
Mỗi ngày tôi tạo ra một điều gì đó mới mẻ hoặc ít nhất là khác biệt.
Phạm vũ Như Thảo dịch
I do something new or at least different every day.
~Unknown

Biển tự tình với Núi
Ai đắp Núi non cao
Lòng Núi lại xôn xao
Ai đào sâu Biển thế.
****
Suốt một đời dương thế
Biển luôn luôn dạt dào
Hòa cùng Núi tâm giao
Ân tình trao và nhận.
****
Tháng năm dài vô tận
Biển gợn sóng dâng trào
Núi quyện với trăng sao
Thì thầm mây gửi gió.
****
Khao khát lời yêu ngỏ
Núi Biển vẫn đợi chờ
Khiến con sóng xô bờ
Vỗ về cùng năm tháng.
****
Trời thu trăng trong sáng
Biển in Núi vào lòng
Tỏa hơi thở ấm nồng
Núi say tình Biển mặn.
HỒNG PHÚC

I
Búp bê ơi ngủ với em
Trong vòng tay mẹ dịu hiền đan nôi
Lời ru lấp lánh nắng trời
Lời ru mát rượi xanh ngời cỏ non
Cò gầy rỉa cánh chon von
Ngón gầy mẹ đậu trên làn tóc tơ
Em cười hồng cả giấc mơ
Sữa thơm mẹ chảy vào thơ êm đềm
Búp bê ơi ngủ cùng em
Lời ru mẹ đã giăng mềm quanh nôi
II
Mùa xuân trở lại
khi con mới là giọt sương
Niềm vui cháy mãi
Vì con thắp lửa yêu thương
Thương ngời xanh mắt ban mai
Tràn trề ánh nhìn tin cậy
Thương hồng má lúm tròn xoay
Thơm nồng nàn như sữa vậy
Con choàng cánh tay bé xíu
Mẹ nghe ấm cả thân mình
Con cười trong veo nắng vỡ
Đêm dài cũng vội bình minh
Riêng con thật là của mẹ
Đôi bóng nhỏ nhoi giữa đời
Đường xa lỡ mềm chân ngã
Có con níu dậy, lại vui.
Hoàng Thiên Nga
Sân trường tháng muời hai luôn đặc biệt bởi những chiếc lá bàng. Cây bàng không biết từ lúc nào đã tự nhuộm mình thành đỏ ối như một ngọn đuốc khổng lồ, cứ thầm lặng cháy trong trời đông xám lạnh. Mỗi ngày, ngọn đuốc ấy lại hao mòn đi một ít sắc đỏ vì những chiếc lá rụng.

Tháng mười hai Tây Nguyên cũng đã bắt đầu mùa gió, nên vừa rời cành lá bàng đã được gió đón lấy, nâng trên đôi cánh của mình mà đưa đi tít xa. Có những chiếc lá không theo gió, chỉ chao nhẹ đáp xuống rồi nằm thảnh thơi trên mặt đất, làm nên một tấm thảm màu nâu đỏ, đẹp đến ngỡ ngàng.
Cô giáo dạy văn mê đắm lá bàng, cứ ngẩn người xuýt xoa không ngớt trước vẻ xao xác của sân trường mùa lá rụng. Rồi tiếc nuối hụt hẩng khi thấy học trò của mình quét sạch lá rụng…
Không chỉ quét lá rụng, học trò còn leo lên cây tuốt hết những chiếc lá đã chín màu nâu đỏ, tuốt cả những chiếc lá mới chỉ vương chút nâu vàng… Lá bàng bị cưỡng bức rụng ào ào xuống sân trường.
Rồi trong chốc lát, tất cả những chiếc lá như những mảnh màu ấm áp tuyệt đẹp, đã bị dồn hết vào trong bao tải. Học trò mang những bao lá bàng ra để ở một góc đường, xe rác sẽ đến và mang chúng đi…
Thầy giáo phụ trách cơ sở vật chất của trường không thích lá bàng rụng, không thích màu sắc quá chói gắt của lá bàng trong mùa đông, không thích sự bay tung, sự sóng soãi, sự rực cháy của nó trên sân trường. Sân trường đầy lá rụng, trông chẳng giống sân trường một chút nào, trông cứ luộm thuộm như một công viên hay một góc rừng… Thầy muốn sân trường phải thật sạch sẽ thật nghiêm trang như một ông giáo mặc veston trong ngày khai giảng!
Cho học sinh tuốt sạch lá bàng! Không để cho cây bàng tự do sống đời sống của nó!
Không để cho tụi học trò ngớ ngẩn dạo qua dạo lại trong sân trường, nhặt mấy chiếc lá đỏ, lật đi lật lại trên tay mà ngắm nghía, mà xuýt xoa! 
Không để cho cô giáo dạy văn đang giảng bài chợt sững người nhìn chiếc lá bàng vừa bay vào lớp. Rồi nhặt chiếc lá mà liên hệ với học trò về sự hữu hạn của mỗi đời sống trong vô hạn của thời gian. Sự cần thiết phải nỗ lực của mỗi con người, để có thể đi qua cuộc đời một cách lương thiện, đoàng hoàng, đẹp đẽ. Như chiếc lá bàng đã sống trọn đời với màu xanh trên cành làm nên bóng mát, rồi chọn một cái chết đẹp, với màu sắc rực lên, cháy đến tận cùng, dâng hiến đến tận cùng cho mùa đông, làm nên một đốm lửa ấm áp sưởi ấm không gian lạnh lẽo trước khi tan biến vào cát bụi đất đai!
Cô giáo dạy văn nhớ bài thơ Mùa lá rụng của Ôn ga Bec gôn với lời đề dẫn: Mùa thu ở Matxcơva người ta treo những tấm biển trên các đại lộ với dòng chữ: Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng… Và tiếc rằng, thầy giáo phụ trách cơ sở vật chất của trường, có thể không biết bài thơ đó. Không biết rằng ở nhiều nơi những chiếc lá vàng óng kia, đang được bảo vệ cẩn trọng như những báu vật.
Những đàn sếu bay qua. Sương mù và khói toả…
Matxcơva, lại đã thu rồi!
Bao khu vườn như lửa chói ngời
Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ
Những tấm biển treo dọc theo đại lộ
Nhắc ai đi ngang dù đầy đủ lứa đôi
Nhắc cả những ai cô độc trên đời
“Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng”
…

Bảo vệ từng chiếc lá cây trong mùa cây rụng lá, hoặc leo lên cây tuốt sạch hết lá vàng, hoặc bẻ đến kỳ hết những chùm trái bằng lăng khô khốc .. Đó không chỉ là những hành xử của con người với cây cỏ thiên nhiên. Đó còn là biểu hiện quan điểm của mỗi người về cái đẹp. Trong môi trường sư phạm, đó còn là quan điểm về vấn đề giáo dục cái chân, cái thiện, cái mỹ cho mỗi học sinh.
Nhưng làm sao có thể trách được người không biết. Mà vẻ đẹp kỳ diệu trong từng chiếc lá rụng, có phải ai cũng nhận biết hết cả đâu. Đâu phải ai cũng có thể tưởng tượng rằng ngày xưa, cái ngày xưa Thơ Mới đó, Xuân Diệu cũng đã từng choáng ngợp trước cây bàng lá đỏ mà viết:
…
Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh
Những luồng run rẩy rung rinh lá
Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh

Những cây bàng trong sân trường giờ đã trơ trụi lá, nhưng vẫn đẹp một vẻ rất riêng. Cành nhánh trên thân cây khẳng khiu trông như những cánh tay dang rộng, phả lên bầu trời cái màu khói sương bãng lãng.
Rồi ít lâu sau, bàng sẽ nhú lộc. Những mầm non đỏ tươi đậu chi chít trên cành như minh chứng cho sự trẻ trung, cho sức sống cuồn cuộn rạo rực chảy tuôn sau lớp vỏ dày nứt nẻ.
Rồi lá bàng sẽ to ra dựng đứng như tai thỏ.
Rồi lá bàng sẽ nhanh chóng lớn nữa, xoè rộng, tạo nên một vòm bình yên với tầng tầng lớp lớp lá non xanh như ngọc.
Rồi đến lúc tiếng ve báo hè vang dậy, dưới những tán lá bàng sẽ có những cô cậu học trò ngồi học bài.. Họ hái chiếc lá bàng ghi vài câu thơ vào đó, có khi tặng bạn, có khi ngần ngại ép vào cuốn sách mang về…
.

