Chào các bạn,

Có lẽ chúng ta thường gặp câu “Change yourself to change the world”—thay đổi chính mình để thay đổi thế giới.
• Nghĩa đầu tiên dễ thấy nhất của câu này là: “Trước khi muốn thay đổi thế giới, ta phải thay đổi ta đã.” Muốn thế giới bớt bẩn thỉu, thì ta phải ngưng xả rác và tăng recycle trước. Muốn thế giới bớt dối trá thì ta phải thành thật trước.
Đây cũng là điều dễ hiểu. Ta không thế sống đạo đức giả–hô hào thay đổi thế giới khi chính ta không thay đổi một milimet nào. Và thực tế là, thế giới chẳng bao giờ thay đổi nếu mỗi người không tự thay đổi trước, vì thế giới chỉ là mọi người cộng lại—một triệu con zero cộng lại thì cũng chỉ là một con zero to tướng.



Nhiều người yêu ca hát những năm 60-70 của thế kỷ XX chắc hẳn còn nhớ tới một giọng hát không dễ lẫn trên sóng Đài Tiếng nói Việt Nam. Giọng hát đặc biệt bởi sự cao vút, trong sáng, mượt mà, có cái gì rất hồn nhiên , dễ thương trong cách phát âm tiếng phổ thông còn chưa rõ. Đó là giọng hát của cô gái Tây Nguyên có tên gọi Kim Nhớ. Dường như cái ngọt ngào của dòng nước sông Hre ( Quảng Ngãi), cái tinh khiết của những giọt sương sớm mai nơi rừng già, sự mềm mại bay bổng của những cánh chim chao liệng trên vòm trời cao nguyên xanh thăm thẳm và cả sự khỏe khoắn của gió đại ngàn, đã chắt lọc, trao cho Kim Nhớ giọng ca đặc biệt ấy. Để chị làm say đắm trái tim của hàng triệu bạn bè trong và ngoài nước khi nghe chị hát.




