẳng châm chích buồng tim. Từng mũi kim xuyên nhức nhối.

Bao nhiêu năm Hoàng chẳng nghe gì về Minh Hải. Đầu thập niên 80 Hoàng về Hoa Thịnh Đốn làm việc. Văn phòng của chàng nằm trên đại lộ Pennsylvania. Sau lưng, phía bên kia đường Hiến Pháp là Viện Bảo Tàng Mỹ Thuật Quốc Gia và công viên cỏ non xanh mịn trải dài giữa Quốc Hội và Tòa Nhà Trắng mà dân địa phương gọi là The Mall, với một dọc mười mấy viện bảo tàng và một loạt văn phòng chính phủ cổ kính uy nghi. The Mall là trung tâm du lịch của thủ đô. Vào mùa hè du khách từ khắp nơi trên thế giới đổ về Hoa Thịnh Đốn, đi lại ngang dọc tràn ngập The Mall. Vào những giờ nghỉ trưa, Hoàng hay đi một mình dọc The Mall, dưới những tàn cây rộng, cạnh những đàn bồ câu hiền lành trên thảm cỏ xanh, luôn luôn mang cảm giác lạc lõng, cảm giác buồn buồn của những người xa xứ, luôn luôn nhìn đăm đăm vào mặt những người phụ nữ có vẻ Á Đông, tìm Minh Hải. Trong lòng chàng vẫn mải ôm tia hy vọng lạ lùng là nếu Minh Hải đang ở đâu đó trên thế giới, biết đâu nàng lại chẳng đến Hoa Thịnh Đốn thăm viếng The Mall.

Những ngày trời buông mây xám, không muốn về làm việc sớm, Hoàng lại thả bộ qua Tòa Nhà Trắng đến tận cuối The Mall, thăm đài tưởng niệm cựu chiến binh Mỹ tại Việt Nam. Bức tường đá hoa cương chữ V dưới lòng đất, trang nghiêm, âm thầm, sầu thảm. Một mảng V đen lớn chồng thêm trên những bóng tối cuộc đời. Vòng trở lại sở, những bước chân chầm chậm, câu hỏi cuối cùng của Minh Hải luôn luôn châm chích, khiêu khích, bỡn cợt trên những dải nắng mưa. Cái cảm giác có tội hoài đeo đuổi. Hoàng chẳng biết tội gì. Nhưng bóng áo dài trắng lồng lộng buổi chiều xa xưa đó vẫn hoài quấn xiết đeo đuổi như những mảng mây mồ côi giữa nắng chiều bàng bạc theo bóng người ta trên mọi nẻo đường đời. Thỉnh thoảng Hoàng mua được một tờ báo từ trong nước gởi ra, chàng liếc nhanh qua tên các tác giả, hy vọng là tìm được nàng trong số những người viết lách. Đầu thập niên 80 Hoàng có dịp gặp anh tổng biên tập cũ của báo Sóng Thần ở Virnigia. Anh ấy bảo là có biết Minh Hải nhưng chẳng hề có tin tức gì về nàng từ dạo anh đi cải tạo nhiều năm về trước. Những buổi trưa của Hoàng trong gần hơn một thập niên vẫn là những bước âm thầm và những đôi mắt kiếm tìm dọc The Mall.

Những năm đầu thập niên 90 Hoàng thỉnh thoảng về lại cố hương công tác, nhưng không có dịp hỏi thăm tin tức Minh Hải. Năm 1996 trở lại Sài Gòn, cùng cậu em chở nhau lên Thủ Đức. Cảnh vật đã đổi. Người ta xây cất thêm khá nhiều. Hoàng không còn nhận ra con hẻm cũ. Vào hàng chục con hẻm hỏi thăm, chẳng ai biết gì về Minh Hải.
Hai anh em trở ra xa lộ, nằm võng, uống cà phê. Những chiếc xe chạy qua, những tiếng máy ập gần mờ xa. Những đám mây trắng buông ngang những vòm bạch đàn tha thướt. Câu hỏi cuối cùng của Minh Hải vẫn châm chích trong lồng ngực và văng vẳng trên những tầng mây trắng. “Tại sao anh cứ cố tình đẩy em ra khỏi cuộc đời của anh vậy?”

Một ngày nào đó, nếu gặp lại, Hoàng sẽ kể cho nàng nghe những tìm kiếm trong suốt hai mươi năm. Và chàng sẽ nói, chàng vẫn không có câu trả lời cho câu hỏi cuối cùng buồn thảm ấy.
Trần Đình
Singapore, 17 tháng 1, 1997
Phụ chú:
* Cậu em ở cuối truyện là Hùng. Lan, em gái của Hùng, là thím của Đặng Nguyễn Đông Vy. Hùng là cậu em mình thương nhất trong tất cả cậu em ở Sài Gòn. Mình có hứa là sẽ cố gắng lo cho Hùng nhiều điều. Nhưng lần gặp nhau trong truyện là lần cuối. Khoảng năm 2000 hay 2001 gì đó, Hùng qua đời vì bệnh. Coi như lời hứa không làm được, lại cũng vì thời thế.
* Nhà Thờ Ba Chuông đã được sửa chữa với kiến trúc Á Đông đặc sắc, hoàn thành năm 2008. Xin xem bài dưới đây.
Thứ hai, 12 Tháng 1 2009 09:44
Danh Xưng Giáo xứ Đaminh – Ba Chuông
“Nhà thờ Ba Chuông”, một tên gọi gần gũi, bình dị nơi cửa miệng dân gian, nhưng đã gợi lên thắc mắc cho nhiều người về nguồn gốc và ý nghĩa lịch sử.
Giáo xứ Đaminh – Ba Chuông ngày nay tọa lạc tại số 190 Lê Văn Sỹ, P.10, Q. Phú Nhuận, do các Linh mục Dòng Đaminh sáng lập. Dòng Đaminh Việt Nam đã đến đây từ năm 1957. Các tu sĩ xây dựng tu viện thánh Albêtô năm 1959 và mở trường trung tiểu học Thánh Thomas.

Sau dịp long trọng mừng “bách chu niên” bốn chân phước Tử Đạo Hải Dương (1861-1961), tu viện đã tiến hành xây dựng một Đền Thánh dâng kính các Ngài, được khánh thành vào ngày 5-10-1962.
Ngày 24.06.1967, Đức Tổng giám mục Phaolô Nguyễn Văn Bình đã ký quyết định chính thức thành lập giáo xứ mới với danh xưng Thánh Đaminh, Đấng sáng lập Dòng của các tu sĩ phục vụ tại đây. Bổn Mạng giáo xứ : Thánh Đaminh, Lễ kính 08.08.
Nhà thờ đầu tiên của giáo xứ chính là “Đền Thánh” trên, có kiến trúc khá độc đáo, với nhiều nét cong uyển chuyển mềm mại. Nhà thờ hình thánh giá với hành lang rộng và hàng hiên gợn sóng. Nhà thờ dài 50 mét, rộng 18 mét, hai tay thánh giá 25 mét, theo thiết kế của kiến trúc sư Võ Văn Tần. Mặt tiền hình quả chuông úp, với cuốn sách mở trên có chữ Veritas, nghĩa là chân lý, thánh giá và các nhành thiên tuế tử đạo.

Nhưng ấn tượng nhất với mọi người là tháp chuông ba khía mầu đỏ sẫm, cao 14 mét, được xây tách biệt về phía cổng nhà thờ. Dáng tháp chuông thon thả, phía trên nở ra như một bông huệ, khoe cho mọi người thấy ba quả chuông. Phía trên cùng có quả địa cầu cách điệu, gồm những đường kinh tuyến và vĩ tuyến, đôi khi được thắp điện sáng ngời. Có lẽ chính vì thế mà nhà thờ được dân gian đặt cho một tên gọi mới là “Nhà thờ Ba Chuông”.

Cho đến hôm nay đã gần nửa thế kỷ, “Nhà thờ Ba Chuông” trở thành một danh xưng phổ biến và quen thuộc với nhiều người. Có những cuốn Agenda còn giới thiệu với khách du lịch về nhà thờ “Three Bells” như một địa chỉ để tham quan.
Dần dà “Nhà thờ Ba Chuông” bỗng trở thành một tên riêng, dù nhiều nhà thờ khác cũng có đủ ba quả chuông. Ghép tên gọi của giáo xứ và danh xưng dân gian trên ta có Nhà thờ Đaminh – Ba Chuông.