Xã hội càng hiện đại, những khoảnh khắc xúc cảm lãng mạn như vậy, phải chăng càng cần thiết? Phải chăng nhờ vào đó, bao tâm hồn của thế hệ trẻ sẽ có cơ hội cân bằng trước những xơ cứng của máy móc, của thao tác nhấp chuột tìm bạn bè, tìm trò chơi, tìm thông tin trên net?
Cũng như vò trong tay một lá cỏ hăng hắc, nghe bên tai lảnh lót một tiếng chim, phải chăng là một cách di dưỡng tinh thần, để con người chúng ta bớt cằn cỗi với café uống liền, trà xanh chai nhựa, nước trái cây đóng lon, cùng bao nhiêu sản phẩm đóng hộp khác, nhan nhãn trong xã hội hiện thời?
Vì vậy, hạnh phúc thay cho những ngôi trường có khuôn viên rộng, có nhiều cỏ cây, có bóng mát, mùi hương và tiếng chim. Để thiên nhiên, bậc thầy kỳ diệu, dạy cho những học sinh, những tâm hồn bé bỏng tình yêu cái đẹp, cái thiện…
Học sinh sẽ tự nhận biết trong mỗi cành cây ngọn cỏ, bài học về sự cho đi và nhận được, sự có mặt và khuất lấp, sự mạnh mẽ vươn dậy của những tạo vật mỏng manh.

Học sinh sẽ tự nhận biết thời gian đi qua, bốn mùa đi qua, không chỉ trên những tờ lịch, những con số đếm ngày đếm tháng vô hồn, mà còn trong sự luân chuyển đâm chồi, ra hoa, rụng lá của cây cối..
Yêu cái đẹp cái thiện học sinh sẽ biết hành xử hướng tới cái đẹp cái thiện. Nâng niu một chiếc lá, học sinh sẽ biết nâng niu một số phận, Ngắm nhìn một bông hoa, học sinh sẽ biết trân trọng, ngưỡng mộ một tài năng. Đứng trước một chùm quả, học sinh sẽ phải suy ngẫm về việc cần nghiêm túc, cần nỗ lực trong học tập, trong lao động để có được những thành công thực sự trong đời…
Yêu cây cỏ trong sân trường, học sinh sẽ còn thấy gắn bó hơn với thầy cô, bè bạn, những giờ học, giờ chơi, những hồn nhiên của lứa tuổi mình đang sung sướng được sống.
Và từ lòng yêu cây cỏ, gia đình, mái trường, thầy cô bè bạn, những học sinh, những công dân tương lai của đất nước, sẽ ý thức rõ hơn, nuôi dưỡng sâu xa hơn trong lòng họ tình yêu tổ quốc.
Để khi tổ quốc cần, họ biết nỗ lực bảo vệ hoặc dựng xây. Bởi vì, như nhà văn I li a Ê ren bua đã viết: Lòng yêu tổ quốc bắt đầu từ lòng yêu những vật tầm thường nhất, yêu cái cây trồng trước cửa nhà, yêu con đường nhỏ dẫn ra bờ sông, yêu mái nhà tranh, yêu đồng lúa chín…
Đinh Thị Như Thúy
Tôi nhớ có người nói rằng: “Giáng Sinh luôn luôn là khoảnh khắc bạn cảm thấy nhớ nhà – kể cả khi bạn vẫn đang ở nhà” (*) Ấy vậy mà mười năm nay tôi đã phải đón Noel ở Sài Gòn, hỏi sao tôi không nhớ nhà cho được.

Tôi lớn lên giữa một xứ đạo. Và ký ức về Noel đầu tiên của tôi là năm bảy tuổi, khi tôi được chọn vào đội thiên thần múa bài “Cao cung lên” ở nhà thờ trong buổi lễ nửa đêm. Lần đó, tôi đã khóc đến sưng mắt để đòi ba phải cho tôi uốn tóc xoăn, và mẹ phải may cho tôi một cái áo đầm trắng. Phải vậy chứ, vì tất cả các thiên thần đều có mái tóc xoăn, mang áo trắng và đeo một đôi cánh cũng trắng tinh. Mất bao nhiêu nước mắt thuyết phục, đến khi ba mẹ tôi đồng ý thì hỡi ôi, tôi bị loại khỏi đội múa vì…tay chân cứng quá!
Để xoa dịu nỗi buồn của cô gái nhỏ, tất cả những người lớn trong gia đình đã làm tất cả để Giáng Sinh năm ấy trở thành một sự kiện tuyệt vời nhất trong đời tôi. Có lẽ vì vậy mà từ đó Giáng Sinh đã trở nên rất quan trọng với tôi! Cậu làm cho tôi một chiếc đèn ngôi sao thật lớn. Dì tôi làm bánh buche, mẹ ngâm dâu tây…Cả nhà cùng nhau thiết kế một hang đá khổng lồ với cây lồ ô, rơm và bao xi măng, dựng “cây thông” bằng cành dương đính bông gòn và kim tuyến, treo đèn rực rỡ hơn bất cứ nhà nào trong xóm. Chúng tôi ăn Réveillon với nồi cháo gà vàng ngậy, thơm phức của bà ngoại…
Nhưng điều đặc biệt nhất đối với tôi, đó là Ba Mẹ đã quyết định đưa tôi đi lễ nửa đêm ở một giáo xứ khác, để tôi không phải chạnh lòng khi thấy bạn bè múa “Cao cung lên” trong đôi cánh thiên thần. Đó là một giáo đường lạ, với những giáo dân tôi chưa từng gặp bao giờ. Nhưng chính khung cảnh náo nhiệt, ấm cúng, sự hồ hởi vui mừng của tất cả mọi người, bài thánh ca quen thuộc “Đêm thánh vô cùng, giây phút tưng bừng….” đã khiến tôi cảm thấy mọi thứ đều vô cùng thân thuộc.
Rất nhiều năm đón Noel ở Sài Gòn, nỗi nhớ quê nhà luôn tràn ngập trong tim, nhưng chưa bao giờ tôi cảm thấy cô đơn hay buồn chán. Bởi mỗi một đêm Giáng Sinh, tôi đều tìm đến một nơi hoàn toàn xa lạ, chưa đặt chân đến bao giờ. Có năm, tôi không đi lễ ở nhà thờ quen mà ghé thánh đường nhỏ tên là “Phanxicô khó khăn” trên đường Nguyễn Đình Chiểu. Có năm, tôi đi dự lễ hội hoá trang ở một trường Đại học với người bạn mới quen. Năm sau, tôi tham gia đội tình nguyện mặc áo ông già Noel đi phát quà cho trẻ em đường phố ở Tao Đàn. Một lần khác, tôi xin một chân bán hàng thời vụ tại một cửa hàng bán đồ trang trí cây thông trước cửa Nhà thờ Tân Định. Nhưng cũng có lúc, không có cuộc hẹn nào cho đêm Giáng Sinh, tôi đã một mình bước chân vào quán cà phê lạ, ngồi đối diện với cây nến nhỏ và lặng ngắm những cặp tình nhân…

Giáng Sinh, đó là một thời điểm đặc biệt, không chỉ về mặt tôn giáo. Nó là một trong những ngày lễ lớn nhất trong năm, có lẽ chỉ sau Tết Nguyên đán. Ngay từ đầu tháng mười hai, ông già Noel đã dạo những bước đầu tiên trên đường phố Sài Gòn. Các cửa hiệu đều trang trí chủ đạo ba màu trắng, xanh lá và đỏ sậm, những con phố chuyên bán cây thông và đồ trang trí bắt đầu nhộn nhịp. Các shop bán quần áo và đồ chơi trẻ em treo lủng lẳng những dây dài các bộ quần áo Noel đỏ rực. Các trung tâm thương mại lớn giăng đèn và dựng cây thông khổng lồ với tượng ông già Tuyết bên cỗ xe tuần lộc…Phố Sài Gòn nhộn nhịp đến từng nhịp chân đi…
Nhưng dưới mắt tôi, Giáng Sinh là thời điểm đặc biệt còn vì một lý do khác. Nếu như bạn ở xa nhà vào khoảnh khắc Giao thừa tết Nguyên đán, cảm giác lớn nhất có lẽ là nỗi cô đơn. Ngay cả khi bạn đang đứng giữa một buổi party đông đúc, một quán cà phê quen, những người bạn thân thiết. Khoảnh khắc Giao thừa luôn khiến bạn nhận ra một khoảng cách nhất định với những người khác và ngay lập tức bạn muốn trở về căn nhà ấm áp của mình bên những người ruột thịt. Đó là khoảnh khắc bất cứ ai cũng thấy lòng chùng xuống một cách vô thức, thu mình lại trong nỗi khát khao được trở về.
Giáng Sinh thì khác, một thời điểm không có lý do gì để buồn. Một niềm hân hoan rõ rệt in trên mỗi gương mặt dù lạ hay quen. Một không khí nhộn nhịp, ấm cúng, đầy chia sẻ và cởi mở hiện diện ở bất cứ đâu sẽ khiến bạn không cảm thấy e dè khi phải là người lạ. Đón Giao thừa ở nhà người khác thì thật vô duyên và lạc lõng, nhưng ăn Réveillon ở nhà bè bạn lại là những khoảnh khắc tuyệt vời.

Đối với tôi, Giáng Sinh luôn là thời điểm giúp tôi nhận ra những khía cạnh tốt đẹp ở người khác một cách dễ dàng nhất. Những con người này, tôi có thể đã gặp họ đâu đó trên đường, khi họ càu nhàu vì khói bụi, nhăn nhó và bẳn gắt vì những chuyện bực mình ở gia đình hay nơi công sở. Bình thường họ trưng ra những bộ mặt có thể đáng ghét biết bao nhiêu, nhưng vào đêm Noel, họ ăn mặc rất đẹp, họ cười nói một cách thoải mái và vui vẻ! Họ thân thiện và đáng yêu! Cũng như tôi, họ cảm thấy dễ chịu, bình an, trái tim mở rộng và sẵn sàng chia sẻ niềm vui.
Vì vậy, tôi gọi Giáng Sinh là thời điểm tốt nhất để bắt đầu một tình bạn! Hãy đến một nơi xa lạ vào đêm Giáng Sinh. Biết đâu bạn sẽ gặp tôi ở đó, với nụ cười trên môi, tôi sẽ chúc bạn câu này: “Cầu cho niềm vui của hôm nay luôn tràn đầy ân phúc, và mỗi con đường đều dẫn đến bình an.(**) Giáng Sinh vui vẻ !
Đông Vy
Chú thích:
* Carol Nelson
** Agnes M. Pharo
Vào đầu thời Minh Trị Thiên Hoàng có một võ sĩ đánh vật tên là O-nami, tức là Sóng Lớn.
O-nami rất mạnh và giỏi về nghệ thuật đánh vật. Trong những trận đấu riêng, O-nami thắng cả thầy của mình, nhưng khi ra trước đám đông O-nami lại quá rụt rè đến nỗi chính học trò của anh cũng vật anh được.

O-name nghĩ là mình nên tìm một thiền sư giúp đở. Hakuju, một thiền sư lang thang, đang dừng chân tại một chùa gần đó, nên O-nami đến gặp và kể về khó khăn lớn của mình.
“Sóng Lớn là tên của anh,” thiền sư tư vấn, “vậy thì ở lại chùa tối nay. Tưởng tượng anh là những ngọn sóng lớn đó. Anh không còn là võ sĩ đánh vật hay sợ nữa. Anh là những đợt sóng vĩ đại quét sạch tất cả những gì đứng trước mặt, nuốt sạch tất cả những gì sóng đi qua. Tưởng tượng thế và anh sẽ là võ sĩ đánh vật siêu đẳng nhất nước.”
Vị thầy lui về. O-nami ngồi thiền cố gắng tưởng tượng mình là sóng. Anh nghĩ đến rất nhiều chuyện. Rồi dần dần cảm giác là sóng tăng thêm. Càng về đêm những lọn sóng càng lớn hơn. Sóng cuốn trôi những cánh hoa trong các lọ hoa. Ngay cả tượng Phật trên bàn thờ cũng bị ngập nước. Trước khi trời hừng đông, cả ngôi chùa chẳng còn là gì nữa ngoại trừ sóng lên sóng xuống của đại dương.
Sáng ra vị thầy thấy O-nami vẫn còn thiền định, với nét cười thoáng hiện trên mặt. Thiền sư vỗ vai chàng võ sĩ. “Bây giờ chẳng còn điều gì có thể làm phiền anh,” thầy nói. “Anh là những đợt sóng đó. Anh sẽ quét sạch mọi thứ trước mặt anh.”
Ngày đó O-nami thi đấu và thắng. Từ đấy, không còn ai ở Nhật có thể thắng O-nami.
Bình:
• Tất cả các võ sư đều biết rằng, khi đấu, nếu tài và sức chỉ hơn nhau một 8 một 10, thì quyết tâm và bình tĩnh quyết định thắng bại đến 70%, 20% là may rủi, và 10% là tài và sức.
Đa số mọi phấn đấu của ta về mọi vấn đề trên đời cũng đều như thế.
• O-nami ra trước đám đông bị “cái lo” về đám đông làm tư tưởng không tập trung được—Không biết họ có cười mình mập quá không? Hay là họ chê mình đấu dở?
• Thiền sư chỉ O-nami cách tập trung tư tưởng vào MỘT điều duy nhất—hình ảnh các đợt sóng. Đây là bước căn bản đầu tiên của thiền định–tập trung vào MỘT điều duy nhất: hơi thở, hay bước đi, hay các hành động rửa bát, hoặc quét nhà, v.v… Tư tưởng tập trung vào một điều sẽ không chạy tán loạn.

