All posts by Phạm Thu Hương

I am chief admin, author and translator of DCN System, which includes dotchuoinon.com (the only Vietnamese-language website devoted exclusively to positive thinking), cvdvn.net (Conversations on Vietnam Development), and a number of related forums and Facebook pages. I am also legal assistant to attorney Trần Đình Hoành in legal cases involving Vietnam. I am studying and teaching the Bible and Buddhism. I am a Biotechnology Engineering graduate from Hue University of Sciences. I love living with nature. I practice the Energy Training exercise system for health, and enjoy gardening and life beauty as a hobby.

Phía mặt trời – Towards the sun

Chào các bạn,

Dưới đây là bài hát trong phim Nhà (Home). Đây là phim hài khoa học viễn tưởng hoạt hình của Mỹ năm 2015 do DreamWorks Animation sản xuất, dựa trên cuốn sách thiếu nhi Ý nghĩa thật của smekday (The true meaning of Smekday) của Adam Rex năm 2007.

Mời các bạn cùng nghe nhé.

Chúc các bạn một ngày vui. Continue reading Phía mặt trời – Towards the sun

Đạo Đức Kinh – Chương 41 – Đạo ẩn kín

Chương 41

Thượng sĩ văn Đạo,
Cần nhi hành chi.
Trung sĩ văn Đạo,
Nhược tồn nhược vong.
Hạ sĩ văn Đạo,
Đại tiếu chi,
Bất tiếu, bất túc dĩ vi Đạo.

Cố,
Kiến ngôn hữu chi:
Minh Đạo nhược muội,
Tiến Đạo nhược thối,
Di Đạo nhược lội.
Thượng Đức nhược cốc,
Đại bạch nhược nhục,
Quảng đức nhược bất túc.
Kiến đức nhược thu,
Chất chân nhược du.
Đại phương vô ngung,
Đại khí vãn thành.
Đại âm hi thanh,
Đại tượng vô hình.

Đạo ẩn vô danh.
Phù duy Đạo,
Thiện thải tha thành.

Chương 41

Thượng sĩ nghe Đạo,
Cố gắng theo liền.
Trung sĩ nghe Đạo,
Thoạt nhớ, thoạt quên.
Hạ sĩ nghe Đạo,
Cả cười, bỏ qua,
Nếu không cười, sao đủ gọi đó là Đạo.

Nên chi
Người xưa nói:
Sáng về Đạo, dường tăm tối,
Tiến về Đạo, dường như thối lui,
Ngang với Đạo, dường như tầm thường.
Đức mà cao, dường như trũng thấp,
Thật trong trắng, dường như bợn nhơ.
Đức dồi dào, dường không đủ.
Đức vững chắc, dường như cẩu thả.
Kẻ chân chất, dường như biến đổi.
Vuông lớn, không góc,
Chậu lớn, muộn thành.
Âm lớn, ít tiếng,
Tượng lớn, không hình.

Đạo kín, không tên.
Chỉ có Đạo,
Hay cho, lại tác thành.

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 41 – Đạo ẩn kín

Đạo Đức Kinh – Chương 40 – Động và dụng

Chương 40

Phản giả Đạo chi động;
Nhược giả Đạo chi dụng.
Thiên hạ vạn vật sinh ư Hữu;
Hữu sinh ư Vô.

Chương 40

Trở lại là cái động của Đạo;
Yếu, mềm là cái dụng của Đạo.
Vạn vật dưới trời sinh nơi Có;
Có sinh nơi Không.

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 40 – Động và dụng

Đạo Đức Kinh – Chương 39 – Nhất

Chương 39

Tích chi đắc Nhất giả:

Thiên đắc Nhất dĩ thanh,
Địa đắc Nhất dĩ ninh,
Thần đắc Nhất dĩ linh,
Cốc đắc Nhất dĩ doanh,
Vạn vật đắc Nhất dĩ sinh,
Hầu vương đắc Nhất dĩ vi thiên hạ trinh.
Kì trí chi Nhất dã.
Thiên vô dĩ thanh tương khủng liệt,
Địa vô dĩ ninh tương khủng phế,
Thần vô dĩ linh tương khủng hiệt,
Cốc vô dĩ doanh tương khủng kiệt,
Vạn vật vô dĩ sinh tương khủng diệt,
Hầu vương vô quí cao tương khủng quyết.

