Category Archives: Kỹ năng sống

Đôi Mắt Người Cha


Bob Richard, người từng là quán quân môn nhảy sào,chia sẻ một câu chuyện vô cùng xúc động về một cậu bé gầy gò hết lòng yêu bóng đá.Luyện tập miệt mài,cậu ta hào hứng để khẳng định mình.Nhưng vì nhỏ chỉ bằng một nửa so với những đứa trẻ khác,cậu chẳng đạt được gì. Tại mọi trận đấu,cậu bé tràn đầy hy vọng chỉ làm dự bị và hầu như không bao giờ chơi.Cậu thiếu niên này sống một mình với cha,và cả hai đều có mối quan hệ rất đặc biệt.

Mặc dù con trai luôn ngồi ghế dự bị,cha cậu luôn ở trên khán đài cổ vũ.Ông không bao giờ bỏ lỡ một trận đấu.Khi bước vào trung học chàng thanh niên này vẫn là người nhỏ nhất trong lớp.Nhưng cha cậu tiếp tục khuyến khích và nói rõ rằng cậu không phải chơi bóng đá nếu không muốn.Nhưng chàng thanh niên nhỏ yêu bóng đá và quyết định đến đó.Cậu quyết tâm cố gắng hết mình mỗi khi luyện tập,và có lẽ sẽ được chơi khi lớn hơn.
Trong những năm trung học cậu ta không bao giờ nhỡ một buổi tập luyện hay trận đấu nhưng vẫn lại là người ngồi ghế dự bị cả bốn năm.Người cha tận tụy luôn trên khán đài, luôn cùng với những lời động viên dành cho cậu.

Khi chàng trai học cao đẳng,cậu quyết định thi tuyển vào đội bóng đá với vị trí dự bị.Ai cũng chắc rằng cậu ta sẽ không vượt qua,nhưng cậu đã làm được.Huấn luyện viên đành nhận cậu và ông giữ cậu trong danh sách thành viên vì cậu luôn dốc toàn lực mỗi giờ luyện tập,và cũng trong giờ đó,truyền cảm hứng cho những thành viên khác và thúc giục họ khi thật cần thiết.

Việc vượt qua kì sát hạch làm cậu ta phấn khởi vô cùng đến nỗi cậu phóng nhanh đến điện thoại gần nhất và gọi cho cha.Cha cậu chia sẻ niềm sung sướng và được gửi những tấm vé mùa giải cho tất cả những ván đấu cao đẳng.Vận động viên trẻ đầy kiên nhẫn này không khi nào nhỡ buổi luyện tập trong suốt bốn năm cao đẳng,nhưng cậu chưa bao giờ được chơi trong một trận bóng.

Đó là lúc kết thúc mùa giải bóng đá năm học cuối cấp,khi cậu được ra mắt trong buổi tập luyện giao hữu chẳng bao lâu trước trận đấu lớn quan trọng, huấn luyện viên gặp cậu cùng bức điện tín.Chàng thanh niên đọc bức điện và nín lặng.
Đau khổ, cậu ta lắp bắp với thầy : «Bố em mới mất sáng nay. Hôm nay em nghỉ tập được không thầy?» Thầy nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu bé và nói: «Hãy nghỉ cả tuần đi, con ạ. Và thậm chí đừng có ý định trở lại trận đấu hôm thứ 7 này nhé.»

Thứ 7 đến và trận đấu diễn ra không tốt lắm. Hiệp 3, khi đội ta đang thua 10 điểm, một thanh niên lặng lẽ lẻn vào phòng thay đồ và thay bộ đồng phục bóng đá. Cậu ấy chạy ra đường biên, huấn luyện viên và các cầu thủ bất ngờ khi thấy người đồng đội trung thành của họ quay lại. «Thầy ơi, làm ơn hãy cho em chơi. Em chỉ muốn được chơi bóng hôm nay thôi » cậu ta nói. Huấn luyện viên lờ đi vì không muốn một cầu thủ tồi nhất chơi trong vòng đấu loại trực tiếp.

Nhưng cậu ấy vẫn cứ khăng khăng. Cuối cùng, thấy tội nghiệp cho cậu quá, huấn luyện viên đồng ý : « Thôi được rồi, vào đi ». Ngay sau đó, huấn luyên viên, các cầu thủ và mọi người trên khán đài đều không thể tin vào mắt mình. Một cậu thanh niên nhỏ con vô danh, người mà chưa từng thi đấu bao giờ đang chơi hay tuyệt vời. Đội bạn không thể làm gì để cản cậu ấy. Cậu ấy chạy , chuyền , chặn và lấy bóng như một ngôi sao.
Cả đội ăn mừng. Tỉ số hòa. Vào vài giây cuối của trận đấu, cậu bé ấy ngăn một đường chuyền, chạy thẳng đến gôn và ghi điểm. Khán giả ồ lên. Cả đội nhấc bổng cậu thanh niên lên vai. Ai cũng reo hò sung sướng.

Khi mọi người đã rời khán đài, cả đội đã tắm rửa xong và ra về, huấn luyện viên thấy cậu thanh niên đang ngồi một mình. Ông ta lại gần cậu bé và nói : «Ta không thể tin được. Con thật tuyệt vời. Nói đi, con làm thế nào vậy ? »
Cậu nhìn huấn luyện viên, rơm rớm nước mắt : «Thầy biết bố con đã mất, nhưng thấy có biết bố con bị mù không ? » Cậu ấy nghẹn ngào và cười gượng : « Khi nào bố cũng đến những trận đấu mà con tham gia, nhưng hôm nay là lần đầu tiên bố có thể thấy con chơi, và con muốn cho bố thấy rằng con có thể chơi bóng đá »

Hồng Hải –Vĩnh Thanh dịch


FATHER’S EYES

Bob Richards, the former pole-vault champion, shares a moving story about a skinny young boy who loved football with all his heart. Practice after practice, he eagerly gave everything he had. But being half the size of the other boys, he got absolutely nowhere. At all the games, this hopeful athlete sat on the bench and hardly ever played. This teenager lived alone with his father, and the two of them had a very special relationship.
Even though the son was always on the bench, his father was always in the stands cheering. He never missed a game. This young man was still the smallest of the class when he entered high school. But his father continued to encourage him but also made it very clear that he did not have to play football if he didn’t want to. But the young man loved football and decided to hang in there. He was determined to try his best at every practice, and perhaps he’d get to play when he became a senior.

All through high school he never missed a practice nor a game but remained a bench-warmer all four years. His faithful father was always in the stands, always with words of encouragement for him.
When the young man went to college, he decided to try out for the football team as a “walk-on.” Everyone was sure he could never make the cut, but he did. The coach admitted that he kept him on the roster because he always puts his heart and soul to every practice, and at the same time, provided the other members with the spirit and hustle they badly needed.

The news that he had survived the cut thrilled him so much that he rushed to the nearest phone and called his father. His father shared his excitement and was sent season tickets for all the college games. This persistent young athlete never missed practice during his four years at college, but he never got to play in a game.
It was the end of his senior football season, and as he trotted onto the practice field shortly before the big playoff game, the coach met him with a telegram. The young man read the telegram and he became deathly silent.
Swallowing hard, he mumbled to the coach, “My father died this morning. Is it all right if I miss practice today?” The coach put his arm gently around his shoulder and said, “Take the rest of the week off, son. And don’t even plan to come back to the game on Saturday.”

Saturday arrived, and the game was not going well. In the third quarter, when the team was ten points behind, a silent young man quietly slipped into the empty locker room and put on his football gear. As he ran onto the sidelines, the coach and his players were astounded to see their faithful teammate back so soon. “Coach, please let me play. I’ve just got to play today,” said the young man. The coach pretended not to hear him. There was no way he wanted is worst player in this close playoff game.

But the young man persisted, and finally feeling sorry for the kid, the coach gave in. “All right,” he said. “You can go in.” Before long, the coach, the players and everyone in the stands could not believe their eyes. This little unknown, who had never played before was doing everything right. The opposing team could not stop him. He ran, he passed, blocked, and tackled like a star.

His team began to triumph. The score was soon tied. In the closing seconds of the game, this kid intercepted a pass and ran all the way for the winning touchdown. The fans broke loose. His teammates hoisted him onto their shoulders. Such cheering you never heard.
Finally, after the stands had emptied and the team had showered and left the locker room, the coach noticed that this young man was sitting quietly in the corner all alone. The coach came to him and said, “Kid, I can’t believe it. You were fantastic! Tell me what got into you? How did you do it?”
He looked at the coach, with tears in his eyes, and said, “Well, you knew my dad died, but did you know that my dad was blind?” The young man swallowed hard and forced a smile, “Dad came to all my games, but today was the first time he could see me play, and I wanted to show him I could do it!”

Unknown author

Ủi Đồ


Ủi cái cổ áo trước, rồi 2 cái tay, thân trứơc, thân sau. Trung bình khoảng 5 phút xong một cái áo sơ mi của anh, 2/3 trên thẳng thớm hơn 1/3 dưới (chả là lúc nào anh cũng phải đóng thùng đi làm mà 😛

Đến áo của mình thì hạ nhiệt bàn ủi vì áo mình toàn là vải mỏng manh, nhẹ nhàng, lại có nhiều đăng ten, họa tiết. Ủi bên trong rồi ủi bên ngoài. Lúc mua áo hay may áo mình thường đòi hỏi nhiều ở đường kim mũi chỉ, để những lúc ủi đồ cũng dễ chịu với cái đẹp từ trong ra ngoài.

Rồi đồ của các con, nhỏ hơn, nhỏ hơn cho đến những “món” cuối cùng của con gái 3 tuổi. Để riêng qua một bên cái này bị đứt chỉ, cái kia bị mất nút, cái nọ còn dơ phải giặt lại. Mẹ hay đánh các con một roi để biết công người giặt đồ khi ăn uống, chơi nghịch lấm lem quần áo là vậy.

Cái bàn ủi! Cám ơn mày đã làm bạn với tao. Mày đã già và cũ lắm rồi. Hôm bữa lửa bốc cháy chỗ cái đuôi mày tao đau lòng lắm. Đón mày ở tiệm sửa điện về mà như đón người thân ở bệnh viện.

Cái lưng của mình ơi. Biết nàng đau nên ta ngồi rất thẳng, thẳng thì thẳng nhưng đau thì cứ đau. Thôi kệ, mọi người mặc đồ được ủi đều mang một tí đau của mình. Nhưng mà cũng đáng công làm đẹp cho những niềm yêu.


Nguyễn thị Phương Thảo

Bí Quyết Để Thăng Tiến

Bạn là một nhân viên có năng lực, cần cù, quyết đoán nhưng sau nhiều năm cống hiến sức lực và trí tuệ cho công ty, bạn vẫn chỉ là một nhân viên quèn. Phòng bạn vừa có người được thăng chức, anh ta không có khả năng làm việc được như bạn, cũng không cần cù chăm chỉ như bạn?

Nói chung là nếu xét theo góc độ khách quan thì bạn sẽ là người được thăng chức trước.
Vậy nên trong đầu bạn luôn thường trực câu hỏi “ Tại sao lại như thế?”

Đã bao giờ bạn bỏ công sức tìm hiểu và đã bao giờ bạn để ý đến cách cư xử của bạn, đến những hành động, thái độ của bạn trong suốt quá trình bạn làm việc, hợp tác cùng với cấp trên và những đồng sự trong phòng?

Hay bạn chỉ nghĩ đơn giản là nếu mình cố gắng, mình chịu khó, mình giỏi giang thì khả năng thăng tiến của mình là dễ dàng?

