Cuộc chiến vì chó

Chó bị xẻ thịt
Thói quen ăn thịt chó của người Việt gây tranh cãi

Tình trạng trộm chó ở Việt Nam đang diễn ra trầm trọng đến mức Mike Ives, phóng viên hãng thông tấn Mỹ AP ở Hà Nội, gọi đó là ‘cuộc chiến vì chó’ (dog wars). BBC Việt ngữ xin giới thiệu bài viết này với độc giả

Khi ông Nguyễn Văn Cường, một người dân ở thủ đô Hà Nội, nghe tiếng tri hô ‘Trộm’, ‘Trộm’ từ người hàng xóm thì đã quá muộn.

Hai tên trộm đi trên một chiếc xe gắn máy đã chộp lấy con chó yêu quý của ông và phóng vèo đi mất.

Ông Cường và hàng xóm đuổi theo hai tên trộm trong tuyệt vọng. Trong khi đó, hai tên trộm chuyên nghiệp ném gạch ngói vào những người truy đuổi. Một trong những miếng ngói bay trúng đầu của một người đứng gần đó và làm ông này tử vong.

Những cuộc truy đuổi tương tự cũng xảy ra trên khắp Việt Nam giữa những kẻ trộm chó để bán cho các quán thịt cầy và những người nuôi chó vốn ngày càng có xu hướng tự mình hành động để đối phó với bọn trộm vì công an chẳng làm được gì nhiều trong chuyện này.

Sử dụng bạo lực

Trong một số trường hợp, người dân đuổi theo bọn trộm và dùng gậy gộc đánh chúng đến chết – thậm chí có trường hợp châm lửa đốt tên trộm. Ngược lại, bọn trộm cũng sử dụng tất cả những gì họ có trong tay để chống trả những người truy đuổi để đảm bảo mình có tiền tiêu trong ngày.

“Những tên trộm chó ngày càng táo tợn – chúng trộm chó của dân giữa ban ngày,” ông Trần Thế Thiệu, trưởng công an xã Hưng Đông, tỉnh Nghệ An, nói.

“Người dân rất giận dữ khi bị mất chó trong khi những kẻ trộm ít khi bị bắt,” ông Thiệu cho biết.

Thịt chó là một món ăn được ưa chuộng ở Việt Nam thường xuất hiện trên thực đơn trong các bữa tiệc, nhất là ở các tỉnh phía bắc. Các quán nhậu chuyên thịt cầy nướng đặc biệt đông khách vào cuối mỗi tháng âm lịch khi dân nhậu chén thịt chó với hy vọng đẩy được vận xui.

Các quán thịt chó đã bùng nổ ở Hà Nội khi Việt Nam đã trở thành một trong những nền kinh tế phát triển nhanh nhất Châu Á. Khi lạm phát tăng cao, một số người Việt Nam đã nghĩ cách kiếm tiền sáng tạo hơn.

Chó ở Việt Nam thường đi lung tung ngoài đường nên chúng trở thành những miếng mồi ngon. Chó còn sống bán được đến gần 6 đôla/kg – thậm chí còn đắt hơn cả thịt gà. Một con chó nặng khoảng 20kg có thể bán được đến hơn 100 đôla – gần bằng mức lương tháng của một công nhân trung bình.

Việc trộm chó đem lại thu nhập khá cho những kẻ thường xuyên đảo qua đảo lại các khu phố và làng mạc trên xe gắn máy để bẫy chó. Đôi khi họ tìm cách vô hiệu hóa con mồi trước tiên bằng cách bắn phi tiêu hoặc mũi tên có dòng điện.

Nhiều người Việt Nam có hai cách suy nghĩ về chó. Một mặt họ dựa vào chó để canh giữ nhà cửa và đặt tên cho chúng, nhưng mặt khác họ cũng không hề xem chúng là thành viên gia đình như ở các nước phương Tây. Tuy nhiên điều đó không có nghĩa là họ không quan tâm đến thú cưng của mình.

