Chào các bạn,
Dưới đây là loạt bài trên Sài Gòn Tiếp Thị, về hình ảnh một chiếc xe chở dưa hấu bị lật và nhiều người dân tranh nhau cướp đưa hấu thay vì giúp người bị nạn, cùng với những phản hồi đầy bức xúc của độc giả.
So sánh tác phong đó với tác phong của người Nhật trong vụ Tsunami vừa qua, nhất là em bé Nhật 9 tuổi, ta cần phải tự hỏi thẳng chúng ta một số câu hỏi khó:
1. Tại sao người Việt Nam số đông lại hành động không nhân ái, không đạo đức, không liêm sỉ như thế?
2. Đó có phải là vì đạo đức của chúng ta đã sụp đổ tận nền tảng không?
3. Điều gì đã làm cho đạo đức chúng ta sụp đổ đến như vậy?
4. Câu hỏi quan trọng nhất: Chúng ta phải làm gì, chúng ta phải làm gì, chúng ta phải làm gì để nâng cao đạo đức và liêm sỉ của người Việt?
Mến,
Hoành
Đừng làm mất mặt người Việt thêm nữa!
SGTT.VN – Choáng váng trước hình ảnh cướp bia, cướp dưa hấu… khi người khác gặp nạn, bạn đọc đặt câu hỏi: Đâu rồi đạo đức, liêm sỉ? Đâu rồi tinh thần tương thân tương ái của người VN? Tại sao không nghĩ đến người bị nạn…Đừng làm mất mặt Việt Nam thêm nữa!
Sau tin “Kẹt xe trầm trọng vì hàng ngàn người đổ ra đường nhặt bia”, “Đổ xô ra quốc lộ “hôi” dưa hấu gây kẹt xe”, bạn đọc SGTT gửi đến tòa soạn bài viết Đã không giúp người bị nạn, còn lao vào hôi của. Bài viết này đã nhận được rất nhiều ý kiến phản hồi gửi đến tòa soạn bày tỏ sự bức xúc trước hành động phản cảm, nhẫn tâm, ăn cướp mồ hôi nước mắt của người gặp nạn… Chúng tôi xin tổng hợp một số ý kiến phản hồi nổi bật.
“Cướp” chứ không phải “hôi của”
|
Không giúp chủ xe chất gọn dưa lại thì thôi, cớ sao lại “cướp” mồ hôi nước mắt của người đang gặp nạn? Ảnh: N.V
|
Công an địa phương nên can thiệp để bảo vệ tài sản của người bị nạn. Hành động như trên gọi là ăn cướp, mà luật pháp nước ta cũng có quy định về khoản này. Tội danh ăn cướp phải bị trừng trị, nhẹ thì phạt tiền, nặng thì ngồi tù đếm lịch. Tôi nghĩ bắt những người ăn cướp kia không khó. (Lê Anh)
Continue reading Đạo đức và liêm sỉ Việt Nam đi đâu? Ta phải làm gì?

Hãy nhìn một sân trường cấp I trong giờ chơi. Các em chạy nhảy nô đùa la hét inh ỏi. Các thầy cô đi thong thả trong sân, có thể thỉnh thoảng nói chuyện với một em, nhìn các em vui chơi, nếu có vấn đề như hai em đánh nhau, cô thầy chạy ngay đến can thiệp dạy bảo. Đôi khi một em có thể ném bóng thế nào đó mà đến ngay trên đầu cô giáo, và em lính quýnh xin lỗi, sợ bị cô rầy, nhưng thường là cô nhịn đau mìm cười và nói “Không sao đâu.”

Một du học sinh hoặc một Việt kiều, sống ở nước ngoài nhiều năm, sẽ đứng trước một bài toán khó: sống ở nước ngoài đã quen (hơn nữa là thích) cách làm việc của họ rồi, làm thế nào để quen được với cách làm việc của người Việt mình đây. Đây cũng là một câu hỏi của chính bản thân mình.

Các bạn có biết là con người chúng ta thường lấy cái khác nhau, cái người khác ta ta khác người, để làm tiêu chuẩn sống không?
Câu quan trọng nhất trong Thánh Kinh Ki Tô Giáo (Bible) là: “Vì Thượng đế quá yêu thương loài người, nên đã cho đi con một duy nhất của Ngài, vậy người nào tin vào con của Ngài sẽ không hư mất nhưng sẽ có cuộc sống vĩnh cửu.” (For God so loved the world that he gave his one and only Son, that whoever believes in him shall not perish but have eternal life. John 3:16). “Con một duy nhất” của Thượng đế ở đây là Giêsu (hay Giêsu Krist, hay Giêsu Kitô). Krist, Kitô hay Christ trong tiếng Anh, là Đấng Cứu Thế. 
Chúng ta rất quen thuộc với từ “tình nghĩa”—tình nghĩa bạn bè, tình nghĩa thầy trò, tình nghĩa anh em, tình nghĩa vợ chồng, tình nghĩa cha con. Nhưng nếu phải dịch ra tiếng Anh thì có lẽ từ giản dị nhất để dịch là “relationship”, dịch ngược trở lại tiếng Việt là “liên hệ”, tức là, hỡi ôi, cả “tình” lẫn “nghĩa” đã biến mất trong tiến trình dịch. Chữ tiếng Anh khác, sâu hơn một chút là “bond, bonding”—father-son bond, brotherhood bond… Nhưng bond là nói về khắng khít, keo dính, hơn là “cảm xúc” và “nghĩa vụ”.
Muốn phát triển một môn học nào cao độ, chúng ta phải biết tinh yếu của môn học đó là gì, và tập trung tư duy và năng lực vào đó thì mới phát triển được. Ví dụ: Nhạc, tinh yếu của nhạc là “tai nghe và cảm xúc”–người học nhạc phải có tai rất bén nhạy để có thể nhận ra sự khác biệt tế nhị của mỗi âm thanh, và phải có cảm xúc bén nhạy để có thể cảm được cảm xúc trong mỗi nốt nhạc, và để tìm cách trình bày cảm xúc đó qua âm thanh. Người học võ thì tinh yếu là “bình tâm” và “vận tốc”–bình tâm để biết tính toán, vận tốc để người không thể đánh trúng mình mà mình có thể đánh trúng người. Học vẽ thì tinh yếu là “mắt nhìn và cảm xúc”—nhìn phải thấy được sự quân bình, hòa hợp và cảm xúc của màu sắc và đường nét, và biết cách kết hợp màu sắc và đường nét để diễn tả cảm xúc của mình.
MLK trích câu dạy của Giê-su: