Quá tửu gia – Vương Tích

Các bạn thân mến!

Các bạn của Đọt Chuối Non vốn đã quen biết anh Đinh Đức Dược với giọng lục bát trẻ quá đôi mươi. Anh cũng là người tinh thông Hán tự và thường lặn lội đi về với thơ văn cổ.
Hiện anh đã có một tập dich Thiên gia thi khá đầy đặn. Quí cái công phu và cái sở học của anh nên Tấn Ái xin lần lượt giới thiệu với bạn đọc, và chờ góp ý của người đọc tri âm để tập dịch thêm phần hoàn thiện.

QUÁ TỬU GIA
Vương Tích

Thử nhựt trường hôn ẩm
Phi quan dưỡng tánh linh
Nhãn khan nhân tận túy
Hà nhẫn độc vi tinh

Dich thơ:

QUA QUÁN RƯỢU

Thôi thì cứ uống cho say
Đã đành dưỡng tính cũng hay ở đời
Thế nhân say hết cả rồi
Lẽ nào ta vẫn đơn côi tỉnh hoài.

Đinh Đức Dược

Buôn Hồ ơi, ta nhớ đến trọn đời

Thịnh Hoa xin trân trọng gửi đến quý anh chị và các bạn bài thơ sau đây của thầy Phạm Đức Thông mang bút danh là Phạm Tư Hương, nguyên Trưởng phòng giáo dục Krông Buk (những năm đầu thập kỉ 80 của thế kỉ XX).

Chúc các anh chị và các bạn một ngày tươi sáng!



BUÔN HỒ ƠI TA NHỚ ĐẾN TRỌN ĐỜI

Ngày ta đến Buôn Hồ ơi, lạ lắm !

Nắng cao nguyên đâu phải nắng quê nhà.

Gió cao nguyên không như gió biển xa,

Đất cao nguyên đâu phải đất nuôi ta từ thuở nhỏ.

Đêm trăn trở gọi gió về nỗi nhớ,

Thái Bình ơi, con đường nhỏ ta đi,

Mái tranh nghèo mẹ đi sớm về khuya,

Em vẫn thế sớm chiều đến lớp,

Lại nhớ về những con đường quen thuộc,

Anh dắt em đi nắng tròn bóng trưa hè.

Cây sầu đông văng vẳng tếng ve,

Trưa thanh vắng trong hồn ta êm ả.

Đã quen rồi mùa mưa tầm tã,

Đất đỏ bazan níu lấy chân người.

Buôn Hồ, ơi ta nhớ  trọn đời,

Anh mắt em thơ, nụ cười rạng rỡ !

Tay em trồng những bông hoa đã nở,

Con đường này biết mấy công lao.

Chuyến xe đi cho mái ngói tươi màu,

Đêm văn nghệ em hát bài ” Người ơi người ở…”

Vui không em, hỡi cô giáo trẻ,

Giọng thanh thanh trên bục giảng bài?

Buôn Hồ ơi, thành nỗi nhớ một đời!

Mảnh đất cao nguyên đã là quê mẹ.

Phạm Tư Hương

Phụ Nữ

Nếu một lần nữa được sinh ra
Em vẫn xin sẽ làm con gái
Đàn ông các anh quá dạn dày từng trảI
Nên thèm nghe tiếng nhẹ nhàng dịu êm.

Một lần nữa em vẫn xin là em
Với nông nổi, vội vàng, hấp tấp
Đàn ông các anh nhìn xa trông rộng
Nên cần người đôi lúc biết lắng nghe.

Con gái chúng em tựa cánh đồng quê
Ngựa các anh phi mỏi chân dừng nghỉ
Đàn ông vẫn coi mình thông minh trong ý nghĩ
Không có chúng em, lấy ai để sánh so.

Các anh nghĩ mình khoẻ mạnh vô bờ
Chân yếu tay mềm chúng em đâu dám sánh
Không có chúng em, các anh đâu thành “phái mạnh”
Lấy ai để có thể chở che.

Chúng em biết nói những điều các anh thích nghe
Biết khiêm tốn, nhún nhường khi cần thiết.
Biết nhóm lên, giữ gìn ngọn lửa bếp
Vun trồng hạt giống các anh để lại cho đời.

Em vẫn xin được làm con gái thôi
Để bù vào những gì anh còn thiếu
Tuy suốt đời sẽ là “phái yếu”
Để yêu và mãi sẽ được yêu.

Phan Bích Thiện
Hungary

Người yêu đọc sách không bao giờ phải ngủ một mình

Book lovers never go to bed alone. ~Unknown.Người yêu đọc sách không bao giờ phải ngủ một mình.

Câu chuyện của tôi:

Tôi là một người học về kỹ thuật, nhưng tôi cũng rất thích đọc sách về chủ đề xã hội. Nhưng thói quen đọc sách của tôi, không đến một cách tự nhiên và liên tục. Tôi sinh ra trong gia đình mà bố mẹ tôi không có thói quen đọc sách. Một phần vì bố mẹ tôi là công nhân, lại thêm công việc buôn bán tạp hóa bận rộn, nên không có thời gian. Thời bố mẹ tôi đi học, sách vở đâu có nhiều và dễ mua như bây giờ. Tôi hiểu và thông cảm cho bố mẹ tôi, nên cho đến bây giờ, tôi vẫn nghĩ rằng mình phải đọc thêm phần cho bố mẹ nữa

Ngày tôi học cấp 1 và 2, tôi cũng rất mê đọc truyện.  Bác ruột tôi là giáo viên dạy văn, nên tôi có thể mượn được những cuốn như “Thép đã tôi thế đấy” của Nikolai Ostrovsky và “Những người khốn khổ” của Victor Hugo. Mẹ tôi thì lại không đồng ý vì không muốn tôi đọc truyện tiểu thuyết sớm. Còn tôi, càng thấy, đọc truyện, nhất là văn học, làm tôi hiểu hơn về con người và cuộc sống mà qua sách vở hay bài giảng trên nhà trường không đề cập đến. Tôi biết được đau khổ, chiến tranh,..để biết yêu hạnh phúc, hòa bình. Tôi biết được cuộc sống bình dị hiện tại của mình là ước mơ không có thật của những thế hệ trước.

Rồi thời gian đọc sách của tôi càng ngắn dần khi bước vào cấp 3 và đại học. Những kỳ thi, nhứng thú vui mới làm tôi bỏ bê thói quen đọc sách một cách dễ dàng. Bài vở ngày càng nhiều và kiến thức rộng lớn làm tôi đắm chìm trong bài thi, bài tập, hay những buổi lên phòng thí nghiệm. Ngoảnh lại, thời gian trôi thật nhanh, giờ tôi đã tốt nghiệp được vài năm rồi. Giờ tôi mới nhận ra, trong thời gian đó, cuộc sống tôi luôn cảm thấy thiếu vắng và trống rỗng. Hình như tôi mất đi một người bạn đường thủa nhỏ, chính là những quyển truyện hay sách báo. Điểm lại, tôi chưa học được gì mới về cuốc sống sau bao nhiêu năm cắp sách lên giảng đường.

Sau thời gian tốt nghiệp, tôi dành hầu hết thời gian ôn thi tìm học bổng học sau đại học. Và cũng chính nhờ đó, tôi có nhiều thời gian rỗi rãi hơn. Lúc đó, tôi mới nghĩ đến sách. Vậy là những quyển sách mà tôi chưa từng đọc như: “Đồi gió hú” của Emily Bronte hay “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” của Colleen McCulough đã giúp tôi lấy lại được thăng bằng trong cuộc sống. Tôi mua nhiều sách hơn, và đọc như chưa bao giờ được đọc.

Giờ đây, tôi càng hiểu ra rằng, chính đọc sách đã và đang thay đổi con người tôi.

Nguyễn Văn Du.
3:34 AM Jan, 2010.
Rice University

Vua Voi trăm tuổi: Yêu, ai chả thích!

TP – Buôn Ko Tam, xã Ea Tu (TP Buôn Ma Thuột, Đăk Lăk) ngày đầu năm mới tấp nập. Từ hai giờ sáng, bếp nhà Khăm Phết đã đỏ lửa. Một con trâu mộng dắt về từ Buôn Đôn được xẻ thịt mở tiệc đãi cả làng để mừng “đại thượng thọ” 100 tuổi của Vua Voi Ama Kông.

Tròn trăm tuổi Ama Kông vẫn đều đều cạn ly loại rượu tự tay pha chế – Ảnh: Hoàng Thiên Nga

Khỏi cãi nhau về tuổi Vua Voi!

Con, cháu, dâu, rể, chắt, chít của Ama Kông, nếu tính hết, phải tới cả trăm người, sống rải rác khắp các huyện thành ở Đăk Lăk. Hôm nay hơn nửa số đó kéo về mừng đại thượng thọ Vua Voi.

Khách quý thân hữu xa gần thuộc nhiều sắc tộc Kinh, Lào, M’Nông, Ê Đê, Jơ Rai, có cả ông bà thông gia người Khmer sang từ bên kia biên giới Campuchia. Rồi cán bộ các sở ban ngành, chính quyền địa phương, doanh nghiệp chế biến dược phẩm từ bài thuốc Ama Kông.