Bài hôm nay
Thủy Tiên, Thế Vinh, Richard Fuller – Một cõi đi về , Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
Phát triển kinh tế và môi trường sinh thái Tây Nguyên, Nghiên Cứu Xã Hội, anh Trần Đình Hoành.
Nối tay và tim , Danh ngôn , song ngữ, chị Zen.
Nói rõ ràng , Danh ngôn, song ngữ, anh Phan Thế Danh.
Kho báu bởi trái tim, Danh ngôn, song ngữ, chị Bằng Lăng Tím .
Trái tim hai mươi , Thơ, chị Tôn Nữ Ngọc Hoa.
Tôi vô hình hay con người vô tình? Một câu chuyện giữa góc kẹt của thời gian. Thế thôi! , Văn, Teen Talk, chị Phan Nguyên, anh Trần Đình Hoành giới thiệu.
Trường thiên A1 Sử Ký , Teen Talk series, chị Nguyễn Thu Thảo và anh Nguyễn Minh Hiển.
Khoảnh khắc nào thơ dại bỏ ta đi , Trà Đàm, Teen Talk, chị Đông Vy và anh Phạm Công Luận.
Cho hôm nay, Trà Đàm, song ngữ, chị Huỳnh Huệ.
.
Thông báo
Các bạn viết bài về Ngày Nhà Giáo Việt Nam cho các thầy cô trên ĐCN, xin gởi bài trực tiếp về anh Hoành tại tdhoanh@gmail.com.
Thành thật cám ơn.
.
Tin sáng quốc tế, anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.
Những hình ảnh ấn tượng trong tuần – Nghệ sĩ piano biểu diễn giữa cánh đồng lúa chín vàng rực ở Đài Loan; Các phương tiện và súc vật bị cô lập trong nước lũ tại Malaysia; Dùng tai nâng tạ nặng 71kg ở Ấn Độ… là những hình ảnh ấn tượng trong tuần.
Hỏa hoạn ở Hàn Quốc, 7 người Nhật Bản thiệt mạng – Một đám cháy bùng lên tại khu trò chơi bắn súng trong nhà ở thành phố cảng phía nam Hàn Quốc đã làm ít nhất 10 người, trong đó có 7 du khách Nhật Bản và hướng dẫn viên du lịch Hàn Quốc, thiệt mạng.
Nga sẽ cải cách các tập đoàn nhà nước – Tổng thống Nga Dmitry Medvedev cho rằng các tập đoàn nhà nước “không có tương lai” và cần phải được cải cách.
Hành động khẩn cấp để cải thiện sức khỏe và đời sống phụ nữ – “Chúng ta sẽ không nhìn thấy những tiến bộ thật sự chừng nào phụ nữ vẫn tiếp tục bị xem là những công dân hạng hai ở nhiều quốc gia như vậy ”
Anh tiếp tục siết chặt kiểm soát nhập cư – Ngày 12-11, Chính phủ Anh cho biết nước này đang cân nhắc siết chặt việc cấp thị thực nhập cảnh (visa) cho sinh viên nước ngoài cùng một số đối tượng khác, nhằm đối phó với làn sóng nhập cư ồ ạt.
Nước Nhật nào đón ông Obama? – Khi số báo này lên khuôn, tổng thống Mỹ Barack Obama cũng vừa lên máy bay bắt đầu chuyến công du châu Á đầu tiên. Với một tân chính phủ hoàn toàn khác xưa ở Tokyo, ông Obama sẽ thấy những gì từ cuộc gặp tân thủ tướng Yukio Hatoyama?
Trường học ngày thứ bảy – Khi José Bright tới Nam Phi năm 1994, ông là giám đốc phụ trách các vấn đề khu vực cho thị trưởng của Washington D.C. (Mỹ). Những người Nam Phi đã đề nghị giúp họ tạo sự thay đổi: biến hệ thống giáo dục được thiết kế có lợi cho 5 triệu dân da trắng trở thành hệ thống cũng đem lợi cho 40 triệu dân da màu.
Mỹ, Nhật cam kết làm mới quan hệ – Ngày 13-11, Tổng thống Mỹ Barack Obama và Thủ tướng Nhật Yukio Hatoyama đã cam kết làm mới quan hệ vốn có phần xa cách giữa Washington và Tokyo trong thời gian qua. Tuy nhiên, hai bên vẫn chưa đạt được một thỏa thuận về vấn đề nhạy cảm là căn cứ quân sự Mỹ tại Nhật.
2 trường hợp tử vong sau khi tiêm vacxin cúm A/H1N1 – Hai người đã tử vong sau khi tiêm vacxin ngừa cúm A/H1N1 khi Trung Quốc đại lục chuẩn bị đưa ra chiến dịch tiêm phòng dịch bệnh này cho 65 triệu người, tức là 5% dân số, vào cuối năm nay – các quan chức y tế Trung Quốc cho biết.
Thaksin kết thúc chuyến thăm Campuchia – Cựu Thủ tướng Thái Lan Thaksin Shinawatra đã rời Campuchia, kết thúc chuyến thăm 5 ngày mà hậu quả là làm cho quan hệ giữa hai nước láng giềng trở nên căng thẳng hơn.
Nghi can vụ thảm sát tại căn cứ Mỹ “bị liệt” – Bác sỹ tâm lý quân y bị cáo buộc giết 13 người trong vụ xả súng ở căn cứ quân sự lớn nhất Mỹ bị liệt và hiện vẫn đang nằm viện.
Chính phủ Canada “tá hỏa” vì nhầm “bà đầm thép” Thatcher qua đời – Tin nhắn thông báo con mèo cưng của một quan chức bị chết đã gây hoang mang trong chính phủ Canada đêm qua vì nó bị hiểu sai thành sự qua đời của “bà đầm thép”, cựu Thủ tướng Anh Margaret Thatcher.
Trung Quốc: 38 người chết vì bão tuyết lớn nhất trong 60 năm – 38 người đã thiệt mạng vì tai nạn giao thông và sập nhà trong trận bão tuyết tồi tệ nhất trong 6 thập niên qua đang hoành hành tại các tỉnh miền bắc Trung Quốc.
Tổng giám đốc Tổ chức Lương-Nông Liên Hợp Quốc nhịn ăn – Hôm nay, Tổng giám đốc Tổ chức Lương – Nông Liên Hợp Quốc (FAO) Jacques Diouf sẽ tuyệt thực trong 24 giờ để kêu gọi thế giới lưu tâm đến tình trạng là có tới 1/6 số người trên hành tinh đang đói ăn.
.
Tin sáng quốc nội, anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết dự Hội nghị APEC – Theo TTXVN, chiều 13-11, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết và phu nhân cùng đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam đã đến Singapore, chuẩn bị tham dự Hội nghị cấp cao Diễn đàn Hợp tác kinh tế châu Á – Thái Bình Dương lần thứ 17 (APEC 17).
Quan hệ kinh tế Pháp – Việt chưa tương xứng tiềm năng – Mặc dù trao đổi đầu tư, thương mại giữa Việt Nam và Pháp ngày càng tăng nhưng lãnh đạo và doanh nghiệp hai nước vẫn chưa hài lòng với quy mô hiện nay, do chưa tương xứng với tiềm năng và quan hệ lâu năm giữa hai bên.
Thủ tướng Pháp tặng Thừa Thiên-Huế 100.000 euro – Trong hai ngày 13, 14.11, trong khuôn khổ chuyến thăm VN, Thủ tướng Pháp Francois Fillon đã đến thăm cố đô Huế. Sáng 14.11, Chủ tịch UBND tỉnh Thừa Thiên-Huế Nguyễn Ngọc Thiện đã có buổi tiếp kiến Thủ tướng Pháp tại Điện Thái Hòa (Đại Nội – Huế).
Điện hạt nhân phải chọn công nghệ cao – Chỉ có đại biểu Nguyễn Minh Thuyết (Lạng Sơn) không tán thành xây dựng nhà máy điện hạt nhân Ninh Thuận vào lúc này trong phiên thảo luận của Quốc hội hôm qua 13-11. Trong khi đó, dù hầu hết các đại biểu còn lại đều nhất trí nhưng cũng lưu ý Chính phủ làm rõ những băn khoăn về vấn đề an toàn, an dân.
Việt Nam tạo thuận lợi tối đa cho nhà đầu tư – Đó là cam kết của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết sáng hôm qua 14.11 tại Đối thoại kinh doanh (CEO Summit) giữa lãnh đạo và doanh nhân Diễn đàn hợp tác kinh tế châu Á – Thái Bình Dương (APEC) tổ chức ở Singapore.
Tặng 5 triệu USD cho trường đại học – Tiến sĩ Long Nguyen, một thương gia người Mỹ gốc Việt, cùng vợ là bà Kimmy đã tặng 5 triệu USD cho trường Đại học công lập George Mason thuộc tiểu bang Virginia của Mỹ, theo tờ Washington Business hôm 11.11. Đáp lại, trường George Mason sẽ đặt tên tòa nhà mới xây của mình là tòa nhà Long và Kimmy Nguyen.
