Rừng – trường ca Vỡ Ra Mưa Ấm

rừng ơi
rừng ơi
những ô cửa nhà dài mở ra cõi màu xanh
bên kia sông Sêrêpốc màu xanh
hai bên con đường đất đỏ màu xanh
bữa cơm chiều mẹ dịu dàng lên khói
tiếng tù và mờ xanh

em mới về với mẹ với anh
tóc em xanh màu xanh mí mắt
một mí xanh ôi muôn nẻo đường rừng
bàn chân em dẫm ngang ngọn cỏ
tà áo xanh hun hút giấc mơ

xanh câu hát lá bay
ngày và đêm cứ chảy
một thế kỷ bụi mù nắng cháy
quê hương ôi ta còn tiếng hát
những nốt nhạc rơi trên nhà dài
thổi trên môi chiếc lá
cho cha hoang dã như rừng

rừng trên chiếc gùi
rừng trong quả bầu khô
mái tóc nàng rừng xõa ngang trước mặt
nàng rơi nước mắt
trước rìu và lửa
ngày cha xin hạ cây về làm K’pan
ngày cha đốt rẫy dắt lúa về nhà cho mẹ
ngày bếp lửa nhà em ấm thế
ngày ché rượu nhà em như thể
chảy vào máu vào mắt em rạo rực
tiếng T’langput luồn vào trong ngực
em có còn nhớ đến anh không

Trích Trường ca Vỡ Ra Mưa Ấm
Lê Vĩnh Tài

Thơ tặng Đọt Chuối Non

Chào các bạn,

Chị Hoàng Thiên Nga vừa chuyển ba bài thơ của anh Văn Thanh gởi ĐCN. Đây là bải đầu tiên, Thơ tặng Đọt Chuối Non. Ví anh Văn Thanh chưa có thư mục tại ĐCN, nên mình post bài này dưới account của chi Hoàng Thiên Nga để chị tiện chuyển tiếp các phản hồi đến anh Văn Thanh.

Cám ơn anh Văn Thanh nhiều. Rất vui có anh vào Vườn Chuối cùng các bạn. Đến giờ này thì chắc là anh Văn Thanh là người lớn tuổi nhất ĐCN rồi đó. Người nhỏ nhất thì còn học đâu lớp 8. Khúc giữa thì đầy đặc đủ chuối lớn chuối bé chuối sồn sồn.

Cám ơn Hoàng Thiên Nga đã rinh anh Văn Thanh vào đây 🙂

Chúc các bạn một ngày vui.

Hoành


Thơ tặng Đọt Chuối Non

Đọt Chuối Non
Xanh mầm hy vọng
Bài thơ tình anh viết tặng em
Nắn nót mở ra mời bạn cùng xem
Tình chung thủy
Lá xanh đùm lá rách

Đọt Chuối Non mới là trang sách
Mở vào đời
Xin gió chớ mạnh tay

Văn Thanh

Con trai của rừng Xa Nu

Con đường năm cây số từ trung tâm xã về làng Kon Riêng lúc chạy vòng theo ven hồ Đac Noa, khi lại men theo những thuở ruộng lúa nước, có chỗ lại luồn dưới bóng xanh mát của rừng xà nu. Nắng trải chiếc chiếu vàng lên mặt hồ, mặt ruộng lung linh, nhưng chỉ lọt thành những tia sáng xanh trong đám lá xà nu dày đặc. Dưới tán rừng tiếng ong bay vi vu hoà trong lời xạc xào của gió, lẫn với tiếng suối róc rách chảy. Thứ hương lá, hương nhựa, hương hoa đặc biệt của xanu nhè nhẹ lan trong không gian. Cũng lạ cho cây xanu, chỉ mọc ở những triền núi dốc đứng cằn cỗi, có khí hậu khắc nghiệt, nhưng rễ cắm sâu vào lòng đất, san sát bên nhau thân nào cũng vươn thắng, lá biếc đến tưởng như không còn cách gì xanh hơn được nữa.

Y Sao từ uỷ ban xã về, nét mặt tươi rói, bước chân đi như chạy. Mọi ngày đi dạy về cô còn lang thang chán, hết ngắt những ôm cúc dại mọc đầy ven đường, lại ngồi hàng giờ trên hòn đá hình đầu cá giữa suối, dầm chân trong nước mát mà lẩm nhẩm hát “Chim Jil tắm bên sông DakBla…” Nhưng hôm nay Y Sao muốn đi cho nhanh về đưa thư cho A Siêng. Thư của A Manh bạn anh ấy gửi từ Buôn Ma Thuột. Trong những đêm ngồi trong bếp lửa, A Siêng thường kể cho anh chị, các cháu và bạn bè nghe những chuyện hồi học trường nội trú dân tộc, trường đại học Tây Nguyên, về những người bạn cùng học ở Dak Lak. Trong đó có A Manh. Với những người chưa bao giờ đi xa như ở làng Kon Riêng này, những chuyện A Siêng kể thật hấp dẫn. Còn Y Sao biết những đêm kể chuyện như thế, A Siêng thường mất ngủ. Ký ức với anh bây giờ sao mà xa vời vợi…Không biết A Manh nói gì, nhưng có thư chắc là A Siêng vui lắm. Anh ít khi nhận được thư từ của ai, kể từ vài năm về đây ở với anh chị. Từ lúc nào không biết, Y Sao đã vui với cái vui của A Siêng, hiểu nỗi buồn của A Siêng thế nhỉ? Cô gọi to ngay từ chỗ cây xoài quẹo vô sân:

– A Siêng! A Siêng à! Có thư của anh A Manh này.

A Siêng quýnh cả hai chân, nhảy bổ từ trong nhà ra , giật lấy lá thư trong tay Y Sao:

– Đâu! Đâu! Đưa coi đi.

Nhưng đọc xong rồi A Siêng thẫn thờ ngồi thụp ngay xuống sân, nét mặt bỗng trở nên đờ đẫn xa vắng dần. Y Sao cuống lên:

– Chị Y Mải ơi, A Siêng làm sao đây?

Chị gái A Siêng chạy vội ra hối hả giục Y Sao cùng đưa A Siêng vô nhà. Cứ như người bị ma lai bắt lạc mất hồn, anh để mặc hai người dìu như kéo đi, đặt lên chiếc giường nhỏ ở góc nhà. Chị Y Mải bảo Y Sao đọc xem lá thư viết gì. Thì ra A Manh dặn A Siêng làm gấp hồ sơ gửi sang trước, rồi người từ từ qua sau để cơ quan phỏng vấn và thử việc.

– Ôi, việc mừng thế này còn gì? Không đi làm bác sĩ cũng được chứ sao. Miễn được vô nhà nước là tốt rồi. Sao A Siêng biết tin này lại buồn thế hả chị Y Mải?

Y Sao ngơ ngác, hết nhìn chị lại nhìn sang A Siêng đang nằm thiêm thiếp nhắm mắt như ngủ. Mãi mà chẳng hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra. Chị Y Mải buồn buồn nói nhỏ:

– Y Siêng tủi cái đầu đó mà. Năm ngoái A Manh cũng đã một lần gửi thư. Nó nói hỏi thăm hoài mới biết A Siêng về đây. Lại hỏi A Siêng đi làm chưa? Có muốn làm việc ở chỗ nó không, để nó nói thử với thủ trưởng, vì bên đó đang cần người. Trúng lúc cuối mùa không còn hột gạo mà ăn. Cả ngày cả nhà đi đào củ trong rừng, nên A Siêng đâu có gửi trả lời cho A Manh. Bây giờ cũng lại giống như hồi đó thôi.

Bỗng hai chị em giật mình thấy A Siêng nhỏm dậy, đập mạnh trán vô tường mấy cái. Chạy vội đến bên, cả hai thấy A Siêng miệng cắn chặt cái chăn, hai bàn tay quắp lại, nước mắt chảy tràn xuống gối.

– A Siêng à, đừng buồn thế em! Mình không đi sang đó được thì thôi. Chắc A Manh nó cũng hiểu mà.

Chị Y Mải vỗ về em. Y Sao nhẹ nhàng vuốt lên tay A Siêng, lần lần gỡ dần những ngón tay đang co quắp cứng ngắc ra. Dưới tác động tình cảm của hai người phụ nữ, thân hình A Siêng lỏng dần, giãn dần ra rồi chợt ngủ thiếp đi. Anh rể cũng vừa về tới, chị Y Mãi vội vàng kể lại cho chồng nghe. Cả ba ngồi quanh bếp lửa, buồn cho A Siêng mà không biết nói gì. Hồi lâu Y Sao đứng dậy:

– Thôi em về đây, chào anh chị.

