Tag Archives: Văn Hóa

The show must go on – Queen

Buổi diễn phải tiếp tục

Nghệ sĩ: Queen

Những khoảng không trống rỗng – chúng ta đang sống vì cái gì?
Những chỗ bị bỏ – Tôi đoán chúng ta biết bản nhạc…
Cứ tiếp tục!
Có ai đó biết chúng ta đang tìm kiếm cái gì?

Một người anh hùng nữa – một tội phạm không có đầu óc.
Đằng sau tấm màn, trong cách giao tiếp bằng cử chỉ.
Giữ lấy lời hát!
Có ai muốn tiếp tục công việc đó?
Buổi Trình diễn phải tiếp tục!
Buổi Trình diễn phải tiếp tục! Đúng rồi!
Ở trong trái tim tôi đang vỡ,
Trang điểm của tôi có lẽ đang rơi ra,
Nhưng nụ cười của tôi, vẫn, ở đó!

Continue reading The show must go on – Queen

Thủng thẳng với thơ

    Ngơ ngác quá tôi gào cùng trời đất: Đâu gian tà? Đâu chính nghĩa? Đâu trong sạch? Đâu thối tha? Ai ngụy trang? Ai mộc mạc? Ai kẻ cướp? Ai bà già? Hay chân lý chỉ là danh từ chưa bao giờ có thật?

    Tôi đi giữa thác người như đi trên sa mạc, chới với đuổi theo một cái gì ảo ảnh tít mù xa, chân lý nơi đâu? Bên Tàu, bên Nhật hay bên Nga? Mà nước Mỹ nữ Thần Tự Do vẫn hồng tươi sắc mặt?

    Ôi mỉa mai, viển vông và huyền hoặc. Họng súng đen ngòm, hay lí lịch ông cha? Lý tưởng vữa tan khi ánh sáng chói lòa và chính nghĩa đã thành khuôn lệch lạc.

Tung Cánh Đại Bàng

Đối với người cầm bút đề tài nào là đề tài nên né tránh ?

Người cầm bút chân chính không thể né tránh bất kỳ đề tài nào. Nhưng vì sao lại phải đặt câu hỏi này? Có phải chủ thể của câu hỏi, là  bây giờ – thời đại chính trị của chúng ta thì cái khó, cái nên né tránh mới xảy ra đối với người cầm bút? Câu đáp là Không. Thời đại nào cũng có những cái đẹp, cái khó của nó và không cái khó, cái đẹp của thời  nào giống thời nào. Ai dám bảo thời Nguyễn Du dễ viết hơn bây giờ, và ngược lại thời bây giờ khó viết hơn thời Nguyễn Du?

Continue reading Thủng thẳng với thơ

Hôm nay con học được gì ở trường? – Pete Seeger

Hôm nay con học được gì ở trường?

(viết bởi Tom Paxton)

Hôm nay con học được gì ở trường?
Con bé bỏng của ba?
Hôm nay con học được gì ở trường?
Con bé bỏng của ba?

Con học được rằng Washington không bao giờ nói dối.
Con học được rằng người lính không bao giờ chết.
Con học được rằng mọi người đều tự do,
Và đó là điều giáo viên nói với con.

Continue reading Hôm nay con học được gì ở trường? – Pete Seeger

Các diễn văn làm thay đổi thế giới – Chính phủ của dân, do dân và vì dân sẽ không lụi tàn khỏi trái đất này – Abraham Lincoln và Diễn văn Gettysburg

 
Abraham Lincoln (12 tháng 2 năm 1809 – 15 tháng 4 năm 1865), phiêm âm tiếng Việt là Lincôn (còn được biết đến với tên Abe Lincoln, tên hiệu Honest Abe, Rail Splitter, Người gii phóng vĩ đi) là vị Tổng thống thứ 16 trong lịch sử Hoa Kỳ, tại nhiệm từ năm 1861 đến 1865. Ông là một trong những người đã thiết lập Đảng Cộng hoà năm 1854.

Lincoln thuộc mẫu người tự lập. Tự học, ông trở thành một luật sư hàng đầu tại Illinois. Ông là lãnh đạo Đảng Whig (và đã đại diện cho Đảng tại Hạ viện trong một nhiệm kỳ). Khi vấn đề về chế độ nô lệ xảy ra năm 1854, ông góp phần tạo dựng Đảng Cộng hòa mới và trở thành lãnh đạo tại Illinois. Lincoln phản đối lao động nô lệ và kiên quyết khước từ mở rộng chế độ nô lệ ra thêm trong liên bang. Những cuộc tranh luận của ông với lãnh đạo Đảng Dân chủ Stephen Douglas năm 1858 khiến ông được cả nước biết tới, và với tư cách ứng cử viên ôn hòa miền tây ông đã chiến thắng trong cuộc chạy đua vào chân ứng cử viên tổng thống năm 1860. Chiến thắng của ông trong cuộc Bầu cử tổng thống Hoa Kỳ, 1860 là giọt nước làm tràn ly đối với phương Nam, nơi bảy bang quyết định ly khai, thành lập lên Liên hiệp các bang miền Nam, và chiếm quyền kiểm soát các pháo đài cũng như tài sản khác của Hoa Kỳ bên trong biên giới của họ, tạo bước khởi đầu dẫn tới cuộc Nội chiến Mỹ.