Căn nhà gỗ đơn sơ của Khăm Phết trải chiếu và bày ghế tràn ra sân vườn. Trưa, chiều, khách mừng thọ tới tấp nập kín cả 30 bàn.

Nhân vật chính vui vẻ ngồi khoanh chân dưới tấm phông nổi bật dòng chữ: Mừng Đại Trường Thọ Vua Voi Ama Kông. Sinh ngày 1-1-1910 – 1-1-2010.

Nhà chật, khách đứng phải xếp hàng luồn vào sau lưng khách ngồi, ai cũng muốn được nắm bàn tay rộng ấm của ông và mời ông rượu.

Như mọi cuộc vui khác từng diễn ra tại đây, loại rượu duy nhất được rót là rượu Ama Kông thơm nồng, ủ trong bồn lớn rồi chiết vào vỏ chai nước suối.

Ama Kông đón từng ly rượu đầy, nâng ngang mặt rồi ngửa cổ uống cạn. Sau vài lượt rượu, mặt ông hồng hào, cử chỉ nhanh nhẹn hẳn lên.

Bí thư Đảng ủy kiêm Chủ tịch UBND xã Nguyễn Hữu Vượng tặng quà mừng Vua Voi, cười lớn: Từ nay các báo đài khỏi phải cãi nhau về tuổi Ama Kông nữa nhé!

Giờ bố mới được quàng vai mẹ!

Vợ chồng  Khăm Phết Lào vui vì bố mẹ đã chịu cười với nhau

Trong 4 bà vợ chính thức mà Ama Kông từng được cưới, bà Nhất và bà Ba đã mất, bà Tư vừa ly hôn năm ngoái. Thật ý nghĩa trong ngày vui này, bà Hai có mặt để cùng đàn con cháu đông đúc hiếu thảo mừng tuổi Vua Voi.

Bà Hai tên thời con gái là H’Hốt, vừa là em vợ vừa là em họ con ông bác ruột của Ama Kông, cách đây gần 7 thập kỷ, khi mới 12 tuổi đã chịu theo tục nối dây, cưới anh rể để nhận trách nhiệm làm mẹ 2 đứa cháu nhỏ sớm mồ côi.

Lấy chồng, bà trở thành Amí Liêng – mẹ của 11 người con sinh chung với Ama Kông, trong đó có con trai thứ bảy Khăm Phết Lào nay là người thừa kế duy nhất các bài thuốc gia truyền từ Ama Kông.

Suốt những năm tháng vất vả cực nhọc vì Ama Kông đi rừng, theo gái biền biệt, Amí Liêng vừa quán xuyến việc nhà, vừa âm thầm góp công góp của giúp đỡ cách mạng.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông bà đều được trao Huân chương Kháng chiến chống Mỹ, Ama Kông hạng Nhất, Amí Liêng hạng Nhì.

Cuộc giận Ama Kông của Amí Liêng đã kéo dài hơn bốn mươi năm. Kể từ cái ngày bà còn chưa ra khỏi ổ đẻ đứa thứ 11, ông đã dám dắt nhân tình với đứa con gái riêng 5 tuổi về xin cưới làm bà Ba.

Sau những cơn ghen hờn dữ dội của bà, Ama Kông may mắn được già làng phạt nhẹ, cho để lại mọi của cải, chỉ cưỡi một con voi sang nhà vợ mới…

Từ đó tới giờ, chưa một lần Amí Liêng chịu làm lành, chịu sang thăm Ama Kông dù nhà cách nhau có trăm bước chân, ngay cả những lần Vua Voi dưỡng thương cả tuần vì bị vợ Tư… say rượu đánh.

Thuyết phục để mẹ chịu hàn gắn, chịu ngồi xích lại gần và cười dàn hòa với bố là kỳ tích đàn con đã thực hiện được trong dịp vui này.

Tuổi gần tám mươi, Amí Liêng vẫn minh mẫn hài hước và ngúng nguẩy khi nhắc lại chuyện cũ. Bà oang oang: Ama Kông nhiều vợ nhiều con, nhưng ông ấy có nuôi đứa nào đâu. Ổng không thích nuôi con, chỉ thích yêu và nuôi… gái thôi!

Ama Kông tủm tỉm cười khi nghe bà kể tội, gật đầu: Amí Liêng nói có sai đâu, bà là vợ tốt nhất mà!

Nhìn bố mẹ sum họp bên nhau, thầy thuốc Khăm Phết Lào len lén ra sau nhà, đứng cạnh con voi giả ngậm chân bên hòn non bộ anh mới đặt thợ làm để chiều chiều Vua Voi ra ngồi ngắm cho đỡ nhớ rừng, khóc một mình vì…  sung sướng.

Vua voi ngắm con voi giả bên nhà cho đỡ nhớ rừng

Bị bắt gặp, anh mếu máo như trẻ nhỏ: Tôi mơ ước được thấy mẹ về bên bố từ lâu lắm rồi…

Yêu nhau, ai chả thích!

Có thể nói, hiếm có cuộc tụ tập nào ở xứ này mà người ta không nhắc đến Ama Kông. Tên ông từ lâu đã thành huyền thoại.

Ban đầu là huyền thoại về săn voi, về sau là huyền thoại về những thang thuốc cường dương bổ thận mà bản thân ông, cuộc đời ông chính là minh chứng sống động nhất.

Trong dòng đời bề bộn trắng đen phải trái, mọi huyền thoại về Ama Kông vẫn thuần khiết chất sinh tồn hồn nhiên, đem lại cho mọi người cảm giác thư nhàn vui vẻ.

Ngồi bên Vua Voi, người con trai đầu của Ama Kông ý tứ bớt những ly rượu khách mời đầy tràn khỏi tay bố, âu yếm gắp cho bố món này món nọ, ông gạt phắt: Không sao đâu, bố còn khỏe cả chục năm nữa mà!

Cách đây hai tháng, bố vợ Khăm Phết nhà ngay bên cạnh qua đời. Thương bố vợ cả đời hiền lành chăm chỉ, Khăm Phết cùng các anh chị em trong nhà làm đám tang thật lớn, thịt 2 con bò và 3 con heo.

Đồng bào xa gần gùi nếp, gùi chăn nườm nượp lên nhà sàn ngủ lại. Ama Kông là ông sui, cũng liên tục tiếp khách từ hàng xóm ghé qua.

Con dâu Amí Sumay ngồi cạnh xới cơm cho bố chồng, khoe: Mỗi bữa bố đều xơi hết hai bát đầy. Ông hay kể chuyện ngày xưa bằng tiếng Kinh và tiếng M’nông. Khi quên từ, ông lại chuyển qua… tiếng Pháp.

Hôm nay trăm tuổi, Ama Kông uống nhiều rượu với những người thân đến từ Buôn Đôn, Ea Súp và cũng dùng hết hai bát cơm với thịt trâu xào và canh cà đắng.

Ông lại kể về thời trai trẻ, mắt hấp háy vui khi nghe hỏi chuyện yêu đương. Ông cười lộ cả hàm răng xỉn màu rượu thuốc, nhấn mạnh từng tiếng rõ ràng: Chuyện yêu nhau, ai chả thích!

Hoàng Thiên Nga

Và để hiểu lai lịch chàng trai trăm tuổi này, cần đọc thêm :

Gió chiều thênh thang

Kính Tăng Anh M.V.K

    Bảy mươi , đã quá nửa chặng đường
    Anh vẫn lặng thầm những yêu thương
    Vẫn ngân trong nắng lời mây biếc
    Vẫn thắp môi nồng một khóe hương

_ Bà ơi ! Sao hôm nay bà cho con mặc áo mới vậy hở bà ?

_ Ừ hôm nay là ngày mừng thọ ông con đấy. Con mặc áo mới để chúc ông con mạnh khỏe sống lâu nh .

_ Vâng ạ ! Bà ơi ! Thế con đi chúc ông bây giờ nhé.

_ Chưa đâu con ạ. Phải chốc nữa đã. Bây giờ con đi chơi đi, ngoan không được làm bẩn áo đấy nhá.

_ Vâng ạ !

Thằng bé trả lời rõ to rồi chân sáo nhảy ra cửa, nó líu lô với những đứa trẻ bên ngòai về điều mà nó vừa được nghe bà nó nói. Trong nhà, bà nó mỉm cuời khẽ lắc đầu rồi đi vào trong bếp.

_ Gần xong chưa hả con ?

_ Cũng sắp xong rồi mẹ ạ. Không biết bố con đã chuẩn bị gì chưa ?

_ Để mẹ lên xem ông ấy đang làm gì.