Người gây dựng các chuỗi nhà hàng – Vượt qua những tháng ngày gian khó, ông Phạm Văn Thành đã trở thành một doanh nhân thành đạt trên đất nước Canada.
Vi phạm hành chính về đất đai bị phạt đến 500 triệu đồng – Từ 1/1/2010, cá nhân, tổ chức vi phạm hành chính về đất đai sẽ bị phạt tối đa đến 500 triệu đồng. Đó là một trong những nội dung của Nghị định 105/2009 của Chính phủ ban hành ngày 11/11, có hiệu lực thi hành kể từ ngày 1/1/2010.
Bộ trưởng Bộ Công thương sẽ trả lời về thủy điện – Ủy ban Thường vụ Quốc hội (QH) vừa có tờ trình về việc chất vấn và trả lời chất vấn tại kỳ họp thứ sáu QH khóa XII gửi các đại biểu QH. Theo tờ trình, tính đến cuối tuần này đã có 246 chất vấn của 108 đại biểu QH ở 42 đoàn gửi đến Thủ tướng và các phó thủ tướng, các bộ trưởng, trưởng ngành.
Quảng Nam thu hồi, dừng 4 dự án thủy điện – Bí thư Tỉnh ủy Quảng Nam Nguyễn Đức Hải vừa có công văn đề nghị UBND tỉnh rà soát, đánh giá lại quy hoạch hệ thống thủy điện trên địa bàn theo hướng sử dụng thích hợp tài nguyên nước, đảm bảo phát triển bền vững lưu vực và vùng hạ lưu các hệ thống sông của tỉnh.
Mở thêm hai làn ôtô trên đường Nguyễn Thị Định – Ngày 13-11, Sở Giao thông vận tải TP.HCM cùng Công ty cổ phần Đầu tư hạ tầng kỹ thuật TP.HCM (CII) và các đơn vị liên quan đã họp xem xét việc kẹt xe trên đường Nguyễn Thị Định, do hoạt động hoàn phí và phát phiếu miễn thu phí giao thông của trạm thu phí xa lộ Hà Nội đặt trên đường này.
50 triệu người được cấp thẻ bảo hiểm y tế mới – Ông Hoàng Kiến Thiết (Bảo hiểm xã hội VN) cho biết Bảo hiểm xã hội VN đang tiến hành những bước cuối cùng để cấp thẻ bảo hiểm y tế mới cho 50 triệu người tham gia trước 1-1-2010.
50 triệu người được cấp thẻ bảo hiểm y tế mới – Ông Hoàng Kiến Thiết (Bảo hiểm xã hội VN) cho biết Bảo hiểm xã hội VN đang tiến hành những bước cuối cùng để cấp thẻ bảo hiểm y tế mới cho 50 triệu người tham gia trước 1-1-2010.
Hơn 10.000 người đi bộ “Vì người nghèo” – Sáng 15-11, tại công viên 30-4, quận 1, TP.HCM. Ủy ban Mặt trận tổ quốc, Ban vận động “Vì người nghèo” TP.HCM đã phối hợp cùng với các đơn vị tổ chức cuộc đi bộ “Đoàn kết vì người nghèo” TP.HCM lần V năm 2009.
Cần lắm một cây cầu ở bến đò Kẻ Nính – Sau vụ chìm đò ngày 21/10 tại bến đò Kẻ Nính trên sông Hiếu (xã Châu Hạnh, huyện Quỳ Châu) làm 16 học sinh thoát chết trong gang tấc, nhiều người dân ở đây lại dấy lên mơ ước có một cây cầu để các em đến trường…
Sạch ngoài vào trong – Việc Hà Nội được bình chọn thuộc số những thành phố sạch nhất đã chỉ ra, một cách tế nhị, mức độ xanh sạch trên toàn xứ sở. Xin hãy đi từ Bắc vào Nam, hãy đi khắp đèo cao, khắp núi cao. Xứ sở nhiệt đới gió mùa, xứ rừng rậm nhiệt đới nhưng nhiều nơi rừng bị tàn phá tan hoang.
Ít ai biết chỗ làm bì heo – Sau khi cơ quan chức năng kiểm tra phát hiện nhiều cơ sở sản xuất bì heo thối, sáng 14-11 chúng tôi ghi nhận nhiều nơi vẫn bán bì heo bình thường. Theo ông Nguyễn Văn Châu – giám đốc Sở Y tế TP.HCM, đây là những loại thực phẩm mà ngay từ đầu vào nguyên liệu đã quá kém phẩm chất, quá dơ bẩn!
VN xếp thứ 183/194 nước về công bằng trong chăm sóc sức khỏe – Tại hội thảo về chính sách bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế do Ủy ban Về các vấn đề xã hội của Quốc hội, báo Nhân Dân và Bảo hiểm xã hội VN tổ chức ngày 14-11, ông Trần Văn Tiến, phó vụ trưởng Vụ Bảo hiểm y tế Bộ Y tế, cho biết Tổ chức Y tế thế giới (WHO) đánh giá VN đứng thứ 183/194 nước về công bằng trong chăm sóc sức khỏe.
Vỡ đường ống gây kẹt xe, hàng ngàn hộ dân thiếu nước – Lúc 2g sáng 13-11 đã xảy ra vỡ ống nước ở khu vực thi công dự án vệ sinh môi trường TP tại đoạn đường Phan Đình Phùng, cách cầu Kiệu gần 100m, thuộc P.2, Q.Phú Nhuận (TP.HCM).
Tăng chi cho giảm nghèo và chương trình biển đông – hải đảo – Sáng 13-11, Quốc hội đã biểu quyết thông qua nghị quyết về phân bổ ngân sách năm 2010. Theo đó, tổng thu cân đối ngân sách trung ương là 303.472 tỉ đồng và tổng chi cân đối ngân sách trung ương là 370.436 tỉ đồng.
Sài Gòn “phạt nóng” – Hệ thống camera di động – những “cánh tay vươn dài” – của CSGT Công an TP.HCM đang được triển khai rộng khắp nhằm bắt quả tang và xử phạt nghiêm bất cứ hành vi vi phạm nào của người tham gia giao thông.
Kết dư quỹ BHXH gần 84.000 tỉ đồng – Tại hội thảo về chính sách bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế (BHXH, BHYT) do Ủy ban Về các vấn đề xã hội của Quốc hội tổ chức sáng 14.11, ông Đỗ Văn Sinh – Phó tổng giám đốc BHXH VN cho biết đến cuối năm 2008, số dư của quỹ BHXH đạt gần 84.000 tỉ đồng.
Chùa Cầu vẫn chờ phương án trùng tu – Tin từ UBND TP Hội An (Quảng Nam), di tích Chùa Cầu (Lai Viễn kiều, xây dựng từ hơn 300 năm trước) tại Di sản văn hóa thế giới Hội An đến nay vẫn chưa trùng tu hoàn chỉnh.
Nét đẹp của “Công chúa thể dục nghệ thuật” Thu Hà – Liên tục gặt hái thành công tại các giải đấu trong nước cũng như nhiều kỳ SEAGames, cùng với nụ cười và ánh mắt dễ thương, cô “Công chúa thể dục nghệ thuật” Nguyễn Thu Hà xứng đáng là ứng cử viên sáng giá của danh hiệu “Hoa khôi sinh viên Hà Nội”.
Đêm hội của sinh viên Thủy lợi – Trong không khí tưng bừng của ngày lễ kỷ niệm 50 năm thành lập trường, sinh viên đại học Thủy lợi đã có nhiều hoạt động sôi nổi.
Thành lập trường học mang tên Hoàng Sa – Ông Trần Minh Cả, phó chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam, cho biết tỉnh đã có quyết định thành lập mới một trường học tại khu đô thị Điện Nam – Điện Ngọc với tên gọi Trường phổ thông Hoàng Sa.
Trao học bổng “MobiFone – Vì tương lai Việt” – Tối qua tại Hà Nội, T.Ư Đoàn phối hợp Công ty thông tin di động MobiFone tổ chức lễ ra mắt và trao học bổng “MobiFone – Vì tương lai Việt”.
Học sinh tiểu học diễn sử ca – Sáng qua 14.11, trường Tiểu học Lê Ngọc Hân (Q.1, TP.HCM) đã tổ chức buổi “Hội diễn sử ca tự hào truyền thống cha ông”. Đây là một hoạt động ngoại khóa thú vị lôi cuốn nhiều học sinh tham gia, vừa giúp các em phát huy năng khiếu văn nghệ vừa ôn lại lịch sử dân tộc một cách sâu sắc.
Trường công không thể thu học phí như trường tư – Hôm qua, hơn 200 trường ĐH-CĐ trên toàn quốc đã dự hội nghị triển khai nhiệm vụ năm học 2009-2010 do Bộ GD-ĐT tổ chức.
