Chào các bạn,

Một trong những truyện triết lý rất hấp dẫn trong lịch sử loài người là truyện ăn trái cấm trong vườn địa đàng, mà bao thế hệ thi nhân nghệ sĩ khắp thế giới đã dùng quả táo ngọt ngào làm biểu tượng cho đủ mọi thứ tình yêu mật đường cay đắng. Nhưng, hơn là tình yêu diệu vợi, câu truyện này là một trong những diễn tả chân lý sâu thẳm nhất về quả tim con người.
Theo Sáng Thế Ký (Genesis), quyển đầu tiên của Thánh Kinh (Bible), thì Thượng đế tạo nên vũ trụ và loài người trong chương 1 và 2 của Sáng Thế Ký. Mới tạo xong loài người, sang chương 3, là loài người đã có vấn đề ngay–ăn trái cấm! (Nếu không có vấn đề ngay thì đâu phải là người! 😦 )
Hầu hết sông ở Phú Yên có chung đặc điểm, nhập dòng lại và chảy ra biển bằng một cửa. Biệt lệ chỉ có sông Cái. Là hợp lưu của sông La Hiên, sông Kỳ Lộ, sông Trà Bương, sông Cô và mấy nguồn suối nhỏ nữa, về tới hạ lưu nó lại chia ra nhiều nhánh, chảy ra hai nơi: vịnh Xuân Đài và đầm Ô Loan. Những nhánh sông như những ngón tay trong bàn tay châu thổ xòe rộng níu giữ phù sa, mỗi mùa mưa lụt lại bồi đắp cho thêm màu mỡ. Nơi đây là vùng đất xưa, từ thuở Lưu thủ Văn Phong vâng lệnh Chúa Tiên Nguyễn Hoàng lập phủ Phú Yên, coi như hoàn thành cái ước vọng xây dựng cõi Nam Hà từ sông Linh Giang đến núi Thạch Bi, để Trấn thủ Nguyễn Phước Vinh tiếp tục củng cố sự ổn định vững bền cơ nghiệp. Nơi đây là đất lành, trên bước đường thiên di tìm nắng ấm đàn chim Việt dừng lại khá lâu để xây tổ vầy đàn. Và từ nơi đây hơn bốn mươi năm sau Hùng Lộc hầu đem quân vượt qua đèo Hổ Dương mở mang dinh Thái Khang.







Có lẽ là vẫn chưa nhiều người trong chúng ta hiểu rõ ý nghĩa của nó và có những cách hiểu sai lệch. Xây dựng hình ảnh cá nhân không phải cố gắng tạo hình ảnh đẹp trong mắt mọi người bằng các chiêu thức mà đó là sự thể hiện một lối sống tích cực.