Một Lần

Một lần nhớ

Ngày chia tay

Mưa quất vào mặt như ngọn roi

Sắc ngọt quất vào đêm

vào tim

Em giấu đôi mắt mình vào mưa

loang loáng


Một lần quên

Ngày hẹn hò

Anh cầm tay em dắt qua mùa thu thay lá

Vàng kỉ niệm

Rơi

Giữa gió, giữa nắng, giữa hanh hao

Bắt anh đi tìm cho em

Một cành sầu đông giữa mùa phượng đỏ

xa xôi…

Một lần không quên không nhớ

Em một mình

Phiến đá xanh rêu lạnh

bạt mùa sim tím chiều

Có biết cánh hoa lơ phơ trước gió

có một màu…

đơn côi.

Vũ Thị Hồng

Nhà thơ Y Phương

Tiểu sử:

Tên thật: Hứa Vĩnh Sước
Dân tộc: Tày
Sinh năm: 1948
Nơi sinh: Trùng Khánh, Cao Bằng
Bút danh: Y Phương
Thể loại: thơ, kịch

Các tác phẩm:

– Người núi Hoa (1982)
– Tiếng hát tháng giêng (1986)
– Lửa hồng một góc (1987)
– Lời chúc (1991)
– Đàn then (1996)
– Thơ Y Phương (2002)

Vài bài thơ của Y Phương:

Tên làng

Con là con trai của mẹ
Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ
Ba mươi tuổi từ mặt trận về
Vội vàng cưới vợ

Ba mốt tuổi tập tành nhà cửa
Rào miếng vườn trồng cây rau
Hạnh phúc xinh xinh nho nhỏ ban đầu
Như mặt trời mới nhô ra khỏi núi

Con là con trai của mẹ
Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ
Mang trong người cơn sốt cao nguyên
Mang trên mình vết thương
Ơn cây cỏ quê nhà
Chữa cho con lành lặn

Con là con trai của mẹ
Người đàn ông ở làng Hiếu Lễ
Lần đầu tiên ôm tiếng khóc lên ba
Lần đầu tiên sông núi gọi ông bà
Lần đầu tiên nhóm lửa trên mặt nước
Lần đầu tiên sứ sành rạn nứt
Lần đầu tiên ý nghĩ khôn lên

Ý nghĩ khôn lên nỗi buồn thấm tháp
Bàn chân từng đạp bằng đá sắc
Trở về làng bập bẹ tiếng đầu tiên

Ơi cái làng của mẹ sinh con
Có ngôi nhà xây bằng đá hộc
Có con đường trâu bò vàng đen đi kìn kịt
Có niềm vui lúa chín tràn trề
Có tình yêu tan thành tiếng thác
Vang lên trời
Vọng xuống đất
Cái tên làng Hiếu Lễ của con

Phố Xưa

Phố xưa
Bây giờ vẫn như xưa
Những mái nhà nâu
Những cột nhà đen
Đêm đêm lép bép ngọn đèn.

Tôi đi trên con đường xưa
Tránh đứa trẻ đang bò chơi bi
Tránh ông già lim dim sưởi nắng
Tránh người yêu xưa đầu đường áo trắng
Con trên vai đi thẳng chẳng nhìn ai

Giận nhau lâu
Nhớ nhau dài
Tôi trở về tìm người yêu xưa ở phố
Em gọi
Nhưng tôi không ngoái cổ
Giả vờ đi.

Mùa hoa

Mùa hoa
Mùa đàn bà
Mặt đỏ phừng
Thừa sức vác ông chồng
Chạy phăm phăm lên núi.

Mùa hoa
Mùa đàn ông
Mệt như chiếc áo rũ
Vừa vịn vừa đi vừa ngái ngủ.

Nói với con

Chân phải bước tới cha
Chân trái bước tới mẹ
Một bước chạm tiếng nói
Hai bước tới tiếng cười
Người đồng mình yêu lắm con ơi
Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát
Rừng cho hoa
Con đường cho những tấm lòng
Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới
Ngày đầu tiên đẹp nhất trên đời.