Đào tạo thạc sỹ quản trị truyền thông quốc tế – Trường ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn TP.HCM kết hợp với ĐH Stirling (Anh) tổ chức chương trình đào tạo Thạc sĩ Quản trị truyền thông cho sinh viên các ngành.
Xét tuyển công chức ngành giáo dục: Điểm cao nhất vẫn rớt! – Theo nhu cầu từ Phòng Giáo dục huyện, Phòng Nội vụ huyện Hải Lăng (Quảng Trị) đã tổ chức thu hồ sơ và xét tuyển một số chức danh phục vụ cho hoạt động của các trường học trên địa bàn.
130 trường ĐH Pháp hỗ trợ ĐH Khoa học công nghệ– Thông tin trên được đưa ra tại cuộc gặp gỡ 2 Bộ trưởng Bộ Giáo dục Việt- Pháp, nói chuyện với giảng viên và sinh viên về hợp tác đào tạo và xây dựngtrường ĐH Khoa học công nghệ Hà Nội sáng 13/11 tại ĐH Quốc gia Hà Nội.
Yêu cầu làm rõ vụ 140 giáo viên bị chậm lương hơn 3 tháng – Ông Trần Văn Thân, Phó Chánh Văn phòng UBND tỉnh Quảng Trị cho biết, UBND tỉnh vừa có công văn chỉ đạo UBND huyện Hướng Hoá làm rõ vụ 140 giáo viên bị chậm lương hơn 3 tháng mà báo Dân trí phản ánh ngày 5/11/2009.
Hạnh phúc ngọt ngào ở lớp học sau giờ tan trường – Tiếng trống tan trường, sân trường vắng vẻ, lớp học im lìm. Nhưng đấy lại là thời điểm bắt đầu của một lớp học đặc biệt – Lớp học tình thương của trường tiểu học xã Mai Phụ, huyện Lộc Hà, Hà Tĩnh.
Nguyễn Thị Thu Uyên dự hội nghị về thanh niên tại Anh – Nguyễn Thị Thu Uyên, sinh viên ĐH Luật Hà Nội đã vượt qua hơn 1000 đơn đăng ký tham dự đến từ nhiều quốc gia trên thế giới, để trở thành 1 trong 60 đại biểu tham dự Hội nghị thượng đỉnh Thanh niên toàn cầu năm nay.
Hảo “siêu” – cô gái đầy nữ tính học ngành kỹ thuật – Là sinh viên đầu tiên của trường Đại học GT-VT nhận được học bổng Eiffel danh giá của Bộ Ngoại giao Pháp, hiện Đỗ Vân Hảo đang theo học tại trường đại học ESTP chuyên về xây dựng.
Tá hỏa vì phải chuyển ngành, ghép lớp – Học được hơn một tháng, hơn 20 học sinh của hai lớp Thiết kế đồ họa và Thiết kế thời trang khóa 4 trường CĐ Văn hóa Nghệ thuật và Du lịch Sài Gòn (TPHCM) tá hỏa khi nghe thông báo sẽ phải chuyển sang ngành học khác.
Nể phục cậu bé “đụng vào là gãy xương” – “Em thấy mình bất hạnh quá…”, câu nói chùng xuống của cậu học trò lớp 7A5, trường THCS Nguyễn Tất Thành, huyện CưM’gar, tỉnh Đắc Lắc đang tuổi hoa khiến tôi giật mình thảng thốt.
14 học sinh nhận giải thưởng “Prudential – văn hay chữ tốt” – Sáng nay 15-11, tại Nhà văn hóa Thanh niên TP.HCM, 14 học sinh đã nhận giải thưởng “Prudential – văn hay chữ tốt” khu vực TP.HCM.
Cuối tuần, vàng tăng 500.000 đồng/lượng TTO – 17g chiều 14-11, giá vàng trong nước tại TP.HCM và Hà Nội mua vào 26,30 triệu đồng/lượng và bán ra 26,80 triệu đồng/lượng, tăng thêm ít nhất 500.000 đồng/lượng so với chiều qua.
Chia lời xuất khẩu gạo cho đều – “Người trồng lúa bao đời nay vẫn nghèo vì làm ra hạt lúa nhưng không biết bán cho ai và với giá bao nhiêu. Nghị định mới phải tạo ra được cơ chế để giải quyết mâu thuẫn này”.
Các nhà lãnh đạo APEC thảo luận về duy trì tăng trưởng TT – Ngày 14-11, Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết dự phiên họp kín thứ nhất của Hội nghị cấp cao APEC lần thứ 17 với chủ đề “Duy trì tăng trưởng”.
Kiên Giang: Lúa 100 ngày thu hoạch, mới 60 ngày đã chín vàng! TT – Hiện nay, nhiều nông dân huyện An Biên (Kiên Giang) phải kêu trời vì hiện tượng lúa lai F1 (B-TE1, do Công ty Bayer phân phối) và các giống XL 94014 và PAC 87 trổ bất thường trên các cánh đồng.
1 năm 20kg hồ sơ thuế TT – Một doanh nghiệp đã cho biết như vậy khi dẫn chứng từ thực tế đơn vị mình tại hội nghị góp ý đơn giản hóa thủ tục hành chính thuế do Tổng cục Thuế và Cục Thuế TP.HCM phối hợp tổ chức ngày 13-11 tại TP.HCM.
3.000 tỉ đồng trái phiếu Chính phủ cho Vinashin – Ngày 13-11, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ký quyết định về việc phát hành trái phiếu trong nước được Chính phủ bảo lãnh của Tập đoàn Công nghiệp tàu thủy Việt Nam (Vinashin).
5.515 tỉ đồng cam kết đầu tư vào Gia Lai – Cùng với các hoạt động đang diễn ra tại Festival cồng chiêng quốc tế năm 2009 tại Gia Lai, sáng 13-11, UBND tỉnh Gia Lai đã tổ chức hội nghị xúc tiến đầu tư vào Gia Lai. Tại hội nghị, đã có 14 dự án đầu tư được các doanh nghiệp lựa chọn và cam kết đầu tư với tổng số vốn 5.515 tỉ đồng.
Hướng dẫn mới về lãi suất cho vay thỏa thuận – Ngân hàng (NH) không áp dụng lãi suất cho vay thỏa thuận đối với các khoản vay để đầu tư bất động sản, tài sản tài chính (vàng, ngoại tệ, chứng khoán và các tài sản tài chính khác) và hoạt động có liên quan đến sản xuất – kinh doanh. Đó là nội dung trong công văn 8883 ngày 12-11 của thống đốc NH Nhà nước.
Nhân công giá rẻ không còn là lợi thế cạnh tranh – Lợi thế cạnh tranh của ngành dệt may VN sẽ là chất lượng ổn định, đạt tiêu chuẩn trách nhiệm xã hội và môi trường thay cho nguồn nhân công giá rẻ.
Sẽ xuất thanh long sang Hàn Quốc – Cục Bảo vệ thực vật (Bộ NN&PTNT) cho biết đơn vị này đang tiến hành các thủ tục để xuất khẩu trái cây tươi của VN sang thị trường Hàn Quốc. Dự kiến tháng 12-2009 Cục Bảo vệ thực vật sẽ sang Hàn Quốc để khai thông thị trường này với loại trái cây đầu tiên là thanh long.
Hội chợ thương mại Nam bộ – Ngày 13-11, Hội chợ triển lãm xúc tiến thương mại nông nghiệp – nông thôn Nam bộ đã khai mạc tại Bình Dương, với sự tham dự của 160 đơn vị.
Thành lập trường học mang tên Hoàng Sa – Ông Trần Minh Cả, phó chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam, cho biết tỉnh đã có quyết định thành lập mới một trường học tại khu đô thị Điện Nam – Điện Ngọc với tên gọi Trường phổ thông Hoàng Sa.
14 học sinh nhận giải thưởng “Prudential – văn hay chữ tốt” – Sáng nay 15-11, tại Nhà văn hóa Thanh niên TP.HCM, 14 học sinh đã nhận giải thưởng “Prudential – văn hay chữ tốt” khu vực TP.HCM.
Trường học ngày thứ bảy – Khi José Bright tới Nam Phi năm 1994, ông là giám đốc phụ trách các vấn đề khu vực cho thị trưởng của Washington D.C. (Mỹ). Những người Nam Phi đã đề nghị giúp họ tạo sự thay đổi: biến hệ thống giáo dục được thiết kế có lợi cho 5 triệu dân da trắng trở thành hệ thống cũng đem lợi cho 40 triệu dân da màu.
TP.HCM: tập trung xây dựng trường lớp mới – UBND TP.HCM vừa có văn bản yêu cầu các sở, ban, ngành tập trung quyết liệt cho công tác xây dựng cơ bản ngành GD-ĐT.
Đề nghị WB hỗ trợ xây dựng ĐH đẳng cấp quốc tế – Đó là đề nghị của Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Nguyễn Thiện Nhân với ông Joansose Dabu, giám đốc điều hành Ngân hàng Thế giới (WB), trong khuôn khổ chuyến thăm và làm việc tại Hoa Kỳ
Đóng cửa đại học: không dễ? – “Giáo dục ĐH đang đứng trước những thách thức to lớn. Nếu không thay đổi cách quản lý, giáo dục ĐH sẽ không đáp ứng được các yêu cầu phát triển của xã hội, của đất nước”.
Sổ liên lạc điện tử: Nhà trường và gia đình gần hơn – Phụ huynh tham gia dịch vụ sổ liên lạc điện tử đã nhận được những thông tin nhanh nhất về con mình từ việc học đến chuyện ăn, ngủ, sức khỏe, thái độ, hành vi, sinh hoạt ở trường.
Cà Mau: rút hàng loạt giấy phép dạy thêm – Ông Thái Văn Long, giám đốc Sở GD-ĐT tỉnh Cà Mau, cho biết sở đang xem xét hình thức kỷ luật những giáo viên vi phạm các quy định về dạy thêm theo chỉ thị của UBND tỉnh Cà Mau.
Đại Học Phan Thiết: Phải báo cáo hình thức kỷ luật trước ngày 15-11 – Ngày 13-11, bà Trần Thị Hà, vụ trưởng Vụ Giáo dục ĐH (Bộ GD-ĐT), cho biết bộ đã yêu cầu Trường ĐH Phan Thiết phải gửi bản báo cáo kiểm điểm và đề xuất các hình thức xử lý kỷ luật thích hợp
Việt Nam xếp thứ 39 về chỉ số hòa bình toàn cầu – Bảng xếp hạng Chỉ số Hòa bình toàn cầu (GPI) vừa được công bố tại Washington (Mỹ) đã xếp Việt Nam đứng thứ 39/144 quốc gia.
Vũ Thị Hương đoạt HCB cự ly 100m nữ TT – Ở đợt chạy chung kết diễn ra tối 11-11, Vũ Thị Hương về thứ nhì sau đối thủ người Nhật. Ở đợt chạy bán kết diễn ra sáng cùng ngày, có mặt ở lần chạy thứ nhất cùng với bảy đối thủ khác, với thành tích 11”55 Hương đã về đầu ở đợt chạy này.
Vòng loại U-19 châu Á 2009: Việt Nam xếp hạng ba chung cuộc TTO – Đội tuyển U-19 Việt Nam đã khép lại vòng đấu bảng tại Thái Lan với chiến thắng 3-0 trước Macau chiều 11-11. Chiến thắng đưa đội Việt Nam xếp hạng ba chung cuộc ở bảng đấu này.
SEA Games 25: Tuyển nam Việt Nam gặp kình địch Thái Lan ngay ngày ra quân – Mất tới sáu ngày chờ đợi sau khi có kết quả bốc thăm chia bảng, BTC SEA Games mới công bố lịch thi đấu cụ thể của môn bóng đá nam và nữ tại SEA Games 25.
Tranh của chàng “Beo” – Nguyễn Tấn Minh Tường sang Mỹ du học khi đang học lớp 11 chuyên toán ở Đà Nẵng. Sau khi tốt nghiệp đại học chuyên ngành quảng cáo, Minh Tường đang theo học cao học tại Đại học Houston Clear Lake (Texas, Mỹ). Sẽ chẳng có gì cần nói thêm về chàng trai này nếu như anh không vẽ tranh.
Những bức ảnh làm cuộc sống đẹp hơn – Họ đã sống như thế không đơn thuần là một cuộc triển lãm ảnh nghệ thuật. Rất nhiều người xem đều có ý như cụ Nguyễn Tấn Tài (79 tuổi): “Đây là những bài học cho cuộc sống. Mỗi tấm ảnh, mỗi nhân vật là một bài giảng”.
Trao giải cuộc thi sáng tác thơ Haiku Việt – Nhật lần 2 – Chủ đề rộng, nhiều cảm xúc sâu, nhiều quan sát tinh tế… là nhận xét của ban tổ chức về các bài thơ tham dự cuộc thi sáng tác thơ Haiku Việt – Nhật lần 2. Lễ trao giải diễn ra sáng nay (15-11) tại tòa soạn báo Tuổi Trẻ.
Hội ngộ sắc màu, bốn phương hội tụ – Đêm nay, 15-11, Festival cồng chiêng Quốc tế tại Gia Lai bế mạc. Đêm nay, các đoàn cồng chiêng đã cùng ngẫu hứng dưới đường phố, giao lưu trong tình hữu nghị, bạn bè, sâu lắng rạo rực lòng người vẫy chào phố núi Pleiku.
Gió xuân thổi có làm hoa mau lìa cành… – Với dân tộc Nhật Bản, Haiku được xem như tinh hoa của văn hóa dân tộc. Dưới góc nhìn của Thiền tông, Haiku là thể thơ đặc biệt có thể hàm chứa được thực tại nhiệm mầu trong vỏn vẹn 17 âm tiết, vừa sâu lắng uyên thâm, lại vừa đơn sơ giản dị.
Bảo tồn không gian văn hóa cồng chiêng trong đời sống – Đã 4 năm trôi qua kể từ khi không gian văn hóa cồng chiêng Tây nguyên được UNESCO công nhận là di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại, công việc bảo tồn di sản này phần nhiều vẫn chỉ là đang và sẽ…
Chàng trai mê đồ sứ ký kiểu – Đồ sứ ký kiểu triều Nguyễn, còn được gọi theo tiếng Pháp là “Bleus de Hué”, theo tác giả Trần Đức Anh Sơn trong sách Đồ sứ ký kiểu thời Nguyễn là những cổ vật gốm sứ do triều đình, quan lại Việt Nam gửi mẫu cho các lò gốm sứ Trung Hoa làm theo các yêu cầu riêng về mẫu mã, đề tài, nội dung trang trí…
Thách thức cực đoan – Trong khi quân đội Pakistan đang tiếp tục chiến dịch quân sự đánh vào dinh lũy của Taliban, thì tại thành phố Karachi cũng có một “chiến dịch” khác thách thức lực lượng Hồi giáo cực đoan này nhưng trên sàn diễn thời trang. Người xem chứng kiến các bộ trang phục “khoe vai, hở bụng” được trình diễn công khai giữa một xã hội cực đoan nguyên gốc.
Huế: Triển lãm tranh “Tôn sư trọng đạo” của HS – Chiều 14-11, tại nhà triển lãm TP Huế, đã diễn ra triển lãm tranh của học sinh trường THCS Chu Văn An – Huế mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11.
Web cho giới trẻ: có một đống rác! – Sự bùng nổ của các trang thông tin điện tử đã kéo theo nhiều hệ lụy. Nhiều cảnh báo đã được đưa ra (“Bỗng dưng… thành sao” – TT ngày 11 và 12-7), kenh14.vn còn được bạn đọc Tuổi Trẻ mổ xẻ với nhiều lo ngại (“Kênh 14: giải trí kiểu gì?” – TT ngày 5-11). Nhưng đó mới chỉ là một ví dụ.
Cồng chiêng không còn chức năng thiêng liêng trong lễ hội – “Bây giờ cồng chiêng không còn chức năng thiêng liêng trong các lễ hội nữa. Chúng ta không thể cứ duy trì mãi lễ đâm trâu với bỏ mả, 50 năm nữa chắc sẽ hết, lúc đó còn lại là tâm hồn dân tộc trong âm nhạc”, là ý kiến phát biểu của GS.TS Tô Ngọc Thạch Thanh tại hội thảo quốc tế về “Sự thay đổi đời sống kinh tế – xã hội và bảo tồn văn hóa cồng chiêng ở VN và khu vực Đông Nam Á”.
Nguyễn Á: trái tim trên lối đi riêng – Tôi thích cái cách mà Nguyễn Sơn Lâm, một chàng trai “trời không cho lớn”, nhận xét về Nguyễn Á: “Anh ấy chụp ảnh bằng trái tim”. Vừa nói, Lâm vừa lấy bàn tay phải đập bồm bộp vào ngực trái của mình.
Miền Trung khúc ruột quê mình – Những câu chuyện về đất và người miền Trung trong chương trình “Thay lời muốn nói” sẽ được phát sóng trực tiếp trên HTV9 – Đài truyền hình TP.HCM, VTV4 – Đài truyền hình Việt Nam, và DRT2 – Đài phát thanh – truyền hình Đà Nẵng lúc 20g30 chủ nhật 15-11-2009.
Tin học tập
MBA Fair in HCM City on 26 Nov, 2009: triển lãm về du học thạc sĩ quản trị kinh doanh (MBA) tại TP.HCM vào ngày 26 tháng 11.
Buổi nói chuyện về học MBA tại Viện Giáo Dục quốc tế IIE: vào ngày 18/11 với các diễn giả là các sinh viên tốt nghiệp trường đại học Yale, Stanford và Baylor.
Câu lạc bộ sách tại ĐSQ Mỹ ngày 28/11: trao đổi về cuốn sách “7 Habits of Highly Effective Teens”
Chứng khoán
* VNINDEX
* HNX
Chúc các bạn một ngày tươi hồng !
![]()
Đọt Chuối Non