Cố,
Quí dĩ tiện vi bổn,
Cao dĩ hạ vi cơ.
Thị dĩ hầu vương tự vị cô quả bất cốc.
Thử kì dĩ tiện vi bổn da. Phi hồ?

Cố,
Trí số dự vô dự.
Bất dục lục lục như ngọc,
Lạc lạc như thạch.

Chương 39

Đây là những vật xưa kia đã được ngôi Một:

Trời được Một mà trong,
Đất được Một mà yên,
Thần được Một mà linh,
Hang được Một mà đầy,
Muôn vật được Một mà sống,
Hầu vương được Một mà trị thiên hạ.
Đều là đã đến được chỗ Một mà nên cả.
Nếu trời không trong sẽ vỡ,
Đất không yên sẽ lở,
Thần không linh sẽ tán,
Hang không đầy sẽ cạn,
Vạn vật không sống sẽ dứt,
Hầu vương không trị thiên hạ sẽ mất.

Bởi vậy,

Quí lấy Tiện làm gốc,
Cao lấy Thấp làm nền.
Nên chi hầu vương tự xưng là “con côi”, “ít đức.”
Đó là lấy tiện làm gốc. Không phải vậy sao?

Vậy,
Quá khen thành như không khen.
Bậc thánh nhân không muốn được quí như ngọc, bị khinh như sỏi.

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 39 – Nhất

Đạo Đức Kinh – Chương 38 – Đạo, Đức, Nhân, Nghĩa

Chương 38

Thượng đức bất đức,
Thị dĩ hữu đức;
Hạ đức bất thất đức,
Thị dĩ vô đức.
Thượng đức vô vi nhi vô dĩ vi.
Hạ đức vi chi nhi hữu dĩ vi.
Thượng nhân vi chi nhi vô dĩ vi.
Thượng nghĩa vi chi nhi hữu dĩ vi.
Thượng lễ vi chi nhi mạc chi ứng,
Tắc nhương tí nhi nhưng chi.

Cố,
Thất Đạo nhi hậu Đức,
Thất Đức nhi hậu Nhân,
Thất Nhân nhi hậu Nghĩa,
Thất Nghĩa nhi hậu Lễ.
Phù Lễ giả, trung tín chi bạc, nhi loạn chi thủ.
Tiền thức giả,
Đạo chi hoa, nhi ngu chi thỉ.
Thị dĩ đại trượng phu,
Xử kì hậu bất cư kì bạc,
Xử kì thực bất cư kì hoa.
Cố khứ bỉ thủ thử.

Chương 38

Đức cao là do không có đức,
Bởi vậy mới có đức.
Đức thấp là do có đức,
Nên không có đức.
Đức mà cao thì không làm, lại không cậy đó là có làm.
Đức mà thấp thì có làm, lại cho là có làm.
Nhân mà cao thì làm, nhưng không cho đó là có làm.
Nghĩa mà cao, cũng làm, lại cho là có làm.
Lễ mà cao, thì làm, nhưng nếu không được đáp,
Thì xăn tay mà lườm.

Vì vậy,

Mất Đạo rồi mới có Đức,
Mất Đức rồi mới có Nhân,
Mất Nhân rồi mới có Nghĩa,
Mất Nghĩa rồi mới có Lễ.
Lễ chỉ là cái vỏ mỏng của lòng trung tín, mà cũng là đầu mối của hỗn loạn.
Tiền thức,
Chỉ là hoa của Đạo, mà cũng là gốc của ngu.
Ấy nên bậc đại trượng phu
Ở chỗ dầy, không ở chỗ mỏng,
Chuộng trái, không chuộng hoa.
Nên bỏ đây mà giữ đó.

