I am an attorney in the Washington DC area, with a Doctor of Law in the US, attended the master program at the National School of Administration of Việt Nam, and graduated from Sài Gòn University Law School. I aso studied philosophy at the School of Letters in Sài Gòn.
.
I have worked as an anti-trust attorney for Federal Trade Commission and a litigator for a fortune-100 telecom company in Washington DC.
I have taught law courses for legal professionals in Việt Nam and still counsel VN government agencies on legal matters.
I have founded and managed businesses for me and my family, both law and non-law.
I have published many articles on national newspapers and radio stations in Việt Nam.
In 1989 I was one of the founding members of US-VN Trade Council, working to re-establish US-VN relationship.
Since the early 90's, I have established and managed VNFORUM and VNBIZ forum on VN-related matters; these forums are the subject of a PhD thesis by Dr. Caroline Valverde at UC-Berkeley and her book Transnationalizing Viet Nam.
I translate poetry and my translation of "A Request at Đồng Lộc Cemetery" is now engraved on a stone memorial at Đồng Lộc National Shrine in VN.
I study and teach the Bible and Buddhism. In 2009 I founded and still manage dotchuoinon.com on positive thinking and two other blogs on Buddhism.
In 2015 a group of friends and I founded website CVD - Conversations on Vietnam Development (cvdvn.net).
I study the art of leadership with many friends who are religious, business and government leaders from many countries.
I have written these books, published by Phu Nu Publishing House in Hanoi:
"Positive Thinking to Change Your Life", in Vietnamese (TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống) (Oct. 2011)
"10 Core Values for Success" (10 Giá trị cốt lõi của thành công) (Dec. 2013)
"Live a Life Worth Living" (Sống Một Cuộc Đời Đáng Sống) (Oct. 2023)
I practice Jiu Jitsu and Tai Chi for health, and play guitar as a hobby, usually accompanying my wife Trần Lê Túy Phượng, aka singer Linh Phượng.
Chào các bạn,
Muốn phát triển đất nước thì trước khi nói đến chính trị, kinh tế, xã hội… chúng ta phải nói đến một điểm căn bản đầu tiên, trước tất cả mọi thứ khác, đó là tình đoàn kết anh em một nhà. Nếu chúng ta không đoàn kết thì khỏi mất công bàn chính trị kinh tế lăng nhăng, tốn thời giờ, để thời giờ đi nghe nhạc, uống cà phê, hay tắm biển còn ích lợi hơn.
Đoàn kết để phát triển là quy tắc căn bản nhất của quản lý và lãnh đạo. Không được đoàn kết, thì mọi thứ khác đều không được.
Vấn đề của rất nhiều quốc gia trên thế giới, nhất là các quốc gia đang phát triển, là người ta bắt đầu bằng các lý thuyết và chủ nghĩa chính trị, kinh tế, hoặc tôn giáo, rồi người ta hục hặc tranh cãi hay đánh nhau mãi vì người ta không đồng ý với nhau về các điều này. Ai cũng muốn “đoàn kết” mọi người vào chũ nghĩa hay tôn giáo của mình, và không muốn “đoàn kết” vào chủ nghĩa hay tôn giáo người khác. Cho nên rốt cuộc người ta hục hặc mãi. Và đất nước cứ vì thế mà lụn bại mãi.
Vâng…
Ngày Đầu Năm thật yên lặng
Một thế giới trắng đang đến
Tôi muốn kề cận bạn
Kề cận bạn đêm ngày
Chẳng có gì thay đổi trong Ngày Đầu Năm
Trong Ngày Đầu Năm
Chào các bạn,
Nói về thành thật thì chúng ta có vài vấn đề thường xuyên:
1. Cố tình nói dối hàng ngày: Đây là mức thô thiển nhất. Như là học mới xong năm thứ hai đại học, nhưng nói với mọi người là mình đã tốt nghiệp thạc sĩ.
2. Nói dối vì mình nghĩ là không thiệt hại ai và tiện cho công việc của mình: Ví dụ: Đưa luật sư của mình vào ngồi trong các dịp thương thảo thương mãi của mình và giới thiệu với đối tác là đó là phụ tá kế toán của mình.
Chào các bạn,
Hôm qua trong bài Đạo và Đời, Khánh Hòa có nhắc đến từ high-trust society–xã hội tin tưởng cao—tức là một xã hội trong đó đa số mọi người tin nhau ở một mức kha khá. Điều này cực kỳ quan trọng cho mọi tiến hóa của xã hội. Một xã hội mà mọi người không tin nhau rất khó để quản lý với hiệu quả cao.
Việt Nam chúng ta là một xã hội tin tưởng rất thấp. Chỉ nhìn vào cách chúng ta làm việc với nhau là biết.
• Curriculum vitea và phỏng vấn là hai điều quan trọng nhất cho việc chọn lựa người ở các quốc gia tin tưởng cao. Curriculum vitea cho ta biết thông tin về nhau, và phỏng vấn để có thể hiểu nhau. Nhưng ở Việt Nam, hai thứ này chẳng ai dám tin. Và mọi người không ai tin là có sự chọn lựa khách quan khi tuyển nhân viên, mà chỉ tin là có phe đảng đút lót đưa người vào, cho nên phải lệ thuộc phải những thứ mà ai cũng biết là rất ít hữu ích như tấm bằng, và lại cũng chẳng dám tin bằng vì có nhiều người có bằng giả và bằng rởm.
Theo thuyết tiến hóa của Darwin, đời sống bắng đầu bằng các tế bào vi sinh vật trong lòng nước, thành các loài thủy tộc, rồi động vật bò sát trên mặt đất, rồi một nhánh động vật thành các loại khỉ, một nhánh khỉ tiến hóa thành người… Rồi người tiến hóa đi đâu?
(Nhiều người nghĩ rằng thuyết tiến hóa chống lại các tôn giáo thần quyền dạy rằng thế giới và con người là do thượng đế sinh ra, và hai bên—tiến hóa và tôn giáo—đôi khi đánh nhau ầm ĩ. Mình chẳng hiểu sao người ta lại có vấn đề ngớ ngẩn thế. Nếu Thánh kinh nói Thượng đế làm ra thế giới 6 ngày, các ngày đầu làm ánh sáng, trời đất, biển, cây cỏ, loài vật, ngày cuối cùng làm người… Câu chuyện triết lý này không có nghĩa là ngày 24 tiếng ta đang dùng. Sáu ngày này có thể là sáu niên đại hàng triệu triệu năm một niên đại, trong đó mọi vật tiến hóa tuần tự như thuyết tiến hóa của Darwin. Và chính thuyết tiến hóa, hay các định luật khoa học khác như trọng lực, lực ly tâm, các định luật vật lý lượng tử (quantum physics) đều có thể hiểu là do Thượng đế tạo ra, và con người khám phá ra từ từ. Đâu có gì là đối chỏi giữa triết lý, tôn giáo và khoa học (trừ khi người ta lấy khoa học làm tôn giáo, như giáo hội Công giáo nhất quyết là mặt trời xoay quanh trái đất khi xưa và trù dập Galileo về tội nói mặt đất xoay quanh mặt trời). Triết lý và tư tưởng tâm linh đi đến cái tuyệt đối của tất cả, khoa học là thuộc phần tương đối của mọi sự. Khoa học không bao giờ làm được việc cuối cùng của tôn giáo và tâm linh–tìm cái tuyệt đối– nhưng có thể giúp tôn giáo và tâm linh hiểu rõ thế giới vật lý hơn, để có thể suy tưởng về các vấn đền triết lý và tâm linh chính xác hơn).
Trở lại câu hỏi về tiến hóa của con người: Vậy thì con người sẽ tiến hóa thành gì?
Ô đêm thánh, các vì sao sáng
Đó là đêm Đấng Cứu Thế sinh ra
Thế giới đã trong tội lỗi và lầm lạc bao lâu
Đến khi Người ra đời và hồn ta thấy xứng đáng
Luồng gió hy vọng, linh hồn lắng lo thành vui mừng
Trước mặt buổi sáng đã về
Quỳ xuống, Ô nghe thiên thần ca hát!
Ô đêm linh thánh, Ô đêm Christ ra đời!
Ô đêm, Ô đêm thánh, Ô đêm linh thánh!
Chào các bạn,
Noel là kỷ niệm lễ sinh nhật của Giêsu vùng Nazareth. Trong nhà thờ người ta có khuynh hướng nhìn Giêsu là Chúa, cho nên ít khi thấy được con người thật với những nét hấp dẫn của con người. Hôm nay mình muốn chia sẻ với các bạn về con người Giêsu với những vui buồn sướng khổ yêu ái như mọi người khác trên thế giới. Chính con người bình thường đó đã làm được vài việc phi thường cho tình yêu con người, và vì thế trở thành người phi thường trong trái tim nhân loại.