Continue reading Các diễn văn làm thay đổi thế giới – Chính phủ của dân, do dân và vì dân sẽ không lụi tàn khỏi trái đất này – Abraham Lincoln và Diễn văn Gettysburg

Một viên gạch nữa trên bức tường – Pink Floyd

Một viên gạch nữa trong Bức tường

Nghệ sĩ: Pink Floyd

ooooooooooooo, oooooooo, ooooooooooo, ooooooooo, ooooooooo, ooooooooo,oooo.

Chúng tôi không cần giáo dục
Chúng tôi không cần điều khiển tư tưởng
Không có chế giễu đen tối trong lớp học
Này! Giáo viên! Hãy để tụi trẻ một mình!
Tóm lại là! Nó (tụi trẻ) cũng chỉ là một viên gạch nữa trong bức tường
Tóm lại là! Ông cũng chỉ là một viên gạch nữa trong bức tường

(Một đám trẻ hát) Chúng tôi không cần giáo dục
Chúng tôi không cần điều khiển tư tưởng
Không có những chế giễu đen tôi trong lớp học
Này! Giáo viên! Hãy để tụi trẻ một mình!
Tóm lại là! Nó (tụi trẻ) cũng chỉ là một viên gạch nữa trong bức tường
Tóm lại là! Ông cũng chỉ là một viên gạch nữa trong bức tường

Continue reading Một viên gạch nữa trên bức tường – Pink Floyd

Ai Mua Hồ Tây Ra Mua

(Đồng cảm cùng nhà thơ Hoàng Xuân Họa qua bài thơ: Ai Mua Hồ Tây Ra Mua)

 

AI MUA HỒ TÂY RA MUA

Ai mua đi hộ Hồ Tây
Đem xa ra khỏi chỗ này cho xong
Khỏi tôi rối bối bòng bong
Khỏi nhìn sóng cộm, khỏi mong cháy hồn
Khỏi qua đây để đếm buồn
Khỏi chuông Trấn Quốc thỉnh xuông mỗi chiều
Đầy hồ sao sáng bao nhiêu
Bỏ tôi đứng đực ước điều hư không
Đã từng một giải bờ mong
Đã từng chộn rộn sóng lòng dâng chao
Quanh đi bước thấp bước cao
Quành lại gió ném ào ào lá khô
Liễu buông mành liễu vu vơ
Mộng du nện gót đến trơ khấc mình

Hoàng Xuân Họa (Trót một thời yêu II – Nhà xuất bản Hội nhà văn 2006)

Continue reading Ai Mua Hồ Tây Ra Mua

Thủng thẳng với thơ… (phần 6)

 

    Vấn đề được tôi quan tâm nhất trong khi làm thơ là cái đạo mà thuyền thơ chở. Thuyền thơ của mỗi thế hệ nhà thơ phải chở cái đạo của thời đại mình. Cái đạo nào? Cái đạo mà thời đại quan tâm nhất. Trong phạm vi một xứ xở thì đấy là cái đạo mà đồng bào xứ xở quan tâm. Cái đạo khái quát được xã hội mà lại rất riêng – riêng cho từng số phận con người. Nguyễn Du đã đau khổ với mình về thân phận con người. Chẳng lẽ chúng ta ngày nay lại không đau khổ về thân phận con người của thời đại chúng ta?  Xã hội thời Kiều có vấn đề của thời Kiều, xã hội thời ta có vấn đề của thời ta . Thời Kiều ở trong truyện Kiều, lẽ nào thời ta không hiện diện trong thơ ta?

Bạn đường thân yêu

Không người làm thơ nào lại không có những bạn đường thân yêu của mình. Người có  Puskin, người có Erenbua, người có Aragông, người có Lý Bạch, Đỗ Phủ. Tôi có nhiều người bạn, nhưng người bạn đường thân yêu nhất của tôi là Truyện Kiều.

Vì sao lại có sự lựa chọn lạ lùng ấy?