Nhìn theo bước chân cô gái, chị Y Mãi khẽ thở dài. Chuyện Y Sao thương thầm A Siêng mấy năm nay,ở Kon Riêng ai cũng biết.Hai bên nhà cũng ưng bụng cho hai người thành đôi. Nhưng không biết vì sao A Siêng cứ như tránh né. Mỗi lần có ai nói đến chuyện này, lại im lặng bỏ đi chỗ khác. Xem ý thì không phải thờ ơ với Y Sao đâu, nhưng im im thế miết, ai mà biết ra thế nào chớ. Anh rể mở nắp chiếc nồi trên bếp, ấn thử coi củ đã chín chưa, rồi đậy lại, bỏ thêm mấy cành củi vô bếp, thủng thỉnh nói một mình nghe:

– Tội nghiệp cho cậu quá! Từ đây đi xe ôm ra huyện, từ huyện xuống thị xã Kon Tum rồi qua Buôn Ma Thuột. Cả đi về cũng gần hai trăm nghìn đồng tiền xe. Chưa nói tiền ăn uống nữa chớ. Biết lấy đâu ra bằng đó tiền cho cậu đi.

Cả Kon Plei này đói. Cả xã đói. Trận lũ quét vừa qua đã cuốn đi tất cả lúa lẫn đậu bắp đang còn trên rẫy gần như của cả làng. Số lúa ruộng ít ỏi ngập trong nước hàng tuần cũng thối rụng hết. Y Mải nói với chồng:

– Mình thấy dạo này cậu hay đau đầu lắm. Anh có nhớ bữa hôm đào củ trong rừng, A Siêng cắm đầu xỉu dưới hốc củ không? Không có mấy người cùng đi chắc chết không ai biết rồi. ở nhà cậu cũng lúc đi ra đi vô lờ đờ, có khi lại ngồi im cả ngày không nói câu nào.

– Thì cái tánh cậu ít nói từ xưa. Không nói ra được để ở trong người nó man man là phải thôi. Học đại học ra mà không được đi làm, đi rẫy miết thế này sao chịu nổi.

Có điều, là bác sĩ nên A Siêng biết cách giữ cho thần kinh mình không vượt quá sức chịu đựng có thể. Thấy bệnh tình em như vậy anh chị cũng không dục đi rẫy, đi ruộng, cứ để A Siêng tự làm những gì mà sức khoẻ cho phép. Khi nào cảm thấy sắp lên cơn thì phải về nhà ngay.

Suốt thời gian đó, Y Sao luôn luôn ở bên cạnh A Siêng. Những buổi phải lên lớp thì thôi, rảnh việc là cô lại chạy qua nhà trò chuyện cùng cho A Siêng đỡ buồn. Có một lúc tỉnh táo, A Siêng nói với Y Sao:

– Y Sao cưới chồng đi. Tui biết tình cảm của Y Sao, nhưng đừng có chờ tui làm gì. Y Sao với tui không thành đâu.

– A Siêng nói gì như vậy? Y Sao chưa bao giờ trách anh một tiếng nào mà. Nhưng tại sao A Siêng lại nghĩ hai đứa mình không thành đôi?

– Đừng hỏi tui. Tui không muốn Y Sao bỏ phí những năm chờ đợi. Các bạn gái của Sao không chỉ lấy chồng mà còn có con hai ba đứa rồi đó.

– Nếu A Siêng nói một lời thương Y Sao sẽ chờ tới khi nào cũng được mà.

– Không! Tui không thể!

– Nhưng tại sao? Tại sao chớ?

A Siêng bỏ đi như chạy ra khỏi nhà, để lại Y Sao nước mắt đầm đìa và nỗi buồn không thể nói thành lời. Nóng như lửa. Ngột ngạt không thở được. Một bầy kiến càng cắn trong lồng ngực đau nhói.

* *

*

Nửa khuya, bà Y Vui chuyển bụng sanh, rên la ầm ĩ. Cả nhà cuống quýt. Mưa to.Trạm xá thì xa, lỡ nửa đường sanh biết làm sao? Ông A Sam quýnh lên bảo con:

– Chạy qua nhà cô Y Mải, nói chú A Siêng tới coi dùm mẹ con đi. Nó bác sĩ mà.

Thằng cậu đang lui cui cột võng vào cái đòn khiêng, quát lên:

– Cứ đưa đi trạm xá thôi, thằng A Siêng tâm thần mà, bác sĩ gì.

Bà ngoại đang ngồi cạnh giường giữ tay con gái, nhổ toẹt miếng nước trầu vô vách, ngoái cổ ra bảo:

– A Siêng bác sĩ có bằng chớ. Nó tâm thần có lúc thôi. Cứ chạy qua coi, đang lúc nó tỉnh may ra giúp được mẹ mày.

Thằng nhỏ chạy ào ào. Đêm đen như hũ mực.Gió cứ rit lên trong những tàn cây như tức giận điều gì. Mưa tạt vào mắt xót tới không mở ra được. Con đường bò đi đầy bùn trơn trượt, chốc chốc thằng bé lại ngã cái uỵch, nó tấm tức khóc, dơ cánh tay đầy bùn lên quệt nước mắt chạy tiếp. May quá trong nhà còn ánh lửa. Nó nhào tới đập cửa thình thình:

– Chú A Siêng! Chú A Siêng cứu mẹ cháu với.

A Siêng bật dậy hỏi to.

– Ai kêu gì đêm khuya vậy?

– Mẹ cháu đau đẻ, nhờ chú tới giúp.

Chị Y Mải ngồi dậy từ trong buồng nói vọng ra:

– Khiêng đi trạm xá thôi. Chú Siêng đau mà, làm sao giúp được.

A Siêng quyết định rất nhanh.

– Chị để em đi coi thử. Nếu gay go quá thì em đi cùng ra trạm xá cũng được mà. Chờ chú ra ngay!

Nói rồi A Siêng lục tìm chiếc ống nghe lâu nay vẫn cất kỹ, với lấy chiếc túi nhỏ có vài loại thuốc ít ỏi,hối hả đi theo thằng bé. Từ khi về ở với anh chị, A Siêng chỉ chữa bệnh cho người trong nhà. Đây là lần đầu tiên có người gọi anh đi giúp. Vừa đi A Siêng vừa cố nhớ nhanh những kiến thức về sinh đẻ đã học.

Hơn một tiếng đồng hồ căng thẳng, bà mẹ cũng may mắn sanh dễ, đứa bé gái đã cất tiếng khóc đầu tiên. A Siêng toát mồ hôi ngồi phịch xuống chiếc ghế nhỏ bên bếp lửa, rửa đôi tay trong chậu nước ấm, rồi anh giơ ống tay áo quệt những giọt mồ hôi đầm đìa trên trán. Đến bây giờ anh mới thấy mệt rã rời, đã ngồi xuống rồi mà hai chân vẫn run lẩy bẩy . May quá không có sự cố gì. Ông A Sam ngồi xuống bên A Siêng:

– Cám ơn bác sỹ nhiều lắm. Không có anh, phải đưa đi trạm xá chắc bả sanh rớt giữa đường rồi.

– Không có gì đâu anh, người trong làng giúp nhau thôi mà…

Bà ngoại bọc đứa nhỏ trong tấm chăn thổ cẩm đưa cho A Siêng:

– Cho chú làm cha kết nghĩa này.

Đôi tay run run ôm chiếc bọc ấm áp vô người,đột nhiên một sức mạnh ấm nóng nào từ từ dâng lên trong người A Siêng. Anh như người say ruợu ghè, lâng lâng, choáng váng, siết chặt thân hình bé nhỏ của đứa trẻ vô ngực, nước mắt chảy ròng ròng…

Kể từ buổi tối hôm đó, người trong làng ai có bệnh gì đều chạy tới tìm A Siêng. Lúc đầu anh còn từ chối, viện cớ bệnh đau đầu thường hay tái phát, hoặc không có đồ nghề lẫn thuốc chữa bệnh. Thế là tại nhà Rông có một cuộc họp của làng:

– Bây giờ A Siêng nó chịu chữa bệnh cho người Kon Plei ta, nhưng nhà bác sĩ nghèo quá, không có đồ khám chữa bệnh,không có tiền mua thuốc, ta phải làm sao?

– Già làng cứ nói một tiếng, mọi bếp đều góp tiền lại cho A Siêng làm vốn chữa bệnh có được không?

– Ai có ít nộp ít, ai có bi nhiêu nộp bi nhiêu. Lâu nay có bác sĩ trong làng mà không để chữa bệnh cho mình.

– Hay ta đề nghị xã cho bác sĩ vay vốn xóa đói giảm nghèo?

Cả nhà Rông ồn ào lên:

– Được đấy! Bác sỹ mà nghèo đói thì cũng cần phải giúp đỡ chớ.Trưởng kon plei ngày mai làm giấy đề nghị xã giúp A Siêng thôi.