Nếu Chúa Trời làm việc phi thường thì có gì đáng nói? Nhưng khi con người yếu đuối làm việc phi thường, đó mới là chuyện đáng nói.
Bài này đã post lần đầu vào giáng sinh 2009.
Chúc các bạn một Giáng Sinh đầy bình an và ánh sáng.
Hoành
Con Người Giêsu
Các điều thú vị về Chúa Giêsu mình sắp chia sẻ ở đây là lấy trực tiếp từ Thánh Kinh, mặc dù có một số điều rất ít người để ý đến và nhắc đến.
Cuộc đời con người của Chúa Giêsu là một cuộc đời nhiều hấp lực. Đó là cuộc đời của một người rất người, với đầy đủ những vết bùn trong gia phả, cùng những xúc cảm, khổ đau, và nước mắt của con người. Và là một người rất gần gũi với những người ở tận đáy xã hội.
Chào các bạn,
Noel là ngày của tình yêu và an bình. Vào thời chiến tranh, hai bên thường ngưng chiến vào ngày Noel, cũng như ngày Tết, tạo cho nhau một chút hòa bình.
Hòa bình là không cãi nhau, không đánh nhau.
Nhưng đó chỉ là bên ngoài. Ta có thể có hòa bình mà không có bình an. Cả hai từ này, hòa bình và bình an, tiếng Anh đều gọi là peace. Hòa bình là peace bên ngoài, bình an là peace trong tâm.
Rất nhiều khi ta có hòa bình bên ngoài, nhưng bên trong chỉ là buồn thảm, cay đắng và tuyệt vọng, phải không các bạn? Hòa bình bên ngoài thì nghĩa lý nếu bên trong là một hỏa diệm sơn?
Nhưng Giêsu làm gì mà ngày Noel lại là ngày của bình an?
Bộ mặt lấp lánh của Thượng Hải vẫn chưa khuyến dụ được đầu tư nước ngoài bỏ Hồng Kông. Stuart Franklin/Magnum Photos Tác giả: Guy Sorman (Biên tập viên của City Journal, tác giả quyển “Kinh tế học không nói dối”, và là cố vấn của tổng thống Hàn quốc Lee Myung Bak)
Dịch giả: Trần Đình Hoành
Đô thị hóa ở mức độ phi thường đang xảy ra tại Á Châu, nơi mà những đô thị khổng lồ đang thu hút hàng triệu cư dân mới mỗi năm. Có lẽ điều đáng ngạc nhiên là đặc tính của các thành phố đang bành trướng nhanh chóng này phản ánh truyền thống địa phương ít hơn là phản ánh các điều kiện chính trị trong đó chúng phát triển. Một ví dụ rõ nhất là Manila, có lẽ là thành phố bất trật tự nhất ở Á Châu, đang lớn hơn từng ngày, khu ổ chuộc này sau khu ổ chuột khác. Dù Manilia rõ là có sức sống, khu trung tâm thành phố cố kiến trúc Tây Ban Nha đã xuống cấp thành một khu xập xệ bẩn thỉu, một phần là vì Phi Luật Tân luôn luôn có một nhà nước yếu và gian tham. Không một quan chức tham nhũng nào quan tâm đến, chẳng hạn, bảo vệ một khu phố lịch sử hay hoạch định hạ tầng cơ sở đầy đủ. Ở Manila, mạnh ai nấy lo—và điều này không chỉ đúng cho nhà nước mà cả cho lớp giàu có ưu tú, đã rủ nhau chuyển vào trong một khu kín cổng cao tường, gọi là Makati, nằm gần phi trường quốc tế hơn là phố cổ Manila.
Tuy nhiên, ta có thể thấy bằng chứng rõ ràng nhất về việc chính trị uốn nắn hình thể của các thành phố vĩ đại mới thế nào trong các điểm khác biệt giữa Seoul, thủ đô Nam Hàn, và các thành phố dẫn đầu của Trung quốc. Tận cùng thì, văn hóa của Hàn quốc và Trung quốc giống nhau. Cả hai được xây dựng trên triết lý đạo Khổng nhiều hệ cấp; cả hai đã có ảnh hưởng của Phật giáo. Nhưng Seoul thì dân chủ, và các tranh luận chính trị của một xã hội rộng mở đã ảnh hưởng sâu đậm đến sự phát triển của Seoul. Ngược lại, các thành phố của Trung quốc phản ánh sự cai trị độc đoán và tham nhũng của đảng cầm quyền.