Bà Đoan chậm rãi đi lên từng bậc cầu thang. Lên đến tầng thứ ba thì bà phải dừng lại nghỉ một chút. Ngôi nhà mới xây cao đến năm tầng, các con đã chu đáo làm cả thang máy để ông bà lên xuống cho đỡ mệt, nhưng ngọai trừ những lúc có việc cần, hay sức khỏe không tốt lắm thì hai ông bà mới dùng đến nó. Bình thường thì đi cầu thang bộ, cũng coi như một cách thể dục cho khỏe nguời. Bà Đoan bước tiếp lên tầng thứ tư. Đây là tầng dành cho ông bà. Ở trên cao, vừa thóang mát lại vừa yên tĩnh, một khỏang sân trước được thiết kế cho một khỏang vườn xanh nho nhỏ, đủ để ông thư thái lúc thưởng hoa, tỉa lá. Tầng lầu được ngăn làm ba phòng, một phòng ngủ, một phòng khách và một phòng làm việc của ông. Đứng trước cửa phòng làm việc của ông, bà gọi khẽ :

_ Ông ơi !

Không có tiếng trả lời, bà lại gọi lần nữa cùng vài tiếng gõ vào cửa, vẫn không có tiếng ông trả lời, bà đẩy nhẹ, thấy cửa không khóa, bà xô rộng ra, nhìn vào trong chỉ thấy những giá sách, và những quyển báo, tap chí cùng những xấp bản thảo trên bàn như mọi ngày, nhưng chẳng thấy ông đâu. Ông đi đâu vậy nhỉ ? Và đi từ bao giờ ? Lúc sáng sớm bà có thấy ông tập thể dục trước ban công, bà đã pha một ấm trà để sẵn trên bàn, rồi cùng con cái tíu tít chợ búa, không biết ông đã ra khỏi nhà từ lúc nào. Chắc ông đi mời thêm một vài ông bạn già nào đó thôi. Bà Đoan tần ngần một chút rồi quay trở xuống. Bà đang còn phải bận tâm với sự chuẩn bị lễ mừng  ông Đoan vừa tròn thất thập.

Ông Đoan vẫn ngồi nguyên một chỗ từ lúc mới ghé xuống. Chiếc ghế đá này không biết đã bén hơi ông bao nhiêu lần rồi. Ông đã từng ngồi trên nó mà ngắm những đổi thay của đường phố Hà Nội, con người Hà Nội, nếp sống Hà Nội. Có những điều ngỡ như ông dã rất thuộc, vậy mà vẫn cứ lạ lẫm mỗi khi chạm phải. Như cái hồ Hòan Kiếm này. Nó đã tồn tại cả nghìn năm , và nó vẫn tiếp tục tồn tại với những bất biến của nó. Nó đã trở thành một biểu tượng đặc trưng của đất Hà Thành, là một góc nhỏ rất thiêng liêng trong lòng mỗi người con Hà Nội, để dù có xa mãi tận nơi đâu, thì chỉ cân nhìn lại nó là đã như thấy lại cả một cội nguồn.

Người người qua lại, xe cộ dập dìu, Hà Nội bây giờ đã xuất hiện trên đường phố những chiếc xe bốn bánh lướt êm trong gió nhiều hơn  những tấm áo đa dạng cả về những kiểu dáng và màu sắc cũng nhiều hơn. Không còn là một Hà Nội xa xưa với những manh áo nâu cũ kỹ, với những chiếc xe đạp kẽo kẹt tiếng sên líp.  Ông say sưa trong sự liên tưởng, miên man trong suy tư và ngắm nhìn. Những đổi thay trong những nếp nhà Hà Nội, trong những sinh họat đời thường của người dân Hà Nội, và cả những hối hả của một Hà Nội mới hôm nay. Một Hà Nội từng thương tích, từng lành lặn, từng khắc khỏai va cũng từng nôn nao. Một Hà Nội đang kiêu hãnh ngẩng cao đầu, đang vững chãi đi lên từng bước, đang đem lại từng ngày từng ngày rạng rỡ không chỉ cho con người Hà Nội mà cho cả một dân tộc Việt Nam. Nhưng ông vẫn thây nó không có gì thay đổi trong ông, như một cô gái thuần Việt, nết na, thùy mỵ, dù có khóac bên ngòai những sắc màu lạ lẫm, cao sang thế nào đi nữa thì cũng vẫn không thể mất đi cái vẻ tự thân vốn có. Cái vẻ nền nã, lịch lãm, thanh tao và cả một chút mơ mộng, tất cả đã làm nên một nét riêng cho cả con người và cảnh vật nơi đây. Chính vì thế mà bất kể ai đã từng may mắn được sinh ra ngay trên chính mảnh đất này đều mặc nhiên ghi sâu một thứ tình cố hữu trong tận cùng tiềm thức.

Ông đã sinh ra tại đây, đã lớn lên, đã thấm đẫm đến từng tế bào hơi thở Hà Nội, đã từng tê buốt những mùa đông, dã từng khô cháy những mùa hạ, đã từng ngơ ngác những mùa thu, và cũng đã từng hồng thắm những cánh hoa đào mùa xuân. Cho dù đã có đến gần hai mươi năm ông là giáo viên trên một vùng núi tỉnh Lào Cai, cũng có thể gọi đó là một mái nhà thứ hai của ông, nhưng khi trở về lại Hà Nội thì mọi cảm xúc trong ông vẫn còn nguyên.

Ông Đoan khẽ trở mình, thở nhẹ một làn hơi.Hôm nay là ngày ông tròn bảy mươi tuổi, ông đã từng trải qua sáu lần tròn số, những lần trước, ông cũng luôn có một cảm giác lênh đênh, man mác khi đời người lại bước qua thêm một khấc thời gian. Nhưng những cảm giác ấy, không có nhiều nghĩ suy trong ông như lần này. Ngày nay, với mức bình quân tuổi thọ được tăng trưởng theo đà sống của xã hội, thi cái tuổi bảy mươi đã không còn là sự “xưa nay hiếm” nữa, nhưng “tri thiên mệnh” thì đúng. Một đời người, đến giờ phút này, ông đã đi qua biết bao thăng trầm của cuộc sống. Làm sao có thể đếm hết được những gì đã xảy ra, Hàng nghìn, hàng triệu những sự kiện lớn nhỏ, hàng nghìn hàng triệu những vui buồn được mất. Người ta chỉ có thể nhớ những sự kiện lớn, những vui buồn được mất rõ rệt của một thời đọan nào đó, những điều mà có thể là một sự đánh dấu chính yếu cho những bước ngoặt đời người. Còn lại thì tản mát theo những trôi chảy của thời gian, như một vốc cát trên bàn tay, dù có cố khép chặt những ngón tay thế nào đi nữa, thì nó cũng vẫn lọt qua từng kẽ, để rồi theo gió đi vào hư không. Nhưng với ông, có những nhỏ nhặt vẫn còn được lưu giữ, nó hiển hiện thành những con chữ trên những trang viết. Những con chữ có một sức hàm chứa đến vô tận những chắt chiu, những trải nghiệm, những rút tỉa từ bao cuồng xoay trong vụ trụ nhân sinh này.

Với hàng chục đầu sách, ông đã gói gém biết bao ước nguyện, biết bao trăn trở, biết bao ngọt đắng của một kiếp người. Những thực tại, những phù hư, những khôn ngoan, những ngốc dại. Có những điều từ ở chính ông, có những điều ông nói hộ người. Những điều không nằm ngòai bản thể của cuộc sống.  Người đời vẫn cửa miệng “May hơn khôn”. Mà những cái có thể gọi là “May” ấy thì có được bao nhiêu ? Và cái lẽ dại khôn ở đời thì biết nói sao cho rành mạch. Khôn ở ngừơi này lại là dại ở người kia, và ngược lại. Suy cho cùng, con người ta chỉ thường quan tâm và hành xử theo những gì mà bản thân người đó cho là giá trị. Vì thế mà các giá trị của cuộc đời thường không có một chuẩn mực nhất định, nó lại thường thay đổi theo từng giai đọan lịch sử, đôi khi nó lại chỏi nghịch nhau trong những quan niệm trái chiều, vì thế mà nảy sinh ra bao điều oan trái, bao nỗi khóc cười. Để ngòi bút của ông cứ thầm lặng đi theo mà ghi chép lại . “Anh ạ ! Anh đã từng nói , đời sống con người không giá trị ở con số tháng ngày, mà nó ở những gì mà ta đã sống, đã làm, đã góp vào cái giá trị chung của cuộc đời này

Ông nhớ, ông nhớ chứ, không phải là những hào phóng ngôn ngữ tôn vinh của những giải thưởng trong và ngòai nước, mà là sự ghi nhận của người đời với những moi gan rút ruột của ông. Ông cũng quá hiểu đằng sau sự hào phóng ấy là gì. Ông đã đi qua, đi qua nhiều lắm rồi những cái gọi là “thói thường” của nhân thế. Có là gì đâu khi vốn dĩ cái đích lớn nhất của con người là được đứng lên một cái bục cao nào đó. Chỉ khác nhau ở chỗ, người ta đi đến đó bằng sự bình thản từ nội tại của chính mình, hay bằng sự vội vã lấn chen nhau qua những cái cầu vượt. Người ta vẫn nói “Cuộc đời là một sân khấu lớn, mà mỗi người vừa là diễn viên, cũng vừa là khán giả”, nhưng ông nghĩ khác hơn một chút : “Đời người như tham dự một phiên chợ, mua mua bán bán, khác nhau là khi tàn buổi chợ, ra về với thứ gì trên tay”.