• Dùng hình ảnh Sóng Lớn ở đây để tập trung tư tưởng còn có thêm hai điều lợi. Thứ nhất, đây là tên của O-nami, rất quen thuộc với anh, dễ tập trung tư tưởng. Thư hai, đây là hình ảnh mạnh mẽ chiến thắng. Tốt cho võ sĩ xông trận. Vị thiền sư này đúng là thầy rất giỏi về thiền định, nên cho bài học một công hai ba chuyện.
• Ngồi thiền thường là như thế: Ban đầu cứ “nghĩ đến rất nhiều chuyện”, rồi tư tưởng mới tập trung vào hình ảnh mình đang “quán” từ từ, càng lâu càng mạnh và càng rõ.
• Ảnh hưởng đổi đen thành trắng trong chỉ một đêm như ở đây, thì hơi hiếm. Thông thường ta cần nhiều tuần, nhiều tháng, nhiều năm… tùy theo vấn đề, mức độ, và cơ duyên.
• Việc O-nami “quán” mình thành sóng đánh trôi hoa trên bàn thờ và nhận chìm luôn cả tượng Phật là một căn bản triết lý rất quan trọng của Phật học: Phật ở trong ta, không có Phật ở ngoài. Câu của ngài Lâm Tế “phùng Phật sát Phật” (gặp Phật giết Phật) có nghĩa là thế: Không có Phật ngoài ta. (Nếu có vị Phật sống đi ngoài đường thì điều đó cũng chẳng quan trọng và ăn nhập gì tới mình cả).
Phật sống còn không có ngoài ta, huống chi là tượng Phật. Tượng để thờ tự chỉ là tượng gỗ giúp ta tập trung tư tưởng thôi, chẳng nghĩa lý gì cả. Thiền tổ Đơn Hà bảo một vị sư chẻ tượng Phật làm củi sưởi ấm, là để đánh đổ cái “chấp” vào tượng của sư.
Đừng hướng ý ra tượng ảnh hay Phật ở ngoài. Phật là tâm ta. Hướng vào tâm ta để tâm thanh tịnh thành Phật.
• Giác ngộ như là một cơn sóng thần dánh dạt tất cả vướng mắc trong tâm–hoa trên bàn thờ, tượng Phật, chùa chiền, đền đài lăng tẩm, tất cả thế giới, tất cả vũ trụ…
Không một mảy may vướng mắc sót lại. Tâm rỗng lặng hoàn toàn.
(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.
Great Waves
In the early days of the Meiji era there lived a well-known wrestler called O-nami, Great Waves.
O-nami was immensly strong and knew the art of wresting. In his private bouts he defeated even his teacher, but in public was so bashful that his own pupils threw him.
O-nami felt he should go to a Zen master for help. Hakuju, a wandering teacher, was stopping in a little temple nearby, so O-nami went to see him and told him of his great trouble.
“Great Waves is your name,” the teacher advised, “so stay in this temple tonight. Imagine that you are those billows. You are no longer a wrestler who is afraid. You are those huge waves sweeping everything before them, swallowing all in their path. Do this and you will be the greatest wrestler in the land.”
The teacher retired. O-nami sat in meditation trying to imagine himself as waves. He thought of many different things. Then gradually he turned more and more to the feeling of waves. As the night advanced the waves became larger and larger. They swept away the flowers in their vases. Even the Buddha in the shrine was inundated. Before dawn the temple was nothing but the ebb and flow of an immense sea.
In the morning the teacher found O-nami meditating, a faint smile on his face. He patted the wrestler’s shoulder. “Now nothing can disturb you,” he said. “You are those waves. lYou will sweep everything before you.”
The same day O-nami entered the wrestling contests and won. After that, no one in Japan was able to defeat him.
#8
Chào các bạn,
Còn một tuần nữa là Giáng Sinh, nhưng mùa Giáng Sinh đã bắt đầu từ hôm Lễ Tạ Ơn ngày 26 tháng 11.

Để không khí mùa tình yêu thấm đượm Vườn Chuối, hôm nay chúng ta hãy cũng chia sẻ hai lời nguyện Giáng Sinh, một của thi sĩ lớn của thế giới người Scotland, Robert Louis Stevenson, và bài kia là của Martin Luther, vị linh mục ly khai, khởi xướng luồng tư tưởng mới trong Thiên chúa giáo ở thế kỷ 16, lập nên nhánh Thiên chúa giáo mới, gọi là Tin Lành ngày nay. Nhánh Tin Lành trực tiếp đến từ Martin Luther là Lutheran. Mình đã dịch hai bài này sang tiếng Việt.
Chúc các bạn và gia đình một mùa Giáng Sinh an hòa.
Mến,
Hoành
.

Lời Nguyện Giáng Sinh của Robert Louis Stevenson
Hỡi chúa từ nhân, giúp chúng con nhớ ngày sinh của Chúa Giêsu
để chúng con có thể cùng hát ca với các thiên thần,
cùng mừng vui với những mục đồng,
và cùng thờ phụng với các hiền triết.
Hãy đóng cánh cửa thù hận
và mở cánh cửa tình yêu khắp thế giới.
Hãy cho nhân ái đến với mỗi món quà và thiện tâm đến với mỗi lời chúc tụng.
Hãy cứu chúng con khỏi sự dữ bằng hồng ân Chúa Kitô mang đến,
và dạy chúng con biết sướng vui với quả tim tinh khiết.
Xin buổi sáng Giáng Sinh sẽ làm chúng con mừng vui được là con của Chúa,
và đêm Giáng Sinh đưa chúng con vào giường với tâm ý tạ ơn,
thứ tha, và được tha thứ,
vì danh chúa Giêsu.
Amen
(Trần Đình Hoành dịch)
A Christmas Prayer by Robert Louis Stevenson
Loving God, Help us remember the birth of Jesus,
that we may share in the song of the angels,
the gladness of the shepherds,
and worship of the wise men.
Close the door of hate
and open the door of love all over the world.
Let kindness come with every gift and good desires with every greeting.
Deliver us from evil by the blessing which Christ brings,
and teach us to be merry with clear hearts.
May the Christmas morning make us happy to be thy children,
and Christmas evening bring us to our beds with grateful thoughts,
forgiving and forgiven, for Jesus’ sake. Amen.
Robert Louis Stevenson