Chỉ riêng ở tỉnh Nghệ An, trưởng công an xã Thiệu cho biết tình trạng bạo lực có liên quan đến trộm chó đang leo thang. Tháng Sáu vừa qua, một tên trộm chó đã bị truy đuổi và bị đánh bằng gậy gộc đến chết và sau đó còn bị châm lửa đốt, để lại một xác chết cháy thành than bên vệ đường như một lời cảnh báo.

Trong một vụ việc khác cũng ở xã Hưng Đông, bảy dân làng đã bị thương khi họ đuổi theo những kẻ trộm chó dùng dao, chai lọ và ná để phản công.

Chỉ là trộm vặt!

Chó bị trộm trong lồng sắt
Tình trạng trộm chó ngày càng gia tăng ở Việt Nam

Trong phần lớn các trường hợp, người mất chó cũng chẳng thèm gọi công an.

“Người dân bảo rằng công an chỉ phạt tiền những kẻ trộm chó và cho chúng đi,” ông Hồ Bá Võ, phó chánh thanh tra tỉnh Nghệ An, nói với báo Thanh Niên.

“Điều này đúng. Luật quy định trộm trên 2 triệu đồng mới cấu thành tội và bị xử lý hình sự. Một con chó thì thường có giá trị it́ hơn thế cho nên kẻ trộm chỉ bị phạt hành chính,” ông giải thích.

Không có tội danh và khung hình phạt cụ thể cho việc trộm chó, trong khi trộm vặt chỉ bị phạt tiền từ 1 đến 2 triệu đồng.

Ở tỉnh Sóc Trăng vào ngày 26/9 vừa qua, hai kẻ trộm chó đã ra công an đầu thú một ngày sau khi bắn tên trúng tim người nuôi chó đang rượt theo làm ông tử vong.

Nghề buôn chó bất hợp pháp vốn đem lại lợi nhuận cao cũng đã vượt ra khỏi biên giới Việt Nam.

Mới tháng trước, cảnh sát Thái Lan đã bắt hai người đàn ông đang tìm cách buôn lậu 120 con con chó bị nhồi trong các bao tải vào Việt Nam. Trước đó nữa vào tháng Tám, 1.800 con chó ốm yếu bị nhồi nhét trong các cũi sắt cũng bị tịch thu ở Thái Lan trong khi chúng đang trên đường được vận chuyển đến Việt Nam. Một nửa trong số đó đã chết sau đó, theo báo chí Thái Lan.

Một cảnh tượng thường thấy ở Việt Nam là những con chó cỡ vừa mình đầy lở loét bị nhét vào những chiếc cũi sắt đặt ở phía sau yên xe gắn máy. Chúng bị giết, lột da và quay và sau đó được treo lủng lẳng trước các quán nhậu với hàm răng nhe ra trắng hếu và đuôi dựng thẳng đứng.

Phản đối mạnh mẽ

Chó dễ thương
Người mất chó thường rất đau lòng

Các món thịt chó cũng rất đa dạng, từ nướng than hồng cho nấu lẩu ăn với mắm tôm.

Ăn thịt chó cũng rất phổ biến ở Trung Quốc, Hàn Quốc và Philippines và bị các nhà bảo vệ động vật phản đối mạnh mẽ.

Robert Lucius, một cựu viên chức của Tòa đại sứ Mỹ ở Hà Nội do quá ghê tởm với các quán thịt chó ở Việt Nam mà ông đã thành lập một tổ chức phi lợi nhuận có trụ sở ở California với tên gọi Kairos Coalition (Liên minh Kairos) để thúc đẩy việc đối xử nhân đạo đối với vật nuôi.

Và cuộc chiến quanh thói quen ăn thịt chó ngày càng trở nên nóng bỏng.