Cho đến lúc này, ông chưa bao giờ phải hối tiếc nếu những sai phạm của mình gây tổn thương trầm trọng cho ai đó, và ông cũng không phải hổ thẹn với những gì ông có được vì đã không tì lên vai người khác.Ông vô cùng cảm ơn duyên mệnh đã cho ông có được một chút thiên tư, để có thể thấu tận những dở hay của người đời, nhờ thế mà cuộc sống cũng đầy đặn phong vị hơn. “Anh đã sống đúng nghĩa với một chữ NGƯỜI viết hoa. Đó không phải là một lời nói dua nịnh của một người hòng được ở ông một chút lợi danh thường tình, mà ở một tấm lòng, một chân tình, một sự đồng cảm ít ỏi mà ông đã gặp được trên những chặng đường. Chỉ là một cô học trò nhỏ bé, một trái tim có cùng nhịp đập chí hướng với ông, thời gian tương ngộ chỉ có thể được tính bằng những tích tắc ngắn ngủi của chiếc đồng hồ, nhưng cảm nhận và tồn tại bền bỉ trong suốt cả chục năm trời trong một hòan cảnh địa lý cách biệt, thì không cái gì cân đong được. Ông vui vì điều đó, bởi bao tâm lực trong phạm vi chức trách, tâm huyết cho sự truyền thụ không chỉ là tri thức, mà còn là sự vun xới xây đắp nên những nhân cách, có được nhiều lắm đâu những tâm hồn, những trái tim đón nhận ngọn lửa nhỏ từ ông. Với ông, cái thực sự đáng quý, thực sự giá trị nhất trên đời này, chỉ là sự chân thành yêu mến mà con người có thể mang đến cho nhau.

Trong hành trình dằng dạc của một đời người, có hàng vạn, hàng vạn những con người gặp nhau rồi đi qua nhau, có đọng lại được trong nhau chỉ là rất ít.Và ông nghiệm ra một điều “ chỉ có những người đã từng phải chịu sự thua thiệt, từng phải chịu đựng những bất công vô lý của tạo hóa, của xã hội, thì mới biết trân trọng những giá trị đích thực của cuộc sống, những giá trị không thể quy đổi ra những thứ vật chất thông thường. Còn những người số phận may mắn cho họ được hưởng những ưu đãi một cách đương nhiên mà chẳng gặp phải một trở lực nào, thì họ rất dễ trở nên hợm hĩnh, hợm hĩnh một cách ngu ngốc, và cũng dễ trở nên ác tâm, ác tâm một cách tự nhiên .”

Cô học trò nhỏ bé của ông cũng như ông, là người thuộc vế trên. Vì vậy mà có những sẻ chia sâu sắc với nhau.Có thể gọi đó là một cái may vậy. Lá thư gần đây đến đã đem đến cho ông một niềm vui và chút gì nhẹ nhõm. Cô bé (dù đó là một người phụ nữ đã ngòai bốn mươi, nhưng với ông, cô ấy vẫn mãi là một cô bé) đã đọc rõ cảm trạng của ông. Một thứ cảm trạng của lứa tuổi. Thực ra thì cũng không có gì là quá khó hiểu, xong với một người trong lĩnh vực tư duy thì cách hiểu có khác hơn, thâm trầm những góc cạnh hơn, và cũng là san sẻ được nhiều hơn. Những lời lẽ đầy xúc cảm trong thư cứ lởn vởn mãi trong ông . “Em biết, trong những ngày tháng này, anh có rất nhiều những suy nghĩ, mà phần lớn là những điều không vui. Đó là cảm trạng phải có khi cái thời đọan phải đến với mỗi người. Con người sinh ra, như đã có sẵn một lập trình, ai rồi cũng phải nhận đủ những, chua cay đắng ngọt của cuộc đời, và ai rồi cũng phải đi về một nơi. Nơi ấy không ai chứng minh được nó có thật hay không ? Người ta chỉ biết nói về nó như một dự ước, phần nhiều mang tính cảnh báo cho những người có bản chất không tốt trong thế giới hiện tại này. Vì thế, em chỉ tin vào những gì đang có thật trước mắt Rằng một đời người chỉ thực sự đáng sống khi không phải hối tiếc, không phải dằn vặt lương tâm lúc về chiều. Anh đã là một người như thế. Anh thực sự là một đốm sáng giữa màn đen cho em hướng đến. Cho dù những người như anh và em luôn phải gánh chịu những vùi dập của cuộc đời, khi ưu thế thuộc về số đông, nhưng ta vẫn bước đi bằng những bước chân rắn rỏi, bằng một phong thái đĩnh đạc, trong một tư thế đàng hòang. Anh ạ, vẫn biết mỗi chúng ta đều không thóat khỏi quy luật của sự sinh tồn, thì buồn bã mà làm chi, nghĩ ngợi mà làm chi. Cho dù ngày mai sẽ là một tấm màn đen ụp xuống, thì hôm nay ta vẫn vui cười, hồ hởi mà đón nắng đang lên. Chung quanh anh vẫn tràn đầy những tình yêu thương nồng đậm, ngày càng ấm áp hơn, tha thiết hơn. Vậy thì anh hãy cứ mỉm cười mỗi sáng thức dậy, hãy cứ ân cần nắm những bàn tay, và đừng phí hòai thời gian cho những gì chưa đến, hãy chỉ biết hôm nay và hôm nay. Thực ra con người ta chỉ có hai khái niêm thời gian thực sự, đó là hôm qua hôm nay.Cái gọi là ngày mai ấy vốn chỉ là một khái niệm trìu tượng. Nó không có mặt mũi cụ thể. Hôm qua là những gì ta không lấy lại được, hôm nay là những gì ta đang có thể sờ nắm được. Em biết, không phải anh không biết những điều này, nhưng trong một cảm trạng, đôi khi anh quên mất nó đi, nên em xin phép được nhắc lại phần nào, hy vọng anh sẽ có được một trạng thái tinh thần tốt nhất, để vẫn có thể trao gửi những ước vọng tốt đẹp của cuộc sống này cho thế hệ chúng em, và để đón nhận những món quà cuộc sống mà anh đang có, trong lòng tay thân thương của những người người, trong đó có em, có cô học trò nhỏ bé miền xa của anh này.”

Đúng, cô bé nói không sai, ông đã từng nói những lời tương tự với một vài người, nhưng khi cần ông lại quên nói với chính ông. Trong ông bỗng ngồn ngộn một thứ cảm xúc, cái thứ cảm xúc diệu kỳ mà ông đã từng được trao đi, và từng được nhận lại. Cái thứ cảm xúc ấy như một nồi nước thơm đang bốc hơi nghi ngút, tỏa khắp tâm hồn ông một niềm thư thái lâng lâng. Ông nhớ đến rất nhiều gương mặt, những gương mặt long lanh những ánh mắt cười, ông nhớ đến những trang bản thảo còn đang bề bộn, những con chữ ngoan ngõan xếp hàng ngay ngắn dươí từng ngón tay ông. Ông nhớ đến những nụ hoa sáng nay vừa hé, nhớ cả tiếng hót tươi tắn, lảnh lót của chú chim họa mi lách chách trong lồng mỗi lúc ông cho ăn. Ông mỉm một nụ cười.

Chiều đã hơi muộn, những tia nắng đang nhạt dần, con gió đầu đông se se, khiến ông Đoan hơi rùng mình, kéo lại tầm khăn len quàng cổ, cũng là một món quà của cô học trò nhỏ ấy gửi ra. Ông lại mỉm cười, tâm trạng nhẹ nhõm, sực nhớ đến những gì sắp diễn ra trong ngôi nhà ấm cúng đang quây quần cả ba thế hệ. Ông thong thả đứng dậy, khẽ vặn mình cho đỡ mỏi, rồi ông chậm rãi từng bước chân. Chợt ông dừng lại, đôi môi lại hé ra, vì phía trước kia, đang bước ngược về phía ông, là bà với cái áo len dầy trên tay, với những bước đi nong nả quen thuộc, với vóc người thanh mảnh, nhẹ nhàng đã từng hôm sớm cùng ông suốt mấy chục năm dài. Bà đến cạnh ông, ánh mắt dịu dàng, ấm ngọt, chẳng nói một lời nào, bà ân cần khóac tấm áo lên người ông. Rồi vẫn im lặng, bà nhẹ bước bên ông. Những chiếc lá lăn tăn đuổi nhau trên đường, một làn hương thoang thỏang vờn quanh. Hà Nội khi chiều xuống, nghe thân thương ấm áp chi lạ.


Đàm Lan

Thánh thi Hafiz: Một Thế Giới Mới – Những Tia Nắng

Chào các bạn,

Hafiz (đôi khi còn viết là Hafez) (1320-1389), với tên thật là Shams-ud-din Muhammad, là thi sĩ được yêu chuộng nhất của đế quốc Persia (Iran cũ), và là một cây đại thụ trong nền văn hóa Persia.