– Cho vay nhiều nhiều đi, để bác sĩ mua thuốc chữa bệnh luôn…

Vậy là với số tiền hai trăm ngàn bà con cả làng đóng góp và 2 triệu đồng quỹ xoá đói giảm nghèo cho vay, A Siêng đã có thể hàng ngày làm công việc trị bệnh cứu người mà anh mong ước. Khắp mấy Kon Plei quanh vùng, trong xã, rồi người cả xã bên đến tìm anh ngày một đông. A Siêng chẳng nề hà đêm hay ngày, mưa hay bão, xa hay gần, hễ có người gọi là xách túi thuốc đi liền. Bà con tin cậy và yêu mến anh lắm. Cũng may mà hồi đi học, A Siêng ý thức được trách nhiệm của mình nên đã theo đa khoa. Cũng lạ, căn bệnh đau đầu trầm cảm của anh ngày một thưa dần rồi chấm dứt hẳn từ lúc nào không biết. Chỉ có điều, bà con nghèo nên có lúc người khỏi bệnh trả bằng gà, trứng gà, gạo, thậm chí cả bằng bắp, củ mì ,A Siêng cũng nhận. Nhưng anh chẳng có nhiều tiền phụ cho anh chị, cũng không dùng gạo, hay gà đó trả vốn ,lãi cho xã được. Tuy nhiên, được làm nghề của mình đã học là tốt rồi.

* *

*

Vừa sang chích thuốc cho bà Chen, đang chuẩn bị đi rẫy thì chị Y Mải ở ngoài chạy về, hổn hển, vội vã:

– A Siêng đừng đi nữa! ủy ban tới nhà mình bây giờ đấy. Nghe nói có người nhà nước tới tìm em đi làm. Cả A Manh nữa đó!

A Siêng đứng lặng một lúc rồi vô nhà cất cuốc và nón, cẩn thận rửa chân tay, rồi lôi đôi dép da phủ đầy bụi ra lau . Săm soi đám quần áo ít ỏi của mình, anh cố chọn bộ nào có vẻ mới nhất. Tất cả đều may từ thời còn là sinh viên, nhưng bao năm nay ít có dịp mặc đến nên có thể lỗi mốt, nhưng vẫn là những thứ tốt nhất mà anh có. A Siêng muốn xuất hiện trước những người bạn cũ bằng một hình ảnh dễ gây được cảm tình nhất.

Thế mà năm năm đã qua kể từ khi A Siêng nhận được tấm bằng tốt nghiệp Đại học Y khoa Tây Nguyên. Những tưởng mọi lo lắng vất vả của các anh chị và của A Siêng đến đây là chấm dứt. Anh, người đầu tiên của làng Kon Riêng và Kon Đào tốt nghiệp đại học, người dân tộc Sê đăng đầu tiên của cả xã học làm bác sỹ, sẽ là người đẩy lùi mọi bệnh tật trong cộng đồng của mình…

Năm ấy chiến sự diễn ra ác liệt giữa quân giải phóng và chính quyền ông Thiệu. Sau trận bom Mỹ dội xuống thị trấn Tân Cảnh và làng Kon Đào, Già A Nhiên mời hội đồng già làng về nhà rông để bàn một việc lớn. Đêm. Đống lửa giữa nhà rông đã nhóm lên. ánh bập bùng soi lúc mờ lúc rõ những con rùa, con chim khắc nổi và các hình vẽ đủ màu trên những cột kèo. Ghè rượu đã đổ đầy nước. Già A Nhiên uống hết kiang đầu tiên, chuyển tay cho già A Min. Đưa mắt nhìn quanh những khuôn mặt gầy già nua khắc khổ, nhưng vẫn ánh lên những nét tinh nhanh của trí tuệ cộng đồng cả làng,khoát tay một vòng về phía những ngôi nhà đang ngún lửa ở bên ngoài nhà rông, già A Nhiên nói:

– Kon plei mình phải đi khỏi đây thôi. Pháo giải phóng dội uỳnh uỳnh xuống ban đêm. Bom ông Thiệu đổ ầm ầm suốt ban ngày. Không sống nổi nữa đâu.

– Đã có năm bếp bị lửa ăn hết cả nhà lẫn người rồi.

– Nhưng rồi chạy đi đâu bây giờ? Không thể vô rừng được đâu. Quân Việt Cộng ở chỗ nào bom Mĩ ném xuống chỗ đó. Chạy đi chỗ khác cũng là đất của ông Thiệu. Chúa bắt chết mình chết. Chúa cho sống thì được sống. Cứ ở lại đây không được sao?

Già A Min nhả cái cần ra khỏi hàm răng cà sát xuống tận lợi:

– Không được! Phải đi thôi! Người Sê đăng Kon Đào không thể chết, cũng không thể sống mà chống chọi lại bom đạn của cả hai phía. Ta sẽ đi Buôn Ma Thuột, tìm một nơi nào đó để dựng nhà rông, lập làng mới.

Vậy là cả làng gùi cõng nhau chạy sang Đak Lak. Chuyển vài nơi rồi mới ở lại mảnh đất giữa hai con sông nước trong nước đục. Cha mẹ A Siêng đã chết cả trong trận bom Mỹ dội xuống Đak Tô để trả thù Việt Cộng ấy. Bốn anh chị em phải cõng nhau chạy theo họ hàng. Cả làng đi hết ở lại biết sống với ai.

Hơn mười tuổi, A Siêng đã thay anh dắt trâu dẫm ruộng, gánh cả sào mạ cho các chị gái cấy. Thương đứa em út vóc dáng gầy guộc, các anh chị cố gắng động viên A Siêng đi học. Thương anh chị vất vả, A Siêng biết mình phải gắng học sao cho giỏi. Suốt mười hai năm hết học trường huyện, đến trường nội trú dân tộc của tỉnh, A Siêng luôn ở trong nhóm vài người đứng đầu lớp. Việc thi vào đại học Y Khoa những năm đó, không phải là khó đối với A Siêng.

Những năm học đại học, A Siêng đã phải làm đủ mọi việc, vừa học vừa phụ giúp các anh chị nuôi các cháu. Cũng may mấy năm đó, sinh viên người dân tộc thiểu số có học bổng, có bếp ăn ở ký túc xá, nên A Siêng đủ ngày hai bữa ăn. Còn tiền làm cỏ, hái cà phê, kể cả đi quét vôi công trình xây dựng,dạy kèm…anh đều giành mua tài liệu và gửi cho các cháu. Ai chơi gì thì chơi, suốt ngày A Siêng chỉ miệt mài với sách vở và các tua trực.

Tốt nghiệp đại học, trong đầu nóng bỏng bao nhiêu ước mộng. A Siêng đã gõ cửa từ bệnh viện tỉnh cho đến trạm xá xã. ở đâu cũng nhận được câu trả lời “Đang giảm biên chế, làm gì còn định biên để nhận người mới”. Mọi cánh cửa đều đóng. Có nơi nhận hồ sơ, nhưng lần sau đến người ta bắn tin phải nộp 15 triệu mới xong việc. Chúa ôi ! Cả một năm cắm mặt xuống ruộng mới thu được vài chục bao lúa, chưa đủ ăn hết năm cho cả bảy tám người gia đình chị gái. Nhà chỉ có chiếc xe đạp là đáng tiền nhất, anh chị giao cho A Siêng đi học, để có phương tiện lúc rảnh chạy làm thuê, hay ngày nghỉ về làm rẫy giúp anh chị. Cả làng không nhà nào có nổi vài trăm ngàn đồng cất giữ trong nhà, nói gì tới 15 triệu. Hai con sông nước trong, nước đục thay nhau hàng năm dâng nước ngập cánh đồng Ea Yang, năm nào cả xã cũng gặt lúa non chạy lụt. Đến mùa khô cái nắng nơi này cũng dữ dội lắm. Mặt ruộng nứt nẻ , các con suối cạn khô chỉ còn là những dòng bùn loãng. Cá tôm cạn kiệt, hoạ may chỉ còn vài con lươn, trạch rúc sâu dưới bùn đất còn sống được. Người Ea Yang năm nào cũng phải nhận cứu trợ của huyện là thế.

Hai năm lận đận tìm việc và làm ruộng dẫu có dài rồi cũng trôi qua. A Siêng xin anh chị về Kon Tum làm rẫy với vợ chồng chị Y Mải, may ra còn có thể xin được việc chăng. Nhưng anh cũng không có cơ hội nào suốt ba năm cho đến tận bây giờ.

Cài nút chiếc áo màu xanh da trời mà anh vẫn thích, thở sâu một hơi, A Siêng bước ra nhà ngoài. Đông nghẹt. Tíu tít. Ông bí thư xã tươi cười nắm tay A Siêng nói:

A Siêng à! Đài TNVN cho người về xác minh lý lịch và muốn đón cháu về làm phát thanh viên chương trình tiếng dân tộc Sẽ đăng ở Buôn Ma Thuột. Đồng thời huyện cũng có quyết định tiếp nhận cháu làm trưởng trạm y tế của xã. Công việc nào cũng cần thiết cho dân tộc mình. Vậy cháu trao đổi với các anh chị rồi mai cho xã biết ý kiến quyết định có được không?

A Manh nhìn bạn tha thiết :

– Về bên đó lương và nhuận bút dịch ,đọc mỗi tháng cũng được hơn 1 triệu đồng đó A Siêng ạ. Có nhà tập thể ở, không phải đi thuê đâu.

Bác chủ tịch xã góp lời :

– Lương trạm trưởng được vài trăm ngàn. Nhưng cháu vẫn có thể khám bệnh thêm ở nhà mà.

Gần như cả làng tụ tập trong nhà Y Mải, khi nghe nói có cán bộ xã và đài TNVN đến tìm A Siêng. Anh chị Y Mải lúc quay bên này, lúc quay bên kia nghe ý kiến của mọi người. Góc nhà, cặp mắt khắc khoải âm thầm của Y Sao nhìn chằm chặp vô A Siêng như chờ đợi. Rộ lên những lời bàn tán, ồn ào tranh cãi. Chỉ mình A Siêng im lặng.

Cả đêm không ngủ. Anh ra khỏi nhà khi trời chưa sáng, thơ thẩn bên hồ Đak Noa. Mặt trời chưa mọc nhưng tít trên cao, một vòm xanh ngọc đang lan rộng dần, đẩy lùi những đám mây xám, hứa hẹn một ngày nắng đẹp. Đỉnh Ngok Linh thường vẫn khuất trong mây trắng, bỗng hiện rõ, dáng núi mềm mại tạc vào chân trời đang hé lên màu hồng. Quả đồi thấp như gò ngực người đàn bà nằm duỗi dài dưới chân núi ven hồ phập phồng thở trong sương sớm. Sóng vỗ óc ách, những con cá mương nép vô bờ ngủ qua đêm,quật đuôi lách tách vượt vội ra ngoài xa. Một cánh chim lẻ loi liệng mãi trên bầu trời, như muốn dấn sâu vào nỗi cô đơn nên đôi cánh nhỏ không buồn vẫy, cứ giang rộng từ trên cao sà xuống tận sát mặt nước, rồi lại lao vút lên bầu trời thăm thẳm. Như có cánh ná nào bắn vụt mặt trời lên đỉnh núi, ánh sáng chói loà thành một dải lụa vàng trải giữa mặt nước xám bạc lung linh. A Siêng quay người đi trở lại làng. Dưới tán lá xà nu xanh nơi bìa rừng, Y Sao đã đứng đấy từ lúc nào.A Siêng bước nhanh hơn, vươn thẳng người khẽ nói lên thành tiếng “Mình sẽ ở lại!” .

Linh Nga Niê Kdăm

Không có gì là rác cả

Sống sót trở về sau chiến tranh tàn khốc giữa thập niên bốn mươi, Soko Morinaga tìm về căn nhà cũ, trực diện với những khó khăn và mất mát tận cùng của đời người. Cha mẹ không còn, anh chị em phân tán, nhà cửa, tiền bạc bị tịch thu. Ông cố ngoi lên bằng ý chí trở lại học đường nhưng đành chào thua vì cuộc vật lộn cam go, có khi bao tử thường xuyên lên tiếng kêu khóc.

Giữa quạnh hiu đổ nát cả thân và tâm, một sự mầu nhiệm kỳ diệu nào đó đã dẫn bước chân vô định của Soko tới trước cửa chùa Daishuin ở Tokyo. Ngước nhìn mái chùa rêu phong, lưỡng lự đôi ba phút rồi Soko mạnh dạn gõ cửa. Người mở cửa chính là Đại sư Zuigan Goto. Soko ngỏ lời xin được đại sư thâu nhận làm đệ tử. Đại sư chỉ hỏi một câu duy nhất:

– Ngươi tin ta chứ? Nếu không tin ta thì có ở đây bao lâu cũng chẳng học được gì, phí công ta thôi.

Soko trả lời:

– Con xin hết lòng tin tưởng

Đại sư mở rộng cửa, lạnh lùng truyền:

– Theo ta.

Soko líu ríu theo vào. Tới góc sân, đại sư chỉ cây chổi tre, ra lệnh:

– Quét dọn vườn.

Trước khi cầm chổi, Soko quỳ xuống bái tạ đại sư đã thâu nhận mình.

Công việc quét vườn thì có chi là khó, Soko hăng hái quét… quét… và quét. Không bao lâu đã gom được đống rác cao nghệu đầy đất, sỏi, đá vụn và lá khô. Dừng chổi, Soko lễ phép hỏi:

– Bạch thầy, con phải bỏ đống rác này đi đâu ạ?

Bất ngờ, đại sư quát lên:

– Rác ! người nói gì? Không có gì là rác cả !

Soko ngẩn ngơ nhìn đống chiến lợi phẩm, không hiểu, đây không là rác thì là gì? Còn đang lúng túng thì đại sư lại bảo:

– Vào nhà kho kia lấy cái bao lớn ra đây.

Khi Soko tìm được cái bao mang ra thì thấy đại sư đang dùng hai tay, gạt đám lá khô sang một bên. Ông lại bảo:

– Mở rộng miệng bao ra.

Soko tuân lời, lẳng lặng theo dõi thầy đại sư quơ từng ôm lá, bỏ vào bao, thỉnh thoảng lại giậm giậm cho lá xẹp xuống. Cuối cùng, những lá khô trong đống rác đã được nhồi vào bao, cột lại. Soko lại nghe lệnh truyền:

– Đem bao lá này vào nhà kho, để dành đun nước tắm.

Vừa vác bao lá trên vai, Soko vừa nghĩ:

– Còn đống đất đá, không phải rác thì dọn đi đâu?

Ấy thế mà khi ở nhà kho ra, Soko thấy đại sư đang lượm những viên sỏi, đá vụn ra. Trước vẻ ngẩn ngơ của Soko, ông vừa hỏi, vừa sai:

– Có thấy hàng hiên ngay dưới máng xối kia không? Có thấy những chỗ bị nước mưa xoáy lồi lõm không? Đem những sỏi, đá vụn này trám vào những chỗ đó.

Soko vừa làm, vừa thán phục thầy mình, vì quả thật, sau khi trám, không những chỗ lồi lõm bằng phẳng mà còn đẹp hẳn lên nữa.

Bây giờ, đống rác (theo Soko) chỉ còn lại đất và rêu. Lần này thì chắc chắn phải hốt, đổ đi rồi. Nhưng kinh ngạc biết bao khi Soko quay lại sân, thấy thầy mình thong thả nhặt từng miếng đất, từng tảng rêu trên tay, rồi chậm rãi nhìn quanh, tìm những khe tường nứt, những chỗ lõm nhỏ trên mặt đât, từ tốn trám vào.

Bây giờ thì đống rác không còn đó. Nhưng cũng không phải là vật phế thải vô dụng gom quẳng đi đâu. Mỗi loại rác, nếu biết tận dụng, sẽ lại trở thành hữu ích.

(There is no trash by Soko Morinaga)

Ẩn Danh

Nghệ sĩ trên sân khấu đời

Chào các bạn,

“Nghệ thuật biểu diễn” là cụm từ mình dịch từ “performing arts”, tức là các loại nghệ thuật biểu diễn một điều gì đó trước công chúng—hát, chơi đàn, khiêu vũ, thẩy bóng (juggling), kịch nghệ, v.v…

Nếu ta dùng nghệ thuật biểu diễn để minh họa cho đời sống thì ở đời có hai loại người—khán giả và nghệ sĩ.

Khán giả thì thường không biểu diễn, thích phê phán, nếu phải biểu diễn thì có thể bị đông lạnh vì sợ sân khấu (stage fright), nếu phải nghĩ đến sân khấu là sợ mình làm sai trước nghìn người.

Và khán giả chỉ biết ngồi thán phục những nghệ sĩ tài ba biểu diễn cho cả một buổi trình diễn xuất thần, không một tì vết nghệ thuật.

Tuy nhiên, nếu bạn là nghệ sĩ trình diễn, bạn sẽ biết một sự thật căn bản là không có một buổi trình diễn nào mà bạn không sai cái gì đó. Ca sĩ chẳng hạn, đáng lý mình nên hát nốt đó mạnh hơn một tí, đáng lý mình nên kéo dài ra và không nên lấy hơi chỗ đó, chỗ này vào trật nhịp, đã hẹn trước với ban nhạc là chỗ đó phải chậm lại một tí nhưng rốt cuộc mình cũng đi ào ào… Nếu bạn đã trình diễn thường xuyên trước đám đông—cho dù đó là chơi nhạc hay đánh quyền Anh hay đọc diễn văn—bạn sẽ nhận ra một điều là dù cho bạn có chuẩn bị kỹ đến thế nào, cơ hội để bạn làm một cái gì đó không chính xác ‎có thể lên đến 80% của các cuộc trình diễn. (Chỉ có trình diễn nhạc trong CD là không có tì vết, vì bản nhạc có thể được thâu đi thâu lại vài chục lần).

Nhưng điều may mắn là, hầu như chẳng ai ngoài bạn hay một hai người trình diễn chung biết điều đó. Mọi khán giả chỉ thấy một màn trình diễn xuất thần, không lầm lỗi.