Người đồng mình thương lắm con ơi
Cao đo nỗi buồn
Xa nuôi chí lớn
Dẫu làm sao thì cha vẫn muốn
Sống trên đá không chê đá gập ghềnh
Sống trong thung không chê thung nghèo đói
Sống như sông như suối
Lên thác xuống ghềnh
Không lo cực nhọc
Người đồng mình thô sơ da thịt
Chẳng mấy ai nhỏ bé đâu con
Người đồng mình tự đục đá kê cao quê hương
Còn quê hương thì làm phong tục
Con ơi tuy thô sơ da thịt
Lên đường
Không bao giờ nhỏ bé được
Nghe con

Y PHƯƠNG

Ngọc Lặc: Rượu ngon và canh lá đắng

Văn thư, sách vở, bản đồ ghi là Ngọc Lạc, nhưng đến nơi nghe gọi và thấy các bảng hiệu ghi là Ngọc Lặc. Cả hai tên cùng tồn tại.

Đền thờ Trung Túc Vương Lê Lai

Các xã trong huyện Ngọc Lặc đều có tên hai chữ Hán: Thạch Lập, Phúc Thịnh, Mỹ Tâm, Ngọc Sơn, Ngọc Khê vv…Các làng thì một số có tên hai chữ Hán như Lập Thắng, Điền Sơn…còn hầu hết là tên một chữ: Làng Ngán, làng Chạy, làng Nhớ, làng Quên, làng Thi, làng Mới, làng Mỏ, làng Móng, làng Chả, làng Thượng, làng Hạ, làng Vải, làng Mốc, làng Mí, làng Beo vv…Nghe rất vui nhưng tìm hỏi xuất xứ không ai biết rõ. Cũng như mọi người nói về vua Lê một cách kính cẩn, gọi là “cố Lê Lợi”, nhưng những chuyện xưa”năm tê năm tặc” chỉ còn truyền khẩu một cách mơ hồ. Những khe Sống, đồng Chó…người nói thế này, người nói thế nọ, rất khác nhau.

Thị trấn Ngọc Lặc nằm giữa cánh đồng, bốn bên là những dãy núi đỉnh nhọn đâm lên trời cao dáng vẻ trông thật hùng vĩ, đường bệ hơn hết là núi Sắt. Trung tâm thị trấn là chợ Phố Cống. Từ chợ đi ra có phố Lê Lợi rồi phố Lê Lai. Gọi là phố nhưng đường không rộng lắm, hai bên đường nhựa vẫn là bùn đất, rơm rạ vương vãi. Tuy vậy cũng đủ các mặt hàng: tạp hóa, quần áo, giày dép, xe máy…Và có dịch vụ trang trí nội thất, trang điểm cô dâu, quán cà phê vang tiếng nhạc. Thức ăn bày bán khá nhiều trong chợ là những thúng nhộng tằm, con nhộng lớn, màu xanh nhạt.

Nhiều loại nhà cửa xen lẫn nhau: nhà gác, nhà ngói, nhà lợp lá cọ – là thứ lá gồi trong thơ Tú Xương “Nhà gỗ năm gian lợp lá gồi”. Lá cọ làm kỹ lợp đến 20 – 30 năm chưa hư, sơ sài thì cũng phải 10 năm. Khi các bác sĩ đang làm cho chương trình Y tế cộng đồng tại đây đề nghị đồng bào cho biết về ngôi nhà mà họ mơ ước thì câu trả lời là những “nhà ngói bằng” – tức là nhà đúc. Giới thiệu kiểu nhà ngói ở miền xuôi, họ cười cười bảo: “Nhà xây mà có mái, lợp ngói thì đâu có hơn gì lợp lá cọ?” Ra khỏi trung tâm thị trấn vào các bản đồng bào Mường là nhà sàn với những cột bằng cây luồng, một loại cây họ tre, lớn hơn, dài hơn, suôn hơn tre. Cửa lên nhà cũng ở phía chái nhưng không chính giữa như nhà sàn Tây Nguyên mà dịch qua bên trái.

Xã Mỹ Tâm - Ru Mường

Sau lưng phố là ruộng chia thành nhiều luống nhỏ, luống này chín vàng, luống kia tươi xanh, luống nọ đã gặt. Trong một cánh đồng có thể thấy nhiều giai đoạn thời vụ trên những mảng màu khác nhau, nổi bật bên nhau. Vài ba con trâu đi trên đường phố, chiếc mõ mang ở cổ kêu lóc cóc lóc cóc, đến đoạn trống chưa có nhà trâu rẽ xuống ruộng.

Buổi sáng mùa đông ấy dứt mưa đã mấy hôm, trời chợt có gió hong khô và nắng lên ấm áp. Đường vào bản đã ráo, bước trên mặt đất mềm thấy bàn chân êm êm. Mặt hồ Đầm Thi gợn từng nếp sóng lăn tăn. Bãi sỏi bờ suối màu vàng sậm, hoa pháo nở đỏ từng xâu dài. Không khí thoáng đãng, hít thở thật nhẹ nhàng. Phong cảnh có nét gì đó rất thoáng và rất lạ giống như những truyện đường rừng của Lan Khai. Thỉnh thoảng có tiếng còi xe cũng dịu dàng. Trẻ em sạch sẽ, xinh xắn và lễ phép, gặp chúng tôi chào hỏi vui vẻ. Chỉ còn một ít người già mặc y phục dân tộc Mường, nam nữ thanh niên đều mặc Âu phục. Phụ nữ bới tóc cao, con gái để tóc dài, xõa ra hoặc kẹp lại bỏ sau lưng.

Ở đây rượu rất ngon và hình như người nào cũng sành về rượu. Ngồi uống rượu bỗng nhớ chuyện xưa. Thời Lê Lợi khởi binh, lực lượng nòng cốt ban đầu hẳn là đồng bào vùng Ngọc Lặc, Thọ Xuân. Biết bao nhiêu là gian khổ, “khi Linh Sơn lương hết mấy tuần, khi Khôi Huyện quân không một lữ” đã cùng chia nhau chén rượu nghĩa tình. “Đầu giao hưởng sĩ phụ tử chi binh nhất tâm…”, nguyên bản Bình Ngô đại cáo như thế và các dịch giả đã diễn nôm thành “Gắn bó một lòng phụ tử rót rượu ngọt để khao quân” hoặc ”Mở tiệc khao quân chén rượu ngọt ngào, khắp chiến sĩ một lòng phụ tử”… Đầu giao hưởng sĩ…Đem rượu được biếu đổ xuống lòng suối để ba quân cùng nếm, rượu hòa nước lã bỗng hóa ra chén rượu ngọt ngào…

Buổi tối đến Ngọc Lặc chúng tôi được thưởng thức ngay món canh lá đắng. Hôm sau có dịp nhìn tận mắt loại cây ấy. Lá đắng là tên gọi đúng vị của nó, mọc từ thân ra, có hình dạng giống như lá sắn mì. Từ cuống chính tỏa thành chín cuống phụ, mỗi cuống phụ một lá, thân lá dài từ 5,6cm đến 20cm, rộng độ 4-5cm, chỗ gần cuống tròn hơn, thân lá nhọn, hai mặt lá đều màu xanh đậm. Lá đắng nấu với thịt nạc băm nhỏ. Mới ăn vào đắng lắm. So với canh lá đắng thì canh khổ qua (không luộc chần) chẳng thấm thía gì. Vậy mà khi đã nuốt xong, vị đắng tan hết, còn lại vị ngọt. Ăn lần thứ nhất có thể chưa cảm nhận được canh lá đắng ngon thế nào, sau lần thứ hai đã thấy nhớ, lần thứ ba và những lần tiếp theo sẽ không quên món canh độc đáo này của Ngọc Lặc…