Ông sinh ra ở Shiraz và sống gần cả đời ở Shiraz, nơi ông trở thành một vị thầy Sufi nổi tiếng. Sufism là một truyền thống Hồi giáo chú trọng đến hướng vào nội tâm, suy tưởng, khổ hạnh, và trực nghiệm tâm linh.

Cho đến khi Hafiz qua đời, người ta nghĩ là ông đã viết khoảng 5 ngàn bài thơ, nhưng chỉ có từ 500 đến 700 bài còn sót lại ngày nay. Divan (tập thơ) của ông là một tác phẩm kinh điển trong văn học Sufism.

Tác phẩm của Hafiz được Tây phương biết đến qua Geothe, và sự nồng nhiệt của Goethe kích thích Ralph Waldo Emerson dịch Hafiz vào thế kỷ 19.

Thơ của Hafiz được nhiều tác giả khác nhau ưa chuộng, như Nietzsche, Pushkin, Turgenev, Carlyle, và Garcia Lorka. Ngay cả Sherlock Holmes, viết tiểu thuyết trinh thám, cũng trích thơ Hafiz trong một câu chuyện về Arthur Conan Doyle.

Năm 1923, Hazrat Inayat Khan, người thầy Ấn Độ có công giới thiệu Sufism đến Tây phương, đã nói: “Các lời thơ của Hafiz đã chiến thắng từng con tim nghe chúng.”

Sau đây mời các bạn đọc hai bài thơ của Hafiz: Một Thế Giới Mới, và Những Tia Nắng.

Hafiz là thi sĩ của Sufism, truyền thống tâm suy tưởng sâu sắc nhất của Hồi giáo, nên chúng ta cần để ý ‎ đến các biểu tượng trong thơ. Xin xem chú thích cuối bài.
.

Một thế giới mới

Hãy dâng hoa, rót rượu thánh, (*)
Chẻ trời và bắt đầu tái tạo thế giới.

Nếu các lực đớn đau xâm nhập mạch máu của những kẻ đang yêu,
người bưng chén thánh và tôi sẽ tạt trôi cám dỗ đó. (**)

Với nước hoa hồng, chúng ta sẽ làm dịu ly rượu thẩm đắng;
Chúng ta sẽ thêm đường vào lửa để làm ngọt những đợt khói bay.

Nào nhạc sĩ, cầm đàn lên, chơi một bản nhạc tình;
hãy vũ, hãy ca hát cả đêm, hãy lễ hội điên cuồng.

Là cát bụi, ơi Gió Tây, hãy đưa chúng tôi lên các Thiên Đàng,
bay tự do trong ánh sáng sướng vui của Tạo Hóa.

Nếu trí óc muốn trở về nhưng con tim khóc lóc xin ở lại,
đó là cuộc tranh cãi cho tình yêu suy gẫm.

Than ôi, những bài ca và những ngôn từ này chẳng nghĩ lý gì trên mảnh đất này;
đến đây, Hafez, hãy cùng tạo lập một thế hệ mới.

Chú thích:

(*) Trong truyền thống Tây phương và Trung Đông, rượu nho là của lễ hiến dâng trong các dịp lễ hội, thờ tự. Ngày nay vẫn thế trong như ta thường thấy trong các nhà thờ Thiên chúa giáo.

Rượu tượng trưng cho sức sống, cho mạch máu. Trước khi bị tử hình, chúa Giêsu nâng chén rượu trong tay, chia cho các môn đệ, và nói: “Này là máu ta…”

(**) Người bưng chén (cupbearer): Ngày xưa mỗi vua có một người mang chén uống rượu của mình, để tránh bị đầu độc. Vua chỉ uống rượu trong chén của vua, do cupbearer mang theo mình. Đây là người trung thành nhất của vua, có thể chết vì vua. Thường khi, cupbearer uống thử trước khi vua uống, để tránh vua bị đầu độc.

Tu sĩ cấp cao thường được xem là cupbearer của Thượng đế.

Trong bài này, cupbearer nên được hiểu là người trung thành với Thượng đế và chỉ dạy của Ngài (không hẳn là tu sĩ).

(Trần Đình Hoành dịch từ Anh ngữ và chú giải)

.

A New World

Let’s offer flowers, pour a cup of libation,
split open the skies and start anew on creation.

If the forces of grief invade our lovers’ veins,
cupbearer and I will wash away this temptation.

With rose water we’ll mellow crimson wine’s bitter cup;
we’ll sugar the fire to sweeten smoke’s emanation.

Take this fine lyre, musician, strike up a love song;
let’s dance, sing all night, go wild in celebration.

As dust, O West Wind, let us rise to the Heavens,
floating free in Creator’s glow of elation.

If mind desires to return while heart cries to stay,
here’s a quarrel for love’s deliberation.

Alas, these words and songs go for naught in this land;
come, Hafez, let’s create a new generation.

Hafiz (1320-1389) (Orinial language: Persian/Farsi)
English translation: Haleh Pourafzal and Roger Montgomery

Những tia nắng

Ơi, Người Chủ Rượu, mặt trời đã lên. Hãy rót rượu đầy ly tôi. (***)
Nhanh lên, vì đêm sẽ đến, và ta sẽ phải ngủ.

Ngoài kia, những kẻ tiên tri chết chóc đang tuyên bố ngày tận thế.
Nhanh lên! cho chúng tôi thêm rượu ngọt của Ngài!

Nếu bạn tìm danh tiếng và vinh quang từ mặt trời,
Thì ngủ tiếp đi; chỉ có trí tuệ thánh hóa trong những tia nắng.

Khi Ngày Phán Xét đến và bầu trời biến thành bình sành, (****)
Hãy biến xương sọ của bạn thành ly sành, và đổ vào đó rượu trong bình này.

Bây giờ không phải là thời nói chuyện vặt vảnh với bạn bè;
Chỉ nên nói về ly và rượu. (*****)

Hafiz, đứng dậy! Ra khỏi gường. Cậu có việc làm,
Và thờ kính rượu là việc duy nhất đáng làm. (******)

Chú thích:

(***) Người Chủ Rượu (Người Mang Rượu, Winebringer), nên được hiểu là Thượng đế.

Rượu là sức sống từ Thượng đế.

(****) Ngày Phán Xét: Theo một số tôn giáo, Ngày Tận Thế là Ngày Phán Xét, Thượng đế sẽ đến để phán xét con người. Con người sẽ được sống lại từ sự chết để chịu phán xét.

Hafiz xem ra không xem ngày này như là các tiên tri tận thế đang nói. Khi ngày này đến, Hafiz nói như giễu nhưng đồng thời cũng rất nghiêm chỉnh: Bầu trời sẽ thành bình rượu lớn, và ta hãy biến xương sọ (của hài cốt được tái sinh của ta) thành ly rượu nhỏ, tiếp tục uống, tiếp tục ca tụng và thụ hưởng sự sống từ Thượng đế.

(*****) Ly là chính ta, rượu là sức sống từ Thượng đế.

(******) Chỉ trân quý và thờ phụng sức sống Thượng đế cho ta mới là điều duy nhất quan trọng, tận thế hay không tận thế.

(Trần Đình Hoành dịch từ Anh ngữ và chú giải)

.

Sun Rays

O Winebringer, the sun is up. Fill my goblet full of wine.
Hurry, for night will come, and then we’ll have to sleep.

Outside, the doomsayers are announcing the end of the world.
Quick! give us some of Your delicious wine!

If it is fame and glory that you are looking for from the sun,
Then go back to sleep; there is only divine knowledge to its rays.

When Judgment Day arrives and the sky becomes a jug of poor clay,
Make your skull into a clay cup, and fill it with this pitcher’s wine.

Now is not the time to be making small talk with your friends;
Speak only of the cup and of the wine.

Hafiz, get up! Get out of bed. You’ve work to do,
And the worship of wine is all the worthwhile work there is!

Hafiz (1320-1389) (Original language: Persian/Farsi)
English translation: Thomas Rain Crowe

Thứ hai, 11 tháng 1 năm 2010

Bài hôm nay

Little Drummer Boy – Cậu bé đánh trống nhỏ bé , Văn Hóa, Nhạc Xanh, Video, anh Nguyễn Minh Hiển.

Giáo dục cấp 2 và 3 trong vòng ba năm qua , Nghiên Cứu Xã Hội, anh Trần Đình Hoành.

Tự do , Danh Ngôn, song ngữ, chị Bằng Lăng Tím.

Thư viện, Danh Ngôn, song ngữ, anh Nguyễn Văn Du .

Tình bạn, Danh Ngôn, song ngữ, chị Thanh Hằng.

Tình xuân , Thơ , anh Hồng Phúc

Nhớ Xuân , Thơ, anh Nguyễn Tấn Ái .

35 Năm , Thơ, Chuyện Phố, anh Trần Đình Hoành.

Khoảnh sân nhà tôi , Chuyện Phố, Văn, anh Đặng Ngọc Thanh Hải.

Trái tim giàu có, Văn, chị Tôn Nữ Ngọc Hoa.

