Cuối tháng 3 vừa qua hội sinh viên Việt Nam ở Đại học Missouri, thành phố Columbia, Mỹ đã có 3 tiết mục giới thiệu văn hóa Việt Nam tại Đêm Quốc tế (International Night) rất tuyệt vời. Mình xin chia sẻ với các bạn đọc Đọt Chuối Non link toàn bộ phần biểu diễn của VSA dưới đây.
International Night vừa qua hội tụ 10 nhóm sinh viên các nước đến từ Nhật Bản, Trung Quốc, Châu Phi, Ấn Độ, Việt Nam, Thái Lan, Tây Ban Nha vv…Mỗi nhóm có khoảng 15 phút để trình diễn các tiết mục ca múa nhạc giới thiệu về bản sắc văn hóa của quốc gia hoặc châu lục. Đến hẹn lại lên, hội sinh viên Việt Nam chúng mình đã chọn ba tiết mục rất đặc sắc để trình diễn:
– Bài múa Bức Họa Đồng Quê do chị Hồ Thi, nghiên cứu sinh sau tiến sĩ (postdoc) biên đạo cho 4 đôi nam nữ. Về trang phục đúng ra là nữ mặc áo tứ thân, nam mặc quần áo nâu thể hiện đời sống nông thôn ngày mùa, nhưng vì không có đủ nên nam mặc áo the kiểu Quan họ.
– Căn cứ từ các bức ảnh chụp về các vết thương trên mình rùa, những bàn chân bị mất móng…, với thời gian gần một tháng, liệu các vết thương trầm trọng kể trên có thể lành lặn nhanh như thế? Rốt cuộc, Hồ Gươm có mấy “cụ rùa”?



Có thể nói cả Tuy Hòa đã thức dậy trong lúc cả Tuy Hòa còn đang ngon giấc. Cổ văn bảo rằng Dương quý phi càng đẹp bội phần lúc ngái ngủ. Tuy Hòa cũng vậy. Đáng yêu biết bao cái thành phố nhỏ này lúc nửa tỉnh nửa mơ.
ng ta cùng nghe một bản nhạc “Roll over Beethoven” kinh điển của Chuck Berry, người đuợc coi như là Vua của Rock and Roll ở Mỹ vậy. 🙂
Sự cô đọng là cốt lõi của thành công. Do đó sự tự loại bỏ những hình ành, hình tượng không cần thiết, cắt những ý, những câu không thuộc về chủ đề là một “đau lòng” đáng có. Chính cái đó đã quyết định sự thành công.
1/ Tôi thực không biết mình lên Tây Bắc trước hay sau Trần Vân Hạc, và cũng không biết Trần Vân Hạc lên và ở lại Tây Bắc vì duyên cớ gì, còn tôi, vì bốn câu thơ hoành tráng, thúc gọi trí trai của Chế Lan Viên, mà mon men lên Tây Bắc /Tây Bắc ư? Có gì riêng Tây bắc/ Khi lòng ta đã hóa những con tầu/ Khi Tổ Quốc bốn bề lên tiếng hát / Tâm hồn ta là Tây Bắc chứ còn đâu / ( 4 câu thơ này tôi thuộc trong trí nhớ, nếu sai với nguyên gốc xin bạn đọc thể tất).
Emmeline Pankhurst (14 Tháng 7, 1858 – 14 Tháng 6, 1928) là nhà lãnh đạo phong trào đấu tranh giành quyền bầu cử cho phụ nữ ở nước Anh. Bà là người thành lập Liên đoàn Xã hội và Chính trị Phụ nữ (Women’s Social and Political Union). Hoạt động của liên đoàn được công nhận là một yếu tố quan trọng trong việc đạt được quyền bỏ phiếu cho phụ nữ tại Anh. Năm 1999, báo Time vinh danh Pankhurst là một trong 100 người quan trọng nhất của thế kỷ 20. Tờ báo nhận định: “bà đã uốn nắn tư tưởng cho phụ nữ trong thời đại của chúng ta, bà đã chuyển đổi xã hội vào một mô hình mới mà từ đó không thể nào lui trở lại.” (“she shaped an idea of women for our time; she shook society into a new pattern from which there could be no going back”).

Tôi lắng nghe nhịp đập trái tim mình từ mọi phía khác nhau của cuộc đời, sự chỉ huy không phải là bộ óc, mà là trái tim, cho nên những phấn khích nội dung nơi trái tim liền tức khắc thành thơ, những vần thơ ấy nhiều khi mâu thuẫn với chính tư duy của mình. Vì sao không có sự thống nhất giữa trái tim và khối óc mà tôi vẫn làm? Việc hôm nay chớ để ngày mai, rung cảm trái tim có lập lại bao giờ…