Lời Nguyện Giáng Sinh của Martin Luther
Ô Giêsu dấu yêu, con thánh,
Hãy làm giường ngài sạch và êm
Trong tim con để tim trở thành
Phòng tĩnh lặng cho ngài ngày đêm
Tim con nhảy với từng niềm vui
Môi con không còn yên được nữa
Con phải hát với lời vui sướng
Bài hay nhất từ thuở nghìn xưa
Vinh danh Chúa trên các tầng trời
Giao hài nhi cho người trần trế
Thiên thần ca thánh hạnh muôn nơi
Năm mới vui cho toàn thế giới
(Trần Đình Hoành dịch)
Christmas Dinner prayer by Martin Luther
Ah, dearest Jesus, holy Child,
Make thee a bed, soft, undefiled,
Within my heart, that it may be
A quiet chamber kept for Thee.
My heart for very joy doth leap,
My lips no more can silence keep,
I too must sing, with joyful tongue,
That sweetest ancient song,
Glory to God in highest heaven,
Who unto man His Son hath given
While angels sing with pious mirth.
A glad new year to all the earth!
Bài hôm nay
Nghệ sĩ mù vẽ tranh – John Bramblitt , Video, Trà Đàm, Văn Hóa, chị Hoàng Khánh Hòa.
Về tiền , Thảo luận bằng tiếng Anh, chị Huỳnh Huệ, Vĩnh Thanh và Bảo Nguyên.
Bạn hữu , Danh Ngôn, song ngữ, chị Bằng Lăng Tím.
Những điều nho nhỏ , Danh Ngôn, song ngữ, chị Trần Như Yến.
Cuộc đời trong mỗi tháng năm , Danh Ngôn, song ngữ, chị Trần Lê Túy-Phượng.
Độc ẩm , Thơ, chị Chi Lan.
Còn nốt nhạc tháng giêng, Thơ, chị Đinh Thị Như Thúy.
Trường thiên A1 Sử Ký – Hồi kết – Tạm Biệt A1, Teen Talk series, chị Nguyễn Thu Thảo.
Nhầm lẫn, Văn, chị Đàm Lan.
Thông báo, Trà Đàm, Thiền, song ngữ, anh Trần Đình Hoành.
Phúc cho người nghèo khó trong tâm linh…, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.
Tin sáng quốc tế, anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.
Hai thủ lĩnh Khmer Đỏ bị cáo buộc diệt chủng – Tòa án quốc tế xét xử tội phạm Khmer Đỏ do Liên Hiệp Quốc bảo trợ vừa chính thức cáo buộc hai cựu thủ lĩnh Khmer Đỏ là Nuon Chea và Ieng Sary tội diệt chủng.
Tối nay diễn ra Giờ Trái đất đặc biệt – Lúc 7g tối nay (17-12) chương trình Giờ Trái đất đặc biệt sẽ diễn ra tại Copenhagen do Quỹ quốc tế về bảo vệ thiên nhiên (WWF) và WWF Đan Mạch phối hợp tổ chức.
Cậu bé Brazil có 50 chiếc kim trong người – Các bác sĩ Brazil vừa phát hiện có tới 50 chiếc kim khâu trong cơ thể một cậu bé 2 tuổi ở thành phố miền đông bắc Ibotirama.
COP 15 có ý nghĩa gì với Việt Nam? – 12 ngày hội nghị chống biến đổi khí hậu của Liên Hiệp Quốc lần thứ 15 (COP 15) rồi cũng sẽ rơi vào quên lãng. Trong khi đó, COP 15 đáng được ghi nhớ hơn, do lẽ trước khi thế giới có được một hành tinh nào khác để lánh nạn, thì người dân Việt vào năm 2050 sẽ không còn một dải đất hình chữ S rộng 331.690km2 như hiện nay, nếu như không sớm “nhúc nhích” trong nhận thức và hành động.
Tin vắn 17-12 – (Campuchia) Hai cựu thành viên Khmer Đỏ là Nuon Chea (nhân vật số 2 của Pol Pot) và Ieng Sary (bộ trưởng ngoại giao) lần đầu tiên đã bị buộc tội diệt chủng chống lại nhân dân VN và cộng đồng thiểu số người Chăm tại phiên tòa xét xử Khmer Đỏ do LHQ bảo trợ.
Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam thăm Mỹ – Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phùng Quang Thanh trong chuyến thăm Mỹ hôm 15-12 đã có cuộc gặp với một số thượng nghị sĩ cao cấp của nước này.
Trùm ma túy khét tiếng Mexico bị tiêu diệt – Mexico ngày 16/12 đã triển khai 200 lính thủy bao vây một khu căn hộ và triệt hạ trùm ma túy khét tiếng, kết thúc cuộc đấu súng kéo dài 2 tiếng đồng hồ. Đây là một trong những thắng lợi lớn nhất trong cuộc chiến chống ma túy của Tổng thống Felipe Calderon.
Las Vegas khánh thành dự án tư nhân lớn nhất trong lịch sử Mỹ – Khu phức hợp đa năng bao gồm các khách sạn, sòng bạc, nhà ở, các khu giải trí và mua sắm nằm trên địa điểm rộng 31 héc-ta với kinh phí đầu tư lên tới 9 tỷ USD đã chính thức được khánh thành hôm qua tại thành phố Las Vegas, Mỹ.
Phát hiện hành tinh “siêu Trái đất” – Các nhà thiên văn học đã phát hiện được một hành tinh mới rất giống Trái đất của chúng ta nhưng lớn hơn rất nhiều và có thể được nước bao phủ hơn một nửa.
Obama “có họ” với tỷ phú giàu thứ 2 thế giới – Trang web chuyên về phả hệ và thống kê dân số của Mỹ Ancestry.com cho hay, Tổng thống Mỹ Barack Obama và tỷ phú ngành tài chính Warren Buffe đều là họ hàng xa của một nô lệ Pháp di cư tới Mỹ từ thế kỷ 17.
Phương Tây chỉ trích Iran thử tên lửa – Phương Tây đã phản ứng dữ dội sau khi Iran bắn thử một quả tên lửa hiện đại có khả năng vươn tới Israel và nhiều khu vực ở châu Âu vào ngày hôm qua 16-12.
Cựu thủ tướng Hàn Quốc “dính” xìcăngđan tham nhũng – Hôm qua 16-7, chánh án một tòa án Seoul đã ra trát bắt giữ cựu thủ tướng Hàn Quốc Han Myeong-Sook, người bị cáo buộc nhận hối lộ 50.000 USD từ một doanh nhân.
Hai khu vực kinh tế thỏa thuận đồng tiền chung – Ngày 15-12, bốn trong số sáu nước vùng Vịnh (Saudi Arabia, Bahrain, Qatar và Kuwait) đã đạt được thỏa thuận về một đồng tiền chung của khu vực vào năm 2010.
Thái Lan: quan chức địa phương tham nhũng nhiều – Quan chức hành chính địa phương đứng đầu trong danh sách biển thủ tài sản công của nước này, đặc biệt thông qua các dự án mua bán và phát triển.
.
Tin sáng quốc nội , anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.
Tết này không lo thiếu xe – Bến xe miền Đông (TP.HCM) vừa mở 99 quầy bán vé đi các tỉnh miền Đông, Tây nguyên, miền Trung và miền Bắc (trong đó có 69 quầy vé của các hãng xe đò thương hiệu), tăng 39 quầy vé so với năm trước. Năm nay khách mua vé không bị giới hạn số lượng vé. Vé xe tết đã được bán từ ngày 15-12.
Cứu sống một người bị đâm thủng tim – Trưa 16.12, khoa Cấp cứu Bệnh viện Chợ Rẫy tiếp nhận ông N.V.T (50 tuổi, ngụ Đức Hòa, Long An) trong tình trạng huyết áp kẹp (chỉ còn 70/50mmHg), trụy mạch, mất hơn 1 lít máu, do vết đâm ở dưới vú bên trái dài 10 cm xuyên thấu vào tim, làm thủng tâm thất trái.
Đình công vì bị hạn chế… đi vệ sinh – Sáng 16.12, khoảng 750 công nhân (CN) Công ty TNHH MJ Apprel (100% vốn Hàn Quốc, đóng tại P.Trảng Dài, TP Biên Hòa, Đồng Nai) đã đình công (ảnh).
Người từ 80 tuổi trở lên được trợ cấp – Tại cuộc họp báo tổ chức ngày 16-12, Cục Quản lý khám chữa bệnh (Bộ Y tế) cho biết lần đầu tiên Luật khám bệnh, chữa bệnh mới được Quốc hội thông qua (có hiệu lực từ 1-1-2011) đã có quy định cụ thể về khiếu nại, xử lý khiếu nại khi có sai sót và tai biến y khoa.
Xanh mãi Trường Sa – Đó là tên cuộc triển lãm của nghệ sĩ nhiếp ảnh Nguyễn Duy Anh do Nhà văn hóa Phụ nữ TP.HCM (Q.3) tổ chức, khai mạc chiều 16-12.
Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết thăm Slovakia – Chiều 16-12 (giờ địa phương), Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đã rời Barcelona, kết thúc chuyến thăm Tây Ban Nha để đến thăm Slovakia trong các ngày 17 và 18-12.
Thực phẩm khô Trung Quốc gắn mác Việt Nam – Táo khô, me, xí muội, bánh kẹo… Trung Quốc nhưng lại gắn mác Công ty TNHH Kim Lan (ấp 3, xã Lê Minh Xuân, huyện Bình Chánh, TP.HCM).
ĐBSCL: hàng chục ngàn tấn gạo tham gia bình ổn thị trường – Ngày 16-12, ông Lâm Định Quốc – giám đốc Công ty Lương thực Sóc Trăng – cho biết hiện nay công ty vẫn còn dự trữ nhiều gạo nên không có chuyện khan hiếm gạo.
Giá vàng bất ngờ tăng mạnh lên 2,74 triệu đồng/chỉ – Sáng nay 17/12, giá vàng trong nước bất ngờ tăng gần 30.000 đồng/chỉ so với chiều qua, lên mức 2,74 triệu đồng/chỉ. Nhu cầu mua vàng của nhà đầu tư trong mấy ngày qua đã có chiều hướng chậm lại.
Khởi công xây dựng nhà máy chế biến đậu nành trị giá 100 triệu USD – Ngày 16.12, Bunge Việt Nam đã khởi công xây dựng nhà máy liên hợp chế biến đậu nành trị giá 100 triệu USD bên trong khu phức hợp cảng Phú Mỹ (Bà Rịa – Vũng Tàu).
Thêm biện pháp tăng nguồn cung ngoại tệ – Theo quyết định do Ngân hàng Nhà nước ban hành trong ngày 16-12, các doanh nghiệp xuất khẩu sẽ được vay vốn bằng ngoại tệ từ ngân hàng để thực hiện các dự án đầu tư, sản xuất, kinh doanh hàng hóa và dịch vụ.
Tôn vinh doanh nhân cựu chiến binh – Hôm qua 16-12, tại TP.HCM đã diễn ra buổi tôn vinh những người lính thành công trên mặt trận kinh tế do Hội Cựu chiến binh TP.HCM tổ chức. Đến dự ngoài các vị lãnh đạo thành phố và ban ngành còn có ông John Morrice, chủ tịch Liên đoàn Cựu chiến binh các nước Đông Nam Á.
Gặp mặt thầy trò trường miền Nam trên đất Bắc – Lễ kỷ niệm 55 năm Trường Học sinh miền Nam được tổ chức trọng thể tại Hà Nội ngày 16-12.
Dự thảo quy chế quản lý lưu học sinh: Sẽ tiếp thu để chỉnh sửa – Sẽ tiến hành một cuộc khảo sát trực tuyến, mở diễn đàn trao đổi thông tin trực tiếp với lưu học sinh (LHS), sẵn sàng tiếp thu các ý kiến phản hồi, đóng góp và rà soát lại toàn bộ nội dung dự thảo để chỉnh sửa phù hợp với thực tiễn…
ĐH Đà Nẵng: sinh viên tốt nghiệp giao tiếp tốt hai ngoại ngữ – Đại học Đà Nẵng vừa công khai chuẩn đầu ra của sinh viên và các điều kiện đảm bảo chất lượng đào tạo kể từ khóa 2010.
15/1 hạn cuối công bố thực hiện “3 công khai” – Tính đến cuối giờ chiều ngày 16/12, Bộ GD-ĐT đã nhận được 230 hồ sơ các trường thực hiện “3 công khai” trên tổng số 376 trường đại học, cao đẳng trên cả nước.
Bí quyết học “siêu giỏi” của cậu bạn khiếm thị – “Hắn” (cách nói vui về Đặng Triệu Phương – lớp 12A8 trường Nguyễn An Ninh, Q.10, TPHCM), một trong những học sinh giỏi nhất trường. Mới đây, tớ vừa phát hiện “bí mật” của hắn. Đó là khi học, hắn phải photo bài trên giấy A4, co chữ 36 trở lên mà phải dùng kính lúp để đọc!
Cắt giảm thời lượng dạy các môn cơ bản đối với đại học – Tám trường ĐH trong cả nước đã áp dụng thí điểm chương trình đại học theo định hướng nghề nghiệp (POHE) Hà Lan. Theo đó, tất cả đều cắt giảm thời lượng các môn khoa học cơ bản so với chương trình cũ từ 12% -60%.