Phúc cho người lãnh đạo, Trà Đàm, song ngữ, chị Hoàng khánh Hòa.
.

Tin sáng quốc tế, anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

Khi nước Đức “đóng băng” – Đức, hay rộng hơn là châu Âu, hiện đang trải qua một mùa đông lạnh giá khác thường, tựa như Bắc Cực. Hàng trăm xe cộ bị mắc kẹt, nhiều chuyến bay bị hủy và hàng nghìn hộ gia đình bị mất điện.

Trung Quốc vượt Đức trở thành nhà xuất khẩu lớn nhất thế giới – Báo chí Trung Quốc đưa tin, xuất khẩu trong tháng 12 vừa qua của nước này đã tăng 17,7%, tức là nước này đã “qua mặt” Đức trở thành nhà xuất khẩu lớn nhất thế giới.

California rung rinh vì động đất – Chiều 9-1 (tức sáng nay 10-1, giờ VN), một trận động đất 6,5 độ richter làm rung chuyển khu vực phía bắc bang California, Mỹ.

Quá khứ trên vòng quay bánh xe – Trong chuyến công tác tại Nhật, chương trình có ghi buổi chiều tham quan bảo tàng giao thông cổ. Chúng tôi nghĩ sẽ được ngắm những chiếc xe hơi đầu tiên chạy bằng hơi nước… Nhưng không, đó là hàng trăm chiếc xe đạp từ xa xưa!

Kẻ đánh bom CIA muốn trả thù cho Taliban – Trong một đoạn băng video vừa được tung lên Internet, kẻ đánh bom tự sát làm bảy nhân viên Cục Điều tra liên bang Mỹ (CIA) ở Afghanistan thiệt mạng tuyên bố muốn trả thù cho một thủ lĩnh Taliban ở Pa

Thanh tẩy cầu may – Hai người giội nước lạnh lên mình trong một buổi lễ thanh tẩy mùa đông tại đền thờ Kanda Myojin ở Tokyo, Nhật ngày 9-1. Bất chấp giá lạnh, khoảng 33 người, trong đó có vài phụ nữ, đã tham gia lễ thanh tẩy này để nguyện cầu may mắn trong năm mới.

Nghi can khủng bố máy bay không nhận tội – Umar Farouk Abdulmutallab, nghi can khủng bố trong âm mưu đánh bom chuyến bay tới Detroit (Mỹ) hôm 25-12-2009, đã không nhận tội trước các cáo buộc hình sự mà công tố viên Mỹ đưa ra trong phiên điều trần ngày 8-1.

Argentina: tòa bảo vệ thống đốc ngân hàng – Cuộc đối đầu giữa bà tổng thống và thống đốc Ngân hàng Trung ương Argentina tiếp tục gay cấn.
.

Tin sáng quốc nội , anh Nguyễn Minh Hiển tóm tắt và nối links.

Chuyển giao những kỷ vật kháng chiến – Sáng 9-1, hàng trăm kỷ vật kháng chiến đã được các cựu chiến binh, thân nhân gia đình các liệt sĩ trao tặng lại cho ban vận động sưu tầm những kỷ vật kháng chiến của Bảo tàng Lịch sử quân sự Việt Nam.

Những đóng góp thầm lặng – Ông Mai mất lâu lắm rồi, có lẽ đến 10 năm. Con cháu mới bán nhà, người mua vừa đập hết, mai mốt xây cao ốc! Bà cụ ngôi nhà kề bên số 83 Sương Nguyệt Anh, TP.HCM báo với tôi về sự ra đi của ông. Tôi tần ngần, lần đầu và cũng là lần cuối tôi gặp ông, cách đây 20 năm…

Những chuyến tàu chở lòng yêu nước – Ngày 10-1-1960, tàu Anh Phúc cập cảng Hải Phòng chở 922 người VN về nước, mở đầu đợt hồi hương lớn nhất trong lịch sử VN cho tới nay. Những nhân chứng vẫn còn đó với ký ức nóng hổi.

Phải phấn đấu cho mục tiêu bình đẳng giới – Phát biểu tại Hội nghị lần thứ 5 Ban chấp hành Trung ương Hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam sáng 9-1 tại Hà Nội, Tổng bí thư Nông Đức Mạnh nhấn mạnh phải lấy kết quả sự chuyển biến của phụ nữ ở cơ sở làm thước đo hiệu quả công tác Hội và phong trào phụ nữ.

Quà tết sớm tặng quân dân huyện đảo Trường Sa – Ngày 9-1 tại đoàn M46 (Vùng 4 hải quân), đại diện 26 đơn vị ngành ngân hàng trên địa bàn tỉnh Khánh Hòa đã đến thăm, chúc tết và tặng quà cán bộ, chiến sĩ và nhân dân huyện đảo Trường Sa.

Kontum: đại lễ cầu siêu các anh hùng liệt sĩ – Ngày 9-1, tại thành phố Kontum, Ủy ban MQVN thành phố Kontum và ban trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Kontum tổ chức lễ cầu siêu bạc độ những anh linh, anh hùng liệt sĩ và đồng bào tử nạn trong hai cuộc kháng chiến tại Kontum.

Bánh mứt có thương hiệu đắt khách – Việc một số mặt hàng thực phẩm chứa các chất độc hại liên tục bị phát hiện gần đây khiến nhiều người thay đổi thói quen mua sắm, đó là chỉ chọn mua sản phẩm có thương hiệu, uy tín và phải kèm giấy chứng nhận vệ sinh an toàn thực phẩm.

1.300 tỉ xây tuyến cáp điện xuyên biển Hà Tiên – Phú Quốc – Ngày 8-1, hai công ty thuộc Tập đoàn Điện lực VN đã triển khai khảo sát thực hiện dự án xây dựng tuyến cáp điện 110Kv xuyên biển Hà Tiê

Hội An: đón đoàn du lịch môtô quốc tế đầu tiên – Theo Trung tâm Lữ hành quốc tế Hội An, ngày 8-1 đơn vị đã tổ chức đón đoàn du lịch đi bằng môtô từ Singapore đến VN.

TP.HCM: sắp khởi công trung tâm tài chính – Trung tâm tài chính VN, dự án có tổng vốn đầu tư 930 triệu USD tại khu du lịch Kỳ Hòa, Q.10, TP.HCM, sẽ được khởi công ngay sau Tết Canh Dần 2010.

Hơn 500 hộ dân dự hội thảo nuôi tôm sạch – Ngày 9.1, tại tỉnh Bạc Liêu, hơn 500 hộ dân ở các tỉnh ven biển trong khu vực ĐBSCL tham dự hội thảo “Quy trình nuôi tôm sạch sử dụng các chế phẩm sinh học”.

Hàn Quốc sẽ mở chương trình cao học về năng lượng hạt nhân – Mới đây, Tập đoàn điện lực Hàn Quốc (KEPCO) cho biết tập đoàn vừa được chính phủ Hàn Quốc cho phép xây dựng chương trình đào tạo thạc sĩ về năng lượng hạt nhân. Đây sẽ là chương trình cao học đầu tiên trên thế giới về lĩnh vực này.

Hãy kiên nhẫn làm “lính” trước khi làm “sếp” – Đó là lời khuyên của Tiến sĩ Hoàng Thị Phương Thảo, giảng viên trường ĐH Kinh tế TP.HCM, trong nội dung trao đổi giữa lãnh đạo các doanh nghiệp, cán bộ giảng dạy và sinh viên các trường ĐH tại hội thảo “Tự tin vào đời” diễn ra tại Trường ĐH Kinh tế TP.HCM vào hôm nay (10.1.2010).

Trên 247 tỉ đồng xây trường Tống Phước Hiệp – Ngày 9.1, UBND tỉnh Vĩnh Long cho biết vừa cấp giấy chứng nhận đầu tư cho Công ty cổ phần đầu tư phát triển giáo dục Vĩnh Long xây dựng trường đa cấp Tống Phước Hiệp, tọa lạc tại xã Long Phước, H.Long Hồ với tổng kinh phí xây dựng trên 247 tỉ đồng, diện tích xây dựng 72.333m2.

Hệ thống quản lý ô nhiễm môi trường nước – Sáng 8.1.2010, trường ĐH Quốc tế (ĐH Quốc gia TP.HCM) đã công bố việc nghiên cứu thành công dự án “Thiết lập hệ thống quản lý ô nhiễm môi trường nước” do đội ngũ giảng viên của trường thực hiện.

Những thông tin mới nhất về tuyển sinh năm 2010 – Chiều 10-1, TS Nguyễn Đức Nghĩa (phó GĐ ĐHQG TP.HCM) và TS Nguyễn An Ninh (cục trưởng Cục Khảo thí và kiểm định chất lượng giáo dục Bộ GD-ĐT) đã đến tòa soạn Tuổi Trẻ Online để trả lời những thắc mắc của bạn đọc xung quanh các vấn đề tuyển sinh ĐH, CĐ năm 2010.