Chào các bạn,
Người ta thường mô tả ánh sáng và bóng tối như là hai sự vật hiện ra trước mắt mình, như ta đứng ngoài đường ban đêm nhìn vào hai căn phòng sát nhau trong building–căn phòng nào có đèn là ánh sáng, phòng nào không có đèn tối om là bóng tối.
Và chúng ta có khuynh hướng chia thế giới ra 2 phe: phe ta là ánh sáng, phe địch là bóng tối. Mọi chiến tranh của con người đều xảy ra từ lối chia phe này—chiến tranh tôn giáo, chiến tranh chủng tộc, chiến tranh ý thức hệ, chiến tranh tranh giành quyền lực, chiến tranh cướp bóc nhau… Và đương nhiên là ai cũng nói phe ta là đúng, Chúa đứng về phe ta, chính nghĩa thuộc về ta, trời Phật thuộc về ta…
Điều này Phật gia gọi là vô minh, thiếu ánh sáng, thiếu trí tuệ…
Chào các bạn,
Những chuẩn mực đạo đức từ ngàn xưa cho đến ngày nay vẫn còn là chuẩn mực đạo đức, và vẫn được con người tôn trọng mạnh mẽ, và vẫn là chuẩn mực sống hàng ngày cũng như là nền tảng cho mọi hệ thống luật pháp và luân lý của mọi quốc gia.
Trong ba đức tính chúng ta nói đến thường xuyên trên Đọt Chuối Non—khiêm tốn, nhân ái và thành thật—thì khiêm tốn và nhân ái thường là tiêu chuẩn trần, tức là tiêu chuẩn của các việc nên làm, và không có giới hạn. Tức là nếu bạn không khiêm tốn và không nhân ái, sống rất kiêu căng và ích kỷ, thì cũng chẳng tội vạ gì. Chỉ là sẽ có lúc cực thân bạn, và rất cô đơn, thiếu thốn tình yêu và chia sẻ của mọi người khác.
Chào các bạn,
Bố mẹ yêu con, thỉnh thoảng cho con ăn đòn. Bố mẹ không yêu con, bạo hành đối với con cái, thỉnh thoảng cho con ăn đòn. Nói chung là mọi bố mẹ tốt xấu đều cho con cái ăn đòn. Thế thì làm sao ta phân biệt được bố mẹ nào đánh đòn vì tình yêu, bố mẹ nào đánh con là bạo hành đối với con cái?
Hai từ “đánh đòn” chung chung chẳng nói lên được điều gì cả, phải không các bạn? Nhưng có lẽ là chúng ta đều có thể phân biệt tình yêu với bạo hành, chỉ qua quan sát hành vi của bố mẹ khi đánh đòn:
Chào các bạn,
Có một việc nên làm rất thường xuyên, nhưng đối với người Việt thì lại cực kỳ khó làm. Đó là xin lỗi. Đa số dân ta có thái độ “ta thà làm quỷ nước Nam còn hơn xin lỗi”.
Tại sao?
Lúc nhỏ em bé Việt nào cũng bị ăn đòn và phải xin lỗi sau trận đòn, hứa là không tái phạm nữa. Có lẽ vì xin lỗi được xem như là hành động của trẻ con, của tội phạm, và người lớn đứng đắn thì không có tội gì mà phải hạ mình xin xỏ, mất danh dự, cho nên ta thà mổ bụng tự sát theo kiểu harakiri để rửa danh chứ tội thì nhất định không xin?
Timphu, Bhutan — “Các bạn trước hết là Phật tử, sau đó mới là chiến binh.” Yangbi Lopen, một vị sư cao cấp, nhắc nhở quân đội Bhutan 9 ngày trước cuộc chiến dài 2 ngày.
Ngày 6 tháng 12, 2010, hơn 1000 binh sĩ tập họp tại trại quân ở Gelephu để nghe vị sư. Nhà sư nói Phật giáo hỗ trợ hòa bình, khuyến khích hòa hợp và can ngăn việc giết chóc.
Ngày 15 tháng 12 năm 2003 Bhutan khởi sự Chiến dịch Lùa Ra để đánh bật các chiến binh Ấn đang trú đóng tại Bhutan. Được xem là cuộc chiến hạng thấp, cuộc hành quân chỉ kéo dài 2 ngày.