Hà Nội: thay thế trên 4.000 phòng học – Theo Sở GD-ĐT Hà Nội, đến năm 2010 Hà Nội còn trên 4.000 phòng học cấp 4, phòng học tạm cần thay thế. Tuy nhiên, tiến độ thực hiện còn chậm, mới đạt 58% khối lượng và 62% giá trị giải ngân so với kế hoạch đề ra trong năm học này.
Đại hội đại biểu các dân tộc thiểu số – Ngày 16.12, UBND tỉnh Vĩnh Long đã khai mạc Đại hội đại biểu các dân tộc thiểu số tỉnh Vĩnh Long lần thứ nhất.
Ban nhạc vui vẻ – Một tay trống, hai tay cây ghita, hai chiếc organ và vài chục ca sĩ, ban nhạc của các bạn trẻ P.10, Q.5 (TP.HCM) không chỉ phục vụ lễ hội của phường mà còn vươn ra biểu diễn ở các tụ điểm khác.
“Nét đẹp SV với cộng đồng” lần 3-2009: bất ngờ nối tiếp bất ngờ – 20 nam và 23 nữ sinh viên đến từ 11 trường ĐH, CĐ tại TP.HCM khiến khán giả reo hò không dứt trong 2 đêm bán kết “Nét đẹp sinh viên với cộng đồng” lần 3-2009 tổ chức tại Nhà văn hóa Sinh viên TP.HCM vào tối 15 và 16-12.
Tình không biên giới – Vừa qua, đoàn giáo sư và sinh viên Trường đại học Ohio (Hoa Kỳ) đã có chuyến giao lưu, trao đổi kinh nghiệm với Trường đại học Nha Trang.
Văn nghệ truyền thông về khu phố – “Xem kịch thôi đã thấy thông cảm rồi!” – đó là lời bà con ở khu phố 1 và 2 của phường 4, quận 4 (TP.HCM) sau khi xem nhóm truyền thông xã hội thuộc Ủy ban Phòng chống AIDS diễn kịch. Những câu chuyện về chống phân biệt, kỳ thị với người có HIV/ AIDS.
Nói chuyện pháp luật về môi trường bằng… diễn kịch – Quận đoàn 8 vừa phối hợp với phòng tài nguyên môi trường quận tổ chức ba đêm tuyên truyền pháp luật về môi trường bằng hình thức sân khấu hóa.
Đêm multimedia rock & design – Tối 15-12, tại hội trường ĐH Văn hóa Hà Nội, hơn 1.000 học sinh, sinh viên thủ đô đã có những khoảnh khắc sôi động và thú vị với chương trình ca nhạc giao lưu mang tên “Đêm multimedia rock & design”.
Tiếng Việt trong một gia đình ba thế hệ – Trong những buổi nói chuyện của GS.TS Trần Văn Khê, ngoài kiến thức về âm nhạc dân tộc, khán giả còn học được từ GS rất nhiều về cách diễn giải, nghệ thuật dùng từ và nói trước công chúng. Chính xác và thu hút, tiếng Việt của một “bô lão” tuổi trên 90 và nửa đời sống tại Pháp không khỏi khiến người nghe ngưỡng mộ.
Rộn ràng đêm Ban Mê – Tối 16-12, tuần lễ văn hóa du lịch đã được khai mạc tại TP Buôn Ma Thuột với chủ đề “Huyền thoại voi Tây nguyên”. Chín chú voi được trang trí cờ và hoa đã bắt đầu chương trình lễ hội rộn ràng trong tiếng tù và, tiếng ching tiếng chiêng và giọng hát hào sảng của những người con đại ngàn.
Biếm họa đòi quyền – Trong số 262 cuộc triển lãm lớn nhỏ được Hội Mỹ thuật tổ chức trong năm năm qua, tranh biếm họa chưa từng góp mặt. Tìm đỏ mắt cũng không thấy tên một họa sĩ biếm trong danh sách tham dự các trại sáng tác hằng năm. Đó là những thiệt thòi của các họa sĩ biếm Việt Nam hiện nay.
Phim truyền hình mới: Giấc mơ cổ tích – Giấc mơ cổ tích (dài 40 tập) là câu chuyện về hai anh em ruột Khang và Trọng bị ly tán từ thuở nhỏ vì sự khốn khó của gia đình, từ đó mở ra nhiều số phận, cuộc đời khác nhau.
Đón Giáng sinh cùng Tề Thiên Đại Thánh – Nhân dịp Noel và năm mới, sân khấu kịch Idecaf sẽ biểu diễn chương trình Chuyện thần tiên 3 với vở diễn Tề Thiên Đại Thánh đại chiến Hồng Hài Nhi (tác giả Quang Thảo, đạo diễn Đình Toàn) tại nhà hát Bến Thành từ 17-12-2009 đến 3-1-2010.
Hai triển lãm ảnh về Tây nguyên – Trong khuôn khổ Tuần lễ văn hóa du lịch Buôn Ma Thuột vừa khai mạc vào tối 16-12, từ 16 đến 20-12 có hai triển lãm ảnh diễn ra tại hai địa điểm là Bảo tàng Đắc Lắc và khách sạn Đam San, TP Buôn Ma Thuột, Đắc Lắc.
.
Lịch sự kiện văn hóa
Women-Joyful – 18 Dec – Art dances at Maison Des Arts —–
Rijksakademie Residency Program – 21 Dec – Talk by the President of Rijksakademie —– 21/12 – Buổi nói chuyện về chương trình làm việc cư trú Rijksakademie
Unintentional – 18 Dec – Group exhibition at Viet Art Center —– 18/12 – Khai mạc triển lãm nhóm tại Trung tâm Nghệ thuật Việt
Contact Improvisation workshop – 23 Dec – Fly, roll, slide, climb, move, discover, improvise —– 23/12 – Workshop thú vị về chuyển động, khám phá & hợp tác
Yinyang Market – 17 & 18/02/2010 – Yinyang market in Bac Ninh city —– 17 & 18/02/2010 (mồng 4 & 5 Tết) – Chợ Âm dương làng Ó, Bắc Ninh
.
Tin học tập – việc làm
American Center Hanoi Event news
Học bổng smbc global foundation năm học 2009/10 – Viện Giáo dục Quốc tế (IIE) Việt Nam xin thông báo về việc tuyển chọn h ọc bổng SMBC Global Foundation năm học 2009/10.
Fujitsu Scholarship – The Fujitsu Asia Pacific Scholarship (Fujitsu Scholarship) Program, sponsored by Fujitsu Limited, provides financial assistance for postgraduate education and cross-cultural management training to participants from the Asia-Pacific region
.
Chứng khoán
* VNINDEX
* HNX
Chúc các bạn một ngày tươi hồng !
![]()
Đọt Chuối Non
Khoảng 17 học sinh lớp 3 của trường tiểu học Lee ngồi bịt mắt xung quanh bàn trong lớp học vẽ ngày thứ 5. Trước mặt các là những tờ giấy trắng với 4 cốc sơn – đỏ, vàng, xanh da trời, và trắng. Mỗi mầu có tính chất riêng nên học sinh có thể cảm nhận được sự khác biệt khi chúng vẽ.
Trước khi bị bịt mắt, các học sinh chọn một tờ giấy trắng hoặc một bức tranh đã có vài đường phác họa. Chúng bắt đầu cười rúc rích khi bắt tay vào vẽ:
Tớ thấy cái này kì cục quá”
“Cái này như cát ý”
“Tớ đang dùng màu gì thế này?”
“Cái này cứng quá”
“Dừng lại”, cô giáo của lớp, Ann Mehr nói. Nhưng cô không mắng. Cô chỉ muốn chúng sử dụng các giác quan của mình. “Các em có nghe thấy tiếng vòi nước chảy không?”, cô hỏi, “Các màu khác nhau thì cảm nhận thế nào?”.
Các học sinh của cô Mehr đang học cách cảm nhận màu sắc mà không cần nhìn, giống như nghệ sĩ John Bramblitt làm mỗi ngày. Sau khi bị mù vì chứng epilepsy, Bramblitt, 37 tuổi, đã chính thức mù vĩnh viễn từ năm 2001. Kể từ đó, nghệ sĩ từ Denton, Texas này đã phát triển một thị lực khác. Các bức tranh của anh đã giúp anh có được sự chú ý trên cả nước, và anh đến thăm Columbia tuần này để phát biểu trong hội thảo và nói chuyện với các nghệ sĩ khuyết tật.
“Vẽ tranh đang giúp tôi nhìn”, Bramblitt nói sau khi làm việc với các học sinh của cô Mehr. “Thế giới này có nhiều màu sắc [hơn thế], và khi thời gian trôi đi, chúng càng sáng lên dần dần”.
Trong buổi hội thảo với các lớp của cô Mehr, Bramblit giải thích cho các sinh viên vì sao anh bị mù và điều đó đã thay đổi cuộc đời anh và nghệ thuật như thế nào.
“Tất cả các bạn dùng mắt để nhìn”, anh nói với lũ trẻ, “Tôi cũng làm như vậy, nhưng tôi làm với đôi bàn tay”.
Để vẽ được một tranh, Bramblitt bắt đầu phác thảo bằng việc dùng loại sơn cứng dành cho vải vẽ. Khi sơn này khô đi, anh có thể cảm nhận được các đường hoạc của bức tranh với các ngón tay. Anh nói rằng vì các loại sơn dầu mầu khác nhau sẽ có các kết cấu khác nhau và tính dính khác nhau. Anh có thể xác định được các màu sơn chỉ bằng cách sờ lên chúng. Trong buổi họp báo ngày thứ 4 với các giáo viên, Bramblitt nói màu anh thích dùng nhất khi vẽ là màu xanh da trời sáng, là hỗn hợp của màu trắng và xanh đậm.
“Nó như kem vậy”, anh nói, “cảm giác mềm như da người, mượt và thật thú vị”
Vào ngày thứ 5, sau khi nghe về các phương pháp, học sinh bị bịt mắt lại và yêu cầu dùng các giác quan của mình để vẽ tranh. Mỗi màu tranh có một chất phụ gia, như là cát hay là bột, vì để học sinh có thể phân biệt được.
Praise Tyler, một học sinh lớp 3 thiết kế một hệ thống khác để phân chia các màu của mình thành 4 điểm của chiếc la bàn.
“Màu đỏ là ở phía bắc, nên em biết nó ở đâu”, Praise nói, “và màu xanh bên cạnh nó”
Sau khi Praise đã vẽ xong tranh của mình, em nói “Em rất vui vì anh ấy đã dạy chúng em cái này. Em muốn vẽ một bức nữa”.
Bramblitt là một trong số những người đã làm thay đổi lịch sử nước Mỹ và các học sinh đã được biết đến những người làm thay đổi lịch sử là người khuyết tật.
“Điều đó cho thấy rằng tất cả chúng ta đều có thể tạo nên sự khác biệt, dù là khuyết tật như thế nào”, cô Mehr nói sau lớp học ngày thứ 5. “Chắc chắn là có anh John ở đây là một kinh nghiệm thực tế cho các em học sinh thây rằng mỗi người đều có thể tạo nên một sự khác biệt”.
Sau đây mời các bạn xem một clip ngắn về anh John Bramblitt xem anh đã dùng tay để cảm nhận và vẽ như thế nào nhé.
Chúc các bạn một ngày thật sáng,
Hoàng Khánh Hòa, dịch từ Bramblitt.net
Xin giới thiệu với các bạn và các em bài thứ hai trong loạt bài sử dụng các thành ngữ kết hợp với luyện nghe. Bài hôm nay có chủ đề về Tiền ( phần 1) có tựa đề Cần Gì Để Giàu ? (What Does It Take To Have A Rich Life?)
Mời các bạn nghiên cứu 26 thành ngữ về tiền. Để tiện cho mọi người đối chiếu, mình đã thêm phần chú thích nghĩa Tiếng Anh và Tiếng Việt sau bản Anh ngữ.
Bản Tiếng Anh : Jill Moss
Bản dịch Tiếng Việt: Vĩnh Thanh & Bảo Nguyên, Học sinh lớp 10
Và xin nhắc các bạn chớ quên download file audio của Voa Special English Program để luyện nghe qua link sau đây:
http://www.voanews.com/specialenglish/archive/2009-10/2009-10-01-voa2.cfm
TIỀN phần 1
Cần Gì Để Sống Giàu Tiền
Tôi nghĩ ở đâu mọi người cũng mơ ước mình có thật nhiều tiền. Tôi biết mình cũng thế. Tôi sẽ làm mọi chuyện để thu lợi kếch sù. Tôi muốn kiếm được thật nhiều tiền. Bạn có thể kiếm một khoản tiền lớn ở Mĩ bằng cách chơi xổ số. Người ta bỏ tiền mua vé số. Nếu số của bạn trúng, bạn sẽ nhận một số tiền rất lớn- thường là tiền triệu. Thắng xổ số là một vận may