Quảng Ngãi: Trao 200 suất học bổng “ngăn dòng bỏ học” – Tối 9-1, trên 5.000 học sinh, sinh viên các trường cao đẳng, đại học và THPT tỉnh Quảng Ngãi đã tham dự lễ mít tinh kỷ niệm 60 năm ngày truyền thống học sinh, sinh viên (Tỉnh đoàn Quảng Ngãi và Trường ĐH Công nghiệp TPHCM – cơ sở miền Trung tổ chức).

Nhắc nhở trách nhiệm thiêng liêng với đất nước – Lễ kỷ niệm 60 năm Ngày truyền thống HS-SV VN (9-1-1950 – 9-1-2010) đã được Thành đoàn TP.HCM tổ chức sáng 9-1.

Số phận 74 bức ảnh qua 2 cuộc kháng chiến – Bộ ảnh gồm 74 bức, tái hiện gần như đầy đủ diễn biến của đám tang lịch sử Trần Văn Ơn ngày 12-1-1950 đã “im lặng” trong suốt hai cuộc kháng chiến dưới mặt nệm ghế sofa. Mãi đến năm 1976, bộ ảnh này mới có cơ hội lên tiếng về sự hiện diện của mình.

Trên 13.000 người đi bộ từ thiện Lawrence S.Ting Lần 5 -2010 – Sáng 10-1, tại khu đô thị mới Phú Mỹ Hưng, quận 7, TP.HCM, Công ty Phú Mỹ Hưng đã phối hợp cùng UBND các quận, huyện 7, 8, Nhà Bè, Bình Chánh TP.HCM tổ chức Chương trình đi bộ Từ thiện Lawrence S.Ting lần 5-2010.

Cuộc sống lung linh – Một buổi sáng như mọi ngày nhưng bỗng nhiên sân Trường THPT Nguyễn Thị Minh Khai (Q.3, TP.HCM) lặng ngắt. Không có cảnh học sinh nô đùa như lệ thường. Một khoảng lặng rất sâu khi hàng trăm bạn trẻ lần đầu xem bộ ảnh “Họ đã sống như thế” của Nguyễn Á.

Hội trại “Anh em một nhà” – Hàng trăm học sinh Trường THPT Nguyễn Thị Minh Khai (Q.3, TP.HCM) đã tham gia hội trại “Anh em một nhà” sáng 8-1.

Những ngôi sao “3 tốt” – Trẻ, học tập rất “xịn”, tham gia hoạt động cộng đồng rất “sung”, rèn luyện thân thể cũng rất chăm chỉ…Mời bạn làm quen với bốn SV 3 tốt TP.HCM năm học 2008 – 2009 để hiểu thêm về con đường đến với danh hiệu này.

Học trò vui hết cỡ với ngày 9-1 – Hơn 1.500 HS các trường THPT tại TP.HCM đã có một hội trại truyền thống 9-1 lần IV vui tưng bừng tại hội trường Thống Nhất (Q.1, TP.HCM) vào sáng nay (9-1-2010).

Dương Sơn Lâm và Hoàng Thị Ngân – giải I SV tài năng thanh lịch – Dương Sơn Lâm – SV Đại học Bách Khoa và Hoàng Thị Ngân, SV đại học Thương mại đã giành giải nhất cuộc thi SV tài năng thanh lịch được tổ chức tối qua 8-1 tại trung tâm triển lãm Giảng Võ (Hà Nội).

Sinh viên trường Y “Sống là hãy cứ cho…” – “Sống là hãy cứ cho. Cho rồi sẽ được nhận. Sinh viên trường Y lại càng cần phải biết chia sẻ với những mảnh đời bất hạnh”, bạn Nguyễn Văn Khôi – một trong 3 gương mặt tiêu biểu của ĐH Y Huế tại đêm hội “Ngọn lửa thanh niên” chia sẻ.

Sinh viên thủ đô vẽ bức tranh khổng lồ về Hà Nội – Hôm qua, 8/1, trong khuôn khổ Festival Sinh viên thủ đô 2010, gần 200 sinh viên đến từ 5 trường đại học khối mỹ thuật, kiến trúc đã tham gia vẽ bức tranh khổng lồ rộng hơn 100 mét vuông về Hà Nội với chủ đề “Hà Nội mãi xanh”.

Đám cưới tập thể công nhân – Sáng 10-1, năm đôi vợ chồng công nhân có hoàn cảnh khó khăn đã được Trung tâm Hỗ trợ thanh niên công nhân TP.HCM (Thành đoàn) “làm bà mối” tổ chức đám cưới.

Lên tiếng nhé, ước mơ ơi! – “Ước mơ của em là tìm được mẹ”, “Em ước được sống cùng với cha mẹ”, “Em ước được mọi người quan tâm”, “Em ước có một gia đình hạnh phúc”…, đó là những ước mơ rất thật được các bạn trẻ mồ côi, lang thang, cơ nhỡ tại Làng thiếu niên Thủ Đức (TP.HCM) viết ra giấy trong buổi huấn luyện “Kỹ năng sống – hành trang vào đời” vào sáng nay 10-1.

Hôm nay, tái hiện không khí hừng hực của học sinh – sinh viên Sài Gòn – Sáng nay 9-1, tại khu vực trước Nhà hát TP.HCM (quảng trường Lam Sơn), Thành đoàn TP.HCM tổ chức trọng thể lễ kỷ niệm 60 năm Ngày truyền thống học sinh – sinh viên (9-1-1950 – 9-1-2010).

Văn học Việt Nam đi Mỹ – Ngay từ những năm đầu thập niên 1990, một số nhà văn và dịch giả trong nước đã dùng lợi thế ngoại ngữ và mối quen biết cá nhân lặng thầm làm cái việc không hội đoàn nào nhờ vả. Chiếc cầu nào cũng phải có hai phía, chiếc cầu nào cũng phải được xây bằng tiền và sự tiếp nhận của phía bên kia.

Phạm Quỳnh Anh: “Đôi khi tôi nhớ…” – Gương mặt sáng trên sân khấu, giọng nói ấm với âm vực vừa đủ tạo cho người khác độ tin cậy nhất định. Cách cô xuất hiện có thể khiến những ai quan tâm tới các nghệ sĩ thắc mắc: “Nghệ sĩ mà thế à? Trông không giống…”.

Mười hai anh tài… – Chỉ sau vài tháng khai trương, Trung tâm nghệ thuật ứng dụng thuộc Đại học Mỹ thuật TP.HCM (5 Phan Đăng Lưu, Q.Bình Thạnh) đã nhanh chóng trở thành một địa điểm hội tụ mỹ thuật quan trọng nhất của thành phố.

Vụ kỳ án văn chương Phạm Thị Lan – “Trải nghiệm Việt Nam của tôi là từ năm 11 tuổi” – Sự kiện tiểu thuyết đoạt giải Câu lạc bộ sách Cộng hòa Czech 2009 là một tác giả Czech ký tên Việt Phạm Thị Lan (Tuổi Trẻ Cuối Tuần, số 6-12 và 13-12-2009) đã tạo nhiều quan tâm trong dư luận.

Đại nhạc hội Chào năm mới – Một chương trình ca nhạc quy mô hoành tráng có chủ đề Chào năm mới, do ban văn nghệ Ðài truyền hình Việt Nam (VTV) thực hiện, diễn ra tại sân vận động Mỹ Ðình tối 10-1.
.

Lịch sự kiện văn hóa

X-Seconds
– 20, 21, 30 & 31 Jan – Video exhibition in Hanoi and Hue —– 20, 21, 30 & 31/01 – Triển lãm Video tại Hà Nội và Huế.

Artist talk by Erin O’Brien – 10 Jan – Artist talk at Nhasan Studio —– 10/01 – Trò chuyện với nghệ sĩ Erin O’Brien tại Nhà sàn Đức

Film Critic on Newspapers – 09 Jan – Movie Roundtable at TPD —– 09/01 – Bàn tròn Điện ảnh chủ đề ‘Phê bình điện ảnh trên báo chí’ tại TPD

Guitar Concert – 08 Jan – Guitar Concert by students —– 08/01 – Đại nhạc hội Guitar của sinh viên các trường ĐH tại Hà Nội

.

Tin học tập – việc làm

IIE Vietnam news

American Center Hanoi Event news

Scholarships for Study of the United States Insttutes (SUSI) Programs
2010 SUSI for Scholars and Secondary School Educators (PDF-82KB)
2010 SUSI for Student Leaders on Global Environment Issues (PDF-76KB)

.

Chứng khoán

* VNINDEX

* HNX

Giá vàng VN

Giá vàng Mỹ

Tỷ giá ngoại tệ

Thống kê kinh tế

Thời tiết hôm nay
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

:-) :-) :-) :-) :-) :-)

Đọt Chuối Non

Little Drummer Boy – Cậu bé đánh trống nhỏ bé

Chào các bạn,

Những ngày này, những cây thông và đồ trang trí Giáng Sinh vẫn còn ở những công sở và gia đình người Mỹ. Hôm qua mình đi thăm một bảo tàng địa phương và thấy một cây thông bên bếp lửa trong một căn phòng được thiết kể kiểu Victoria cổ kính thế kỷ 19 rất ấm cúng. Thời tiết hôm qua khá lạnh.

