Category Archives: trà đàm

Chống Căng thẳng và Trầm uất – phần 1

Tác giả: Đạt Lai Lạt Ma
Dịch giả: Phạm Thu Hương

Ở tại một mức độ cơ bản, như những con người, chúng ta tất cả đều như nhau, mỗi người trong chúng ta đều khao khát hạnh phúc và mỗi người trong chúng ta đều không muốn khổ đau. Đây là tại sao, bất kỳ khi nào có cơ hội, tôi cố gắng thu hút sự chú ý của mọi người tới những điểm chung mà, như là thành viên trong gia đình loài người, chúng ta đều có, và tới bản chất kết nối với nhau sâu sắc của chính sự hiện hữu và phúc lợi của chúng ta.

Ngày nay, người ta càng ngày càng công nhận, cũng như càng ngày càng có nhiều bằng chứng khoa học, khẳng định mối liên quan chặt chẽ giữa trạng thái tinh thần của chính chúng ta và hạnh phúc chúng ta.

Một mặt, nhiều người trong chúng ta sống trong những xã hội rất phát triển về vật chất, ấy vậy mà trong chúng ta có nhiều người không hạnh phúc lắm. Ngay dưới vẻ bề ngoài đẹp đẽ của giàu có là một tình trạng bất ổn tinh thần, dẫn đến xung động, cãi vã không cần thiết, lệ thuộc vào ma túy hoặc rượu, và trong trường hợp tệ nhất, tự tử. Chẳng có gì bảo đảm sự giàu sang tự chính nó có thể mang cho bạn niềm vui hay đáp ứng điều bạn tìm kiếm.

Continue reading Chống Căng thẳng và Trầm uất – phần 1

Văn hóa tranh cãi

Chào các bạn,

Tối hôm qua có màn tranh luận giữa tổng thống Obama và ứng cử viên Mitt Romney. Mitt Romney trong suốt cả buổi tranh cãi dữ dội. Obama chẳng tranh cãi chút nào, luôn từ tốn, có vẻ rất là tổng thống. Và sau buổi tranh luận, các thăm dò dư luận cho thấy Obama thua, làm mọi người thất vọng, vì có vẻ rất xìu trong buổi tranh luận.

Văn hóa Mỹ rất thích tranh chấp. Hai đảng thì phải cãi nhau trong mọi chuyện. Tranh luận bầu cử thì mọi người mong đợi hai ứng cử viên ăn thua đấu khẩu kịch liệt. Người nào không làm thế thì coi như thua. Chứ còn nội dung thì chẳng có gì mới—vì điều gi hai người nói, thiên hạ đều nghe cả rồi.

Continue reading Văn hóa tranh cãi

Học luật giao thông

 

Chào các bạn,

Đang đi trên đường từ phố Buôn Ma Thuột về Buôn Hằng khi mình đang chạy xe trên đường Nguyễn Tất Thành là một trong những con đường rộng và đẹp của Tp. Buôn Ma Thuột, vừa chạy xe mình vừa nghĩ lung tung đến lúc sực tỉnh mình thấy sao hôm nay đường vắng tanh, chung quanh mình sao không có ai chạy xe chỉ duy một mình mình đang chạy? Đang ngơ ngác mình chợt nhìn lên cột đèn báo giao thông trước mặt, mình giật mình thì ra vì nghĩ lung tung nên mình đang chạy xe vượt đèn đỏ mà không biết! Trời, hú vía vì lúc đó không có Công an giao thông, không thì mình cũng gặp rắc rối to…

Và từ đó trên đường chạy xe về Buôn mình nhớ đến em H’ Viết thật nhiều! Em là học sinh lớp 10 của nhà Lưu Trú sắc tộc Buôn Ma Thuột, em người sắc tộc Êđê gia đình em ở Buôn Combleo cách Lưu Trú sắc tộc Buôn Ma Thuột khoảng 7 km.

Continue reading Học luật giao thông

Phụng sự… trong mọi người

Chào các bạn,

Kinh Hòa Bình của Thánh Phanxicô có tên tiếng Anh là Prayer of Peace of Saint Francis of Assisi. Bản nhạc Kinh Hòa Bình lời Việt được linh mục nhạc sĩ Kim Long viết. Tuy nhiên ít người biết là câu đầu của bản nhạc đó là câu của Kim Long chứ không phải câu của Thánh Phanxicô, và là một câu rất hay, gói ghém toàn bộ bài kinh và cũng gói ghém trung tâm điểm của lời dạy của Chúa Giêsu—tình yêu vô điều kiện.

Câu đó là: “Lạy Chúa từ nhân xin cho con biết mến yêu và phụng sự Chúa trong mọi người”

Continue reading Phụng sự… trong mọi người

Lẵng hoa hồng

Chào các bạn,

Sáng Chúa Nhật ngày 23 tháng 9 năm 2012 tại nhà thờ Giáo xứ Buôn Hằng II có một số em học sinh giáo lý lớp Vào Đời III tuyên thệ nhận chứng chỉ với nghi thức lên đường, kể từ đây các em chính thức trở thành những đoàn viên của đoàn thanh niên Giáo xứ Buôn Hằng II.

Sau lễ một số em đại diện lớp đến cảm ơn mình với một lẵng hoa nhỏ và một gói quà, vì trong thời gian vừa qua tuy mới về nhưng mình cũng đã giúp lớp các em một số tiết giáo lý.

Các em về rồi, nhìn lẵng hoa mình nhớ đến em Huyền là sắc tộc Tày ở Lưu Trú sắc tộc Tp. Buôn Ma Thuột.

Continue reading Lẵng hoa hồng

“Cuối cùng, cuộc đời chính là sự lựa chọn của chúng ta” – Jeff Bezos, CEO Amazon, tại Đại học Princeton

 

Chào các bạn,

Đọt chuối non sẽ lần lượt giới thiệu với các bạn những bài diễn văn tốt nghiệp nổi tiếng tại các trường đại học ở Mỹ.

Bài đầu tiên, chúng ta sẽ đến với diễn văn của Jeff Bezos – nhà sáng lập, CEO của Amazon.com – tại đại học Princeton năm 2010. Đây là bài diễn văn khá truyển cảm hứng, đặc biệt là đoạn cuối bài.

Mỗi khi đứng trước những lựa chọn, khó khăn, các bạn có thể xem clip sau – được làm phỏng theo lời của bài diễn văn – để có thêm chút động lực cho mình:

 
Continue reading “Cuối cùng, cuộc đời chính là sự lựa chọn của chúng ta” – Jeff Bezos, CEO Amazon, tại Đại học Princeton

Hai gói quà

 

Chào các bạn,

Sống giữa những người đồng bào sắc tộc mình thấy thương họ thật nhiều vì họ rất nghèo, họ không những chỉ nghèo về cơm áo gạo tiền mà còn nghèo luôn cả về kiến thức… từ đó đã tạo ra nơi họ rất nhiều mặc cảm, nhút nhát, sợ sệt trong những tương quan giao tiếp với mọi người!

Tuy vậy! Bên cạnh những yếu điểm đó họ cũng được trời phú cho những tố chất nổi bật đội khi làm mình cũng phải giật mình, giật mình để nhìn lại cung cách sống cũng như cung cách ứng xử của mình đối với tha nhân.

Continue reading Hai gói quà

Lời xin lỗi chưa muộn

 

    TĐH: Chị Cao Thị Lai, tác giả bài này, đã được Matta Xuân Lành viết đến trong bài Tai Nạn. Bài này là bài đầu tiên chị Lai đăng trên Vườn Chuối.

    Chào mừng chị Lai đến với ĐCN.

Chào các bạn.

Thời gian cách đây khoảng sáu năm, vào một buổi sáng trời mưa tầm tả. Mình ngồi bán quán nhưng lúc này vắng khách, có chú bé chạy vào quán mình để trú mưa. Sau đó mình hỏi ra mới biết tên em là Võ minh Quyết, có hoàn cảnh đặc biệt so với những đứa trẻ khác.

Lúc ấy, em học lớp 6, trường Nguyễn Thị Minh Khai, Thành Phố Buôn Ma Thuột. Em kể, từ nhỏ em không biết mặt cha là ai, mẹ đi lấy chồng, nên em ở với bà ngoại và hai người cậu, ông ngoại đã mất từ lâu, nhà bà ngoại nghèo. Hằng ngày những lúc rảnh em phải đi lau mộ thuê để phụ đóng tiền học.

Continue reading Lời xin lỗi chưa muộn

Không chắc chắn

Chào các bạn,

Điều khó khăn mà chúng ta đối diện thường xuyên là sự không chắc chắn, nhất là không chắc chắn về tương lai—không biết mai mốt anh ấy còn yêu mình không, không biết đi thi có đậu không, không biết làm ăn có thua lỗ không…

• Đợi điều không chắc chắn xảy ra thường làm cho mình hồi hộp, căng thẳng và stress—vợ chồng hơi có chút vấn đề, nếu người cứ bị ám ảnh bởi không chắc chắn, thì chuyện bé xé ra to, vì tưởng tượng và căng thẳng quá nhiều; bạn bè hơi có chút vấn đề, đôi khi cũng thành căng thẳng, vì không chắc bạn kia sẽ hành động như mình muốn…

Continue reading Không chắc chắn

Mua trái xoài

 

Chào các bạn,

Cuối năm học NK 2010 – 2011 trước khi cho các em về nghỉ hè mình hợp đồng xe cho các em đi tham quan Nha Trang và tắm biển Dốc Lết một ngày.

Trước khi đi hai tuần mình liên hệ phụ huynh để xin phép cho các em. Phụ huynh các em rất mừng vì họ cũng thao thức cho con em của họ được biết nơi này nơi nọ, được đi đây đi đó để mở mang kiến thức, nhưng đó vẫn mãi hoài là điều mơ ước, và nếu mình không giúp thì không bao giờ họ thực hiện được, vì hoàn cảnh sống của gia đình họ quá khó khăn…

Continue reading Mua trái xoài

Bài học từ cuộc sống

 

Mỗi buổi sáng thức dậy tôi thường nhắc mình là hôm nay là một ngày mới và mình phải sống từng giây phút dù mình có làm bất cứ việc gì. Tôi phải luôn nhắc bản thân như vậy, vì các bạn chẳng thể biết là chỉ ngày mai, hay năm mười phút nữa bạn hòa vào dòng người hối hả trên từng con phố, bất kì chuyện gì cũng có thể xảy đến với bạn.

Continue reading Bài học từ cuộc sống

Luôn luôn chiến thắng

Chào các bạn,

Mình thường nói với các luật sư trẻ mới vào nghề: “Luật sư giỏi không bao giờ thua.” Và các bạn thường giật mình với đòi hỏi tuyệt đối đó. Làm sao mà không bao giờ thua được? Đã ra tòa thì cũng phải có lúc thua chứ? Chẳng lẽ cứ thắng mãi sao?

Ý mình không phải là nói lúc nào cũng có thể thắng 100% để thân chủ trắng án. Ý mình là: Nếu thân chủ của mình đáng ra bị tử hình, mà mình chiến đấu để đổi thành án chung thân, là mình đã thắng. Nếu thân chủ lý ra phải ở tù 30 năm mà mình có thể biến thành 10 năm, là đã thắng lớn. Nếu thân chủ phải mất 1 triệu đô mà mình có thể đổi lại thành 500 ngàn đô, là đã thắng lớn.

Continue reading Luôn luôn chiến thắng

Đường chỉ sửa quần

 

Chào các bạn,

Mình thấy hầu hết các em học sinh sắc tộc thiểu số đều có điểm giống nhau là khi mới bắt đầu vào năm học mới, các em học sinh nam cũng như nữ sau khi đi học ở trường về thường xin mình đi sửa áo sửa quần. Phải nói hầu như em nào cũng vậy và phải mất khoảng ba tuần sau mới ổn định việc các em xin ra ngoài sửa hoặc lấy áo quần về.

Mới đầu mình cũng lấy làm lạ nhưng sau khi ở với các em một thời gian, có dịp quan sát cách ăn mặc của các em, mình thấy mỗi em có nhiều lắm là ba bộ áo quần, không phải là áo quần mới nhưng là những bộ áo quần các em đã mặc từ năm này qua năm khác, nên khi qua năm học mới thường bị ngắn hoặc chật, nên các em phải xin đi sửa lại cho vừa với vóc dáng đã lớn hơn theo năm tháng của các em… Khi hiểu và biết được hoàn cảnh của các em như vậy mình thấy thương các em thật nhiều…

Continue reading Đường chỉ sửa quần

Chuyện kể trong đêm Trung thu

 

Đã 6 giờ chiều, hắn vẫn còn ngồi ở quán bia “cóc” tại một thị xã đông đúc. Chả là, anh bạn thân ở hội văn nghệ địa phương sau khi viết xong cái truyện ngắn, biết hắn đang có việc ở thị xã bèn truy tìm bằng được để khoe. Đọc xong dòng cuối bản thảo, ông bạn kéo hắn bằng được đi chiêu đãi. Biết văn nghệ sĩ tỉnh là nghèo nên hắn đã chủ động “tiến cử” một quán bia bình dân mà hắn từng đến, để ông bạn đỡ thâm thủng “màng túi” khi tỏ lòng hiếu khách và cũng không làm tổn thương đến sĩ diện của bạn… Nhưng thật oái oăm, ở ngay cạnh quán bia này vừa mới khai trương một cửa hàng đặc sản “Gà quê”. Bạn hắn định chạy sang kiếm nửa con gà sang nhậu với bia vi sinh (mà hắn phải bấm bụng nói là bia địa phương có hương vị rất đặc biệt!). Hắn giữ tay bạn lại: “Thôi, uống không cho mát. Uống nhanh, tôi phải về. Ông quên đêm nay là Trung thu, còn tôi có con nhỏ à?” Ông bạn nhăn mặt: “Ông buồn cười nhỉ. Lâu ngày mới gặp nhau. Xe ông về chỉ hơn tiếng đồng hồ! Mà uống thì phải có đồ nhậu. Gà quê đây ngon lắm, lại an toàn!” Hắn lắc đầu quầy quậy: “Nhưng tôi không biết ăn thịt gà!” Không hiểu sao hắn bịa ứng phó nhanh thế! Ông bạn tròn xoe mắt sau cặp kính cận dày cộp: “Thế à? Nhưng hình như, lần trước trong cuộc chiêu đãi của tỉnh…Vậy thịt chó nhé? Hôm nay không phải đầu tháng, cũng chưa phải cuối tháng. Trẻ con không được ăn thịt chó (*), nhưng chúng ta thì ăn được”. Đúng là lý luận cù nhầy cốt là để cuối cùng được bày tỏ lòng quý bạn. Hắn nhún vai. “Tôi càng không biết ăn. Ông biết đấy, tôi tiêu hoá kém, mà thịt chó quá nhiều đạm.” Điều này thì hắn nói đúng trăm phần trăm, và bạn hắn thì “tâm phục khẩu phục” hoàn toàn.

Continue reading Chuyện kể trong đêm Trung thu