Chào các bạn,
Thủy Tiên, tiếng ca thiết tha của nhạc Trịnh, với căn bệnh làm mất môi, khuôn mặt dị dạng, và tiếng nói ngọng nghịu, đã phải chui vào lu để tập nói.

Thế Vinh chỉ còn một cánh tay nhưng vừa chơi guitar vừa chơi harmonica.
Richard Fuller người Mỹ hát nhạc Trịnh.
Nhìn bộ ba này trình diễn Một Cõi Đi Về của Trịnh Công Sơn, làm sao ta không đem lòng cảm phục?
Thật là những bậc kỳ tài! Thật là những tấm gương tích cực!
Mời các bạn thưởng thức Một Cõi Đi Về.
Sau video là 3 bài báo, về Thủy Tiên, Thế Vinh, và Richard Fuller.
Chúc các bạn một ngày vui.
Cám ơn anh Phan Quang đã giới thiệu.
Hoành
.
.
Ca sĩ khuyết tật Thủy Tiên: Vượt lên định mệnh
03.03.2008
Sau 8 lần phẫu thuật môi, tiếng nói của Thủy Tiên đã trở nên ngọng líu ngọng lô. Ròng rã gần hai năm trời, cái lu đựng nước đã giúp Tiên luyện cách phát âm và tiếng nói của cô trở lại gần như người bình thường. Mỗi lần buồn chán và tuyệt vọng, thay vì phải khóc nức nở, Thủy Tiên giấu mình vào cái lu và hát…
Tôi gặp Thủy Tiên tại cuộc Liên hoan tôn vinh những thanh niên khuyết tật thành đạt, chủ đề “Hoa cuộc sống”, do Trung ương Đoàn tổ chức. Thủy Tiên xuất hiện tại liên hoan không chỉ với tư cách một điển hình tuổi trẻ khuyết tật vượt lên hoàn cảnh, mà còn là một ca sĩ.
Lâu nay, giọng hát của cô đã khá quen thuộc đối với khán giả ở TP HCM qua các chương trình biểu diễn nghệ thuật từ thiện, tại các phòng trà, hội quán và cả trên sóng phát thanh, truyền hình.
Người ta biết cô là một ca sĩ khuyết tật chuyên hát nhạc Trịnh và hát rất hay, nhưng ít người biết, để có được tiếng hát ấy, để có được niềm đam mê được đứng dưới ánh đèn sân khấu hằng đêm, Thủy Tiên đã trải qua một quãng đời đau đớn và tuyệt vọng đến cùng cực…
Là con gái út trong một gia đình có 7 anh em, lên 3 tuổi, cô bé Tô Thị Thanh Thủy Tiên đã mồ côi cha. Người mẹ của 7 đứa con phải còng lưng tất bật tối ngày với từng mớ rau, con cá tại cái chợ cóc nằm trong một góc phố nghèo ở phường 24, quận Bình Thạnh, TP HCM, mới có thể kiếm đủ vài ba ký gạo mỗi ngày để duy trì cuộc sống.
Lên 7 tuổi, Thủy Tiên đã biết giúp mẹ bán hàng mưu sinh. Dù cuộc sống bộn bề vất vả, khó khăn, song cô bé vẫn rất chăm học và học giỏi. Cánh diều tuổi thơ chưa kịp đón gió thì bi kịch cuộc đời đã đổ ập xuống mái đầu non nớt. Thủy Tiên bị mắc một chứng bệnh hiểm nghèo.
Ban đầu bờ môi cô bé xuất hiện những nốt đỏ tấy, ngứa ngáy rất khó chịu. Mọi người tưởng Thủy Tiên bị bệnh nấm, nhưng càng bôi thuốc thì những vết tấy càng lan rộng. Mẹ Thủy Tiên đưa cô bé đến một thầy lang ở khu Lái Thiêu chữa trị. Những nắm thuốc được bào chế từ thảo dược của thầy lang càng làm cho bệnh tật nặng thêm lên.
Năm lên 8 tuổi, căn bệnh của cô bé chuyển sang lở loét. Vành môi xinh xắn như bị một con chuột quái ác gặm nhấm nham nhở, buốt thấu xương. Thủy Tiên đau mà không khóc được, vì càng khóc lại càng đau. Mỗi lần bị cơn đau hành hạ, cô bé chỉ biết dùng một cái khăn ướt đắp lên miệng rồi quằn quại trên giường, lăn trên nền nhà rên la một cách bất lực trong cổ họng.
Hoàn cảnh gia đình khó khăn nên chỉ đến khi đau đớn không chịu được nữa, Thủy Tiên mới được đưa đến bệnh viện. Kết quả xét nghiệm đã làm rụng rời hết thảy mọi người trong gia đình. Cô bé bị mắc bệnh xỉ tổ mả, một chứng bệnh rất hiếm gặp trên thế giới.
Những vết lở loét xung quanh miệng cô bé là dấu hiệu cho thấy bệnh đã diễn biến rất nặng, chuyển sang giai đoạn hoại tử. Để cứu mạng sống của cô bé, không còn cách nào khác phải phẫu thuật cắt bỏ những phần môi đã nhiễm bệnh.
Bờ môi xinh xắn của Thủy Tiên mất dần, mỏng dần, nhưng khi vết khâu vừa lên da non thì vết lở loét lại xuất hiện, lại phải gồng mình chống lại những cơn đau đớn cùng cực để các bác sĩ đưa những đường dao kéo. “Bây giờ nghĩ lại, em vẫn còn rùng mình kinh hãi. Thậm chí chỉ vô tình nhìn thấy dao kéo hoặc tiếng kim loại va vào nhau, em cũng đã nổi hết gai ốc” – cô nói.
Bước vào tuổi thiếu nữ, khi vấn đề nhan sắc được ý thức một cách rõ rệt, Thủy Tiên chỉ biết gục đầu vào tấm khăn để giấu đi những giọt nước mắt mỗi khi phải đối diện với chiếc gương soi.
Nhưng bi kịch hơn cả là tiếng nói của cô đã trở nên ngọng líu ngọng lô, do bờ môi đã bị biến mất gần như hoàn toàn sau 8 lần phẫu thuật. Những cố gắng tái tạo lại vành môi của các bác sĩ cũng chỉ giúp gương mặt cô bé bớt phần dị dạng.
Đã có lúc Thủy Tiên nghĩ đến cái chết để giải thoát, nhưng khi nghĩ về mẹ, cô lại không đành lòng. “Những lúc tuyệt vọng em muốn có một căn phòng đủ rộng và kín đáo, chốt chặt cửa lại để la hét cho vơi nỗi đau đớn và tủi thân, nhưng nhà nghèo, lấy đâu ra một không gian như vậy. Vật dụng duy nhất để em có thể thu mình vào trong đó là cái lu đựng nước loại lớn của mẹ. Em đã ngồi vào đó, cốt để cho tiếng khóc của mình không ai nghe thấy…” – Thủy Tiên nhớ lại.
Những lần gục đầu trong cái lu đựng nước, Thủy Tiên nghe rõ mồn một tiếng khóc của mình vọng bên tai. Và một ý nghĩ lóe lên: Mình có thể luyện giọng nói nhờ cái lu này. Tự mình nói và tự mình kiểm nghiệm giọng nói trực tiếp.
Rất khó khăn và nan giải. Thủy Tiên dồn hết mọi khả năng có thể để phát âm từng từ một, từng âm tiết một. Có ngày tập mỏi cả miệng, đến khi ăn cơm không nhai được nữa.
Có lần cái lu ấy được mẹ đổ đầy nước. Thủy Tiên đành xả bớt đi một nửa để gục đầu vào đó luyện phát âm. Khổ cho người mẹ già, lượng nước trong lu bà phải rất vất vả mới kiếm được giữa mùa khô hạn, giọt nước quý như vàng. Bực mình, bà bắt Thủy Tiên nằm sấp xuống quất cho mấy roi vào mông. Khi hiểu rõ sự tình, con gái đang luyện giọng nói bằng cái lu nước, bà ôm chầm lấy con, nước mắt giàn giụa…
Trung bình mỗi ngày hai lần, mỗi lần hơn một giờ đồng hồ, Thủy Tiên luyện cách phát âm của một người không còn bờ môi trong cái lu ấy. Ròng rã gần hai năm trời, Thủy Tiên đã thành công. Tiếng nói của cô trở lại gần như người bình thường.
Mỗi lần buồn chán và tuyệt vọng, thay vì phải khóc nức nở, Thủy Tiên cất tiếng hát. Cô giấu mình vào cái lu và hát. Hát cho quên đi nỗi đau, hát cho nước mắt chảy vào trong. Hát cũng là cách luyện khả năng phát âm.
Nhà có một chiếc đài cũ kỹ, Thủy Tiên sưu tầm các băng nhạc về bật lên nghe và hát theo. Nhạc Trịnh là thứ Thủy Tiên say mê nhất. Nghe nhạc Trịnh, cô như được sẻ chia nỗi đau, sự tiếp sức của tình yêu cuộc sống. Một năm, hai năm, rồi ba năm… Thủy Tiên thuộc và hát thành thạo hầu hết các sáng tác của Trịnh Công Sơn…
Sự mặc cảm về bản thân khiến Thủy Tiên sống thu mình. Rời trang sách tuổi học trò, trong lúc những người bạn cùng trang lứa, đứa thì vào đại học, đứa vào khu công nghiệp làm công nhân, Thủy Tiên chỉ biết “một cõi đi về” của mình từ nhà cho đến cái chợ cóc mà người mẹ đã còng lưng gánh nỗi ưu tư mấy chục năm rồi.
Thế giới tâm hồn của Thủy Tiên chỉ là cái lu đựng nước, đựng trong đó cả tấn bi kịch tuổi thơ và những lời ca như con chim còn nằm trong vỏ trứng…
![]() |
| Lệ Uyên và Thủy Tiên. |
Một ngày nọ, sau khi hát với thế giới của mình, Thủy Tiên bắt gặp một người con gái trạc tuổi mình từ đâu tìm đến. Đó là một thiếu nữ xinh đẹp, vóc dáng như người mẫu. Cô gái giới thiệu tên là Lệ Uyên và muốn được làm quen với Thủy Tiên.
Lệ Uyên có người quen ở gần nhà Thủy Tiên. Khi đến chơi nhà người quen, tình cờ Lệ Uyên nghe được câu chuyện về một người con gái tập hát trong lu nước. Một chút tò mò xen lẫn sự thương cảm, mến phục, Lệ Uyên tìm đến.
Uyên đang làm việc tại một công ty ở Khu chế xuất Tân Thuận, là người rất mê nhạc Trịnh và hát khá hay. Lệ Uyên là thành viên của Hội Những người hát nhạc Trịnh. Tối thứ bảy hàng tuần họ lại tụ tập về Hội quán Nhạc Trịnh tại Khu du lịch Bình Quới, hát cho nhau nghe. Thành viên của hội có cả những nhạc sĩ, ca sĩ nổi tiếng.
Sau mấy lần đến thăm bạn, Lệ Uyên động viên Thủy Tiên hãy can đảm bước ra khỏi sự mặc cảm, hòa nhập với cuộc sống. Số phận nghiệt ngã với mình, nhưng mình không được nghiệt ngã với chính mình. Lệ Uyên đưa Thủy Tiên đến với Hội quán Nhạc Trịnh và động viên Thủy Tiên lên hát.
Lần đầu tiên đứng dưới ánh đèn sân khấu, Thủy Tiên như muốn không gian tối sầm lại, để mọi người đừng nhìn thấy mình, chỉ nghe mình hát mà thôi. Thủy Tiên hát, nước mắt chảy tràn tình khúc. Hát mà như đang kể chuyện đời mình.
Khi lời ca vừa dứt cũng là lúc cô bật khóc nức nở. Cả Hội quán lặng im. Thủy Tiên trở thành hội viên Hội Những người hát nhạc Trịnh bằng ấn tượng như thế.
Tại hội thi hát nhạc Trịnh tổ chức sau đó ít lâu, Thủy Tiên gây bất ngờ lớn khi vượt qua hàng trăm ca sĩ để giành giải nhất. Cô nổi danh từ đó. Những chương trình ca nhạc từ thiện hoặc chương trình dành cho người khuyết tật, người nghèo, trẻ em có hoàn cảnh khó khăn,… các đạo diễn thường xuyên mời Thủy Tiên tham gia.
Sự góp mặt của cô trên sân khấu và truyền hình, không chỉ mang tiếng hát phục vụ khán giả, mà quan trọng hơn, đó là một bằng chứng sống động về một con người đã chiến thắng nỗi đau, bệnh tật để vươn lên bằng ý chí, nghị lực và trên hết là bằng sự sẻ chia của một tình bạn cao cả và cảm động.
Mỗi lần Thủy Tiên hát, Lệ Uyên đóng vai trò là người phối bè. Họ biểu diễn rất ăn ý trên sân khấu và thân thiết với nhau trong cuộc sống như ruột thịt. Lệ Uyên trở thành nguồn sức mạnh của Thủy Tiên, động viên, tiếp sức cho bạn.
Để giúp Thủy Tiên có cuộc sống ổn định, Lệ Uyên xin cho bạn vào làm việc tại Khu Chế xuất Tân Thuận với công việc kiểm hàng. Ban ngày làm việc, buổi tối họ đi hát ở Hội quán, phòng trà và tập luyện để tham gia các chương trình biểu diễn khi có lời mời.
Thủy Tiên chỉ hát nhạc Trịnh và biểu diễn rất thành công các ca khúc “Một cõi đi về”, “Đừng tuyệt vọng”, “Xin cho tôi tình yêu”, “Diễm xưa”…
Câu chuyện của Thủy Tiên đầy nước mắt, nhưng ngồi với chúng tôi, Thủy Tiên không khóc. Dường như những đớn đau, bi lụy đều đã đi qua, như bóng đêm hun hút phía sau lưng. Cô nói rằng, nếu không có Lệ Uyên, có thể giờ đây thế giới tâm hồn của cô vẫn chỉ là… cái lu đựng nước.
Còn Lệ Uyên thì không nói gì về mình. Trong ánh mắt và suy nghĩ của cô, Thủy Tiên là một người bạn tốt, đã vượt qua những nỗi đau và mặc cảm, tự ti để khẳng định mình.
Nếu như… Vâng! Nếu như không có căn bệnh quái ác ấy, thì Thủy Tiên đẹp lắm. Ánh mắt ấy, vóc dáng ấy, làn da ấy, gương mặt có cái lúm đồng tiền ấy… đủ để trở thành niềm mơ ước khát khao của biết bao chàng trai…
TP Hồ Chí Minh đầu tháng 1/2008
Phan Tùng Sơn
.
| Thứ tư, 21 Tháng bảy 2004, 05:27 GMT+7 |
|
||||
| Tags: Nguyễn Thế Vinh, Trịnh Công Sơn, Khu du lịch Văn Thánh, sự chú ý, nhạc cụ, nghệ sĩ, một tay, cùng lúc, khuyết tật, thời gian, anh, chơi, học, đàn
// <
Và 5 câu trả lời là”
Tôi ủng hộ hết mình
Tôi ủng hộ một tí
Sao cũng được
Tôi phản đối một tí
Tôi chống hết mình
Các bạn vào trả lời đông đủ nhé.
Chúc mọi người một tuần vui.
Mến,
Hoành
Bây giờ xin nối những bàn tay và bằng những bàn tay nối những trái tim
Zen dịch
Now join your hands, and with your hands your hearts.
~William Shakespeare~