Một  âm thanh nhẹ dịu, không lời của bài hát “A little drummer boy” phát lên từ chiếc loa phòng; mình cảm thấy rất ấm cúng và thanh thoát. Chúng ta hôm nay cùng nghe bản này nhé. 🙂

“Little Drummer Boy” là bài hát giáng sinh nổi tiếng được sáng tác bởi Katherine K. Davis.[1] Henry Onorati and Harry Simeone vào năm 1958. Bài hát còn được biết đến với tên gọi “Carol of the Drum”. Lời của bài hát rất đơn giản, thật thà xen lẫn với điệp khúc “pa-ram-pam-pam-pam”.

Bài hát kể về câu chuyện của một cậu bé nghèo, không thể tặng quà gì được cho Chúa Giê-su mới sinh, chơi trống để mừng hài nhi Giê-su với sự đồng ý của đức mẹ Mary. Kỳ diệu thay, bé Giê-su, mặc dù chỉ vừa mới sinh ra, có vẻ như hiểu, ngừng khóc và cười với cậu bé đánh trống tỏ vẻ biết ơn.

Đâu cần phải có nhiều tiền mới cho được đâu và chắc gì đã được nhận? Ta có thể cho cái gì ta có với nhiều tình yêu. Một bài hát, một sự phục vụ hết lòng?

“Little Drummer Boy” qua thời gian đã là bản chơi thành công cho rất nhiều nghệ sĩ, trong đó nổi bật nhất có lẽ là đoạn phim trên truyền hình Mỹ năm 1977 do Bing Crosby và David Bowie đóng và song ca hai bài hát Peace on Earth và Little Drummer Boy đồng thời.

Dưới đây chúng ta có 2 video của bài hát Little Drummer Boy do The Celtic Woman và John Denver hát và lời nhạc.  Sau đó là video Peace on Earth và Little Drummer Boy nổi tiếng của Bing Crosby và David Bowie. Lời thoại phim và lời hát của hai bài hát được post sau đó.

Chúc các bạn một ngày Drummer Boy, 🙂

Hiển.


Celtic Woman – Little Drummer Boy


The Little Drummer Boy-John Denver

Little Drummer Boy
Words and music by Katherine K. Davis

Come they told me, pa rum pum pum pum
A new born King to see, pa rum pum pum pum
Our finest gifts we bring, pa rum pum pum pum
To lay before the King, pa rum pum pum pum,
rum pum pum pum, rum pum pum pum,

So to honor Him, pa rum pum pum pum,
When we come.

Little Baby, pa rum pum pum pum
I am a poor boy too, pa rum pum pum pum
I have no gift to bring, pa rum pum pum pum
That’s fit to give the King, pa rum pum pum pum,
rum pum pum pum, rum pum pum pum,

Shall I play for you, pa rum pum pum pum,
On my drum?

Mary nodded, pa rum pum pum pum
The ox and lamb kept time, pa rum pum pum pum
I played my drum for Him, pa rum pum pum pum
I played my best for Him, pa rum pum pum pum,
rum pum pum pum, rum pum pum pum,

Then He smiled at me, pa rum pum pum pum
Me and my drum.


“Little Drummer Boy”, David Bowie and Bing Crosby

(Peace On Earth: Ian Fraser/Larry Grossman/Alan Kohan)
(Little Drummer Boy: Katherine Davis/Henry Onorah/Harry Simone)

DB: Hello… you’re the new butler?
BC: Hahaha! Well, it’s been a long time since I’ve been the new anything!
DB: What’s happened to Hudson?
BC: I guess he’s changing.
DB: Yeah, he does that a lot, doesn’t he? Uhm… Oh, I’m David Bowie, I live down the road.
BC: Oh!
DB: Sir Percival let’s me use his piano if he not around. He’s not around, is he?
BC: I can honestly say I haven’t seen him, but come on in! Come in!
DB: But uh…
BC: Come on in!
DB: Are you related to sir Percival?
BC: Well, distantly…
DB: Oh, you’re not the poor relation from America, right?
BC: Ha! Gee… news sure travels fast, doesn’t it? I’m Bing.
DB: Oh, I’m pleased to meet you. You’re the one that sings, right?
BC: Well, right or wrong, I sing either way.
DB: Oh well, I sing, too.
BC: Oh good! What kind of singing?
DB: Mostly the contemporary stuff. Do you eh… do you like modern music?
BC: Oh, I think it’s marvelous! Some of it’s really fine. But tell me, have you ever listened to any of the older fellows?
DB: Oh yeah, sure. I like ah… John Lennon and the other one with eh…Harry Nilsson.
BC: Mmm… you go back that far, uh?
DB: Yeah, I’m not as young as I look.
BC: Haha, none of us is these days!
DB: In fact I’ve got a six-year-old son. And he really gets excited around the Christmas holiday-thing.
BC: Do you go in for anything of the traditional things in the… boy, household, Christmas time?
DB: Oh yeah, most of them really. Presents, tree, decorations, agents sliding down the chimney…
BC: What??
DB: Oh, I was just seeing if you were paying attention.
BC: Haha!
DB: Actually, our family do most of the things that other families do. We sing the same songs.
BC: Do you?
DB: Oh, I even have a go at ‘White Christmas’.
BC: You do, eh!
DB: And this one. This is my son’s favourite. Do you know this one?
BC: Oh, I do indeed, it’s a lovely theme.

And they told me pa-ram-pam-pam-pam
A new-born king to see pa-ram-pam-pam-pam
Our finest gifts we bring pa-ram-pam-pam-pam
Ra-pam-pam-pam, ra-pam-pam-pam

Peace on Earth, can it be
Years from now, perhaps we’ll see
See the day of glory
See the day, when men of good will
Live in peace, live in peace again

Peace on Earth, can it be

Every child must be made aware
Every child must be made to care
Care enough for his fellow man
To give all the love that he can

I pray my wish will come true
For my child and your child too
He’ll see the day of glory
See the day when men of good will
Live in peace, live in peace again

Peace on Earth, can it be
Can it be

BC: It’s a pretty theme, isn’t it?

Giáo dục cấp 2 và 3 trong vòng 3 năm qua

Chào các bạn,

Câu hỏi Nghiên Cứu Xã Hội tuần này là:

Trong vòng ba năm vừa qua, bạn nhận thấy giáo dục cấp 2 và cấp 3 ở Việt nam:
1. Khá hơn rất nhiều?
2. Khá hơn một tí?
3. Cũng vậy?
4. Tệ hơn một tí?
5. Tệ hơn rất nhiều?

Các bạn trả lời đông đủ nhé.

Chúc mọi người một ngày vui!

Mến,

Hoành

Thư viện


Thư viện nhỏ, ngày càng phát triển năm này qua năm khác, là một phần đáng trân trọng của lịch sử loài người. Có sách là trách nhiệm của con người. Thư viện không là một thứ xa xỉ, mà là một thiết yếu cho cuộc sống.

Nguyễn Văn Du dịch

.

“Little library, growing larger every year, is an honorable part of a
man’s history. It is a man’s duty to have books. A library is not a
luxury, but one of the necessaries of life.”

Henry Ward Beecher

Tình Xuân

Mai vàng nở rộ rồi em
Đôi chim Én lượn. Gọi đem xuân về.
Làng em bên ấy gần kề
Đào, Hồng ướm nụ. Bốn bề tươi xanh.

Hôm sang anh vội qua nhanh
Chợt trông dáng bé. Thanh thanh gót hồng.
Nụ cười duyên dáng thắm nồng
Khơi tình xuân đến. Má hồng hây hây.

Tóc huyền ta ngỡ màu mây
Mắt đen, đen nhánh. Ngất ngây bến chiều.
Trời xuân ôi thật mỹ miều
Đắm say tình bé. Diễm kiều tơ vương.

Hồng Phúc

Nhớ Xuân


Tặng tuổi tím

Sắp xuân rồi đó nắng vàng hanh
Lá trở màu thương nhớ trên cành
Sắp xuân rồi đó ai có biết
Giữa lưng trời áo trắng trôi nhanh.

Sắp xuân rồi đó, cúc vàng tươi
Môi mím duyên duyên bé vẫn cười
Hiên trường ta vẫn thầm van vái
Xuân sắp về rồi đó bé ơi!

Nắng xuân rồi áo trắng vàng ươm
Lặng lẽ trôi theo tiếng trống trường
Hết mưa hạt nắng buồn như cát
Lặng lẽ gom tròn một chút thương.

Ta vẫn lang thang khắp sân trường
Để nghe buồn lẫn với yêu thương
Để nghe chiếc lá run nhè nhẹ
Rơi xuống lòng ta vương chút sương

Để mong bé bước đến hàng hiên
Cho ta cười mỉm rất vô duyên
Để nghe bé hỏi dù rất vội
Răng buồn, răng cứ thích đi riêng?

Anh đem tặng bé một bài thơ
Một chút yêu trong ánh mắt hờ
Mai mốt bé về bên gối mẹ
Còn rối trong lòng bao tiếng tơ?


Nguyễn Tấn Ái

Tư duy tích cực mỗi ngày