Mọi việc không hề đơn giản như bạn nghĩ bởi sự cần cù , năng lực của bạn không nhất thiết có quan hệ với nhau.

Trên thực tế, quan hệ giao tiếp và việc được thăng chức không thể tách rời.

Một quan điểm cố hữu của cấp trên là thường bênh vực, ưu đãi những người cấp dưới có thái độ tín phục mình. Dường như đối với những người có địa vị cao thì càng dễ mắc phải điều trên. Bởi không ai muốn đề bạt, cất nhắc một người cấp dưới không hòa hợp với mình làm trợ thủ cho mình. Tuy nhiên, đôi khi việc làm vừa lòng và có quan hệ tốt với cấp trên thường được cho là một dạng nịnh hót, vì thế sẽ kéo theo mối quan hệ không tốt với đồng nghiệp. Ngoài năng lực của mình nếu bạn có thể dung hòa tốt hai mối quan hệ đó, sự nghiệp của bạn sẽ thuận lợi hơn. Vậy mối quan hệ với cấp trên và đồng nghiệp như thế nào đây?

*Mối quan hệ với cấp trên:

Quan hệ tốt với cấp trên, cho dù là việc công hay việc tư thì đều rất có lợi. Về việc công, do trong quan hệ chủ và khách giữa hai bên nên có và thể hiện tình hữu nghị ở một mức độ nhất định, sự hợp tác có sự ăn ý tương đối, sẽ làm giảm rất nhiều những hiểu lầm không đáng có, tăng hiệu quả công việc. Về việc riêng, cấp trên càng hiểu cấp dưới thì càng có cảm giác an toàn, giống như tất cả đều nằm trong sự quản lý của cấp trên, do đó họ có thể tự do điều động. Cấp dưới khi có việc riêng phải xin phép, cấp trên cũng thông cảm và dễ dàng đồng ý. Có được điều này là do cấp dưới hiểu rõ cấp trên và luôn làm cho cấp trên tin tưởng.

Có nên tranh giành hơn thua với cấp trên không? Theo thiển ý của mình là điều cấm kỵ, nếu mình khăng khăng phản đối ngay. Những va chạm do tính cách hơn là lợi ích chung của tập thể thì cấp dười nên nhẫn nhịn với tinh thần dĩ hoà vi quý. Cho dù người cấp dưới có đúng 100% thì cấp trên vẫn có những lý lẽ riêng của mình.

Thường thì quyền lực như một con dao hai lưỡi. Người biết sử dụng , tức một sếp giỏi, có kỹ năng giao tế và dùng người giỏi sẽ không để xảy ra những va chạm lớn về tính cách. Họ biết cách nói sao để thuyết phục nhân viên. Nếu tranh luận một cách nghiêm túc thì phần thắng mà cấp dưới giành được là 10%, trừ khi có những sự sắp xếp lâu dài và hợp tác với các đồng sự khác để làm rõ sự bất tài, hay sai trái của cấp trên. Bằng không nếu đối đầu trực tiếp thì người chịu thiệt thòi đa phần là cấp dưới. Là một người cấp dưới, hành động và lời nói của chúng ta rõ ràng phải cân nhắc. Nhưng có những trường hợp sai sót của cấp trên dẫn đến thiệt hại đáng kể lợi ích của công ty, của tập thể, ta cần dũng cảm để nói ra, để tìm cơ hội phân tích và giúp cấp trên nhận ra vấn đề

Tính thiên vị của con người có từ khi sinh ra, phần lớn mọi người đều để mặc nó tồn tại và phát triển trong tâm thức của mình. Trong mối quan hệ giữa cấp trên và cấp dưới, những người có quan hệ tốt với cấp trên, hay còn được gọi là những người tâm phúc, thường dễ dàng được cấp trên đánh giá, nhìn nhận một cách khá thiên vị so với những người cấp dưới khác. Những người cấp dưới dù có tài giỏi đến đâu đi chăng nữa, nếu thiếu đi sự quan tâm cá nhận tới người khác, thì vô tình đã mang lại một mối quan hệ xây dựng chỉ mang tính chất vì lợi ích bản thân. Ngược lại, nếu có thể tạo dựng tình hữu nghị tốt đẹp với cấp trên và trở thành người trợ thủ đắc lực, cộng sự tín nhiệm thì khi đó việc hợp tác tất nhiên sẽ dễ dàng hơn nhiều và những lợi ích mà mình đạt được cũng hết sức đáng kể. Bởi đơn giản, cấp trên cũng là con người, cũng thích nhận được sự quan tâm của cấp dưới không đơn thuần là ở việc chung. Cảm giác khi ở nhà được người thân quan tâm, ở công ty được sự yêu mến của nhân viên hay sếp làm cho tâm lý của cả hai bên có cảm giác an toàn nhất định. Và khi có cơ hội đề bạt, đương nhiên cấp trên sẽ chọn người cấp dưới tâm đầu ý hợp với mình trước khi tính đến khả năng thăng cấp cho người làm việc không hợp ý mình.

*Quan hệ với đồng nghiệp.

Trong công việc, bạn đôi khi không thể tránh được sự cạnh tranh, xích mích với đồng nghiệp. Nếu gặp phải những đồng nghiệp có thái độ không tốt, luôn ganh tỵ, ghen ghét bạn, trong lòng bạn cũng vì đó mà sinh ra cảm giác chán ghét thì bạn và đồng sự không bao giờ có được tình hữu nghị. Để hóa giải được tình huống này, bạn phải hết sức khéo léo và có một thái độ chân thành, tích cực. Không bao giờ có tư tưởng mình có khả năng, tài giỏi hơn người, coi đồng nghiệp là những người kém cỏi dù bạn có giỏi đến mấy. Nếu bạn muốn mọi việc được tiến hành thuận lợi, bạn nhất thiết phải học cách tôn trọng người khác như thế nào, phải loại bỏ những tư tưởng hẹp hòi, tạo dựng tình hữu nghị ngay cả với những người mà mình không hợp tính cách.

Bạn nên tự hỏi mình nguyên nhân mà bạn không thể hợp tác cùng đồng nghiệp ? Vấn đề do bản thân bạn chưa nỗ lực trong khi tao không khí vui vẻ hòa hợp hay là do phía người ta không chịu hợp tác cùng bạn? Bạn không thể xem nhẹ kỹ xảo sống hòa bình cùng người khác bởi nó chính là mấu chốt cho sự thành công trong sự nghiệp của bạn và an hoà ở môi trường làm việc.

Chân thành và mở lòng ra, ban sẽ được đồng nghiệp chấp nhận

Sự chân thành quyết định rất nhiều trong nỗ lực tạo dựng mối quan hệ với đồng nghiệp. Giúp đỡ họ khi họ gặp khó khăn trong công việc với một thái độ chân thành, thành tâm tha thứ cho họ khi họ làm điều gì có lỗi với bạn, quan tâm đến họ cả việc công và việc riêng. Mỗi ngày bạn có 1/3 thời gian ở bên họ. Bạn có thể có được niềm vui hay sự thỏa mãn trong công việc hay không, có yêu nghề và vui vẻ với nghề hay không thì bạn đồng nghiệp đóng vai trò hết sức quan trọng. Bạn không thể tập trung làm việc được khi tới văn phòng, đồng nghiệp không để ý tới bạn, họ không chủ động nói chuyện với bạn, không tâm sự chia sẻ với bạn về công việc.

Bạn nên gạt bỏ khỏi mình sự đố kỵ, thói ganh đua không tích cực, hòa đồng thân thiện với tất cả đồng nghiệp trong công ty, không nên nói xấu đồng nghiệp trước mặt cấp trên, không nên có thái độ phân biệt, kỳ thị với những người kém hơn mình…Lấy thành ý của bạn để thực hiện tất cả những điều đó, bạn sẽ dễ dàng thành công trong việc tạo dựng mối quan hệ đối với đồng nghiệp.

Quan hệ tốt với đồng nghiệp, bạn đã có 50% sự thành công.
Cấp trên thăng chức cho cấp dưới, ngoài việc xem xét năng lực làm việc và tính hợp tác của bản thân anh ta, còn phải xem xét quan hệ của anh ta với đồng nghiệp như thế nào. Nếu bạn có năng lực, sự cần cù, lòng đam mê công việc, mối quan hệ với cấp trên và đồng nghiệp đều tốt đẹp thì thành công của bạn là cái mà bạn đã nắm chắc trong tay.

Chúc bạn thành công trong việc thiết lập và phát triển các mối quan hệ ở nơi làm việc.


Nguyễn Thanh Mai

Leo_pretty

Hi Vọng

Bóng tối bủa vây khắp căn phòng kín mít, không có lấy một khe hở nào để ánh sáng dù nhỏ nhoi có thể len vào. Bóng tối đen đặc cứ đập vào mắt gây nhức nhối. Có cảm giác như bị mù.

Nó ngồi đó, bó gối nhìn vào màn đêm u tối, im lặng nghe trái tim Nó đập từng nhịp, từng nhịp. Nó liên tưởng tới một lúc nào đó, trái tim của Nó mệt mỏi, nằm im và không muốn đập những nhịp đập đều đặn đó nữa. Tuyệt vọng, chán chường.

Nó không biết bao nhiêu đêm rồi mình thức trắng. Không phải Nó không muốn ngủ nhưng giấc ngủ đến với Nó cứ chập chờn, đáng sợ. Mới vừa nhắm mắt, Nó đã mơ thấy ác mộng, những cơn ác mộng kinh hoàng mà tỉnh dậy Nó không thể lý giải được tại sao. Nó cũng không biết mình đã ngồi như thế trong bao lâu. Mọi thứ đối với Nó dường như đã ngừng lại. Trong Nó không còn chút ý niệm nào về không gian, thời gian kể từ buổi sáng hôm đó.

Mọi thứ xảy ra quá nhanh, nhanh đến nỗi làm cho Nó không kịp cảm nhận được chuyện gì đang diễn ra. Từ hôm đó đến giờ, trong đầu Nó lúc nào cũng văng vẳng một câu hỏi ” tại sao?”. Nó đi tìm mọi lý do nhưng cũng không thể trả lời cho câu hỏi của mình. Nó ép bản thân tin rằng đấy chỉ là một sự nhầm lần, rằng chuyện đó là của người có cái tên giống Nó. Nó tự huyễn hoặc mình rằng không bao giờ chuyện đó có thể xảy ra với Nó… Còn nhiều, rất nhiều lý do Nó tự bào chữa cho mình.

Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Dù cho Nó có cố tình không chấp nhận, thì cái sự thật hiển nhiên đó vẫn đang đeo bám Nó ngày qua ngày. Nó bàng hoàng, đau đớn và xót xa cho cái số phận của mình. Bởi Nó sinh ra trên đời này đã là một sai lầm, tồn tại đến giờ phút này lại càng sai lầm hơn nữa. Cái suy nghĩ ước gì mình chưa từng được sinh ra lại quay về trong tâm trí của Nó. Nó mất phương hướng. Nó cứ quay cuồng mãi với sự đắn đo, chấp nhận hay từ bỏ. Nếu chấp nhận, Nó sẽ phải rất dũng cảm, phải có đủ bản lĩnh để đối mặt với nỗi đau về thể xác và tâm hồn. Còn nếu từ bỏ, mọi chuyện hết sức đơn giản, nhẹ nhàng nhưng Nó sẽ bị mang tiếng là kẻ hèn nhát, Nó sẽ làm cho trái tim của những người yêu thương Nó đau đớn. Nó sẽ làm cho Chị, người mà Nó kính trọng và yêu quý thất vọng. Đó là điều Nó không hề muốn. Gọi điện cho Chị, Nó khóc. Nó là đứa rất bản lĩnh, dù gặp phải chuyện gì cũng chưa bao giờ để lộ cảm xúc ra ngoài. Nhưng với chị dường như Nó không che dấu gì cả. Nó khóc như một đứa trẻ. Khóc với nỗi ấm ức đè chặt trong lòng. Chỉ có Chị mới có thể hiểu được tâm trạng của Nó mà chính bản thân Nó cũng chẳng hiểu nổi. Chỉ có Chị mới có thể kéo Nó lên khỏi bờ vực mà Nó đang tìm cách lao xuống.