Continue reading Thủng thẳng với thơ… (phần 6)

Khi sông Cái mỉm cười

Nguyễn Anh Tuấn
Đọc trường ca “Sông Cái Mỉm Cười” của Nguyễn Nguyên Bảy

 
Một chiều mưa phùn gió bấc, tôi qua cầu Long Biên, dừng xe ngắm nhìn dòng sông Hồng trơ cạn… Đây là dòng sông đỏ lựng phù sa mà biết bao nhà thơ, nhà văn, nhạc sĩ, hoạ sĩ, nhà điện ảnh… đã tìm thấy nguồn cảm hứng nghệ thuật vô tận và mãnh liệt của mình! Và tôi bỗng nghĩ đến cái Dự án “Thành phố Sông Hồng”- một công cuộc chỉnh trang lại đê điều sông Hồng lớn nhất trong lịch sử kể từ khi Hà Nội và châu thổ sông Hồng có đê ngăn lũ; và ít ai biết được rằng: Dự án đó lại xuất phát từ tình yêu sông Hồng và ý tưởng của một hoạ sĩ- hoạ sĩ Vũ Văn Thơ…

Nhưng Dự án này khi triển khai, với nhiều nhà khoa học có lương tâm thì lại nổi cộm khá nhiều vấn đề hệ trọng. Nhà sử học Lê Văn Lan đã lên tiếng cảnh báo: Dự án trên“không hiểu vô tình hay là hữu tình…về mặt lịch sử, văn hoá gắn liền với Thủ đô Hà Nội thì chẳng thấy ai đề cập đến!” Tệ hơn, như GS Lê Văn Lan đã vạch ra: Dự án còn định “cấy” một khu đô thị Hàn Quốc vào, “ như thế khác nào đánh mất mình và Hà Nội sẽ không còn nữa!” Và ông đã đặt câu hỏi hộ nhiều người: “ Hôm nay đây,chúng ta đều biết nước sông Hồng đang dần bị cạn kiệt, thì lịch sử sông Hồng,là cội nguồn của nhiều dòng đời liệu có bị cạn theo?  Trách nhiệm này thế hệ của chúng ta có phải trả lời trước lịch sử hay không? ”(Dòng chảy sông Hồng sẽ về đâu?- VN Trẻ )…Trong những ý nghĩ miên man như thế, tôi đã nhớ đến trường ca “Sông Cái mỉm cười” của nhà thơ Nguyễn Nguyên Bảy – một người Hà Nội đau đáu nhớ thương Hà Nội đang sống xa Hà Nội hàng ngàn cây số…

1. Không phải ngẫu nhiên mà NNB dùng trường ca “Sông Cái Mỉm Cười” để kết cho phần thơ “Kinh thành Cổ tích”*. Và trong thế giới của Kinh thành Cổ tích, Sông Cái đương nhiên cũng phải là con sông Cổ tích!

Continue reading Khi sông Cái mỉm cười

Không có từ tâm – 101 Truyện Thiền slideshows

 
Chào các bạn,

“Thiền là trái tim tĩnh lặng tràn ngập từ tâm, không phài là trái tim chai đá không biết cảm xúc” là ý nghĩa cùa bài học sau đây, trong slideshow số 6 của series 101 Truyện Thiền Bình Giải.

Anh Hoành dịch (tiếng Việt) và bình (tiếng Việt lẫn tiếng Anh).

Xin các bạn click vào ảnh dưới đây để xem slideshow và download.

Chúc các bạn thân tâm an lạc.

Bình an & Sức khỏe,

Túy Phượng

Link đến series 101 Truyện Thiền Bình Giải

Links đến các slideshows trước:

1. Tách trà

2. Nhặt được kim cương giữa lối bùn

3. Vậy À

4. Vâng lời

5. Nếu yêu hãy yêu công khai

Tình Blog

Sáng ngày 20-3-2011 nhóm tác giả và bè bạn tổ chức giới thiệu cuốn sách “Tình Blog” tại Lầu 3 Nhà hàng Lotteria – 23 Đại Cồ Việt, Hà Nội.

Tác phẩm gồm 46 bài văn xuôi và thơ của hơn 40 tác giả, hầu hết là các Blogger, với các bút danh ảo trên mạng, cuốn sách dày 312 trang, do Nhà xuât bản Hội Nhà văn vừa ấn hành.

Nhiều nhà văn nhà thơ, nhà nghiên cứu, nhiều phóng viên báo chí, đài phát thanh truyền hình, các Blogger và những người yêu văn thơ đã đến dự.