Tôi quyết tâm nói rõ ràng đến nỗi không có người trung thực nào không hiểu tôi và không có người gian dối nào có thể thành công xuyên tạc tôi
Phan Thế Danh dịch
.
“I determined to be so clear that no honest man could misunderstand me and no dishonest one could successfully misrepresent me. ”
Abraham Lincoln

Các kho báu lớn nhất vô hình trước con mắt nhưng được tìm thấy bởi trái tim.
Bằng Lăng Tím dịch
The greatest treasures are those invisible to the eye but found by the heart.
~Unknown author~
Rất có thể
Một hôm
Sau những giờ bận rộn
Tự ngắm mình em sửng sốt nhận ra
Còn đâu nữa
Mất bao giờ chẳng rõ
Nét trẻ trung thon thả mặn mà

Chỉ còn chăng trong ký ức nhiều người
Mái tóc mướt dài đôi môi phượng đỏ
Và ánh mắt như gom tất cả
Sáng trong bỡ ngỡ hiền hòa
Em sẽ buồn
Sẽ hối tiếc khát khao
Khi đối diện tuổi hồng người khác
Rất có thể em thầm lặng khóc
Trước dấu vết tháng năm một sớm soi gương
Nhưng làm sao em hỡi
Làm sao đừng
Làm sao níu thanh xuân ở lại
Qui luật muôn đời: hoa đâu tươi mãi
Thời tôi qua
Thời em tới
Lại qua
Xin cứ yên lòng em nhé. Dẫu sao
Cuộc sống vốn công bằng ( Em rồi sẽ hiểu )
Ai sống hết lòng
Ai yêu tha thiết
Trái tim luôn nồng nhiệt thưở hai mươi.
Tôn Nữ Ngọc Hoa
Chào các bạn,
Bài văn dưới đây của Hạnh Nguyên thì chắc là không đi thi được, vì người đọc chẳng hiểu hết được nó, hoặc chẳng hiểu tí nào. Chính mình cũng chẳng hiểu được nhiều, chỉ suy đoán thôi.
Tuy nhiên mình thấy đoản văn toàn ẩn ngữ này có sức thu hút rất mạnh của một bức tranh siêu thực, mà người xem có thể thấy được cảm xúc mãnh liêt, kéo mình vào bức tranh, mặc dù không thế nói chính xác là bức tranh vẽ gì.
Mình post bài này lên như là một thí nghiệm, nhờ các bạn cho phản ứng trung thực thế nào. Thành thât nhé. Nếu đa số các bạn cho điểm âm thì cả hai chú cháu mình cùng sai. Nếu đa số các bạn cho điểm 10 thì hai chú cháu sẽ có dịp đi ăn kem.
Các bạn đọc và phản hồi nhé.
Cám on mọi người trước.
Hoành
.
“Tôi vô hình hay con người vô tình? Một câu chuyện giữa góc kẹt của thời gian. Thế thôi!”
Nó lao ra khỏi nhà với đôi mắt ướt sũng, chỉ kịp nghe thấy tiếng kêu đói thảm thương của lũ mèo con. “Xin lỗi… tau hok thể” – Đôi mắt nó chỉ kịp ánh lên điều cuối cùng trước khi rơi vào khoảng không gian như đang o bế trước mặt. Vô hồn.

