Chuyện thật như đùa: NHÀ THƠ GẠ BÁN THƠ

– Truyện vui Đặng Xuân Xuyến

Anh điện đến hỏi:

– “Này, sao thơ tôi, ông không chịu bán giúp? Ông thấy đấy. Trên phây, bài nào của tôi cũng vài trăm like. Thơ thế, ông mà bán thì thôi rồi, tôi khẳng định sẽ đắt như tôm tươi…”

Anh cứ thao thao làm LÃO ngại, không biết trả lời anh sao nữa. Thật lòng, cũng rất muốn bán giúp anh nhưng giờ có ai bỏ tiền ra mua thơ để đọc? Nói thẳng sợ anh buồn, không nỡ, đành viện lý do này kia để anh đỡ buồn thì anh lại trách là ích kỷ, là không có tinh thần đồng hương, đồng đội. LÃO vâng dạ rối rít để anh bớt giận nhưng hình như anh không chịu hiểu nỗi khổ của LÃO nên cứ dồn:

– “Ông có biết thơ của thằng Z không? Ông thấy thơ của nó thế nào?”

LÃO thật thà:

– “Anh ấy tặng em mấy tập thơ nhưng em mới đọc được dăm bài vì… bận quá.”

Anh gặng:

– “Thế đọc, ông có hiểu gì không?”

LÃO sốt sắng:

– “Có chứ anh…”

Anh gạt luôn:

– “Thơ đọc mà hiểu liền thì đéo phải là thơ! Thơ là bậc thầy của nghệ thuật sử dụng ngôn từ, chữ nghĩa, đâu phải là cách ăn nói bỗ bã, thiển cận của dân chợ trời mà cánh phàm phu tục tử đọc là hiểu liền… Chết thật! Chết thật! Chả trách văn hóa đọc của nước mình ngày càng xuống cấp trầm trọng đến thế…”

LÃO ỉu xìu như bánh đa nướng gặp phải trời mưa, chẳng biết nói sao, chỉ ấp úng:

– “Vâng, nhưng thơ là tiếng nói của tâm hồn, là…”

Anh gắt:

– “Là… cái con vẹt! Ông biết đếch gì về thơ ca mà “ní với chả nuận”. Mai tôi cho con bé nhà tôi đèo đến trăm cuốn, ông muốn nhét vào đâu thì nhét…”

LÃO ngớ người, muốn nói rằng, anh ơi tha cho em, thơ anh em đọc không hiểu thì biết “nhét” vào đâu… Nhưng đầu dây bên kia anh đã kịp dập máy, LÃO cứ mãi ú ớ, khiến cu con nhà LÃO hoảng hốt:

– “Bố! Bố bị sao thế? Bố bị trúng gió à…?”

– !!!

Một suy nghĩ 3 thoughts on “Chuyện thật như đùa: NHÀ THƠ GẠ BÁN THƠ”

  1. Nhà thơ ngày xưa rất ít nhưng chất lượng thì cực hay. Không biết có phải là do hệ thống giáo dục hồi đó chưa được phổ cập hay không mà lại có ít nhà thơ đến thế.

    Nhà thơ ở VN ngày nay rất nhiều nhưng chất lượng các bài thơ rất tệ. Chả để được dư âm gì đọng lại. Dường như các nhà thơ chỉ giỏi thể hiện cái tôi cá nhân của mình trong từng câu chữ.

    Đọc cái mà các vị gọi là thơ giống văn vần thì đúng hơn. Cũng chẳng đáng được gọi là áng văn nữa mà phải gọi là sắp xếp câu từ cho nó có vần có điệu. Có lẽ gọi các vị là nhà sắp xếp câu từ chứ nhà thơ gì.

    Đọc thơ mà không thấy có sự thành thật, khiêm tốn. Không thấy có tình yêu sâu đậm ở trong đấy mà cứ chỗ nào cũng xuất khẩu thành thơ được.

    Đúng là vui thiệt chứ chả vui đùa.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s