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 38 – Đạo, Đức, Nhân, Nghĩa

Đạo Đức Kinh – Chương 37 – Nắm Đạo để trị

Chương 37

Đạo thường vô vi,
Nhi vô bất vi.
Hầu vương nhược năng thủ chi,
Vạn vật tương tự hoá.
Hoá nhi dục tác,
Ngô tương trấn chi.
Dĩ vô danh chi phác,
Vô danh chi phác.
Diệc tương vô dục,
Bất dục dĩ tịnh,
Thiên hạ tương tự định

Chương 37

Đạo thường không làm,
Nhưng không gì không làm.
Bậc Hầu Vương giữ được Nó,
Thì vạn vật sẽ tự thay đổi.
Muốn thay đổi mà nhúng tay vào,
Ta nên ngăn lại.
Dùng cái mộc mạc của vô danh,
Cái mộc mạc của vô danh.
Cũng nên không ham muốn,
Không ham muốn thì điềm tịnh,
Thiên hạ sẽ tự yên.

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 37 – Nắm Đạo để trị

Đạo Đức Kinh – Chương 36 – Muốn và được ngược nhau

Chương 36

Tương dục hấp chi,
Tất cố trương chi.
Tương dục nhược chi,
Tất cố cường chi.
Tương dục phế chi,
Tất cố hưng chi.
Tương dục đoạt chi,
Tất cố dữ chi.
Thị vị vi minh,
Nhu nhược thắng cương cường.

Ngư bất khả thoát ư uyên,
Quốc chi lợi khí,
Bất khả dĩ thị nhân.

Chương 36

Hòng muốn thu rút đó lại,
Là sắp mở rộng đó ra.
Hòng muốn làm yếu đó,
Là sắp làm đó mạnh lên.
Hòng muốn vứt bỏ đó,
Là sắp làm hưng khởi đó.
Hòng muốn cướp đoạt đó,
Là sắp ban thêm cho đó.
Ấy gọi là ánh sáng huyền vi,
Mềm yếu thắng cứng mạnh.

Cá không thể thoát vực sâu,
Lợi khí nước nhà,
Không thể bảo cho mọi người đều biết.

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 36 – Muốn và được ngược nhau

Đạo Đức Kinh – Chương 35 – Hình Lớn

Chương 35

Chấp đại tượng,
Thiên hạ vãng.
Vãng nhi bất hại,
An bình thái.

Nhạc dữ nhị,
Quá khách chỉ.
Đạo chi xuất khẩu,
Đạm hồ kì vô vị.
Thị chi bất túc kiến,
Thính chi bất túc văn.

Dung chi bất túc kí.

Chương 35

Nắm được Đại Tượng,
Đi khắp thiên hạ.
Đi đến đâu cũng không hại,
Được yên ổn thái bình.

Nhạc và bánh,
Khách đi qua đường dừng lại.
Đạo ra cửa miệng,
Lạt lẽo vô vị.
Nhìn không đủ thấy,
Lắng không đủ nghe.

Dùng Nó, không hết.

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 35 – Hình Lớn

Đạo Đức Kinh – Chương 34 – Nhỏ Lớn

Chương 34

Đại Đạo phiếm hề,
Kì khả tả hữu.
Vạn vật thị chi nhi sinh nhi bất từ.
Công thành bất danh hữu.
Y dưỡng vạn vật nhi bất vi chủ.
Thường vô dục, khả danh ư tiểu.
Vạn vật qui yên nhi bất vi chủ,
Khả danh vi đại.

Dĩ kì chung bất tự vi đại.
Cố năng thành kì đại.

Chương 34

Đạo lớn tràn lấp,
Bên phải bên trái.
Vạn vật nhờ Nó mà sinh ra,
Mà không một vật nào bị Nó khước từ.
Xong việc rồi, không để tên.
Che chở, nuôi nấng muôn loài, mà không làm chủ.
Thường không ham muốn, nên có thể gọi tên là nhỏ.
Được muôn vật theo về mà không làm chủ,
Nên có thể gọi tên là Lớn.

Bậc thánh nhân, cho đến ngày cùng, không cho mình là lớn.
Cho nên mới thành được việc lớn của mình.