Trần Huiền Ân

Vượt qua sự lười biếng

Jules Rinard – một nhà văn nổi tiếng người Pháp có lần đã nói: “Lười biếng chẳng là gì ngoài thói quen nghỉ ngơi trước khi bạn mệt.” Đúng, chúng ta có thể cười trước câu nói đó nhưng chẳng thể làm giảm tính đúng đắn hàm chứa trong đó. Lười biếng là một dấu hiệu của sự thiếu hứng thú vào một hoạt động và được đánh dấu bởi một cảm giác trống rỗng. Các chuyên gia y học trình bày rằng lười biếng vừa là một trạng thái thể chất vừa là một trạng thái tinh thần do sự thiếu hứng thú vào các hoạt động gây ra.

Trong số những người đầu hàng sự lười biếng có nhiều người là những kẻ ngồi không và chỉ tự hỏi xem có cái gì để làm. Lười biếng thường đến như kết quả sau những phút giây nhàn rỗi. Do đó, một mẹo nhỏ để vượt qua sự lười biếng là không bao giờ có một phút rảnh rỗi nào.

Hãy nhận làm một việc gì đó và thực hiện liên tục cho đến khi hoàn thành là điều mọi người nên luôn giữ trong tâm trí để vượt qua sự lười biếng. Dưới đây là một vài cách đã được kiểm nghiệm để hoàn thành những mục tiêu như vậy:

– Hãy liệt kê một số hoạt động mà bạn thích nhất và làm ít nhất một trong số đó khi bạn cảm thấy lười. Hứng thú là một yếu tố thúc đẩy vượt qua sự lười biếng.

– Hãy đặt sự chán ngán sang một bên. Niềm hứng thú với công việc là tất cả phần thưởng cho chính bạn vì những thành quả đã đạt được và vì nhận vừa phải những lời tán dương khả năng của bạn.

– Một cách làm thông minh để hoàn thành mục tiêu là chia công việc khổng lồ thành những nhiệm vụ nhỏ hơn mà bạn có thể hoàn thành. Bạn không thể đạt được mục tiêu nếu bạn làm tất cả mọi thứ cùng một lúc. Điều này gây nên một cảm giác bị ngập trong công việc và hậu quả dẫn đến sự lười biếng bởi tâm trí bạn có thể hình thành thói quen bạn là không thể thực hiện được, và thay vào đó, bạn không làm nữa.

– Tập thể dục cũng là một lời khuyên tốt để chiến thắng sự lười biếng. Điều này sẽ giúp tận dụng được nguồn năng lượng tiềm ẩn trong bạn và nghĩ những ý nghĩ hạnh phúc ngay trong khi đốt cháy calo. Thêm vào đó, điều này giúp bạn đạt được sự cân đối cũng như có một cảm giác mãn nguyện.

– Mục tiêu thực tế và khả thi là con đường để đi. Hãy tự nhắc nhở bạn về mục tiêu qua tờ ghi chú nhỏ, lịch và các phần mềm tổ chức. Những mục tiêu đơn giản dễ đạt được hơn những mục tiêu khổng lồ. Hãy chắc chắn là bạn bắt đầu với những mục tiêu đơn giản trước tiên.

– Những phút giây lười biếng là một điều không thể chấp nhận được. Ít ra hãy tìm một thứ gì đó để làm hay bắt đầu một việc gì đó hữu ích như sửa sang nhà cửa hay tạo danh sách những việc cần làm cùng với những thành viên trong gia đình, thậm chí cả với bạn bè.

– Trì hoãn chính là buổi họp mặt của lười biếng. Để vượt qua sự lười biếng, bạn phải thực hiện nhiệm vụ ngay lập tức. Hãy bắt đầu với những việc dễ dàng hơn và bạn sẽ có một cảm giác hài lòng khi hoàn thành. Điều này sẽ tạo thêm động lực để bạn làm những việc khó khăn hơn sau đó.