Hai tuần điều trị thử nghiệm, Nó tưởng đâu mình đã chết. Những cơn đau về thể xác hành hạ Nó. Nó gắng chịu đau, cố quên đi cái cảm giác nhức nhối xâm chiếm Nó từng giờ từng phút. Bác sĩ hỏi Nó có đau lắm không, Nó chỉ cười nhăn nhó. Tác dụng phụ của thuốc còn khiến Nó mơ màng như bị mộng du, nằm trong bệnh viện mà Nó cứ ngỡ mình đang ở tận đâu đâu. Nó cố ngủ. Trong giấc ngủ vội vã, Nó thấy đôi chân mình chênh vênh , đứng ở một nơi thật tối, thật đáng sợ. Có hàng ngàn khuôn mặt gớm giếc, kỳ lạ đang nhìn Nó, cái nhìn như muốn hỏi Nó là ai, tới đây làm gì. Tỉnh dậy rồi mà Nó còn cảm thấy những khuôn mặt đó đang hiện hữu quanh đây, nhìn xoáy vào ruột gan Nó.

Nằm trong viện, nó chứng kiến nhiều mảnh đời còn bất hạnh hơn mình. Chứng kiến lằn ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Bên khu B, cái Nga vừa mới qua đời. Hồi sáng Nó còn mang sang tặng cái Nga một con gấu bông, vậy mà chiều nay, chị y tá mang con gấu về trả lại cho Nó. Nó bàng hoàng và tự giận mình đã không kịp nói lời tạm biệt với người bạn đặc biệt đó.

Cảm xúc lẫn lộn, Nó bỗng chốc thấy sợ, sợ màn đêm, sợ cái chết sẽ ập xuống đầu Nó bất kỳ lúc nào. Sợ những bóng ma vây quanh Nó khi đêm xuống, sợ sự cô đơn đang xâm chiếm trái tim bé nhỏ. Trong đời Nó, Nó chưa từng trải qua cảm giác như thế này bao giờ. Cảm giác như bị bỏ rơi, bị bỏ lại chốn này một mình. Tủi thân, Nó muốn khóc nhưng không thể khóc, nước mắt cứ nghẹn lại trong cổ họng. Nó sợ lắm. Nỗi sợ hãi đó như một động lực mãnh liệt, đẩy Nó ra khỏi bóng tối u uất, xua tan những ý nghĩ vẩn vơ trong tâm trí Nó. Nó bước ra ánh sáng, ngẳng mặt nhìn cuộc đời và môi nở nụ cười ngạo nghễ.

Vậy là giờ Nó đã biết mình phải làm gì. Nó sẽ chấp nhận sự thật. Nó sẽ đối diện với chính bản thân mình. Nó sẽ tìm cách để có thể thoát ra khỏi cái định mệnh của mình. Nó sẽ đương đầu với những gì đang chuẩn bị xảy đến. Bởi Nó cũng đã nhận thấy mình không hề đơn độc. Bên cạnh Nó còn có Chị, có tình yêu thương của Chị dành cho, có sự quan tâm của nhiều người bạn mới. Sự quan tâm chân thành mà Nó chưa bao giờ được nhận trong đời mình. Niềm hy vọng dù nhỏ nhoi đang len lỏi vào suy nghĩ của Nó. Không phải định mệnh tạo ra Nó, mà chính Nó sẽ tạo ra định mệnh cho mình. Thay đổi tư duy tích cực hơn, Nó sẽ làm được điều đó.

Nó chợt nhớ những ý tưởng về tư duy tích cực trên trang web quen thuộc đã trở thành món ăn tinh thần hàng ngày đã dần giúp nó thay đổi tư duy từ tiêu cực bi quan đã theo hướng tích cực và lạc quan hơn. Cái giây phút tình cờ khi nó gõ vào phần tìm kiếm của google: Hạnh Phúc là gì? Những ai có thể hưởng được đặc ân ấy? Thế rồi tiêu đề bài viết: ” Để hạnh phúc: buông xả và tha thứ “ hiện ra giữa bao nhiêu tiêu đề khác. Định mệnh dun dủi cho nó click vào cái link ấy để rồi nó đến với ngôi nhà của yêu thương của hi vọng như những mầm xanh. Và những thay đổi đã xảy ra từ trong sâu thẳm tâm hồn nó.

Nếu không có sự thay đổi kì diệu ấy, nó đã chọn cách giải quyết cuộc đời, chấm dứt nỗi đau, vĩnh biệt bóng ma của quá khứ và nỗi sợ hãi theo cách ấy: dại dột và hèn nhát.

Đâu đó trong đầu nó vọng lên một câu nói về đau khổ đọc được khiến nó suy nghĩ :

Đau khổ là một phần của đời sống…..
Rõ ràng là chúng ta không thể tránh đau khổ hơn là tránh ăn uống ngủ nghỉ. Chúng ta chỉ có thể học cách xử lý với đau khổ thế nào khi chúng đến mà thôi. Càng trải nghiệm đau khổ, chúng ta càng trưởng thành ra, càng già dặn ra, càng khôn ngoan ra.
” ( Trần Đình Hoành)

Và nó đã bắt đầu nhận rõ hình bóng mình trong một bài viết khác, Những Ngọn Nến Cho Đời:

Tuy nhiên khi chúng ta đã trưởng thành, dù chỉ mới vài bước trong tư duy tích cực, chúng ta bắt đầu cảm nhận được rất rõ ràng quyền lực của tư duy tích cực trong việc chuyển hóa đời mình. Và đời của những người khác.” (Trần Đình Hoành)

Ánh mặt trời đang lấp ló những tia nắng rực rỡ đầu tiên, báo hiệu một ngày ấm áp sau những đêm lạnh giá. Đâu đó ngoài kia có tiếng chim hót líu lo đón chào ngày mới.


Nguyễn Thanh Mai

Leo_pretty

24 tiếng bạn làm gì?

Mỗi người trong thế giới này đều được trao một thứ tài sản vô giá như nhau: 24 đồng hồ. Nhưng cách mà người đó sử dụng quỹ thời gian giới hạn này thì lại hoàn toàn khác nhau. Kĩ năng quản lý thời gian thực sự quan trọng và khác biệt giữa những con người và phân biệt một người làm việc hiệu quả hay không. Hiệu quả ở đây mình hiểu là bạn làm được những việc có ích, cần thiết cho bạn. Ví dụ cũng là 10 tiếng đồng hồ mà bạn học được 100 từ tiếng Anh là hiệu quả, trong khi ngồi vô máy tính đọc toàn những tin vô bổ chẳng giúp ích gì cho bạn thì gọi là không hiệu quả.

Có thể bạn đã từng thắc mắc, tại sao người đó làm được nhiều việc trong một ngày đến thế, hết đi làm, họp hành liên miên, giải quyết những vấn đề hóc búa, mà vẫn chơi thể thao đều đặn, vẫn viết báo đều tay, vẫn tham gia các hoạt động văn hóa văn nghệ và bao nhiêu là thứ khác.

Ôi còn mình thì. Sáng ngủ dậy loay hoay thế nào mà đã 9 giờ. Ngồi vô máy tính đọc mấy cái email và tin tức đã thấy 11 giờ. Đi ăn trưa quay lại có khi đã 1 giờ chiều. Vội vàng cắp cặp lên trường, tối về nhỏ bạn gọi đi uống café đến 11 giờ khuya. Vậy là hết ngày rồi. Điểm lại là than một câu “Cả ngày hôm nay chẳng làm được việc gì ra hồn”. Đúng thế.

Đôi khi bạn cảm thấy những người làm việc hiệu quả dường như có một bí quyết gì đó chăng mà mình chưa nắm được. Bí quyết đó chính là kĩ năng quản lý thời gian của bạn đấy.

Trước hết, để quản lý thời gian tốt bạn hãy lên danh sách cho mình những việc mà bạn muốn làm (vì nếu bạn chẳng có việc gì để làm, hoặc không muốn làm, thì 24 tiếng thành nhiều quá ). Có nhiều thứ lắm mà bạn cứ nghĩ mình không có đủ thời gian. Bạn cứ lên danh sách đi và sẽ thấy với 24 giờ bạn làm được nhiều thứ lắm.
Ví dụ nhé:

Kế hoạch trong tuần:

1. Đọc xong 1 cuốn sách: nếu chưa có sách, hãy đi mua hoặc mượn ngay cuốn đó để trên bàn học.

2. Trau dồi tiếng Anh: học ở nhà một mình thì hết việc này đến việc kia chồng chéo thành ra cả tháng nay lên kế hoạch mà vẫn chưa được chữ nào cả, vậy thì phải đăng kí một cua tiếng Anh và mua sách ôn ngay.

3. Tham gia một câu lạc bộ Sinh viên của trường: bạn lên hỏi xem có hoạt động gì sắp tới không, ví dụ đăng kí đi dạy trẻ em khuyết tật hay lớp học tình thương tuần 2 buổi.

Vậy là ít nhất bạn đã có cho mình một danh sách các việc cần làm (to-do list). Có danh sách này trong đầu rồi, bước tiếp theo bạn lên một lịch trình làm việc cụ thể sao cho tiết kiệm thời gian nhất. Ví dụ, xem lịch hoạt động câu lạc bộ có bị trùng với lịch học tiếng Anh không, nếu trùng thì thu xếp vào một buổi khác. Xem địa điểm học tiếng Anh có gần chỗ đi dạy kèm không, cách nhau bao nhiêu xa. Giả dụ chiều thứ 4 đi dạy rồi chạy qua trung tâm học luôn có kịp không? Vậy là đỡ phải về nhà loay hoay hết cả buổi tối. Nhỏ bạn có gọi điện thì nhắn “Cuối tuần nhé, tớ phải đi học”. Thế là có lí do chính đáng để từ chối một buổi café tán gẫu chẳng đâu vào đâu.

Rất nhiều giờ trong ngày chúng ta làm việc không hiệu quả là vì có những khoảng thời gian chết mà mình không kiểm soát được như vậy đó. Khi nhiều việc lên rồi, giả dụ bạn vừa làm Chủ tịch câu lạc bộ Sinh viên của trường, vừa đi làm thêm buổi tối, lại học Anh văn cuối tuần. Cùng một lúc có rất nhiều thứ phải giải quyết, vậy thì làm sao đây?

Đặt ưu tiên cho các việc cần làm (tasks) và bố trí chúng xem nên giải quyết vào lúc nào là vừa ít tốn thời gian và chất lượng cao nhất. Ví dụ buổi sáng là lúc bạn tỉnh táo và tập trung nhất, vậy hãy giải quyết những việc quan trong như viết một bức thư trang trọng xin tài trợ cho chương trình sắp tới, hoặc soạn thảo các văn bản, lên chương trình kế hoạch đầu tuần, học một chút tiếng Anh vv…Những việc ít quan trọng hơn như trả lời các email, hay gọi điện thoại, đi lấy giấy tờ vv.. thì để sau giờ trưa khi đầu óc thấy hơi mỏi mỏi rồi.