Mà ngay cả khi khán giả có thể nhận ra lầm lỗi như khi nghệ sĩ vũ trên mặt băng trợt té, hay võ sĩ bị một cú knock-down, thì cũng chỉ là chuyện thường tình đối với nghệ sĩ thôi, chẳng có gì đáng thắc mắc cả.

Sở dĩ thế vì người nghệ sĩ rất quen với lầm lỗi. Làm sai là một phần của nghệ thuật trình diễn. Họ sống với “làm sai” hàng ngày, và biết cách sống với nó như là một phần của trình diễn, của cuộc đời nghệ thuật. Sai thì cứ lướt tới làm tiếp như chẳng có gì xảy ra.

Điều này đúng với tất cả mọi nghệ thuật sống. Chính trị gia đi sai bước, làm quyết định sai, là chuyện rất thường; khám phá ra lỗi lầm là điều chỉnh lại ngay. Người làm việc từ thiện cũng thế, tính toán sai là chuyện thường. Thuê một căn phòng chứa 1000 người để làm một cuộc hòa nhạc kiếm tiền gây quỹ, đến lúc mở màn chỉ có được 200 mạng loe hoe. Viết một bài báo mong là mọi người đồng ý ‎ với mình, ai dè đăng xong cả ngàn khán giả gởi thơ đến dũa te tua.

Đó là điều làm nên sự khác biệt giữa nghệ sĩ và khán giả. Khán giả thì sợ sai. Nghệ sĩ thì sống với sai hàng ngày. Và cũng vì vậy mà nghệ sĩ chân thật rất khiêm tốn trong lòng vì thấy mình sai hàng ngày. Họ cũng không tự ái vặt khi bị phê phán vì họ biết là người khác chỉ thấy được rất ít cái sai của họ.

Nhưng nói cho chính xác hơn nữa, nghệ sĩ thường không gọi cái sai là sai, mà gọi đó là “chưa được vừa ý 100%”. Cũng như người lái xe trên đường phố, thực là chẳng mấy khi “lái sai”, đi đến đâu lái đến đó, nhưng thỉnh thoảng cũng có những quyết định không được hay có thể làm cho mình có tí vấn đề trên đường phố, chỉ điều chỉnh một tí và tiếp tục đi thôi.

Vì vậy các nghệ sĩ thường rất ít khi phê bình các lỗi lầm trình diễn của nghệ sĩ bạn trên sân khấu. Có nhận ra họ cũng không bao giờ nói đến, vì đó là chuyện thường, chẳng có gì đáng nói.

Nhưng nếu một khán giả, hoặc một nhà phê bình chưa từng trình diễn bao giờ, có cơ may nhận ra một lỗi lầm của nghệ sĩ, rất có thể vị đó sẽ phê bình to tiếng, cho rằng đó là chuyện khác thường và mình thông thái đủ để thấy nó. Đó là chưa kể nhiều khi sự phê phán đến ngay cả lúc chẳng có gì đáng gọi là lỗi lầm.

Cho nên nếu chúng ta muốn đi qua cuộc đời như những nghệ sĩ, thay vì ngồi một chỗ phê phán, chúng ta cần nhớ các điểm căn bản này:

• Không có bước nào, chiêu thức nào, là sai; chỉ có bước hay chiêu thức không được như ý.
• Các bước hay các chiêu thức không được như ý là một phần của đời sống hàng ngày.
• Nếu gặp không được như ý thì chỉ cần điều chỉnh một tí và tiếp tục biểu diễn.

Vậy thôi. Không có gì là lớn chuyện, không có gì phải làm cho ta “sợ sân khấu” đến đông lạnh.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright 2009
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Thứ tư, 9 tháng 12 năm 2009

Bài hôm nay

Carlos Santana – Nghệ sĩ guitar của mọi thời đại , Nhạc Xanh, Văn Hóa, Video, anh Trần Đình Hoành.

Hai cách nhìn , Danh Ngôn, song ngữ, chị Thảo Uyên.

Hai lựa chọn , Danh Ngôn, song ngữ, chị Zen và chị Nắng.

Hạnh Phúc – Từ Tâm , Danh Ngôn, song ngữ, chị Trần Lê Túy-Phượng.

Tình, Thơ, chị Đàm Lan.

Ẩn ngữ Pauh Catwai, Thơ, anh Inrasara.

Hát tiếp đi nào, Trà Đàm, song ngữ, chị Bảo Phương và chị Hà Vi.

Văn Thanh, thì ra “dâm vỏ tái lòng”!, Chứng Nhân, Văn Hóa, chị Hoàng Thiên Nga.

Lời nguyện cho giấc ngủ , Trà Đàm, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển.

Các mốc thang tư duy tích cực, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng quốc tế, anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

Kỷ lục thả 10.000 lồng đèn giấy – 10.000 chiếc lồng đèn giấy trắng được 7.000 người tham gia thả lên bầu trời Bờ biển Carnaval ở thủ đô Jakarta cuối tuần qua. Sự kiện này của Indonesia năm nay hướng tới việc bảo vệ môi trường.

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ đến Afghanistan – Hôm nay 8-12, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates đã đến Afghanistan, một tuần sau khi Tổng thống Barack Obama công bố gửi thêm 30.000 quân đến chiến trường này.

Tòa Venezuela ra lệnh bắt 30 quan ngân hàng – Toà án nước này vừa ra lệnh bắt các nhân vật bị buộc tội vi phạm nghiêm trọng ở 7 ngân hàng lớn gây ra các bê bối tài chính.

Pakistan: Đánh bom tự sát làm 46 người thiệt mạng – Hôm qua, 7-12, ba vụ nổ bom lớn ở Pakistan đã làm thiệt mạng ít nhất 46 người ở hai thành phố lớn là Lahore và Peshawar giữa lúc tòa án tối cao nước này bắt đầu phiên điều trần nghe thỉnh nguyện chấm dứt lệnh ân xá từng giúp tổng thống Zardari và các đồng minh khỏi bị xét xử vì tội tham nhũng.

Baghdad: đánh bom hàng loạt, 110 người chết – Một loạt các vụ đánh bom có phối hợp ngày 8-12 đã làm rung chuyển thủ đô Baghdad của Iraq, giết chết ít nhất 112 người và khiến 425 người bị thương. Theo các quan chức, tổng con số thương vong có thể còn tăng cao.

Thông Giáng sinh nhân tạo cao 90m – Một cây thông Giáng sinh nhân tạo cao 90m, rộng 34m, làm bằng dây kẽm và đang được dựng tại đại lộ Reforma ở thành phố Mexico (Mexico), lập kỷ lục “cây thông Giáng sinh nhân tạo cao nhất”, theo AP ngày 6-12.

Việt Nam nằm trong 11 quốc gia biến đổi khí hậu nặng nhất – Trong ngày khai mạc hội nghị thượng đỉnh về khí hậu tại Copenhaghen (Đan Mạch) hôm 7-12, các nhà khoa học đã đưa ra danh sách 11 quốc gia chịu ảnh hưởng nặng nề nhất trên thế giới từ tình trạng thay đổi khí hậu, trong đó có Việt Nam.

Al-Qaeda nhận trách nhiệm bắt cóc 4 người châu Âu – Trong đoạn băng ghi âm được phát trên đài truyền hình Al-Jazeer vào hôm nay, một phát ngôn viên của al-Qaeda đã lên tiếng nhận trách nhiệm vụ bắt cóc 1 người Pháp và 3 người Tây Ban Nha hồi tháng trước ở Mali và Mauritania.

Venezuela nhận hàng ngàn tên lửa Nga – Tổng thống Chavez ngày 7/12 cho hay Venezuela đã nhận hàng ngàn tên lửa và máy phóng rocket do Nga sản xuất và đây là một phần trong kế hoạch chuẩn bị của chính phủ Venezuela trước một cuộc xung đột vũ trang có thể xảy ra với nước láng giềng Colombia.

Tin vắn thế giới ngày 8-12 – Bolivia. Tổng thống Evo Morales tái đắc cử nhiệm kỳ thứ hai với 61% phiếu ủng hộ. Ông Morales, 50 tuổi, đắc cử tổng thống Bolivia lần đầu năm 2005 và là người da đỏ đầu tiên được bầu làm tổng thống quốc gia Nam Mỹ này.

Philippines: cuộc đấu súng đã bắt đầu – Hai ngày sau khi Tổng thống Gloria Arroyo áp đặt thiết quân luật tại tỉnh Maguindanao, các tay súng trung thành với gia tộc Ampatuan đã mở cuộc giao tranh với quân đội chính quyền trung ương.

Đối thoại trực tiếp Mỹ – Bình Nhưỡng – Đặc phái viên Mỹ về vấn đề Bình Nhưỡng Stephen Bosworth sẽ bắt đầu chuyến thăm chính thức CHDCND Triều Tiên vào hôm nay 8-12. Theo những gì được thảo luận tại Seoul hôm 7-12, mục tiêu của chuyến đi ba ngày này là thuyết phục Bình Nhưỡng trở lại bàn đàm phán sáu bên về vấn đề hạt nhân.