Vài năm trước, Al bạn tôi thắng xổ số. Điều đó làm thay đổi cuộc sống anh ấy. Anh ta không có một gia đình giàu có. Anh ấy cũng không đẻ bọc điều bởi cha mẹ giàu có. Thay vì vậy, anh ta luôn thiếu tiền. Anh ấy không có nhiều tiền. Và anh ta chỉ kiếm tiền chút đỉnh– rất ít.
Đôi khi Al phải nhận trợ cấp, quà biếu từ gia đình và bạn bè anh ấy. Nhưng đừng hiểu lầm. Bạn tôi không phải là kẻ quịt nợ. Anh ta không phải loại người vay nợ không trả. Đơn giản là anh ấy chỉ hơi keo kiệt. Anh ta luôn cẩn thẩn với việc tiêu tiền. Thật ra, anh ta thường bủn xỉn. Anh ấy không thích tiêu xài. Tệ nhất là lúc anh ta khánh kiệt và không có đồng nào trong túi.
Một ngày nọ, Al gom góp lại vài đô để mua một tờ vé số. Anh ta nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ trúng lớn Nhưng số seri của anh ấy khớp và anh ta thắng. Anh ta đã trúng lớn. Anh ấy trúng rất nhiều tiền.

Al rất phấn khởi. Điều đầu tiên anh ấy làm là mua một chiếc xe mới đắt tiền. Anh ấy phung phí vào một thứ mà bình thường không thể mua.Và anh ta bắt đầu tiêu tiền vào những thứ không cần thiết. Anh ta bắt đầu phung phí. Cứ như thể là anh ta thừa tiền lắm của. Anh ta có nhiều tiền hơn là anh ta cần và tiền chẳng bao giờ giữ được lâu trong túi nên anh ấy đã tiêu rất nhanh.
Khi chúng tôi tập trung ăn uống ở nhà hàng, Al đều trả tiền. Anh ấy luôn thanh toán và trả hoá đơn. Anh ta bảo tôi tiền làm anh ta hưng phấn. Anh ta rất hạnh phúc.
Nhưng, Al đã tiêu quá nhiều tiền. Chẳng bao lâu bạn tôi lại cháy túi. Anh ta không còn tiền. Anh ta trở lại cảnh nghèo kiết xác. Anh ta đã tiêu đến đồng cuối cùng của mình. Anh ta thậm chí không để dành tiền dự trữ.Anh ta chẳng tiết kiệm tí tiền nào.