– Mới lạ chính là con đường để đi. Công việc thường ngày có thể quá tẻ nhạt. Hãy đưa thêm những hoạt động hữu ích khác như đi bộ nhanh trong công viên hay đi uống cà phê với bạn bè hoặc những người cùng cơ quan vào một ngày của bạn. Cách này làm bạn giảm căng thẳng cũng như có nhiều bạn bè hơn. Bạn có thể vượt qua sự lười biếng bằng cách tự đặt mình vào các mục tiêu đang hoàn thành. Lười biếng chỉ là một trạng thái tâm lý. Hãy vượt qua điều đó với một chút kiên trì cũng như khả năng thể chất lẫn tinh thần của chính bạn. Tiến lên nào! Bây giờ hãy chiến thắng sự lười biếng.

Nguyễn Hồng Hải dịch
.

Overcome Laziness

By Richard Dean Basa

Jules Renard, a noted French writer once said: “Laziness is nothing more than the habit of resting before you get tired.” Yes, we may have a laugh over that statement but it doesn’t discount the truth in it. Laziness is an indicator of disinterest in an activity which is marked by a feeling of emptiness. Medical professionals state that laziness is both a physical and mental condition caused by lack of interest in activities.

Many of those who succumb to laziness are those who sit around and just wonder what to do. Laziness usually comes as a result of having idle moments. The trick then to overcome laziness is never to have an idle moment.

Being assigned to something and seeing through that it is finished is what one should keep in mind to overcome laziness. The following are tried and tested ways in accomplishing such objective:

• List some activities you enjoy most and do at least one when you feel lazy. Enjoyment is one motivating factor to overcome laziness.
• Set boredom aside. Interest in one’s work is all about rewarding one’s self for achievements and having just enough amount of praise for one’s strengths.
• The trick to accomplishing goals is to partition mammoth chunks into small doable tasks. You cannot reach an aim if you do things all at the same time. This will result in a feeling of overwhelm and consequently to laziness because your mind can become conditioned that you cannot carry out the activity and just don’t do it instead.
• Workout and exercise is also an aid to overcome laziness. These make you use your pent up energy and think of happy thoughts while burning calories. Plus it helps you get fit as well as have a sense of fulfillment.
• Realistic and achievable goals are the way to go. Remind yourself about your aims through post-it notes, calendars and organizers. Simple goals are easier to achieve than gigantic ones. Make sure to start with the simple ones first.
• Idle moments are a no-no. Find something to do at least or start something worthwhile such as home improvement or a to-do list with the whole family and even friends.
• Procrastination is workshop of laziness. To overcome laziness you must do tasks at once. Start with the easier ones and you’ll have a sense of fulfillment when you’re done. This gives you added motivation to start the more difficult ones next.
• Novelty is the way to go. Routine can be boring. Insert other worthwhile activities into your day such as a brisk walk in the park or a coffee break with friends or office mates. This way you get to de-stress as well as make more friends.

You can overcome laziness by putting yourself into accomplishing goals. Laziness is but a state of mind. Overcome it with a little perseverance as well as the use of your mental and physical faculties. Go! Overcome laziness now.

Cửa thiên đàng

Một chiến binh tên Nobushige đến gặp Hakuin, và hỏi: “Có thiên đàng và địa ngục không?”

“Anh là ai?” Hakuin hỏi.

“Tôi là một hiệp sĩ đạo,” người chiến binh trả lời.

“Anh, chiến sĩ!” Hakuin kêu lên. “Vua chúa nào dùng anh làm cận vệ? Mặt anh nhìn như mặt ăn mày.”

Nobushige quá giận và bắt đầu rút kiếm ra, nhưng Hakuin tiếp tục: “Anh cũng có kiếm nữa! Kiếm của anh chắc là quá cùn để chặt đầu tôi.”

Trong khi Noshibughe rút kiếm Hakuin nói: “Đây cửa địa ngục đang mở.”

Nghe những lời này, chàng hiệp sĩ đạo nhận ra kỹ luật của thiền sư, bỏ kiếm lại vào bao và gập người chào.

“Đây cửa thiên đàng đang mở,” Hakuin nói.
.

Bình:

• Hakuin là thiền sư Vậy À của tông Lâm Tế mà ta đã nhắc đến trước đây.