Đây chỉ là một số ví dụ cụ thể mình viết ra, các bạn có thể tùy nghi áp dụng trong hoàn cảnh của mình. Nhớ là: 1) Đặt mục tiêu, 2) Lên danh sách những việc cần làm, và 3) Lên thứ tự ưu tiên và giải quyết vào lúc thích hợp nhất.

Mỗi ngày trước khi đi ngủ, bạn cố nhớ lại những việc mình đã làm trong ngày và tự đánh giá xem liệu đã hiệu quả chưa, có thể làm tốt hơn mà ít tốn thời gian hơn không, lúc nào là lúc bạn làm việc đó hiệu quả nhất. Như vậy kĩ năng quản lý thời gian của bạn sẽ tốt lên mỗi ngày và giá trị một giờ đồng hồ của bạn cũng sẽ tăng lên nhiều lắm. Đến một lúc nào đó biết đâu như Bill Gates, bạn sẽ không màng nhặt một tờ 100$ vì một giây của bạn đáng giá hơn thế :-).

Chúc các bạn một ngày hiệu quả nhé,

Hoàng Khánh Hòa

Hãy nói cho tôi một lí do

Chào các bạn,

Trong cuộc sống đôi khi chúng ta biết một điều gì đó tốt, chúng ta muốn làm nhưng lại cảm thấy không hoàn thành được. Dưới đây mình chỉ nêu ra một ví dụ về học ngoại ngữ và chia sẻ với các bạn kinh nghiệm của mình để thực hiện được một mục tiêu cụ thể nào đó.
i-do-i-love-you
Hồi cấp 3 mình thích học tiếng Anh lắm mà cuối cùng trường lại dạy tiếng Nga. Vì không thích tiếng Nga nên hồi đó học rất khổ sở, như kiểu học toán. Cô dạy cho từ nào là biết từ đó, rồi ghép ra được câu nào thì biết câu đó. Trong khi đọc tiếng Anh thì vào rất nhanh. Một vài người bạn của mình vẫn hay phàn nàn là họ học tiếng Anh khó khăn lắm, như kiểu trâu đi cày ruộng mà cày mãi cũng chẳng thấy đi đến đâu. Mỗi lần bạn bè mình hỏi kinh nghiệm học thi Toefl, học sách gì, làm bài tập ở đâu, nghe đĩa CD nào vv… mình nhìn lại thì cũng chẳng biết đã học những quyển nào, gọi là mỗi quyển một tí, và cũng toàn những sách ôn thi cơ bản như cuốn của Princeton và Longman giống như mọi người thôi. Thậm chí các sách bổ trợ cũng chỉ có vài ba quyển chứ không nhiều như mọi người tưởng. Nói về kinh nghiệm ôn thi mình cũng chia sẻ vài phương pháp nhưng cũng chỉ để tham khảo thôi vì mỗi người sẽ có một phương pháp học khác nhau.

Nghĩ đi nghĩ lại, nếu có bạn nào hỏi mình “Sao bà học tiếng Anh tốt thế?” thì chỉ có mỗi câu trả lời này là mình thấy nó hợp lý nhất “Vì tôi thích.”

Nhưng nếu chỉ thích thôi chắc mình cũng chỉ dừng lại ở trình độ giao tiếp bình thường. Ai cũng biết là đào sâu một vấn đề nào đó cần nhiều công sức lắm. Mình thì có một lí do để nâng cao khả năng Anh ngữ thêm một bậc nữa: mơ ước đi du học. Nhiều bạn có thể cười và bảo “Du học thì ai mà chả thích”. Đúng là như vậy, nhưng nhiều người nghĩ điều đó đôi khi là không tưởng, là vượt quá khả năng của bản thân. Vô vàn những lí do như Anh ngữ của tôi kém thế này, học đến bao giờ đủ điểm mà nộp hồ sơ, tôi học hành bình thường thế này, có nộp cũng chắc gì đã xin được học bổng. Nhiều và rất nhiều lí do bạn có thể kể ra. Nhưng các bạn quên mất một điều là tự hỏi mình “Có thích không?”. Nếu bạn thích đi du học hay muốn tìm một công việc mới ở một công ty đa quốc gia, vậy là bạn có một lí do để học tiếng Anh rồi đó.
Ilovemyjob
Khi đã làm với sự yêu thích tự khắc bạn sẽ chủ động tìm ra phương pháp cho mình để học được tốt và đạt được mục tiêu. Lúc mình học ôn Toefl và GRE cũng vậy. Nếu không có ý định du học thì sẽ chẳng thể có động lực tốt để đóng cửa ở nhà ôn thi, trong khi bạn bè rủ đi café hay dự tiệc và bao nhiêu chuyện ngoài lề khác nữa. Khi học khó quá thì mình lại tự an ủi, nếu không đạt kết quả tốt thì dù sao trình độ tiếng Anh cũng lên được vài bậc, thế cũng là tốt quá rồi.

Còn nếu bạn chưa thấy yêu thích Anh văn, hãy đi tìm cho mình một lí do. Vì sao phải học? Vì nó tốt cho công việc của tôi sau này. Vì tôi có thể đọc báo mạng và cập nhật thông tin cho cả nhà nhanh và chính xác hơn. Vì tôi có thể đi du lịch Singapore một ngày gần đây và nói chuyện được với người bản xứ. Vì trường tôi sắp vào học yêu cầu ngoại ngữ rất cao nên tôi phải học từ bây giờ. Có vô vàn những lí do rất chính đáng để bạn thấy tại sao mình nên yêu thích và tìm hiểu một vấn đề.
lovewhatUdo
Khi đã tìm được cho mình một lí do, bạn sẽ muốn làm và làm với sự say mê. Những vấn đề hóc búa dường như biến mất. Thay vào đó bạn chỉ muốn cầm từ điển tra ngay một từ mới, muốn viết ra ngay vào cuốn sổ từ vựng, muốn mở trang tiếng Anh ra đọc tin tức, muốn dậy sớm hơn thường lệ để tranh thủ tập phát âm, muốn ra hiệu sách mua một vài quyển về ngữ pháp, vân vân và vân vân.

Với những vấn đề khác trong cuộc sống cũng vậy, hãy cố gắng tìm cho mình một lí do để yêu thích trước khi bắt tay vào làm bạn nhé. Khi bạn chưa tìm được câu trả lời cho mình, hãy tìm xung quanh, hãy dừng lại và lắng nghe bản thân mình, bạn sẽ thấy câu trả lời ở đâu đó, rất gần thôi.

Chúc các bạn một ngày hứng khởi,

Hoàng Khánh Hòa

Bộ Đôi Nghệ Sĩ Ba Lê Khuyết Tật Tài Năng

Năm 1996 một tai nạn ô tô thảm khốc đến như một định mệnh trong cuộc đời Lima đã lấy đi cánh tay phải của cô. Khi đó cô 19 tuổi và là một vũ công ba lê chuyên nghiệp người Trung quốc xinh đẹp đầy hứa hẹn. Người bạn trai khôi ngô từ bỏ cô khiến cô tuyệt vọng và đã tìm cách kết liễu cuộc đời, nhưng may nhờ cha mẹ cứu được. Tình yêu đối với cha mẹ đã cho cô nghị lực để tiếp tục sống. Cô đã học cách sống độc lập. Cô học và viết chữ Hoa thật đẹp bằng tay trái, và làm được nhiều việc khác như chải mái tóc đến ngang bờ vai, học nấu ăn và giặt quần áo….

Vài tháng sau cô mở một hiệu sách nhỏ. Năm năm sau, Lima được mời tham dự cuộc thi Biểu Diễn Nghệ Thuật Đặc Biệt cho người khuyết tật và đoạt huy chương vàng.
Lima & Xiaowei Zhai

Năm 2002, một thanh niên đẹp trai, Tao Li, đem lòng yêu cô say đắm, nhưng cô tránh mặt anh ta vì sợ bị tổn thương lần nữa.
Sau khi cô biến mất ở Bắc Kinh, Tao tìm kiếm cô khắp nơi bất chấp sự phản đối và nhạo báng của cha mẹ cô. Sau cùng anh tìm được cô đang múa tại một quán bar. Từ đó họ không xa nhau nữa. Khi bệnh Sars hoành hoành họ túng quẫn vì các nhà hát đóng cửa. Năm 2004, anh xin được giấy phép làm người đại diện hợp pháp cho cô và cố gắng giúp cô phát triển nghệ thuật biểu diễn độc đáo của cô. Vào một đêm tuyết rơi giá buốt, khi cả hai đang co ro trong một đường hầm chờ sáng để đón xe buýt sau một ngày dài phụ diễn tại một điểm chiếu phim, cô đột nhiên muốn múa trong tuyết với anh.

Trước đây cô đã dùng điệu múa của mình để kể cho anh câu chuyện của đời cô, và lần này, anh chợt nhận ra đây chính là tài năng độc đáo của cô. Tháng 9 / 2005, Li gặp một người thanh niên – Xiaowei Zhai, đang được huấn luyện để dự thi đua xe đạp tại Thế Vận Hội Đặc Biệt cho người khuyết tật. Xiaowei chưa từng múa trước đó. Năm 4 tuổi, anh trèo lên một chiếc xe máy cày ngã xuống và mất một cẳng chân trái . Khi đó bố anh hỏi anh có sợ không vì bác sĩ sẽ cưa chân anh. Cậu bé Xiaowei Zhai không thể hiểu được cuộc đời mình sẽ khác biệt thế nào nên trả lời không. Khi người cha hỏi cậu có sợ những trở ngại và khó khăn trong đời, cậu hỏi lại: Trở ngại và khó khăn là gì? Chúng có ngon không? Người cha cười mà ứa lệ: “Có, chúng giống như những cây kẹo con ưa thích” rồi lau nước mắt trả lời tiếp:

“Con chỉ cần ăn những thứ ấy một lần một miếng.” Lớn lên Xiaowei Zhai rất lạc quan, giỏi điền kinh và có tính hài hước. Anh tập nhảy cao, nhảy xa, bơi, lặn và sau cùng quyết định thi xe đạp. Huấn luyện viên tin rằng anh sẽ dành được 2, 3 huy chương tại Thế Vận Hội Đặc Biệt này.
Thoạt đầu Xiaowei Zhai không hiểu là thế nào anh có thể “múa” khi anh chỉ còn một chân, vì thế Li mời anh đến xem cô biểu diễn điệu “Tay Trong Tay “ với một nam nghệ sĩ khác. Khi xem cô biểu diễn, anh cảm thấy rằng mình đang được xem một tâm hồn mạnh mẽ và thuần khiết, biểu diễn tuyệt vời trên sân khấu, và đồng ý thử. Li và Tao đối xử với anh như với người em trai và họ sống chung một nhà trong hơn một năm khổ luỵện.

lima2
Không ai có thể tưởng tượng được những khó khăn và chướng ngại họ phải đương đầu. Anh chưa từng biết gì về múa, trong khi cô lại là người cầu toàn. Có thật nhiều câu chuyện đáng khâm phục và làm mọi trái tim cảm động rơi lệ. Với người lành lặn bình thường, cũng cần rất nhiều quyết tâm và kiên trì mới có thể luyện tập và biểu diễn vũ ba lê. Huống chi đây là một bộ đôi khuyết tật ở những bộ phận mà không ai tin họ có thể vũ ba lê. Thế nên chúng ta có thể hình dung được những vất vả, gian khó, bao nhiêu mồ hôi và nước mắt đã đổ xuống sàn tập của họ. Chỉ một động tác buông cô xuống, thật đáng kinh ngạc và ngưỡng mộ, anh đã làm cô ngã trên sàn cứng hơn 1000 lần.

Để có một bước chuyển qua phải, họ bắt đầu tập lúc 8 giờ sáng và đến hơn 8 giờ tối chỉ tập được một điệu duy nhất.
Tất cả những gì họ làm là luyện tập ngày đêm, từ sáng đến tối từ 8 giờ sáng đến 11 giờ khuya mỗi ngày, dưới mọi thời tiết cho đến khi họ hết sạch tiền vào đầu năm 2007. Tháng tư năm đó, họ đã bước vào vòng chung kết cuộc thi, đã thắng được 7000 đối thủ trong cuộc thi Vũ Ba Lê Truyền Hình Cáp Trung quốc.

Đấy là lần đầu tiên cặp nghệ sĩ khuyết tật này dự thi biểu diễn. Họ đoạt huy chuơng bạc với số điểm là 99, 17, chưa nói đến điểm bình chọn cao nhất của khán giả.

Mời các bạn xem phần biểu diễn độc nhất vô nhị của căp nghệ sĩ khuyết tật có nghị lực phi thường này với khúc ba lê Tay Trong Tay (Hand in Hand)

Chúc các bạn luôn tràn đầy nghị lực sống có ích và quyết tâm đi đến đích thành công.

– BALLET – HAND IN HAND, do Xiaowei Zhai (mất một cẳng chân) và Lima (mất một cánh tay) biểu diễn

Nghỉ Ngơi

Nghe tin mẹ bệnh, con gái lên xe tốc hành từ Sài Gòn về Vũng Tàu chuyến đầu ngày, rồi lại quay về Sài Gòn trên chuyến xe cuối ngày. Cũng may là mẹ đã đứng dậy đi lại được, mình tranh thủ nghỉ ngơi ngay trên xe.
EasyCapture,JPEG
Sau một tuần chăm con bệnh, nay con đã chạy nhảy, cười và cả làm trò hề, đến lượt mẹ nghỉ ngơi tí chút.
Chờ mail người yêu hiện ra trong list mail đầu ngày. Không có. Quay qua nghỉ ngơi, không chờ đợi nữa. Thật ra thì mình cũng đầy đủ hơn người rồi.
Thứ Bảy, Chủ nhật không nghỉ ngơi được thì tranh thủ nghỉ vào thứ Hai hoặc một ngày sau đó.

Chỉ 5 giây trên chiếc ghế văn phòng, nhè nhẹ ngửa cổ lên trần nhà là có thể hoàn toàn nghỉ ngơi và trở lại với công việc ngay sau đó.

chuoi ngoc
Xâu chuỗi lại những hạt nghỉ ngơi thì thấy cũng khá dài.

Lo sợ những người yêu mình, thương mình không còn yêu thương mình nữa. Nghĩ làm gì, hãy nghỉ ngơi.

Xong một buổi presentation trang trọng trước nhiều bá quan văn võ. Tự thưởng bằng một cái thở phào và nghỉ ngơi.
Nếu phải khóc, cứ im lặng để nước mắt chảy dài và đem theo tất cả  phiền muộn, ấm ức, tiếc nuối, hối lỗi. Còn mình thì nghỉ ngơi, sâu lắng.
take a rest - bicycleBuổi cơm trưa ăn vội tại sở làm, tội gì cứ nghĩ về đồng nghiệp khó ưa, ông sếp khó tính làm mất ngon bữa cơm của mình. Sao không nghỉ ngơi và tận hưởng những gì mình đang được nếm?
Trong túi hết tiền, nghỉ khỏe, không cần phải đăm đăm mua cho được đôi giày kia làm gì. Thật ra cũng không cần thiết lắm.

Ngày mai Chủ nhật, tối nay mọi người có thể nghỉ ngơi, không phải post bài mới lên Đọt Chuối Non.

Những tích tắc nghỉ ngơi gói lại đong đầy một cuộc sống bình an, giữa bộn bề lo toan, rắc rối.

Nguyễn Thị Phương Thảo

Not Enough

To wish better things for you is not enough. You also need to find ways to make everything better.

To point at someone and blame him for his mistake is not enough. You also need to ask him whether you can help him make everything correct or better
Silent Symphony helping_hands
To say: “Everyone/Someone needs to do this work” is not enough. You also need to belong to “everyone” and you’re “someone”, too, so why don’t you do it?

To tell someone what’s right is not enough. You also need to do the right things so that everyone can see and understand them.

To dream is not enough. You also need to work to make that dream come true.

To require is not enough. You also need to know how to give.

To say: “I tried” is not enough. You also need to try again and try more.

To want to be loved is not enough. You also need to learn how to love first.

To say “I care” is not enough. You also need to prove how much you care.

To wake up is not enough. You also need to start.
fuel_cell_start_
To start is not enough. You also need to pursue continuously.

To make a living is not enough. You also need to create life.

To have a good friend is not enough. You also need to know how to become a good friend, too.

To believe someone is not enough. You also need to tell him about it.

Quan Jun translated
.

KHÔNG ĐỦ

Mong muốn những điều tốt hơn cho bạn là không đủ. Bạn cần tìm cách để làm cho mọi thứ tốt hơn nữa.

Chỉ vào một người khác và đổ lỗi cho họ về một sai lầm là không đủ.
burning-candles
Bạn còn cần hỏi họ xem bạn có thể giúp họ làm mọi thứ đúng hơn được không.

Nói “Mọi người/Ai đó cần phải làm việc này đi” là không đủ. Bạn cũng thuộc “mọi người” và bạn cũng là “ai đó”, sao bạn không làm việc ấy?

Nói cho người khác biết điều gì đúng là không đủ. Bạn còn cần thực hiện chúng để mọi người có thể nhìn bạn và hiểu được.

Mơ ước là không đủ. Bạn còn cần phải làm việc để biến ước mơ đó thành hiện thực.

Đòi hỏi là không đủ. Bạn còn cần cho đi nữa.

Nói “Tôi đã cố gắng rồi đấy chứ!” là không đủ. Bạn còn cần phải học cách yêu thương trước đã.

Muốn được thương yêu là không đủ. Bạn còn cần phải học cách yêu thương trước đã
say love
Nói “Tôi có quan tâm” là không đủ. Bạn còn phải chứng tỏ bạn quan tâm đến mức nào.

Tỉnh dậy là không đủ. Bạn còn cần phải bắt đầu.

Bắt đầu thôi là không đủ. Bạn còn cần phải tiếp tục theo đuổi.

Kiếm sống là không đủ. Bạn còn cần phải tạo ra cuộc sống.

Có một người bạn tốt là không đủ. Bạn còn cần phải học để cũng trở thành một người bạn tốt.

Tin tưởng một người là không đủ. Bạn còn phải nói với họ điều đó.

Source: 2! Magazine

Ước Mơ của Em

Những vấn đề của thế giới này không thể được giải quyết bởi những kẻ hoài nghi hay yếm thế, những người mà chân trời của họ bị hạn chế bởi thực tế hiển nhiên. Chúng ta cần những con người có thể mơ về những điều chưa bao giờ có” (Đông Vy dịch)

Đôi lúc em tự hỏi em đang ước mơ điều gì!

Ước mơ đầu tiên của em là được sở hữu một chiếc laptop!

laptop

Không phải vì em thích khoe khoang với bạn bè hay để suốt ngày được chìm trong thú vui chat chit hay game online, mà để có thể dễ dàng phục vụ việc học tập và niềm đam mê viết lách của mình hơn. Nếu có nó, em sẽ luôn mang theo bên mình bất cứ nơi đâu, bất cứ lúc nào. Để ngay khi bắt gặp bao điều mới mẻ trong cuộc sống hàng ngày, em sẽ đặt tay vào bàn phím và viết nên những dòng chia sẻ với mọi người, đồng thời cũng để làm vốn sống cho mình. Để khi dòng cảm xúc tuôn trào trước một câu chuyện cảm động hay một hoàn cảnh éo le, em sẽ viết nên một câu chuyện, nhỏ thôi nhưng chứa đựng những suy nghĩ, cách nhìn của bản thân và cả thông điệp muốn chuyển tải về điều mình vừa được chứng kiến. Để khi cần tìm hiểu một kiến thức nào đó cho mỗi bài học, em sẽ click ngay Google và tự mình tìm kiếm chúng chứ không phải chờ người khác làm giúp. Để khi bất chợt muốn nghe một bản nhạc yêu thích thì không phải đợi đến tối về nhà mới được thưởng thức bằng con PC….Em thích có một chiếc laptop lắm! Không cần đắt tiền hay vẻ ngoài hào nhoáng, sành điệu, chỉ cần đủ chức năng cần thiết, đủ bền và nhất thiết phải có kết nối Internet thì em sẽ cảm thấy vui lắm! Vui vì mình có một người bạn đồng hành đắc lực để những sở thích, niềm đam mê và việc học của mình không bao giờ bị lỡ nhịp. Khi ấy, hẳn sẽ có biết bao điều thú vị mà em có thể tự đem lại không chỉ cho mình mà còn cho mọi người.

Ước mơ thứ hai của em là thi đậu vào trường đại học mà mình yêu thích!

Đó là điều mà hầu như bất cứ người học sinh năm cuối thời trung học đều mong muốn. Tuy đó không phải là con đường duy nhất mở ra một tương lai tốt đẹp cho mỗi người, nhưng đó là một con đường có ý nghĩa nhất mà họ có thể đem lại cho gia đình, thầy cô, bạn bè và chính bản thân họ sau 18 sinh viênnăm trời phấn đấu, nổ lực không ngừng. Với em cũng vậy! Sẽ thật đáng tiếc nếu ở mốc quan trọng nhất của đời học sinh này, chỉ vì một phút sai lầm: chán học, mất tập trung hay dựa dẫm, ỷ lại người khác…mà gây nên bao nỗi tiếc nuối vì mọi công sức, nỗ lực bấy lâu nay đổ xuống sông xuống biển. Em tự nhủ với bản thân, rằng mình hãy cố gắng lên, hãy vượt qua những khó khăn nhỏ bé ấy, điều mà hầu như ai cũng phải đối mặt ít nhất một lần trong đời, để con đường tương lai của mình thực sự rộng mở. Em cũng không gây áp lực cho bản thân mà chỉ luôn cố gắng hết sức có thể, để việc học tập không phải là gánh nặng mà một niềm vui; để không khiến bản thân và mọi người phải thất vọng vì đã kỳ vọng quá nhiều. Thi đậu đại học còn là động lực giúp em hiện thực hoá ước mơ đầu tiên một cách nhanh nhất nữa! Dù cha mẹ em luôn mong muốn những điều tốt đẹp nhất cho con mình, nhưng thực tế điều kiện gia đình chưa cho phép để em có thể sở hữu một chiếc laptop trong những năm học cấp ba này. Vậy nên, mục tiêu đậu đại học đặt ra đồng thời cũng nhân đôi niềm vui cho em, thôi thúc lòng quyết tâm và sự cố gắng trong em lớn lên từng ngày. 🙂

Được làm một công việc mà chính bản thân yêu thích sau khi tốt nghiệp đại học là ước mơ thứ ba của em!

Để đạt được điều này quả thật là một quá trình đầy gian lao và thử thách đang chờ đợi em phía trước. Trong thời đại này, kiếm được một công việc đã khó, kiếm một công việc phù hợp với chuyên môn và đam mê của mình lại càng khó hơn. Điều đó đòi hỏi em phải thực sự học tập một cách xuất phongviensắc, toàn diện, biết trau dồi và làm giàu vốn hiểu biết bản thân mỗi ngày và quan trọng hơn là phải có kĩ năng sống tích cực. Khi đó, không những em sẽ tự tạo nên hạnh phúc cho chính mình, mà còn đem lại những điều kì diệu cho cuộc sống, cho cộng đồng xã hội. Em muốn trở thành nhà báo để viết nên những sự thật từ cuộc đời. Em muốn trở thành nhà văn để được cầm bút mỗi ngày và sáng tạo nên những món ăn tinh thần cho tâm hồn mỗi con người luôn tươi trẻ, yêu đời. Em muốn trở thành một nhà hoạt động xã hội tích cực để mỗi ngày bước chân mình trải dài trên khắp các nẻo đường, bất chấp khó khăn, gian khổ, để đem lại một chút gì đó có ý nghĩa về vật chất và cả tinh thần cho những người dân nghèo khổ. Em muốn nhiều, nhiều hơn thế nữa! Tràn đầy quyết tâm và hi vọng, em có niềm tin sau này trưởng thành mình sẽ thực hiện được, chỉ cần mình cố gắng từng chút một, bắt đầu từ những điều nhỏ bé và giản dị nhất.

“Nếu bạn muốn biến những giấc mơ của mình thành hiện thực, điều đầu tiên bạn phải làm là…thức dậy” (Đông Vy dịch)

Là một cô gái cực kỳ thích du lịch và có tinh thần yêu quê hương đất nước sâu sắc, hiển nhiên em sẽ không thể bỏ qua ước mơ được đi khắp mọi miền đất nước và khám phá những con người, cũng như cảnh đẹp và nét văn hoá riêng biệt của mỗi vùng miền rồi. Như thế cũng giúp em tìm hiểu được nhiều hơn về sự hình thành và phát triển của dân tộc, và những di tích lịch sử anh hùng của đất nước mình. Hơn nữa còn thúc giục mình phấn đấu nhiều hơn để đóng góp thật nhiều cho sự phát triển của đất nước. Khi đã có một công việc ưa thích và tất nhiên là có trong tay một số tiền nhất định do chính công sức mình làm ra, thì thực hiện điều này cũng không quá khó khăn nữa. Trở ngại lớn nhất có lẽ là vấn đề thời gian và mình có đủ sức khoẻ để thực hiện cuộc hành trình một cách trọn vẹn hay không mà thôi! Vì thế em sẽ không bỏ sót bất cứ một cơ hội nào để tuổi trẻ, quãng thời gian đẹp nhất của mỗi người không trôi qua một cách vô nghĩa để sau này không phải cảm thấy hối tiếc. Em, cũng như nhà thơ Xuân Diệu trong bài Vội vàng, cứ lo sợ quãng thời gian tuyệt vời này vụt qua mất! 😀

dreams-1

Em vẫn luôn ấp ủ một ước mơ lớn lao, đó là có đủ tiền để xây dựng nên một thư viện của chính mình. Trong đó, sẽ có vô vàn những cuốn sách hay với mọi thể loại dành cho mọi lứa tuổi, từ sách giáo khoa, báo chí, truyện thiếu nhi, truyện ngắn đến những cuốn từ điển, tiểu thuyết kinh điển, truyện trinh thám, sách khoa học… để chia sẻ miễn phí với tất cả những ai yêu thích đọc sách. Đó cũng sẽ là nơi mọi người trao đổi quan điểm, kinh nghiệm cá nhân về việc học cũng như việc đọc sách với những người khác để làm giàu thêm vốn hiểu biết cho mọi người. Ở đó cũng sẽ có những chiếc máy tính để mọi người có thể thoả thích học hỏi, chia sẻ và đặc biệt nhất cũng sẽ có những căn phòng nhỏ dành cho những trẻ em mồ côi, lang thang nhưng vô cùng yêu thích sách được ở lại và trở thành những nhân viên đặc biệt giàu lòng nhiệt tình và gắn bó dài lâu với thư viện như ngôi nhà của mình. Để hiện thực hoá ước mơ này có lẽ sẽ chẳng còn điều gì khó khăn hơn, nhưng một khi đã thực hiện được ước mơ thứ ba, thì sẽ chẳng có gì ngăn cản em quyết tâm làm bằng được. Không ai đánh thuế ước mơ cả! Nên em sẽ không cho rằng đó là một điều quá xa vời mà từ bỏ đâu!

“Để đạt được những điều lớn lao, chúng ta không chỉ cần hành động, mà còn cần ước mơ; không chỉ cần lập kế hoạch, mà còn cần tin tưởng”

Eiffel_Tower_1
Dù ước mơ thứ năm có thực hiện được hay không, thì em vẫn sẽ đặt ra cho mình mục tiêu tiếp theo. Đó là được chu du vòng quanh thế giới: Đến thăm những Luân Đôn xinh đẹp, Pari hào hoa, New York hiện đại, Rôma lãng mạn hay vùng đất Brazin đầy thú vị, thiên đường Australia với những chú Kănguru đáng yêu, Nhật Bản với những cây cầu vĩ đại xuyên biển, Xingapo với những hệ thống tàu điện ngầm tiên tiến và một bầu không khí trong lành bậc nhất thế giới, Hàn Quốc với những món ăn thật yummy hay Trung Quốc với những địa danh văn hoá, lịch sử nổi tiếng,…Không chỉ thế em còn muốn dành thật nhiều thời gian để đến những vùng đất ở Châu Á, Châu Phi nơi mà vẫn còn hàng triệu phụ nữ, trẻ em phải sống trong cảnh nghèo khó và thiếu thốn cả những nhu cầu tối thiểu nhất như nước sạch, thức ăn, thuốc men…để tận mắt chứng kiến và thấy trân trọng những gì mình đã và đang được hưởng; để góp sức mình cứu vớt những sinh linh bé nhỏ đang dần mất đi sự sống; để làm một điều gì đó, nhỏ bé thôi cho những người không cùng dòng máu, không cùng dân tộc nhưng cùng đồng loại với mình. Họ xứng đáng được hưởng những điều tốt đẹp như bất cứ ai khi họ được sinh ra và tồn tại trên thế giới này, nhưng họ đã không được như thế…

Em còn có…n lần ước mơ khác, và em tin chắc mỗi người cũng có rất nhiều ước mơ của riêng họ. Những ước mơ của em, nhỏ bé và giản dị như mỗi ngày được nhận một lời chúc hay một nụ cười từ người khác có, vĩ đại như leo lên đỉnh Everest cũng có nhưng chúng có điểm chung là đều xuất phát từ những mục đích chân thật, để hướng tới những điều tốt đẹp không chỉ cho bản thân mà còn cho tất cả mọi người. Giữa chúng có một sự liên kết đặc biệt, mỗi ước mơ đều liên quan đến những ước mơ khác và phải xuất phát từ những điều nhỏ nhất, giản dị nhất mới có thể tạo nên được những điều lớn lao. Chính vì thế, em sẽ bắt đầu, ngay lúc này, bằng việc sống hết mình, suy nghĩ tích cực và hành động tích cực 100% mỗi ngày để bắt đầu cuộc chinh phục những ngọn núi, mà đỉnh núi lại chính là mỗi ước mơ của bản thân mình. Suy nghĩ như thế đã là bước đầu của sự thành công, chỉ cần một chút tự tin, bản lĩnh và thật nhiều sự cố gắng, thì em tin chắc ngày những ước mơ của em được bay cao trên bầu trời xanh hi vọng kia sẽ không còn xa nữa…
dream4

“Điều nguy hiểm nhất cho hầu hết chúng ta không phải là chúng ta nhằm mục tiêu quá cao rồi không đạt được, mà là nhằm mục tiêu quá thấp rồi lại đạt được”

Nothing is impossible! Hãy tin tưởng như thế! Con người cũng bắt đầu từ những ước mơ nhỏ bé cho tới những ước mơ thật lớn lao và phi thường mà người khác thường cho là “mộng tưởng” mới có thể gây dựng được một thế giới như ngày hôm nay. Đừng ngại ước mơ và nuôi dưỡng ước mơ nhé! Vì biết đâu một ngày nào đó chúng không chỉ còn là những ước mơ nữa thì sao!

Nguyễn Linh Thảo Vi

Có một thời cho mỗi mục đích dưới bầu trời

Chào các bạn,

Tương lai luôn luôn là một cái “không biết” lớn. Ta có thể phỏng đoán và làm kế hoach cho tương lai một tí–như tháng nào làm đám cưới, tiền lời tam cá nguyệt tới là bao nhiêu–nhưng bản chất thực sự của tương lai là “không biết.” Dù ta có tính tháng tới làm đám cưới thì rất có thể ngày mai ta sẽ bị bệnh nằm liệt giường một năm. Hoặc ta tính lời tam cá nguyệt tới, nhưng có thể tuần tới có chiến tranh Nam Bắc Triều Tiên làm kinh tế trong vùng đảo lộn và ta sẽ lỗ thay vì lời.
unknownfuture
Khi ta nóng lòng chờ đợi điều gì đó trong tương lai và yếu tố “không biết” khá cao, như chờ một công việc mới cho hết thật nghiệp, hay chờ thương mãi của ta khá lên để thu vào được tí tiền trang trải chi phí…, thì độ stress sẽ gia tăng tỉ lệ thuận với mong đợi của ta—càng nóng lòng trông đợi nhiều ta càng stress nhiều.

Nhưng yếu tố “không biết” của tương lai–yếu tố tạo ra stress—cho chúng ta, thực ra nên là yếu tố để ta không stress. Đã nói là “không biết” tức là ta hoàn toàn chẳng có quyền lực nào trên cái “không biết” đó cả, ta chẳng có cách nào thay đổi cái “không biết” đó cả, thế thì stress làm gì? Stress cũng vậy , không stress cũng vậy, tại sao lại stress cho mất sức khỏe? Cứ phè đi có phải là hơn không?

Yếu tố “không biết” này có rất nhiều tên gọi: Thời tính (timing), ý Chúa, nhân duyên (có thể từ tiền kiếp ta không hề biết), số phận, định mệnh, may rủi… Nhưng dù là tên gì đi nữa, nó cũng đều ám chỉ “Ta chẳng có quyền lực gì trên nó cả.”

Peter Seeger và ban nhạc The Byrds viết bản nhạc rất nổi tiếng “Turn! Turn! Turn!” (Quay,Quay, Quay):

Cho mỗi thứ
Đều có một mùa
Và có một thời cho mỗi mục đích dưới bầu trời.
Một thời để sinh, một thời để chết
Một thời để gieo, một thời để gặt
Một thời để giết, một thời để làm lành
Một thời để cười, một thời để khóc
Một thời để xây, một thời để phá
Một thời để múa hát, một thời để thở than…

Các lời này là lấy nguyên văn trong sách Ecclesiastes của Thánh kinh. Mỗi thứ có một thời, nghĩa là ta có muốn làm khác đi cũng không được. Khi đã là thời chiến tranh thì ta có muốn hòa bình cũng không được. Sở dĩ thế, vì cuộc đời có nhiều yếu tố không biết, nhiều yếu tố ngoài sự kiểm soát của ta.
for-everything-there-is-a-season
Như vậy nghĩa là khi ta đến lúc làm ăn xuống, cũng đừng stress, vì đến lúc nó phải xuống, nó phải xuống. Và đến lúc ta làm ăn lên, cũng đừng kiêu, đến lúc nó phải lên,nó phải lên.

Mình có chị bạn rất thông minh, có đến 2 bằng tiến sĩ—tiến sĩ toán và tiến sĩ kinh tế. Một ngày nọ chị ấy tâm sự với mình: Anh biết không, hồi trước em tưởng là em rất giỏi, tính đâu đúng đó. Em chơi stock, đánh là trúng, đánh là trúng, thắng lên đến cả triệu. Rồi đùng một cái thị trường chứng khoán sụp đổ, em tiêu tùng hết chẳng còn đồng nào. Em mới nghiệm ra rằng em chẳng thông minh hơn mọi người tí nào như em tưởng. Thực ra, lúc chứng khoán đang lên, ai đánh cũng trúng, nhắm mắt đánh bừa bãi cũng trúng, vì mọi chứng khoán đều lên và mọi người đều trúng. Làm em có ảo tưởng là em giỏi. Đến lúc nó xuống, ai tính cũng trật. Vậy thôi.

Cuộc đời cá nhân chúng ta bị ảnh hưởng bởi 2 nhóm lực chính: (1) tư duy tích cực và nỗ lực tích cực của riêng ta, và (2) các yếu tố “không biết”—như thời tiết, thiên tai, may rủi, nhân quả, Chúa định….

Ta không nên tiêu cực, nằm há miệng chờ sung, vì nếu thời kinh tế khá tìm việc rất dễ, nhưng ta không chịu đi tìm việc thì cũng không thể có việc được. Dù chuyện gì xảy ra, nhiệm vụ của ta là tích cực làm những việc ta nên làm—như là đi tìm việc, như là quản lý công ty cách tốt nhất mà ta có thể làm, như là tập thể thao thể dục và ra ngoài một chút để chống lại cơn stress…

Nhưng khi ta đã làm xong những việc ta nên làm trong ngày—tức là hoàn thành nhiệm vụ của ta về cái ta biết, cái ta có thể kiểm soát được—thì hãy nằm ngủ yên, mặc điều gì sẽ xảy ra ngày mai, vì những yếu tố ta không biết, không kiểm soát được, có thể mang đến những chuyện mà ta không thể biết được hôm nay.
Want Day
Làm cái mình có thể làm hôm nay, và vui vẻ đón nhận ngày mai, dù ngày mai sẽ đem đến cái mình thích hay cái không thích.

Điều quan trọng là: “Tôi đã làm tốt nhất những điều tôi có thể làm hôm nay.”

Và nếu ta đã làm tốt nhất những điều ta có thể làm hôm nay, ta cũng biết rằng kết quả ngày mai, dù tồi hay tốt, thì vẫn là kết quả tốt nhất có thể có, vì nó là hậu qủa của “Không biết” + “Cố gắng tốt nhất của tôi”, thay vì chỉ là “Không biết” + “Cố gắng loàng xoàng của tôi.”

Xong rồi vui vẻ kiên nhẫn đợi mùa đông qua và mùa xuân đến. Dù thấy hơi lâu, bạn có thể tin rằng, “Tôi sẽ không chết” và nếu bạn không chết, thì chắc chắn bạn sẽ thấy mùa xuân đến. Không sai được.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright 2009
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Chiếc Băng Gạc của Bé Susie

… Trước Cô Smith đang có trái tim đau buồn, cô bé Susie e dè xòe bàn tay có chiếc băng cá nhân trong đó và nói: “Cái này để băng cho trái tim của cô ạ”. Như để chắc chắn, Susie nói thêm: “Cháu đã dùng vài lần và nó rất tốt”….

in hands 2

Chiếc băng gạc trở thành cầu nối yêu thương, có thể xoa lành nổi đau mất con của Cô Smith. Cô bé Susie trở thành hình ảnh hết sức thơ ngây và trong sáng về tình yêu thương, chia sẻ. Câu chuyện này tôi đã kể đi kể lại nhiều lần cho nhiều người nghe, trong nhiều tình huống. Có lần tôi đã online đọc chuyện cho cô giáo dạy văn năm lới 7 nghe vì cô cũng đang rất buồn. Tôi nghĩ câu chuyện tôi đọc cũng sẽ có giá trị như chiếc băng gạc của bé Susie vậy. Hôm nay, xin kể lại một lần nữa, cho bản thân tôi, cho những ai đang cần một sự xoa dịu ngọt ngào. Hãy cảm nhận sự thiêng liêng kỳ thú của cuộc sống, của mỗi con người mang đến cho nhau.

Chiếc Băng Gạc Cho Trái Tim Tan Vỡ

little-girl2
– Mẹ, mẹ đang làm gì thế ? Cô bé Susie chỉ mới 6 tuổi hỏi mẹ.
– Mẹ đang nấu món thịt hầm cho cô Smith hàng xóm.
– Vì sao ạ ? – Susie thắc mắc.
– Vì cô Smith đang rất buồn con ạ. Con gái cô ấy vừa qua đời và trái tim cô ấy đang tan nát. Chúng ta sẽ chăm sóc cô ấy một thời gian – bà mẹ dịu dàng trả lời.
– Tại sao lại thế hả mẹ ? – Susie vẫn chưa hiểu.

– Thế này nhé con yêu, khi một người rất buồn, họ sẽ không thể làm tốt ngay cả những việc rất nhỏ như nấu bữa ăn tối hay một số việc vặt khác. Vì chúng ta cùng sống trong một khu phố và cô Smith là hàng xóm của gia đình mình, chúng ta cần phải giúp đỡ cô ấy. Cô Smith sẽ không bao giờ còn có thể nói chuyện, ôm hôn con gái cô ấy hoặc làm bất cứ điều gì thú vị mà mẹ và con có thể làm cùng nhau. Con là một cô bé thông minh Susie. Có thể con sẽ nghĩ ra cách nào để giúp đỡ cô ấy.

sleeping bears

Susie suy nghĩ rất nghiêm túc về những điều mẹ nói và cố gắng tìm cách góp phần giúp đỡ cô Smith. Vài phút sau, Susie đã ở trước cửa nhà cô Smith, rụt rè bấm chuông. Mất một lúc lâu cô Smith mới ra mở cửa : “Chào Susie , cháu cần gì ?”. Susie cảm thấy giọng cô Smith rất nhỏ, khuôn mặt cô trông rất buồn rầu, như thể cô vừa khóc vì mắt cô hãy còn đỏ mọng nước.

“Mẹ cháu nói con gái của cô vừa qua đời và cô đang rất buồn vì tim cô bị thương – Susie e dè xòe tay ra. Trong lòng bàn tay của cô bé là một chiếc băng gạc cá nhân – Cái này để băng cho trái tim của cô ạ”. Như để chắc chắn, Susie nói thêm: “Cháu đã dùng vài lần và nó rất tốt”. Cô Smith há miệng kinh ngạc, cố gắng không bật khóc. Cô xúc động quỳ xuống ôm chặt Susie, nghẹn ngào qua làn nước mắt : ” Cảm ơn, cháu yêu quý, nó sẽ giúp cô rất nhiều”.
sympathy-
Chiếc băng gạc nhỏ bé nhưng kỳ diệu của Susie đã đem đến sự ấm áp cho trái tim tuyệt vọng của cô Smith. Kể từ đó cô gài chíếc băng gạc vào một xâu chìa khoá nhỏ và luôn mang theo bên mình như một sự nhắc nhở phải quên đi nỗi đau và mất mát.

Khi phải chịu đựng một nỗi đau quá lớn thật không dễ để nhận ra ngay rằng vết thương ấy rồi cũng sẽ lành. Chiếc băng gạc nhỏ bé của Susie đã trở thành biểu tượng của sự hàn gắn nỗi đau và biến tất cả niềm vui, tình yêu, hạnh phúc cô đã có cùng con gái trở thành những kỷ niệm êm đềm dịu ngọt chứ không phải một gánh nặng đeo vào tâm hồn suốt cuộc đời.

Nguyễn Thị Phương Thảo

BAND-AID FOR BROKEN HEART

nhan-ai
-Mommy, what are you doing?”, asked Susie, a 6 year old girl.
-I’m preparing stewed meat for Ms Smith-our neighbor, dear!
-Why do you have to do that, mom??
-“Because she’s now extremely desperate, honey. Her daughter has just died and you know, it hurts her alot. We’ll take care of her”, said tenderly the mother.
-I still don’t understand why, mom.
-“Ok, listen, sweetheart, when people are sad, they cannot do anything well even small things such as cooking or things like that. Because we are living near her, in the same area, moreover, she’s our neighbor, we have to help her when she’s in need.”, sighed the mother, “Ms Smith will never be able to hug or kiss her daughter or to do anything u and I can do together everyday. You are an intelligent girl, Susie. You can think of some way to help her.

Susie spent time thinking about what her mom had said and the way to help Ms Smith now seriously. Few minutes later, hesitating in front of Ms Smith’s house, Susie rang the bell in a very timid way. Hearing the beel ring, Ms Smith opened the door:
– Hi Susie, what can I do for you, dear?
It seemed to Susie that Ms Smith’s voice was so small that her words seemed to came in short gasps. Her face looked pale as though she had just cried because tears were welling up in her eyes.
– “My mom told me your daughter had just passed away and now you are disappointed because your heart is injured”, said Susie, giving her hands to Ms Smith. In her hands was a compress, “This is for ur broken hear”, emphasised Susie, “I have used it many times… and it’s very good, I think.”
Gasping at Susie, Ms. Smith tried to stem the upsurge of a stabbing pain and not to cry out. She broke down and hold Susie tight in her arms
-Thank you..Thank you, sweetheart. I’ll cheer me up…It’ll help me alot..
angels-blessing
That small but marvellous compress brought a miracle to Ms Smith’s broken heart. Since then, Ms Smith had never left that compress. To her, it was something to remind her to forget the pain and the loss……

When you have to tolerate a bitter stab, you can never realize that wound in your heart will recover. The compress that Susie had gave Smith became a symbol for the repair of the wound and love. The memories that Ms Smith had had with her beloved daughter became wonderful memories,not bitter ones following her soul for the rest of her life….

Chỉ Là Một Chút

Một chút, không nhiều, chỉ là một chút ?

Hôm nay mình có đọc được một bài tản văn có tựa đề “Một chút”, thoạt đầu mình cứ nghĩ rằng đó là một câu chuyện tình nên kích vào để dịch cho chuyên mục teen talk, đọc rồi mới biết mình đã lầm. Nhưng ngẫm nghĩ lại thì thấy đây cũng là một bài viết rất hợp cho chuyên mục “Tư duy tích cực” của vườn chuối, nên mình đã quyết định dịch ra để các bạn cùng thưởng thức.

Giờ thì hãy cùng mình tìm hiểu xem “một chút” bao gồm những gì nhé:
motchut
Học cách làm người:

Nên nghĩ nhiều hơn một chút, làm nhiều hơn một chút, chuẩn bị nhiều hơn một chút, nhỏ mồ hôi nhiều hơn một chút, nếm sự cô đơn nhiều hơn một chút, kiên quyết hơn một chút… Khi bạn bỏ công sức nhiều hơn một chút, bạn sẽ tích lũy được nhiều kinh nghiệm hơn; sẽ cho người khác thấy được những mặt mạnh của bạn; Làm nổi bật những đức tính tốt của mình nhiều hơn một chút, con đường dẫn đến thành công của bạn sẽ gần hơn một chút.