Nga – Ấn nói chuyện quốc phòng và hạt nhân – Ngày 7-12, Thủ tướng Ấn Độ Manmohan Singh đã có cuộc hội đàm với người đồng cấp Nga Vladimir Putin trong chuyến thăm ba ngày tại Matxcơva. Các chủ đề chính sẽ được bàn thảo là quốc phòng, hạt nhân, công nghệ vũ trụ và thủy điện.

Khủng hoảng kinh tế “gây khó” giải Nobel – Quỹ Nobel có thể sẽ cắt giảm tiền thưởng cho người thắng giải do ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu, thông báo mới đây của ban giám đốc quỹ này.

.

Tin sáng quốc nội , anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

Vedan chưa chịu nhận mình “giết” sông Thị Vải – Hôm qua 7.12, lần đầu tiên diễn ra cuộc họp kỹ thuật để báo cáo kết quả xác định phạm vi, mức độ ô nhiễm ảnh hưởng môi trường sông Thị Vải do hành vi xả thải “chui” của Công ty Vedan gây ra.

“Xót ruột vì 5-10 triệu USD/lần thuê luật sư quốc tế” – “Nhiều vụ kiện khi nói đến việc thuê tư vấn quốc tế tới 5-10 triệu USD, tôi thấy xót ruột lắm nhưng quả thật luật sư của mình không đảm nhiệm được” – Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nêu thực tế buồn trong cuộc toạ đàm với Liên đoàn Luật sư Việt Nam sáng 8/12.

Hình ảnh Việt Nam là thông điệp về biến đổi khí hậu gửi ra thế giới – Những hình ảnh về Mỹ Tho, Cần Thơ sẽ được coi là những thông điệp gửi tới hội nghị LHQ về biến đổi khí hậu ở Copenhagen – như một minh chứng về sự ảnh hưởng và thích nghi với sự biến đổi của khí hậu.

Năm 2010: Năm nếp sống văn minh – mỹ quan đô thị – Đó là đề nghị của UBND TP.HCM với HĐND TP nhằm tiếp tục thực hiện mục tiêu xây dựng nếp sống văn minh đô thị trên địa bàn.

Chủ động ứng phó với biến đổi khí hậu – Chiều 7.12, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã chủ trì cuộc họp Ban chỉ đạo Chương trình mục tiêu quốc gia ứng phó với biến đổi khí hậu (BĐKH).

Giảm tối đa 50% giá vé tàu chạy tăng cường trong dịp Tết Canh Dần – Tổng Công ty Đường sắt Việt Nam cho biết, từ ngày 30-1 đến 11-2-2010 (tức từ ngày 16 – 28 tháng Chạp năm Kỷ Sửu) và từ 17-2 đến ngày 7-3-2010 (từ mùng 4 – 22 tháng Giêng năm Canh Dần), hành khách đi tàu Thống Nhất tuyến Hà Nội – TP. HCM sẽ được ngành đường sắt giảm giá vé từ 10-50%.

Sông Thị Vải bị ô nhiễm: Vedan góp 90% – Con số này được các nhà khoa học thuộc Viện Môi trường và tài nguyên (ĐH Quốc gia TP.HCM) đưa ra tại buổi họp kỹ thuật với đại diện của Tổng cục Môi trường, cơ quan chức năng các tỉnh Đồng Nai, Bà Rịa – Vũng Tàu, TP.HCM và Công ty Vedan sáng 7-12.

Phú Yên: Tiêu hủy 5.529 viên pháo điện hoa nhập lậu – Ngày 8-12, tại Thao trường tỉnh đội Phú Yên (xã Hòa Kiến, Tp Tuy Hòa), Chi cục Quản lý thị trường tỉnh Phú Yên phối hợp với Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh, Phòng PC 15 Công an tỉnh và các ngành liên quan tổ chức tiêu hủy 5.529 viên pháo điện hoa nhập lậu.

Hà Tĩnh: Bắt giữ gần 300 kg tê tê – Khoảng 20g30 tối ngày 7-12, Phòng Cảnh sát Môi trường Hà Tĩnh (PC36) phối hợp hạt Kiểm lâm Hương Sơn bắt giữ một chiếc xe ôtô 30K-2729, vận chuyển gần 300kg tê tê đang lưu thông trên Quốc lộ 8A.

Dựng lều chặn xe rác – Suốt 4 ngày qua, người dân thôn Tú Sơn 2, xã Đức Lân, H.Mộ Đức (Quảng Ngãi) dựng một lều bạt giữa đường và ăn ngủ tại chỗ để canh không cho xe vào bãi đổ rác.

Hậu Giang: Hơn 300 tỉ đồng cho các dự án lúa gạo – Tổng công ty Lương thực miền Nam cho biết đang có kế hoạch đầu tư lớn tại tỉnh Hậu Giang cho các dự án thu mua và bảo quản lúa gạo.

Giá vàng giảm dưới 28 triệu đồng/lượng – Cuối ngày 7-12, giá vàng SJC bán ra chỉ còn 27,9 triệu đồng/lượng, giảm 250.000 đồng/lượng so với cuối tuần trước. Cùng thời điểm, giá vàng thế giới chỉ còn 1.142,4 USD/ounce.

Nhật công bố gói kích thích kinh tế 81 tỉ USD – Ngày 8-12, Chính phủ Nhật Bản công bố kế hoạch kích thích phát triển nền kinh tế để đảm bảo vị trí cường quốc lớn thứ hai thế giới trong cơn khủng hoảng tài chính.

Nhiều hoạt động phát triển khu vực Mekong – Ngày 7-12 đã diễn ra buổi họp báo giới thiệu “Diễn đàn hợp tác phát triển và hội chợ thương mại & đầu tư 2009” với nhiều hoạt động nhằm thúc đẩy phát triển khu vực đầu tư Mekong.

Thời cơ cho cuộc cải cách mới – Phát biểu tại hội nghị nhóm các nhà tài trợ cho VN vừa diễn ra, giám đốc Ngân hàng Thế giới tại VN Victoria Kwakwa đưa ra gợi ý VN cần tiến hành một cuộc cải cách mới.

Bình Dương: 300 tỉ đồng chuẩn bị hàng tết – Bà Nguyễn Thị Điền, giám đốc Sở Công thương Bình Dương, cho hay các doanh nghiệp trên địa bàn tỉnh sẽ dành trên 300 tỉ đồng chuẩn bị hàng phục vụ Tết Canh Dần.

Đà Nẵng: Trao bằng tiến sỹ danh dự cho chuyên gia nước ngoài – Sáng 8-12, tại Đại học Đà Nẵng đã diễn ra lễ trao bằng tiến sỹ danh dự cho các chuyên gia nước ngoài đã có những thành tích đóng góp tích cực cho người dân miền Trung.

Lâm Đồng: hơn 778 tỉ đồng xây ký túc xá sinh viên – Hôm qua, 7-12, UBND tỉnh Lâm Đồng đã khởi công xây dựng ký túc xá (KTX) sinh viên lớn nhất trong lịch sử hình thành Đà Lạt nằm trên một ngọn đồi rộng 30ha thuộc phường 7.

Tặng vé xe Tết cho HS, SV – Tết Canh Dần năm nay, những học sinh, sinh viên học tập ở các trường ĐH, CĐ, TCCN trên địa bàn thành phố Hà Nội và TPHCM sẽ được tặng 4.500 vé xe Tết theo chương trình của Trung tâm Hỗ trợ Sinh viên TPHCM phối hợp với nhãn hàng Omo thực hiện.

Càng “nghiện” net, bạn trẻ càng học lùi – Một cuộc nghiên cứu của trường đại học Ohio, Mỹ vừa chỉ ra rằng những học sinh, sinh viên sử dụng mạng xã hội Facebook dành ít thời gian hơn cho việc học và nhận điểm số thấp hơn so với những người không bận rộn với việc kết nối bạn bè trên mạng.

Phía sau những hình phạt – Kỳ 2: Khi thầy lẫn trò thiếu kỹ năng sống – Tại rất nhiều hội thảo, tọa đàm về bạo hành trong trường học được tổ chức thời gian qua đã có nhiều đại biểu đặt vấn đề: làm sao để ngăn ngừa tình trạng trách phạt, hành hạ học sinh? Làm thế nào để những ứng xử trong quan hệ thầy trò thoải mái, gần gũi hơn?

Khánh thành 2 ngôi trường do Boeing tài trợ – Ngày 7.12, Tổ chức Đông Tây Hội Ngộ tổ chức khánh thành 2 ngôi trường xây mới tại TP Cần Thơ và tỉnh An Giang. Đó là trường Tiểu học Thạnh Tiến 2, xã Thạnh Tiến (Vĩnh Thạnh, TP Cần Thơ) và trường Mẫu giáo Đào Hữu Cảnh, tỉnh An Giang. Tổng giá trị xây dựng hai ngôi trường trên khoảng 2,3 tỉ đồng, do Tập đoàn Boeing (Mỹ) tài trợ.