Lucius cho biết tổ chức của ông đang làm việc với các đối tác Việt Nam là các nhóm hoạt động vì quyền của động vật và các sinh viên thú y.

“Khuynh hướng cũ của việc buôn bán chó lấy thịt vốn xem chó chẳng có ý nghĩa gì nhiều đang đối đầu với khuynh hướng mới vốn xem chó là những người bạn thật sự được yêu mến, nuôi nấng và trân trọng,”
Robert Lucius

“Chúng ta đang thật sự chứng kiến sự đối đầu của hai khuynh hướng,” ông nói.

“Khuynh hướng cũ của việc buôn bán chó lấy thịt vốn xem chó chẳng có ý nghĩa gì nhiều đang đối đầu với khuynh hướng mới vốn xem chó là những người bạn thật sự được yêu mến, nuôi nấng và trân trọng,” ông nói thêm.

Trong khi đó, ông Nguyễn Văn Cường đã vĩnh viễn mất con chó 15 tuổi mà ông đã nuôi nấng và gắn bó từ khi nó còn là một chú cún.

Ông nói công an cho ông biết là họ bắt giữ hai kẻ trộm chó đã ném gạch làm chết một người đàn ông 54 tuổi đang đứng ở bên đường.

Ông cũng nói thêm là công an đã thông báo là chú chó yêu của ông được nhận diện vì đôi chỗ trên lưng không có lông, đã được bán cho quán nhậu với giá 900.000 đồng.

“Rất khó để nuôi được một con chó ngoan và thông minh,” ông Cường nói. Ông Cường cũng cho biết là ông đã mất 10 con chó vào tay bọn trộm trong nhiều năm qua.

“Nếu tôi mà bắt được thủ phạm, tôi sẽ đánh cho nó nhừ tử!” ông Cường nói.

Ông Cường là hình ảnh tiêu biểu cho thái độ nước đôi của nhiều người Việt Nam đối với chó.

Khi được hỏi là ông có bao giờ ăn thịt những con chó chính ông nuôi hay không, ông Cường lắc đầu rất quả quyết.

“Nếu tôi thèm thịt chó, tôi sẽ ra quán nhậu,” ông nói.

7 thoughts on “Cuộc chiến vì chó”

  1. Thật sự không biết phải nói như thế nào. Tôi rất ghét bọn trộm chó
    Nuôi 1 con chó có nghĩa nó đã là 1 thành viên trong gia đình, mặc dù nó không biết nói chuyện nhưng nó vẩn có tình cảm, đôi khi đi làm về nó chạy ra mừng rỡ đó cũng là 1 niềm vui của tôi.
    Tôi là 1 người yêu quý chó. Cấm ăn thịt chó thì không được tôi không có quyền vì đó là quyền mỗi người. Nhưng nếu ko có người ăn thịt chó thì lấy đâu ra bọn trộm chó.
    Nếu có 1 chương trình chống trộm chó tôi xin là người đăng kí đầu tiêh

    Like

  2. Oa, chắc có rất nhiều người yêu quí lòai chó, và chúng ta hãy làm những việc tích cưc :
    1.Không ăn thịt chó
    2.Bảo vệ chúng khi có thể, nếu nhìn thấy ai bắt chó(dù không phải chó nhà mình ) cũng nên ngăn cản hoặc báo công an.
    3.Ăn thịt chó để giải đen là băng zon câu khách của những người kinh doanh thịt chó, chúng ta hãy đề phòng, không những giải đen mà còn đen hơn ấy ( ai mà bị bệnh gout thì mới biết nỗi khổ)
    4.Thay bằng giết chúng hãy biến chúng thành bạn của con người.