• Trong đa số truyền thống tâm linh và triết lý, thiên đàng và hỏa ngục ở trong tâm ta. Nhưng đa số tín đồ lại cứ nghĩ đó là hai nơi đâu đó ở một thế giới bên ngoài. Cho nên khi họ đang ở trong địa ngục họ không biết họ đang ở trong địa ngục. Và họ tốn phí cả đời chạy đuổi theo một ảo ảnh của thiên đàng đâu đó.

<a href="“> Kinh Pháp Cú mở đầu:

Tâm dẫn đầu các pháp,
Tâm làm chủ, tâm tạo;
Nếu với tâm ô nhiễm,
Nói lên hay hành động,
Khổ não bước theo sau,

Tâm dẫn đầu các pháp,
Tâm làm chủ, tâm tạo,
Nếu với tâm thanh tịnh,
Nói lên hay hành động,
An lạc bước theo sau…

Thánh kinh Thiên chúa giáo viết: Lần nọ, các thầy luật Pharisees hỏi khi nào thì Nước Thiên Đàng (Nước Chúa) sẽ đến, Chúa Giêsu trả lời: “Nước Thiên Đàng không đến với sự quan sát cẩn thận của các bạn, và người ta sẽ không nói, ‘Nó ở đây,’ hay ‘Nó đằng kia,’ vì Nước Thiên Đàng ở trong bạn.” Luke 17:20-21.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.

The Gates of Paradise

A soldier named Nobushige came to Hakuin, and asked: “Is there really a paradise and a hell?”

“Who are you?” inquired Hakuin.

“I am a samurai,” the warrior replied.

“You, a soldier!” exclaimed Hakuin. “What kind of ruler would have you as his guard? Your face looks like that of a beggar.”

Nobushige became so angry that he began to draw his sword, but Hakuin continued: “So you have a sword! Your weapon is probably much too dull to cut off my head.”

As Nobushige drew his sword Hakuin remarked: “Here open the gates of hell!”

At these words the samurai, perceiving the master’s discipline, sheathed his sword and bowed.

“Here open the gates of paradise,” said Hakuin.

# 57

Thứ hai, 15 tháng 3 năm 2010

Bài hôm nay

Dế Mèn – Bức Tường, Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, anh Phan Thế Danh.

35 Năm Phát Triển Việt Nam, Nghiên Cứu Xã Hội, anh Trần Đình Hoành.

Làm gì khi mọi thứ đều tồi tệ? , Danh Ngôn, song ngữ, chị Nguyễn Thu Hiền.

Hành trình thành công , Danh Ngôn, song ngữ, anh Nguyễn Hồng Hải.

Giận dữ đưa đến hổ thẹn, Danh Ngôn, song ngữ, chị Trần Thị Thu Hiền.

Giao Cảm Suối Vàng , Thơ, anh Trần Vân Hạc.

Ngắm Trăng , Thiền Thi, chị Hoa Trang Giọt Sương Tím.

Nghĩ, một sớm tháng ba, Nước Việt Mến Yêu, chị Linh Nga Niê Kdăm.

Văn hóa giúp đỡ thiện chí , Trà Đàm, song ngữ, chị Hoàng Khánh Hòa.

Cởi bỏ lối nhìn cũ để hướng về tương lai – Giải thoát khỏi tên tuổi, Trà Đàm, anh Inasara.

Đường thật, Thiền Thi, Văn Hóa, Trà Đàm, song ngữ, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin quốc tế và quốc nội tại vn.news.Yahoo >>>
.

Tin học tập – việc làm

IIE Vietnam news

American Center Hanoi Event news

ICVE: Học bổng Hoa Kỳ 2010

Japan/World Bank Scholarship

Rotary World Peace Fellowships

Fellowship at UNFPA Special Youth Programme

PhD Scholarships at The IT University of Copenhagen

Thông Tin Kinh Tế

Chứng khoán

* VNINDEX

* HNX

Giá vàng VN

Giá vàng Mỹ

Tỷ giá ngoại tệ

Thống kê kinh tế

Thời tiết hôm nay
.

Bài hôm trước >>>

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !

:-) :-) :-) :-) :-) :-)

Đọt Chuối Non

Dế mèn – Bức Tường


Chào các bạn,

Chắc mọi người chúng ta ai cũng rất quen với tác phẩm ‘Dế mèn phiêu lưu ký’ của nhà văn Tô Hoài. Hồi bé mình rất thích câu truyện này bởi những tình tiết ‘hoành tráng bạo lực’ và muốn sau này trở thành anh hùng như chàng dế.

Bây giờ cảm giác muốn trở thành ‘anh hùng rơm’ đã không còn nữa. Mình rất thích bài hát ‘Dế Mèn’ của Bức Tường (có thể coi là nhóm nhạc rock đầu tiên của Việt Nam). Không hiểu sao khi nghe bài này mình lại nhớ đến câu chuyện ‘Dế mèn phiêu lưu ký’ ngày xưa và tự nhắc nhở mình đừng có “Cậy sức đôi Càng to, chẳng coi ai xung quanh ra sao” ^^

Trời vén mây nhìn xuống, gió hắt cơn mưa phùn
Đành tiễn đưa chàng Dế, dù một thời buồn phiền chưa nguôi
Làn gió man mác đàn kiến chập trùng, chập trùng
Tiễn đưa dế mèn sang bên kia thế gian

Thời Dế non hợm hĩnh, thích rong chơi phiêu bạt
Cậy sức đôi Càng to, chẳng coi ai xung quanh ra sao
Nào ai khuyên răn Dế cùng gật gù, nhưng rồi:
Nước đổ lá khoai, nước đổ lá khoai

Thời dế non háu đá, có muốn ai hơn mình
Nào biết đâu Trời cao, phận “Cạn tầu ráo máng”
Thì thôi dế ơi cũng đă cạn rồi một thời
Thứ tha cuối cùng tiễn đưa cuối cùng

Muôn loài rộng lòng tiễn đưa chàng Dế
Sinh thời “bướng mệnh” Càng to hiếu chiến
Tha lỗi lầm xưa nào đâu khó nhọc
Nhỏ giọt nước mắt tiễn đưa thôi khép lại

Chúc mọi người một ngày tốt lành !.

Phan Thế Danh

Xin các bạn nhấn chuột vào đây để nghe

35 Năm Phát Triển Việt Nam

Chào các bạn,

Câu hỏi Nghiên Cứu Xã Hội tuần này là:

Trong 35 năm qua, kể từ 1975, Việt Nam đã phát triển:

Vượt bậc
Rất khá
Được được
Dậm chân tạo chỗ
Thụt lùi

Chọn một trong những câu trả lời trên.

Các bạn sinh trước 1975 đương nhiên là thấy mọi sự tận mắt.

Các bạn sinh sau 1975 đương nhiên một phần là phải nhờ vào kiến thức của người khác, như qua lời bố mẹ, và sách vở báo chí.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

Ngắm trăng

Ngắm trăng dưới cội Bồ Đề
Trăng soi huyễn hoặc u mê con người
Thấy ra bản ngã thân tôi
Giục co Ái-Ố
Giục vơi Si tình

Ngắm trăng giữa cõi huyền thinh
Trăng soi thấu đáo Tham-Sân-Hỉ-Nộ
Vọng chờ phút giây tịnh độ
Thành tâm thiện ý
xin vô lượng Trời

Ngắm trăng lặng lẽ mình tôi
Trăng soi thanh thoát phong lời tịnh thơm
Khoảnh khắc an tĩnh vô ngôn
Hướng thiên huệ trí
khôn lường ngộ ra

Thành đô danh lợi phiền hà
Phồn hoa thế sự tuồng là ảo hư
Trần gian đùn lắm ưu tư
Tìm nơi ẩn dật
thiền tu xác hồn

GiọtSươngTím,rằm tháng Giêng.2010

Tư duy tích cực mỗi ngày