Tập huấn giảng tiếng Anh cho giáo viên các tỉnh – Bắt đầu từ tháng 1-2010, Tổ chức giáo dục Apollo tại Hà Nội, TP.HCM, Đà Nẵng sẽ triển khai chương trình tập huấn chuẩn hóa trình độ giảng dạy tiếng Anh cho 120 giáo viên từ Thái Nguyên, Thái Bình, Ninh Bình, Quảng Bình, Quảng Nam, Đồng Nai, Bình Dương, Tiền Giang và An Giang.

Những gương mặt trẻ Việt Nam ở Copenhagen – Lê Giang Lam, 22 tuổi, sẽ tham gia trả lời tại cuộc họp báo do Bộ Ngoại giao Đan Mạch tổ chức, về dự án Quan điểm toàn thế giới về sự nóng lên toàn cầu (WWViews) diễn ra ngày 9-12. Tại đây, Lam sẽ nói về kinh nghiệm của WWViews tại VN.

Chàng trai “biến” số phận nghiệt ngã thành câu chuyện phi thường – Ma King, một chàng trai ở Bedfordshire, Anh đã biến số phận nghiệt ngã của mình thành câu chuyện cảm động về một cầu thủ bóng bầu dục bị liệt đã vượt qua những khuyết tật của mình để giành được công việc đáng mơ ước tại một công ty luật danh tiếng.

Tuyển 200 nhân viên giao quà Noel – Trung tâm Giới thiệu việc làm thanh niên (4A Phạm Ngọc Thạch, TP.HCM) đang tuyển 200 nhân viên giao quà Noel, tuổi từ 18 – 30, nhanh nhẹn, có xe gắn máy.

Ngày đạp xe vì trái đất – Dự kiến ngày 13.12, khoảng 150 bạn trẻ TP.HCM sẽ tham gia Ngày đạp xe vì trái đất. Đây là hoạt động do Câu lạc bộ C4E (Đạp xe vì môi trường) phối hợp với một số đội, nhóm về môi trường trên địa bàn TP.HCM tổ chức.

Quán Café80s – Tự tin, nỗ lực và biết tận dụng sức mạnh tập thể là bí quyết thành công của nhóm 80s – nhóm vừa đoạt giải nhất trong cuộc thi Khởi nghiệp 2009.

Đi Vườn Xoài cưỡi đà điểu – (TN&GT) Cách trung tâm TP.HCM chừng 2 giờ đi xe là bạn đã có thể tận hưởng không khí đồng quê bát ngát, trong lành. Khu du lịch sinh thái Vườn Xoài là nơi lý tưởng cho kỳ nghỉ cuối tuần của gia đình với nhiều loại hình giải trí độc đáo kết hợp thể thao.

Những người lao động tự do – Một đối tượng lao động mới nổi lên, trở thành một lực lượng thu hút sự quan tâm của các công ty làm về quảng cáo, tổ chức sự kiện, thiết kế đồ họa, lập trình web… Họ là những lao động tự do (freelancer).

Hội doanh nghiệp giúp công nhân – Hội Doanh nghiệp đồng hương An Lão (Bình Định) vừa ra mắt tại Bình Dương ngoài việc giúp đỡ nhau làm ăn còn trích một phần lợi nhuận để chăm lo đời sống công nhân, sinh viên, người hoạn nạn.

Thi cách học hiệu quả – Ngày 7-12, 18 đội lọt vào vòng bán kết cuộc thi “Phương pháp học ĐH hiệu quả” đã trực tiếp tranh tài về kỹ năng quản lý thời gian và học nhóm.

Tôi là tuyên truyền viên hiến máu nhân đạo – Đội CTXH Trường ĐH Sư phạm kỹ thuật TP.HCM vừa kết hợp với Trung tâm Hiến máu nhân đạo TP.HCM tổ chức hội thi “Tôi là tuyên truyền viên hiến máu nhân đạo”, với giải nhất thuộc về đội CTXH ĐH GTVT (cơ sở 2, TP.HCM) trong trận chung kết chiều 5-12.

Doanh nghiệp Nhật trao học bổng cho SV – 90 suất học bổng (mỗi suất trị giá 2 triệu đồng) đã được Hiệp hội Doanh nghiệp Nhật Bản cùng Liên đoàn Kinh tế Nhật trao cho các sinh viên Đại học Bách khoa và Đại học KHXH&NV TP.HCM sáng 7-12.

Heo đất… xây cầu – Bà con ở ấp 1 và ấp 2, xã Tân Kiên (huyện Bình Chánh, TP.HCM) giờ đây đã hết rầu vì phải đi đường vòng qua kênh 9 đến 5km, lại phải qua cầu khỉ… Mới đây, một cây cầu bêtông đã được xây lên từ những đồng tiền “mổ” từ heo đất!

Đà Nẵng trọng dụng người giỏi – Ông Đặng Công Ngữ, giám đốc Sở Nội vụ TP Đà Nẵng, cho biết: sinh viên tốt nghiệp đại học hạng giỏi được bố trí công tác theo chính sách thu hút nhân tài của thành phố ngoài hưởng các chế độ ưu đãi còn được ưu tiên tham dự kỳ thi tuyển dụng công chức hằng năm.

Stereo man tái ngộ SV TP.HCM – Stereo man – vở kịch hình thể đầu tiên về đề tài đồng tính tại VN do đạo diễn kiêm biên đạo múa người Philippines Agnes Locis dàn dựng – tái ngộ SV TP.HCM từ tối nay 8-12 với suất diễn tại ĐH Giao thông vận tải

Phú Yên: Triển lãm ảnh “Quê hương trong mắt tôi” – Sáng nay (8-12), tại Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Phú Yên (15 Độc Lập, TP Tuy Hòa) đã khai mạc triển lãm ảnh chủ đề “Quê hương trong mắt tôi” của nghệ sĩ nhiếp ảnh Lê Châu Đạo, do Hội Nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam bảo trợ.

Hoa Mộc Lan – vai diễn được khen ngợi của Triệu Vy – Bộ phim Hoa Mộc Lan của đạo diễn Mã Sở Thành ra mắt khán giả Trung Quốc vào cuối tháng 11 được xem như phát pháo đầu tiên khởi động cho chương trình chiếu phim Tết của nước này.

Phát sóng phim tài liệu Luật sư Nguyễn Hữu Thọ – Bắt đầu từ ngày 8-12, lúc 13g30 kênh HTV9 sẽ phát sóng bộ phim tài liệu Luật sư Nguyễn Hữu Thọ. Phim do Nguyễn Hữu Hiệp và đạo diễn Hồ Minh Ðức viết kịch bản, Hãng phim TFSsản xuất.

Đặc san Phật giáo sớm mừng xuân – Ðặc san Văn Hóa Phật Giáo Việt Nam do Ban văn hóa – Trung ương Giáo hội Phật giáo VN thực hiện vừa ra mắt bạn đọc với nội dung “Ấn phẩm mùa xuân”, trở thành tập san mừng xuân năm 2010 sớm nhất trong cả nước.

Đại hội Hội Nghệ sĩ sân khấu Việt Nam lần VII – Từ ngày 7 đến 9-12-2009 tại Nhà hát lớn Hà Nội diễn ra Ðại hội đại biểu toàn quốc Hội Nghệ sĩ sân khấu Việt Nam lần VII, với sự tham dự của 500 đại biểu.

Lịch sự kiện văn hóa

Câu lạc bộ Thiết kế trẻ: Trân trọng kính mời mọi người tới tham dự, tham quan:
TRIỂN LÃM 2D (DRAFT & DESIGN)
Khai mạc triển lãm 16h30′ ngày 09 tháng 12 năm 2009
Địa điểm: Tại Sảnh Lớn (Nhà A) Trường Đại Học Mỹ Thuật Công Nghiệp Hà Nội.

Câu lạc bộ Âm nhạc cổ điển “Cà phê Nocturne” – ĐÊM NHẠC FELIX MENDELSSOHN
Thời gian: 20h thứ sáu, ngày 11/12/2009
Địa điểm: Không gian sáng tạo Trung Nguyên (36B Điện Biên Phủ, Hà Nội)

Artist Talk with Bruce Yonemoto – 10 Dec – Renowned Japanese American artist comes to Hanoi —– 10/12 – Trò chuyện cùng nghệ sĩ nổi tiếng người Mỹ gốc Nhật Bruce Yonemoto

UK Film Week at Hanoi Cinematheque – 11 – 21 Dec – Best British films in Hanoi —– Từ 11 – 21/12 – Tuần phim Anh tại Hà Nội Cinematheque

Hope – 12 Dec – Visually impaired Students sing in honor of Louis Braille’s birthday —– 12/12 – Nhóm hòa nhạc khiếm thị Hi vọng biểu diễn nhân dịp kỉ niệm ngày sinh Louis Braille

Project Live Music – 10 Dec – Music to warm up your weekend —– 10/12 – Hãy khuấy động ngày cuối tuần với trình chiếu nhạc sống tại Hà Nội
.