    Lòai vật cũng có đời sống riêng của chúng, chúng ta hãy hiểu cho chúng.Không chỉ chó ,mà trâu bò,những con vật hiền lành giúp con người kéo cày , chúng vừa là vật kéo vừa là thức ăn .
    Dưới đây là những thông tin hoạt động của những người yêu chó mèo, em link để mọi người xem
    http://hotelchomeo.com/trang-chu.html
    http://www.go.vn/diendan/showthread.php?267842-Viet-Nam-Nghia-trang-cho-meo-doc-nhat-
    http://ngoisao.net/tin-tuc/24h/2011/06/le-cau-sieu-cho-meo-o-ha-noi-169940/

    Like

  3. Đọc phản hồi của TKNTĐ: “con chó bị thuốc độc, ộc cả máu ra mà vẫn ngó chủ vẫy đuôi, mãi không sao quên được nó…”.
    Thương con chó quá!
    Tôi ở vùng quê, có nuôi gà thả vườn. Nhà tôi hiện có 5 con chó, trong đó có 2 con chó con mới xin về. Các con chó lớn nhà tôi không bao giờ tấn công gà vì chúng đã được dạy.
    Một hôm đang nghỉ trưa, nghe tiếng gà con kêu cứu ngoài vườn. Vội vã chạy ra, tôi thấy 1 con chó con đang ngậm một con gà con và chạy, còn con chó con kia thì chạy theo. Tôi quát và giành lại được con gà con, nhưng nó đã chết.
    Con chó con thủ phạm chưa hiểu gì, đứng đó ngó tôi và vẫy đuôi như khoe chiến công!
    Bực mình, trên tay có cái cây, tôi đánh con chó con 1 cây – đánh không mạnh hết sức, vì sợ nó chết – sau đó tôi lấy một đầu cây đè vào yết hầu nó và quát dữ dội – để xả cơn giận và để cho nó sợ, không cắn gà nữa.
    Con chó con sợ khiếp, la inh ỏi! Sau khi thả ra, nó lẻn đi đâu mất tiêu…
    Buổi chiều, tôi thổi còi tập trung bọn chó cho ăn cơm. Vắng mặt con chó con thủ phạm, dù tôi đã thổi còi nhiều lần.
    Tôi cảm thấy buồn và thương nó. Chỉ vì nó chưa được dạy! Tôi để phần cơm cho nó. Bấy giờ không biết nó núp ở đâu, vì trời đang mưa rất lớn…
    Gần tối, tự nó về, mình ướt, dè dặt nhìn tôi vẫy đuôi, hoàn toàn không chút giận hờn!
    Tôi chợt so sánh mình…với nó! Nếu tôi bị đánh, dù không oan, chắc chắn là tôi không mau hết giận như nó đâu. Mà chắc gì nó có chút giận tôi trong lòng đang khi bị tôi đánh?
    Tôi tự thấy phải học ở nó một bài…
    Tôi cho nó ăn. Đặt tay lên lưng nó, tôi nghe nó run. Vì lạnh và vì sợ.
    Tôi tiếp tục để tay trên lưng nó và nói những lời dịu dàng.
    Chỉ mấy giây sau, nó hết run. Ăn hết chén cơm, nó lại quấn quít bên tôi như chưa có gì xảy ra, không dính mắc gì chuyện đã qua…
    Hôm sau, gà con chạy ngang, nó bình thản nằm nhìn…

    Like

  4. Nhà mình cũng từng bị bọn bắt chó này ra tay nhiều lần, nhớ có 2 con chó nhà nuôi rất khôn, một bị thuốc chết, lúc đó trông nó tội lắm, ộc cả máu ra mà vẫn ngó chủ vẫy đuôi, mãi không sao quên được nó. Một con nữa thì bị bắt, có chuộc về nhưng có lẽ nó sợ quá hay sao mà cả tuần không ăn uống dù nó rất háu ăn, cuối cùng cũng chết trong khi mình quay lại đơn vị.
    Mình nói thật chứ bắt được đứa nào trộm chó là mình đập cho nó không chết cũng phải lết lên phường, căm thù cái lũ vô nhân tính.