Tôi thừa nhận tôi thương hại bạn mình.Anh ta có đủ tiền để sống như một vị vua.Thay vì vậy, anh ta trở lại cuộc sống nghèo nàn –có rất ít tiền.Vài người sẽ nói anh ta tiêu ít thì chi ly, tiêu nhiều vung tay quá trán. Anh ta rất chi li trong chi tiêu những chuyện nhỏ mà vung tay cho các chuyện lớn quan trọng.
I think people everywhere dream about having lots of money. I know I do. I would give anything to make money hand over fist. I would like to earn large amounts of money. You could win a large amount of money in the United States through lotteries. People pay money for tickets with numbers. If your combination of numbers is chosen, you win a huge amount of money – often in the millions. Winning the lottery is a windfall.
A few years ago, my friend Al won the lottery. It changed his life. He did not have a rich family. He was not born with a silver spoon in his mouth. Instead, my friend was always hard up for cash. He did not have much money. And the money he did earn was chicken feed – very little.

Sometimes Al even had to accept hand-outs, gifts from his family and friends. But do not get me wrong. My friend was not a deadbeat. He was not the kind of person who never paid the money he owed. He simply pinched pennies. He was always very careful with the money he spent. In fact, he was often a cheapskate. He did not like to spend money. The worst times were when he was flat broke and had no money at all.
One day, Al scraped together a few dollars for a lottery ticket. He thought he would never strike it rich or gain lots of money unexpectedly. But his combination of numbers was chosen and he won the lottery. He hit the jackpot. He won a great deal of money.

Al was so excited. The first thing he did was buy a costly new car. He splurged on the one thing that he normally would not buy. Then he started spending money on unnecessary things. He started to waste it. It was like he had money to burn. He had more money than he needed and it was burning a hole in his pocket so he spent it quickly.
When we got together for a meal at a restaurant, Al paid every time. He would always foot the bill, and pick up the tab. He told me the money made him feel like a million dollars. He was very happy.
But, Al spent too much money. Soon my friend was down and out again. He had no money left. He was back to being strapped for cash. He had spent his bottom dollar, his very last amount. He did not even build up a nest egg. He had not saved any of the money.
I admit I do feel sorry for my friend. He had enough money to live like a king. Instead, he is back to living on a shoestring — a very low budget. Some might say he is penny wise and pound foolish. He was wise about small things, but not about important things.
WORDS AND THEIR STORIES, in VOA Special English, by Jill Moss
NOTES
1. make money hand over fist: make big profits vớ bở, thu lợi kếch sù, kiếm thực nhiều tiền
2. lotteries: xổ số
3. a windfall: a large amount of money you get when you are not expecting it: của trời cho, của trên trời rơi xuống; vận may bất ngờ
4. born with a silver spoon in his mouth: to have advantages because you come from a rich family: giàu từ trong trứng giàu ra, sinh ra có của ăn của để
5. hard up: not having enough of something: thiếu hụt, cạn túi, hết tiền
6. chicken – feed: an amount of money that is too small to be satisfactory: món tiền nhỏ.
7. hand-outs: food, money or clothes given free to a needy person: của biếu, của bố thí.
8. deadbeat: someone who tries to avoid paying money that they owe: kẻ quịt nợ
9. pinched pennies: unwilling to spend money, mean, misery : keo kiệt,
10. cheapskate : someone who does not like to spend money: người bủn xỉn
11. flat broke: having no money at all: khánh kiệt
12. scraped together: succeed in getting enough of something, especially money, by making a lot of effort: gom góp, góp nhặt từng đồng
13. strike it rich: suddenly become rich: trúng mánh,
14. hit the jackpot: win the most important prize in a competition: trúng độc đắc
15. splurged: spent money freely: tiêu xài thoải mái
16. have money to burn: have sp much money that one can spend it freely: lắm tiền của.
17. burning a hole in his pocket: spending money quickly and extravagantly: tiêu rất nhanh.
18. foot the bill: be responsible for paying the cost of something: thanh toán hóa đơn, chi trả tiền.
19. pick up the tab: pay for something: thanh toán, trả tiền
20. feel like a million dollars: feel very good: cảm thấy hạnh phúc
21. down and out again very poor: lại túng tiền
22. strapped for cash: thiếu một ít tiền mặt
23. bottom dollar; the very last dollar: đồng bạc cuối cùng
24. nest egg: an amount of money saved over a long period to use in the future: tiền dành dụm
25. on a shoestring: using or having a very small amount of money: có rất ít tiền, nghèo kiết xác.
26. penny wise and pound foolish: not willing to spend small amounts of money, but likely to spend large amounts in a stupid way: chuyện nhỏ thì chi ly, chuyện lớn vung tay quá trán
Một người bạn là người vẫn tin bạn khi bạn chẳng còn tự tin nữa.
Bằng Lăng Tím dịch
A friend is one who believes in you when you have ceased to believe in yourself.
~ Unknown
Một người bạn trung nghĩa bằng cả vạn người họ hàng.
.
Bằng Lăng Tím dịch
.
One loyal friend is worth ten thousand relatives.
~Euripides, Ancient Greek great tragedian
.

Cuối cùng, không phải những năm tháng trong cuộc đời của bạn là quan trọng. Điều quan trọng là cuộc đời của bạn trong những năm tháng ấy.
Trần Lê Túy-Phượng dịch
.
And in the end it’s not the years in your life that count. It’s the life in your years.
Abraham Lincoln
Tôi nhìn trong đáy cốc
Ẩn hiện con đường xưa
Gót chân son ríu rít
Bên bước ai ngẫn ngơ
Lặng nhìn trong đáy cốc
Giật mình ánh mắt xưa
Thoảng như là trách móc
Thoáng như là thẩn thờ
Tôi nhìn sâu lần nữa
Vào đáy cốc lung linh
Tôi cố tìm lần nữa
Mong gặp lại chính mình
Bất ngờ ly rơi vỡ
Tràn một dòng mông mênh
Chi Lan

Dòng nhựa trắng thẳm sâu đất
Giọt sương trắng mông lung trời
Gốc rễ hàm ơn nôn nao lộc mới
Non tơ lá biếc
Non tơ niềm yêu
Không tìm sự bình yên
Mùa xuân tìm náo động
Tìm ký ức ngờ nghệch tuổi dại
Vang vang
Tháng mười hai long lanh bụi cát
Tháng mười hai cuồng nộ gió hoang
Thoắt lặng ngừng
Ngõ phố
Thức dậy rưng rưng không gian mưa bụi
Xòe tay đón nhận
Ẩm buồn nốt nhạc tháng giêng
Đinh Thị Như-Thúy