Mẹo thành công
:

Lí do ít đi một chút, độ lượng nhiều hơn một chút, nói năng khéo léo hơn một chút, cáu kỉnh ít đi một chút, hiệu quả công việc cao hơn một chút, năng động hơn một chút, làm nhiều hơn một chút.

Con đường sự nghiệp:
em 2
Đặt ra yêu cầu với bản thân đơn giản một chút, thì tâm linh sẽ nhẹ nhàng hơn một chút;
Làm cho ngoại hình đơn giản một chút, sẽ tao sự tiếp cận với những người xung quanh dễ hơn một chút;
Nói năng đơn giản và nội hàm phong phú một chút, cuộc nói chuyện sẽ dễ hòa hợp và quá trình tiếp xúc sẽ thoải mái hơn rất nhiều.
Nâng cao hiệu suất công việc lên một chút, khả năng thành công sẽ cao hơn một chút.

Về cuộc sống:

Yêu nhiều một chút, hận ít một chút.
Cười nhiều một chút, ưu sầu ít một chút.
Vận động nhiều một chút, điệu đà ít đi một chút.
Tĩnh lặng một chút, dửng dưng một chút, chín chắn một chút, thoải mái một chút, nhưng không có nghĩa là bất lực và không có cách nào.

Một chút thì thường không khó thực hiện phải không các bạn. Và bây giờ chúng ta hãy cùng nhau thực hiện đi nào….mỗi ngày tập thay đổi bản thân một chút nhé .

Một chút, không nhiều, chỉ là một chút

Kiều Tố Uyên

Cái Chén Gỗ

Câu chuyện này thân thuộc với tất cả chúng ta. Có lẽ các bạn đã từng được nghe câu chuyện này, chí ít là một lần trong đời. Truyện của mỗi dân tộc có một chút dị biệt, nhưng tựu chung, chúng chỉ là dị bản của nhau thôi. Dù vậy, hôm nay mình vẫn muốn giới thiệu đến các bạn bài dịch này. Như một lời nhắc, cho mình và cho mọi người, về sự thương yêu và thông cảm với cha mẹ, hơn là vì sợ qui luật nhân quả. Chúc cả nhà mỗi ngày đều là một ngày hạnh phúc trong yêu thương và chia sẻ.

CÁI CHÉN GỖ

woodenbowl3Một ông già hom hem đến sống cùng con trai, con dâu và cháu gái bốn tuổi. Tay ông đã run, mắt ông đã mờ, chân đi loạng choạng. Cả gia đình quây quần bên bàn ăn hàng đêm. Nhưng tay run và mắt mờ làm người ông già nua ăn uống khó khăn. Đậu rơi vãi từ muỗng xuống sàn nhà. Khi ông bấu chặt ly, sữa thường đổ vấy xuống khăn bàn. Con trai và con dâu bực bội với mớ bừa bộn. Người con trai nói.: “Ta phải làm cái gì đó với ông thôi. Ta đã chịu đựng quá đủ với việc ông làm đổ sữa, ăn uống ồn ào, và vãi thức ăn trên sàn”. Rồi hai vợ chồng đặt một cái bàn nhỏ trong góc, nơi ông già ngồi ăn một mình trong lúc cả nhà thưởng thức bữa tối bên bàn ăn. Từ khi ông làm rơi vỡ một hai cái dĩa, ông phải ăn bằng một cái chén gỗ. Thỉnh thoảng khi cả nhà liếc về phía ông, họ thấy lệ ông tràn mi khi ông ăn trong cô độc. Thậm chí, lời duy nhất cặp vợ chồng này thốt ra với ông chỉ là những lời quở trách gay gắt khi ông rơi thìa hay đổ thức ăn. Đứa con bốn tuổi chứng kiến toàn bộ trong im lặng.

Một buổi tối trước bữa ăn khuya, người cha phát hiện đứa con đang chơi với những mảnh gỗ nhỏ trên sàn. Anh ta ngọt ngào hỏi con, “con đang làm gì thế?” Cũng ngọt ngào như thế, đứa con trả lời “Dạ, con đang làm một cái chén gỗ nhỏ cho cha mẹ ăn khi con lớn.” Đứa con bốn tuổi nhoẻn cười và quay lại làm tiếp. Những lời này làm người cha sững sờ đến nỗi wooden-bowlanh ta câm lặng. Rồi nước mắt bắt đầu ràn rụa trên má. Dù không thốt một lời, anh ta biết mình phải làm gì. Tối đó người chồng cầm tay cha già, ân cần đưa ông trở về chỗ ngồi bên bàn ăn chung của cả gia đình. Trong quãng đời còn lại, ông già đều dùng cơm với cả nhà. Và vì lý do nào đó, cả hai vợ chồng có vẻ không còn quan tâm đến việc thìa rơi, sữa đổ, hay khăn ăn vấy bẩn nữa.

Con trẻ có nhận thức rõ ràng. Mắt chúng từng quan sát, tai chúng từng lắng nghe, và trí óc chúng từng xử lý thông điệp chúng đã tiếp thu. Nếu chúng thấy ta kiên nhẫn tạo không khí gia đình vui vẻ cho mọi thành viên, chúng sẽ bắt chước thái độ đó trong suốt cuộc đời chúng. Cha mẹ sáng suốt hiểu rõ rằng xây khuôn mẫu mỗi ngày là để tạo dựng tương lai cho con trẻ.

Tất cả chúng ta hãy là những nhà xây dựng khôn ngoan và người mẫu đúng cách. Hãy quan tâm chính mình, … và đến người mình yêu thương, … hôm nay và mỗi ngày!

Phạm Kiêm Yến dịch

.


THE WOODEN BOWL

old-man A frail old man went to live with his son, daughter-in-law, and a four-year old grandson. The old man’s hands trembled, his eyesight was blurred, and his step faltered. The family ate together nightly at the dinner table. But the elderly grandfather’s shaky hands and failing sight made eating rather difficult. Peas rolled off his spoon onto the floor. When he grasped the glass often milk spilled on the tablecloth. The son and daughter-in-law became irritated with the mess. “We must do something about grandfather,” said the son. I’ve had enough of his spilled milk, noisy eating, and food on the floor. So the husband and wife set a small table in the corner. There, grandfather ate alone while the rest of the family enjoyed dinner at the dinner table. Since grandfather had broken a dish or two, his food was served in a wooden bowl. Sometimes when the family glanced in grandfather’s direction, he had a tear in his eye as he ate alone. Still, the only words the couple had for him were sharp admonitions when he dropped a fork or spilled food. The four-year-old watched it all in silence.

whole-familyOne evening before supper, the father noticed his son playing with wood scraps on the floor. He asked the child sweetly, “What are you making?” Just as sweetly, the boy responded, “Oh, I am making a little bowl for you and mama to eat your food from when I grow up.” The four-year-old smiled and went back to work. The words so struck the parents that they were speechless. Then tears started to stream down their cheeks. Though no word was spoken, he knew what must be done. That evening the husband took grandfather’s hand and gently led him back to the family table. For the remainder of his days he ate every meal with the family. And for some reason, neither husband nor wife seemed to care any longer when a fork was dropped, milk spilled, or the tablecloth soiled.

Children are remarkably perceptive. Their eyes ever observe, their ears ever listen, and their minds ever process the messages they absorb. If they see us patiently provide a happy home atmosphere for family members, they will imitate that attitude for the rest of their lives. The wise parent realizes that every day that building blocks are being laid for the child’s future.

Let us all be wise builders and role models. Take care of yourself, … and those you love, … today, and everyday!

Unknown author

Thông Điệp Của Bạn

Hãy thể hiện niềm vui của bạn, trong mỗi âm tiết của cuộc đời
Cuộc đời tôi là thông điệp của tôi
Gandhi
Joys-of-Spring-Posters

Với mẹ Teresa cuộc đời có nhiều ý nghĩa mà mẹ tóm gọn lại:
Đời là ước mơ- hãy thực hiện
Đời là may mắn- hãy tạo ra.
Đời là TÌNH YÊU- hãy yêu thương
Đời là HẠNH PHÚC- hãy nếm trải
Đời là VĨNH CỬU – hãy tin đời

– Mother Teresa

Mỗi chúng ta chỉ có một cuộc đời để sống, một ước mơ lớn để mơ, một tình yêu đời, một cách tư duy.
Cuộc đời của chúng ta thể hiện chúng ta là ai qua cách ta phản ứng lại thế giới xung quanh, cách hành động, bộc lộ các đam mê, phản ánh dòng chảy sâu thẳm, mãnh liệt, hay êm đềm, lặng lờ của những xúc cảm và trạng thái hiện hữu của chúng ta.

Mỗi chúng ta khác nhau. Mỗi người đều có một số những khả năng độc đáo riêng, những phong cách hành vi, những đam mê và khao khát riêng, mức độ chịu đựng và khả năng thay đổi, cũng như thích nghi với những thay đổi trong cuộc đời và thế giới xung quanh.
Mỗi người, do đó, có một thông điệp để trao, một hành trình để thực hiện. Thông điệp ấy là gì, và hành trình ấy dẫn về đâu? Câu trả lời nằm ở cách tư duy của bạn. Hệ tư duy ấy quyết định niềm tin, ước mơ, phong cách, mục tiêu và thành công trong cuộc đời.
Chúng ta có thể hét vang khi vui sướng, bằng lời, bằng hành động và cách biểu hiện khác nhau của mình. Chúng ta có thể trốn núp trong nỗi sợ và niềm đau. Chúng ta có thể mắng nhiếc trong cơn giận. Mọi điều chúng ta làm, mọi trạng thái của chúng ta, đều thể hiện mình.
small things
Cuộc đời của Gandhi là thông điệp của người, và cuộc đời bạn là thông điệp của bạn. Cuộc đời của Mẹ Teresa là đức hi sinh. Mẹ đã hiến dâng cả đời mình cho hoạt động nhân đạo cứu giúp người nghèo và những người sống trong hoàn cảnh tuyệt vọng.
Bạn không phải là vĩ nhân, hay anh hùng. Nhưng bạn vẫn có một cuộc đời rất có ích và tốt đẹp cho bạn, người thân yêu và cho người xung quanh bạn, bằng những điều nho nhỏ bạn làm thường xuyên.

Qua cách sống, cách đối xử với người khác, những điều thực hiện, việc chọn mình là ai, cho từng giây phút của mỗi ngày trong đời bạn, bạn đang trao thông điệp gì cho thế giới ?
Bạn là một cái loa đang giận dữ? Một khúc hát ru? Một điệu ballad? Hay một thiên anh hùng ca?

Có thể bạn là một bài sonnet trữ tình của Shakespeare, hay một bài thơ trào phúng như của Tú Xương. Mà cũng có thể bạn là một bài thơ haiku? Hoặc giả bạn thích là một bài thơ Đường.
joysNếu cuộc đời bạn là do bạn chọn để trở thành “cái bạn là”, bạn sẽ trở thành gì đây?
Nếu cuộc đời bạn là một bài thơ, bạn muốn bài thơ ấy diễn tả điều gì? Bạn sẽ thích bỏ đi điều gì ? Cái tinh túy của bạn sẽ là gì?
Hãy tận hưởng từng giây phút của vần điệu tuyệt vời nhất, nhận ra cái trữ tình trong từng ngày, và hãy nhẹ răng cắn vào quả ngon tươi ngọt của từng mùa bạn nhé.

Riêng cho hôm nay bạn hãy bắt đầu ngày của bạn bằng một bài ca vui và một nụ cười cho bất kì ai bạn gặp. Bạn sẽ nhận được lại những điều nho nhỏ rất thú vị,