Bầu trời chùng xuống, những sắc cam rực rỡ cũng không làm vực dậy nổi đôi bờ mi nhắm nghiền của nó.. Nó chờ cho đến lúc đôi mắt xám kiệt sức, gục xuống, cắm mình vào màu đỏ ngập ngụa bóng hoàng hôn. Những chiếc lá lảo đảo, rơi xiên xiên như bị kiệt sức… rồi cắm xuống đất thở phào. Kết thúc một đời xanh. Đôi vai nó run lên bần bật giữa những cơn gió xoắn chiếu nhau, lạnh cóng. Gió lạnh hay lòng người nguội lạnh. Bất thần rồi chợt tan chảy theo cái nhìn xa xăm. Nó lặng lẽ cúi mình thấp xuống, thấp đến nổi nó muốn hoá thành những bông cầu gai, lăn mãi, lăn mãi xuống chân đê, tấp vào dòng nước lạnh giá hoặc may mắn hơn, nương nhờ đất mẹ… rồi con của chúng cũng lại lăn tiếp… lăn về với nước. Như loại ếch… không sao thoát nổi kiếp sống hai mang.
Ba- người nó luôn kính trọng, thần tượng, sẽ phải chấn dứt trong chiếc vòng số tám. Số tám xoay đều… đối xứng. Số tám ám ảnh trong những cơn mộng mị… Ngay cả trong những cơn mơ, bình yên cũng không về bên nó. Những giấc mơ mang tên Ba: Nó sợ hãi và ngồi đó, miệng muốn hét lên nhưng không được, tê dại. Trơ đôi mắt ngơ ngác của một con mèo con nhìn chiếc xe đen vút đi… vút đi… mang theo ba nó, mang theo cả hy vọng của nó.
Một trận gió vụt qua, rát bỏng như một cái tát. Cả rừng lá dưới chân nó lao xao, lồng lộn, tách khỏi mặt đất, búng mình suốt mặt hồ tạo thành những khoanh tròn cứ lan rộng… rộng mãi.
Mỗi chiếc lá là một mảnh vỡ, trải trên đất thành từng mảng, từng mảnh thứ màu đỏ cay nhức nhối và ràn rụa trong buổi chiều thu.
* * *
*
Lá rơi.
Thời gian trôi.
Con chim sẻ trú đông rách tiếng hót
“Tôi đã ở đây bao lâu rồi?”
“Rất lâu! À không, đủ lâu…”
Phải, tôi đã ở đây đủ lâu để chứng kiến một câu chuyện. Một câu chuyện trong hốc kẹt của không gian và thời gian.
Câu chuyện về những cây bút chì được gọt tỉa kĩ càng trong đêm khuya, rồi lại được xếp kĩ càng vào những ngăn kéo như che đậy một điều gì đó. Đôi mắt bất thần nhìn vào bức tường nhắng nhịt những vết cào xước trước mặt, tim nó nhói lên những cảm xúc kì quặc quen thuộc. Sao lại là quen thuộc? Bởi đêm nào cũng thế, vẫn là những cảm xúc đó… dào dạt và bất tận. Căn phòng vốn trống trải đột nhiên trở lên chật chội. Nỗi buồn ở khắp mọi nơi, thấm vào trong hơi thở và vào cả những thứ vô hình đang hiện hữu nơi đây, như tôi. Bàn tay nó chảy ra thứ màu quen thuộc, bàn tay siết mạnh vào lưỡi dao như đang bóp nghẹt tất cả. Đau buốt, nó giật mình ném con dao ra khỏi con tay nhầy nhụa máu. Nó lại lao vào phòng tắm, cố gắng rửa sạch đi cái màu tanh bẩn trước khi mẹ thấy. Nó vớt nước lên mặt cho đến khi không còn nhận ra đâu là nước mắt. Nó nhợt nhạt soi mình vào gương. Nó cười điên dại nén nước mắt, máu vẫn chưa chưa chịu ngưng, đỏ úa. Nó nhếch nhát từng bước về phía tủ, cố lôi lên những gói bông trắng muốt và băng bó, nó làm công việc này một cách vô thức. Quá quen!
“Một người đàn ông cũ kĩ dắt một con chó trắng đến đây, đến khoảng không gian này, khoảng không gian giữa những cây lá đỏ của một công viên. Một ông già với râu tóc bạc phơ, bạc theo màu da nhăn nhúm, một con người cổ kính mang theo một con chó đến vùng trống ngập ngụa sắc đỏ của lá và hoàng hôn rồi cột nó vào một gốc cây nào đó.
Lão đến.
Lão cột.
Cuối cùng, lão đi, bỏ lại sau lưng con chó và một vùng màu đỏ thẫm.”

Một giấc mơ kì lạ. Nó lẩm nhẩm điều gì đó nghe không rõ và lại mơ. Tôi ở đấy, trong giấc mơ. Nó bừng tỉnh. Nó đưa đôi mắt nhìn tôi hãi hùng nhưng cũng đầy mê hoặc. Nó chạm nhẹ, xuyên những ngón tay. Thảng thốt, nó nhìn tôi định thần hơn. Nó cười:
– Tôi lại mơ thấy bạn?
– Tớ là ma. Bạn có sợ ma không?
– Chỉ có ma sợ người thôi. – Vô thức nó trả lời
“Chỉ có ma sợ người” – tôi thấy thích câu này… Đúng! Tôi sợ… những con người vô hình… trong cuộc sống thực. Tôi sợ nó.
– Và bạn ở đây theo dõi tôi. – Nó nói như thấy có ai nhún hộ vai mình.
– Không… bạn theo dõi tớ.
– Tôi không hiểu. Tại sao tôi lại theo dõi bạn, tôi không biết bạn? Tại sao tôi lại mơ thấy bạn, tại sao bạn lại cho tôi thấy con chó trắng. Bạn vô tình quá chăng? – Ánh mắt nó đột nhiên quắt lên màu giận giữ.
– Tớ không vô tình… tớ chỉ vô hình thôi. Cậu không vô hình… nhưng cậu vô tình. Tớ là một phần tìm kiếm của cậu. Chúng ta theo dõi lẫn nhau. Vì chúng ta tìm kiếm nhau. Con chó là ai? lão là ai? Là giấc mơ. Tại sao bị cột? vì lão muốn nó tự thoát ra và xoay chuyển cuộc sống phụ thuộc. Lão đại diện cho ai? Cho số phận. Con chó là ai? Tớ nghĩ cậu biết.
Nó nhìn sững sờ vào tôi, những lời nói trong suốt tan vào thinh không nhưng lại vang vọng vào lòng nó. Con chó là nó. Và nó đang vô tình trong cuộc sống. Tôi lại vô hình! Thế là đủ. Ngóp nghét trong những giấc mộng thực và ảo của nó thế là đủ. Tôi cần phải đi. Những con người vô tình sắp tan biến.
Bản Promise vang lên trong căn phòng. Lời hứa với ba được thực hiện. Những ngón tay lướt nhẹ trên cây dương cầm phát ra thứ âm thanh trong suốt, vút lên, xé toạt những sầu bi, những oán hận trong căn nhà. Những lời nói giả dối mang đầy hương tiền bạc bị cuốn phăng ra khỏi óc, để lại hình ảnh ba nó ôm con hiền lành yên bình. Mẹ sững sỡ nhìn nó từ khung cửa sổ, giọt nước mắt khô khốc lăn trên khuôn mặt gầy mòn. Tóc nó xoã nhẹ tung bay trong bình minh
Một chiếc lá khẽ đu mình vọt vào khoảng không bất tận. Tiếng hót bị rách của con chim sâu vút lên. Trong trẻo lạ kì.
Phan Nguyên

“Trong 10 năm nữa Hà Nội sẽ khủng hoảng trầm trọng về ngành giáo dục. Gia đình nào cũng muốn con cái học được những người thầy tốt nhưng lại không muốn con cái theo ngành sư phạm. Vậy khi thầy cô giáo già về hưu, ai sẽ là người kế cận, dạy tiếp lớp đàn em?
Có khi những bài giảng của thầy được lũ nhất quỉ nhì ma chúng tôi lôi ra làm trò cười nhưng chắc chắn ít nhiều cũng đã để lại những câu hỏi. Để chúng ta hiểu đời hơn một chút. Để chúng ta biết trân trọng những gì mình được hưởng. Đó là nhũng bài giảng không hề có trong bất kì trang giáo án nào nhưng là vô giá vì nó đã được đổi bằng cả quãng đời 30 năm đi dạy của thầy.”
.