    Like

  5. Em rất yêu lòai chó là vì hồi nhỏ em rất hay chơi với chúng, nên em thấy chúng cũng có cảm xúc ,cũng biết quấn quýt và rất trung thành ,em nhớ nhà em có chú chó còn thích ăn kẹo, em hay trêu nó bằng cách giả vờ vò tấm nilon soạt soạt ,nó đang ở sân nhưng chỉ cần nghe thấy là chạy vào ngay,mẹ em là người dạy chúng em yêu động vật,nhất là chó mèo,vì chúng giúp đỡ con người rất nhiều,nên nếu có con chó nào bị bệnh chết,mẹ em đều chôn chúng. Em vẫn thấy còn ân hận vì đã không để ý đến một chú chó,nó rất quí em, vì mải mê công việc, không để ý đến nó, nên em để nó bị bắt mất .Sáng kiến mưu sinh thóat hiểm anh Hòanh trích dẫn trên nhẫn tâm quá, không hiểu ai phát kiến ra ,bất công cho lòai chó thật. Cũng may mà mẹ em dạy nên nhà em không ai ăn thịt chó cả.
    Nếu ai đã nghe câu chuyện về một chú chó đã chết với chủ (chuyện có thật) ở huyện Sapa, mà một họa sĩ đã vẽ lại bức tranh gây nhiều cảm xúc,mới thấy con chó không khác con người.

    Like

  6. Chào anh Hoành,
    Em nghĩ đây là một bài viết rất tuyệt, nhưng cần nhiều thứ hơn để có thể thay đổi suy nghĩ về chó và thịt chó, mà như em học từ anh, muốn thay đổi được cộng đồng, phải thay đổi từ mỗi cá nhân.
    Đối với em, chó thực sự là bạn, và đôi khi có nhiều điều mà con người hiện đại phải học tập từ người bạn đã đồng hành bao lâu rồi không rõ nữa. Vì vậy, với sáng kiến kia, nó sẽ là hợp lý hơn khi hoàn toàn thiếu thực phẩm, chó có thể giúp bạn tìm ra thực phẩm, thay vì biến nó thành thực phẩm. Bởi để sinh tồn, người ta cần nhiều hơn thế:)
    Thêm vào bài viết tên kia, cho câu kết luận cuối cùng, khi mọi người còn đến quán nhậu để ăn thịt chó – bạn của người khác – thì người khác hoàn toàn có thể ăn thịt chó – bạn của bạn. Đúng ko anh?
    Chúc anh một ngày tốt lành!

    Like

  7. Trong một lớp mưu sinh thoát hiểm ở Mỹ (trên TV), một huấn luyện viên dạy thế này: “Con chó của bạn rất quan trọng khi thế giới hỗn loạn. Nó giúp bạn chống lại kẻ gian, thú dữ. Nó giúp bạn ấm, nếu lạnh bạn có thể ôm nó để ngủ. Nó có thể canh phòng cho bạn. Và khi hoàn toàn thiếu thực phẩm, bạn có thể dùng nó làm thực phẩm để sinh tồn.”

    Các bạn nghĩ sao về sáng kiến mưu sinh thoát hiểm đó?

    PS: Mình không mê thịt cờ tây, nhưng hồi trước, mỗi lúc về Hà Nội, các bạn của mình ở Bộ Ngoại Giao hay thích dẫn mình đi xơi cờ tây, và mình rất thích đi với các bạn, thích vì bạn hơn vì ăn. (Bà xã mình rất kỵ việc ăn cờ tây nên không bao giờ tham dự các buổi nhậu như vậy. Nếu mình nhớ không lầm là thường ở khu Tây Hồ hay đường Lê Hồng Phong). Nhưng những năm sau này, nghĩ đến khuôn mặt các chú cún dễ thương, mình cảm thấy ăn cờ tây không nuốt được, nên không đi nữa.

    Like

Leave a comment