Đấy là tên tập thơ của chị Lý Phương Liên tặng gia đình tôi đúng vào ngày 28 tết. Anh Nguyễn Nguyên Bảy cùng chị Lý Phương Liên và cô con gái út Nguyễn Lý Phương Ngọc, một họa sĩ trẻ đầy tài năng ra Hà Nội ăn tết, nơi mà trước đây anh chị đã nhiều năm công tác tại Đài phát thanh tiếng nói Việt Nam và đã từng nổi đình đám với những vần thơ lạ. Cuốn sách được in rất trang trọng và đẹp mắt, ngoài 46 bài thơ trong trẻo, thấm đẫm tình người và tình đời chị sáng tác từ khi còn rất trẻ, là các bức tranh đầy chất sáng tạo và trẻ trung của họa sĩ Nguyễn Lý Phương Ngọc. Cầm cuốn sách dầy dặn in trên giấy tốt và bìa cứng, đã biết tác giả trân trọng công sức sáng tạo của mình và tôn trọng bạn đọc đến nhường nào.
Category Archives: Thơ
Khúc giao mùa

Mùa xuân luôn là đề tài và cảm hứng sáng tạo cho các loại hình nghệ thuật. Với Bùi Thị Bình – một người yêu thơ đang sống tại Thị xã Tam Điệp tỉnh Ninh Bình, mùa xuân trong thơ chị mang một nét riêng, trong trẻo, đầy sức sống, vui tươi và đằm lắng. Bài thơ như bước đi trẻ trung của nàng xuân, rộn ràng rạo rực của vạn vật, như một khúc giao mùa!
Bụi mưa
nhẹ nhàng âu yếm
Bay bay
vương tà áo em
Bồng bềnh
long lanh chồi biếc
Ngập ngừng
mấy giọt sương đêm …
Bối rối xuân

Bối rối xuân
Sáng nay ưng ửng xuân hồng
Khung cảnh ấy nỡ nhốt lòng được sao?
Tiếc mình qua mất tuổi đào
Chẳng dám nhận những ngọt ngào đêm qua
Cứ đổ tại chén la đà
Vòng tay ghì chặt ấy là rượu thôi
Nồng nàn tựa cửa say rồi
Cỏ non biêng biếc dụ môi tự tình
Lộc bung con mắt rất xinh
Đa tình nhún nhảy rập rình trêu ngươi
Đam mê nhoẻn một nụ cười
Làm mình bối rối như thời ngày xưa
Chung chiêng như thể giấc mơ
Bỗng dưng lòng thấy dại khờ giữa Xuân…
Tôi bất ngờ trước ý thơ: “ưng ửng xuân hồng”. Trời ơi, sao không hồng tươi, hay tươi rói… mà lại: “ưng ửng” thôi, xuân chưa chín hay lòng người thơ cảm nhận như vậy vì một lý do tế nhị. Cái chính là nhà thơ tự bạch, không hề dấu diếm:
Nỗi niềm mùa đông
Tôi đọc bài thơ “Nỗi niềm” của Nguyễn Thị Thúy Ngoan, một nhà thơ của thành phố hoa phượng đỏ trong một chiều Hà Nội mưa rét căm căm. Song tôi như quên đi những cơn gió mùa đông bắc rít ngoài hiên vắng, bởi cái lạnh trong bài thơ tỏa ra thấm vào lòng cái “lạnh” của một con người, một cuộc đời ba chìm bẩy nổi, đã từng: “Đời em lạnh giá mùa đông/ Cây trơ trụi lá, ngô đồng gió bay/ Bao năm, bao tháng, bao ngày/ Bồ hòn làm ngọt – đắng cay thì cười”! – (Nguyễn Thị Thúy Ngoan).
Mưa đông đâu phải lạnh trời
Em đi ướt áo vì người nhớ mong
Tình yêu trắc trở long đong
Đón nhau bến lẻ – lối vòng chia tay.
Chia tay… vẫn quãng đường này
Quãng đường này với những ngày buồn vui
Nhớ thương, hạnh phúc, ngậm ngùi
Sông Hồng mặt sóng nói lời đáy sâu.
Em về trời đổ mưa mau
Gió mưa sấp ngửa, buồn đau nổi chìm
Em như hoa dậu bìm bìm
Thương mình phận mỏng im lìm vậy thôi!
Anh gần mà quá xa xôi…
Câu thơ xiêu vẹo đầy vơi nỗi niềm!…
Nguyễn Thị Thúy Ngoan
Lotus – Sen – Rabindranath Tagore

Sen
Đóa Sen nở
mà tâm tôi còn hờ hững buông lung
tay trống không và hồn đầy viễn mộng
hoang mang buồn chĩu nặng …
Chợt bàng hoàng tỉnh thức
khi làn gió nam thoảng về
mang mùi hương mơ hồ dịu nhẹ
Có một sắc cờ và trời thu Hà Nội trong thơ Nguyễn Sĩ Đại
“Dưới sắc cờ và trời thu Hà Nội” là tập thơ mới của Nguyễn Sĩ Đại ( Nhà xuất bản Hà Nội-2010) ra mắt đúng vào dịp Đại lễ nghìn năm Thăng Long – Hà Nội. Cái tên của tập thơ đã nói lên cái cốt lõi của tập thơ và đó chính là nguồn cảm hứng sáng tạo khơi gợi những cảm xúc, thể hiện những cảm nhận tinh tế, đa chiều về Hà Nội nghìn năm lịch sử.
Tập thơ 51 bài nhưng có tới gần 20 bài viết về Hà Nội. Còn hình ảnh Hà Nội thấp thoáng, lung linh trong mỗi bài như bóng Tháp Rùa ẩn hiện trong sóng biếc Hồ Gươm thì nhiều lắm. Thế mới biết tình yêu Hà Nội trong Nguyễn Sĩ Đại sâu sắc đến nhường nào. Dẫu rằng như anh tâm sự: “Hà Nội không phải là nơi tôi sinh ra. Không phải ai cũng có may mắn đó. Nhưng Hà Nội là nơi tôi có những năm tháng tuổi thơ học tập sơ tán ở trường Xuân La bên Hồ Tây mênh mông sương khói; Hà Nội là nơi tôi bước chân vào Đại học; nơi tôi có được tình yêu; nơi tôi “Giã trang sách trước mùa hoa phượng cháy” để lên đường vào Nam đánh giặc; nơi tôi về bên Hồ Gươm làm báo suốt cả cuộc đời ở báo Nhân dân”.
Continue reading Có một sắc cờ và trời thu Hà Nội trong thơ Nguyễn Sĩ Đại
Bước mẹ ru – The lullaby of mother’s steps

Bước Mẹ Ru
Ngày mẹ chết
Tôi còn viễn xứ
Đỏ lòng tìm phương hướng lần quê
-Mẹ ơi
Mẹ đợi con về
Đê mòn quê ngoại con về mẹ ơi !
Ru trẻ

Ngủ ngoan cho giấc đã thèm mộng mơ
Ầu ơ chớ khép mí hờ
Bóng chàng hoàng tử tình cờ đến bên
*
Ầu ơ đứa trẻ trong anh
Giữa tầng gác cũ lướt nhanh phím đàn
Thanh trong veo nhuộm ngỡ ngàng
Tuổi thơ nhấn nhả âm loan nỗi niềm
Một thoáng Bắc Giang

Say câu quan họ tần ngần bước ai
Giòn tan vỡ giữa tiếng cười
Bánh đa Kế khiến xui người gần nhau
Sông Thương trong nửa giòng sâu
Xui mắt ướt nói thay câu hẹn hò
Nhan Biền ẩn khuất mây mờ
Bâng khuâng hỏi Phượng hoàng xưa nơi nào
Continue reading Một thoáng Bắc Giang
Con

Nếu không có con nhà sẽ rất buồn
Mỗi người âm thầm một góc
Nỗi nhọc nhằn sau một ngày lao lực
Sẽ đầy hơn nơi cha
Bao muộn phiền trước cuộc sống nhiêu khê
Sẽ nhân thêm nơi mẹ
Nếu không có con
Bao lỗi lầm đời mẹ đã từng
Cứ cào xé tim cha hằn nếp nhăn lên trán
Bao thói tật cha, mẹ âm thầm chịu đựng
Sẽ bùng lên đốt tình mẹ trao
Đuổi

Đuổi
Khi anh nói yêu em
Họ – hiện ra bảo đừng tin
Họ – đã từng thiết tha
Rồi để mặc em lẻ bóng
Biển mặn

Biển mặn
Cởi bỏ rụt rè
Quăng ném ngại ngần
Tôi ngã vào biển chiều tím biếc
Gió như không gió
Biển là mẹ
Hiền hòa
Tan phiền muộn
Continue reading Biển mặn
Đường Lành
Hỏi anh

Không mùi vị, không cảm xúc,
Như một ly nước lọc,
Thanh thản và trôi đi.
Một Em yên lặng.
Continue reading Hỏi anh
Đôi khi

anh bảo em rằng
“tất cả chỉ là ‘chiến lược’ của anh”
(dù là cho bất kỳ mục đích gì)
vì rằng anh
tin tưởng ở em
tin rằng em
sẽ vững vàng
và xoay sở được.
Continue reading Đôi khi