Continue reading Tình Blog

Gregorian – Moment of Peace

 

Khoảnh khắc bình yên

Aaah…ahhhh
Aaah…ahhhh
Đoạn 1: (Ca đoàn)
Đến, đến cạnh chúng tôi
Nơi mà bạn có thể ẩn trốn
Chúng tôi là ánh nắng
Để hồn bạn nghỉ ngơi ở đây và bạn sẽ thấy
Chúng tôi là năng lượng
Chúng tôi cho bạn thế giới
Nâng trái tim bạn lên
Chúng tôi sẽ làm dịu nỗi đau từ chân mày bạn
Phiên khúc: (Sarah Brightman)
(mmmmm…mmmmm)
Trong một thế giới không có hiểm nguy
Khi sự hủy diệt gần kề
Bạn có thể đến với chúng tôi đây
Nơi nào mà người ta xa lạ
Bạn sẽ nghỉ ở đây với tôi
Trong một khoảnh khắc bình yên

Continue reading Gregorian – Moment of Peace

Thủng thẳng với thơ… (phần 5)

 

    Con mắt nhìn là chiêu thức đầu tiên của người làm thơ! Có một con mắt nhìn đúng đắn tức là có một sự vô tận của nguồn suối tuôn chảy những dòng thơ hòa đồng giữa mạch đập trái tim ta với mạch đập trái tim đời.

    Sự thực, nếu chỉ có nỗi thống khổ thì con người làm thể nào chịu đựng hết được những thống khổ ấy và không thể, dù khát vọng, làm được công việc sáng tạo của thi ca. Mỗi người cầm bút tìm cho mình một giải thoát nỗi thống khổ của mình, có người sung sướng với vài ba đồng tiền nhuận bút, có người hãnh diện vì cái tên, có người giải trí bằng sự thích sách… Còn tôi, tôi đã không sống thiếu tình yêu.

    Kính chào sự nghèo đói và tình yêu!

    …Những đề tài tưởng như là nóng bỏng nhất: Chiến tranh, xây dựng, luân lý, giáo huấn…Chẳng phải đều ra đời từ tình yêu và cái đói đó sao?

Nước nguồn mát trong

Nhiều bạn hỏi: Tôi đã bắt đầu công việc thơ ca như thế nào?

Câu hỏi tưởng như rất thường, bởi làm bất kỳ công việc gì cũng có sự bắt đầu, với thơ cũng có sự bắt đầu. Bắt đầu công việc thơ ca như thế nào ư? Tôi đã có hàng ngàn cái bắt đầu cho từng câu thơ và cái bắt đầu cho từng bài thơ nhưng để nói được một lời đích đáng thì thực lòng không sao nói được. Cũng như hàng ngày chúng ta ai cũng nói tiếng Việt Nam mà đã mấy người hiểu được qui luật của ngôn ngữ Việt Nam, công việc tầm nguyên chưa được bắt đầu, công việc làm từ điển chưa được chú trọng, ngay cả công việc từ đôi (chúng ta quen gọi là từ lấp láy) cũng đã chuẩn định nghĩa thế nào đâu. Rồi đây các qui luật của thơ dù người ta đã định nghĩa nhiều rồi, nhưng sẽ còn định nghĩa mãi, định nghĩa mãi. Sự bắt đầu công việc thơ ca ở mỗi người khác nhau, và đoan chắc không ở người nào giống người nào.

Continue reading Thủng thẳng với thơ… (phần 5)

Gregorian – Wind of Change


 

Trước đây ĐCN đã giới thiệu Wind of Change do ban nhạc tác giả Scorpion trình bày. Hôm nay chúng ta nghe bản này qua Gregorian. 

Cơn gió đổi thay

Tôi theo dòng Moskva
Xuống công viên Gorky
Lắng nghe cơn gió đổi thay
Một đêm hè tháng tám
Binh lính đi qua
Nghe cơn gió đổi thay

Thế giới thu nhỏ
Có bao giờ bạn nghĩ
Chúng ta có thề thật gần nhau, như anh em
Tương lai ở ngay trên không
Tôi có thể thấy nó khắp nơi
Bay với cơn gió đổi thay

Continue reading Gregorian – Wind of Change

Các diễn văn làm thay đổi thế giới – Những chiến sĩ Ngự Lâm Quân của tôi: Tôi xin chào chia tay – Napoleon Bonaparte

 

Napoleon Bonaparte (1769-1821) là một nhà lãnh đạo quân sự và chính trị nổi tiếng trong lịch sử. Ông là Hoàng đế của Pháp 9 năm (1804-1814) và 100 ngày (1915) với danh hiệu Napoleon I. Napoleon được biết đến cho sự cải cách pháp lý qua Bộ luật Napoleon (Napoleonic code). Đây là một bộ luật có ảnh hưởng lớn đến pháp luật dân sự (civil law) nhiều nơi trên thế giới, cho đến ngày nay.

Ông cũng được nhớ đến cho các cuộc chiến tranh ông đã lãnh đạo, “Chiến tranh Napoleon”, để chống lại một loạt liên minh (Coalitions) nhằm thiết lập quyền bá chủ trên lãnh thổ Châu Âu.

Continue reading Các diễn văn làm thay đổi thế giới – Những chiến sĩ Ngự Lâm Quân của tôi: Tôi xin chào chia tay – Napoleon Bonaparte