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 34 – Nhỏ Lớn

Đạo Đức Kinh – Chương 33 – Tự thắng

Chương 33

Tri nhân giả trí;
Tự tri giả minh.
Thánh nhân giả hữu lực.
Tự thắng giả cường.
Tri túc giả phú.
Cưỡng hành giả hữu chí.
Bất thất kì sở giả cửu.
Tử nhi bất vong giả thọ.

Chương 33

Biết người là Trí;
Biết mình là sáng.
Thắng người là có sức.
Thắng mình là mạnh.
Biết đủ là giầu.
Gượng làm là có chí.
Không mất bản tính là lâu dài.
Chết mà không mất là sống lâu.

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 33 – Tự thắng

Đạo Đức Kinh – Chương 32 – Đạo mộc mạc

Chương 32

Đạo thường vô danh phác,
Tuy tiểu,
Thiên hạ mạc năng thần dã.
Hầu vương nhược năng thủ chi,
Vạn vật tương tự tân,
Thiên địa tương hợp,
Dĩ giáng cam lộ.
Dân mạc chỉ lệnh nhi tự quân.

Thỉ chè hữu danh,
Danh diệc kị hữu.
Phi diệc tương tri chỉ,
Tri chi khả di bất đãi.

Thí Đạo chi tại thiên hạ,
Du xuyên cốc chi ư giang hải.

Chương 32

Đạo thường thì không tên, mộc mạc,
Tuy nhỏ,
Dưới trời chưa chi thần phục được.
Nếu bậc Vương Hầu giữ được Nó,
Vạn vật sẽ tự xưng thần,
Trời Đất hoà hợp,
Nước ngọt rơi xuống.
Dân không bắt buộc, mà tự phục tùng.

Pháp độ bày ra,
Thì mới có tên.
Tên kia đã có,
Cũng phải biết dừng, biết dừng không hại.

Đạo sánh với thiên hạ,
Như sông biển với suối khe.

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 32 – Đạo mộc mạc

Đạo Đức Kinh- Chương 31 – Binh khí chẳng lành

Chương 31

Phù giai binh giả bất tường chi khí,
Vật hoặc ố chi.

Cố,
Hữu Đạo giả bất xử.
Quân tử cư tắc quí tả,
Dụng binh tắc quí hữu.
Binh giả, bất tường chi khí,
Phi quân tử chi khí.
Bất đắc nhi dụng,
Điềm đạm vi thượng.
Thắng nhi bất mĩ,
Nhi mĩ chi giả.
Thị lạc sát nhân,
Phù lạc nhân sát giả.
Tắc bất khả dĩ đắc chí ư Thiên hạ hĩ.
Kiết sự thượng tả,
Hung sự thượng hữu.
Thiên tướng quân cư tả,
Thượng tướng quân cư hữu:
Ngôn dĩ tang lễ xử chi.
Sát nhân chi chúng,
Dĩ ai bi khấp chi.
Chiến thắng dĩ tang lễ xử chi.

Chương 31

Binh khí tốt là vật chẳng lành,
Vật nào cũng ghét nó.

Nên chi,
Người có Đạo, không dùng.
Quân tử thì trọng bên trái,
Dụng binh thì quí bên phải.
Binh là việc chẳng lành,
Không phải đồ của người quân tử.
Bắt buộc mà dùng đến,
Điềm đạm là hơn.
Thắng trận, đâu có tốt,
Mà cho là tốt.
Là vui giết người,
Phàm vui giết người,
Không thể vừa ý muốn thiên hạ.
Việc tốt chuộng bên trái,
Việc dữ chuộng bên phải.
Phó tướng ở bên trái,
Thượng tướng ở bên phải:
Là chỗ đứng trong khi tang lễ.
Kẻ giết người nhiều,
Thảm thương khóc đó.
Kẻ chiến thắng, lấy tang lễ mà xử đấy.

Continue reading Đạo Đức Kinh- Chương 31 – Binh khí chẳng lành

Đạo Đức Kinh – Chương 30 – Không cưỡng bức

Chương 30

Dĩ Đạo tá nhân chủ giả,
Bất dĩ binh cưỡng thiên hạ,
Kì sự hảo huờn.
Sư chi sở xử,
Kinh cức sanh yên.
Đại quân chi hậu,
Tất hữu hung niên.

