Anh Hoành nói « anh nghĩ cuộc đời Hồng Châu có nhiều chuyện để chia sẻ, có thể là chuyện bình thường của Hồng Châu nhưng không bình thường với mọi người ». Trái lại, em lại thấy em chỉ có những chuyện quá bình thường với mọi người, như chuyện nấu nướng, làm việc nhà, lái xe, đi học, đi làm, lập gia đình, v.v… Nó chỉ không bình thường đối với em, vì em phải nỗ lực hết sức mình, hàng ngày và lâu dài mới làm được một phần nào những chuyện bình thường đó.
Cho nên hồi đó khi em tập đạp được xe đạp – xe đạp bình thường sửa thành xe đạp 3 bánh, sau rất nhiều trầy trật cả xác lẫn hồn :), em có làm một bài thơ để « tự thưởng » mình và tặng những người bạn khuyết tật của em. Bài thơ tuy cũ (năm 1988) nhưng có tới mấy chữ xuân, đúng chủ đề anh Hoành đã ra. Em cũng chưa từng đăng bài này ở đâu cả, ngoại trừ trong cuốn nội san của nhóm bạn khuyết tật của em.