Tin học tập – việc làm

IIE Vietnam news

American Center Hanoi Event news

Coffee chat session with Stanford Graduate School of Business (GSB)
As part of winter break traveling, our two GSB students (2nd year Alicia Jiao and 1st year T.J Berrings) will be hosting a coffee chat session with some prospective students in Hanoi, Vietnam.

Fujitsu Scholarship – The Fujitsu Asia Pacific Scholarship (Fujitsu Scholarship) Program, sponsored by Fujitsu Limited, provides financial assistance for postgraduate education and cross-cultural management training to participants from the Asia-Pacific region

.

Chứng khoán

* VNINDEX

* HNX

Giá vàng VN

Giá vàng Mỹ

Tỷ giá ngoại tệ

Thống kê kinh tế

Thời tiết hôm nay
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

:-) :-) :-) :-) :-) :-)

Đọt Chuối Non

Carlos Santana – Nghệ sĩ guitar của mọi thời đại

Chào các bạn,

Ai trong chúng ta cũng đã nghe Santana dù là ta có biết tên hay không, nhất là hai bản Black Magic Women và Oye Como Va nỗi tiếng từ thời thập niên 70s và vẫn còn thịnh hành ngày nay trên các sàn nhảy Việt Nam.

Carlos Santana, sinh ngày 7.20.1947, là nghệ sĩ guitar người Mỹ gốc Mễ Tây Cơ. Santana bắt đầu nỗi tiếng cuối thập niên 60s đầu thập niên 70s, với ban nhạc do anh lập lấy họ của mình làm tên, Santana, chơi một loại nhạc rock trộn lẫn rock, Salsa và jazz, cùng với đường guitar ngọt lịm bóng bẩy của Carlos, và các nhạc cụ Nam Mỹ như trống congas và timbales.

Trong thập niên 1990s, Santana lại bất đầu một lượt thành công với các bạn nhạc mới, trình diễn chung với các nghệ sĩ hàng con cháu.

Carlos Santana đã thắng nhiều giải Grammy, và được báo Âm Nhạc Rolling Stone đưa vào hạng thứ 15 trong danh sách “100 nghệ sĩ guitar của mọi thời đại.”

Sau đây mời các bạn xem vài videos của Santana:

1. Soul Sacrifice tại Woodstock 1969
2. Black Magic Woman
3. Oye Como Va
4. Europa
5. Santana và huyền thoại Guitar Eric CLapton, tringh bày Jingo
.

Santana – Soul Sacrifice (Woodstock 1969) (Video này có vài hình ảnh không được lịch sự mấy. Nhưng có lẽ cũng nên xem đển biết huyền thoại Woodstock thế nào 🙂 )

.

Santana: Black Magic Woman (2005)

.

Oye Como Va – Carlos Santana

.

Santana – Europa

.

Santana & Clapton – Jingo

.

Hạnh phúc – Từ tâm


Hạnh Phúc không tự nó có sẵn, mà đến từ những hành xử của bạn.

Trần Lê Túy-Phượng dịch

Happiness is not something ready made. It comes from your own actions.

Dalai Lama

.

Tình yêu và từ tâm là cần thiết, chứ không phải là xa xỉ phẩm. Không có chúng, nhân loại không thể tồn tại.

Trần Lê Túy-Phượng dịch

Love and compassion are necessities, not luxuries. Without them humanity cannot survive.

Dalai Lama

Tình


Một thứ trọng lượng không vĩnh cửu
Có lúc như đá đeo
Có khi như lá rụng
Chênh vênh hồn người
Không miễn cưỡng

Còn duyên
Tình lấp lánh
Bừng nở vàn sắc hoa
Sớm chiều
Những bản tình ca réo rắt
Mắt môi
ủ lửa

Cạn duyên
Xám lạnh chiều tàn
Mùa đông tràn khắp lối
Những mảnh hình xưa ghép lại
Thành những đoá
Lông chông

Hết duyên
Ngày đi qua nhẹ bỗng
Chén rượu nồng…hết men
Thanh âm quen rơi vào tan loãng
Cái nhếch môi
Nhạt

Ném một tràng cười
Vào cõi mênh mang

ĐÀM LAN

Ẩn Ngữ Pauh Catwai


Ẩn Ngữ Pauh Catwai*

Con không thể chọn làm đứa con tổng thống Pháp hay cháu đích tôn quốc vương Brunei
con không thể chọn ra đời ở Thái Lan hay Mĩ quốc
con là Chăm ngay ban đầu vỡ ra tiếng khóc
(còn hơn thế: chín tháng mười ngày trước khi vỡ tiếng khóc)
khi con cắm rễ nơi đây
hay khi con lang bạt tận cùng trời
con cứ là Chăm cả lúc cháy lên cùng ngọn lửa cuối đời.


Vui sướng chúng ta bị lịch sử bỏ quên
vui sướng chúng ta sống sót
vui sướng chúng ta còn tay bắt, môi hôn cùng những chiều nâng cốc.


Thật may mắn – chúng ta có đủ đầu mình và tứ chi
càng may mắn – chúng ta còn cha mẹ anh em bè bạn
nếu rủi ro có thiếu đôi chút chúng ta vẫn may mắn hơn kẻ đã chết.


Hãy nâng cốc mừng chúng ta, đứa con của ánh sáng và bóng tối đồng loã
đứa con lớn dậy từ mảnh vụn văn minh tái chế
đứa con của hoàng hôn và của ban mai.


Văn hóa Champa là văn hoá đùa vui
chịu chơi cả trong đau khổ.


Sông Lu với cánh đồng quê tôi
như thần Shiva với thế giới
Shiva sáng tạo và hủy phá
sông Lu làm lũ lụt và bồi phù sa
khi sông Lu được vạch dòng quy hoạch
nó hết làm lũ lụt
cũng lúc thôi bồi phù sa.


Trăm con suối đổ xuôi
trăm dòng suối cao xa những tưởng hợp thành sông cả
mãi lo ưỡn ngực làm cao mỗi con suối xanh tự đi tiêu tán ở lưng đồi.


Đất đắng dưới chân không chịu xới
tôi mãi đợi mùa ngọt tự trời.


Phan Rang anh bốn mùa khô khát
bão đổ phương em quê anh mới trận mưa
vụ ngô đặng, vụ đậu đặng sao anh cứ nghe mất mát
về quê anh đi em, biết đâu theo gót em mưa nắng thuận hoà.


Sau Lễ Tẩy trần tháng Tư năm nay
cả con sẻ nhỏ yếu, cái kiến mọn hèn nhất
cũng có đất để sống, để chơi


Giữa thế giới giàu sang vô độ này, cả nền thơ không thể cứu chuộc chúng ta
trong thế giới nghèo túng cùng cực này, một câu thơ cũng có thể cứu vớt chúng ta


Tôi còn buồn là tôi còn sống
tôi còn viết là tôi còn yêu
tôi hết yêu là tôi đã chết.

Inrasara

* Pauh Catwai là một arya Chăm, lời thơ bí hiểm, mang tính ẩn ngữ…

The Riddle of Pauh Catwai

I could not choose to be a child of the President of France
or a grandchild in direct line of the King of Brunei
I could not choose my birthplace in Thailand or America
I am a Cham since the first cry in life
(more than that: nine months and ten days before the first cry)
Either when I am rooted here
Or when I wander to the last horizon
I am still a Cham, even when I burn up with the pyre at the end of life.

Be joyful when we are forgotten by history
Be joyful when we survive
Be joyful when we still could shake hands, kiss, and drink in the evening.

It’s fortunate that we have our heads, bodies, and four limbs intact
More fortunate that we still have parents, siblings, and friends
If by mishap something is lacking, we are still happier than the dead.

Raise your cups to congratulate us, the children of light and darkness in accomplice
The children grown up from the fragments of a recycled civilization
The children of sunset and of dawn.

The culture of Champa is a culture of play
Playful even in sufferings.

The Lu River with ricefields in my native land
Is like the god Shiva with the world
Shiva creates and destroys
The Lu River causes floods and nourishes alluvial soil
When the Lu River is rectified in a program
It ceases to cause floods
But gives alluvial soil no more.

Hundred springs flow down
Hundred haughty springs fancy about the formation of a great river
But each arrogant green spring spends itself in the middle of a hill.

The bitter soil under feet remains unturned
I has always been waiting for a sweet harvest from the sky.

My Panduranga is dry and thirsty in four seasons
A storm in your region means a rain in mine
Even with a good harvest of corn and beans I still feel at a loss
Please come to my land, maybe auspicious weather would follow your heels.

After the Purification Festival in April this year
Even the weak sparrow and the most humble ant
Will have room for living and playing
Either you have faith, or nothing.

In the middle of this rich, immoderate world, the whole of poetry could not save us
In this poor, miserable world, even a poetic line could save us
Either you have faith, or nothing.

I am sad hence I am living
I am still writing means I still love
When I stop loving I am dead.

Translated by Nguyễn Tiến Văn

Tư duy tích cực mỗi ngày