Cố,
Thiện hữu quả nhi dĩ,
Bất cảm dĩ thủ cường.

Quả nhi vật căng,
Quả nhi vật phạt,
Quả nhi vật kiêu,
Quả nhi bất đắc dĩ,
Quả nhi vật cưỡng.

Vật tráng tắc lão,
Thị vị bất Đạo.
Bất Đạo tảo dĩ.

Chương 30

Ai lấy Đạo phò Vua,
Không dùng binh mà bức thiên hạ,
Sẽ thấy đặng kết quả tốt.
Chỗ đóng sư đoàn,
Gai góc mọc đầy.
Sau cuộc chiến chinh,
Nhiều năm mất mùa.

Vậy,

Thắng một cách khéo léo,
Không dám dùng sức mạnh.
Thắng mà không khoe khoang,
Thắng mà không tự khen,
Thắng mà không kiêu căng,
Thắng vì cực chẳng đã,
Thắng mà không áp bức.

Vật mạnh lớn ắt già,
Ấy là Trái Đạo.
Trái đạo, mất sớm.

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 30 – Không cưỡng bức

Đạo Đức Kinh – Chương 29 – Tránh quá độ

Chương 29

Tương dục thủ thiên hạ nhi vi chi,
Ngô kiến kì bất đắc dĩ,
Thiên hạ thần khí bất khả vi dã.
Vi giả bại chi,
Chấp giả thất chi.

Cổ,
Vật hoặc hành, hoặc tùy,
Hoặc hư, hoặc xuy,
Hoặc cường, hoặc luy,
Hoặc toả, hoặc truy.

Thị dĩ Thánh nhân
Khứ thậm, khứ xa, khứ thái.

Chương 29

Muốn lấy thiên hạ mà làm (theo ý mình),
Ta thấy không thể được rồi,
Thiên hạ là món đồ thần, chẳng thể làm theo ý mình được đâu.
Hễ làm thì hỏng,
Hễ giữ thì mất.

Cho nên,
Vật hoặc đi, hoặc theo,
Hoặc hà, hoặc hít,
Hoặc mạnh, hoặc yếu,
Hoặc che, hoặc phá.

Ấy nên Thánh nhân
lánh bỏ những cái gì thái quá.

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 29 – Tránh quá độ

Đạo Đức Kinh – Chương 28 – Phép trị lớn

Chương 28

Tri kì hùng, thủ kì thư,
Vi thiên hạ khê.
Vi thiên hạ khê,
Thường đức bất li.
Phục qui ư anh nhi.

Tri kì bạch, thủ kì hắc,
Vi thiên hạ thức.
Vi thiên hạ thức,
thường đức bất thắc.
Phục qui ư vô cực.

Tri kì vinh, thủ kì nhục,
Vi thiên hạ cốc.
Vi thiên hạ cốc,
thường đức nãi túc.
Phục qui ư phác.
Phác tán tắc vi khí,
Thánh nhân dụng chi tắc vi quan trưởng.
Cố đại chế bất cát.

Chương 28

Biết như con trống, giữ như con mái,
Làm khe nước cho thiên hạ.
Làm khe nước cho thiên hạ,
hằng theo Đức mà không lìa.
Lại trở về trẻ thơ.

Biết trắng, giữ đen,
Làm khuôn mẫu cho thiên hạ.
Làm khuôn mẫu cho thiên hạ,
hằng theo Đức mà không sai.
Lại trở về vô cực.

Biết vinh, giữ nhục,
Làm hang sâu cho thiên hạ.
Làm hang sâu cho thiên hạ,
hằng theo Đức mới đầy đủ.
Lại trở về mộc mạc.
Mộc mạc, tán ra, sinh đủ hạng người.
Thánh nhân dùng hạng tàu năng, phong làm quan trưởng.
Nên phép trị lớn không chia.

Continue reading Đạo Đức Kinh – Chương 28 – Phép trị lớn